Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Fancy nâng hông lên cái ghế cao và đặt gói hàng hình chữ nhật nhỏ mà cô đã lấy từ hộp thư lên mặt gỗ bóng loáng của quầy rượu. Người phục vụ ở quầy rượu, một chàng trai có râu vạm vỡ, di chuyển về phía cô.

Nụ cười mà cô trao cho anh ta là nụ cười được thiết kế ở trên thiên đường dành riêng cho các thiên thần. "Một ly rượu gin pha tonic, làm ơn."

Đôi mắt xanh dương thân thiện của anh ta nhìn cô một cách hoài nghi. "Cô bao nhiêu tuổi?"

"Đủ tuổi."

"Làm hai ly gin và tonic." Một người đàn ông ngồi vào cái ghế cao bên cạnh Fancy. "Tôi sẽ mua cho cô này." Người phục vụ ở quầy rượu nhún vai. "Tốt thôi." Fancy đánh giá kẻ đã cứu bồ cô. Anh ta giống như một nhà điều hành trẻ - bảo hiểm hay máy tính gì đó, cô đoán vậy. Có lẽ hai mươi mấy tuổi. Có lẽ đã kết hôn. Tìm kiếm cảm giác lạ tránh xa khỏi trách nhiệm mà anh ta đã có để anh ta có đủ khả năng cho quần áo và cái đồng hồ hợp thời trang buộc vào cổ tay của anh ta.

Đây là nơi thu hút những người đã lập gia đình hoặc những người độc thân. Nó đầy những món đồ cổ vô giá trị và những cây xanh hào nhoáng, khổng lồ. Quầy rượu tạo ra một cơn lốc trong giờ bán giảm giá thu hút những người trẻ tuổi thành đạt từ những chiếc BMWs và Porsches của họ.

Trong khi cô đang phân tích anh ta, anh ta cũng nhìn cô phân tích lại. Tia hy vọng lóe lên trong mắt anh ta khi chúng di chuyển xuống cơ thể cô cho thấy rằng anh ta nghĩ anh ta đã ghi điểm lớn.

"Cám ơn vì ly rượu," cô nói.

"Không có chi. Cô đủ lớn để uống đúng không?"

"Chắc chắn rồi. Tôi đủ lớn để uống. Chỉ không đủ lớn để mua thôi." Họ cười và cụng với nhau với những ly rượu vừa mới được đem đến.

"Tôi tên John."

"Fancy."

"Fancy?"

"Francine, nếu anh thích."

"Fancy."

Lễ nghi ve vãn bắt đầu. Fancy nhận ra. Cô biết luật lệ. Quỷ thật, cô đã phát minh hầu hết chúng. Trong hai giờ - có lẽ ít hơn, nếu họ nổi cơn sớm hơn - họ sẽ lên giường ở một nơi nào đó.

Sau nỗi đau khổ cùng cực cô có với Eddy, cô đã thề từ bỏ đàn ông. Họ đều là những tên khốn. Họ chỉ muốn có một thứ từ cô, và đó cũng là thứ mà họ có thể mua từ một con điếm rẻ tiền nhất.

Mẹ cô đã kể cho cô nghe một lúc nào đó cô sẽ gặp được một chàng trai thực sự quan tâm đến cô và sẽ đối xử với cô tử tế và tôn trọng. Fancy không thực sự tin điều đó, mặc dù vậy. Cô phải ngồi quanh đây, đào xới cái đầu của mình, để cho bộ phận sinh dục teo lại trong khi cô chờ ý trung nhân xuất hiện và làm cho nó sống lại à?

Khỉ thật, Không. Cô đã quá ngoan trong ba ngày nay. Cô cần một vài tiếng cười. Jim này, hoặc Joe, hoặc John, hoặc bất cứ tên anh ta là gì, cũng tốt như bất kỳ ai đem đến cho cô điều đó.

