Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22

❊ ❊ ❊

Avery phiền não mấy ngày trời để nghĩ ra cách liên lạc với Irish.

Một khi cô đã đạt đến kết luận tự vấn-lương tâm rằng cô cần lời khuyên, cô phải đối mặt với cái vấn đề là tìm cách thông báo cho ông biết rằng cô đã không bị chết trong tai nạn của chuyến bay 398.

Dù cho cô có làm nó như thế nào, nó cũng sẽ rất tàn nhẫn. Nếu cô chỉ xuất hiện ngay ngưỡng cửa của ông, ông có thể sẽ không sống nỗi vì bị sốc. Ông sẽ nghĩ cuộc gọi điện thoại là giả mạo vì giọng của cô không còn nghe giống như trước. Vì thế cô quyết định chọn cách gởi một lá thư đến hộp thư ở bưu điện nơi mà cô đã gởi nữ trang của cô lúc trước. Chắc chắn ông sẽ thấy bối rối khi nhận nó qua thư mà không có bất cứ lời giải thích nào. Ông đã không nghi ngờ rằng đã có những điều bí ẩn xung quanh cái chết của cô sao?

Cô cân nhắc hàng giờ về cách viết một lá thư chưa từng có như vậy. Không có cách hướng dẫn nào mà cô biết, không có nghi thức để làm theo khi thông báo cho một người thân, người đã tin rằng cô đã chết nhưng thực ra là vẫn còn sống. Cứ nói thẳng, cuối cùng thì cô đã quyết định, là cách duy nhất để làm nó.

Irish thương mến,

Cháu đã không bị chết trong tai nạn máy bay. Cháu sẽ giải thích những sự kiện kỳ quái vào tối thứ tư tới tại căn hộ của chú, lúc sáu giờ.

Thân ái, Avery.

Cô viết nó bằng tay trái - một sự xa xỉ trong những ngày này - để cho ông sẽ ngay lập tức nhận ra là chữ viết của cô, và gửi đi mà không có địa chỉ hồi trả trên phong bì.

Tate chỉ vừa mới cư xử lịch thiệp lại với cô kể từ khi họ cãi nhau ở bữa điểm tâm vào thứ bảy tuần trước. Cô gần như rất vui. Mặc dù ác cảm của anh đã không phải nhằm vào cô nhưng cô phải gánh chịu gánh nặng của nó cho người mà cô đang đóng thế vai. Khoảng cách làm nó dễ chịu đựng hơn.

Cô không dám nghĩ anh sẽ phản ứng như thế nào khi anh khám phá ra sự thật. Sự hận thù của anh đối với Carole sẽ không là gì so với những gì anh sẽ cảm thấy đối với Avery Daniels. Hy vọng tốt nhất của cô là có thể có một cơ hội để thanh minh. Cho đến lúc đó, cô chỉ có thể chứng minh động cơ của cô không phải là vì lợi ích của bản thân. Sáng sớm thứ hai, cô đã lấy hẹn với bác sĩ Gerald Webster, một bác sĩ tâm lý khoa nhi rất nổi tiếng ở Houston. Lịch của ông ta rất bận rộn, nhưng cô đã không chấp nhận chữ không cho câu trả lời. Cô sử dụng sự nổi tiếng hiện thời của Tate để bảo mật một cuộc hẹn. Vì lợi ích của Mandy, cô dùng quyền lợi để áp đặt với cách cư xử đúng với lương tâm trong sạch.

Khi cô thông báo cho Tate biết cuộc hẹn, anh gật đầu một cách lỗ mãng. "Tôi sẽ ghi vào lịch của tôi." Dù sao thì cô đã sắp xếp cuộc hẹn trùng vào một trong những ngày mà cuộc vận động của họ sẽ diễn ra ở Houston.

Ngoài cuộc trao đổi ngắn ngủi đó, họ không có gì nhiều để nói với nhau. Điều đó mang lại cho cô nhiều thời gian hơn để diễn tập những gì cô sắp nói khi cô đứng chạm mặt với Irish.

Tuy nhiên, trước tối thứ Tư, khi cô dừng xe ở phía trước ngôi nhà giản dị của ông, cô vẫn không biết phải nói với ông điều gì hoặc thậm chí bắt đầu từ đâu.

Tim cô như nghẹn lại ở họng khi cô đi lên hiên nhà, đặc biệt là khi cô nhìn thấy có chuyển động ở phía sau rem cửa sổ. Trước khi cô đi đến hiên nhà, cánh cửa đã được giật mở mạnh. Irish, trông có vẻ sẵn sàng xé cô từng mảnh bằng hai tay không, bước ra và yêu cầu, "Cô là ai đây và cô đang chơi trò quái gì vậy? "

Avery không để cho sự dữ dằn của ông dọa nạt cô. Cô tiếp tục tiến lên cho đến khi cô đến chỗ ông. Ông chỉ cao hơn cô một tí. Bởi vì cô mang giày cao gót, cho nên mắt họ gặp nhau.

