Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Vào lúc nửa đêm, nhà hàng McDonald tại góc đường Commerce và Griffin ở phố Dallas trông giống như một chậu cá vàng. Ánh đèn sáng rực rỡ. Qua cửa sổ kính dày, mọi người bên trong có thể nhìn thấy được rõ ràng như diễn viên đang đứng giữa sân khấu.

Người thu ngân đang lấy đơn đặt hàng của một người cô độc ủ rũ. Một kẻ nghiện rượu đang ngủ trên băng ghế dài. Hai cặp thiếu niên đang phun nước xốt cà chua vào nhau.

Không kịp thở vì phải đi bộ hết ba khu phố từ khách sạn, Avery tiến đến gần nhà hàng một cách cẩn thận. Chiếc áo dạ hội làm cô khác biệt so với những người khác đang qua lại. Dù sao thì cũng thật là dại dột cho một người phụ nữ đi bộ xuống phố một mình vào giờ này.

Từ phía bên kia đường, cô nhìn vào phòng ăn. Cô thấy anh đang ngồi một mình ở bàn. May mắn là cái bàn giáp với cửa sổ. Ngay khi đèn giao thông thay đổi, cô vội vã băng qua con đường rộng, tiếng giày cao gót của cô kêu lách cách trên vỉa hè.

"Chà chà - chà chà, mẹ ơi, trông đẹp quá !" Một thanh niên da đen khua môi múa mép với cô. Với tiếng cười hô hố và khuyến khích, hai kẻ đi chung với hắn chúc mừng hắn. Ở góc đường, hai phụ nữ, một với mái tóc màu cam, người kia với mái tóc đỏ tía, đang tranh giành một người đàn ông trong cái quần da bó sát. Anh ta đang tựa vào cột đèn giao thông, trông có vẻ buồn chán, cho đến khi Avery đi ngang qua. Anh ta nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Người phụ nữ tóc cam quay phắt lại, chống tay bên hông, và quát tháo Avery, "Này, con chó cái, giữ mông của mày ra khỏi mặt của anh ấy không thôi tao sẽ giết mày đấy."

Avery lờ họ khi cô bước ngang qua, tiến đến vỉa hè để đi về phía cái bàn. Cô dừng lại khi cô đến gần nó, cô gõ vào cửa sổ. Van Lovejoy nhìn lên từ ly sữa sô cô la của anh, nhìn cô, và cười toe toét. Anh chỉ tay về một băng ghế khác trong tiệm. Avery giận dữ và quả quyết lắc đầu từ chối và nghiêm nghị chỉ xuống vỉa hè bẩn thỉu dưới đôi giày xa tanh đen của cô.

Anh đang trong tâm trạng hết sức phấn khích. Cô sốt ruột đi theo bước chân thong thả của anh băng qua nhà hàng, ra cửa, và vòng qua góc, vì thế cho đến lúc anh đối diện được với cô, cô đang giận sôi sùng sục.

"Anh muốn làm cái quái gì vậy Van ?" cô hỏi.

Giả vờ ngây thơ, anh áp đôi tay gầy guột về phía ngực anh. "Tôi à?"

"Chúng ta có cần phải gặp nhau ở đây không ? Lúc đêm hôm như thế này chứ ?"

"Em thà là để tôi đến phòng của em - căn phòng mà em đang chia sẻ với chồng của một người phụ nữ khác à ?" Trong sự im lặng tiếp theo sau, anh hờ hững đốt một điếu thuốc. Sau khi hút hai hơi, anh đưa nó cho Avery. Cô hất tay anh qua một bên.

"Anh không thể tưởng tượng sự nguy hiểm mà anh đã phủ lên tôi khi nói chuyện với tôi tối nay đâu."

Anh tựa vào cửa sổ kính dày. "Tôi đang chăm chú lắng nghe đây."

"Van à." Một cách khổ sở, cô bắt đầu ôm đầu và xoa bóp thái dương. "Thật khó để giải thích - đặc biệt là ở đây." Những người phụ nữ ở góc đường đang lớn tiếng trao đổi những lời lẽ khiếm nhã trong khi người đàn ông trong cái quần da cắt móng tay bằng con dao nhíp. "Tôi đã lẻn ra khỏi khách sạn. Nếu Tate nhận ra rằng tôi đã đi khỏi - "

"Anh ta có biết em không phải là vợ anh ta không ?"

"Không ! Và anh ấy không nên biết."

"Tại sao?"

"Sẽ mất nhiều thời gian để giải thích."

"Tôi thì không bận rộn lắm."

"Nhưng tôi thì có đấy," cô rên rỉ, chộp lấy cánh tay gầy guộc của anh. "Van, anh không thể nói với ai. Nhiều tính mạng sẽ bị lâm nguy."

