Trong đôi chân chỉ mang vớ, Irish McCabe đến tủ lạnh để lấy một lon bia khác. Ông mở nó và, khi ông nhấp lớp bọt trên đỉnh lon, kiểm tra tủ lạnh của ông để kiếm bữa tối. Không tìm được gì trong đó tốt hơn ngoài bị đói, ông quyết định không ăn gì và uống nhiều bia.
Trên đường quay lại phòng khách, ông nhặt chồng thư mà ông đã thả lên bàn khi ông về nhà lúc nãy. Trong khi vu vơ xem chương trình trò chơi trên truyền hình, ông lật qua chồng thư, chọn lọc những loại thư rác và đặt hoá đơn qua một bên.
"Hừm." Cái cau mày khó hiểu khi ông nhìn thấy phong bì bằng giấy bền. Không có địa chỉ hồi trả, nhưng nó có dấu bưu điện địa phương. Ông mở miếng đinh nhỏ cài bì thư và đút ngón trỏ dưới nấp thư. Ông mở phong bì và đổ những thứ trong đó vào lòng.
Ông thở nhanh và chùn lại, như thể có cái gì đó xấu xa vừa rơi trúng ông. Ông nhìn chằm chằm vào những món nữ trang bị hư hỏng trong khi phổi ông cố bơm không khí và tim ông đập thình thịch trong ngực.
Phải mất vài khoảnh khắc trước khi ông dịu xuống đủ để vươn ra phía trước và chạm vào cái đồng hồ đeo tay bị vỡ tan tành. Ngay lập tức ông nhận ra là của Avery. Một cách cẩn thận ông nhặt nó lên và kiểm tra chiếc bông tai vàng mà ông đã nhìn thấy lần cuối được trang trí trên tai của Avery.
Vội vã đứng lên, ông chạy qua phòng đến bàn giấy mà ông hiếm khi sử dụng, ngoại trừ dùng để chứa đồ. Ông kéo mạnh ngăn kéo và lấy ra phong bì đã được đưa ở nhà xác vào ngày ông đến nhận dạng cơ thể của Avery. "Những món đồ của cô ấy," người phụ tá pháp y đã nói với ông biểu lộ sự hối tiếc.
Ông nhớ là đã bỏ mặt dây chuyền lồng hình của cô vào phong bì mà không thậm chí nhìn bên trong nó. Cho đến bây giờ ông đã không có tâm trạng để mở nó và chạm vào tài sản cá nhân của cô. Ông rất mê tín. Lùng sục qua đồ đạc cá nhân của Avery sẽ rất khó chịu đối với ông như là lấy trộm đồ từ mộ.
Ông đã phải dọn sạch căn hộ vì chủ nhà của cô đã khăng khăng yêu cầu. Ông đã không giữ món đồ nào, ngoại trừ một vài tấm ảnh. Quần áo và tất cả những món đồ khác đã được tặng cho nhiều hoạt động từ thiện khác nhau.
Điều duy nhất Irish cho là đáng để giữ là mặt dây chuyền lồng hình. Bố cô đã trao cho cô khi cô còn bé, và Irish chưa bao giờ thấy Avery không đeo nó.
Ông mở phong bì đã nằm trong bàn trong suốt thời gian này và đổ những món đồ bên trong lên mặt bàn bừa bộn đồ. Cùng với mặt dây chuyền của Avery, có một đôi bông tai kim cương, cái đồng hồ đeo tay vàng, hai kiềng tay, và ba chiếc nhẫn, hai cái trong đó là một cặp nhẫn cưới. Chiếc nhẫn thứ ba đính đầy ngọc và kim cương. Cộng lại với nhau nó đáng giá hơn nhiều so với nữ trang của Avery, nhưng nó không đáng giá một xu đối với Irish McCable.
Rõ ràng, những món đồ này thuộc về một nạn nhân khác, có thể là một trong những người còn sống sót. Có ai đó đau buồn với sự nhầm lẫn của nó ? Hoặc có ai thậm chí mất nó ?
Ông sẽ phải kiểm tra lại và trả chúng về cho người chủ đích thực. Bây giờ, tất cả ông có thể nghĩ đến là nữ trang của Avery - cái đồng hồ và chiếc bông tai đã được mang đến hôm nay đến hộp bưu điện của ông. Người nào đã gửi chúng ? Tại sao lại vào lúc này ? Chúng đã ở đâu bao lâu nay ?