Như một nữ hướng đạo phản ứng mạnh mẽ, cô đã làm việc vặt cho Carole, nhưng cô không sẵn sàng quay lại khách sạn và ngồi dán mắt vào ti vi như những người còn lại sẽ làm, theo dõi kết quả của cuộc bầu cử. Rồi thì cô sẽ đến đó. Nhưng trước tiên, cô sẽ vui chơi đã.

༺༒༻

Tìm chỗ đậu xe bất cứ nơi đâu gần khách sạn là không thể làm được. Irish cuối cùng tìm được một chỗ cách đó vài khúc đường. Ông đang toát mồ hôi hột vào lúc ông đi vào đại sảnh. Nếu ông phải dụ dỗ lôi kéo để len lỏi vào phòng của Rutledges thì ông sẽ làm chuyện đó. Ông phải gặp Avery. Với nhau họ có thể hình dung ra những gì đã xảy ra với Van.

Có lẽ tất cả những nỗi lo của ông là không gì cả. Có lẽ bây giờ họ đang ở cùng với nhau. Chúa ơi, ông hy vọng là vậy.

Ông băng qua những thành viên của một đoàn du lịch châu Á đứng xếp hàng để đăng ký. Sự kiên nhẫn chưa bao giờ là một trong những nhân cách của Irish. Ông cảm thấy huyết áp đang dâng cao khi ông huých khuỷu tay qua đám khách du lịch, đang nói chuyện và phe phẩy quạt bằng những cuốn sách mỏng về Alamo.

Giữa cái tình trạng xô bồ đó, có người nào đó chạm vào khuỷu tay ông. "Chào."

"Ồ, chào," Irish nói, nhận ra khuôn mặt đó.

"Ông là Irish McCabe, đúng không? Bạn của Avery?"

"Đúng rồi."

"Cô ấy đang tìm ông. Đi theo tôi."

Họ băng qua đại sảnh đông đúc. Irish được đưa về phía cánh cửa dẫn về phía thang máy dịch vụ. Họ vào bên trong; cánh cửa xám đóng lại.

"Cám ơn," Irish nói, lau mồ hôi trên trán bằng tay áo. "Avery …" Dừng ngang giữa câu hỏi, ông chợt nghĩ ra đó chính xác là tên mà cô đã từng sử dụng. Ông liếc nhìn qua người đàn ông to lớn. "Anh biết à?"

Mỉm cười. "Vâng. Tôi biết."

Irish nhìn thấy cây súng, nhưng ông không có thời gian để biết rằng nó đang thực sự nhắm thẳng vào ông. Không đầy một nhịp tim sau đó, ông chộp lấy ngực và ngã xuống sàn của thang máy như một thân cây đổ gục.

Thang máy dừng lại ở tầng thấp nhất của khách sạn. Vị hành khách đơn độc nâng cao cây súng và nhắm nó về phía cánh cửa mở, nhưng không cần phải sử dụng nó. Không có ai đang chờ cả.

Cơ thể của Irish bị kéo xuống hành lang ngắn, băng qua một cặp cửa đôi, và bị bỏ lại trong góc phòng được xây thụt vào để đặt những cái máy bán lẻ cho nhân viên khách sạn sử dụng. Không gian sáng đèn từ bốn ống đèn trắng, cái mà dễ dàng bị đánh vỡ bằng báng súng.

Bị bao phủ bởi nhừng mảnh vỡ của kính mờ và bóng tối, cơ thể của Irish McCabe Irish đã bị bỏ lại đó trên sàn. Kẻ ám sát biết là rối sẽ đến lúc nó bị phát hiện, cái chết của ông ta sẽ không quan trọng chút nào so với một cái chết khác.