"Là cháu đây, Irish." Cô khẽ mỉm cười. "Chúng ta hãy đi vào bên trong nào."

Vẻ hung hăng của ông biến mất ở cái chạm nhẹ của tay cô trên cánh tay ông. Irishman giận dữ rũ xuống như những cánh hoa dễ vỡ nhất. Đó là một cảnh tượng thật thảm hại. Chỉ trong tích tắc ông đã bị biến đổi từ một kẻ gây chiến thành một ông lão bối rối. Cái lạnh như băng trong đôi mắt xanh dương của ông đột nhiên bị phá hủy bởi nước mắt của sự nghi ngờ, sự bất ngờ, sự vui mừng.

"Avery ư? Nó. .? Làm sao. .? Avery ư? "

"Cháu sẽ kể cho chú biết hết mọi chuyện sau khi chúng ta vào trong."

Cô nắm lấy cánh tay ông và xoay ông lại vì có vẻ như là ông đã quên cách sử dụng đôi chân. Cái thúc nhẹ đẩy ông qua ngưỡng cửa. Cô đóng cửa lại đằng sau họ.

Căn nhà, cô lưu ý với vẻ buồn bã, nhìn như một con tàu bị hỏng cũng như Irish, với cái vẻ ngoài khiến cô hết hồn. Ông đã lên cân ở vòng hai, tuy khuôn mặt của ông hốc hác. Má và cằm ông phình ra và mềm nhũn. Có một ít mao mạch đỏ trong mũi và gò má của ông. Ông đã uống nhiều rượu.

Ông đã chưa bao giờ là người ăn mặc theo thời trang, chỉ ăn mặc cho phải phép lịch sự, nhưng bây giờ ông trông có vẻ xơ xác. Sự lôi thôi đã vượt ngoài nét đặc trưng của một nhân cách dễ mến. Đó là bằng chứng về sự thoái hóa của tính cách. Lần cuối cùng cô gặp ông, tóc ông là màu muối tiêu. Bây giờ nó gần như bạc trắng.

Cô đã gây ra điều này với ông.

"Ôi, Irish, Irish, xin thứ lỗi cho cháu." Với tiếng nấc, cô đổ sập vào người ông, quấn cánh tay quanh thân hình cồng kềnh của ông và ôm chặt.

"Mặt của cháu trông rất khác."

"Vâng."

"Và giọng nói của cháu khàn hơn."

"Cháu biết."

"Chú nhận ra cháu qua đôi mắt của cháu."

"Cháu rất vui mừng. Cháu đã không thay đổi ở bên trong."

"Cháu trông có vẻ tốt. Cháu khỏe không?" Ông đẩy cô ra và vụng về vuốt cánh tay của cô với bàn tay to lớn, thô ráp của ông.

"Cháu khoẻ. Đã được phục hồi."

"Lâu nay cháu ở đâu vậy? Đức mẹ đồng trinh ơi, chú không thể tin chuyện này."

"Cả cháu cũng không thể. Chúa ơi, cháu rất vui được gặp lại chú."

Ôm chầm lấy nhau lại, cả hai đều khóc. Ít nhất là cả một ngàn lần trong đời, cô đã chạy đến Irish để tìm sự an ủi. Với sự vắng mặt của cha cô, Irish đã hôn khuỷu tay bị trầy, sửa chữa những món đồ chơi bị gãy, xem xét phiếu thành tích học tập, tham dự những buổi trình diễn múa, trừng phạt, chúc mừng, và thương xót cô.

Lần này, Avery cảm thấy như một người lớn hơn. Vai trò của họ đã bị đảo ngược. Chính ông là người bám víu và cần sự ủng hộ.

Không biết làm thế nào, họ đến được cái ghế xô-pha, cho dù sau này không ai nhớ là họ đã đến đó bằng cách nào. Sau khi khóc đã đời, ông lau khuôn mặt ẩm ướt bằng tay, mạnh mẽ và sốt ruột. Giờ thì ông thấy bối rối.

"Cháu cứ nghĩ chú có thể sẽ rất tức giận," cô nói sau khi hỉ mũi vào khăn giấy.

"Chú - rất tức giận. Nếu chú đã không rất vui mừng được gặp cháu, thì chú sẽ đét mông cháu rồi."

"Chú chỉ đét cháu có một lần - cái lần cháu gọi mẹ bằng một cái tên xấu xí. Sau đó, chú đã khóc còn lâu hơn cả cháu." Cô chạm vào má ông. "Chú là người tốt bụng, Irish Mccabe."

Ông trông bực bội và dễ cáu. "Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cháu đã bị mất trí nhớ à? "

"Không."

