Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Eddy Paschal ra khỏi buồng tắm. Anh nhanh chóng dùng cái khăn lớn hơn lau khô cánh tay và ngực và xuống cả đôi chân. Vắt nó qua vai, anh bắt lấy đầu kia và chà nó qua lại ngang lưng anh khi anh rời khỏi phòng tắm và đi vào phòng ngủ. Ngay khi anh đến ngay cửa, anh đứng sững lại. "Chuyện quái - "

"Chào anh. Em không biết là anh có những tạp chí bẩn thỉu."

Fancy đang nằm chéo qua giường của anh. Cô ta chống người trên khuỷu tay, lật qua cuốn tạp chí Penhouse mà cô đã tìm được  nằm trên bàn đầu giường của anh. Sau cái nhìn bình thản ở một tư thế đặc biệt khiêu khích, cô ngước nhìn anh và mỉm cười ranh mãnh. "Anh đúng là một chàng trai hư hỏng."

"Cô đang làm cái quái gì ở đây vậy ?"Anh vội quấn cái khăn lớn quanh bụng.

Fancy duỗi thẳng người như một con mèo lười biếng. "Em đã tắm nắng ngoài bể bơi và vào đây cho hạ nhiệt."

Eddy sống trong một căn hộ nằm trên nhà để xe của nông trại. Ít lâu sau khi anh được thuê làm người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của Tate, anh đã yêu cầu nếu anh có thể thuê căn hộ đó. Người nhà Rutledges đã cực lực phản đối.

Zee đã người lớn tiếng nhất. "Nơi ở của người làm à ? Tôi không muốn nghe chuyện đó."

Tate cũng đã lên tiếng phản đối, tuyên bố rằng nếu Eddy sẽ sống nông trại, anh sẽ sống trong nhà với cả gia đình.

Eddy đã giải thích rằng để cho thuận tiện anh cần được sống gần họ trong khi duy trì sự riêng tư của anh. Căn hộ trên nhà xe thỏa mãn cả hai yêu cầu đó. Họ đã bớt gay gắt và anh đã chuyển vào.

Sự riêng tư của anh bây giờ đã bị xâm lấn. "Tại sao lại muốn hạ nhiệt ở đây ?" anh càu nhàu hỏi. "Máy điều hoà không khí trong nhà bị trục trặc à ?"

"Đừng vớ vẩn như thế chứ." Fancy quăng cuốn tạp chí qua một bên và ngồi dậy. "Anh không vui khi nhìn thấy tôi à ?"

"Chắc chắn là có rất nhiều thứ để nhìn thấy," anh lẩm bẩm, vò đầu tóc ẩm ướt của anh. Nó trông đẹp, thẳng, và nhạt màu. "Tôi đã từng nhìn thấy băng dán Band-Aids còn lớn hơn bộ đồ tắm đó. Nelson tán thành việc cô chạy lòng vòng như thế à ?" bộ đồ tắm bó sát hở hang.

"Ông nội không tán thành bất cứ chuyện gì kích dục," cô khịt mũi. "Tôi thề là tôi không biết bố tôi và chú Tate có thể được thụ thai. Tôi chắc chắn là ông nội hát bài 'Ca tụng trận chiến của Đảng Cộng Hòa' trong khi ông ấy đang cong mình trên người bà nội. Hay có lẽ là bài 'chúng ta hãy bắt đầu, đi vào vùng núi hoang dã, tươi xanh.'" Cô lộ vẻ trầm tư. "Tôi chỉ không thể tưởng tượng được là bà nội đạt đến khoái cảm, anh có thể không ?"

"Cô đúng là vô vọng, Fancy." Mặc dù bản thân, anh chắt lưỡi trước hình ảnh mà cô đề cập đến. Sau đó anh chống tay bên hông và nhìn cô một cách khiển trách. "Cô có vui lòng biến đi để tôi có thể mặc quần áo không ? Tôi đã bảo Tate là tôi sẽ gặp anh ấy và Carole ở Waller Creek, và tôi đang bị trễ."

"Tôi có thể đi với anh không ?"

"Không."

"Tại sao ?" Cô vòi vĩnh.

"Không có vé."

"Anh có thể xử lý mà." Anh lắc đầu Không. "Tại sao lại không? Tôi có thể chuẩn bị trong nháy mắt."

"Nó sẽ là chỗ buồn tẻ cho những người trưởng thành, Fancy. Cô sẽ thấy chán đến cứng người."