Ông nghiên cứu phong bì, tìm kiếm manh mối để có thể xem ai đã gởi nó. Không có gì cả. Nó không trông giống như nó đến từ một văn phòng của bang. Chữ viết xiên xẹo và không đều, giống như chữ viết của trẻ con.
"Đồ quỉ quái gì đây ?" ông hỏi căn hộ trống rỗng.
Sự đau buồn của ông về Avery đến lúc này nên giảm bớt, nhưng không thể. Ông thả người vào ghế bành và nhìn chằm chằm vào mặt dây chuyền với đôi mắt ngấn nước. Ông chà nó giữa ngón tay và ngón tay cái như lá bùa hộ mệnh có thể mang cô đến hiện thực.
Sau này, ông sẽ cố khám phá ra sự bí ẩn vê việc tại sao nữ trang của cô đã bị chuyển đổi với của một nạn nhân khác. Tuy nhiên, hiện nay, ông chỉ muốn đắm mình trong nỗi đau mất người thân.
"Tôi thấy chẳng có lý do gì mà không được cả."
"Tôi đã nói cho cô biết là tại sao không rồi."
"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi xuống Corpus Christi với anh khi anh đi vào cuối tuần này chứ ?"
"Nó là chuyến công tác. Tôi sẽ bận rộn để thiết lập những cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng cho Tate."
Miệng của Fancy vẽ lại thành cái bĩu môi hờn dỗi. "Anh có thể để cho tôi đi cùng nếu anh thật sự muốn."
Eddy Paschal nhìn cô từ góc mắt của anh. "Vậy nó đã cho cô câu trả lời rồi."
Anh tắt đèn ở trụ sở chính. Nó nằm ở trung tâm mua sắm và trước đây là một cửa hàng bán thú cưng. Giá thuê rất rẻ. Nằm ở vị trí trung tâm, có thể dễ dàng đến được hầu như từ bất kỳ điểm nào trong thành phố. Khiếm khuyết duy nhất của nó là mùi còn lại của thú vật.
"Tại sao anh lại thô lỗ với tôi vậy, Eddy ?" Fancy rên rỉ khi anh sử dụng chìa khoá để khóa ổ khóa. "Tại sao anh lại khó chịu như vậy chứ ?"
Họ cùng nhau đi băng qua bãi đậu xe đến chỗ đậu xe của anh, một chiếc xe Ford hiệu quả mà cô thầm khinh miệt. Anh mở khoá cửa xe hành khách và mở nó cho cô. Khi cô ngồi vào, cô áp nhẹ ngực vào người anh.
Khi anh đi vòng qua đầu xe để về phía tài xế, cô nhận thấy anh mới cắt tóc gần đây. Thợ cắt tóc đã cắt tóc anh quá ngắn. Đứng đầu danh sách của cô về những điều "cần tu chỉnh"của Eddy là xe của anh. Thứ hai là thợ cắt tóc của anh.
Anh trượt vào sau tay lái và mở máy xe. Máy điều hoà không khí tự động bật lên và bắt đầu nhả vào xe cái không khí nóng nực, ẩm thấp. Eddy làm giảm vẻ ngoài mới toanh-từ-trong-hộp của anh bằng cách nới lỏng cà vạt và cởi khuy ở cổ áo.
Fancy thì làm nhiều hơn trong việc tìm kiếm sự thoải mái. Cô cởi khuy áo đến thắt lưng, sau đó mở banh nó ra và khép lại, cung cấp cho Eddy tầm nhìn tuyệt vời của ngực cô nếu anh muốn nhìn, điều mà cô cáu khỉnh lưu ý là anh đã không làm. Anh đang điều khiển chiếc xe qua ngã tư và lên đường dốc để đến đường cao tốc.
"Bộ anh là người đồng tính hả ?" cô hỏi một cách bực tức.
Anh cười khanh khách. "Tại sao cô lại hỏi vậy ?"
"Vì nếu tôi cho người khác thấy một nửa của những gì tôi vừa để cho anh nhìn thấy, nãy giờ tôi sẽ trải qua toàn bộ thời gian trên lưng của tôi đấy."