"Vậy thì là chuyện gì? " ông hỏi, quan sát khuôn mặt của cô. "Chú không quen với việc cháu trông như thế này. Cháu trông giống như - "

"Carole Rutledge."

"Đúng rồi. Vợ của Rutledge - người vợ quá cố." Mắt ông lóe sáng. "Bà ta cũng có mặt trên chuyến bay đó nữa."

"Chú đã nhận dạng cơ thể của cháu hả, Irish? "

"Phải. Dựa vào mặt dây chuyền của cháu."

Avery lắc đầu. "Chú đã nhận dạng cơ thể của cô ta. Cô ta đã giữ mặt dây chuyền của cháu."

Nước mắt lại dâng lên trong mắt ông. "Cháu đã bị đốt cháy, nhưng đó là tóc của cháu, - "

"Tụi cháu trông giống nhau đủ để bị nhầm lẫn là chị em chỉ vài phút trước khi máy bay cất cánh."

"Chuyện như thế nào - "

"Hãy lắng nghe và cháu sẽ nói cho chú biết." Avery khoanh tay cô quanh cánh tay ông, yêu cầu thầm lặng là ông sẽ ngừng việc làm gián đoạn. "Khi cháu tỉnh lại trong bệnh viện, vài ngày sau tai nạn, cháu đã bị băng bó từ đầu đến chân. Cháu không thể di chuyển. Cháu gần như không thể nhìn thấy từ một con mắt. Cháu không thể nói chuyện.

"Mọi người đang gọi cháu là bà Rudedge. Lúc đầu cháu nghĩ có lẽ là cháu đã mất trí nhớ vì cháu không thể nhớ mình là Bà Rutledge hoặc Bà Nào Đó. Cháu bối rối, đau đớn, mất phương hướng. Sau đó, khi cháu nhớ lại cháu là ai, cháu nhận biết chuyện gì đã xảy ra. Chú có biết là chúng cháu đã đổi ghế cho nhau."

Cô nói cho ông nghe về khoảng thời gian khổ sở mà cô đã sử dụng để cố gắng truyền đạt cho tất cả những người khác biết những gì chỉ có cô mới biết. "Gia đình Rudthled đã thuê bác sĩ Sawyer để làm lại khuôn mặt của cháu - khuôn mặt của Carole - sử dụng ảnh của cô ta. Cháu không thể nào cảnh báo cho họ biết là họ đang mắc phải sai lầm."

Ông kéo tay ông ra khỏi tay cô và đưa nó đến cằm. "Chú cần uống cái gì đó. Có muốn uống không? "

Một lát sau ông quay lại với một ly rượu với khoảng ba phần tư ly rượu uýt-xki. Avery không nói gì, cho dù cô nhìn cái ly một cách có ý nghĩa. Một cách thách thức, ông uống một ngụm lớn.

"Được, nãy giờ chú hiểu cháu nói gì. Một sai lầm to lớn đã xảy ra trong khi cháu không thể truyền đạt. Một khi cháu đã có thể truyền đạt, tại sao cháu lại không làm? Nói một cách khác, tại sao cháu vẫn đóng vai là Carole Rutledge? "

Avery đứng lên và bắt đầu đi tới đi lui trong căn phòng bừa bãi đồ đạc, cố gắng một cách bất lực để sắp xếp lại nó trong khi cô sắp xếp lại suy nghĩ của chính cô. Thuyết phục Irish rằng vai trò của cô có thể thực hiện được và chính đáng sẽ là điều khó khăn. Quan điểm của ông về nghề phóng viên luôn là phải báo cáo tin tức, chứ không phải là tạo ra nó. Vai trò của họ là quan sát, không tham gia. Điểm đó đã từng là một cuộc tranh cãi liên tục giữa ông và Cliff Daniels.

"Có người dự định giết Tate Rutledge trước khi anh ấy trở thành Thượng nghị sĩ."

Irish đã không mong đợi bất cứ thứ gì như thế. Bàn tay ông dừng giữa bàn cà phê và miệng ông khi ông đang nâng cao ly rượu uýt-xki. Chất rượu sóng sánh qua vành ly trong tay ông. Một cách lơ đãng, ông lau khô nó trên ống quần.

"Gì cơ? "

"Có người lên kế hoạch - "

"Là ai? "

"Cháu không biết."

"Tại sao? "

"Cháu không biết."

"Như thế nào? "

"Cháu không biết, Irish," cô nói, nâng cao giọng cô một cách phòng thủ. "Và cháu cũng không biết là ở đâu hoặc là khi nào, cho nên hãy tiết kiệm hơi thở của chú và đừng hỏi. Hãy nghe cháu nói hết đã."

