Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

"Hãy làm một cô gái ngoan cho Cha nhé." Tate quỳ ở phía trước con gái anh và ôm chặt nó. "Cha sẽ trở về trước khi con biết nó và mang quà cho con."

Lẽ ra, nụ cười của Mandy sẽ làm Avery mỉm cười, nhưng cô nhận thấy là không thể làm sáng nay, ngày khởi hành của Tate. Anh đứng lên. "Gọi cho anh nếu nó có bất cứ bước đột phá nào."

"Dĩ nhiên."

"Hoặc bất kỳ sự tụt lùi nào."

"Vâng."

"Toàn bộ nhân viên đã được báo là nếu cuộc gọi đến khi có liên quan đến Mandy, anh phải được gọi ngay lập tức, bất kể là điều gì."

"Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra, em hứa là sẽ gọi ngay."

Jack nhấn còi xe. Ông đang chờ đợi sốt ruột ở đằng sau vô lăng. Eddy đã ngồi vào ghế khách ngồi, nói vào điện thoại vô tuyến mới được lắp đặt gần đây.

"Về chuyện kia," Tate nói, giữ giọng của anh bí mật. "Eddy đã làm như em đề nghị và hỏi y tá đưa ra bằng chứng không thể bác được là em đã phá thai. Anh ta nướng cô ta thật tốt, mang lại cho cô ta mùi vị của những gì cô ta sẽ phải đương đầu nếu cô ta đến với báo chí hoặc người của Dekker với câu chuyện của cô ta.

"Anh ta cũng đã làm vài cuộc điều tra. Như em đã đoán, cô ta bị đuổi việc và muốn làm cho người bác sĩ thậm chí xấu hổ hơn chúng ta. Eddy cũng đã sử dụng nó như một tác động, và đe doạ đủ loại thưa kiện. Trong thời gian hiện tại, cô ta đã co vòi lại."

"Ồ, em rất là vui, Tate. Em sẽ rất ghét làm tối tăm cho cuộc vận động của anh."

Anh đưa ra một tràng cười ngắn. "Nó không thể trông có vẻ tối tăm hơn nó đã làm."

"Đừng nản chí," cô nói, đặt tay trên tay áo anh. "Các cuộc thăm dò lá phiếu không phải là tuyệt đối. Hơn nữa, chúng có thể đảo ngược bất kỳ lúc nào."

"Chúng nên làm chuyện đó cho nhanh," anh nói với vẻ ủ rũ. "Tháng 11 sẽ đến trước khi chúng ta biết nó."

Từ nay đến đó, mạng sống của anh đang gặp nguy hiểm và cô thậm chí không thể cảnh báo anh về điều đó. Trong chuyến đi này cô sẽ không có ở đó để theo dõi người đàn ông tóc xám, cao lớn. Có lẽ cô nên đề cập chuyện đó - chỉ nói cho anh biết trước để chống lại kẻ thù của anh.

"Tate - " cô bắt đầu. Jack bóp còi một lần nữa.

"Phải đi rồi." Anh cúi xuống và hôn má Mandy một lần nữa. "Tạm biệt, Carole." Cô không được hôn, hay được ôm, hay thậm chí một cái liếc nhìn về phía sau trước khi anh vào xe và lái đi.

"Mẹ à? Mẹ à?"

Mandy chắc đã gọi cô vài lần. Đến lúc Avery ngưng nhìn chằm chằm vào con đường cong vòng nơi chiếc xe đã mất hút khỏi tầm mắt và nhìn xuống nó, khuôn mặt nhỏ của nó trông lúng túng.

"Mẹ xin lỗi. Cái gì vậy, cưng?"

"Tại sao mẹ lại khóc?"

Avery lau nước mắt ra khỏi má và ráng nở một nụ cười rộng. "Mẹ chỉ là buồn vì Cha đang rời khỏi. Nhưng mẹ đã có con làm bạn. Con sẽ làm thế trong khi Cha đi vắng chứ?"

Mandy gật đầu mạnh mẽ. Họ cùng nhau đi vào trong. Nếu Tate tạm thời ở ngoài sự giúp đỡ của cô, cô có thể ít ra là làm hết sức mình cho con gái anh.

Ngày chậm chạp trôi qua. Cô dùng hầu hết thời gian với Mandy, nhưng ngay cả những hoạt động mà cô tự tạo cho họ cũng không đủ để lấp hết những giờ bất tận. Cô đã không quá thổi phồng khi cô nói với Tate mấy tuần trước đó là cô cần cái gì đó có tính chất xây dựng để làm. Cô không quen không hoạt động. Mặt khác, cô có vẻ thiếu năng lượng để thúc đẩy mình vào làm bất cứ thứ gì hơn là chuyện nhìn vào khoảng không và lo lắng về anh.

