"Tate, em cần vài phút thời gian của anh."
Avery xông qua cánh cửa đang được đóng kín, làm gián đoạn cuộc họp đang được tổ chức trong phòng sách lớn ở nông trại.
Jack đang nói khi cô xông vào, phải dừng lại ở giữa câu với tay ông đang đông cứng trong một cử chỉ và miệng ông đang há ra.
"Có chuyện gì vậy?" Tate hỏi, nhìn đặc biệt khó chịu.
Eddy đang cau mày bực bội ; Jack đang nguyền rủa dưới hơi thở của ông. Sự không hài lòng của Nelson cũng rõ ràng, nhưng ông lịch sự. "Có phải là tình trạng khẩn cấp không? Mandy à?"
"Không, Nelson. Mandy đang ở trường mầm non."
"Có chuyện gì Zee có thể giúp cho con không ?"
"Con e là không. Con cần nói riêng với Tate."
"Tụi anh đang họp dở dang ở đây, Carole," anh nói một cách gắt gỏng. "Nó có quan trọng không?"
"Nếu nó không quan trọng, em đã không đến làm phiền anh."
"Anh thà là em đợi cho đến khi chúng tôi bàn xong chuyện hoặc tự giải quyết sự cố đi."
Cô cảm thấy nóng bừng má vì phẫn nộ. Từ khi về nhà vài ngày trước, anh đã cố tránh cô. Nó đã là một sự thất vọng lớn nhưng chỉ hơi bất ngờ khi anh đã không di chuyển vào lại căn phòng ngủ vàng mà cô đang chiếm đóng. Thay vào đó, anh tiếp tục ngủ một mình trong phòng sách nối tiếp.
Cuộc làm tình đã không kéo họ lại gần hơn. Đúng hơn là, nó đã nới rộng khoảng cách giữa họ. Sáng hôm sau, họ không nhìn trực tiếp vào mắt của nhau. Chỉ có vài lời được trao đổi.
Tâm trạng rất khẽ, như thể có chuyện gì đó đáng kinh tởm đã xảy ra và cả hai bên liên quan không muốn thú nhận nó. Cô đã nhận tín hiệu từ Tate và giả vờ là đã không có gì xảy ra trên cái giường rộng lớn đó, nhưng nỗ lực để tiếp tục giữ bình thản làm cô cáu gắt.
Anh đã thừa nhận nó chỉ một lần, khi họ chờ nhân viên lên lấy hành lý của họ. "Chúng ta đã không sử dụng bất cứ thứ gì tối qua," anh nói trong giọng thấp, căng thẳng khi anh nhìn ra chân trời Dallas.
"Em không có mắc bệnh xi đa," cô đã cáu kỉnh nói với vẻ gắt gỏng, muốn chọc vào thái độ xa lánh cách biệt bất khả xâm phạm của anh. Cô đã thành công.
Anh quay ngoắt lại. "Anh biết. Nếu không họ đã khám phá ra điều đó trong khi em nằm ở bệnh viện rồi."
"Đó có phải là lý do anh cảm thấy có thể chạm vào em không ? Bởi vì em không mắc bệnh chăng ?"
"Những gì anh muốn biết," anh viện lẽ, "là nếu em có thể có thai."
Một cách buồn bã, cô lắc đầu. "Không đúng lúc của tháng. Anh rất an toàn trên tất cả các khoản."
Đó là mức độ trò chuyện về cuộc làm tình của họ, mặc dù thuật ngữ đó nâng cao hành động đó vào một chuyện đó không thực sự là như thế, ít ra là đối với Tate. Cô cảm thấy như là cuộc tình một đêm – một gái điếm chưa được trả tiền. Bất cứ cơ thể ấm áp của một người phụ nữ nào cũng sẽ hợp với anh. Trong thời gian hiện tại, anh đã được thỏa mãn. Anh sẽ không cần cô trong một thời gian.
Cô bực tức vì bị gạt qua một bên. Bị sử dụng một lần - à, thực ra là hai lần - rồi bị ném bỏ. Có lẽ sự không chung thủy của Carole là có chính đáng. Avery đang bắt đầu tự hỏi liệu Tate vứt bỏ dễ dàng ý nghĩ trở thành Thượng nghị sĩ như anh đã làm về chuyện tình dục. Anh chắc chắn đã dành nhiều thời gian cho chuyện đó hơn vun đắp mối quan hệ yêu đương với vợ anh, cô nghĩ một cách dằn dỗi.