Ông chỉ ngón tay vào cô. "Chú có thể đét đít cháu vì tội hỗn xược với chú. Đừng thử tính kiên nhẫn của chú. Cháu đã đặt chú qua địa ngục rồi. Một địa ngục thuần tuý."

"Nó cũng không chính xác là một cuộc cắm trại cho cháu," cô cáu kỉnh.

"Đó là lý do duy nhất chú đã kiềm chế mình lâu như thế này," ông hét. "Đừng nhảm nhí với chú."

"Cháu không có! "

"Vậy thì, chuyện bậy bạ này về việc có người muốn giết Rutledge thì sao? Làm sao cháu biết được? "

Cái tâm trạng đang bốc lên của ông thật làm cho cô thấy an lòng. Irish này cô có thể đối phó dễ dàng hơn nhiều so với lớp vỏ thiểu não mà ông đã có lúc nãy. Cô đã có nhiều năm luyện tập đấu khẩu với ông. "Có người đã nói với cháu là hắn ta sẽ giết Tate trước khi anh ấy nhậm chức."

"Ai? "

"Cháu không biết."

"Khốn kiếp," ông nguyền rủa một cách khắc nghiệt. "Đừng bắt đầu lại."

"Nếu chú cho cháu cơ hội, cháu sẽ giải thích."

Ông uống một ngụm rượu khác, đặt nắm tay vào lòng bàn tay kia, và cuối cùng tựa người ra ghế xô-pha, tỏ vẻ rằng ông sẵn sàng ngồi yên lắng nghe.

"Cho rằng cháu là Carole, kẻ nào đó đã đến gần cháu trong khi cháu vẫn còn nằm trong ICU. Cháu không biết đó là ai. Cháu không thể nhìn vì mắt cháu đã bị băng bó và hắn đã đứng ngoài tầm nhìn của cháu." Cô thuật lại chi tiết của sự kiện, lặp lại đúng nguyên văn của lời đe doạ.

"Cháu đã vô cùng khiếp sợ. Khi cháu đã có thể truyền đạt được cháu thật sự là ai, cháu lại sợ không dám làm điều đó. Cháu không thể nói ra mà không đặt mạng sống của cháu, và của Tate, vào nguy hiểm."

Irish im lặng cho đến khi cô kết thúc. Cô quay về phía ghế xô-pha và ngồi xuống cạnh ông. Khi ông nói, giọng ông đầy hoài nghi.

"Vậy thì cháu đang định nói với chú là cháu thế vào chỗ của Bà Rutledge để cháu có thể ngăn chặn Tate Rutledge khỏi bị ám sát."

"Đúng vậy."

"Nhưng cháu không biết ai là người dự định giết anh ta."

"Còn chưa, nhưng Carole biết. Cô ta có phần trong đó, mặc dù cháu không biết quan hệ của cô ta với người kia."

"Hừm." Irish giật mạnh lớp da mềm nhũn bên dưới cằm ông. "Người khách mà cháu có - "

"Phải là thành viên của gia đình. Không người nào khác được phép vào ICU."

"Ai đó có thể đã lẻn vào."

"Có thể, nhưng cháu không nghĩ vậy. Nếu Carole đã thuê kẻ ám sát, thì hắn ta chỉ cần biến mất khi cô ta trở nên mất hết khả năng. Hắn sẽ không đến để cảnh cáo cô ta giữ im lặng. Đúng không? "

"Hắn là kẻ ám sát của cháu. Cháu nói cho chú biết đi."

Cô đứng bật dậy lại. "Chú không tin cháu à? "

"Chú tin là cháu tin nó."

"Nhưng chú nghĩ đó là sự tưởng tượng của cháu."

"Cháu đã bị truyền thuốc mê và bị mất phương hướng, Avery," ông nói một cách hợp lý. "Chính cháu đã nói như vậy. Một con mắt bị mù và - tha thứ lời cho đùa tệ nhé - không thể nhìn thấy từ con mắt kia. Cháu nghĩ người này là một người đàn ông, nhưng nó có thđã từng là một người phụ nữ. Cháu nghĩ hắn là thành viên của gia đình Rutledge, nhưng nó có thlà một người khác."

"Chú đang có ý gì vậy, Irish? "

"Cháu có lẽ đã gặp ác mộng."

"Cháu đã bắt đầu nghĩ thế cho đến vài ngày trước đây." Cô lấy tờ giấy mà cô đã tìm thấy trong áo gối ra khỏi túi xách tay của cô và trao nó cho ông. Ông đọc dòng chữ được đánh máy.

Khi đôi mắt bối rối của ông nối kết với cô, cô nói, "Cháu đã tìm thấy trong áo gối của cháu. Hắn ta là thật. Hắn vẫn nghĩ cháu là Carole, kẻ tòng phạm với hắn. Và hắn vẫn dự định làm điều mà họ ban đầu đã có kế hoạch."

