Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

"Ngày mai anh có thể đưa Mandy đến gặp em." Tate quan sát cô kỷ lưỡng. "Vì mặt em đã bớt sưng, nó sẽ có thể nhận ra em."

Avery nhìn chằm chằm vào anh. Mặc dù anh mỉm cười khích lệ mỗi lần anh nhìn vào mặt cô, cô biết nó vẫn còn rất khủng khiếp. Không có lớp băng để ẩn nấp ở phía sau. Như Irish sẽ nói, cô có thể làm con chim ó nôn mửa.

Tuy nhiên, trong tuần lễ kể từ cuộc phẫu thuật của cô, Tate chưa bao giờ tránh nhìn cô. Cô biết ơn lòng nhân ái trong anh. Ngay khi tay cô có khả năng cầm được bút chì, cô sẽ viết cho anh và nói với anh như vậy.

Lớp băng đã bị tháo bỏ vài ngày trước đây. Cô đã hoảng sợ khi nhìn thấy làn da đỏ, non, không tóc của cô. Móng tay của cô đã được cắt ngắn bớt, làm tay cô trông có vẻ khác, và xấu xí. Mỗi ngày cô trị liệu vật lý trị với một quả cầu cao su, bó nó trong hai nắm tay yếu ớt, nhưng cô chưa hoàn nắm chặt được cây bút chì và điều khiển đủ tốt để viết. Ngay khi cô có thể, có nhiều chuyện cô phải nói với Tate Rutledge.

Cuối cùng cô không cần dùng máy thở đáng ghét nữa. Để hành xác cô, cô không thể phát ra được một âm thanh nào - một chấn thương mạnh cho một nhà báo.

Tuy nhiên, bác sĩ đã cảnh báo cô không nên lo lắng với bảo đảm rằng giọng của cô sẽ khôi phục lại dần dần. Họ bảo cô là một vài lần đầu tiên cô cố nói chuyện sẽ rất khó khăn, nhưng đây là chuyện bình thường, xét đến những tổn hại của dây thanh vì đã hít quá nhiều khói.

Ngoài chuyện đó, cô hầu như không có tóc, không có răng, và ăn những thức ăn lỏng qua ống hút. Tóm lại, cô vẫn là một mớ hỗn độn.

"em nghĩ sao về chuyện đó ?" Tate hỏi cô. "Em có thấy chóng mặt vì chuyến viếng thăm của Mandy không ?"

Anh mỉm cười, nhưng Avery có thể nói anh không để hồn vào đó. Cô cảm thấy thương hại anh. Anh chắc chắn là cố gắng tỏ vẻ vui tươi và lạc quan. Hồi ức hậu phẫu của cô là những lời nhỏ nhẹ động viên của anh. Anh đã nói với cô lúc đó và tiếp tục nói với cô mỗi ngày là cuộc phẫu thuật đã rất thành công. Bác sĩ Sawyer và tất cả y tá trên tầng tiếp tục khen cô về tiến bộ nhanh và tính tình dễ chịu của cô.

Trong tình huống của cô, cô còn có thể có loại tính khí nào khác chứ ? Cô có thể đối phó với cái chân gãy nếu tay cô có thể dùng nạng, chúng không thể. Cô vẫn bị gắn chặt vào giường bệnh. Tính tình dễ chịu chết tiệt. Làm sao họ biết cô không dữ dội bên trong chứ ? Cô không, nhưng chỉ vì nó sẽ không được gì. Thiệt hại đã xảy ra rồi. Khuôn mặt của Avery Daniels được thay bằng khuôn mặt của người khác. Suy nghĩ này liên tục làm nước mắt tràn đầy trong mắt cô.

Tate hiểu sai chúng. "anh hứa sẽ không giữ Mandy ở đây lâu, nhưng anh tin chuyến viếng thăm em nhanh sẽ tốt cho nó. Bây giờ nó đã về nhà rồi, em biết đó. Mọi người đều nuông chiều nó, thậm chí cả Fancy cũng vậy. Nhưng ban đêm vẫn còn rất khó khăn với nó. Gặp lại em có thể làm cho nó an tâm. Có lẽ nó nghĩ rằng mọi người đang lừa dối nó khi nói em sẽ về. Có lẽ nó nghĩ em đã chết. Nó không nói vậy, nhưng nó cũng không nói bất cứ chuyện gì."

Chán nản, anh cúi đầu xuống và nhìn chằm chằm vào tay anh. Avery nhìn đỉnh đầu của anh. Tóc anh mọc toả ra quanh cái xoáy và hơi bị nghiêng qua một bên. Cô thích nhìn anh. Hơn cả vị bác sĩ phẫu thuật tài năng của cô, hay cán bộ điều dưỡng giỏi của bệnh viện, Tate Rutledge đã trở thành trung tâm vũ trụ nhỏ của cô.