Giờ cao điểm đã đến cho kết quả của cuộc bầu cử. Mỗi cái tivi trong ba cái đặt trong phòng khách được mở với những kênh khác nhau. Nó hoá ra lại là rất gần với cuộc chạy đua chức tổng thống – phải nói là quá gần. Vài lần, những phát ngôn viên viện dẫn cuộc đua thượng nghị sĩ ở Texas giữa người mới đến, Tate Rutledge, và người đang nắm quyền, Rory Dekker, như là một trong những cuộc chạy đua sát sao nhất và nóng bỏng nhất quốc gia.

Khi có báo cáo rằng Rutledge đang dẫn đầu một ít, tiếng vỗ tay vang dậy trong phòng khách. Avery giật mình bởi tiếng ồn đột ngột. Cô điên cuồng, đi tới lui, tâm trạng nôn nóng như lửa đốt.

Tất cả sự kích động làm cho Mandy hiếu động thái quá. Nó đã trở thành nỗi phiền toái cho bất ai trong số những người trông trẻ trong danh sách của khách sạn đã được thuê để chơi với nó; trong một phòng khác để gia đình sẽ được tự do tập trung vào kết quả.

Với tâm trí tạm thời rời khỏi Mandy, Avery có thể chú tâm lo lắng về Tate và tự hỏi Irish và Van đang ở đâu. Sự biến mất của họ không có ý nghĩa gì. Cô đã gọi đến phòng tin tức ba lần. Không có ai ở đó, chỗ ở của họ cũng không được biết.

"Có ai thông báo với cảnh sát chưa?" Cô đã yêu cầu trong lần gọi mới đây nhất. "Có chuyện gì đó có thể đã xảy ra với họ."

"Nghe này, nếu cô muốn báo cáo họ mất tích, tốt thôi, hãy làm chuyện đó. Nhưng đừng gọi đến đây làm phiền chúng tôi. Bây giờ, tôi có những thứ tốt hơn để làm."

Tiếng điện thoại đóng sầm xuống bên tai cô. Cô muốn lái xe đến trạm nhanh nhất có thể, nhưng cô không muốn rời khỏi Tate. Khi buổi tối kéo dài ra, có hai điều chắc chắn đang hình thành trong tâm trí cô. Một là Tate sắp sửa dành được ghế thượng nghị sĩ. Hai là có chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra với bạn cô.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tóc Xám đang theo đuổi cô, không phải Tate, như Van đã gợi ý. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn nhận thấy cô quan tâm đến anh? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn đã ngăn cản Van sáng nay khi anh đi làm? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn đã lôi kéo Irish rời khỏi đài truyền hình?

Nó làm cô buồn nôn vì sợ khi biết là kẻ giết người đang ở trong khách sạn, chung một nhà với Tate và Mandy.

Và Fancy đang ở đâu? Cô ta đã đi mất dạng hàng giờ rồi. Có chuyện gì xảy đến với cô ta không? Nếu không, tại sao ít nhất cô ta đã không gọi điện thoại để giải thích cho sự chậm trễ của cô ta chứ? Ngay cả với giao thông vào ngày bầu cử, chuyến đi và về đến thùng thư lẽ ra sẽ không mất nhiều hơn một tiếng đồng hồ.

"Tate, một trong những mạng vừa mới tuyên bố chuyện có lợi cho anh!" Eddy công bố khi anh đi qua khung cửa. "Sẵn sàng xuống lầu chưa?"

Avery xoay về phía Tate, nín thở chờ đợi câu trả lời của anh. "Không," anh nói. "Không cho đến khi nó ở phía bên kia cái bóng của nghi ngờ. Không cho đến khi Dekker gọi đến và đầu hàng."

"Ít ra thì đi thay đổi quần áo của anh đi."

"Có chuyện gì với quần áo này vậy?"

"Anh sẽ chiến đấu với tôi cho đến cùng, đúng không?"

"Cho đến cùng," Tate trả lời, cười vang.

"Nếu anh thắng, tôi thậm chí cũng không quan tâm."

Nelson đi đến chỗ Tate và bắt tay anh. "Con đã làm được. Con đã thành công mọi thứ cha mong ở con."