Tin nhắn đã thay đổi một cách mạnh mẽ ý kiến của Irish. Ông đằng hắng một cách không thoải mái. "Đây là thông tin liên lạc đầu tiên mà hắn có với cháu kể từ cái đêm trong bệnh viện à? "

"Vâng."

Ông đọc lại thông điệp, sau đó nhận xét, "Nó không nói lên là hắn sẽ giết Tate Rutledge."

Avery nhìn ông với vẻ rụt rè. "Chuyện này đã từng là một nỗ lực ám sát có căn cứ. Những kế hoạch lâu dài. Hắn sẽ hầu như không liều để giải thích rõ nó. Dĩ nhiên, hắn đã tạo ra phần lưu ý tối nghĩa, để phòng hờ nó bị ai đó tìm được. Những từ ngữ có vẻ vô hại sẽ có ý nghĩa hoàn toàn khác đối với Carole."

"Ai có quyền sử dụng máy đánh chữ? "

"Mọi người. Có một ái ở trên bàn trong phòng sách gia đình. Đó là cái đã được sử dụng. Cháu đã kiểm tra."

"Hắn ta có ý gì khi nói 'những gì cô đang làm' vậy? "

Avery quay mặt đi một cách có tội. "Cháu không rõ."

"Avery? "

Đầu cô quay ngoắt lại. Cô chưa bao giờ có thể tránh né sự thật với Irish. Ông luôn nhìn thấy được bản chất của từng việc. "Cháu đang cố gắng để xoay sở tốt hơn với Tate so với vợ anh ấy."

"Có bất kỳ lý do cụ thể nào không? "

"Rõ ràng đối với cháu ngay từ đầu là có sự rắc rối giữa họ."

"Làm sao cháu nghĩ ra được chuyện đó vậy? "

"Theo cách anh ấy đối xử với cô ta. Với cháu. Anh ta lịch sự, nhưng chỉ có vậy thôi."

"Hừm. Cháu có biết tại sao không?"

"Carole một là đã làm, hoặc đang dự định phá thai. Cháu chỉ mới biết được vào tuần trước. Cháu đã nhận ra rằng cô ta là một người phụ nữ ích kỷ, tự cho mình là quan trọng. Cô ta lừa dối Tate và là một thảm hoạ trong vai trò một người mẹ đối với con gái cô ta. Không có nhiều sự nghi ngờ, cháu đang cố gắng để rút ngắn khoảng cách giữa anh ấy và vợ anh ấy."

Một lần nữa Irish hỏi, "Tại sao? "

"Để cháu tìm hiểu thêm được về chuyện gì đang xảy ra. Cháu phải biết nguồn gốc vấn đề của họ trước khi cháu có thể bắt đầu tìm động cơ của kẻ giết người. Rõ ràng là những cố gắng của cháu để cải thiện cuộc hôn nhân của họ đã bị nhìn ra. Kẻ giết người cho rằng đó là chiến thuật mới của Carole để làm Tate không cảnh giác."

Cô vuốt mạnh cánh tay như thể đột ngột cảm thấy lạnh. "Hắn là có thật đấy, Irish. Cháu biết thế. Có bằng chứng kìa," cô nói, hất đầu xuống tờ giấy nhắn tin.

Không cam kết mình bằng cách này hay cách khác, Irish quăng tờ giấy xuống bàn cà phê. "Chúng ta hãy giả định rằng có kẻ giết người. Thì ai sẽ là người đóng băng cậu ta? "

"Cháu chưa nghĩ ra được," cô trả lời với tiếng thở dài đầu hàng. "Họ là một gia đình lớn, hạnh phúc."

"Theo cháu, có người nào đó ở Rocking R không được vui."

Cô nói cho ông nghe tên và quan hệ của từng người đối với Tate. "Mỗi người họ đều có rìu để mài, nhưng không có cái rìu nào có bất cứ thứ gì dính líu với Tate. Cả cha lẫn mẹ anh ấy đều cưng chiều anh ấy hết mực. Nelson không thể nghi ngờ gì là gia trưởng. Ông ta có quy tắc, rất nghiêm khắc và cũng rất có tình cảm.”

"Zee không phải dễ dàng bị xếp xó trong trí nhớ. Bà là một người vợ đảm đang và một người mẹ yêu thương con cái của mình. Bà ấy rất xa cách với cháu. Cháu nghĩ là bà ấy bực tức Carole vì đã không làm cho Tate được vui vẻ hơn."

"Thế còn những người khác thì sao?"

"Carole có thể là lăng nhăng với Eddy."

"Eddy Paschal, người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của Rudedge à? "

"Và là bạn thân từ đại học. Cháu không biết chắc. Cháu chỉ là dựa vào lời nói của Fancy thôi."