"Được rồi," lúc này cô nói, "em sẽ xử lý nó."
Cô đóng cánh cửa phòng sách một cái rầm. Dưới một phút sau cô xô mạnh một cánh cửa khác trong nhà – cái này là vào phòng ngủ của Fancy. Cô gái đang ngồi trên giường, đang sơn móng chân màu đỏ chét. Một điếu thuốc đang cháy trong cái gạc tàn ở bàn đầu giường. Nước đọng xung quanh ly nước uống bên cạnh gạt tàn. Tiếng nhạc nghe qua ống nghe trên đầu cô ta. Hàm cô ta nhai kẹo cao su theo nhịp nhạc.
Cô ta không thể nào nghe được tiếng cửa xô mạnh qua tiếng nhạc rock đang gào rống vào tai cô ta, nhưng cô ta chắc đã cảm thấy sự rung động của sức ảnh hưởng vì cô ta liếc nhìn lên và thấy Avery đang trừng mắt nhìn cô ta, giữ miếng giấy gói kẹo cao su trong tay cô.
Fancy đặt cây cọ vào trong nước sơn bóng và kéo ống nghe quanh cổ cô ta. "Thím đang làm cái quái gì trong phòng tôi vậy ?"
"Tôi đến để thu hồi đồ đạc cá nhân của tôi."
Không đưa cho Fancy lời cảnh báo nào nhiều hơn đó nữa, Avery xăm xăm đi đến tủ quần áo và đẩy trượt mở cánh cửa.
"Đợi đã" Fancy kêu lên. Cô ta quăng cái ống nghe xuống giường và phóng khỏi giường.
"Cái này là của tôi," Avery nói, giật mạnh cái áo ra khỏi móc. "Và cái váy này. Và cái này." Cô lấy sợi dây nịt ra khỏi móc. Không tìm thấy thứ gì khác trong tủ, cô đi qua bàn trang điểm của Fancy, nó ngổn ngang đầy giấy gói kẹo, giấy gói kẹo cao su, lọ nước hoa, và mỹ phẩm đủ để tích trữ một hiệu thuốc.
Avery mở nắp hộp nữ trang và bắt đầu lục lọi qua mớ bông tai, vòng, dây chuyền, và nhẫn. Cô tìm thấy đôi bông tai bạc mà cô đã báo cáo bị mất ở Houston, vòng đeo tay, và cái đồng hồ.
Đó là một cái đồng hồ đeo tay rẻ tiền – thật ra là một y phục nữ trang - nhưng Tate đã mua nó cho cô. Nó không phải là món quà do anh tự chọn. Họ đã đi xem cửa hàng bách hoá trong giờ nghỉ trong chuyến đi vận động. Cô đã nhìn thấy cái đồng hồ, nhận xét về sợi dây làm bằng da cá xấu xanh hấp dẫn của nó, và Tate đã chìa thẻ tín dụng cho cô bán hàng.
Avery trân quý nó vì anh đã mua nó cho cô, không phải cho Carole. Cô đã nhận thấy nó biến mất từ hộp nữ trang của cô sáng hôm đó. Điều đó đã thúc đẩy cô xông vào cuộc họp để tìm kiếm Tate. Từ khi anh đã từ chối để khuyên cô về cách đối phó với việc ăn cắp của Fancy, cô đã tự mình giải quyết vấn đề.
"Cháu là tên trộm tồi, Fancy."
"Tôi không hiểu sao đồ đạc của thím lại ở trong phòng của tôi," cô ta nói một cách trịch thượng.
"Cháu thậm chị là kẻ nói dối tồi tệ hơn.
"Mona có lẽ - "
"Fancy !" Avery la to. "Cháu đã và đang lẻn vào phòng tôi và lấy nhiều thứ trong nhiều tuần. Tôi biết thế. Đừng sỉ nhục trí thông minh của tôi bằng cách chối bai bải. Cháu đã để lại những manh mối rành rành."
Fancy nhìn xuống giấy gói kẹo cao su bây giờ đang nằm trên giường. "Thím sẽ méc chú Tate chứ ?"
"Đó là những gì cháu muốn tôi làm ư ?"