"Cám ơn, Cha," Tate nói hơi run rẩy. "Nhưng chúng ta đừng vui mừng quá sớm." Zee ôm anh vào thân thể xinh xắn của bà.

"Chúc mừng, em trai," Jack nói, vỗ nhẹ lên má Tate. "Nghĩ chúng ta nên thử cho Nhà Trắng tiếp theo chứ?"

"Em không thể làm được bất cứ thứ gì mà không có anh, Jack."

Dorothy Rae kéo Tate xuống và hôn anh. "Thật tốt khi chú nói thế, Tate."

"Tôi khen ngợi những người đáng được khen." Anh nhìn chằm chằm vào Avery qua đầu họ. Vẻ mặt anh lặng lẽ tuyên bố rằng cô đã sai như thế nào. Anh được bao bọc bởi những người yêu thương anh. Cô là kẻ lừa gạt duy nhất.

Cánh cửa mở ra. Cô quay phắt lại, hi vọng nhìn thấy Fancy. Nó là một trong những người tình nguyện. "Mọi thứ đã được sắp xếp xong trong phòng khiêu vũ. Đám đông đang réo gọi Tate và ban nhạc đang chơi. Chúa ơi, thật tuyệt!"

"Tôi nói là đã đến lúc phải khui sâm-panh rồi," Nelson nói.

Khi chai đầu tiên được bật, Avery giật nẩy mình.

༺༒༻

Cánh tay của John sượt qua ngực của Fancy. Cô tránh ra. Đùi anh ta áp vào cô. Cô gác chân qua. Những cử động có thể tiên đoán được của anh ta đang trở nên nhàm chán. Cô không có tâm trạng. Ly rượu không còn vị ngon nữa. Chuyện này không còn được vui vẻ như đã từng như thế.

Tôi nghĩ chúng ta là bạn.

Giọng nói của Carole có vẻ nói với cô trên tiếng hát khàn đục quyến rũ của Rod Stewart và tiếng ầm ĩ mà những người đang uống rượu tạo ra.

Carole đã đối đãi tử tế với cô trong vài tháng qua - thực ra là kể từ khi cô ta về nhà từ bệnh viện. Một vài chuyện cô ta đã nói về lòng tự trọng đang bắt đầu có ý nghĩa. Sao cô có thể còn bất cứ lòng tự trọng nào nếu cô để cho đám đàn ông tán tỉnh cô trong những hộp đêm như thế này – chỗ này là lịch lãm so với vài chỗ cô đã đến - và để cho họ làm bất cứ thứ gì họ muốn với cô, sau đó loại bỏ cô dễ dàng như họ ném vỏ bao cao su đã sử dụng qua chứ?

Carole dường như không nghĩ cô là một người ngốc nghếch. Cô ta đã tin tưởng giao cho cô làm một chuyện quan trọng. Và cô đã làm gì đổi lại chứ? Cô sẽ làm cô ta thất vọng.

"Tôi phải đi rồi," cô đột ngột nói. John nghiêng người để liếm tai cô. Cô gần như làm anh ta rớt khỏi cái ghế cao khi cô với lấy ví tiền và phong bì nằm trên quầy. "Cám ơn vì ly rượu."

"Này, cô đi đâu vậy? Tôi cứ nghĩ, à, cô biết đó."

"Vâng, tôi biết," Fancy nói. "Xin lỗi."

Anh ta rời khỏi ghế của mình, chống tay bên hông, và giận dữ yêu cầu, "Bây giờ tôi phải làm cái quái gì đây chứ?"

"Tự xoa vuốt, tôi đoán thế."

Cô lái xe về phía khách sạn với tốc độ chóng mặt, để ý đến những máy ra đa và xe tuần tiễu của cảnh sát. Cô không say, nhưng rượu sẽ xuất hiện trên máy dò hơi thở. Giao thông ở trung tâm làm những con đường trở thành một cái mê cung như một cơn ác mộng, nhưng cuối cùng thì cô cũng đi đến ga ra khách sạn.