"Anh sẽ bị cứng nếu tôi đi theo. Nhưng tôi bảo đảm là anh sẽ không bị chán." Cô nháy mắt một cách dâm đãng với anh.

"Cô có biến đi, hay không ?"

"Những gì, tôi nghĩ là," cô trả lời một cách suồng sã. Cô mở móc áo tắm và để nó rơi xuống. Ngả người ra, cô chống  mình trên khuỷu tay. "Anh có thích ... màu rám nắng của tôi không ?"

Cặp vú đầy đặn và mềm mại, dâng lên từ một đường lằn màu hồng nhạt giữa bộ ngực và dạ dày rám nắng. Núm vú to ngoại cỡ, hồng sẫm và nhô cao.

Ngữa mặt lên trần nhà, Eddy nhắm chặt mắt lại. "Sao bây giờ cô lại làm điều này chứ ? Nào, đứng dậy đi. Mặc áo tắm vào và ra khỏi đây ngay."

Anh di chuyển về phía giường và đưa tay ra để giúp cô đứng lên. Fancy nắm tay anh, nhưng cô không sử dụng nó để đứng dậy. Thay vào đó, cô đưa nó đến ngực cô và nhấn lòng bàn tay của giữa ngực cô. Mắt cô sáng ngời với vẻ ranh ma và kích động. Khi cô từ từ xoay lòng bàn tay anh qua đầu vú cô, cô dùng tay kia kéo cái khăn lớn của và bất ngờ thét to vui sướng.

"A, Eddy, dương vật của anh thật đẹp."

Cô say sưa nhìn chằm chằm vào nó khi cô nhích chầm chậm đến cạnh giường. Những ngón tay của cô bao quanh dương vật của anh, sau đó cô bóp chặt nó, và kéo dài nó. "Rất lớn. Anh đang để dành nó cho ai thế ? Cho con mụ tóc đỏ xấu xí ở trụ sở chính à ? Hay cho cô Carole của tôi ?"

Cô ngửa đầu ra và nhìn lên chiều dài thân mình anh. Cái cái nhìn lạnh lùng lóe lên trong mắt anh cảnh báo cô ngay tức thì trước khi cô quyết định rằng cô thích anh nhất là khi anh là một tên khốn. Anh có vẻ rất thách thức trong cách đó.

"Tôi có thể và sẽ làm nhiều hơn thế cho anh hơn hai người họ." Có sự cam kết nghe trong tiếng thở, cô cúi đầu trên anh để chứng minh điều đó.

Ngay cái chạm khéo léo, ẩm ướt đầu tiên  của lưỡi cô, đầu gối của Eddy ngã quỵ. Trong vài giây, Fancy đã nằm thẳng ở giữa giường và anh đang nằm trên người cô, lưỡi anh bên trong miệng cô, xông  vào cổ họng của cô.

"Ôi, Chúa ơi. Ôi, Chúa ơi. Vâng. Vâng," Fancy nói hổn hển khi tay anh ve vuốt cô một cách thô bạo.

Anh ném cánh tay cô qua đầu cô và tấn công vú cô với miệng anh, hút mạnh, nhai cắn một cách thèm khát, liếm một cách giận dữ trong khi cô oằn người bên dưới anh. Cô mê mẩn đắm chìm trong màn dạo đầu đến nỗi phải mất vài giây cô mới nhận ra rằng anh không còn làm chuyện đó nữa.

Cô mở mắt ra. Một lần nữa anh đang đứng ở chân giường, mỉm cười với vẻ thích thú.

"Chuyện - "

Chỉ khi cô cố ngồi bật dậy cô khám phá ra rằng hai tay của cô đã bị trói lại trên đầu. Cô chuyển động chúng về phía trước. Áo tắm của cô đã được dùng để quấn quanh cổ tay cô, cột thắt nút.

"Anh là đồ đểu cáng," cô thét. "Tháo tay tôi ra."

Một cách bình tĩnh, Eddy đến tủ và lấy cái quần lót từ ngăn kéo trên cùng. Khi anh kéo chúng lên, anh tặc lưỡi. "Dùng từ tệ quá."

"Tháo tôi ra, đồ khốn kiếp."

"Tôi chắc chắn rằng một cô gái tháo vát," anh nhấn mạnh với một chân mày nhướng cao hoài nghi, "sẽ nghĩ được cách trả tự do cho mình."

