Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

"Chúng tôi làm anh thấy chán quá hả, Tate ?"

Một cách có lỗi, anh liếc nhìn lên vào người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của anh. "Xin lỗi."

Tate, thừa nhận là Eddy có quyền lo âu, đằng hắng và ngồi ngay lại trong cái ghế bành. Anh ngừng xoay cây bút chì giữa những ngón tay.

Họ đang ở nhà cả ngày, giữ một cuộc họp để vạch rõ chiến lược vận động cho một vài tuần sau cùng này trước cuộc bầu cử trong đảng.

"Anh đã trôi đến đâu thế ?"

"Khoảng giữa El Paso và Sweetwater," Tate trả lời. "Này, Eddy, anh có chắc là một cuộc càn quét qua West Texas là cần thiết không đấy ?"

"Tuyệt đối là càn thiết," Jack chen vào. "Với giá dầu thô của Texas hiện giờ, những người ở ngoài đó cần tất cả những lời động viên mà em có thể mang lại cho họ."

"Em sẽ nói sự thật. Anh biết em cảm thấy thế nào những hy vọng giả dối và những lời hứa suông."

"Chúng tôi hiểu rõ vị trí của con, Tate," Nelson nói. "Nhưng Thượng nghị sĩ Dekker chịu trách nhiệm phần nào về việc bố trí lại ngành xăng dầu như hiện trạng. Ông ta ủng hộ hiệp định thương mại với Arabs. Những người thất nghiệp cần được nhắc chuyện đó."

Tate quăng cây bút chì lên bàn hội nghị và đứng lên. Đút tay vào túi bên hông quần jean, anh đến đứng ở phía trước cửa sổ.

Đó là một ngày thật đẹp. Mùa xuân vẫn còn chưa đến, nhưng cây muồng búp đỏ và hoa thủy tiên đang nở hoa. Cỏ trong những đồng cỏ đang dần dần trở nên xanh tươi.

"Anh không đồng ý với nhận xét của Nelson à ?"Eddy hỏi.

"Tôi hoàn toàn đồng ý," Tate trả lời, giữ lưng của anh xoay lại với họ. "Tôi biết tôi cần ở ngoài kia để chỉ ra phán quyết sai lầm của dekker và phải tỏ ra  lạc quan, nhưng tôi cũng cần ở đây."

"Với Carole."

"Vâng. Và với Mandy."

"Anh đã nghĩ bác sĩ tâm lý của Mandy đã nói điều duy nhất nó cần là thời gian, và sau khi Carole về nhà, Mandy sẽ tự nhiên khá hơn thôi," Jack nói.

"Cô ta đã nói thế."

"vì vậy, dù là em có ở đây hay không cũng không quan trọng nhiều với Mandy. Cũng không có chuyện gì em có thể làm được cho Carole cả."

"Em có thể ở bên cô ấy," Tate nói một cách sốt ruột. Cảm giác phòng thủ, anh xoay lại đối mặt với họ.

"Để làm chuyện gì chứ ? Chỉ đứng ở đó và nhìn chằm chằm vào hai con mắt to bị bầm dập à," Jack nói. "Chúa ơi, chúng làm cho anh sởn tóc gáy." Khuôn mặt của Tate trở nên giận dữ ở lời nhận xét không nhạy cảm của anh trai anh.

"Ngậm miệng lại đi, Jack," Nelson cáu kỉnh hét.

Tate nói một cách quả quyết, "Chỉ đứng ở đó nhìn có thể là tất cả những gì em có thể làm cho cô ấy, Jack, nhưng nó vẫn là trách nhiệm của em. Em còn chưa làm rõ với anh vào mấy tuần trước sao ?"

Với tiếng thở dài khổ sở, Eddy ngồi xuống ghế. "Tôi cứ nghĩ chúng ta đều đồng ý là sẽ tốt hơn khi ở trong phòng khám tư nhân hơn là ở nhà."

"Chúng ta đã làm vậy."