"Đúng là lời nói sáo. Paschal đối xử với cháu thế nào? "

"Anh ta lịch sự, thế thôi. Tuy nhiên, cháu đã không tạo ra những tín hiệu mà Carole đã làm. Nếu họ đang có một cuộc tình, có lẽ anh ta đã giả thiết rằng nó đã kết thúc với tai nạn. Trong bất cứ trường hợp nào, anh ta cũng đã rất hết lòng đối với Tate để được thắng cử."

"Còn cô gái kia thì sao? "

Avery lắc đầu. "Fancy là một con nhóc hư hỏng không có đạo đức nhiều hơn một con mèo hoang động cỡn. Nhưng cô ta quá dở hơi đến nỗi không thể là kẻ giết người. Không phải cô ta không thể; chỉ là cô ta sẽ không sử dụng năng lượng."

"Còn người anh thì sao? Jack, phải không? "

"Anh ta vô cùng khổ sở với cuộc hôn nhân của chính mình," cô suy ngẫm, cau mày suy nghĩ, "nhưng Tate không dính dáng gì trong đó. Mặc dù ... "

"Mặc dù sao? "

"Thật ra thì Jack khá đáng thương. Chú sẽ nghĩ anh ta là một người có khả năng, dễ nhìn, có sức quyến rũ, cho đến khi chú nhìn thấy anh ta đứng kế bên người em trai. Tate là mặt trời. Jack là mặt trăng. Anh phản chiếu ánh sáng của Tate nhưng không có gì là của riêng mình. Anh làm việc chăm chỉ như Eddy trong cuộc vận động, nhưng nếu có bất cứ điều gì không ổn, anh ta thường là người bị trách tội cho chuyện đó. Cháu cảm thấy tội nghiệp cho anh ta."

"Anh ta có tự cảm thấy tội nghiệp cho mình không? Đủ để tàn sát người em không? "

"Cháu không rõ. Anh ta sống xa cách. Cháu đã bắt gặp anh ta nhìn cháu và có cảm giác một sự thù địch âm ỉ ở đó. Tuy nhiên, bề ngoài thì anh ta có vẻ lãnh đạm."

"Thế còn vợ anh thì sao?"

"Dorothy Rae có thể ghen đủ để giết người, nhưng cô ta sẽ tấn công Carole trước khi cô ta sẽ làm thế với Tate."

"Điều gì làm cháu nói thế? "

"Cháu đang xem qua album hình của gia đình, cố thu nhặt thông tin. Dorothy đi vào phòng khách với một cái chai từ tủ rượu. Cô ta đã say. Cháu hiếm khi gặp cô ta, ngoại trừ lúc ăn tối, và rồi cô ta hầu như không nói gì. Đó là lý do tại sao cháu đã rất bất ngờ khi, đột nhiên cô ta bắt đầu buộc tội cháu đã cướp giật Jack. Cô ta đã nói cháu muốn tiếp tục với anh ta tại chỗ mà cháu đã dừng lại trước tai nạn."

"Carole cũng đang ngủ với anh rể cô ta à?" Irish nghi ngờ hỏi.

"Dường như là thế. Ít ra thì cô ta đã cố làm." Khái niệm đó đã làm cho Avery khốn đốn rất nhiều. Cô đã hy vọng rằng chỉ là rượu đã làm Dorothy Rae tưởng tưởng ra chuyện đó trong khi trốn tránh trong phòng bà với chai rượu vodka. "Điều đó thật phi lý," cô nói lớn suy nghĩ của cô. "Carole đã có Tate. Cô ta có thể muốn điều gì với Jack chứ? "

"Không thể nói về khẩu vị của mỗi người."

"Cháu nghĩ chú nói đúng." Avery đắm chìm vào suy nghĩ của riêng mình, cô không nhìn thấy vẻ chế giễu của ông. "Dù sao đi nữa, cháu đã phủ nhận có bất cứ quan hệ gì với chồng của Dorothy Rae. Cô ta gọi cháu là đồ chó cái, đĩ điếm, phá hoại gia cang - những thứ đại loại như thế."

Irish lùa tay vào đầu tóc rối bù của ông. "Carole chắc thật sự đã là cái gì đó."

"Chúng ta không biết chắc là cô ta muốn cả Jack lẫn Eddy."

"Nhưng cô ta chắc đã phát ra vài tín hiệu mạnh mẽ nếu có nhiều người có thể nhìn thấy chúng."

"Tội nghiệp Tate."

"'Tate tội nghiệp' này nghĩ gì về vợ cậu ta? "

Avery cúi đầu suy ngẫm. "Anh ấy nghĩ cô ta đã phá thai đứa con của anh ấy. Anh ấy biết cô ta có những tình nhân khác. Anh ta biết cô ta là một bà mẹ bỏ rơi con cái và gây ra những vết thương nội tâm đối với con gái anh ấy. Hy vọng rằng, điều đó có thể bị đảo ngược."

"Cháu cũng đã nhận trách nhiệm đó, đúng không?"

Giọng của ông chỉ trích khiến đầu của cô ngẩng phắt lên. "Ý của chú là gì?"

Để mặc cho cô đứng ngồi không yên một lát, Irish biến mất vào nhà bếp và trở lại với một ly rượu khác. Hai chân dang rộng và ông đứng một cách kiên quyết trước mắt cô. "Cháu có đang thật thà với chú về chuyện có người lạ đến nửa đêm khi cháu nằm trong bệnh viện không? "

"Sao chú thậm chí có thể nghi ngờ chuyện đó? "

"Chú sẽ nói cho cháu biết vì sao chú có thể nghi ngờ điều đó. Cháu đã đến gặp chú, bao lâu rồi nhỉ, cách đây gần hai năm, với cái đuôi kẹp giữa đôi chân của cháu, cần một công việc - bất cứ công việc gì. Cháu đã vừa mới bị đuổi việc khỏi mạng truyền hình vì phạm một trong những sai lầm nhất trong lịch sử phóng viên."

"Tối nay cháu không đến đây để được nhắc nhở chuyện đó."

"Tốt, có lẽ cháu nên được nhắc nhở chuyện đó! Bởi vì chú nghĩ rằng nó nằm sau toàn bộ kế hoạch chết tiệt này của cháu. Lần đó cháu cũng đã lao đầu vào. Trước khi cháu chứng thực mọi sự kiện, cháu đã báo cáo là một hạ nghị sĩ ở bang Virginia đã giết vợ ông ta trước khi bắn nát óc của ông ta."

Cô nhấn hai nắm tay vào thái dương khi dãy sự kiện khủng khiếp đó được phơi bày như một cuộn phim trong trí nhớ của cô.

"Phóng viên đến hiện trường đầu tiên, Avery Daniels," Irish tuyên bố với cái phẩy tay, không chút khoan dung. "Luôn sốt sắng lần theo dấu vết của một câu chuyện hay. Cháu đã ngửi thấy mùi máu tươi mới."

"Đúng thế, cháu đã làm thế! Đúng vậy." Cô khoanh cánh tay ngang bụng. "Cháu đã nhìn thấy các cơ thể, nghe tiếng những đứa trẻ la hét trong sự kinh hoàng bởi những gì chúng đã khám phá ra khi họ đi học về. Cháu đã nhìn thấy chúng khóc trên những gì cha chúng đã làm."

"Được cho là đã làm, mẹ kiếp. Cháu không bao giờ học được bài học gì, Avery. Ông ta đã được cho là giết vợ ông ta trước khi bắn văng óc của ông ta trên giấy dán tường." Irish uống nhanh một ngụm rượu uýt-xki. "Nhưng cháu đã tường thuật bản tin trong lúc sự việc xảy ra, quên lời nói về mặt kỹ thuật là để cho hợp pháp, để cho mạng truyền hình của cháu dễ bị thưa kiện."

"Cháu đã đánh mất nó trên máy ảnh, Avery. Sự khách quan bay mất. Nước mắt chảy ròng ròng trên mặt cháu rồi - rồi - như thể tất cả chuyện đó còn chưa đủ, cháu đã hỏi khán giả của cháu nói chung rằng làm thế nào mà một người đàn ông, mà lại là một công chức được bầu cử lại có thể làm một chuyện như thú vật như vậy."

Cô ngước đầu và đối mặt với ông với vẻ thách thức. "Cháu biết cháu đã làm chuyện gì, Irish. Cháu không cần chú gợi lại cho cháu nhớ về lỗi lầm của cháu. Cháu đã cố phá tan thành kiến trong hai năm nay. Cháu đã sai, nhưng cháu đã rút được kinh nghiệm từ chuyện đó."

"Nhảm nhí," ông quát. "Cháu lại đang làm cùng một chuyện tương tự khốn kiếp một lần nữa. Cháu đang lặn ở nơi mà cháu không có quyền đến. Cháu đang làm tin tức, không phải là báo cáo nó. Không phải đây là một chuyện lớn mà cháu đã chờ đợi sao? Không phải câu chuyện này sẽ đưa cháu về lại đỉnh cao sao? "

"Được rồi, đúng! " cô khua tay. " Đó là một phần của lý do tại sao cháu lại dấn thân vào."

"Đó là đã lý do của cháu để làm mọi chuyện mà cháu từng làm."

"Chú đang nói gì vậy?"

"Cháu vẫn còn cố gắng thu hút sự chú ý của cha cháu. Cháu đang cố đi theo gót chân ông ấy, để sánh ngang được với tên tuổi của ông ấy, điều mà cháu cảm thấy như cháu đã thất bại không làm được." Ông di chuyển về phía cô. "Để chú nói cho cháu nghe một chuyện - chuyện mà cháu không muốn nghe." Ông lắc đầu và nói mỗi từ rõ ràng. "Ông ta không đáng."

"Dừng lại ngay, Irish."

"Ông ấy là cha cháu, Avery, nhưng ông ấy cũng là người bạn thân nhất của chú. Chú biết ông ấy lâu hơn và rõ hơn cháu nhiều. Chú thương mến cha cháu, nhưng chú nhìn ông ấy từ một thái độ khách quan hơn cháu hoặc mẹ của cháu từng có thể."

Ông chống một tay trên tay vịn của chiếc ghế xô pha và nghiêng người trên cô. "Cliff Daniels là một nhiếp ảnh gia xuất sắc. Trong sách của chú, anh ấy là người tuyệt nhất. Chú không chối là anh ấy có tài năng với cái máy ảnh. Nhưng anh ấy không có tài năng làm những người yêu thương anh ấy được vui vẻ."

"Cháu đã rất vui. Bất cứ khi nào ông ấy có mặt ở nhà - "

"Chỉ một phần nhỏ của tuổi thơ của cháu thôi - một phần nhỏ. Và cháu buồn không nguôi mỗi lần anh ấy vẫy tay tạm biệt. Chú nhìn Rosemary chịu đựng vắng mặt lâu ngày của anh ấy. Thậm chí khi anh ấy có mặt ở nhà cô ấy cũng rất khốn khổ, vì cô ấy biết nó chỉ kéo dài trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Cô ấy sử dụng thời gian đó lo sợ cho ngày khởi hành của anh ấy.

"Cliff thích sự nguy hiểm. Đó là thứ rượu bổ, là lẽ sống của anh ấy. Đối với mẹ cháu, đó là một căn bệnh ăn mòn tuổi trẻ và sức sống của cô ấy. Nó đã cướp đi sinh mạng của anh ấy quá nhanh, quá nhân từ. Còn cái chết của cô ấy thì quá chậm và đau đớn. Nó mất đến mấy năm. Từ lâu trước buổi chiều cô ấy uống chai thuốc đó, cô ấy đã bắt đầu chết dần.

"Vậy thì tại sao anh ấy lại xứng đáng với sự kính mến mù quáng của cháu và cái quyết tâm cố gắng cho xứng với tên tuổi của anh ấy hả, Avery? Giải thưởng quý báu nhất mà anh ấy từng thắng không phải là giải thưởng Pulitzer chết tiệt mà là mẹ cháu, chỉ là anh ấy quá ngu ngốc đến mức không thể nhận biết điều đó."

"Chú chỉ là ghen với ông ấy."

Một cách điềm tĩnh, Irish giữ chặt ánh mắt với cô. "Chú đã ghen với cách Rosemary yêu anh ấy, phải."

Cô xìu xuống và nắm lấy tay ông, áp nó vào má cô. Nước mắt lọt qua khẽ tay của ông. "Cháu không muốn chúng ta gây với cháu, Irish."

"Vậy thì chú xin lỗi, vì cháu có một trận chiến trong tay cháu. Chú không thể để cho cháu tiếp tục chuyện này được."

"Cháu phải làm. Cháu đã dính líu vào."

"Cho đến khi nào?"

"Cho đến khi cháu biết kẻ đã hăm doạ giết Tate và có thể chỉ mặt hắn ta."

"Rồi thì sao? "

"Cháu không biết," cô rên rỉ với vẻ khổ sở.

"Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu kẻ sẽ ám sát này không bao giờ làm chuyện đó? Giả dụ như hắn chỉ đang thổi khói? Cháu sẽ làm Bà Rutledge vô thời hạn à? Hay cháu chỉ sẽ lại gần Rutledge vào một lúc nào đó và nói, 'Ồ, này'? "

Thừa nhận với ông những gì cô vừa mới thừa nhận với bản thân chỉ vài ngày trước đây, cô nói, "Cháu còn chưa nghĩ ra. Cháu đã không để lại cho mình một lối thoát hiểm."

"Rutledge phải được biết, Avery."

"Không! " Cô đứng bật dậy. "Còn chưa được. Cháu còn chưa thể bỏ qua anh ấy. Chú phải thề rằng chú sẽ không nói với anh ấy."

Irish thụt lùi một bước, chết lặng bởi phản ứng dữ dội của cô. "Chúa ơi," ông lẩm bẩm cái sự thật mà ông vừa phát hiện. "Vậy thì chuyện này thật sự là vậy. Cháu muốn chồng của một người phụ nữ khác. Đó có phải là lý do cháu muốn tiếp tục làm Bà Rutledge - vì Tate Rutledge rất giỏi ở trên giường à? "

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.