"Nghe cô nói thế, cô có làm không đấy." Anh nhìn lướt qua cô. "Hay là chỉ nói cho có thôi ?"
Đôi mắt xanh dương của Fancy mờ đục, nhưng cô quá thông minh để bị mất bình tĩnh. Thay vào đó, cô cuộn người trong chỗ ngồi với vẻ lười biếng của một con mèo và hỏi một cách ranh mãnh, "tại sao anh lại không tự mình tìm hiểu chứ, anh Paschal ?"
Anh lắc đầu. "Cô là một đứa bé ngỗ nghịch không biết cải hóa đấy Fancy, cô có biết không ?"
"Đúng vậy," cô nói một cách hớn hở, kéo ngón tay qua khối tóc vàng sẫm. "Đó là điều mà mọi người đều bảo tôi." Cô nghiêng người về phía hệ thống điều hoà, bây giờ đang thổi ra khí lạnh. Cô ôm tóc lên khỏi cổ để cho không khí thổi lên làn da ướt đẫm mồ hôi của cô. "Sao, anh có hay không ?"
"Tôi cái gì ?"
"Là người đồng tính đấy."
"Không, tôi không phải."
Cô ngồi bật dậy và chìa cơ thể về phía anh. Bàn tay cô vẫn còn ôm tóc lên khỏi cổ - một kiểu dáng làm nổi bật bộ ngực cô. Không khí lạnh làm núm cô săn cứng. Chúng nhô ra qua lớp vải của áo sơ mi. "Vậy thì, sao anh có thể kháng cự lại tôi chứ ?"
Giao thông bị tắc nghẽn trên đường cao tốc đã bị bỏ lại sau lưng và bây giờ họ đang tiến về phía tây bắc để về nhà. Ánh mắt của Eddy chậm chạp lang thang trên người cô, bắt lấy tất cả những nét quyến rũ. Nó mang lại cho cô sự thoả mãn khi xem trái cổ của anh chạy lên xuống khi anh nuốt nước bọt một cách khó khăn.
"Cô rất xinh đẹp, Fancy." Mắt anh dừng lại trên ngực cô, nơi mà dấu ấn sẫm màu xinh xắn nằm giữa chúng có thể nhìn thấy dưới lớp áo sơ mi của cô. "Một người phụ nữ xinh đẹp."
Từ từ cô hạ tay xuống, để cho tóc cô rơi lỏng lẻo quanh khuôn mặt và lên vai. "Tốt, rồi sao?"
"Cô là cháu gái của người bạn thân nhất của tôi."
"Thì sao chứ ?"
"Vì thế đối với tôi điều đó có nghĩa là cấm chạm vào."
"Làm bộ đoan trang kiểu cách !" cô kêu lên. "Anh là người sống dưới thời nữ hoàng Victoria à, Eddy, anh đúng là vậy. Một kẻ lại giống. Làm bộ đoan trang đến ngột ngạt. Thật buồn cười."
"Sẽ không buồn cười đối với chú Tate của cô. Hay ông và cha của cô. Nếu tôi dám chạm vào cô, một hoặc cả ba người họ sẽ đuổi theo sau tôi với súng săn đấy."
Cô thò tay qua chỗ ngồi và chạy những ngón tay lên đùi anh, thì thầm, "bây giờ, nó không phải là hứng thú lắm hay sao ?"
Anh kéo tay cô ra và đẩy nó trở qua bên kia xe. "Sẽ không nếu cô là mục tiêu."
Cô ngồi phịch trở lại ghế, bực tức, và quay đầu lại để nhìn chằm chằm vào phong cảnh đang lướt qua tầm mắt. Sáng nay cô đã cố tình bỏ xe ở nhà và đi chung xe đến San Antonio với cha cô, lập kế hoạch ngay từ đầu để ở lại trễ và lừa Eddy đưa cô về. Những tháng mời gọi tinh tế đã không đưa cô đến đâu hết. Từ khi sự kiên nhẫn chưa bao giờ là một đức tính tốt của cô, cô đã quyết định tăng cường bước đi trong việc theo đuổi của cô.
