Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Y tá hài lòng sau khi kiểm tra cô xong. "Tóc của bà thật đẹp, Bà Rutledge."

"Cám ơn," Avery buồn bã nói. "Đâu còn gì ở đó chứ."

Trong bảy ngày Tate rời khỏi, cô đã hoàn toàn lấy lại giọng của cô. Anh sẽ đến vào bất kỳ lúc nào và cô cảm thấy căng thẳng.

"Không," y tá nói, "đó chính là ý của tôi. Không phải ai cũng có thể để kiểu tóc ngắn như vậy. Với bà nó trở nên thật ấn tượng"

Avery liếc nhìn vào tấm gương đang cầm trong tay, mái tóc ở phía trước chỉa tua tủa trước trán, và nói một cách hoài nghi, "tôi hy vọng là vậy."

Cô đang ngồi trong ghế với chân phải nâng cao trên ghế để chân. Một cây gậy tựa vào ghế. Tay cô đang gấp lại trên đùi.

Y tá cũng xúc động mạnh như cô vì Tate sắp đến sau khi rời trong thành phố hơn một tuần. Họ đã trang điểm cô như một cô dâu đang chờ chú rể.

"Ông ấy đến rồi," một người ló đầu vào cửa thì thào tuyên bố. Y tá đang ở với Avery bóp vai cô. "Bà trông rất tuyệt. Ông ấy sẽ bị cuốn hút."

Không hẳn là anh bị cuốn hút, nhưng anh sửng sốt trong giây lát. Cô thấy mắt anh mở to khi anh phát hiện cô đang ngồi trong ghế, mặc bộ quần áo đi phố - bộ quần áo của Carole - mà Zee mà đã đem lại cho cô vài ngày trước.

"Chào, Tate."

Khi nghe giọng nói của cô, anh tỏ vẻ bất ngờ hơn nữa.

Trái tim cô chao đảo. Anh đã biết !

Cô đã làm một sai lầm khác chăng ? Carole luôn gọi anh bằng một biệt danh chăng ? Cô nín thở, chờ anh chỉ ngón tay lên án vào cô và hét, "Cô đúng là kẻ mạo danh !"

Thay vào đó, anh lúng túng đằng hắng rồi đáp trả lời chào của cô. "Chào, Carole."

Thông qua cái mũi được tái tạo một cách tinh tế, cô thở nhẹ, không muốn để lộ sự nhẹ nhõm của cô bằng cách thở ra hơi thở sâu mà cô đã nén quá lâu đến nỗi nó làm ngực cô đau.

Anh bước sâu vào phòng, và lơ đãng đặt bó hoa và một gói hàng trên bàn đầu giường. "Em trông rất tuyệt."

"Cảm ơn anh."

"Em có thể nói chuyện được rồi," anh nói với tiếng cười vụng về.

"Vâng. Cuối cùng."

"Giọng nói của em có vẻ khác."

"Chúng ta đã được cảnh báo về chuyện đó, nhớ không ?" cô vội nói.

"Vâng, nhưng anh đã không nghĩ..." anh làm một chuyển động với ngón tay qua họng anh. "Sự khàn khàn."

"Nó có thể cuối cùng sẽ hết."

"Anh thích nó."

Anh không thể rời mắt khỏi cô. Nếu chuyện giữa họ được như những gì chúng lẽ ra phải được, anh sẽ quỳ trước mặt cô, sờ khuôn mặt mới của cô với đầu ngón tay giống như một người mù, kinh ngạc bởi sự trơn mịn của nó, và thể hiện tình yêu của anh. Cô thật thất vọng khi anh thận trọng duy trì khoảng cách.

Như thường lệ, anh đang mặc quần jean. Chúng đã được ủi thẳng li, nhưng cũ và đủ mềm ôm vào phần dưới của cơ thể anh.  Avery không muốn bị kẹt trong tính hiếu kỳ của phụ nữ, vì vậy cô kiên quyết giữ mắt cô trên ve áo khoác thể thao của anh.

Tầm nhìn nơi đó cũng rất tốt. Ánh mắt của cô sâu sắc gần như của anh.

Cô bối rối đưa tay lên ngực. "Anh đang nhìn chằm chằm đấy."