"Đúng, Rutledge có lẽ sẽ giận dữ đủ để giết em đấy."

"Tôi đang nói đến mạng sống của Tate. Đây không phải là một trò chơi, tin tôi đi. Có nhiều thứ đang lâm nguy. Anh sẽ đồng ý khi tôi có cơ hội để giải thích. Nhưng bây giờ thì tôi không thể. Tôi phải quay về ngay."

"Đây đúng là một vai diễn đặc biệt đấy, Avery. Em đã quyết định làm chuyện đó khi nào vậy?"

"Trong bệnh viện. Tôi đã bị nhầm là Carole Rutledge. Họ đã làm giải phẩu tái thiết khuôn mặt của tôi trước khi tôi có thể nói với họ điều đó."

"Khi em có thể, sao em lại không nói ?"

Điên cuồng, cô tìm một cách mau chóng để nói với anh. "Hỏi Irish đấy," cô buột miệng nói.

"Irish à !" anh thốt ra, ho sặc sụa vì khói thuốc cần sa. "Gã đểu cáng láu cá đó. Ông ấy biết à ?"

"Không cho đến gần đây. Tôi phải nói với ai đó."

"Cho nên đó là lý do tại sao ông ấy sai tôi thực hiện chuyến đi này. Tôi cứ thắc mắc tại sao chúng tôi lại phải tháp tùng Rutledge cứ như anh ta là hoàng tộc hoặc cái gì đó. Chính vì em mà Irish muốn tôi trông chừng."

"Tôi đoán là vậy. Tôi không biết ông ấy sẽ giao cho anh nhiệm vụ này. Tôi đã rất sửng sốt khi nhìn thấy anh ở Houston. Thật quá tệ hại khi tôi ra mở cửa vào ngày hôm đó ở nông trại và anh đang đứng trên hàng hiên. Lần đầu tiên anh nhận ra tôi là khi nào vậy ?"

"Ngày em rời khỏi bệnh viện, tôi nhận thấy phong cách của Bà Rutledge ở phía trước máy ảnh giống của em. Thật ghê rợn cách cô ta nhấp môi và nghiêng đầu cũng giống như em đã từng làm. Sau cái ngày quay phim ở nông trại, tôi gần như bị thuyết phục. Đêm nay thì tôi đã rất chắc chắn, tôi quyết định báo cho em biết rằng tôi biết bí mật nhỏ của em."

"Ôi, Chúa ơi."

"Có chuyện gì ?"

Qua vai Van, Avery nhìn thấy một cảnh sát tuần tra đang đi về phía họ.

༺༒༻

"Sao, là chuyện gì?" Tate cáu kỉnh hỏi anh trai của anh. Jack đóng cửa vào phòng khách sạn của ông và cởi áo khoác. "Uống gì không ?"

"Không cám ơn. Có chuyện gì thế?"

Khi họ vào tiền sảnh của Adolphus, Jack đã giữ khuỷu tay của Tate và đã thì thầm là ông cần gặp riêng anh.

"Cái gì, bây giờ à ?"

"Bây giờ."

Tate không cảm thấy muốn có một cuộc họp kín cửa với anh trai của anh tối nay. Người duy nhất anh muốn nói chuyện riêng tối nay là vợ anh, người đã cư xử một cách kỳ quặc kể từ khi họ đến Southfork. Trước đó, cô đã không sao.

Ở bữa tối, cô đã đề cập đến người đàn ông tóc xám - rõ ràng là ai đó từ quá khứ của cô đã xuất hiện một cách bất tiện ở bữa tiệc. Dù hắn ta là ai, hắn chắc đã đụng độ với cô khi cô đến phòng vệ sinh nữ, vì cô đã quay lại đầu bàn trông nhợt nhạt và run rẩy.

Cô đã bị kích động như một con mèo suốt phần còn lại của buổi tối. Vài lần anh nhìn thấy cô bối rối gặm môi dưới. Khi cô mỉm cười, nó thật giả tạo. Anh đã không có cơ hội để hỏi rõ chuyện đó. Anh muốn làm chuyện đó bây giờ - ngay bây giờ.

Nhưng vì sự hòa thuận trong phe, anh quyết định làm cho Jack hài lòng trước. Trong khi họ đang đợi thang máy, anh đã quay qua cô và nói, "Jack muốn gặp anh cho năm phút." Anh liếc nhìn anh trai anh với cái nhìn đầy ý nghĩa đã nói, "không được hơn năm phút đấy."