Cô xem tin tức buổi tối hàng đêm, lo lắng tìm kiếm người đàn ông tóc xám trong đám đông. Irish sẽ không hiểu tại sao cô đã không đi theo Tate trên chuyến đi này, vì vậy cô đã gọi cho ông từ phòng trạm điện thoại công cộng trong Kerrville và giải thích về chuyện phá thai.

"Các chuyên gia tư vấn của anh ấy, bắt đầu với Eddy, đề nghị rằng cháu nên ở lại phía sau. Bây giờ cháu là người ở ngoài lề."

"Thậm chí cả Rutledge à?"

"Ở một mức độ nào đó thì đúng. Anh ấy lịch sự như bao giờ, nhưng có sự lạnh lùng rõ ràng ở đó."

"Chú đã nghe nói về các chuyên gia chính trị như Wakely và Foster. Họ ra lệnh và Rutledge sủa, phải vậy không?"

"Họ ra lệnh, Tate gầm gừ với họ, sau đó sủa."

"À, chú sẽ thông báo với Van và bảo cậu ta để mắt đến người đàn ông mà cháu có vẻ nghĩ là đáng lo ngại."

"Cháu biết hắn là đáng lo. Bảo Van gọi cho cháu ngay nếu anh ấy phát hiện hắn ta."

"Nếu cậu ta có."

Rõ ràng là anh đã không có, vì Van đã không gọi. Nhưng tất cả các tin tức được phát bởi KTEX chiếu ít nhất là một cảnh quay của đám đông. Van đang gửi cho cô thông điệp. Tóc Xám không có mặt trong đám đông vây quanh Tate.

Tuy nhiên, điều đó không xoa dịu sự lo âu của Avery bao nhiêu. Cô muốn ở bên cạnh Tate để tự mình thấy rằng anh không ở trong sự nguy hiểm nào. Ban đêm cô trải qua cảnh tượng anh chết với đầy máu. Vào ban ngày, khi cô đã không làm gì với Mandy, cô lan man qua các căn phòng trong nhà. "Vẫn còn buồn chán à?"

Avery ngước đầu. Nelson đã đi vào phòng khách mà cô không nghe ông. "Nó lộ rõ lắm hả?" cô hỏi với nụ cười mệt mỏi.

"Rõ như ban ngày." Ông tự hạ mình vào một trong những cái ghế bành.

"Phải thừa nhận là gần đây con không phải là người bầu bạn tốt."

"Nhớ Tate à?"

Sự khinh miệt tinh tế của người trong nhà đã làm cho thời gian di chuyển thậm chí còn chậm chạp hơn. Mới chỉ hơn một tuần kể từ ngày Tate rời khỏi nhưng nó dường như là cả mấy niên kỷ.

"Vâng, Nelson, con thật nhớ anh ấy. Con nghĩ cha nhận thấy điều đó là khó tin. Zee đã không tin. Mẹ thậm chí không nhìn vào con."

Ông nhìn thẳng vào mắt cô, đủ cứng rắn và đủ sâu sắc để làm cô oằn người. Ông nói, "Chuyện phá thai thật là ghê gớm."

"Con đã không có ý định để cho bất kỳ ai có cơ hội biết được."

"Ngoại trừ Tate."

"À, anh ấy phải biết, đúng không?"

"Thật à? Đứa con có phải là của nó không?"

Cô do dự cho chỉ một giây. "Phải."

"Và con muốn biết tại sao chúng tôi không tử tế với con à?" Ông hỏi. "Con đã hủy diệt cháu nội của chúng tôi. Cha thấy điều đó là không thể tha thứ, Carole. Con biết Zee cảm thấy thế nào về Tate mà. Con đã mong đợi bà ấy ôm con với những gì con đã làm sao?"

"Không."

"Là người mẹ quan tâm thấu đáo đến các con, bà ấy không thể tưởng tượng chuyện mà con đã làm. Thực ra, cha cũng không thể."

Avery liếc nhìn xuống tấm hình album đang mở trên đùi cô. Những tấm hình cô đang xem khi ông đi vào là những tấm hình từ nhiều năm trước. Zee rất trẻ và vô cùng xinh đẹp. Nelson trông bảnh bao và đẹp trai trong bộ đồ không quân màu xanh dương. Jack và Tate được chụp khi còn là thanh niên ở các giai đoạn khác nhau. Họ tiêu biểu cho một gia đình Mỹ.

"Nó đã không thể dễ dàng đối với Zee khi cha đến Triều Tiên đúng không?"

"Không, nó đã không," ông nói, ngồi thoải mái hơn vào ghế. "Cha phải để bà ấy lại với Jack, khi nó chỉ là một đứa bé."