Đầu anh gục xuống, nhưng chỉ trong tích tắc trước khi anh ngẩng lên lại. "Anh xin lỗi. Anh nghĩ anh đã thật sự không mong đợi em sẽ trông giống lại em như xưa. Và... và em đã rất giống. Ngoại trừ mái tóc."

Cô hơi rùng mình vui sướng vì mưu mẹo của cô đã thành công.

"Em lạnh ư ?"

"Gì cơ ? Lạnh à ? Không." Cô hấp tấp tìm chuyện gì đó để chuyển hướng anh. "Cái gì thế ?"

Anh lần theo cái gật đầu của cô đến gói hàng mà anh đã mang vào với anh. "Ồ, đó là nữ trang của em."

"Nữ trang ư ?" Niềm vui sướng như bong bóng bị vỡ tan. Cô nuốt một cách khó khăn.

"Những thứ em đã đeo vào ngày xảy ra tai nạn. Bệnh viện đã gọi cho văn phòng luật hôm nay để nhắc nhở anh là nó vẫn còn ở trong tủ sắt của họ. Anh đã ghé đó trên đường đến đây để lấy nó. Anh cứ quên chuyện đó." Anh chìa phong bì về phía cô. Avery nhìn chằm chằm như thể nó là một con rắn độc và bất đắc dĩ để chạm vào nó. Tuy nhiên không có cách gì để tránh né, cô cầm lấy nó từ anh. "Anh đã không kiểm tra những gì trong đó," anh nói, "nhưng có lẽ bây giờ em nên làm."

Cô đặt phong bì trong lòng. "Em sẽ xem lại sau."

"Anh cứ nghĩ là em sẽ muốn xem lại đồ của em ngay chứ."

"Ồ, em muốn chứ. Nhưng bây giờ thì  không thoải mái lắm khi đeo nữ trang." Cô nắm chặt nắm tay, sau đó từ từ mở nó, mở rộng ngón tay của cô. "Tay của em hầu như đã bình thường trở lại, nhưng chúng vẫn còn đau. Em nghĩ em sẽ gặp khó khăn khi đeo và tháo nhẫn xuống."

"Đó sẽ là điều đầu tiên, đúng không ? Vì dù sao nó cũng là nhẫn cưới của em."

Lời nói khó nghe làm cô sửng sốt. Anh cũng không đeo nhẫn cưới, cô lưu ý, và không cưỡng được việc chỉ ra để biện hộ cho Carole, nhưng cô đè nén thôi thúc đó. Nếu Carole đã tháo bỏ nhẫn cưới vì những mục đích không đúng đắn, như anh đã ám chỉ, tốt nhất là nên tránh đề tài này - bây giờ.

Tate ngồi xuống cạnh giường. Sự im lặng thù địch kéo căng. Avery là người đầu tiên bẽ gãy nó. "Chuyến đi có tốt như anh hy vọng không ?"

"Ừ, ổn cả. Mệt như địa ngục."

"Em xem anh trên truyền hình mỗi đêm. Đám đông có vẻ nhiệt tình."

"Mọi người hài lòng về những hồi đáp của anh."

"Tất cả các nhà phân tích chính trị đang dự đoán là anh sẽ thắng đậm trong cuộc bầu cử trong đảng."

"Anh hy vọng là vậy."

Họ chìm vào một sự im lặng khác trong khi mỗi người họ cố mà không đạt được kết quả bao nhiêu, để không nhìn chằm chằm vào người kia. "Mandy thế nào rồi ?"

Anh nhún vai khinh khỉnh. "Nó khoẻ." Avery cau mày nghi ngờ.

"OK, không phải là rất khỏe." Anh đứng lên lại và bắt đầu đi tới lui dọc chiều dài của cái giường, gót giày của anh in sâu trong thảm. "Mẹ nói nó vẫn còn gặp ác mộng. Nó thức dậy la hét mỗi đêm, đôi khi còn cả trong lúc ngủ trưa. Nó đi loanh quanh trong nhà như một con ma nhỏ." Anh đưa tay lên như thể để với lấy cái gì đó, sau đó đóng chặt chúng lại. "Nó không hoàn toàn ở đó, em biết không? Không ai có thể vượt qua được - không phải anh, không phải bác sĩ tâm lý."

"Em đã yêu cầu Zee mang nó đến gặp em. Mẹ nói anh đã bảo bà đừng làm."