"Ồ, bây giờ à ?" cô đã hỏi. "Trong trường hợp đó, em sẽ quay lại chỗ tiếp tân và hỏi xin một ít quảng cáo và, ờ, văn phòng phẩm của khách sạn để mang về cho Mandy. Em sẽ không đi lâu. Em sẽ gặp lại anh ở phòng."

Thang máy đến. Cô lủi mất. Anh lên lầu với Jack và Eddy. Eddy nói lời chúc ngủ ngon và về phòng của anh, để yên cho hai anh em họ.

Tate chờ để nghe giải thích thì Jack rút một phong bì trắng từ túi áo ngực của cái áo khoác tuxedo của ông và chuyển nó cho anh. Nó có viết tên anh trên đó. Anh đẩy trượt ngón trỏ dưới chỗ gấp và xé nó ra. Sau khi đọc tin nhắn hai lần, anh nhìn lên anh trai anh từ dưới lông mày.

"Ai đưa cho anh cái này vậy ?"

Jack đang tự cho mình rót cho mình một ly rượu từ chai rượu brandy. "Có nhớ người phụ nữ - người phụ nữ - trong chiếc áo xanh dương lúc chiều nay không ? Ngồi ở hàng trước đó."

Tate hất cằm anh về phía chai rượu. "Em đã đổi ý." Jack trao cho anh ly rượu. Tate giơ tin nhắn lên và đọc lại nó khi anh uống một ngụm rượu.

"Tại sao cô ta lại yêu cầu anh chuyển giao nó ?" anh hỏi người anh trai.

"Anh nghĩ là cô ta đã không nghĩ nó sẽ thích hợp để cho cô ta đích thân chuyển giao nó."

"Thích hợp à ?" Tate chế giễu, một lần nữa nhìn vào những lời trơ tráo của tin nhắn.

Thậm chí không cố gắng che giấu sự thích thú của ông, Jack hỏi, "Anh có thể đoán thử đó là chuyện gì không ?"

"Đúng phóc."

"Anh có thể góp ý không?"

"Không."

"Sẽ chẳng mất mát gì khi chấp nhận lời mời của cô ta. Thực ra, nó có thể giúp."

"Anh đã tình cờ không để ý rằng em đã kết hôn rồi à?"

"Không. Anh cũng tình cờ mà thấy rằng hôn nhân của chú bây giờ không có nghĩa lý gì cả, nhưng chú sẽ không hoan nghênh lời bình luận của anh về vợ chú hay hôn nhân của chú."

"Đúng đấy. Em sẽ không."

"Đừng phòng thủ như thế, Tate. Anh chỉ là quan tâm chú đến tận đáy lòng. Chú biết mà. Hãy tận dụng lời mời này. Anh không biết chuyện gì đang xảy ra giữa Carole và chú." Ông nheo một con mắt một cách ranh mãnh. "Nhưng anh biết chuyện gì đã không xảy ra. Các người đã không ngủ với nhau và đã không làm thế từ lâu trước tai nạn. Không có một người đàn ông nào, ngay cả chú, có thể hoạt động ở điểm tối ưu nhất của anh ta nếu cậu nhỏ của anh ta không được vui vẻ."

"Nói theo kinh nghiệm à ?"

Jack cúi đầu và tập trung vào chất lỏng đang xoay trong ly của anh. Tate cào ngón tay qua tóc anh, cau mày khi nó kéo căng vết thương mới khâu trên thái dương của anh. "Xin lỗi. Em không nên nói thế. Hãy thứ lỗi cho em, Jack. Chỉ là em bực tức khi mọi người cứ can thiệp vào chuyện riêng của em."

"Nó có lý do đấy, em trai."

"Nhưng em phát ốm vì nó."

"Nó chỉ là mới bắt đầu. Nó sẽ không chấm dứt khi chú ngồi vào văn phòng."

Tate tựa hông vào tủ áo. "Không, em đoán là không." lặng lẽ, anh nhìn chằm chằm xuống thảm. Một lúc sau, một tiếng cười nhỏ bắt đầu hình thành trong ngực và từ từ thoát ra miệng.

"Chuyện gì ?" Jack không nhìn thấy sự hài hước trong câu chuyện của họ.

"Cách đây không quá lâu, Eddy đã đề nghị giúp em tìm một người phụ nữ để giải tỏa sự bực bội của em. Hai người đã ở đâu khi em còn trẻ và độc thân và có thể dùng một vài tên ma cô tài giỏi vậy ?"

Jack mỉm cười một cách gượng gạo. "Anh nghĩ anh xứng đáng bị gọi thế. Chỉ là gần đây chú quá bực dọc, anh nghĩ một cuộc làm tình vô hại với một con điếm dâm đãng, sốt sắng sẽ có lợi cho chú."