Đại sảnh chật ních người. Những tấm áp phích của cuộc vận động có hình của Tate Rutledge đang nhảy nhót trên đầu mọi người. Dường như là mọi người trong Hạt Bexar đã bỏ phiếu cho Tate Rutledge đều đến để ăn mừng chiến thắng của anh.

"Xin lỗi, xin lỗi." Fancy cố len qua đám đông. "Ối, mẹ kiếp, cái chân của tôi!" Cô la to khi ai đó đạp trúng cô. "Để cho tôi qua."

"Này, cô gái tóc vàng, cô phải đợi thang máy tương tự như những người khác." Người phàn nàn là một phụ nữ đeo một hàng nút của cuộc vận động của Rutledge trên ngực cô ta.

"Quỷ tha ma bắt tôi mới làm thế," Fancy gọi trở lại. "Xin lỗi."

Sau khi những gì có vẻ như là nửa giờ để vượt qua đám đông sống động và làm việc như một xô đánh cá mồi, cô đứng lên nhón chân và hoảng hồn nhận thấy rằng cô vẫn không ở bất cứ nơi đâu gần dãy thang máy cả.

"Đã đủ rồi," cô lầm bầm. Cô chụp cánh tay của người đàn ông gần nhất. "Nếu anh có thể đưa tôi vào thang máy, tôi sẽ tặng cho anh một món quà bằng miệng mà anh sẽ không bao giờ quên."

༺༒༻

Một sự tĩnh mịch đột ngột bao trùm căn phòng khi điện thoại reo trong phòng khách. Tất cả những cặp mắt đều hướng về nó. Tâm trạng theo dõi mong đợi.

"OK," Eddy nói lặng lẽ, "đó là ông ta."

Tate nhấc máy điện thoại. "Xin chào? Vâng, thưa ông, Tate Rutledge đây. Ông thật tốt bụng khi gọi đến, Thượng nghị sĩ Dekker."

Eddy nâng cao cả hai nắm tay trên đầu và lắc chúng như võ sĩ thắng sau cú nốc - ao. Zee siết chặt tay dưới cằm bà. Nelson gật đầu như một thẩm phán vừa mới được trao quyết định công bằng từ hội đồng xét xử. Jack và Dorothy Rae cười với nhau.

"Vâng, thưa ông. Cám ơn ông, thưa ông. Tôi cũng cảm thấy như thế. Cám ơn ông. Tôi biết ơn vì cuộc gọi của ông." Tate đặt ống nghe vào chỗ cũ. Trong vài giây anh ngồi với hai tay đặt lỏng lẻo đeo giửa đầu gối, sau đó anh ngước đầu, với nụ cười trẻ con, nói "Đoán là điều đó có nghĩa tôi là Thượng nghị sĩ mới đến từ Texas."

Căn phòng lập tức trở nên xô bồ. Một vài người phụ tá nhảy khỏi ghế và bắt đầu hú như những người da đỏ chuẩn bị tấn công. Eddy kéo mạnh Tate đứng lên và đẩy anh về phía phòng ngủ. "Bây giờ anh có thể đi thay đồ. Ai đó đi bắt thang máy và giữ ở đó. Tôi sẽ gọi xuống dưới lầu và bảo họ cho chúng ta năm phút." Anh giật mạnh lên điện thoại.

Avery đứng siết chặt tay. Cô muốn hoan hô và reo hò trên chiến thắng của Tate. Cô muốn ôm choàng anh và hôn anh như người chiến thắng. Cô muốn chia sẻ giây phút vui sướng này với anh. Thay vào đó, cô lắc như sương sa, đông cứng vì sợ.

Khi cô gia nhập với anh trong phòng ngủ, anh đã cởi bỏ hết áo quần ngoài cái quần lót và đang mặc vào cái quần khác. "Tate, đừng đi."

