Corte Real là một nơi xinh đẹp nhưng là một sự chọn lựa tệ hại để làm lễ mừng chiến thắng của Tate Rutledge vì nó có duy nhất một lối vào. Giữa cặp cửa Tây Ban Nha lớn và bản thân căn phòng khiêu vũ chỉ có một lối đi hẹp và ngắn. Nó trở thành một chỗ thắt cổ chai không thể tránh được.
Thượng nghị sĩ mới được bầu đã được đẩy tới thông qua hàng rào chắn bởi gia đình, bạn bè, và người ủng hộ, tất cả tưng bừng hớn hở bởi chiến thắng của anh. Ánh đèn từ những kênh truyền hình tạo ra nhiều màu sắc quanh đầu anh như một vương miện. Nụ cười anh pha trộn vẻ tự tin với sự khiêm tốn, nâng cao người đàn ông tài giỏi đến vĩ đại.
Kẻ quan sát cao lớn có mái tóc xám của Tate len lỏi về phía sân khấu được trang trí ở cuối phòng đối diện với lối vào. Hắn huých khuỷu tay qua giới truyền thông và những người ủng hộ Rutledge nhiệt tình, bằng cách nào đó làm được mà không thu hút sự chú ý đến mình. Theo năm tháng, hắn đã thành thạo loại diễn tập như thế.
Gần đây, hắn đã tự hỏi liệu kỹ năng của hắn có bị mục rữa hay không. Hắn hầu như chắc chắn là Bà Rutledge đã để ý hắn trong đám đông trong hơn một dịp.
Nghĩ về cô, hắn chợt nhận ra là cô không ở giữa nhóm người đi theo Tate về phía sân khấu. Đôi mắt sắc sảo dao động về phía lối vào. À, cô ta ở đó, theo sau, nhìn quẫn trí, rõ ràng vì cô ta đã bị tách biệt với phần còn lại của gia đình.
Hắn xoay sự chú ý vào chàng trai quyến rũ lại, người xuất hiện trong phòng khiêu vũ đã thu hút đám đông vội ùa vào điên cuồng. Như anh leo lên các nấc thang lên sân khấu, những chiếc bong bóng được phóng thích khỏi cái lưới trên đầu. Chúng tạo thêm sự lộn xộn và làm tầm nhìn trở nên rất tệ.
Trên sân khấu, Rutledge ngừng lại để bắt tay với một vài người có ảnh hưởng nhất đã ủng hộ anh - trong số họ, vài vận động viên thể thao và một nữ diễn viên xuất thân từ Texas. Anh vẫy tay với những người ủng hộ anh và họ reo hò cổ vũ anh.
Tóc Xám tránh góc của một tấm áp phích đang đưa lên xuống gần như đâm vào trán hắn và dán chặt mắt lên người hùng của hiện tại. Ở giữa cuộc vui điên cuồng này, khuôn mặt hắn không thôi cũng lộ vẻ quyết tâm ở kết cuộc.
Một cách quả quyết, hắn tiếp tục di chuyển đều đặn về phía sân khấu. Sự huyên náo sẽ là mối đe dọa nhất, nhưng nó không làm hắn lúng túng. Hắn cho là nó là sự phiền toái, thế thôi. Hắn tiến tới không nao núng. Không gì có thể ngăn cản hắn đi đến chỗ Tate Rutledge.
༺༒༻
Avery đến không kịp thở ở trước cửa của phòng khiêu vũ. Những ngăn tim của cô trở nên mong manh như một cái bong bóng bị vỡ. Cơ chân của cô đang bị thiêu cháy. Cô đã chạy xuống 20 đợt cầu thang.
Cô thậm chí không cố lấy thang máy để xuống tầng này của khách sạn nhưng, cùng với Jack, người chỉ vừa được báo là tính mạng của em trai ông sắp lâm nguy, đã nhào xuống cầu thang. Ở một nơi nào đó trong khu vực cầu thang, Jack vẫn còn cố đuổi kịp cô.
Ngừng lại chỉ trong chốc lát để thở và xác định vị trí, cô điên cuồng lao qua đám đông về phía sân khấu. Những thân hình khắp nơi hình thành một chướng ngại vật, nhưng Avery đã cố cày xới qua nó.
Cô thấy đầu anh vượt qua đám đông khi anh bước lên bục dẫn đến sân khấu. "Tate!"
Anh nghe tiếng thét của cô và quay đầu lại, nhưng anh không nhìn thấy cô khi có ai đó trên sân khấu tạm chộp cánh tay anh và bắt đầu lắc tay anh một cách nhiệt tình.
Avery điên cuồng tìm kiếm Eddy và thấy anh ta đang đứng với Nelson, Zee, Dorothy Rae, và Fancy trong một hình bán nguyệt đằng sau bục sân khấu. Rồi anh ta ra dấu cho Tate tiến tới phía trước bục, nơi một tá micrô đã được gắn và sẵn sàng phát những lời phát biểu đầu tiên của anh ở cương vị một Thượng nghị sĩ mới được bầu.
Tate di chuyển về phía bục sân khấu.
"Tate!" cô không thể được nghe qua ban nhạc phát to. Khi nhìn thấy người hùng của họ, đám đông trở nên điên cuồng. "Ôi, Chúa ơi, Không. Để cho tôi qua. Để cho tôi qua."
Luồng adrenalin làm vững mạnh năng lượng rời rạc và đôi chân mềm nhũn của Avery. Không chút khách sáo, cô đá và quơ quào đường tới phía trước, đánh bật những cái bong bóng rơi xuống.
Jack cuối cùng bắt kịp với cô. "Carole," anh nói hổn hển, "thím có ý gì khi nói tính mạng của Tate đang gặp nguy hiểm vậy?"
"Giúp tôi đến gần anh ấy đi. Jack, vì Chúa, giúp tôi." Ông làm điều mà ông có thể tạo một luống cày qua đám đông. Khi cô nhìn thấy khoảng trống đang mở ra trước mặt, cô nhảy vào khoảng không và điên cuồng vẫy tay. "Tate! Tate!"
Tóc Xám!
Hắn đang đứng gần bục, ẩn sau lá cờ của bang Texas. "Không!" cô la hét. "Tate!"
Jack đẩy cô từ phía sau. Cô vấp trên nấc thang, suýt ngã, giữ thăng bằng lại. "Tate!"
Nghe tiếng thét của cô, anh quay lại, mang nụ cười vẻ vang, và mở rộng cánh tay. Cô vội vã băng qua sân khấu, nhưng không phải về phía Tate.
Mắt cô dán chặt lên kẻ thù của anh. Và mắt hắn đang dán vào cô. Và đột nhiên nhận ra rằng cô biết về hắn làm mắt hắn chăm chú.
Như trong một cảnh quay chậm, Avery thấy Eddy cho tay vào trong áo khoác. Môi cô lập bập định nói, nhưng cô không biết là cô có thực sự hét lên tiếng "Không!" không khi anh ta rút súng ra và nhắm vào sau đầu của Tate.
Avery lao đến Tate và đánh ngã anh qua một bên. Một phần nghìn giây sau, viên đạn của Eddy đâm vào người cô, ném cô vào cánh tay không chút nghi ngờ của Tate.
Cô nghe những tiếng thét, tiếng rống lên phủ nhận của Tate về chuyện đang xảy ra, thấy vẻ mặt đờ đẫn của Jack, của Dorothy Rae và của Fancy trong sự kinh hãi và không thể tin.
Mắt cô nối với Nelson Rutledge cùng lúc viên đạn thứ nhì của Eddy bắn vào giữa trán ông. Nó là một cái lỗ gọn nhỏ, nhưng cái mà nó gây ra ở phía sau thì thật kinh hoàng. Zee bị máu văng khắp người. Bà thét lên.
Khuôn mặt của Nelson lộ vẻ bất ngờ, tức giận, rồi sau đó là sự oán hận. Đó là khuôn mặt của ông khi chết. Ông chết trước khi ngã xuống sàn.
Eddy nhảy khỏi bục vào đám đông cuồng loạn. Lá cờ Lone Star bay nhẹ. Một người dàn ông bước ra từ phía sau nó và bắn vũ khí được che giấu trước đây của ông ta. Đầu của Eddy Paschal nổ tung ngay tại chỗ.
Vẫn là giọng của Zee mà Avery nghe vang lên từ xa.
"Bryan! Chúa tôi. Bryan!"
༺༒༻