Anh lấy bộ tuxedo được thuê ra khỏi túi nhựa và bắt đầu mặc vào. Trong suốt thời gian đó, Fancy xỉ vả anh với mỗi từ ngữ mà đầu óc phong phú và từ vựng vô hạn của cô có thể nghĩ ra.

"Để dành đó đi," Eddy nói một cách trêu chọc khi tràng đả kích thô thiển đã không còn buồn cười nữa. "Tôi chỉ muốn biết một chuyện."

"Anh đi chết đi."

"Lúc này cô có ý gì bởi lời nhận xét về Carole và tôi ?"

"Anh nghĩ sao?"

Anh bước đến giường trong ba bước sãi dài, chộp một nắm tóc của Fancy, và xoắn nó trong nắm tay anh cho đến khi nó kéo mạnh da đầu cô. "Tôi không biết nên nghĩ gì. Đó là lý do tại sao tôi đang hỏi cô."

Anh làm cho cô sợ. Cô mất một vài vẻ thách thức. "Anh đang có nó từ một nơi nào đó. Tại sao lại không phải là từ cô Carole chứ ?"

"Hơn bất cứ điều gì khác, bởi vì cô ta không hấp dẫn đối với tôi."

"Láo toét."

"Tại sao lại là láo toét ?"

"Vì anh dò xét cô ta như cú vọ, nhất là kể từ khi cô ta về nhà."

Eddy tiếp tục nhìn cô chằm chằm một cách lạnh lùng. "Cô ấy là vợ của người bạn thân nhất của tôi. Họ đã có những vấn đề của họ. Tôi lo lắng là cuộc hôn nhân của họ có thể ảnh hưởng đến kết quả của cuộc vận động như thế nào."

"Đúng là một cuộc hôn nhân," Fancy chế giễu. "Chú ấy không thể chịu được nỗi cô ta vì cô ta đang lăng nhăng bên ngoài. Ông chú Tate giữ vững nguyên tắc của tôi sẽ không tha thứ cho chuyện bậy bạ đó từ vợ chú ấy. Chú ấy chỉ còn kết hôn với cô ta cho đến khi cuộc bầu cử kết thúc thôi."

Sau đó Fancy mỉm cười. Cô đang gần như rên rừ rừ. "Nhưng, anh có biết không ? Nếu anh muốn cái chui vào quần của Carole, tôi nghĩ anh đã hết may mắn. Tôi nghĩ họ đang làm hoà. Tôi nghĩ cô ta đang đưa cho chú ấy - nếu chú ấy muốn nó - những gì cô ta đã đưa cho anh trước tai nạn máy bay."

Tay anh từ từ nới lỏng và anh thả tóc cô ta ra. "Đó đúng là một giả thuyết hay đấy, Fancy." Giọng anh lạnh lùng và bình tĩnh. Anh di chuyển đến bàn kiếng, nhét cái khăn tay vào túi quần, và đeo đồng hồ vào tay. "Nó chỉ là sai. Chưa bao giờ có hoặc sẽ có bất cứ thứ gì giữa Carole và tôi cả."

"Tôi có thể hỏi cô ta và xem thử cô ta nói gì."

"Nếu tôi là cô," anh nói khẽ, nhắm đến cô qua vai anh, "tôi sẽ giữ kín những suy đoán ghen tuông của tôi."

Không cần vận dụng tay để hỗ trợ cô, Fancy ngọ nguậy bò khỏi giường và đứng lên. "Đã lâu quá rồi, Eddy. Tháo tay tôi ra."

Anh nghiêng đầu qua một bên, như thể để xem xét cẩn thận yêu cầu của cô. "Không, tôi không tin vậy. Tôi nghĩ tôi thà là đặt một khoảng cách giữa chúng ta trước khi cô tự do."

"Tôi không thể rời khỏi đây cho đến khi tôi tay tôi được thả ra."

"Đúng vậy."

Cô lót tót theo anh đến cửa. "Làm ơn đi, Eddy," cô than khóc. Nước mắt ngân ngấn trong đôi mắt to màu xanh dương của cô. "Anh đúng là độc ác. Đây không phải là một trò chơi đối với tôi. Tôi biết anh nghĩ tôi là một chó cái khi cứ nhào vào anh, nhưng tôi cảm thấy tôi phải làm bước tiến đầu tiên nếu không thì anh sẽ không bao giờ chịu làm. Tôi yêu anh. Xin hãy yêu lại tôi. Làm ơn."

Anh đặt tay ngay thắt lưng cô và bóp nhẹ nó. "Tôi chắc chắn là cô có thể tìm được một người nào khác sẽ cảm kích là tôi đã làm cho cô ấm lên cho anh ta."

Má cô trở nên đỏ sẫm. "Anh là đồ đểu cáng." Sự mè nheo nhún nhường biến mất. Bây giờ giọng cô run lên vì tức giận. "Anh nói đúng chết tiệt là tôi sẽ tìm một người đàn ông khác. Tôi sẽ làm tình cho đến khi anh ta không thể suy nghĩ. Tôi sẽ hút anh ta cạn kiệt. Tôi - "

"Một buổi tối vui vẻ, Fancy." anh  đẩy cô ra khỏi lối của anh và chạy xuống cầu thang bên ngoài để đến chỗ đậu xe của anh.

Fancy đặt chân trên cửa và đóng sầm nó sau lưng anh.

Khi Avery rời khỏi phòng vệ sinh nữ, cô thậm chí không nhận thấy một người đàn ông đang đứng ở buồng điện thoại. Cô nóng lòng muốn quay lại bữa tiệc. Bữa tiệc trọng thể dài vô tận,  người đọc diễn văn sau bữa ăn tối thật chán ngắt.

Tuy nhiên, một khi họ được tự do để nói chuyện, Tate là trung tâm của sự chú ý. Dường như mọi người trong phòng đều muốn gặp anh và bắt tay anh, dù là họ cùng chung đảng phái hay không. Thậm chí cả những đối thủ chính trị đã rất thân thiện. Không có sự thù địch - chắc chắn là không đủ để muốn anh chết.

Anh đã được tôn trọng dù là ý kiến của anh không được nhất trí phổ biến. Đó là một cảm giác nặng nề chỉ để được đứng cạnh anh như vợ anh. Mỗi lần anh giới thiệu cô, anh làm thế với một vài mức độ tự hào làm cô xúc động. Cô đã không làm bất cứ sai lầm nào. Cô đã ngầm nhận những manh mối từ anh khi ai đó mà Carole quen biết đến gần. Mọi thứ đang rất tuyệt diệu.

Tate đã thoáng chạm vào cánh tay của cô khi cô cáo lỗi để đến nhà vệ sinh, như thể anh sợ ngay cả bị tách rời trong một thời gian ngắn.

Bây giờ, khi cô đi ngang qua dãy điện thoại, một cánh tay vung ra và nắm chặt cổ tay cô. Cô phát ra tiếng thét ngạc nhiên và quay phắt lại để đương đầu với người đàn ông đã chặn cô. Anh ta đang mặc áo tuxedo, có nghĩa là anh ta thuộc về đám đông trong bữa tiệc.

"Khoẻ không, bé cưng ?" anh ta nói lè nhè.

"Thả tôi ra." Tưởng nhầm anh là một người uống quá chén, cô cố gắng giật mạnh tay ra.

"Không nhanh thế đâu, bà Rutledge." Hắn ta líu nhíu tên cô một cách hạ nhục. "Anh muốn có được cái nhìn cận cảnh bộ mặt mới mà anh đã nghe nói đến rất nhiều." Hắn kéo cô lại gần hơn. "Ngoại trừ tóc của em, em trông giống như trước. Nhưng hãy nói cho anh nghe những gì anh thực sự muốn biết. Em vẫn còn hấp dẫn như lúc trước chứ ?"

"Tôi đã nói là thả tôi ra."

"Có chuyện gì vậy ? Sợ chồng em bắt gặp à ? Anh ta sẽ không đâu. Anh ta quá bận rộn để vận động tranh cử."

"Tôi sẽ la hét lên nếu anh không thả cánh tay của tôi ngay tức thì đấy."

Hắn cười. "Em bực tức vì tôi đã không đến gặp em ở bệnh viện à ? Này, nó sẽ thích hợp khi  một trong những người tình của em đẩy chồng em khỏi giường của em à ?"

Cô nhìn hắn trừng trừng với vẻ giận dữ điên cuồng. "Mọi chuyện đã thay đổi."

"Ồ, thật à ?" Hắn áp mặt hắn sát vào mặt cô. "Em không còn thấy khao khát như mọi khi à ?"

Điên tiết và lo sợ, cô chống chọi để cố thả lỏng cánh tay của mình, điều mà chỉ dường như kích động hắn. Hắn bẻ cong tay cô ra phía sau lưng cô và kéo mạnh cô áp sát vào phía trước cơ thể của hắn. Hơi thở của hắn ẩm ướt và say mèm phà vào mặt cô. Cô cố quay đầu đi chỗ khác, nhưng hắn chụp hàm cô bằng tay kia.

"Em bị gì thế, Carole ? Em nghĩ rằng mình là vô cùng kiêu ngạo vì Tate thực đang trong cuộc đua à ? Đúng là chuyện đùa ! Rory Dekker sẽ đá vào mông anh ta, em biết đấy." Hắn bóp chặt những ngón tay, làm hàm cô đau nhói. Cô rên rỉ vì đau đớn và giận dữ.

"Bây giờ vì em nghĩ anh ta có thể đến được Washington, em thật sự nịnh hót anh ta à, đúng không ? Đêm nay em đã không thèm nhìn anh. Em nghĩ mình là cái quái gì chứ, đồ chó cái, để lờ tôi như thế hả ?"

Hắn áp một nụ hôn thô bạo trên môi cô, làm lem son môi mới tô của cô và làm cho cô kinh tởm bằng cách thúc lưỡi vào giữa môi cô. Cô cuộn tròn hai nắm tay và đẩy hết sức mình vào vai hắn. Cô cố cong đầu gối để đá vào đũng quần của hắn, nhưng cái váy mỏng đã ngăn cô làm chuyện đó. Hắn quá khỏe mạnh ; cô không thể làm cho hắn nhúc nhích. Hắn hút hết tất cả không khí của cô. Cô cảm thấy mình bị suy yếu, muốn ngất đi.

Những giọng nói yếu ớt lúc ban đầu, rồi lớn hơn, cô nghe có những giọng nói đang lại gần. Hắn cũng vậy. Hắn đẩy cô ra và cười tự mãn. "Em nên nhớ rõ người nào là bạn em," hắn nói với vẻ khinh miệt. Hắn biến mất ngay góc vài giây trước khi hai người phụ nữ đang trên đường đi tới nhà vệ sinh.

Cuộc đàm thoại của họ lập tức dừng lại khi họ nhìn thấy Avery. Cô vội xoay lưng lại và mò mẫm với ống nghe điện thoại như thể cô sắp làm cuộc gọi. Họ đi ngang qua cô và vào phòng vệ sinh nữ. Ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, cô đổ sập người vào cái kệ bên dưới điện thoại công cộng.

Cô bị gãy một cái móng tay trong lúc vội vàng mò mẫm vào cái túi dạ hội đính cườm của Carole để tìm kiếm khăn giấy. Tìm được nó, cô lau miệng mình, chà mạnh, cố lau những vết son môi vị lem và bất cứ dư vị của nụ hôn đáng ghét mà đã chịu đựng từ gã tình nhân cũ của Carole. Cô mở một viên kẹo bạc hạ và bỏ vào miệng, sau đó chậm nhẹ đôi mắt đầy nước mắt với khăn giấy. Trong lúc cuộc ẩu đả mộc chiếc hoa tai đã bị rôi xuống; cô kẹp nó lên trở lại.

Hai người phụ nữ đi ra, thì thầm nói chuyện khi họ đi ngang qua cô. Avery lẩm bẩm những lời không cần thiết vào ống nghe, cảm thấy như một kẻ ngu ngốc vì đã diễn một vai trò như thế này.

Nhưng mặt khác, cô đã trở thành rất giỏi trong trò chơi này, đúng không ? Cô đã lừa được một trong những tình nhân của Carole.

Khi cô cuối cùng cảm thấy đủ bình tĩnh để đối mặt với đám đông lại, cô gác điện thoại và quay lưng để rời khỏi.  Khi cô làm thế, một người đàn ông đánh vòng quá góc và ào vào cô. Chỉ nhìn thấy phía trước áo tuxedo của anh, cô thét lên trong sợ hãi.

"Carole ? Vì Chúa, có chuyện gì vậy ?"

"Tate !"

Avery ngã vào người anh, quấn chặt cánh tay quanh thắt lưng của anh. Tựa má trên ve áo anh, cô nhắm mắt lại để chặn hình ảnh của người đàn ông kia.

Một cách lưỡng lự, Tate đặt cánh tay quanh người cô. Bàn tay anh ve vuốt cơ thể cô qua lớp vải lụa khi anh vuốt lưng cô. "Có chuyện gì vậy ? Chuyện gì đã xảy ra ? Có một phụ nữ kéo tôi sang một bên và đã nói em trông có vẻ khó chịu. Em bị bệnh ư ?"

Anh đã lập tức bỏ ánh hào quang và vội vã đến giúp cô, mặc dù cô là một người vợ không trung thành. Bất cứ sự đắn đo nào mà cô đã có chống lại việc ngủ với chồng của một người phụ nữ khác biến mất trong khoảnh khắc đó. Carole không xứng đáng có được anh.

"Ồ, Tate, em xin lỗi." Cô nâng mặt lên với anh. "Rất xin lỗi."

"Vì chuyện gì ?" Anh nặm chặt vai cô và lắc nhẹ. "Em sẽ nói với tôi chuyện quái gì đang xảy ra chứ ?"

Bởi vì cô không thể nói thật với anh, cô cố nghĩ ra lời giải thích hợp lý. Khi cô nghĩ ra được, cô nhận ra rằng nó không hoàn toàn là không đúng. "Em nghĩ là em chưa sẵn sàng để bị bao quanh bởi nhiều người như thế. Đám đông đang lấn át em. Em cảm thấy chết ngộp."

"Em dường như đang làm rất tốt mà."

"Đúng vậy. Em đang tận hưởng nó. Nhưng bất thình lình mọi người dường như vây kín. Tựa như bị quấn chặt cho những băng quấn đó lại. Em không thể thở, không thể - "

"Được. Tôi hiểu  vấn đề. Em phải nói gì chứ. Đi nào." anh dắt tay cô.

Cô khăng khăng từ chối. "Chúng ta không cần phải rời khỏi."

"Dù sao thì bữa tiệc cũng đang tàn. Chúng ta sẽ đến chỗ giữ xe trước mọi người."

"Anh chắc chắn chứ ?" Cô muốn rời khỏi. Quay lại bữa tiệc và có lẽ sẽ phải đương đầu với bộ mặt hả hê đó lại sẽ làm cô không thể đứng vững. Tuy nhiên, đây là buổi thử nghiệm của cô. Cô không muốn làm hỏng nó và sẽ bị bỏ lại ở nông trại khi anh đi vận động tranh cử.

"Tôi rất chắc chắn. Đi nào."

Họ không nói nhiều trên đường về nhà. Avery xoay lại trên chỗ ngồi để đối mặt với anh. Cô muốn được chạm vào anh, để an ủi anh và được an ủi, nhưng cô thỏa mãn mình bằng cách chỉ được đối mặt với anh.

Mọi người đã lên giường khi họ về đến nhà. Lặng lẽ họ cùng nhau đến phòng của Mandy, và, như họ đã hứa, hôn chúc con bé ngủ ngon. Con bé lầm bầm mơ màng đáp lại nhưng không thức dậy.

Khi họ di chuyển xuống hành lang về phía phòng ngủ của họ, Tate nói một cách tự nhiên, "chúng ta sẽ tham dự vài buổi họp mặt. Có lẽ em nên mang theo cái áo này cho chuyến đi."

Avery quay phắt lại để đối mặt với anh. "Ý anh là anh muốn em đi cùng à ?"

Anh nhìn một điểm bên kia đầu cô. "Mọi người nghĩ nó sẽ là một ý tưởng hay."

Không muốn để cho anh đi một cách dễ dàng, cô kéo ve áo của anh. Mắt anh nhìn vào mắt cô. "Em chỉ là quan tâm đến chuyện anh nghĩ gì thôi, Tate."

Anh cân nhắc trong một khoảnh khắc căng thẳng trước khi cho cô câu trả lời của anh. "Đúng, tôi nghĩ nó là một ý tưởng hay. Eddy sẽ đưa cho em kế hoạch của cuộc hành trình trong một hoặc hai ngày để em biết sẽ cần mang theo những thứ gì khác. Chúc ngủ ngon."

Chua chát thất vọng về vẻ nhiệt tình thờ ơ của anh, Avery nhìn anh đi xuống hành lang và vào phòng anh. Chán nản, cô đi vào phòng cô và cái giường của cô. Cô kiểm tra cái áo, tìm kiếm những thiệt hại do người tình cũ của Carole làm, dù là hắn ta là ai, nhưng may mắn thay là không tìm thấy chỗ hư hại nào.

Cô thấy kiệt sức vào lúc cô tắt đèn, nhưng khi một tiếng đồng hồ trôi qua và cô vẫn chưa rơi vào giấc ngủ, cô rời khỏi giường và rời khỏi phòng cô.

Fancy quyết định vào nhà qua nhà bếp để đề phòng ông cô đã bố trí cuộc phục kích trong phòng khách. Cô mở khoá cửa, vô hiệu hoá hệ thống báo động, và lặng lẽ cài nó trở lại.

"Ai đó ? Fancy à ?"

Fancy gần như giật nẩy mình. "Chúa ơi, cô Carole ! Cô làm cháu sợ vãi cứt đấy !" cô với lấy công tắc đèn.

"Ôi trời ơi." Avery bật ra khỏi ghế từ bàn bếp và xoay khuôn mặt của Fancy về phía ánh đèn. "Đã có chuyện gì xảy ra với cháu thế ?" Cô nhăn nhó khi cô kiểm tra đôi mắt sưng vù của cô gái và cặp môi rướm máu.

"Có lẽ thím có thể cho cháu mượn bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ của thím," Fancy nói dí dỏm trước khi cô nhận ra rằng nó bị đau khi mỉm cười. Chạm vào vết cắt đang chảy máu bằng đầu lưỡi, cô không muốn bị vướng bận với người thím. "Cháu sẽ ổn thôi." Cô di chuyển đến tủ lạnh, lấy ra hộp sữa, và tụ rót cho mình một ly.

"Cháu không thấy là nên đi khám bác sĩ sao ? Cháu có muốn tôi chở cháu đến phòng cấp cứu không ?"

"Địa ngục, Không. Và thím làm ơn nói nhỏ tiếng được không ? Cháu không muốn bà và ông nội nhìn thấy chuyện này. Cháu sẽ không bao giờ nghe được kết cuộc của nó."

"Có chuyện gì vậy ?"

"Thật ra thì như thế này." cô dùng răng dưới nạo miếng kem ra khỏi cái bánh Oreo. "Cháu đã  ở chỗ khiêu vũ như cứt này. Nơi đó đang dao động. Tối thứ sáu mà, thím biết đấy - ngày phát lương. Mọi người có trong tâm trạng tiệc tùng. Có một anh chàng có bộ mông vô cùng dễ thương." Cô ăn hai cái bánh quy và thò tay vào hũ gốm lấy một cái khác.

"Anh ta đưa cháu đến khách sạn. Chúng tôi uống vài ly bia và hít một ít cỏ. Anh ta có hơi quá phê, cháu đoán, vì khi chúng tôi bắt tay việc cần làm, anh ta đã không thể làm nó cứng lên. Theo lẽ tự nhiên, là anh ta trút giận lên đầu cháu." Khi cô tổng kết câu chuyện, cô phủi những mảnh vụn của bánh quy khỏi tay và với lấy ly sữa.

"Anh ta đánh cháu à ?"

Fancy nhìn chằm chằm vào cô, sau đó làm một cử động như cười. " 'Anh ta đánh cháu à ?' " cô bắt chước. "Thím nghĩ nó là cái quái gì chứ ? Tất nhiên là anh ta đã đánh cháu."

"Cháu có thể đã bị thương nặng đấy, Fancy."

"Tôi không thể tin chuyện này," cô nói, trợn tròn mắt không thể tin.

"Thím luôn thích thú khi được nghe về những sự kiện lãng mạn của cháu, đã  từng nói rằng chúng làm thím lây nhiễm sự kích thích, dù cho địa ngục cái đó có nghĩa là gì."

"Tôi sẽ không phân loại bị đánh là lãng mạn. Anh ta đã trói cháu lại à ?"

Fancy nhìn theo ánh mắt của thím cô xuống hình tròn đỏ quanh mỗi cổ tay của cô. "Vâng," cô trả lời chua chát, "Gã con hoang đó đã buộc tay cháu lại." Carole không cần phải biết "gã con hoang " mà cô đang nói đến không phải là tên cao bồi say, bất lực.

"Cháu điên rồi nên mới vào khách sạn với một người lạ như thế, Fancy."

"Cháu  điên à ? Thím là người bỏ đá vào túi nhựa đấy."

"Cho mắt của cháu."

Fancy hất túi nước đá. "Đừng làm bất cứ ân huệ nào cho tôi, OK ?"

"Mắt cháu đang trở nên thâm tím. Nó sắp sửa bít kín mắt cháu kìa. Cháu muốn cha mẹ cháu  nhìn thấy nó và phải kể cho họ nghe câu chuyện mà cháu vừa kể cho tôi à ?"