"Nó có lẽ sẽ giúp, nhưng không, cám ơn." Tate di chuyển về phía cửa. "Cám ơn vì ly rượu nữa." Với tay anh trên tay nắm cửa, anh hỏi như một ý nghĩ đến muộn, "Gần đây có nói chuyện với gia đình của anh không ?"

"Nhắc đến 'rượu,' hở ?"

"Em chỉ đột nhiên nghĩ ra," Tate trả lời, nhìn khó chịu.

"Đừng lo lắng về chuyện đó. Ờ, anh đã nói chuyện với Dorothy Rae hôm nay. Cô ấy nói mọi thứ đều ổn cả. Cô ấy có thể nói là Fancy đang giở trò láu lỉnh gì đó, nhưng không biết nó là gì."

"Chỉ có trời mới biết."

"Có lẽ có trời biết. Chắc chắn là không có ai khác biết."

"Ngủ ngon, Jack."

"À này, Tate ?" anh quay đầu lại. "Vì chú không có hứng thú …"  Tate nhìn theo ánh mắt của người anh trai đang chiếu vào tin nhắn mà anh vẫn còn giữ trong tay anh. Jack nhún vai. "Cô ta có thể sẵn sàng chấp nhận cái thứ tốt nhất thứ nhì."

Tate vo tròn tờ giấy và quăng nó cho anh trai anh, ông bắt nó bằng một tay. "Chúc may mắn."

Tate cởi áo khoác, cà vạt, và thắt lưng vào lúc anh mở cửa vào phòng anh. "Carole ? Tôi biết là nó lâu hơn năm phút. Carole ?"

Cô không có ở đó.

༺༒༻

Khi cô thấy cảnh sát, Avery ngoảnh đầu đi. Đồng xêquin viền trên áo cô có vẻ lấp lánh rực rỡ như cái vòm vàng bên ngoài nhà hàng. "Vì lợi ích của thiên đường, dập tắt điếu thuốc đi," cô nói với Van. "Anh ta sẽ nghĩ …"

"Hãy quên nó đi," bạn cô cắt ngang, mỉm cười một cách quanh co. "Nếu em là gái điếm, thì tôi không đủ tiền mua em đâu." Anh bóp đầu thuốc đang cháy và thả nó vô túi áo của anh.

Trong khi viên cảnh sát đang bận phân chia trận đấu ầm ĩ ở góc đường, Avery dùng đầu ra dấu là họ lên lẻn qua góc đường và quay lại Adolphus. Với dáng đi thõng vai, Van bước bên cạnh cô.

"Van, tôi cần anh hứa rằng anh sẽ không tiết lộ lai lịch của tôi với bất kỳ ai. Một đêm vào tuần tới, khi chúng tôi trở về nhà, tôi sẽ thu xếp một cuộc họp giữa Irish, anh, và tôi. Dù sao thì ông ấy cũng sẽ muốn nghe về chuyến đi của tôi. Lúc đó tôi sẽ điền vào chỗ trống."

"Em nghĩ Dekker sẽ trả bao nhiêu cho tin tức này ?"

Avery đột ngột dừng lại. Cô chộp mạnh cánh tay của Van. "Anh không thể ! Van, làm ơn. Chúa ơi, anh không thể."

"Cho đến khi em trao cho tôi một lời đề nghị tốt đẹp hơn, tôi có thể." Anh hất khỏi tay cô và quay lưng, gọi trở lại, "Gặp lại sau, Avery."

Bây giờ họ đang ở ngay chỗ khách sạn, nhưng là ở bên kia đường. Cô chạy theo sau anh và chụp anh cánh tay một lần nữa, kéo anh xoay lại. "Anh không biết là cái giá cao cỡ nào đâu, Van. Tôi đang cầu xin anh, như bạn tôi."

"Tôi không có bất cứ bạn bè nào."

"Xin đừng làm gì cho đến khi tôi có cơ hội giải thích mọi chuyện."

Anh kéo cánh tay của anh được tự do một lần nữa. "Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó. Nhưng giải thích của em nên rất tốt, nếu không tôi sẽ nói hết mọi chuyện."

Cô nhìn anh đi xuống vỉa hè. Anh có vẻ không có chút lo lắng phiền muộn trong thế giới. Thế giới của cô, ngược lại, đã sụp đổ. Van đang nắm tất cả những quân bài chủ và anh biết điều đó.

Cảm thấy giống như cô vừa mới bị đập bằng dùi cui, cô băng qua đường về phía khách sạn. Ngay trước khi cô đạt đến vỉa hè đối diện, cô ngước đầu lên.

Tate đang đứng trong lối cổng cho xe vào, nhìn cô trừng trừng.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.