Đầu của anh ngẩng lên. "Gì hả?"

"Đừng đi xuống dưới đó."

"Tôi không thể -"

Cô chộp cánh tay anh. "Người đàn ông mà em đã kể cho anh nghe - người đàn ông có mái tóc xám – hắn đang ở đây. Em đã nhìn thấy hắn ta sáng nay. Tate, vì Chúa đừng đi."

"Tôi phải đi."

"Làm ơn." Nước mắt dâng lên trong mắt cô. "Làm ơn, hãy tin những gì em sắp nói cho anh nghe."

Anh đang cài khuy của chiếc áo xanh nhạt. Bàn tay anh ngừng lại. "Tại sao tôi nên tin chứ?"

"Vì em yêu anh. Đó là lý do tại sao em muốn đảm nhận vai trò vợ anh. Em yêu anh trong khi em vẫn còn trong bệnh viện. Trước khi em có thể di chuyển hoặc nói chuyện, em yêu anh.

"Mọi thứ em đã nói cho anh biết là sự thật. Một mối đe dọa đối với mạng sống của anh. Và vâng, cơ hội cho câu chuyện tuyệt vời tự đưa đến cho em và em đã nắm lấy nó, nhưng… " Đến đây cô chộp lấy vai anh và cầu xin anh. "Nhưng em đã làm điều mà em làm vì em muốn bảo vệ anh. Em yêu anh và đã yêu ngay từ lúc đầu."

"Tate, họ - " Eddy xông vào. "Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tôi nghĩ bây giờ anh đã mặc xong đồ rồi chứ. Họ đang xé nát mọi thứ dưới lầu, chờ anh xuất hiện. Mọi người đang nổi điên lên kìa. Đi nào. Đi nào."

Tate nhìn từ bạn anh đến Avery. "Dù là anh tin em," anh nói với vẻ bất lực, "anh không được quyền lựa chọn."

"Tate, làm ơn," cô cầu xin, giọng cô vỡ ra.

"Anh không được quyền lựa chọn."

Anh gỡ tay cô ra và vội mặc xong đồ. Eddy đang chỉ dẫn anh làm sao cảm ơn công chúng. "Carole, cô trông lôi thôi quá. Trước khi cô xuống dưới lầu, hãy làm gì đó với khuôn mặt của cô," anh ra lệnh khi anh đẩy Tate qua cửa.

Một cách không vâng lời, Avery chạy theo sau họ. Bây giờ thậm chí còn có nhiều người trong phòng hơn. Nhân viên của cuộc vận động tranh cử đã bao quanh hành lang và đang cố chen qua cánh cửa gấp đôi để thoáng nhìn thấy người hùng của họ. Tiếng ồn thật đinh tai nhức óc. Không biết vì sao, qua đó, Avery nghe tên của Carole và quay về hướng đó.

Fancy ép người qua những cơ thể quằn quại. Quán tính đẩy cô bay thẳng vào tay của Avery. "Fancy! Cháu đã ở đâu vậy?"

"Đừng thuyết giáo tôi. Tôi đã phải cố hết sức mới đến được đây. Có một chàng trai trong hành lang thực sự phá bĩnh vì tôi đã quỵt cái thoả thuận và một người đàn ông khác tên John đã - "

"Có cái gì trong hộp thư không?"

"Nè." Cô gái trẻ đẩy gói đồ về phía Avery. "Tôi hy vọng với Chúa là nó đáng giá cho tất cả những cái quỷ sứ mà tôi đã trải qua để đến được đây."

"Carole! Cô nữa, Fancy, đi nào!" Eddy quát tháo họ, vẫy họ về phía cửa trên đầu của những người tham dự lễ.

Avery xé toạc phong bì và thấy nó chứa một cuộn băng vi - đê - ô. "Hãy ngăn họ lại nếu cháu có thể làm được."