"Đúng vậy."

"Tại sao ?"

"Anh không nghĩ sẽ là một ý tưởng hay cho nó đến khi anh không có ở đây."

Cô không dám đánh liều vận may của cô để hỏi tại sao. Nó có thể kích thích một sự cãi cọ khác mà cô còn chưa trang bị để xử lý. "Em nhớ nó. Một khi em về đến nhà, nó sẽ được khá hơn."

Thái độ hoài nghi của anh rất rõ ràng. "Có lẽ."

"Nó có bao giờ đòi em không ?"

"Không."

Avery hạ thấp ánh mắt xuống đùi cô. "Em hiểu rồi."

"Em mong đợi điều gì chứ, Carole ? Em chỉ nhận lại những gì em cho thôi."

Trong chốc lát mắt họ chạm nhau, sau đó tay cô đưa lên trán. Mắt cô ngân ngấn nước. Cô khóc cho đứa trẻ đã không có đủ tình yêu của mẹ nó. Mandy tội nghiệp. Avery biết cảm giác thiếu thốn  sự quan tâm của cha mẹ. Đó là lý do tại sao cô có lý do chính đáng để giả vờ là mẹ của Mandy khi mà lúc ban đầu, cô đã cảm thấy nói về cái chết của Carole ngay lập tức thì sẽ tốt cho Mandy.

"À, chết tiệt," Tate nói dưới hơi thở. Anh băng qua phòng và đặt nhẹ tay trên đỉnh đầu của cô. Ngón tay anh luồn vào mái tóc ngắn của cô cho đến khi chúng xoa nhẹ vào da đầu cô. "Anh xin lỗi. Anh không muốn làm em khóc. Mandy sẽ khá hơn - khá hơn nhiều." Một lúc sau, anh nói, "Có lẽ anh nên rời khỏi."

"Không !" đầu cô quay ngoắt lại. Nước mắt vẫn còn ướt sũng trong mắt cô. "Em không muốn anh rời khỏi."

"Đã đến lúc anh phải đi."

"Hãy ở lại một lúc nữa đi."

"Anh mệt mỏi và bực bội từ chuyến đi - không tốt để bầu bạn."

"Em không quan tâm."

Anh lắc đầu.

Một cách quả quyết, cô che dấu sự thất vọng. "Vậy thì em sẽ tiễn anh ra cửa."

Cô với lấy cây gậy và đặt trọng tâm cả cơ thể vào nó khi cô đứng lên. Nhưng bàn tay bối rối toát đầy mồ hôi của cô trượt trên đầu gậy và làm cô mất thăng bằng.

"Chúa ơi, cẩn thận đấy."

Cánh tay của Tate ôm choàng lấy cô. Phong bì bị rơi từ lòng cô xuống sàn, nhưng không ai để ý. Cánh tay anh hỗ trợ lưng cô, và những ngón tay mạnh mẽ của anh đặt ngay xương sườn bên dưới ngực cô.

Anh đưa cô đi chầm chậm về phía giường, Avery bám vào anh, bấu chặt ngón tay vào áo khoác của anh. Cô hít sâu mùi hương của anh - sạch sẽ nhưng có mùi vị ở ngoài trời, thơm nhưng nam tính, với mùi cam quít. Sức mạnh của anh ngấm vào cô và cô hấp thụ nó như liều thuốc bổ.

Lúc đó cô thừa nhận những gì cô đã cố tránh không thừa nhận trong những ngày dài đau khổ khi anh rời khỏi. Cô muốn trở thành Bà Rutledge để cô có thể ở gần Tate. Dựa trên sự đau khổ mà cô đã cảm thấy trong lúc anh vắng mặt và niềm vui mà cô vừa mới trải nghiệm khi anh bước vào phòng cô, không còn có lý do nào hợp lý hơn. Ít ra, thì không mạnh hơn.

Anh đặt cô ngồi xuống cạnh giường, và cẩn thận chạm vào đùi của cái chân bị thương của cô. "Có nhiều chỗ bị rạn nứt. Xương của em vẫn chưa được cứng cáp như em muốn."

"Em đoán là không."

"Cả nhà đã đúng khi  quyết định em nên ở lại đây cho đến sau cuộc bầu cử chọn đại biểu trong đảng. Tất cả mọi hoạt động sẽ là quá sức đối với em."