"Địa ngục, Không." cô ta ngồi xuống lại giường và bắt đầu lắc mạnh chai sơn bóng. "Làm bất cứ cái quái gì mà thím muốn. Chỉ là hãy làm chuyện đó ở nơi khác ngoài phòng tôi."
Avery đang trên đường ra cửa khi cô xem xét lại. Xoay người lại, cô đến gần giường và ngồi xuống. Lấy đôi bông tai bạc, cô ấn chúng vào tay Fancy và gấp những ngón tay của cô ta xung quanh chúng.
"Tại sao cháu lại không giữ cái này đi? Tôi lẽ ra sẽ cho cháu mượn chúng nếu cháu hỏi."
Fancy vứt đôi bông tai xa đến mức cô ta có thể ném chúng. "Tôi không muốn lòng từ thiện chết tiệt của thím." Đôi mắt xanh dương xinh đẹp của cô ta trở nên xấu đi vởi vẻ không ưa. "Thím nghĩ mình là ai đây để cho tôi những thứ thừa mứa tội nghiệp của thím vậy ? Tôi không muốn đôi bông tai hoặc bất cứ thứ gì khác mà thím có."
Avery chịu đựng sự công kích bằng lời. "Tôi tin cháu. Nó không phải là đôi bông tai hoặc bất cứ thứ này mà cháu muốn," cô nói, gật đầu xuống những món đồ mà cô đã gom lại. "Cái mà cháu muốn là bị bắt."
Fancy chế giễu. "Thím đã ra dưới ánh mặt trời quá lâu rồi, Thím Carole. Thím có biết rằng ánh nắng sẽ có hại cho khuôn mặt của thím không ? Nó có thể làm cho nó tan chảy đấy."
"Cháu không thể sỉ nhục tôi," Avery ôn tồn đáp trả. "Cháu không có quyền lực đó. Bởi vì tôi ở trên cháu."
Fancy sưng sỉa nhìn cô. "Ý của thím là gì?"
"Cháu muốn sự chú ý của tôi. Cháu có nó bằng cách ăn cắp. Cũng giống như cháu thu hút sự chú ý của cha mẹ cháu bằng cách làm những chuyện mà cháu biết họ sẽ không tán thành."
"Như làm tình với Eddy à ?"
"Như làm tình với Eddy."
Fancy sửng sốt bởi sự bình tĩnh của Avery đối với câu hỏi trâng tráo của cô ta. Cô ta nhanh chóng khôi phục lại, tuy nhiên. "Tôi dám cá là thím hết hồn khi thím nhìn thấy tôi bước ra khỏi phòng khách sạn của anh ấy. Thím không biết là tôi ở gần Houston, đúng không ?"
"Anh ta quá già đối với cháu, Fancy."
"Chúng tôi không nghĩ vậy."
"Anh ta mời cháu gia nhập với anh ta ở Houston à ?"
"Có lẽ có, có lẽ không." Cô ta xịt hãm trên móng chân màu đỏ tươi của cô ta, sau đó đung đưa chúng khi cô ta chiêm ngưỡng công trình của cô ta. Nhảy khỏi giường, cô ta di chuyển đến ngăn kéo và lấy ra một cái áo tắm. Cô ta kéo cái áo ngủ qua khỏi đầu. Cơ thể của cô ta đầy nhẫy những vết trầy sướt và vết thâm tím. Cặp mông tròn trịa của cô ta bị đầy dấu vằn. Avery liếc nhìn đi chỗ khác, cảm thấy dạ dày cô phát ốm.
"Tôi chưa bao giờ có tên kép nào giống Eddy trước đây," Fancy nói một cách mơ mộng khi cô ta mặc áo tắm vào.
"Ồ ? Anh ta là loại người tình như thế nào?"
"Thím không biết à?" Avery chẳng đã nói gì cả. Cô không biết liệu Carole có từng ngủ với bạn thân của chồng cô ta hay không. "anh ta là tuyệt nhất." Fancy cài cái áo tắm, sau đó chồm người vào gương, chọn một cây son môi trên bàn trang điểm, và trét nó qua miệng. "Ghen à?
"Không có."
Họ nhìn trực tiếp vào mắt trong gương. Fancy trông có vẻ hoài nghi. "Chú Tate vẫn ngủ trong phòng khác đấy."
"Đó không phải là chuyện của cháu."
"Nó không quan trọng đối với tôi," cô ta nói với nụ cười độc hại, "chừng nào mà thím không thử và đền bù sự thiếu thốn với Eddy."
