Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Avery tỉnh dậy biết mình là ai.

Cô chưa bao giờ quên điều đó. Chỉ là thuốc, cùng với sự chấn động đã làm cô lẫn lộn.

Hôm qua - hay ít ra cô đoán là hôm qua, vì tất cả những ai đã đến trong tầm nhìn của cô gần đây đã chào cô với câu "Chào buổi sáng" - cô đã bị mất phương hướng, điều mà rất dễ hiểu. Tỉnh lại sau khi bị hôn mê mấy ngày trời để nhận ra rằng mình không thể cử động, không thể nói chuyện, và không thể nhìn ra ngoài một phạm vi hạn chế sẽ làm cho bất cứ người nào hoang mang. Cô rất ít khi bị bệnh, chắc chắn là không bệnh trầm trọng, vì thế cơn chấn thương này làm cô hoảng sợ.

Phòng chăm sóc đặc biệt, với ánh sáng và những hoạt động không ngừng, cũng đủ để cản trở trí tuệ của bất kỳ ai hoạt động được. Nhưng chuyện thật sự làm Avery không hiểu là mọi người đang gọi sai tên cô. Làm sao cô lại bị nhầm là một người phụ nữ tên Carole Rutledge chứ? Thậm chí ông Rutledge có vẻ tin rằng anh đang nói chuyện với vợ anh.

Bằng cách nào đó, cô phải truyền đạt sự sai lầm này đến họ. Nhưng cô không biết làm thế nào, và nó làm cho cô hoảng sợ.

Tên cô là Avery Daniels. Nó đã được in rõ ràng trên giấy phép lái xe, giấy phép ra vào của phóng viên, và tất cả hình thức nhận dạng nào khác trong ví cô. Chúng có lẽ đã bị phá hủy trong vụ tai nạn, cô nghĩ.

Những ký ức về tai nạn vẫn còn làm cô hoảng sợ, vì thế cô kiên quyết đặt chúng sang một bên để đối diện với nó sau, khi cô được khỏe mạnh hơn và xử lý xong chuyện nhầm lẫn này.

Irish đâu? Sao ông không đến cứu cô?

Câu trả lời hiển nhiên làm cô giật mình. Toàn thân cô phản ứng như thể bị điện giật. Thật không thể tưởng tượng nổi, không thể chịu đựng nổi, nhưng nó rõ ràng một cách hiển nhiên. Nếu cô bị nhầm là Bà Rutledge, và Bà Rutledge được tin là sống, vậy thì Avery Daniels được tin là đã chết.

Cô tưởng tượng nỗi đau mà Irish phải trải qua. "Cái chết" của cô sẽ đánh gục ông. Tuy nhiên hiện giờ cô bất lực trong việc giảm nhẹ nỗi đau khổ của ông. Không! Chừng nào mà cô còn sống, cô sẽ không bất lực. Cô phải suy nghĩ. Cô phải tập trung.

"Chào buổi sáng."

Cô nhận ra giọng nói của anh ngay lập tức. Sự sưng tấy ở mắt cô chắc đã giảm xuống một ít vì cô có thể nhìn anh được rõ hơn. Những đường nét của anh bị mờ nhạt trước đây bây giờ được rõ ràng hơn.

Đôi mày rậm, đẹp đẽ của anh gần như giáp lại trên sống mũi dài và thẳng. Anh có quai hàm và xương cằm mạnh mẽ, bướng bỉnh, nhưng không hung hãn, mặc dù có một vết lỏm thẳng đứng ở cạnh nó. Đôi môi anh cứng cáp, rộng, và mỏng, môi dưới hơi đầy hơn môi trên.

Anh đang mỉm cười, nhưng nụ cười không hiện lên đôi mắt, cô ghi nhận. Anh không thực sự cười. Nó không đến từ tâm hồn anh. Avery không hiểu tại sao lại không.

"Họ nói em đã có một đêm nghỉ ngơi yên tĩnh. Vẫn không có dấu hiệu bị nhiễm trùng phổi. Đó là một tin tốt."

Cô biết khuôn mặt này, giọng nói này. Không phải từ hôm qua. Mà là trước kia, nhưng cô không thể nhớ là cô đã gặp người đàn ông này ở đâu.

"Mẹ đã rời khỏi phòng của Mandy đủ lâu để đến chào em." Anh quay đầu lại và ra dấu cho ai đó đến gần hơn. "Mẹ phải đứng ở đây, thưa mẹ, nếu không cô ấy không thể nhìn thấy mẹ."

Một khuôn mặt rất đặc biệt, ở tuổi trung niên hiện lên trong tầm nhìn của Avery. Mái tóc mềm mại, sẫm màu của bà bị bạc ở chân tóc, với cái trán mịn màng và không một nếp nhăn.