"Cô ấy được đối xử như người của hoàng tộc ở đó - còn tốt hơn khi cô ấy ở bệnh viện," Jack quan sát. "Cô ấy ngày càng khoẻ hơn. Tôi chỉ là nói đùa về mắt của cô ấy. Một khi màu đỏ biến mất và tóc cô ấy mọc lại, cô ấy sẽ trông rất tuyệt. Vậy thì vấn đề là gì?"

"Vấn đề là cô ấy vẫn còn đang hồi phục từ chấn thương tâm lý và vật lý tầm trọng," Tate nói một cách ủ rũ.

"Không ai tranh cãi với điều đó," Nelson nói. "Nhưng con phải nắm bắt mọi cơ hội, Tate. Con có trách nhiệm với cuộc vận động của con mà không thể bỏ bê nó cũng như vợ con của con."

"Các người nghĩ tôi không nhận thấy chuyện đó à ?" anh hỏi cả ba người.

"Anh biết thế," Eddy nói. "Và Carole cũng vậy."

"Có lẽ. Nhưng cô ấy không được khỏe khi tôi vắng mặt. Bác sĩ Sawyer nói với tôi là cô ấy đã trở nên trầm cảm."

"Ông ta làm thế nào biết liệu cô ta có bị trầm cảm hay đang cười ngặt nghẽo chứ ? Cô ấy vẫn không thể nói được một chữ chết tiệt - "

"Jack !" Nelson nói bằng giọng mà ông thường sử dụng trong suốt cuộc đời binh nghiệp của ông để làm những phi công tự phụ thành một người  biết ăn năn hối lỗi. Bằng toàn bộ cái nhìn của một đại tá không quân về hưu, ông nhìn trừng trừng người con trai lớn của ông.

Ông hiếm khi đét đít con ông khi họ trưởng thành, sử dụng hình phạt chỉ khi ông cảm thấy nó hoàn toàn cần thiết. Thường chỉ cần một cái nhìn chế ngự và giọng nói gay gắt sẽ đánh lùi họ. "Hãy nghĩ đến tình huống khó khăn của em trai của con."

Sự tôn trọng cha mẹ buộc Jack phải im lặng, nhưng anh ngồi phịch xuống ghế với vẻ bực tức hiển nhiên.

"Carole sẽ là người đầu tiên bảo con tiếp tục chuyến đi này," Nelson nói với Tate bằng giọng nói nhẹ nhàng. "Cha sẽ không nói thế nếu cha không tin nó."

"Tôi đồng ý với Nelson," Eddy nói.

"Và tôi đồng ý với hai người. Trước tai nạn, cô ấy lẽ ra đã thu dọn đồ để đi cùng với tôi." Tate chà tay sau gáy anh, cố gắng xoa dịu một ít căng thẳng và mệt mỏi.

"Bây giờ khi tôi nói với cô ấy là tôi đang rời khỏi, tôi nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt cô ấy. Nó ám ảnh tôi. Cô ấy vẫn còn rất đáng thương. Tôi cảm thấy mình có lỗi. Trước khi tôi đi đâu trong một thời gian dài, tôi phải tính đến chuyện cô ấy sẽ phản ứng làm sao khi tôi không có ở đó."

Anh âm thầm quan sát phản ứng của họ. Mỗi một khuôn mặt đều muốn nói gì đó. Không thể xem xét đến, họ đang giữ kín ý kiến chống đối của họ.

Anh thở ra một hơi thở sâu. "Cứt thiệt. Tôi phải ra ngoài một lúc."

Anh xăm xăm ra khỏi phòng và rời khỏi nhà. Chưa đầy năm phút, anh ngồi trên lưng ngựa và phóng qua đồng cỏ. Không có nơi đến cụ thể nào làm anh bận tâm ; anh chỉ cần sự riêng tư và không gian tĩnh lặng.

Trong những ngày này, anh hiếm khi được ở một mình, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy cô độc hơn trong cả cuộc đời của anh. Cha anh, Eddy, và Jack có thể khuyên anh về vấn đề chính trị, nhưng những quyến định cá nhân chỉ là - cá nhân. Chỉ có anh mới có thể quyết định.

Anh cứ nghĩ về cách Carole đã chạm vào anh. Anh muốn biết nó có nghĩa là gì.