"Cháu nghe rất chiếm hữu."
"Anh ấy không ngủ với bất cứ một người nào khác." Cô ta cong lưng và, hất tóc tới phía trước, bắt đầu kéo bàn chải qua mái tóc dày, vàng sẫm.
"Cháu chắc chắn chứ ?"
"Tôi chắc chắn. Tôi không để cho anh ấy có năng lượng làm chuyện đó sau lưng tôi."
"Kể tôi nghe về anh ta đi."
Fancy quét tóc cô ta qua một bên và kín đáo nhìn lên Avery từ cô tư thế úp ngược. "Tôi hiểu rồi. Không ghen, chỉ là tò mò."
"Có lẽ. Cháu và Eddy thường nói về chuyện gì?"
"Thím nói chuyện với các chàng trai khi đang làm tình à ?" Cô ta cười ầm lên. "Cháu không có bất cứ thuốc cỏ nào chứ ?"
"Không."
"Đoán là không," cô ta nói, thở dài với vẻ kinh tởm khi cô ta đứng thẳng dậy và ném tóc lại. "Chú Tate đã nổi quạu khi chú ấy bắt gặp chúng ta đang hút thuốc lần đó. Không biếc chú ấy sẽ nghĩ gì nếu chú ấy bắt gặp chúng ta đang chia sẻ tên cao bồi nhỉ ?"
Avery tái mặt và quay mặt đi. "Tôi ... Không làm những chuyện đại loại như thế nữa, Fancy."
"Không giỡn chơi chứ ? Thật à ?" cô ta có vẻ thực sự thắc mắc.
"Nghiêm chỉnh."
"Thím biết đấy, khi lần đầu tiên thím từ bệnh viện về, tôi nghĩ thím đã giả vờ. Đột nhiên thím là người lên mặt đạo đức. Nhưng bây giờ, tôi tin thím thực sự thay đổi sau tai nạn máy bay. Có chuyện gì vậy? Thím e rằng thim sẽ chết và xuống địa ngục hay sao?"
Avery thay đổi đề tài. "Chắc chắn rằng Eddy kể cho cháu nghe cái gì đó về mình. Anh ta lớn lên ở đâu ? Thế còn gia đình anh thì sao?"
Fancy chống tay bên hông và nhìn Avery một cách kỳ lạ. "Thím biết nơi anh ấy lớn lên, cũng như cháu. Một chỗ khỉ ho cò gáy trong Panhandle. Anh ta không có người thân nào, nhớ chưa ? Ngoại trừ một người bà đã chết trong khi anh ta và chú Tate vẫn còn ở UT."
"Anh ta đã làm gì trước khi anh ta làm cho Tate ?"
Fancy bắt đầu hết nhẫn nại với các câu hỏi. "Này, chúng tôi làm tình, OK ? Chúng tôi không nói chuyện. Ý tôi là, anh ta là người thực sự kín đáo."
"Ví dụ như ?"
"Anh ta không thích tôi lục lọi qua đồ đạc của anh ta. Có một đêm tôi tìm kiếm trong ngăn kéo của anh ta để kiếm một cái áo để mặc và anh ta thật sự nỗi sùng lên, đã nói rằng tôi không được chạm vào đồ của anh ta nữa, vì vậy tôi không. Tôi không dò hỏi tò mò, chấm hết. Tất cả chúng ta cần sự riêng tư của chúng ta, thím biết đó."
"Anh ta chưa bao giờ đề cập đến những gì anh đã làm từ khi ở Việt Nam đến khi anh đã quay về Texas à ?"
"Tất cả những gì tôi có bao giờ hỏi là nếu anh ta đã lập gia đình. Anh ta nói với tôi là anh ta chưa bao giờ. Anh ta đã nói anh ta đã bỏ nhiều thời gian để tìm lại chính mình. Tôi đã nói, 'anh bị lạc à ?' ý tôi nói nó như một lời đùa, nhưng Eddy có cái nhìn khôi hài trên khuôn mặt của anh ta và đã nói cái gì đó như, 'vâng, trong một khoảng thời gian, thì đúng vậy.'"
"Anh ta có ý gì khi nói thế ?"
"Ồ, tôi nghĩ anh ta hoảng sợ sau chiến tranh," Fancy nói với vẻ hồ hởi vô tư lự. "Tại sao ?"