"Có lẽ."

Câu trả lời của cô là không cần thiết, vì khi Zee bảo cô là quyết định đã được đưa ra mà không cần sự đồng ý của cô, cô cảm thấy mình bị bỏ rơi, như một người làm xấu mặt gia đình đã được mang đi giấu, tránh sự chú ý của công chúng.

"Em nóng lòng muốn về nhà, Tate."

Đầu của họ ở sát nhau. Cô có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô phản chiếu trong mắt anh. Hơi thở của anh thoảng qua cô. Cô muốn được ôm. Cô muốn ôm anh.

Hãy chạm vào em, Tate. Hãy ôm em. Hãy hôn em, cô muốn nói.

Trong vài giây anh dường như đang cân nhắc đến chuyện đó, sau đó anh rút lui.

"Bây giờ anh sẽ đi," anh nói khàn đục, "để em có thể nghỉ ngơi."

Cô với lấy tay anh và ôm chặt nó như cô có thể. "Cảm ơn anh."

"Vì chuyện gì?"

"Vì... vì hoa và.. và đã giúp em trở lại giường."

"Không có gì," anh nói, kéo tay ra.

Cô làm một âm thanh như bị tổn thương. "Sao anh luôn từ chối lời cám ơn của em chứ ?"

"Đừng đóng kịch ngu ngốc, Carole," anh thì thầm gắt gỏng. "Lời cám ơn của em không có ý nghĩa gì hết và em biết là tại sao." Anh nói lời tạm biệt cộc lốc và rời khỏi.

Avery ngỡ ngàng. Cô đã hy vọng rất nhiều ở sự đoàn tụ của họ. Mơ tưởng của cô về nó đã không giống bất cứ thứ gì với thực tế đáng sợ. Nhưng cô có thể mong đợi gì từ một người chồng rõ ràng là không quan tâm nhiều đến vợ anh ta chứ ?

Ít ra là anh đã không phát hiện cô nói dối. Từ quan điểm của cô, cô vẫn còn đứng vững trên đất.

Cô quay lại ghế và nhặt lên phong bì, mở nó và trút những món đồ trong đó vào tay cô. Cái đồng hồ đeo tay của cô không còn chạy - mặt kính đã bị vỡ tan tành. Đôi hoa tai vàng bị thiếu một chiếc, nhưng nó không phải là sự mất mát lớn gì. Món đồ quan trọng nhất đối với cô không có ở đó. Mặt dây chuyền lồng ảnh của cô đâu rồi ?

Sau đó cô nhớ lại. Cô đã không đeo mặt dây chuyền lồng ảnh khi xảy ra tai nạn. Carole Rutledge đã có nó.

Avery thả người xuống ghế, tiếc cho món nữ trang quý giá bị mất, nhưng cô đánh thức mình ngay lập tức. Cô sẽ than khóc cho sự mất mát sau. Ngay bây giờ, cô phải hành động.

Vài phút sau, y tá trực liếc nhìn lên từ bàn phím của cô ta. "Chào, Bà Rutledge. Bà có thích chuyến viếng thăm của chồng bà không ?"

"Rất nhiều, cảm ơn cô." Cô trao cho y tá phong bì. "Tôi có một chuyện muốn nhờ cô giúp. Ngày mai cô làm ơn gởi lá thư này cho tôi được không ?" Y tá đọc địa chỉ Avery đã in trên đó. "Làm ơn," Avery năn nỉ, trước khi y tá có thể hỏi bất cứ câu hỏi gì.

"Tôi rất vui được giúp bà," cô ta nói, cho dù cô ta rõ ràng thấy đó là một yêu cầu lạ. "Nó sẽ được gởi vào sáng mai."

"Tôi hy vọng là cô không đề cập chuyện này với bất kỳ ai. Chồng tôi cứ bảo tôi quá ủy mị."

"Được rồi."

Avery trao cho cô ta vài tờ tiền gấp lại, lấy từ số tiền mà Tate đã hào phóng để lại cho cô trước chuyến đi của anh. "Tôi tin bao nhiêu đó đủ để bao gồm bưu phí. Cám ơn cô."

Đó là sự đền bù khác cho Avery Daniels. Cô quay lại phòng dành cho bà Carole Rutledge.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.