"Hở?" sửng sốt, Fancy nhìn cô lẻn vào phòng ngủ và đóng cửa lại. "Chúa ơi, có phải là tôi, hay mọi người đã nỗi điên rồi?" Một người lạ hoắc nhún nhảy tới và đặt ly rượu sâm banh vào tay cô. Cô nuốt một hơi dài.

Bên trong phòng ngủ, Avery chèn cuộn băng vào VCR. Cô lùi về phía giường cho đến khi phía sau đầu gối đụng vào nó, sau đó ngồi xuống cạnh giường. Sử dụng nút điều khiển từ xa, cô tua nhanh qua những khúc màu. Cô nhận ra tên của trạm. Bang Washington, không phải vậy sao? Tên của phóng viên không quen thuộc với cô, nhưng nhiếp ảnh gia đã được đề là Van Lovejoy.

Sự kích động khuấy tung trong lòng cô. Van đã gởi cuộn băng đến hộp thư của Irish, vì thế phải có cái gì đó vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, sau khi chờ vài phút cô không thể tưởng tượng nó thể là gì. Van đang đùa à?

Đề tài của cuộn băng này là một nhóm người da trắng ủng hộ thuyết người da trắng là ưu việt và những người tham gia tổ chức bán quân sự đã cắm trại thường trực ở một chỗ không tiết lộ, sâu tận trong rừng núi hoang vu. Vào cuối tuần, các thành viên sẽ gặp mặt lập kế hoạch tiêu diệt của họ đối với tất cả những người không giống họ. Mục tiêu của họ là cuối cùng tiếp quản Hoa Kỳ, làm nó thành một quốc gia thuần tuý về chủng tộc, không tạp nhạp như nó đang có.

Van, người đối với kiến thức của Avery, đã không có hứng thú với chính trị, chắc đã lo sợ về sự tàn bạo của sự hận thù mà tổ chức này tán thành, vì anh đã dẫn chứng bằng tài liệu trên cuộn băng về những cuộc tập trận của họ. Anh đã quay họ trao đổi vũ khí và đạn dược, huấn luyện những người mới trong chiến thuật đánh du kích, và truyền giáo con của họ vào việc tin rằng họ vượt trội hơn so với mọi người. Họ chủ trương tất cả các chuyện đó nhân danh Cơ đốc giáo.

Nó là một cuốn video hấp dẫn và những tin tức đánh vào cô vì hối tiếc phải tua nhanh qua nó. Thỉnh thoảng, cô chạy nó ở tốc độ bình thường để đảm bảo là cô đã bỏ qua chỗ thích đáng của cuộn băng, nhưng cô không thể tìm ra được một manh mối nào là tại sao Van đã xem nó đủ cốt yếu để gởi đi.

Máy ảnh của anh chiếu vào một nhóm thanh niên mệt mỏi mặc đồ quân sự. Họ trang bị vũ khí đến tận răng. Avery tua lại cuộn băng, sau đó làm nó chạy chậm lại để cô có thể nghiên cứu từng khuôn mặt. Người chỉ huy đang la hét vào tai của những người lính.

Van đã phóng to để chụp cận cảnh một người. Avery thở hổn hển khi nhận ra. Đầu của cô bắt đầu quay cuồng.

Hắn trông có vẻ khác. Da đầu hắn lộ rõ qua mái tóc cắt sát. Sự nguỵ trang đã được bôi bẩn trên khuôn mặt hắn, nhưng ngay tức khắc cô có thể nhận biết được vì cô đang sống với hắn trong nhiều tháng trời.

"Những người sinh ra đều bình đẳng là đồ bậy bạ," huấn luyện viên nói vào micro cầm tay. "Tin đồn bắt đầu bởi những kẻ thấp kém với hy vọng ai đó sẽ tin nó."

Người đàn ông mà Avery đã nhận ra vỗ tay hoan nghênh. Hắn huýt sáo. Sự hận thù bừng bừng trong mắt hắn.

