Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Cô nhìn thấy anh trong gương.

Ngồi ở bàn trang điểm nhỏ trong căn phòng ở bệnh viện, Avery nhìn trực tiếp vào mắt Tate khi anh đi vào. Họ vẫn nhìn nhau khi cô từ tự đặt bông thoa phấn xuống mặt bàn kính, sau đó xoay cái ghế cao và nhìn anh chạm mặt.

Anh quăng áo choàng và vài cái túi mua sắm của cửa hàng bách hoá lớn lên giường trong khi mắt anh tiếp tục ở lại trên người cô. Siết chặt tay trên đùi, Avery cười bối rối. "Sự hồi hộp đang giết em đấy."

"Em trông rất đẹp."

Cô làm ẩm môi cô, đã được tô son bóng một cách cẩn thận. "Chuyên gia thẩm mỹ của bệnh viện hôm nay đã đến dạy em cách trang điểm. Em đã sử dụng mỹ phẩm trong nhiều năm, nhưng em nghĩ em cần một khoá bồi dưỡng. Hơn nữa, việc tư vấn đi cùng với căn phòng." Một lần nữa cô mang lại cho anh nụ cười hơi lo lắng.

Thật ra, cô đã muốn có cớ để cải thiện cách trang điểm của Carole, điều mà theo ý của Avery, đã được áp dụng quá nặng tay. "Em đã thử kỹ thuật mới. Anh có nghĩ nó trông có vẻ ổn không ?"

Cô ngẩng mặt lên cho anh xem xét. Mặc dù với sự miễn cưỡng để  đến gần cô, anh đã làm vậy. Chống tay trên đầu gối, anh khom người và kiểm tra kỹ lưỡng khuôn mặt đang ngẩng lên của cô. "Thậm chí không thể nhìn thấy vết sẹo. Không thấy gì cả. Thật là khó tin."

"Cảm ơn anh." Cô mang lại cho anh nụ cười âu yếm mà người phụ nữ sẽ ban tặng cho chồng cô ta.

Ngoại trừ Tate không phải là chồng cô và anh không yêu cô. Anh đứng thẳng lên và quay lưng lại với cô. Avery nhắm mắt lại trong giây lát, nén chặt sự nản lòng. Anh không có bản tính tha thứ, cô vừa học được. Carole đã làm tan vỡ lòng tin của anh đối với cô ta. Sẽ rất khó khăn để khiến anh trở lại.

"Anh có quen với bộ mặt mới của em chưa ?"

"Nó đang dần chiếm được cảm tình của anh."

"Có sự khác biệt đấy," cô nói bằng giọng không chắc chắn.

"Em trông có vẻ trẻ hơn." Anh bắn cho cô cái liếc nhìn qua vai, sau đó nói thêm dưới hơi thở của anh, "đẹp hơn."

Avery rời khỏi bàn trang điểm và di chuyển về phía anh. Cô đặt tay trên cánh tay của anh và kéo anh xoay lại. "Thật sao ? Đẹp hơn à ?"

"Ừ."

"Đẹp hơn thế nào ? Theo cách nào ?"

Chỉ như cô đã học anh không có khả năng tha thứ, cô cũng đã học được khả năng kiểm soát tính khí của anh. Bây giờ cô đang vẫy cờ đỏ với nó. Có tia sáng đang loé trong mắt anh, nhưng cô không chịu thua. Cô cảm thấy bị ép buộc phải biết sự khác biệt mà anh thấy được giữa cô và vợ anh. Phải điều tra nghiên cứu, cô trấn an mình.

Anh chửi thề một cách sốt ruột, cào tay qua tóc anh. "Anh không biết. Em chỉ là khác. Có lẽ là trang điểm, kiểu tóc - anh không biết. Em trông có vẻ khá, OK ? Chúng ta có thể bỏ qua đề tài này được chưa ? Em trông... " Mắt anh hạ thấp khỏi mặt cô. Chúng quét xuống cơ thể của cô, di chuyển lên lại, quay mặt đi. "Em trông có vẻ khá."

Anh đưa tay vào túi áo và lấy ra một danh sách viết tay. "Mẹ và anh đã lấy những thứ em yêu cầu." Gật gù về phía những cái túi mua hàng, anh đọc những món hàng. "Nước hoa Ysatis. Chúng là những thứ trong nhà tắm mà em muốn."

"Em sẽ lấy nó sau."

"Vớ da. Đó có phải là màu em có trong đầu không? Em nói là màu be nhạt."

"Ổn cả." Cô lục lọi trong các túi, tìm những món hàng như anh đọc chúng. Cô rút ra một hộp có mùi thơm ngát từ trong túi. Mở nắp nó, cô xịt một ít lên cổ tay . "Hừm. Thơm thật."

Cô đặt cổ tay tựa vào má anh, để cho anh phải quay đầu về phía nó để ngửi. Khi anh làm, môi anh quét trên cánh tay cô. Mắt của họ gặp nhau ngay lập tức.

"Rất dễ chịu," anh nói và quay đầu lại trước khi Avery hạ tay cô xuống. "Đồ ngủ có tay." Một lần nữa anh chất vấn cô. "Em đã bắt đầu ngủ trong bất cứ thứ gì, đặc biệt là với cái gì đó có tay áo từ khi nào vậy ?"

Avery, mệt mỏi vì cứ bị dồn vào thế phòng ngự, trả đũa, "vì em vừa trải qua một tai nạn máy bay và bị phỏng mức độ hai trên cánh tay của em được chưa."

Miệng anh, mở ra và sẵn sàng đáp trả, đóng chặt lại. Quay lại món hàng cuối cùng trên danh sách, anh đọc, "áo ngực, 34B."

"Em xin lỗi về chuyện đó." Lấy cái áo ra khỏi túi, cô gở bỏ bảng giá và gấp nó lại. Áo ngực được mang đến cho cô, từ ngăn kéo của Carole ở nhà đã quá lớn với cô.

"Vì chuyện gì ?"

"Bị xuống một size."

"Nó có  khác biệt gì với anh kia chứ ?" Vẻ khinh bỉ trong vẻ mặt của anh làm cô quay mặt đi.

"Không, em đoán là không."

Cô đổ hết mấy cái túi mua hàng, thêm những món đồ vào những thứ cô đã sắp xếp để mặc về nhà vào ngày mai. Quần áo mà Zee và Tate đã đem lại cho cô từ tủ của Carole khá vừa vặn. Chúng chỉ là hơi rộng một chút. Hông và ngực của Carole đày đặn hơn, nhưng Avery đã giải thích là vì chế độ ăn uống chất lỏng của cô quá lâu. Thậm chí giày của Carole cũng vừa với cô.

Bất cứ khi nào có thể cô che kín cánh tay và đôi chân, thích mặc quần hơn váy. Cô e rằng hình dạng của bắp chân và mắt cá chân sẽ làm cô lộ tẩy. Cho đến nay, không ai làm so sánh cả. Đối với người nhà Rutledges, cô là Carole. Họ đã tin.

Họ có tin không ?

Tại sao kẻ đồng lõa với Carore lại không nói chuyện lại với cô chứ ?

Sự lo lắng đó dai dẳng như một con muỗi nhỏ liên tục vo ve trên đầu Avery. Nghĩ về nó làm cô muốn phát bệnh vì sợ hãi, vì thế cô tập trung hơn về nhân cách của Carole để cố gắng tránh phạm những lỗi lầm sẽ để lộ bản thân.

Như cô có thể nói, cô đã rất may mắn. Cô không nhận thức được là đã phạm phải bất cứ một sai lầm lớn nào.

Vì sự khởi hành là chắc chắn, cô rất căng thẳng. Ở chung nhà với gia đình Rutledges, đặc biệt là với Tate, sẽ gia tăng cơ hội để phạm lỗi.

Ngoài ra, cô sẽ lộ mặt như là vợ của một ứng cử viên và được gọi để đối phó với những vấn đề liên quan đến nó.

"Chuyện gì sẽ xảy ra vào sáng mai vậy Tate ?"

"Eddy bảo anh hãy chuẩn bị tinh thần trước cho em. Ngồi xuống đi."

"Chuyện này nghe có vẻ nghiêm trọng," cô trêu chọc một khi họ đang đối mặt với nhau trong cặp ghế.

"Đúng vậy."

"Anh sợ em sẽ lỡ miệng trước mặt phóng viên à ?"

"Không," anh trả lời, "nhưng anh có thể bảo đảm rằng họ sẽ làm vài điều cấm kỵ."

Bởi vì anh đang phê phán nghề nghiệp của cô, cô thấy bị xúc phạm. "Như là chuyện gì ?"

"Họ sẽ hỏi em hàng trăm câu hỏi riêng tư. Họ sẽ nghiên cứu khuôn mặt em, tìm kiếm những vết sẹo, những chuyện như thế. Có lẽ em sẽ được chụp hình nhiều vào ngày mai hơn ở bất cứ lúc nào khác trong cuộc vận động."

"Em đâu phải là người sợ máy ảnh."

Anh cười bằng giọng chua chát. "Anh biết chuyện đó. Nhưng ngày mai khi em rời khỏi nơi này, em sẽ bị bao bọc thành đàn. Eddy sẽ cố giữ trật tự, nhưng những chuyện như thế này hay vượt ngoài tầm kiểm soát."

Anh lại thọc tay vào túi áo trước ngực, lấy ra một mảnh giấy, và chuyển nó cho cô. "Hãy học thuộc với nó tối nay. Đó là bài diễn văn ngắn mà Eddy đã viết cho em đọc. Anh ta sẽ dựng micro - có chuyện gì vậy ?"

"Cái này," cô nói, vẫy tờ giấy về phía anh. "Nếu em đọc cái này, em sẽ nghe giống như một kẻ khờ."

Anh thở dài và chà thái dương cửa anh. "Eddy sợ là em sẽ nghĩ thế."

"Bất cứ người nào nghe được cái này sẽ nghĩ tai nạn đã hủy họai não của em hơn khuôn mặt của em. Mọi người sẽ giả định anh đã nhốt em trong bệnh viện tư này cho đến khi em lấy lại sự minh mẫn, giống như cái gì đó từ Jane Eyre. Giữ người vợ tâm thần - "

"Jane Eyre à ? Em chắc là đã bắt đầu đọc sách."

Cô sửng sốt một lát, nhưng nhanh chóng phản kích, "Em xem phim. Dù sao đi nữa, em không muốn mọi người nghĩ em có thần kinh bất thường và mọi thứ em nói phải được ghi cho em trước."

"Chỉ đừng nói quá nhiều, OK ?"

"Em biết làm thế nào để nói tiếng Anh, Tate," cô cáu kỉnh. "Em có thể đặt hơn ba chữ với nhau ở một thời điểm nhất định, và em biết làm thế nào để cư xử nơi công cộng." Cô xé đôi bài diễn văn đã được chuẩn bị sẵn và quăng nó xuống sàn.

"Rõ ràng là em đã quên sự kiện ở Austin. Chúng ta không thể có sai sót như thế, Carole."

Bởi vì cô không biết Carole đã phạm lỗi gì ở Austin, cô không thể tự vệ cũng không thể tạ lỗi. Một thứ cô phải nhớ, tuy nhiên, là Avery Daniels có kinh nghiệm nói chuyện trước ống kính. Cô rất thành thạo với giới truyền thông. Carole Rutledge rõ ràng là không được vậy.

Bằng giọng điệu bình tĩnh hơn, cô nói, "em biết nó quan trọng đến thế nào ở mỗi lần xuất hiện ngoài công cộng từ nay cho đến tháng 11. Em sẽ cố cư xử đúng đắn và xem chừng những điều em nói." Cô mỉm cười buồn bã và cúi xuống để nhặt tờ giấy bị xé rách. "Em sẽ thậm chí ghi nhớ bài diễn văn nhạt nhẽo này. Em muốn làm điều tốt nhất cho anh."

"Đừng buộc mình cố làm vui lòng anh. Nếu anh được quyết định, em thậm chí sẽ không được đọc bài diễn văn. Eddy cảm thấy em nên làm, để làm giảm tính hiếu kỳ của công chúng. Jack và Cha đã tán đồng ý kiến của anh ta. Vì thế em làm vui lòng họ, không phải anh."

Anh đứng lên để rời khỏi. Avery lập tức đứng bật dậy. "Mandy ra sao ?"

"Vẫn vậy."

"Anh có nói với nó là em sẽ về nhà vào ngày mai không ?"

"Nó lắng nghe, nhưng thật khó mà biết được nó đang nghĩ gì."

Đau khổ vì vẫn chưa có sự cải thiện trong tình trạng của đứa bé, Avery đưa tay lên cổ họng và lơ đãng vuốt nó.

Tate chạm vào mu bàn tay của cô. "Điều đó nhắc nhở anh." Anh cho tay vào áo khoác, vẫn còn nằm ngang chân giường của cô, và lấy cái gì đó ra khỏi túi. "Vì bệnh viện đã lẫn lộn và làm mất nữ trang của em, Eddy nghĩ anh nên thay nhẫn cưới của em. Anh ta nói cử tri sẽ mong em đeo nó."

Không hẳn là cô đã nói dối anh. Khi anh hỏi cô về nữ trang của cô, cô đã bảo anh là khi cô mở phong bì lấy từ tủ sắt của bệnh viện, nó đã chứa nữ trang của một người khác, không phải của Carole Rutledge. "Em đã tặng nó cho một trong những y tá ở đây để xử lý."

"Vậy thì nữ trang của em ở đâu chứ ?" lúc đó anh đã hỏi.

"Có trời mới biết. Chỉ là một sự nhầm lẫn không thể giải thích, em đoán. Hãy xử lý nó với công ty bảo hiểm."

Bây giờ Tate đang lấy ra một chiếc nhẫn vàng đơn giản từ cái hộp nhung xám. "Nó không lộng lẫy như chiếc nhẫn kia của em, nhưng nó cũng ổn."

"Em thích cái này," cô nói khi anh trượt chiếc nhẫn vào ngón tay thứ ba của cô. Khi anh cố rút tay lại, cô nhận thấy anh cũng đang đeo một chiếc nhẫn phù hợp. Cô chộp lấy tay anh và gọi tên anh qua hơi thở nhanh.

Cô cúi đầu trên đôi tay chấp lại của họ, ôm chúng giữa ngực họ. Cúi đầu xuống thấp hơn, cô khẽ hôn khớp ngón tay của anh.

"Carole," anh nói, cố kéo tay ra. "Đừng."

"Làm ơn, Tate. Em muốn cám ơn vì mọi điều anh đã làm. Xin vui lòng để em."

Cô van xin anh chấp nhận lòng biết ơn của cô. "Có rất nhiều lần - thậm chí ngay từ lúc đầu, khi em lần đầu tiên có lại ý thức - em muốn chết. Có lẽ em đã chấm dứt đời mình nếu không có sự  khích lệ không mệt mỏi của anh. Anh đã ..." Cô nghẹn lời và không hề cố gắng ngăn dòng nước mắt đang chảy xuống gò má hoàn mỹ của cô. "Anh là nguồn sức mạnh tuyệt vời qua tất cả những chuyện này. Cám ơn anh."

Cô nói với cả trái tim mình. Mỗi từ là sự thật. Đáp trả cho sự thúc đẩy của cảm xúc, cô nhón chân và chạm môi cô vào môi anh.

Anh giật mạnh đầu anh trở lại. Cô nghe hơi thở nhanh, bất ngờ của anh. Cô cảm thấy sự ngần ngại của anh khi mắt anh lang thang trên mặt cô. Sau đó anh hạ thấp đầu xuống. Môi anh chạm vào môi cô sau khi thoáng nhìn chúng.

Cô áp cơ thể sát vào anh, nhón chân áp vào môi anh, và thì thầm, "Tate, hôn em đi, làm ơn."

Với tiếng rên nhỏ, miệng anh áp xuống cô. Cánh tay của anh ôm quanh thắt lưng cô và kéo cô tựa vào người anh. Anh gỡ những ngón tay dính chặt của họ và cong tay quanh cổ họng cô, vuốt nó bằng ngón tay cái trong khi lưỡi anh tìm kiếm giữa môi cô.

Một khi nó có được, anh hôn một cách nồng nhiệt.

Anh làm vỡ nụ hôn và ngước đầu. "Cái quái ..."

Anh nhìn sâu vào mắt cô trong khi ngực anh rì rào tựa vào cô. Cho dù anh chống lại nó, mắt anh bị hút xuống lại miệng cô. Anh nhắm mắt lại và lắc đầu từ chối chuyện anh không thể giải thích được trước khi phủ miệng cô với môi anh.

Avery đáp trả nụ hôn của anh, giải tỏa tất cả những mong muốn mà cô đã âm thầm nuôi dưỡng trong nhiều tháng trời. Miệng của họ kết hợp cùng với sự thèm khát và sức nóng. Khi anh càng có cô, anh càng muốn hơn nữa và muốn cô đưa cho anh nhiều hơn nữa.

Với tay anh trên hông cô, anh nghiêng cô về phía trước tựa vào vật căng cứng của anh. Uốn cong người vào đó, cô đưa tay ra phía sau gáy anh và kéo đầu anh xuống, yêu thích cảm giác trên đầu ngón tay cô - tóc anh, quần áo anh, da anh.

Rồi nó dừng lại.

Anh đẩy cô ra, đặt khoảng cách giữa họ. Cô xen với nỗi đau khổ khi anh dùng mu bàn tay chùi miệng anh, lau sạch nụ hôn của cô. Cô phát ra tếng rên nhỏ, đau đớn.

"Nó sẽ không thành công đâu, Carole," giọng anh sít lại. "Tôi xa lạ với trò chơi mới mà em đang chơi, nhưng cho đến khi tôi học được luật chơi, tôi sẽ không tham gia. Tôi cảm thấy ân hận về những gì đã xảy ra với em. Vì em là vợ hợp pháp của tôi, tôi thực hiện trách nhiệm của tôi. Nhưng nó không có liên quan gì đến tình cảm của tôi. Chúng đã không thay đổi. Hiểu chưa ? Không gì thay đổi cả."

Anh chộp lấy áo khoác thể thao, khoác nó qua vai anh, và đi ra khỏi phòng mà không nhìn lại.

Eddy bước ra ngoài sân. Nắng tháng Năm đã làm cho những loài hoa đua nở. Bụi cây trúc đào nở hoa trong những bình gốm bao bọc quanh hồ bơi. Những hoa hồng nhỏ nở rộ trên những luống hoa.

Tuy nhiên bây giờ trời đã tối, và những nụ hoa đã đóng lại trong đêm. Khoảng sân được chiếu sáng bởi những ánh đèn đặt giữa những bụi cây. Chúng giội trên cao, để lại những cái bóng mỏng manh trên bức tường trát vữa trắng của ngôi nhà.

"Anh đang làm gì ở đây vậy ?" Eddy hỏi.

Một người cô độc, đang ngồi trên ghế tựa ngoài hiên, trả lời cộc lốc. "Suy nghĩ."

Anh đang nghĩ về Carole - về cách khuôn mặt cô phản chiếu trong gương khi anh bước vào phòng cô. Nó đã sáng bừng. Đôi mắt sẫm màu của cô đã rực sáng như thể việc anh đến có ý nghĩa gì đó đặc biệt đối với cô. Anh quyết định đó là hoàn toàn diễn kịch. Trong một hay hai khoảnh khắc điên rồ, anh đã tin điều đó. Đúng là ngốc.

Nếu anh chỉ rời khỏi, chưa bao giờ chạm vào cô, chưa bao giờ nếm mùi vị của cô, chưa bao giờ muốn mọi chuyện khác đi, bây giờ anh sẽ không gầm gừ với bạn anh, nhâm nhi chai rượu và chống chọi cuộc chiến mà anh biết là mình sẽ thua với vật căng cứng không chịu dịu xuống. Bực bội với bản thân, anh với lấy chai Chivas Regal lại và rót thêm một ít vào chỗ đá đang tan chảy trong đáy ly.

Eddy ngồi trong cái ghế tựa dài gần Tate quan sát anh với vẻ quan tâm. Tate, bắt được cái nhìn chỉ trích thẳng thắn của bạn anh, nói, "nếu anh không thích những gì anh đang nhìn thấy, thì hãy nhìn thứ khác đi."

"Trời ơi. Bực bội à ?"

Anh đang căng cứng và thèm muốn người vợ không chung thủy. Việc không chung thủy thì cuối cùng anh có thể tha thứ được, nhưng không phải là chuyện kia. Chuyện kia thì không bao giờ.

"Anh đã gặp Carole à ?" Eddy hỏi, đoán nguồn gốc tâm trạng u ám của Tate.

"Ừ."

"Anh đã đưa cho cô ấy bài diễn văn để đọc chưa ?"

"Rồi. Biết cô ấy đã nói gì không ?"

"Bảo anh nhét nó à ?"

"Về cơ bản. Cô ấy xé nó làm đôi."

"Tôi đã viết vì lợi ích của cô ấy."

"Hãy tự mình nói điều đó với cô ấy."

"Lần cuối cùng tôi bảo cô ấy làm chuyện vì lợi ích của cô ấy, cô ấy gọi tôi là tên khốn đấy."

"Cô ấy gần như đánh vần nó ra tối nay."

"Cho dù là cô ấy có tin hay không, gặp gỡ với giới báo chí lần đầu kể từ tai nạn sẽ trở thành một tình huống khó khăn, ngay cả với ai đó cứng cỏi như Carole. Chỉ tính hiếu kì không thôi cũng đủ làm cho họ trở nên điên cuồng."

"Tôi đã bảo cô ấy vậy, nhưng cô ấy đã bực tức vì đã không được hỏi ý kiến và đặt những lời đó vào miệng cô  ấy."

"Tốt," Eddy nói, chà cổ anh một cách mệt mỏi, "đừng lo lắng về nó cho đến khi anh phải làm. Có lẽ cô ấy sẽ làm rất tốt."

"Cô ấy có vẻ tự tin là cô ấy sẽ làm được." Tate nhấp một ngụm rượu, sau đó xoay tròn chiếc ly trong lòng bàn tay khi anh nhìn một con bướm đêm đâm đầu tự sát về phía một trong những ánh đèn trong bụi cây. "Cô ấy ..."

Eddy chồm người về phía trước. "Cô ấy sao ?"

"Chết tiệt, tôi không biết." Tate nói với một tiếng thở dài. "Rất khác."

"Khác thế nào ?"

Đầu tiên, cô nếm có mùi vị khác, nhưng anh không kể cho bạn anh nghe chuyện đó. "Cô ấy đằm tính hơn. Thông cảm hơn."

"Thông cảm hơn ư ? Đối với tôi thì nghe có vẻ cô ấy đã ném cơn thịnh nộ tối nay đấy."

"Đúng, nhưng đây là lần đầu tiên. Tai nạn và mọi thứ mà cô ấy đã trải qua kể từ đó đã làm cô ấy chín chắn hơn, tôi nghĩ. Cô ấy trông có vẻ trẻ trung, nhưng cô ấy hành động chín chắn hơn."

"Tôi đã nhận thấy điều đó. Tuy nhiên cũng dễ hiểu thôi, đúng không ? Carole chợt hiểu ra là cô ấy ắt sẽ chết." Eddy nhìn chằm chằm vào nhưng viên gạch dưới chân anh. "Ừm, chuyện cá nhân giữa hai người thế nào rồi ?" Tate bắn cho anh cái liếc dữ dội. "Cứ nói đó không phải là chuyện của tôi đi."

"Đó không phải là chuyện của anh."

"Tôi biết đã xảy ra chuyện gì ở Fort Worth vào tuần trước."

"Tôi không biết anh đang nói về cái quái gì."

"Người phụ nữ, Tate."

"Có rất nhiều phụ nữ xung quanh."

"Nhưng chỉ có một người mời anh đến nhà sau cuộc gặp gỡ với quần chúng. Ít ra thì đó là người duy nhất mà tôi biết chắc."

Tate chà trán anh. "Chúa ơi, không có bất cứ thứ gì thoát khỏi sự chú ý của anh à ?"

"Không khi mà nó liên quan đến anh. Không cho đến khi anh được bầu làm Thượng nghị sĩ."

"Tốt, hãy yên tâm đi. Tôi đã không đi."

"Tôi biết thế."

"Vậy thì nhắc đến nó làm quái gì chứ ?"

"Có lẽ anh đã nên đi."

Tate cười vì bất ngờ.

"Anh có muốn đi không ?"

"Có lẽ."

"Anh," Eddy nói, trả lời giùm anh. "Anh là con người. Vợ anh đã mất hết khả năng trong nhiều tháng trời, và thậm chí trước đó - "

"Anh đi quá xa rồi đấy, Eddy."

"Mọi người trong nhà đều biết là hai người không hòa thuận. Tôi chỉ là tuyên bố việc hiển nhiên. Chúng ta hãy thẳng thắn với nhau."

"Anh cứ việc thẳng thắn. Tôi sẽ đi ngủ."

Eddy chụp cánh tay của anh trước khi anh có thể đứng lên. "Vì Chúa, đừng nổi điên với tôi và bỏ đi như thế chứ. Tôi đang cố giúp anh đây này." Anh chờ vài khoảnh khắc, cho Tate thời gian nén giận.

"Tôi chỉ nói là anh đã không được giải tỏa trong một thời gian dài," Eddy nói một cách bình tĩnh. "Sự kiềm chế làm anh căng thẳng và cáu kỉnh, và nó không tốt đối với ai. Nếu tất cả nó lấy để làm anh vui vẻ lại là được giao hợp, thì cứ cho tôi biết."

"Và anh sẽ làm được chuyện gì hả ?" Tate hỏi một cách nguy hiểm. "Tên ma cô kia ?"

Eddy trông thất vọng về anh. "Có cách để sắp xếp nó một cách kín đáo."

"Hãy nói điều đó với Gary Hart "

"Anh ta không thông minh."

"Còn anh thì thông minh à ?"

"Khốn kiếp, tôi đúng là vậy."

"Anh có biết Cha sẽ nghĩ gì nếu ông ấy nghe anh đề nghị với tôi chuyện này không ?"

"Ông ấy là người lý tưởng hoá," Eddy nói một cách thô bạo. "Nelson thật sự tin vào chức năng làm mẹ và bánh nhân táo. Đạo đức là tên đệm của ông ấy. Tôi, mặt khác, là người theo chủ nghĩa thực tế. Tuy chúng ta đã tẩy rửa sạch sẽ, nhưng bên dưới kiểu cách chúng ta, đàn ông vẫn là động vật.

"Nếu anh cần có quan hệ tình dục và vợ anh không sẵn lòng, thì anh có quan hệ tình dục với người khác." Sau khi tổng kết những lời nói thô thiển của anh, Eddy nhún vai một cách hùng hồn. "Trong tình huống của anh, Tate, một chút bội tín trong hôn nhân sẽ rất tốt."

"Điều gì làm anh chắc chắn là tôi rất cần được giải tỏa vậy ?"

Eddy mỉm cười khi anh đứng lên.  "Tôi quan sát anh hành động, nhớ không ? Gần đây anh có vẻ căng thẳng. Tôi nhận ra cái cau mày giận dữ đó. Anh có thể ra ứng cử, nhưng anh vẫn là Tate Rutledge. Cái của quí của anh không biết là nó được mong đợi làm một cậu bé ngoan cho đến khi anh được bầu cử."

"Tôi đang đầu tư tương lai của tôi vào cuộc bầu cử này, Eddy. Anh biết đấy. Tôi sắp sửa thực hiện được tham vọng đến Washington như một Thượng nghị sĩ của tôi. Anh có nghĩ tôi sẽ đánh liều giấc mơ của mình cho hai mươi phút bội tín trong hôn nhân không ?"

"Không, tôi đoán là không," Eddy nói với tiếng thở dài tiếc nuối. "Tôi chỉ là cố gắng giúp anh thôi."

Tate đứng lên và mỉm cười méo mó. "Chuyện tiếp theo anh sẽ nói là, bạn bè để làm gì chứ ?"

Eddy cười khùng khúc. "Một chuyện cũ rích như thế à ? Anh đang đùa chắc ?"

Họ tiến về phía cánh cửa dẫn đến khu vực chính của ngôi nhà. Tate choàng tay qua vai của Eddy một cách thân thích. "Anh đúng là một người bạn thân."

"Cám ơn."

"Nhưng Carole đã nói đúng về một chuyện."

"Là chuyện gì ?"

"Anh là một tên khốn."

Cùng cười với nhau, họ bước vào nhà.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.