"Chào, Carole. Chúng tôi đều rất yên lòng là con đang hồi phục tốt. Tate nói là bác sĩ rất hài lòng với tiến triển của con."

Tate Rutledge! Dĩ nhiên rồi.

"Kể cho cô ấy nghe về Mandy đi mẹ."

Một cách nghiêm túc, người lạ mặt báo cáo về một người lạ khác. "Mandy ăn hầu hết bữa điểm tâm của nó sáng nay. Họ đã cho nó dùng thuốc an thần tối qua để cho nó ngủ được ngon hơn. Cái nẹp trên cánh tay làm phiền nó, mẹ cho đó là lẽ tự nhiên. Nó là một đứa bé dễ thương ở khoa nhi, và hoàn toàn khống chế toàn bộ nhân viên bệnh viện." Nước mắt dâng lên trong mắt bà và bà chậm chúng bằng một cái khăn mỏng. "Khi mẹ nghĩ về ..."

Tate Rutledge choàng cánh tay lên vai mẹ anh. "Nhưng nó đã không xảy ra. Cảm ơn Chúa là nó đã không."

Avery nhận biết lúc đó chắc Mandy Rutledge là đứa bé cô đã bồng xuống từ máy bay. Cô nhớ mình nghe tiếng thét của đứa bé và điên cuồng cố mở dây an toàn bị kẹt của nó. Khi nó mở tung, cô đã ôm đứa bé đang bị kinh hoàng vào người cô và với sự giúp đỡ của một hành khách khác, đã lao xuống màn khói dày đặc, cay xè về phía lối thoát khẩn cấp.

Bởi vì cô đã ôm đứa nhỏ, họ đã nghĩ cô là bà Carole Rutledge. Nhưng đó không phải là tất cả - họ đã ngồi vào ghế của nhau.

Tâm trí cô vụng về chắp nối lại những câu đố mà chỉ có cô mới biết. Cô nhớ lại vé lên máy bay đã chỉ định ghế của cô là ở cửa sổ, nhưng khi cô lên đó, một người phụ nữ đã ngồi vào chỗ của cô. Cô đã không chỉ ra sự nhầm lẫn, mà thay vào đó đã ngồi vào chỗ ở dọc lối đi. Đứa bé đã ngồi ở cái ghế giữa họ.

Người phụ nữ đã để tóc sẫm màu dài đến vai, giống như cách Avery để nó. Cô ta cũng có đôi mắt sẫm màu. Họ rất giống nhau. Thực ra, nữ tiếp viên hàng không, người đã quan tâm đến cô bé, đã hỏi ai là mẹ nó và ai là cô nó, hàm ý rằng Avery và Carole Rutledge là chị em.

Khuôn mặt của cô đã bị thương đến mức không thể nhận dạng. Bà Rutledge có lẽ đã bị thiêu cháy đến mức không thể nhận dạng. Họ đã nhận diện sai cô dựa vào đứa nhỏ và chỗ ngồi mà không ai biết đến. Chúa ơi, cô phải nói với họ!

"Mẹ nên quay về đó trước khi Mandy thấy sợ, thưa mẹ," Tate nói. "Nói với nó là con sẽ đến đó ngay."

"Tạm biệt nhé, Carole," người phụ nữ nói với cô. "Mẹ chắc chắn là khi bác sĩ Sawyer hoàn tất công việc của ông ấy, con sẽ xinh đẹp như bao giờ."

Mắt bà cũng không mỉm cười, Avery nghĩ khi người phụ nữ dời bước.

"Trước khi anh quên," Tate nói, bước lại gần giường để cho cô có thể nhìn thấy anh lại, "Eddy, cha, và Jack gửi lời hỏi thăm của họ. Anh nghĩ Cha sẽ đến để gặp bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ chiều nay, cho nên em sẽ gặp cha lúc đó nhé

"Sáng nay Jack đã về nhà."Tate tiếp tục nói, không biết là anh không phải đang nói chuyện với vợ mình. "Anh chắc chắn là anh ấy lo lắng về Dorothy Rae. Chỉ có Chúa mới biết Fancy đang mưu toan chuyện gì khi không có sự giám sát nào, mặc dù Eddy đã cho nó làm người tình nguyện ở trụ sở chính. Không ai trong số họ sẽ được phép gặp em cho đến khi em được chuyển đến phòng riêng, nhưng anh không nghĩ em sẽ nhớ họ, đúng không?"

Anh cho rằng cô biết là anh đang nói về ai và về chuyện gì. Làm sao cô có thể truyền đạt rằng cô chẳng biết gì cả? Cô không biết những người này. Việc họ đến và đi không có liên quan gì đến cô. Cô phải liên lạc với Irish. Cô phải cho người đàn ông này biết anh ta là người goá vợ.

"Nghe này, Carole, về cuộc vận động." Bằng vào cử động vai ở anh, cô nghĩ anh có lẽ đẩy tay vào túi bên hông. Anh cúi đầu một lát, hầu như chống cằm trên ngực, trước khi nhìn cô lại. "Anh sẽ tiến tới như kế hoạch. Cha, Jack, và Eddy cũng đã đồng ý. Họ đã cam kết sự hỗ trợ của họ. Nó sẽ trở thành một cuộc chiến khó khăn, nhưng anh không sợ gì cả. Bây giờ, với chuyện này, nó thậm chí sẽ càng khó khăn hơn. Tuy thế, anh sẽ làm hết sức mình."

Tate Rutledge đã gây ra nhiều tin tức gần đây. Đó là lý do tại sao tên anh và khuôn mặt anh quen thuộc với cô, cho dù cô chưa bao giờ gặp anh. Anh đang hy vọng sẽ thắng cuộc bầu cử chọn người trong đảng ra ứng cử vào tháng 5 và rồi tranh chức Thượng nghị sĩ trong đợt bầu cử tháng 11.

"Anh sẽ không né tránh mọi trách nhiệm với em và Mandy trong khi em đang hồi phục, nhưng tiến vào Quốc hội là những gì anh đã và đang chuẩn bị suốt đời. Anh không muốn đợi thêm sáu năm nữa để ra tranh cử hay anh sẽ mất sự thúc đẩy mà anh đã tạo nên. Anh cần làm chuyện đó bây giờ."

Sau khi nhìn đồng hồ đeo tay, anh nói, "Anh nên quay lại với Mandy. Anh đã hứa là sẽ đút kem cho nó ăn. Với cánh tay bị băng bó và tất cả, ờ," anh nói thêm, nhìn xuống phía tay bị băng bó của cô, đang nằm trong nẹp của chúng, "em có thể hiểu. Bác sĩ tâm lý đã có cuộc gặp mặt đầu tiên với nó hôm nay. Không có gì phải lo lắng cả," anh vội nói. "Chỉ là để phòng hờ thôi. Anh không muốn nó bị chấn thương tâm lý vĩnh viễn."

Anh ngừng lại, nhìn xuống cô một cách đầy ý nghĩa. "Đó là lý do tại sao anh không nghĩ nó nên gặp em lúc này. Anh biết nghe có vẻ ác độc, nhưng những băng quấn này sẽ làm nó sợ đến chết, Carole. Một khi bác sĩ phẫu thuật tạo lại khuôn mặt của em và em bắt đầu trông giống như bản thân của em lại, anh sẽ đưa nó đến cho một chuyến viếng thăm ngắn. Hơn nữa, anh chắc chắn là em cũng không đủ sức để gặp nó lúc này."

Avery cố nói chuyện, nhưng miệng cô bị dán chặt với cái ống thở. Cô đã nghe y tá nói rằng việc bị hít khói đã làm cho thanh quản của cô tạm thời không thể hoạt động. Cô cũng không thể cử động quai hàm. Cô nhấp nháy mắt để truyền đạt sự khốn khổ của cô.

Diễn giải sai lý do cho điều đó, anh đặt bàn tay an ủi lên vai cô. "Anh hứa là sự biến dạng của em chỉ là tạm thời thôi, Carole. Bác sĩ Sawyer nói nó trông tệ hại đối với chúng ta hơn là thực tế. Lát nữa ông ấy sẽ đến đây để giải thích thủ tục cho em. Ông ta biết em trông như thế nào trước đây và đã bảo đảm rằng em sẽ trông giống như thế khi ông ta làm xong phẩu thuật."

Cô cố lắc đầu từ chối. Nước mắt hoảng sợ và nỗi sợ hãi tràn ra mắt cô. Y tá đến và đẩy anh qua một bên. "Tôi nghĩ bây giờ ông nên để bà ấy nghỉ ngơi, ông Rutledge. Dù sao thì tôi phải thay băng cho bà ấy."

"Tôi sẽ đến chỗ con gái tôi."

"Chúng tôi sẽ gọi nếu cần ông," y tá nói với anh một cách tử tế. "Ồ, và tôi mới nhớ lại điều này, họ đã gọi từ dưới lầu để nhắc ông rằng nữ trang của bà Rutledge đang ở trong két sắt của bệnh viện. Họ đã tháo nó xuống khi bà ấy được đưa đến phòng cấp cứu."