"Chúng ta không muốn sống cùng với bọn da đen và bọn Do Thái và những kẻ kỳ quặc, đúng không?"

"Đúng!"

"Chúng ta không muốn chúng làm hỏng con của chúng ta với những tuyên truyền cộng sản của họ, phải không?"

"Phải!"

"Vì vậy chúng ta sẽ làm gì với bất cứ ai nói với chúng ta rằng chúng ta phải làm thế?"

Cả nhóm, như một cơ thể, dâng lên. Máy ảnh của Van tập trung vào người tham dự có vẻ đầy tính không dung thứ và hận thù nhất. "Giết đồ con hoang!" hắn la to qua mặt nạ nguỵ trang. "Giết đồ con hoang!"

Cánh cửa đột ngột dao động mở. Avery vội vàng tắt cuộn băng và khom người xuống giường. "Jack!" Cô che môi bằng ngón tay trắng bệch. Đầu gối cô gần như không đỡ nổi cô.

"Họ bảo tôi quay lại rước thím. Chúng ta giờ lẽ ra phải ở dưới lầu rồi, nhưng tôi vui mừng là chúng ta có được một phút riêng tư."

Avery chống mình lên, sử dụng ti vi phía sau cô để hỗ trợ. Qua vai của Jack cô lưu ý là phòng khách bây giờ đã vắng vẻ. Mọi người đã rời khỏi đó để đến phòng khiêu vũ ở tầng dưới.

Ông tiến về phía cô. "Tôi muốn biết tại sao cô đã làm điều đó."

"Gì cơ?"

"Lẳng lơ với tôi như cô đã làm."

Ngực của Avery dâng lên và rơi xuống với một hơi thở sống-hay-chết. "Jack- "

"Không, tôi muốn biết. Dorothy Rae nói cô không bao giờ quan tâm đến tôi, cô chỉ ve vãn tôi để chia rẽ Tate và tôi. Tại sao, mẹ kiếp cô? Tôi gần như phá hỏng quan hệ của tôi với em trai tôi. Tôi gần như để cho hôn nhân của tôi tan vỡ vì cô."

"Jack, tôi xin lỗi,” cô nói một cách khẩn thiết. "Tôi thật sự xin lỗi, nhưng - "

"Cô chỉ muốn làm tôi trông giống như một thằng hề, đúng không? Đã làm điều đó để nâng cao cái tôi của cô để làm nhục Dorothy Rae chứ gì?"

"Jack, hãy lắng nghe, làm ơn."

"Không, cô hãy nghe đây. Cô ấy hơn gấp hai lần cô đấy. Cô có nhận thấy cách cô ấy đang tự mình bỏ rượu không? Điều đó cần phải có  tính cách – một thứ mà cô sẽ không bao giờ có. Cô ấy vẫn yêu tôi, mặc dù - "

"Jack, Eddy đã đến làm cho Tate lần đầu tiên là khi nào vậy?"

Ông chửi thề lầm bầm và chuyển từ một chân này qua chân kia với vẻ sốt ruột. "Tôi đang moi ruột gan của tôi ở đây và - "

"Nó rất quan trọng!" cô la to. "Eddy đã làm thế nào để thuyết phục đưa mình vào công việc của người chỉ đạo chiến dịch tranh cử vậy? Lần đầu tiên anh ta xuất hiện là lúc nào? Có bất kỳ ai kiểm tra phẩm chất của anh ta không?"

"Cô đang nói về cái quái gì vậy? Cô biết rõ cậu ta như tôi là cậu ta không cần phải tự thuyết phục mình vào làm bất cứ thứ gì. Cậu ta đã được tuyển dụng cho công việc."

"Tuyển dụng à?" cô lặp lại. "Do ai vậy, Jack? Ý tưởng này là của ai vậy? Ai đã thuê Eddy Paschal?"

Jack ném cho cô cái nhìn vô hồn, sau đó nhún vai. "Là Cha."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.