Buck, gã sai vặt ở phòng trọ, đã kéo dài dưới một tháng trước khi anh ta trở nên sở hữu và ghen tuông. Sau đó người đàn ông đến nhà xịt gián cuối cùng đã leo lên giường cô. Cuộc tình đó kéo dài cho đến khi cô khám phá ra anh ta đã kết hôn. Không phải là tình trạng hôn nhân của anh ta làm cô thấy phiền nhiều như tội lỗi sau khi giao hợp của anh ta, anh ta đã rầu rĩ thảo luận nó với cô. Sự hối hận lấy đi tất cả sự vui sướng trong việc làm tình.
Từ khi người diệt gián là một trong những bạn tình để giải khuây, tất cả chỉ là một trò tiêu khiển cho đến khi Eddy đầu hàng. Cô đang mệt mỏi vì chờ đợi.
Quả thực, cô đang mệt mỏi với mọi thứ. Ba tháng vừa qua đã đặt sự căng thẳng trên bản tínhcủa cô nói chung. Đã có những lúc cô thậm chí ghen tị với Cô Carole vì tất cả sự quan tâm mà cô ta đang nhận.
Trong khi Fancy trải qua hàng giờ vô tận nhồi nhét phong bì và nhận những cuộc gọi thăm dò ở trụ sở chính ồn ào, đông đúc, hôi hám và vớ vẩn, với những người có thể đóng góp mười đô la, Carole đã được chăm sóc từng li từng tí trong phòng khám tư nhân sang trọng đó.
Mandy là một cái gai nhọn khác ở bên cô. Như thể đứa bé ngỗ nghịch không hề được nuông chìu đến hư hỏng, bây giờ nó thậm chí càng tệ hơn từ khi tai nạn máy bay xảy ra. Chỉ mới tuần trước Fancy đã bị nghiêm nghị khiển trách bởi bà cô khi cô la mắng đứa em họ đã ăn hết bánh quy.
Theo ý của Fancy, con nhóc đó đã tiêu tùng rồi. Đôi mắt trống rỗng của nó như ma quỷ. Nó đang trở thành một người dở sống dở chết và, trong lúc chờ đợi, mọi người đều chiều chuộng nó.
Bố cô đã nổi điên khi cô nhận được giấy phạt phóng xe quá tốc độ mới đây, và ông đã doạ sẽ lấy lại xe nếu cô bị một giấy phạt khác. Ông thậm chí đã cảnh báo rằng cô sẽ phải nộp tiền phạt từ số tiền cô tự mình kiếm được. Dĩ nhiên những lời đe doạ của bố cô chỉ là những lời dọa suông, là tiếng la hét của ông thực sự làm cô thấy bực bội.
Cô không thể tin nổi mọi người làm nhặng xị lên vì cuộc bầu cử trong đảng. Mọi người sẽ nghĩ chú cô đang vận động cho chức vị tổng thống chết tiệt theo cách mà mọi người đang làm nó. Chú ấy đã thắng với số phiếu áp đảo, điều không làm cô thấy bất ngờ. Cô không thể hiểu tại sao họ lại trả một số tiền lớn cho các nhà phân tích chính trị để dự đoán kết quả một tuần trước cuộc bầu cử, khi mà cô có thể trao miễn phí cho họ trước mấy tháng. Nụ cười của chú cô làm quần phụ nữ sũng ướt. Không quan trọng là chú ấy đọc diễn văn gì; phụ nữ sẽ bỏ phiếu cho chú ấy dựa vào bề ngoài của chú. Nhưng liệu có ai hỏi cô không ? Không. Không ai hỏi ý kiến của cô về bất cứ thứ gì.
Tuy nhiên mọi thứ đang tiến triển. Vì cuộc bầu cử chọn người trong đảng đã kết thúc, Eddy sẽ không có nhiều chuyện để làm. Tâm trí của anh sẽ được rảnh rỗi để nghĩ về cô. Cô đã rất lạc quan trong sự thành công của sức quyến rũ lúc ban đầu khi cô phát động dự án. Bây giờ cô không dám chắc như thế. Anh đã tránh sức quyến rũ của cô một cách khéo léo hơn cô có thể đoán một người đàn ông có thể làm. Như cô có thể nói, anh thậm chí không đến gần điểm không thể chịu đựng nỗi.