"Tate được sinh ra sau chiến tranh, đúng không?"

"Ngay sau đó."

"Anh ấy vẫn còn là một đứa bé khi cha chuyển đến New Mexico," cô nói, nhìn cuốn album một lần nữa, hi vọng là ông sẽ nói thêm vài chi tiết cơ bản mà cô biết qua cuộc điều tra khổ nhọc.

"Đó là nơi Không Quân cử cha đến, vì thế đó là nơi cha đến," Nelson nói. "Một nơi hoang vắng. Zee ghét sa mạc và cát bụi. Bà cũng ghét công việc cha đang làm. Vào những ngày đó, nhừng phi công lái máy bay thử nghiệm rất dễ mất mạng."

"Như Bryan Tate bạn của cha."

Nét mặt ông dịu xuống, như thể ông đang hồi tưởng lại quãng thời gian vui vẻ. Sau đó, một cách buồn bã, ông lắc đầu. "Tựa như mất một người thân trong gia đình. Cha đã từ bỏ làm phi công lái máy bay thử nghiệm sau đó. Tim của cha chỉ là không còn ở đó nữa, và nếu tim không còn ở đó, thì có thể bị giết chết nhanh hơn. Có lẽ đó là điều xảy ra với Bryan. Dù sao chăng nữa, cha không muốn chết. Vẫn còn quá nhiều điều mà cha muốn làm.

"Không Quân gởi cha đến Lackland. Dù sao đây cũng là nhà. Một nơi lý tưởng để nuôi dạy các con. Bố của cha đang già đi. Cha nghỉ hưu, xin ra khỏi lực lượng không quân sau khi ông ấy chết và tiếp quản chuyện kinh doanh của nông trại."

"Nhưng cha nhớ những chuyến bay, đúng không?"

"Phải – quỷ thật, đúng như thế," ông nói với nụ cười nuối tiếc. "Già như cha, cha vẫn nhớ nó giống như cái gì ở trên đó. Không có cảm giác nào trên thế giới có thể sánh bì với nó. Cũng không có gì giống như trao đổi bia và những câu chuyện với các phi công khác. Phụ nữ không thể hiểu cảm giác ra sao khi có những người bạn như thế."

"Như Bryan hả?"

Ông gật đầu. "Anh ta là một phi công giỏi. Giỏi nhất." Nụ cười ông phai dần. "Nhưng anh ấy đã cẩu thả và trả giá bằng mạng sống của chính mình." Ánh mắt ông sáng lại khi ông tập trung vào Avery lại. "Mọi người đều phải trả cho sai lầm của mình, Carole. Con có thể trốn tránh chúng trong thời gian ngắn, nhưng không phải là mãi mãi. Cuối cùng, chúng sẽ đuổi kịp con."

Cô quay mặt đi một cách không thoải mái. "Đó là những gì cha nghĩ đang xảy ra với con và chuyện phá thai à?"

"Không phải sao?"

"Con nghĩ có lẽ là vậy."

Ông ngả người về phía trước và chống khuỷu tay trên đùi. "Con đã phải trả bằng sự xấu hổ của nó. Cha đang hi vọng rằng Tate không cần phải trả cho sai lầm của con bằng việc thua cuộc bầu cử này."

"Con cũng vậy."

Ông nghiên cứu cô một lát. "Con biết đó, Carole, cha đã nhảy vào bênh vực con nhiều lần vì con đã trở thành một phần của gia đình này. Cha đã vì còn nghi ngờ nên không buộc tội con trong nhiều dịp."

"Ý của cha là gì?"

"Mọi người nhận thấy sự thay đổi của con từ khi con trở lại sau tai nạn."

Nhịp tim của Avery đập nhanh hơn. Họ có thảo luận những thay đổi này với nhau hay không? "Con đã thay đổi. Theo chiều hướng tốt hơn, con nghĩ thế."

"Cha đồng ý, nhưng Zee không nghĩ thay đổi là có thật. Bà ấy tin rằng con đang đóng kịch - sự quan tâm của con đối với Mandy là giả tạo và chuyện con đột ngột xem trọng Tate chẳng qua chỉ là một chiến thuật để có lại sự khoan dung của nó để nó sẽ mang con theo với nó đến Washington."

"Không phải là lời nói huyên thuyên từ mẹ chồng," cô trầm ngâm suy ngẫm. "Cha nghĩ sao?"