Như đã hứa, tầm nhìn trong mắt trái của cô được khôi phục lại khi khung xương hỗ trợ nhãn cầu của cô đã được tạo dựng lại. Ba ngày sau cuộc phẫu thuật, những mũi khâu trên mí mắt của cô đã được lấy ra. Cô đã được hứa rằng cái túi bên trong mũi cô và thanh nẹp che nó sẽ được tháo bỏ vào ngày mai.

Tate gởi hoa tươi đến phòng cô mỗi ngày, như thể để đánh dấu mỗi bước nhỏ về phía khôi phục lại hoàn toàn. Anh luôn mỉm cười khi anh vào phòng. Anh chưa bao giờ thất bại trong việc nói vài câu tán tỉnh nhỏ.

Avery cảm thấy tội nghiệp anh. Cho dù anh cố giả vờ, cô có thể nói chuyến viếng thăm đến phòng cô đang làm anh mệt mỏi. Tuy nhiên nếu anh không đến gặp cô nữa, cô nghĩ cô sẽ chết.

Không có tấm gương nào trong phòng - không gì có thể nhìn thấy bóng của mình. Cô chắc chắn đó là cố ý. Cô ao ước muốn biết cô trông ra sao. Có phải bề ngoài kinh tởm của cô là lý do cho ác cảm mà Tate cố hết sức để giấu ?

Như bất kỳ ai bị khuyết tật, các giác quan của cô đã trở thành yếu đuối. Cô đã phát triển được tri giác sắc bén với những gì mọi người đang  nghĩ và cảm nhận. Tate ân cần và thận trọng với "vợ" anh.  Cách cư xử hợp với lẽ thông thường. Tuy nhiên, có khoảng cách có thể nhận thấy rõ giữa họ mà Avery không hiểu.

"Anh có nên đưa nó đến hay không ?"

Anh đang ngồi lên cạnh giường cô, cẩn thận với cái chân gãy của cô, đã được nâng cao. Hôm nay chắc lạnh lắm, cô lập luận, vì anh đang mặc áo khoác da bên ngoài áo sơ mi. Nhưng trời đang nắng. Anh đeo kính mát khi anh đi vào. Anh lấy chúng ra và đút chúng vào túi áo trên ngực. Mắt anh có màu xám - xám, thẳng thắn. Anh là người đàn ông vô cùng hấp dẫn, cô nghĩ, cố hết sức nhận xét một cách khách quan.

Làm sao cô có thể khước từ yêu cầu của anh chứ ? Anh rất ân cần với cô. Mặc dù con bé không phải là con gái cô, nếu nó làm Tate vui, cô sẽ giả vờ là mẹ của Mandy chỉ một lần này thôi.

Cô gật đầu, một chuyện cô có thể làm kể từ cuộc phẫu thuật của cô.

"Tốt." nụ cười rạng rỡ đột ngột của anh là chân thành. "Anh đã kiểm tra với y tá trưởng và bà ta nói em có thể bắt đầu mặc đồ của em nếu em muốn. Anh đã mang vào một ít đồ ngủ và áo choàng. Nó có thể tốt hơn cho Mandy nếu em mặc cái gì đó quen thuộc."

Một lần nữa Avery gật đầu.

Sự chuyển động ở trước cửa kéo mắt cô về phía đó. Cô nhận ra người đàn ông và người đàn bà là cha mẹ của Tate. Nelson và Zinnia, hay Zee, như mọi người gọi bà.

"Tốt, nhìn ai đây này." Nelson băng qua phòng trước vợ ông và đến đứng ở chân giường của Avery. "Con trông tốt, rất tốt, đúng không Zee ?"

Mắt Zee nhìn vào Avery. Một cách tử tế bà trả lời, "Thậm chí khá hơn nhiều so với hôm qua."

"Có lẽ rốt cuộc bác sĩ đó đáng giá với chi phí quá cao," Nelson nhận xét, cười. "Tôi không bao giờ tin vào vào phẫu thuật tạo hình. Luôn nghĩ nó là cái mà những người phụ nữ rỗng tuếch, giàu có ném tiền của chồng họ vào đó. Nhưng cái này," ông nói, đưa tay lên chỉ khuôn mặt của Avery, "Cái này sẽ đáng giá mỗi xu."

Avery không bằng lòng với lời khen của họ khi cô biết cô vẫn nhìn giống như nạn nhân của một tai nạn máy bay.

Rõ ràng Tate cảm nhận được là cô không thoải mái bởi vì anh thay đổi đề tài. "Cô ấy đã đồng ý để cho Mandy vào gặp cô ấy ngày mai."

Đầu của Zee quay ngoắt về phía con trai bà. Hai tay bà bóp chặt trước bụng. "Con có chắc đó là khôn ngoan không đấy Tate ? Vì Carole, cũng như Mandy ?"

"Không, con không rõ. Con đang không biết mình đang làm gì nữa."

"Bác sĩ tâm lý của Mandy nói sao ?"