Trong hai tuần kể từ khi chuyện đó xảy ra, anh đã xem xét và phân tích nó  và vẫn không thể xoá bỏ hình ảnh trong tâm trí anh. Vì phản ứng choáng váng của anh, nó đã không kéo dài hơn một giây - chỉ đủ lâu cho đầu ngón tay của cô cào nhẹ qua tóc ở thái dương anh. Nhưng anh nghĩ đó là cái vuốt ve quan trọng nhất mà anh và Carole từng chia sẻ - quan trọng hơn nụ hôn đầu của họ, hơn lần đầu họ làm tình... hơn lần cuối cùng họ làm tình.

Anh giật dây cương và xuống ngựa bên cạnh con suối của mùa xuân đến từ đồi đá vôi. Cọ sát những cây sồi, cây tùng, cây họ đậu đâm sâu vào nền đất. Gió thổi mạnh về hướng bắc. Nó làm má anh rát buốt và chảy nước mắt. Anh đã rời nhà không mặc áo khoác, nhưng mặt trời rất ấm áp.

Cái chạm đó đã làm anh bất ngờ như địa ngục vì nó là hành động không giốngcô chút nào. Được rồi, Cô biết làm thế nào để tác động đến một người đàn ông. Thậm chí đến bây giờ, sau những gì đã xảy ra giữa họ, ký ức về những ngày tháng trước đây của họ có thể làm anh căng cứng với ham muốn. Một cách khéo léo, Carole đã dùng cách truyền đạt tình cảm khi cô muốn anh. Dù là cô chọn cách trêu chọc, tinh tế, hay bẩn ra mặt, cô biết làm thế nào để truyền đạt ham muốn của cô.

Cái này thì khác. Anh đã cảm thấy sự khác biệt. Nó là một cái chạm của sự quan tâm, lo lắng và trắc ẩn. Nó không được tập luyện - xuất phát từ con tim chân thật, không phải từ đầu óc tính toán. Vị tha, chứ không phải ngược lại.

Rất không giống Carole.

Tiếng ngựa phi làm anh xoay đầu lại. Nelson thắng dây cương và xuống ngựa một cách linh hoạt như Tate đã làm vài phút trước đây. "Cha nghĩ cha cũng muốn cưỡi ngựa. Là một ngày đẹp trời để làm chuyện đó." Ông ngửa đầu ra và nhìn chằm chằm vào bầu trời trong xanh quang đãng.

"Nhảm nhí. Cha đến đây để tiếp tục thuyết phục con và xúi bậy."

Nelson chặc lưỡi và ra dấu với cái gật đầu rằng họ nên ngồi trên một trong những hòn đá cuội trắng. "Zee phát hiện ra con rời khỏi. Bà ấy nói đã đến lúc phải giải lao. Bà phục vụ bánh xăng uých cho những người khác và bảo cha đi gọi con. Nói là con trông có vẻ khó chịu."

"Đúng vậy."

"Tốt, hãy vượt qua nó," Nelson ra lệnh.

"Nó không dễ dàng như thế."

"Chúng ta đã biết ngay từ đầu là cuộc vận động này sẽ trở nên khó khăn, Tate. Con đã mong điều gì chứ ?"

"Không phải là cuộc vận động. Con đã sẵn sàng cho chuyện đó," anh nói một với cái hếch lên của cái cằm chẻ kiên quyết.

"Vậy thì nó có dính líu đến Carole. Con cũng biết nó sẽ không phải là một cuộc cắm trại."

Tate quay đầu và hỏi thẳng thừng, "Cha có nhận thấy sự thay đổi ở cô ấy không ?"

"Bác sĩ đã cảnh báo con rằng sẽ có một vài thay đổi nhỏ trong diện mạo của nó, nhưng chúng hầu như không đáng chú ý."

"Không phải thay đổi về vật lý. Con đang nói về cách cô ấy phản ứng với mọi chuyện."

"Cha không thể nói là cha nhận thấy. Như là chuyện gì ?"

Tate viện dẫn vài trường hợp khi mắt Carole nhìn không có vẻ chắc chắn, bất an, sợ hãi.