"Có lẽ vì Chú Tate đã cứu sống anh ta sau khi máy bay của họ gặp tai nạn. Tôi đoán Eddy nhớ lại được giải cứu, bị thương, và có Chú Tate đã mang anh ta quanh cánh rừng già cho đến khi một chiếc trực thăng có thể đón họ. Nếu thím có từng thấy anh ấy ở trần, thím chắc đã nhận thấy vết sẹo trên lưng anh ấy. Khá khủng khiếp, phải không?
"Anh ta chắc đã sợ vãi cứt rằng họ sẽ bị Việt Cộng bắt. Eddy đã cầu xin Chú Tate để mặc cho anh ta chết, thím biết đó, nhưng Chú Tate không chịu."
"Chắc chắn là anh ta đã không nghĩ Tate sẽ làm thế," Avery kêu lên.
"Thì thímn biết phương châm của các phi công lái máy bay chiến đấu mà - 'thà chết hơn bị nhục.' Eddy chắc đã nắm lấy nó đến tim hơn nhất. Chú Tate là người hùng. Eddy chỉ là một thương vong. Chuyện đó chắc vẫn còn nằm trong tâm trí của của anh ta."
"Sao cháu biết tất cả những chuyện này hả, Fancy ?"
"Thím đang đùa à? Thím nghe ông nội nói chưa đủ thường à ?"
"Ồ, chắc chắn, dĩ nhiên. Chỉ là cháu có vẻ biết nhiều chi tiết nhỏ."
"Không hơn thím. Này, tôi sẽ ra bể bơi. Thím có thấy phiền không ?"
Một cách thiếu niềm nở cô ta đi đến cửa và mở nó. Avery giao nhập với cô ta ở đó. "Fancy, lần sau cháu muốn dùng cái gì đó của tôi, cứ hỏi." Cô ta trợn tròn mắt, nhưng Avery lờ sự xấc láo của cô ta. Chạm nhẹ vào vai cô gái, cô nói thêm, "Và cẩn thận đấy."
"Với chuyện gì ?"
"Với Eddy."
༺༒༻
"Thím ấy đã nói với em là phải thận trọng về anh."
Căn phòng khách sạn rẻ tiền, bụi bặm, và ẩm ướt. Nhưng khi Fancy cắn vào cái chân gà rán, cô dường như không chú ý hoặc thấy phiền. Cô đã quen với môi trường lụp xụp trong vài tuần qua.
Cô thà là có cuộc hẹn hò của cô với Eddy trong khách sạn sang trọng hơn, nhưng khách sạn Sidewinder nằm trên xa lộ liên bang giữa trụ sở của cuộc vận động và nông trại, cho nên đó là một nơi thuận tiện để họ gặp trước khi về nhà. Khách sạn chuyện phục vụ những tình nhân. Các căn phòng được cho thuê theo giờ. Nhân viên kín đáo – không quan tâm, không đồng cảm.
Bởi vì họ đã làm việc qua giờ ăn tối nay, Fancy và Eddy đang chia sẻ thời gian của họ cùng với một thịt gà. Trần truồng, họ đang ngồi giữa mớ khăn trải giường nhàu nát, ăn gà rán và thảo luận về Carole Rutledge.
"Cẩn thận với anh ư ?" Eddy hỏi. "Tại sao ?"
"Thím ấy đã nói em không nên có quan hệ với một người đàn ông quá già hơn em," Fancy nói, cắn một miếng thịt. "Nhưng em không nghĩ đó là lý do thật sự."
Eddy xé một cái cánh gà. "Lý do thật sự là gì?"
"Lý do thật sự là cô ta đang ghen tị. Cô ta muốn đóng vai người vợ đảm đang cho Chú Tate, để phòng hờ chú ấy thắng cử và đến Washington. Nhưng trong trường hợp chú ấy không thắng, thím ta muốn có ai đó để xê cua. Mặc dù là thím ta giả vờ là không có, em biết Thím Carole thèm khát cơ thể của anh." Một cách đùa nghịch, cô gõ cái đùi gà vào ngực anh.
Eddy không đáp lại. Anh đang nhìn lơ đãng vào không gian, cau mày. "Anh vẫn ước gì là cô ta không biết gì về chuyện giữa anh và em."