"Cám ơn. Tôi sẽ lấy nó sau."

Bây giờ! Hãy lấy nó ngay bây giờ, đầu óc của Avery thét gào. Nó sẽ không phải là nữ trang của Rutledge trong tủ sắt của bệnh viện - nó sẽ là của cô. Một khi họ nhìn thấy điều đó, họ sẽ nhận ra rằng họ đã mắc một sai lầm kinh khủng. Ông Rutledge sẽ biết được là vợ anh ta đã chết. Nó sẽ là một cú đánh đối với anh ta, nhưng tốt nhất là anh ta khám phá ra sai lầm ngay bây giờ chứ không phải là sau này. Cô sẽ khóc cho sự mất mát bi thảm của Rutledges, nhưng Irish sẽ vui mừng khôn xiết. Irish thân thương. Nỗi đau tử biệt của ông sẽ được chấm dứt.

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông Rutledge không thu hồi nữ trang của vợ anh trước khi bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ bắt đầu thay đổi khuôn mặt của cô thành Carole Rutledge?

Đó là ý thức cuối cùng trước khi thuốc giảm đau xâm chiếm cô một lần nữa.

Tate sẽ không bao giờ sống để nhậm chức.

Cô đang hồi tưởng lại cơn ác mộng. Cô cố gắng một cách tuyệt vọng để xua đẩy nó. Một lần nữa, cô không thể nhìn thấy hắn, nhưng cô có thể cảm thấy được sự hiện diện ác độc của hắn lượn lờ phía trên cô, ngay ngoài tầm nhìn của cô. Hơi thở của hắn thổi qua con mắt không bị băng của cô. Tựa như bị trêu đùa trong bóng tối với một cái màn che - vô hình nhưng có thể cảm thấy, như một bóng ma.

Sẽ không bao giờ có Thưng nghị sĩ Tate Rutledge. Tate sẽ không bao giờ sống. Thượng nghị sĩ Tate Rutledge sẽ chết trước. Sẽ không bao giờ có. .. Không bao giờ sống.

Avery thức dậy thét gào. Đó là một tiếng thét câm lặng, dĩ nhiên, nhưng nó dội qua tâm trí cô. Cô mở mắt ra và nhìn thấy những ngọn đèn trên cao, mùi thuốc men của bệnh viện, tiếng rít của máy thở. Cô đã ngủ, do đó lần này nó là một cơn ác mộng.

Nhưng đêm qua là thật. Đêm qua cô thậm chí không biết tên của ông Rutledge! Cô không thể mơ nó nếu cô không biết nó, nhưng cô rõ ràng nhớ là đã nghe được giọng nói đe doạ, lạnh lùng thì thầm vào tai cô.

Có phải tâm trí đang đùa giỡn với cô, hay Tate Rutledge đang thực sự gặp nguy hiểm? Chắc chắn là cô đã hoảng sợ vì chuyện không đâu. Suy cho cùng, cô đã bị cho dùng thuốc an thần và bị mất phương hướng. Có lẽ cô không nhớ rõ trình tự của mọi sự kiện. Cô có nhớ lộn trình tự của những sự kiện hay không? Ai có thể muốn anh chết chứ?

Chúa ơi, đó là những câu hỏi chao đảo. Cô phải biết câu trả lời của tất cả những câu hỏi đó. Nhưng sức mạnh của sự suy diễn hợp lý dường như đã bỏ rơi cô, cùng với nhừng khả năng khác của cô. Cô không thể suy nghĩ hợp lý.

Hiểm hoạ đối với mạng sống của Tate Rutledge là chuyện khó tin và quá to lớn, nhưng cô bất lực trong việc có thể làm được bất cứ điều gì về nó. Cô quá chóng mặt đến nỗi không thể nghĩ ra được một sự giải thích hay giải pháp nào. Tâm trí cô đang hoạt động chậm chạp. Nó sẽ không, không thể hoạt động bình thường, mặc dù mạng sống của người đàn ông đó đang gặp nguy hiểm.

Avery gần như bực tức với sự xâm nhập này thêm vào vấn đề của riêng cô. Cô còn chưa có đủ chuyện để đối phó mà không cần phải lo lắng về sự an toàn của một ứng cử viên thượng nghị sĩ sao?

Cô không thể cử động, tuy nhiên bên trong cô đang cuồn cuộn với sự bực bội. Nó làm cô kiệt sức. Cuối cùng, nó không thể chống lại được chút ý thức còn tồn tại trong cô. Cô chống chọi lại nó, nhưng cuối cùng bỏ cuộc và lại bị kéo lại vào sự bình yên của nó.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.