Nelson lắng nghe từng chữ, sau đó nghiền ngẫm một lúc lâu trước nói gì. "Cha dám chắc sự lo âu của nó là phản ứng tự nhiên, con sẽ không như thế à ? Mặt nó đã bị xé toạc để rồi chỉnh sửa lại. Điều đó làm bất cứ người phụ nữ nào cũng cảm thấy không chắc chắn, nhưng một người phụ nữ trông giống như Carole - à, nghĩ đến chuyện sắc đẹp biến mất sẽ đủ để lầm mất sự tự tin của nó."

"Con nghĩ cha nói đúng," Tate thì thầm, "nhưng con sẽ nghĩ cô ấy giận dữ trước khi sợ hãi. Con thật sự không thể giải thích. Chỉ là có cái gì đó con cảm thấy." lơ đãng, anh thuật lại chi tiết chuyến viếng thăm đầu tiên của Mandy với Carole. "Con đã đưa đưa con bé đến thăm thêm ba lần nữa, và lần nào Carole cũng đều khóc và ôm chặt Mandy."

" Nó đang nghĩ nó đã gần như dễ dàng mất con bé."

"Còn hơn thế nữa đấy, Cha. Có một ngày trong khi cô ấy vẫn còn ở bệnh viện, khi tụi con bước khỏi thang máy, cô ấy đang ngồi ở đó trong hành lang trên xe lăn, chờ tụi con đến. Đó là trước khi răng của cô ấy được thay. Đầu cô ấy được quấn trong khăn choàng. Chân cô ấy được kê trong cái nẹp đó." Không hiểu nổi, anh lắc đầu. "Cô ấy trông giống như đang ở địa ngục, nhưng cô ấy ngồi ở đó, hết sức dũng cảm. Bây giờ, đó là chuyện mà Carole sẽ làm ư ?"

"Nó muốn gặp con, để khoe khoang khả năng rời khỏi giường của nó."

Tate suy nghĩ đến chuyện đó một lát, nhưng nó vẫn không nghĩ ra. Có bao giờ Carole đưa mình ra để vui lòng người khác chứ ? Anh có thể thề là mặc dù cô không có khả năng mỉm cười, cô đang cười khi nhìn thấy Mandy và anh khi cánh cửa thang máy mở. "Vậy cha nghĩ đó là đóng kịch à ?"

"Không," Nelson nói một cách do dự. "Cha chỉ nghĩ nó là - "

"Tạm thời."

"Vâng," ông nói thẳng thừng. "Cha đối mặt với những sự kiện, Tate. Con biết đấy. Cha không có ý chen và cuộc sống cá nhân của con. Zee và cha muốn con và Jack và gia đình của các con sống cùng nhà với cha mẹ. Và vì chúng ta đang sống chung, cha mẹ đã biến nó thành điểm quan trọng là không bao giờ xen vào chuyện riêng tư của các con. Nếu cha được làm điều mà cha muốn làm, cha sẽ đưa Dorothy Rae đi trị liệu  và cha sẽ luôn đánh phồng mông của Fanny"

Ông ngừng lại trước khi tiếp tục. "Có lẽ cha nên nói cái gì đó trước bây giờ, nhưng cha đang hy vọng rằng con sẽ nghĩ ra gì đó để sữa chữa hôn nhân của con. Cha biết rằng con và Carole đang dần xa cách suốt mấy năm qua." Ông giơ lên cả hai tay. "Con không cần phải nói cho cha biết lý do. Cha không cần biết. Đó chỉ là điều cha đã cảm thấy, con biết không ?

"Chết tiệt, mỗi cuộc hôn nhân đều thỉnh thoảng gặp khó khăn. Zee và cha hi vọng rằng con và Carole sẽ dàn xếp sự khác biệt của các con, sanh thêm một đứa con nữa, đến Washington, và sống đến già với nhau. Có lẽ bi kịch này sẽ chấp vá lại vấn đề của các con và đưa các con xích gần nhau hơn.