"Ai quan tâm đến những điều cô ta  nói chứ ? "Nelson hỏi một cách bực bội. "Làm sao một bác sĩ tâm lý biết những gì tốt cho đứa nhỏ hơn bố nó chứ ?" Ông vỗ vai Tate. "Cha tin con làm đúng. Cha nghĩ nó sẽ tốt cho Mandy khi được gặp mẹ nó "

"Em hy vọng anh nói đúng."

Zee nghe không có vẻ thuyết phục, Avery nhận thấy. Cô chia sẻ sự lo lắng của Zee, nhưng bất lực không thể diễn đạt nó. Cô chỉ hy vọng rằng cử chỉ nhân từ cô đang làm vì Tate sẽ không gây tác dụng ngược và gây thương tổn đối với cô con gái có cảm xúc dễ vỡ của anh.

Zee đi xung quanh căn phòng sáng sủa để tưới những chậu cây và châm nước vào những bình hoa Avery đã nhận được, không chỉ từ Tate, mà còn từ những người mà cô thậm chí không biết. Vì không ai nhắc đến gia đình của Carole, cô suy luận là cô không có gia đình. Gia đình chồng cô là gia đình của cô.

Nelson và Tate đang thảo luận về cuộc vận động, một đề tài có vẻ không bao giờ xa rời trong tâm trí của họ. Khi họ nói về Eddy, trong đầu cô nghĩ đến một khuôn mặt râu ria láng o và quần áo hoàn hảo. Anh đã đến gặp cô hai lần, đi theo Tate mỗi lần. Anh ta có vẻ là một anh chàng dễ thương, loại người cổ vũ của nhóm.

Anh trai của Tate được gọi là Jack. Anh ta già hơn và có vẻ lo lắng hơn Tate. Hay có lẽ nó chỉ có vẻ như vậy vì hầu như mọi lúc khi anh ở trong phòng cô, anh nói lắp lời xin lỗi vì vợ và con gái anh đã không đến thăm cô cùng với anh.

Avery đã cho là Dorothy Rae, vợ của Jack, thường xuyên khó ở vì một loại bệnh nào đó, cho dù không ai từng nhắc đến chứng suy nhược. Fancy rõ ràng là nguyên nhân bất hoà của mọi người trong gia đình. Avery đã chắp lại từ những nhận xét của họ rằng cô ta đủ lớn để lái xe, nhưng không đủ lớn để sống một mình. Tất cả bọn họ đều sống với nhau ở một nơi nào đó cách San Antonio một giờ lái xe. Cô nhớ lại những thông tin nhỏ trong phần tin tức câu chuyện về Tate. Một gia đình rõ ràng là có tiền, uy tín và quyền lực đi kèm với nó.

Họ đều thân thiện và vui vẻ khi nói chuyện với cô. Họ lựa chọn ngôn từ  cẩn thận, để khỏi làm cô sợ hãi hay buồn. Cô quan tâm đếnnhững gì họ không nói hơn là những gì họ đã làm.

Cô quan sát vẻ mặt của họ, nhìn chung là đề phòng. Nụ cười của họ không chắc chắn hoặc căng thẳng. Gia đình của Tate đối xử vợ anh nhã nhặn, nhưng có sự căm ghét ngấm ngầm.

"Đây là chiếc áo choàng đẹp," Zee nói, kéo suy nghĩ của Avery lùi vô trong. Bà đang lấy ra những thứ Tate đã mang đến từ nhà và treo chúng trong cái tủ hẹp. "Có lẽ ngày mai con nên mặc cái này cho chuyến viếng thăm của Mandy."

Avery khẽ gật đầu.

"Mẹ làm xong chưa, mẹ? Con nghĩ cô ấy đang thấm mệt." Tate di chuyển đến sát giường và nhìn sâu vào mắt cô. "Em sẽ có một ngày bận rộn vào ngày mai. Chúng tôi nên để cho em nghỉ ngơi một chút."

"Đừng lo lắng gì cả," Nelson nói với cô. "Con đang tiến triển rất tốt, như chúng ta biết con sẽ thế. Nào, Zee, chúng ta hãy để cho họ những giây phút riêng tư. "Tạm biệt, Carole," Zee nói.

Họ rời khỏi. Tate hạ mình xuống cạnh giường của cô lại. Anh trông có vẻ mệt mỏi. Cô uớc gì cô có cam đảm để vươn ra phía trước và chạm vào anh, nhưng cô không có. Anh sẽ không bao giờ chạm vào cô với bất cứ thứ gì ngoại trừ sự an ủi ở bên ngoài - chắc chắn là không âu yếm.

"Bọn anh sẽ đến giữa buổi chiều, sau khi Mandy thức dậy từ giấc ngủ trưa." Anh ngừng lại dò hỏi ; cô gật đầu. "Bọn anh sẽ đến lúc khoảng 3 giờ chiều. