Cơn đau bụng mà Irish đã có khi ông đi ngủ tối qua là quá nhẹ so với sự giận dữ mà ông có lúc bảy giờ sáng của ngày bầu cử.
Bầu trời trong xanh và mát mẻ. Sẽ có rất đông cử tri đi bầu như được dự đoán khắp bang vì thời tiết mùa thu hoàn hảo.
Khí hậu trong bộ phận tin tức của KTEX không được ôn hòa lắm. Cấp trên của nó nóng giận và sẵn sàng nã súng. "Xin lỗi, đồ đểu cáng vô dụng," Irish nói khi ông đóng sầm ống nghe điện thoại xuống điện thoại. Khi Van không xuất hiện vào lúc 6 giờ 30 như đã xếp lịch, Irish đã bắt đầu gọi điện thoại đến căn hộ của anh. Không có ai trả lời cả. "Cậu ta có thể ở đâu đây chứ?"
"Có lẽ là anh ta đang trên đường đến," một nhiếp ảnh gia tình nguyện, cố tỏ ra hữu ích.
"Có lẽ," Irish làu bàu khi ông đốt một điếu thuốc, điều mà ông chỉ định giữ giữa môi. "Trong thời gian hiện tại, tôi sẽ gởi cậu đi. Nếu cậu nhanh chân, cậu có thể bắt kịp Rutledges khi họ rời khỏi khách sạn. Nếu không, lái xe nhanh như địa ngục để đuổi kịp họ ở Kerrville. Và báo cáo từng phút một," ông thét lên sau lưng người quay phim chạy nhốn nháo với phóng viên. Cả hai rất biết ơn là đã thoát khỏi đó với da đầu của họ còn nguyên vẹn.
Irish chộp điện thoại lên và nhấn con số mà bây giờ ông đã ghi nhớ rõ. "Chào buổi sáng," một giọng nói dễ thương trả lời, "Palacio Del Rio."
"Tôi cần nói chuyện với bà Rutledge."
"Tôi xin lỗi, thưa ông. Tôi không thể nối cuộc gọi của ông - "
"Vâng, tôi biết, tôi biết, nhưng chuyện này là quan trọng."
"Nếu ông để lại tên và số - "
Ông gác máy ngay khi tràng nói tràng giang đại hải ngọt lịm của cô ta vẫn còn đang lải nhải và ngay lập tức gọi số của Van. Nó reo không ngừng trong khi Irish lui xa đến mức dây điện thoại có thể đạt đến. "Khi tôi chạm tay vào anh, tôi sẽ đá cho anh dập mật."
Ông túm cổ áo một người chạy việc vặt xui xẻo đụng phải ông. "Này, cậu kia, lái xe đến đàng đó và kéo cái mông gầy của cậu ta ra khỏi giường."
"Ai, thưa sếp?"
"Van Lovejoy. Cậu nghĩ kẻ chết tiệt nào đây chứ?" Irish rống lên một cách sốt ruột. Tại sao mọi người chọn hôm nay để xuất hiện hoặc mất tích hoặc ngu ngốc chứ? Ông viết nguệch ngoạc địa chỉ của Van trên một tờ giấy, đẩy nó vào cậu nhóc đang khiếp sợ, và ra lệnh, "Đừng trở lại mà không có cậu ta đấy."
Avery xuất hiện từ khách sạn, giữ Mandy trong một tay toát mồ hôi. Tay kia nhét vào khuỷu tay của Tate. Cô mỉm cười trước một rừng máy quay phim, cầu cho cơ mặt của cô sẽ ngưng co thắt và run rẩy.
Tate hướng về máy quay với nụ cười hấp dẫn nhất của anh và đưa lên ngón tay cái khi họ di chuyển về phía chiếc xe limousine đang chờ ở lối vào lát gạch. Micrô chĩa vào họ. Một cách chán chường, Avery nghĩ chúng giống như nòng súng. Giọng của Tate mang đầy vẻ tự tin trước sự huyên náo và hỗn độn. "Thời tiết thật tốt đẹp cho ngày bầu cử. Rất tốt cho cử tri và cho ứng cử viên trong mỗi cuộc đua."
Anh bị tấn công dồn dập với những câu hỏi liên quan đến nhiều đề tài nghiêm trọng hơn thời tiết, nhưng Eddy đẩy họ vào ghế sau của xe limo. Avery đã khốn đốn khi hiểu được rằng anh ta cùng đi với họ đến Kerrville. Cô không có Tate riêng cho mình, như cô đã hy vọng. Họ đã không ở một mình cả buổi sáng. Anh đã thức dậy và sửa soạn xong vào lúc cô thức dậy. Anh ăn sáng trong phòng ăn trong tầng khách sạn ngang với mặt sông trong khi cô sửa soạn hco Mandy và cho mình.
Khi chiếc xe limo rời khỏi vỉa hè, cô nhìn qua kính sau, cố định vị Van. Cô thấy hai người từ KTEX, nhưng Van không phải là người quay phim đằng sau ống kính. Tại sao lại không? Cô thắc mắc. Anh ta ở đâu vậy?
Anh cũng không ở giữa giới truyền thông chờ họ ở địa điểm bỏ phiếu trong Kerrville. Sự lo âu của cô gia tăng, quá nhiều đến nỗi có một lúc, Tate cúi xuống cô và thì thầm, "Mỉm cười đi, vì Chúa. Em trông giống như anh đã thua rồi vậy."
"Em đang lo sợ, Tate."
"E rằng anh sẽ thua trước ngày kết thúc à?"
"Không. Sợ anh sẽ chết." Cô giữ ánh mắt với anh vài giây trước khi Jack cắt ngang họ với một câu hỏi cho Tate.
Chuyện quay về lại San Antonio có vẻ rất dài. Giao thông trên đường cao tốc và khu trung tâm đông đúc hơn bình thường. Khi họ gặp chiếc xe limo ở lối ra vào của khách sạn, mắt Avery quét qua đám đông một lần nữa. Cô trông thấy khuôn mặt quen thuộc, nhưng nó không phải là cái mà cô muốn nhìn thấy. Người đàn ông có mái tóc xám đang đứng ở phía trước trung tâm hội nghị bên kia đường. Van, mặt khác, không thấy đâu trước mắt.
Irish đã hứa. Có điều gì đó không ổn.
Ngay khoảnh khắc họ đi đến phòng của mình, cô cáo lỗi và đi vào phòng ngủ để sử dụng điện thoại. Đường dây trực tiếp vào phòng tin tức đã được trả lời sau mười tiếng reo. "Irish McCabe, làm ơn," cô nói với vẻ cấp thiết không kịp thở.
"Irish? OK, tôi sẽ đi tìm ông ấy."
Đã từng làm việc trong ngày bầu cử, cô biết ác mộng là gì, tuy nhiên rất thách thức mà chúng mang đến cho giới truyền thông. Mọi người hoạt động với một tần số điên cuồng.
"Đến đi, đến đi, Irish," cô thì thầm trong khi chờ đợi. Cô cứ nhớ rõ là Tóc Xám đã đứng im và chú tâm như thế nào, như thể duy trì một kiểu đứng.
"Hello?"
"Irish!" cô kêu lên, nhẹ nhõm đến mềm nhũn người.
"Không. Cô đang giữ phone cho ai thế? Đợi một lát."
"Đây là Av - " khi cô đột ngột bị giữ phone lại, cô gần như thổn thức vì lo âu.
Điện thoại đã được nhặt lên lần thứ hai. "Hello?" một người đàn ông hỏi lưỡng lự. "Hello?"
"Vâng, đây là - - Eddy, có phải là anh không?"
"Vâng."
"Đây là, - ừ, Carole."
"Cô đang ở cái chỗ quái nào vậy?"
"Tôi đang ở trong phòng ngủ. Tôi đang sử dụng đường dây này này."
Rõ ràng là, anh đã nhấc lên hệ thống nối tiếp trong phòng khách.
"Tốt, làm nó nhanh lên, OK? Chúng ta phải giữ cho những đường dây này mở."
Anh gác máy. Cô vẫn còn giữ cuộc gọi. Cuộc gọi của cô đến phòng tin tức đã bị phớt lờ bởi những người có những chuyện tốt hơn để làm hơn là lần ra ông chủ vào ngày tin nhộn nhịp nhất hàng năm. Quẫn trí, cô đặt ống nghe xuống và đến gia nhập cùng gia đình và một vài người tình nguyện then chốt đang tụ tập ở phòng khác.
Cho dù cô mỉm cười và nói chuyện như nó đã được mong đợi ở cô, cô cố tưởng tượng Van có thể ở nơi nào. Cô an ủi mình bằng cách hình dung anh ở dưới lầu trong phòng khiêu vũ, dựng máy quay phim của anh để thâu tóm được hết những gì sẽ hy vọng là lễ kỷ niệm mừng chiến thắng của Tate sau đó vào buổi tối.
Trong thời gian hiện tại cô còn có thể làm gì được chứ. Phải có lời giải thích hợp lý cho sự chuyển đổi trong kế hoạch. Bởi vì cô đã không được cho biết, cô đã để cho trí tưởng tượng đi hoang. Irish và Van biết cô ở đâu nếu họ cần liên lạc với cô. Giải quyết để giữ cho mình không hoảng sợ, cô di chuyển về phía ghế sô pha nơi Tate đang nằm dài.
Đúng như lời của anh, anh sẽ đi bỏ phiếu ăn mặc xuề xoà, mặc áo khoác thể thao da với cái quần jean. Anh xuất hiện hoàn hảo thư giãn như anh bảo Zee, người đang nhận đặt hàng, những gì anh muốn ăn cho bữa trưa.
Avery ngồi xuống cánh tay của ghế sô pha. Anh lơ đãng phủ cánh tay qua đùi cô và vuốt ve đầu gối cô với sự chiếm hữu lơ đãng. Khi Zee rời bước, anh liếc nhìn lên cô và mỉm cười. "Chào."
"Chào."
Rồi anh nhớ lại. Cô nhìn khi trí nhớ lùi vào trong mắt anh, nuốt chửng ánh sáng ấm áp trong tròng mắt xám cho đến khi chúng lạnh lùng và không thể mủi lòng một lần nữa. Anh dần dần nâng cánh tay ra khỏi người cô.
"Có một chuyện mà tôi có ý định hỏi em," anh nói.
"Chuyện gì?"
"Em có sử dụng biện pháp tránh thai nào không?"
"Không. Và anh cũng vậy."
"Tuyệt vời."
Cô không thể để cho sự khinh miệt mà anh đang cố tạo ra ném cô ra khỏi anh. Cho phần còn lại của ngày, cô không có ý định tránh xa khỏi anh hơn cô có lúc này.
༺༒༻
"Irish, đường dây số hai cho anh đấy."
"Không thấy tôi đang ở trên điện thoại à?" ông thét qua sự huyên náo trong phòng tin tức. "Bảo họ đợi tí. Bây giờ," ông nói vào ống nghe lại, "cậu có cố gõ cửa không?"
"Đến nỗi khớp ngón tay của tôi rướm máu đấy, ông McCabe. Anh ta không có ở nhà."
Irish vuốt tay xuống khuôn mặt đỏ ửng của ông. Người chạy việc vặt đang gọi với tin tức tuyệt đối không có ý nghĩa nào hết. "Cậu có nhìn qua cửa sổ không?"
"Tôi đã thử. Rèm cửa đang đóng lại, nhưng tôi lắng nghe qua cửa. Tôi không thể nghe được tiếng gì. Tôi không nghĩ có ai trong đó. Hơn nữa, xe của anh ta không có ở đây. Tôi đã kiểm tra bãi đậu xe. Chỗ đậu của anh ta trống trơn."
Đó sẽ là sự gợi ý kế tiếp của Irish. "Chúa ơi," ông thì thầm. Ông đã hy vọng rằng Van sẽ ở nhà, ngủ quên sau một đêm bê tha nhưng rõ ràng cậu ta không có. Nếu xe của cậu ta không có ở đó, thì cậu ta không có ở nhà, chấm hết.
Irish lập luận rằng họ có thể đã nhầm lẫn với nhau và Van đã đi thẳng đến Palacio Del Rio, nhưng sau khi kiểm tra với đoàn người ở đó, họ báo cáo là họ đã không gặp anh.
"OK, cám ơn. Quay về đi." Ông nhấn ánh đèn chớp nhá trên bảng điện thoại. "McCabe," ông nói cộc cằn. Ông nghe tiếng u u trong điện thoại. "Này, không phải có người đợi tôi trên đường dây số hai sao?"
"Đúng rồi."
"Bây giờ họ không có ở đó."
"Tôi nghĩ họ đã gác máy."
"Có phải là một người đàn ông không?" ông muốn biết.
"Là phụ nữ."
"Cô ta có nói là tên gì không?"
"Không. Tuy nhiên nghe có vẻ khàn khàn."
Huyết áp của Irish bắn lên. "Tại sao anh không nói cho tôi biết chứ?"
"Tôi đã nói mà!"
"Chúa ơi!"
Tranh cãi với môt kẻ không có khả năng sẽ không giúp được gì. Ông hầm hầm lùi vào văn phòng, đóng sầm cửa ở sau lưng, và đốt một điếu thuốc. Ông không thể tin chắc là Avery đã gọi đến, nhưng ông có cảm giác là cô. Có lẽ đó là điều đang làm cho ruột gan ông đau nhói - những bản năng thối nát của ông.
Ông nốc một hơi thuốc chống acid từ cái chai và giật mạnh ống nghe lên lại. Ông quay số khách sạn và vẫn cái giọng nói ngọt xớt lúc nãy trả lời. Khi ông yêu cầu được nối dây vào phòng của Rutledge, người điều hành bắt đầu điềm tĩnh lập lại cùng chuỗi lải nhải của cô ta.
"Này, chó cái, tôi không chẳng thèm quan tâm đến những hướng dẫn chết tiệt của cô hoặc những cuộc gọi chết tiệt lẽ ra phải được nối dây. Tôi muốn cô gọi điện thoại đến phòng của bà ấy ngay bây giờ. Bây giờ, hiểu chưa? Và nếu cô không làm chuyện đó, tôi sẽ đi đến đó và đích thân lấy cái đầu chết tiệt của cô xuống." Cô ta gác máy trước ông.
Irish đi tới lui trong văn phòng, nhả khói và phì phò như một đầu máy chạy bằng hơi nước. Avery chắc đã cuống lên. Cô sẽ nghĩ họ đã bỏ rơi cô.
Van, đồ con hoang vô trách nhiệm, đã không xuất hiện ở khách sạn nơi mà cậu ta phải có mặt, nơi mà nó sẽ đang chờ cậu ta, dựa vào cậu ta. Những cuộc gọi của ông đã không được nối đến phòng cô, vì thế cô không có cách gì biết rằng ông đang điên cuồng cố liên lạc với cô.
Ông hầm hầm trở lại phòng tin tức khi ông mặc cái áo khoác vào. "Tôi ra ngoài đây."
"Ra ngoài à?"
"Gì đây, anh bị điếc rồi à? Là ra ngoài đấy. Nếu có ai gọi đến tìm kiếm tôi, bảo họ đợi hay để lại tin nhắn. Tôi sẽ trở lại khi tôi có thể làm được."
"Anh đi đâu…?" gã cấp dưới bị bỏ lại nói chuyện một mình với đám khói thuốc lá.
༺༒༻
"Anh chắc chắn ông ấy không có ở đó chứ?" Avery không thể tin nỗi. "Tôi đã gọi lúc nãy và - "
"Tất cả tôi biết là ai đó đã nói ông ấy đã ra ngoài, và tôi không thể tìm ông ấy, vì vậy tôi đoán là ông ấy đi vắng."
"Đi đâu?"
"Chẳng ai có vẻ biết cả."
"Irish sẽ không ra ngoài vào ngày bầu cử."
"Nghe này, cô hai, nó ồn ào và náo loạn quanh đây, nhất là từ khi Irish quyết định ra ngoài, vì vậy cô có muốn để lại lời nhắn, hay sao đây?"
"Không," cô nói một cách lạnh nhạt. "Không có tin nhắn."
Cảm giác lênh đênh trôi giạt, cô gác máy và lan man lùi vào phòng chính. Mắt cô tự động tìm kiếm Tate trước tiên. Anh đang nói chuyện với Nelson. Zee đang lắng nghe câu chuyện của họ, nhưng mắt bà chiếu vào Tate với vẻ mơ màng mà bà thường có.
Jack và Eddy đang ở dưới lầu để xem xét việc sắp xếp trong phòng khiêu vũ trong khi cẩn thận giám sát kết quả khi chúng được báo cáo. Vẫn còn vài giờ trước khi các cuộc bỏ phiếu kết thúc, nhưng có vẻ là Tate đang bắt kịp Dekker. Dù là anh còn chưa ở phía trước, anh đã làm cho kẻ đang nắm quyền vênh vang hoảng sợ.
Dorothy Rae đã viện cớ nhức đầu lúc nãy và đi về phòng bà để nằm xuống một lát. Fancy đang ngồi lên sàn nhà với Mandy. Họ đang cùng nhau tô màu.
Đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng, Avery gọi tên cô. "Cháu có thể đến đây phút không, làm ơn?"
"Để làm gì?"
"Tôi... Tôi cần cháu làm một chuyện giùm tôi."
"Bà bảo cháu chơi với con nhóc."
"Tôi sẽ làm. Dù sao chăng nữa, cũng gần đến giờ nghỉ trưa của nó rồi. Làm ơn. Chuyện này rất quan trọng."
Một cách bất đắc dĩ, Fancy đứng lên và đi theo Avery vào trong phòng ngủ. Sau vụ xô xát vào vài đêm trước, cô ta đã được vui vẻ hơn khi ở gần bên. Thỉnh thoảng, dấu vết của tính cứng đầu cứng cổ của cô ta xuất hiện lại, nhưng nói chung là cũng dễ chịu hơn.
Ngay khi cô đóng cửa đằng sau họ, Avery ấn một chìa khóa nhỏ vào tay Fancy. "Tôi cần cháu làm một chuyện giùm tôi."
"Với chìa khoá này à?"
"Nó là chìa khoá hộp bưu điện. Tôi cần cháu đến đó để xem liệu có cái gì đó bên trong hay không. Nếu có, mang nó trở lại với cháu và trao tận tay cho tôi – không cho một người nào khác."
"Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?"
"Tôi không thể giải thích được ngay bây giờ."
"Tôi sẽ không đuổi theo - "
"Làm ơn đi, Fancy. Nó thật sự quan trọng."
"Vậy thì, tại sao thím lại nhờ tôi? Tôi thường không màng đến chi tiết."
"Tôi nghĩ chúng ta là bạn," Avery nói. "Tate và tôi giúp cháu thoát khỏi chuyện tồi tệ vào hôm trước. Cháu nợ chúng tôi một lần."
Fancy suy ngẫm về chuyện đó một lát, sau đó tung chìa khoá trong lòng bàn tay vài lần. "Nó ở đâu vậy?" Avery nói cho cô ta nghe địa chỉ thùng thư. "Chúa ơi, nó cách đây cả triệu dặm đấy."
"Và cháu đã nói nửa giờ trước đây là cháu chán bị giam trong căn phòng khách sạn chết tiệt này. Và tôi tin rằng đó là lời trích dẫn. Bây giờ, cháu sẽ làm việc này cho tôi chứ?"
Tác phong của Avery chắc đã nói lên sự cấp thiết và tầm quan trọng của việc này vì Fancy nhún vai. "OK."
"Cảm ơn cháu." Avery ôm chặt cô ta. Ở cửa phòng ngủ, cô ngừng lại. "Đừng làm lớn chuyện lúc rời khỏi nhé. Đi càng kín đáo càng tốt. Nếu ai đó hỏi cháu đi đâu, tôi sẽ che chở cho cháu."
"Tại sao lại quá bí mật vậy? Bí mật lớn là gì đây? Thím không phải là dan díu với người đưa thư chứ?"
"Tin tôi đi. Nó rất quan trọng đối với Tate – với tất cả chúng ta. Và vui lòng trở lại ngay nhé."
Fancy lấy túi đeo vai từ cái tủ thấp trong phòng khách và tiến tới cánh cửa đôi của căn phòng. "Tôi sẽ trở lại," cô khoác nó lên vai. Không ai liếc nhìn cô trong một giây.
༺༒༻