"Nhưng," ông nói, "đừng mong Carole sẽ hoàn toàn thay đổi do những gì đã xảy đến với nó. Nếu có gì khác, có thể là cần phải kiên nhẫn hơn để hoà hợp với nó hơn trước đây. "

Tate chỉnh bài diễn văn của cha anh, chọn ra những điểm chính và hiểu thấu vấn đề. "Cha đang nói với con là con đang tìm kiếm điều không có ở đó, đúng không ?"

"Cha đang nói nó là một chuyện có thể xảy ra," người đàn ông lớn tuổi nhấn mạnh. "Thường khi ai đó đến gần với cái chết, anh ta sẽ trải qua một thời gian ngửi thấy mùi hoa hồng. Cha đã từng nhìn thấy nó xảy ra với những phi công trẻ bỏ mặc máy bay của họ và sống sót để nói về nó.

"Con biết đó, tất cả bọn họ đều nhìn vào chuyện đó và suy ngẫm rằng điều đó có thể đã bị tước khỏi họ trong trong chớp mắt, cảm thấy mình có lỗi vì không hiểu rõ giá trị của những người thân yêu của họ, và hứa sẽ sửa đổi, cải thiện thái độ của họ đối với cuộc sống, trở thành người tốt hơn - những chuyện như thế." Ông đặt tay trên đầu gối của Tate. "Cha nghĩ đó là điều con đang nhìn thấy ở Carole.

"Cha không muốn con bắt đầu hi vọng rằng tai nạn này đã giải thoát nó khỏi tất cả những khuyết điểm của nó và biến nó thành một người vợ mẫu mực. Bác sĩ Sawyer bảo đảm sẽ xoá bỏ những khiếm khuyết trên mặt nó, nhưng ông ấy  không nói về tâm hồn của nó," ông nói thêm với nụ cười.

"Con nghĩ cha nói đúng," Tate nói một cách mệt mỏi. "Con biết cha nói đúng. Đó chính xác là những gì con đang làm, tìm kiếm sự cải thiện không có thực."

Nelson sử dụng vai của Tate để chống người đứng lên. "Đừng quá hà khắc với bản thân hay với nó. Thời gian và sự kiên nhẫn là những đầu tư cần thiết. Bất cứ thứ gì cũng đáng để đợi, bất kể là bao lâu đi nữa - thậm chí là suốt cả cuộc đời."

Họ lên ngựa và quay ngựa về nhà. Dọc đường, họ nói rất ít. Khi họ đến trước chuồng ngựa, Tate khom người trên yên ngựa và hướng về cha anh.

"Về chuyến đi đến West Texas."

"Sao ?" Nelson ném chân phải qua và bước xuống đất.

"Con sẽ thoả hiệp. Một tuần. Con không thể đi lâu hơn nữa."

Nelson vỗ đùi của Tate với dây cương ông đang cầm, sau đó trao chúng cho Tate. "Cha đã nghĩ con sẽ đồng ý. Cha sẽ nói với Eddy và Jack." Ông tiến vào nhà.

"Cha à ?" Nelson dừng lại và quay đầu lại. "Cám ơn," Tate nói.

Nelson vẫy tay. "Đưa các con ngựa về chuồng đi."

Tate đưa ngựa của anh vào chuồng, kéo theo ngựa của Nelson dọc phía sau. Anh xuống ngựa và bắt đầu thực hiện những động tác mà anh đã được dạy từ khi như anh mới biết cưỡi ngựa.

Nhưng sau vài phút, tay anh rời khỏi mông ngựa và anh nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Anh đã cần sự thương cảm và sự dịu dàng của cô đêm đó. Anh đã muốn tin động cơ sau cái chạm tay của cô. Vì hôn nhân của họ và Mandy, anh đã hy vọng rằng những thay đổi này là sẽ vĩnh viễn.

Chỉ có thời gian mới trả lời được tốt nhất, nhưng có lẽ cha anh nói đúng. Đó là một mộng tưởng để tin rằng Carole đã thay đổi, khi mà những hành động trước đây của cô đã cho thấy cô không đáng tin cậy và không xứng đáng được tin cậy. Anh không thể không nghi ngờ cô khi mà mọi người, chủ yếu là chính anh, tin rằng anh là kẻ ngu ngốc vì đã thậm chí tin cô đến mức này. "Chết tiệt."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.