Cáu kỉnh, Fancy chộp lấy túi nước đá và áp vào mắt. Cô biết thím cô nói đúng.

"Cháu có muốn sức một ít oxy già cho môi của cháu hay không ? Một viên aspirin ? Cái gì đó để giảm đau ?"

"Cháu đã có đủ bia và cỏ để giảm đau."

Fancy bối rối. Sao Carole lại quá tốt với cô ? Từ khi trở về nhà từ bệnh viện sang trọng, thím ấy đã rất kỳ lạ. Thím không la lối con nhóc nữa. Thím tìm chuyện để làm thay vì ngồi một chỗ suốt ngày. Thím ấy thực sự có vẻ thích chú  Tate lại.

Fancy đã luôn coi Carole ngu ngốc để chơi trò ru-let Nga với hôn nhân của cô ta. Chú Tate trông đẹp trai. Tất cả những cô gái mà cô biết chảy nước dãi trên chú. Nếu bản năng của cô trong lĩnh vực này thuộc loại tốt, và cô cho rằng chúng rất tốt, chú ấy sẽ rất tuyệt ở trên giường.

Cô ước gì là cô có một người yêu cô nhiều như chú Tate đã yêu Carole khi họ mới kết hôn. Chú ấy đối xử với thím như một nữ hoàng. Thím đã là một kẻ ngu ngốc để quăng bỏ nó. Có lẽ thím đã đạt đến kết luận đó cho bản thân và đang cố giành chú ấy trở lại.

Không may. Fancy nghĩ với vẻ chế giễu. Một khi thím làm chú Tate bực mình, thím sẽ suốt đời nằm trong danh sách đen của chú ấy.

"Cô đang làm gì muộn thế này," cô hỏi, "ngồi một mình trong bóng tối ?"

"Tôi không ngủ được. Tôi nghĩ là một ly ca cao có thể giúp." Có một ly ca cao bị hết phân nửa đang nằm trên bàn.

"Ca cao à ? Đúng là chuyện tức cười."

"Một biện pháp khắc phục cho chứng mất ngủ của vợ của Thượng nghị sĩ," cô trả lời với nụ cười bâng khuâng.

Fancy, không bao giờ nó chuyện vòng vo, hỏi, "Thím đang sửa mình, đúng không ?"

"Ý của cháu là gì?"

"Thím biết quá rõ ý cháu là gì.   Thím đang thay đổi hình tượng của thím với hy vọng rằng chú Tate sẽ được bầu cử và giữ thím lại trên khi chú ấy đến Washington." Cô làm một tư thế bí mật, chỉ - giữa những cô gái thôi. "Nói cho cháu nghe đi, thím đã đá tất cả những gã tình nhân của thím, hay chỉ Eddy thôi ?"

Đầu của cô ngẩng lên. Khuôn mặt cô nhợt nhạt. Cô kéo môi dưới giữa răng và thở khò khè, "Cháu vừa nói gì ?"

"Đừng giả vờ ngây thơ. Cháu đã nghi ngờ lâu nay," Fancy nói một cách tự đắc. "Cháu đã hỏi thẳng Eddy rồi."

"Và anh ta nói gì?"

"Không nói gì cả. Đã không phủ nhận. Đã không thừa nhận. Anh ta đáp lại như một quý ông nên làm." Khịt mũi một cách thô tục, cô đi ra phía cửa dẫn đến những căn phòng khác của ngôi nhà. "Đừng lo lắng. Có đủ cứt bay quanh đây rồi. Cháu sẽ không nói với chú Tate. Trừ phi ..."

Cô ta quay ngoắt lại, thái độ của cô rất hiếu chiến . "Trừ phi thím bắt đầu có quan hệ với Eddy lại. chính cháu là người mà anh ấy sẽ ngủ từ giờ trở đi, không phải là thím. Ngủ ngon."

Cảm giác tự mãn và hài lòng vì đã làm rõ ràng mọi chuyện, Fancy đi khệnh khạng khỏi nhà bếp.

Nhìn vào cái gương trên bàn phấn trong phòng ngủ của cô xác nhận là khuôn mặt của cô thật lộn xộn.

Fancy đã không nhận thấy cho đến ngày hôm sau rằng Carole là người duy nhất trong gia đình đã nhận ra rằng cô bị thâm tím mắt và tét môi, và rằng thím ấy đã không bán đứng cô.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.