"Cha nghĩ con là một cô gái trẻ xinh đẹp, thông minh - quá thông minh để gây mâu thuẫn với cha." Ông chỉ ngón tay vào cô. "Con tốt hơn hết là mọi thứ con đã giả vờ làm." Trong một thoáng, vẻ mặt của ông tiếp tục như báo trước điềm gỡ. Sau đó ông đột ngột toét miệng cười. "Nhưng nếu con đang thành tâm cố đền bù cho lỗi lầm đã qua, cha tán dương con cho chuyện đó. Để được bầu cử, Tate cần gia đình của nó, nhất là vợ nó, ở phía sau nó một trăm phần trăm."

"Con ủng hộ anh ấy một trăm phần trăm."

"Điều đó không hơn những gì được kỳ vọng." Ông nhỏm dậy khỏi ghế. Ở trước cửa ông xoay lưng lại. "Hãy cư xử như vợ của một Thượng nghị sĩ và con sẽ không gặp rắc rối nào từ cha."

Rõ ràng là ông đã nói chuyện với Zee, vì trong bữa ăn tối tối hôm đó, Avery nhận thấy thái độ lạnh lùng của Zee thuyên giảm đối với cô. Sự quan tâm của bà có vẻ chân thật khi bà hỏi, "con có tận hưởng việc đi cưỡi ngựa của con chiều nay không, Carole?"

"Rất nhiều. Vì trời mát hơn, con có thể cưỡi ngựa lâu hơn."

"Và con đã cưỡi con Ghostly. Điêu đó thật là kỳ quặc, phải không? Con đã luôn căm ghét con vật đó, và ngược lại."

"Con nghĩ trước đây con sợ nó. Bọn con đã học cách để tin tưởng nhau."

Mona bước vào phòng ăn ngay lúc đó để gọi Nelson đến nghe điện thoại. "Là ai vậy?"

"Là Tate, thưa Đại tá Rutledge."

Avery đè nén sự nhức nhối là Tate đã không hỏi để nói chuyện với cô, nhưng chỉ biết rằng anh đang ở trên điện thoại trong phòng bên cạnh cũng làm cô run rẩy kích động bên trong. Nelson đã đi vài phút. Khi ông quay lại, ông nhìn vô cùng hài lòng.

"Các người," ông nói, nhắm đến không chỉ vợ ông và Avery, mà còn Dorothy Rae, Fancy, và Mandy, nữa. "Hãy xếp đồ vào túi xách tối nay. Chúng ta sẽ đi Fort Worth vào ngày mai."

Phản ứng của họ rất khác nhau.

Zee nói, "tất cả chúng ta à?"

Dorothy Rae nói, "không phải con chứ. Con à?"

Fancy nhảy ra khỏi ghế, reo hò điên cuồng trong niềm vui không thể nén. "Chúa ơi, đã đến lúc cho chuyện gì đó tốt đẹp và vui vẻ xảy ra ở quanh đây."

Mandy nhìn Avery như muốn biết là tại sao mọi người đột ngột trở nên rất kích động.

Avery hỏi, "ngày mai à? Tại sao?"

Nelson nhắm đến câu hỏi của cô trước nhất. "Vì các cuộc thăm dò lá phiếu. Tate đang trượt xuống, mất đất mỗi ngày."

"Điều đó không nhiều để ăn mừng," Zee nói.

"Các cố vấn của Tate nghĩ người nhà phải nên xuất hiện," Nelson giải thích, "để nó không trông giống như là một chính khách phi đảng phái. Cha, một lần nữa, vui mừng là tất cả chúng ta sẽ được ở chung với nhau lại."

"Họ đã thay đổi ý kiến về chuyện con ở lại phía sau à?" Avery hỏi.

"Rõ ràng là vậy."

"Con sẽ xếp đồ cho Mandy và con." Tất cả những suy nghĩ tiêu cực đã được xua tan bởi ý thức rằng cô sẽ sớm được ở với Tate. "Chúng ta sẽ rời khỏi lúc mấy giờ?"

"Ngay khi mọi người sẵn sàng." Nelson nhìn xuống Dorothy Rae, người đã thực sự sợ hãi. Khuôn mặt bà đang tái đi và bà đang siết chặt tay. "Mona, vui lòng giúp Dorothy Rae thu dọn đồ đạc."

"Con có cần phải đi không?" Bà hỏi bằng giọng run rẩy.

"Đó là điều mà cha đã được bảo." Nelson chia cái nhìn nghiêm khắc giữa bà và Fancy, người không giống mẹ mình, rất sinh động và hăng hái. "Tôi không nghĩ tôi cần nhắc nhở bất kỳ ai phải cư xử cho tốt. Chúng ta đang đi vào những ngày cuối cùng của cuộc vận động. Tất cả người nhà Rutledges sẽ bị soi xét kỹ lưỡng ở nơi công cộng, luôn sống dưới kính lúp. Hãy cố thể hiện cho phù hợp."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.