"Chúng ta hãy đừng cãi nhau về chuyện này nữa, được không ? Em không thể làm khác được chuyện gì. Em đang rời khỏi phòng của anh và thím ta ở đó cô, ôm xô nước đá ngu ngốc đó vào ngực và trông giống như thím ta vừa mới nuốt cái lưỡi của mình."
"Cô ta có kể cho Tate nghe không ?"
"Em không nghĩ vậy." Một miếng da gà giòn rụm rơi xuống cái bụng trần trụi của cô. Cô liếm đầu ngón tay, nhặt lên mảnh vụn, sau đó liếm nó lại. "Em sẽ kể cho anh nghe một chuyện khác," cô nói trong tiếng thì thầm bí ẩn, "em không nghĩ đầu óc cô ta hoàn toàn bình phục."
"Ý của em là gì?"
"Cô ta hỏi những câu hỏi ngu ngốc."
"Như là chuyện gì?"
"Hôm qua em đề cập một chuyện mà cô ta nên có trí nhớ sống động của nó, dù là cô ta bị chấn động."
"Chuyện gì ?"
"À," Fancy nói lè nhè, kéo cái đùi gà cạp gần sạch ngang môi, "một nhà nông khác đã đến mua vài con ngựa từ ông nội. Khi tên cao bồi đến để xem chúng, không có ai ở nhà. Em đã đích thân đưa anh ta vào chuồng ngựa. Anh ta thực sự rất dễ thương."
"Anh hiểu được vấn đề," Eddy đã nói một cách khôi hài. "Carole thì có liên quan gì ?"
"Cô ta phát hiện tụi em đang quần nhau như những con thỏ trong chuồng ngựa. Em cứ nghĩ là em tiêu tùng rồi, vì chuyện này là đã cách đây nhiều năm và em chỉ mới 17. Nhưng Carole và gã cao bồi ngay lập tức nhào vào nhau. Chuyện tiếp theo em biết, cô ta trần truồng như bọn em là và lăn tròn quanh cỏ khô với chúng em."
Cô ta quạt khuôn mặt một cách điệu bộ. "Chúa ơi, thật tuyệt vời ! Đúng là một buổi chiều. Nhưng hôm qua, khi em đề cập đến chuyện đó, cô ta trông có vẻ như muốn ói hoặc cái gì đó. Anh muốn ăn thêm thịt gà không ?"
"Không cám ơn." Fancy thảy xương vào hộp và lấy cái đùi gà cuối cùng. Eddy vuốt ve mắt cá của cô với những ngón tay cứng cáp của anh. "Em đã không nói bất cứ bí mật gì của anh, đúng không ?"
Cô cười và đá nhẹ vào mông anh. "Em không biết bất cứ bí mật gì của anh cả."
"Vậy thì em và Carole đã nói về chuyện gì liên quan đến anh vậy ?"
"Em chỉ nói với cô ta anh là người tình tốt nhất mà em chưa bao giờ có." Cô ngả người về phía trước và mang lại cho anh nụ hôn ướt đẫm trên môi. "Anh thật là vậy, anh biết đấy. Anh có vật đàn ông cứng như sắc. Và có cái gì đó về anh rất kích thích – gần như là nguy hiểm."
Anh thấy thích thú. "Ăn xong gà của em đi. Đã đến lúc em nên về nhà rồi."
Không vâng lời, Fancy choàng cánh tay quanh cổ anh và hôn anh một cách chậm chạp. Cô để môi mình ở đó khi cô thì thầm, "em chưa bao giờ làm chuyện đó theo kiểu chó trước đây."
"Anh biết."
Cô lập tức ngửa đầu ra. "Bộ em đã không làm tốt chuyện đó à ?"
"Em đã làm rất tốt. Nhưng anh có thể nói rằng lúc đầu em đã bị bất ngờ."
"Em yêu điều bất ngờ."
Eddy giữ phía sau đầu của cô và mang lại cho cô nụ hôn cháy bỏng. Họ cùng nhau ngã và đống gối ngửi thấy mùi chua. "Lần sau Thím Carole của em bắt đầu đặt câu hỏi về anh," anh nói hổn hển khi anh đeo bao cao su vào, "bảo cô ta nên lo chuyện chết tiệt của cô ta đi." Anh thúc mạnh vào cô.
"Vâng, Eddy, vâng," cô lập đi lập lại, đập vào lưng anh với cái đùi gà mà cô vẫn còn cầm trong một tay.
༺༒༻