Cô xoay đầu lại để nhìn anh trừng trừng. Vẻ ngoài, ít ra anh trông lạnh như tiền. Cô có thể xấu xí như mông con lợn rừng vì tất cả mọi chú ý mà anh đang dành cho cô. Có lẽ đã đến lúc cô ném bỏ sự thận trọng vào hành động, không hành động thận trọng nữa, và nếu chẳng có gì khác thì làm cho Ông Thuần Khiết sợ đến vãi linh hồn một chập.
"Blow job[1] thì sao ?"
Di chuyển với vẻ quan sát lơ đãng, Eddy phủ cánh tay phải dọc phía sau ghế. "Khi nghĩ về điều đó bây giờ thì thật sự rất tuyệt"
Mặt cô đỏ bừng. Cô nghiến răng. "Anh dám ra vẻ bề trên với tôi à, đồ đểu cáng."
"Vậy thì ngưng việc ném mình vào tôi như một gái điếm đứng đường rẻ tiền. Ăn nói dơ bẩn không kích thích được tôi, cũng như tầm nhìn của ngực cô. Tôi không có hứng thú, Fancy, và trò chơi vị thành niên này của cô đang trở nên nhàm chán."
"Anh là kẻ đồng tính."
Anh khịt mũi. "Hãy tin điều đó nếu cô muốn, nếu nó xoa dịu cái tôi của cô."
"Vậy thì anh đang nhận được điều đó từ ai đó, vì đúng là không bình thường khi một người đàn ông không làm chuyện đó." Cô nhích người lại gần anh và chộp lấy tay áo của anh. "Anh đang ngủ với ai thế, Eddy - ai đó làm việc ở trụ sở chính à ?"
"Fancy - "
"Mụ tóc đỏ với đôi mông xẹp lép à ? Tôi chắc chắn chính là ả ! Tôi nghe nói ả đã ly dị và có lẽ thực sự đang cần sex." Cô siết chặt tay áo anh hơn. "Tại sao anh lại muốn làm tình với một người già như ả khi mà anh có thể có tôi chứ ?"
Anh dừng xe ở đường lái xe vòng quanh trước nhà. Anh chụp hai vai cô và lắc mạnh. "Vì tôi không làm tình với con nít - đặc biệt là một người luôn giang đùi ra cho bất cứ vật căng cứng nào xuất hiện."
Cơn phẫn nộ của anh chỉ quạt thêm sự ham muốn của cô. Bất kỳ sự giận dữ nào cũng sẽ khêu gợi và kích thích cô. Mắt cô sáng bừng, cô cúi xuống và nhấn tay vào háng anh. Môi cô cong lên thành nụ cười tự mãn. "Tại sao, Eddy, anh yêu !" cô kêu lên trong tiếng thì thầm đầy nhục cảm. "Cái của anh cứng ngắt như thế này hả."
Nguyền rủa, anh đẩy cô ra và ra khỏi xe. "Đối với cô, đó là cách nó sẽ như thế."
Fancy từ từ cài nút áo lại và bình tĩnh trước khi theo anh vào nhà. Cuộc chiến đã có kết quả hoà. Anh đã không lôi cô lên giường, nhưng anh đã muốn. Đó là một tiến bộ mà cô có thể sống trong một thời gian... nhưng không phải là vô hạn.
Khi cô đạt đến cánh cửa dẫn đến chái nhà của cô, mẹ cô xuất hiện. Dorothy Rae đang đi thẳng, nhưng mắt bà đờ đẫn vì ảnh hưởng của rượu.
"Chào, Fancy."
"Con sẽ đi Corpus Christi vài ngày," cô công bố. Nếu Eddy không chịu đưa cô đi, cô sẽ làm cho anh ngạc nhiên trong thành phố miền duyên hải. "Con sẽ rời khỏi vào sáng mai. Cho con một ít tiền đi."
"Con không thể rời khỏi thành phố ngay lúc này."
Nắm tay của Fancy gác trên hông cô. Mắt cô nheo lại theo cách chúng luôn làm mỗi khi cô không lập tức có được chuyện gì theo ý cô. "Tại sao lại không chứ ?"
"Nelson nói mọi người phải ở đây," mẹ cô nói. "Carole sẽ về nhà vào ngày mai."
"Ôi, thật khốn nạn," Fancy thì thầm. "Chỉ là những gì con cần."
༺༒༻
❀ ❀ ❀
[1] dùng miệng kích thích bộ phận sinh dục của đàn ông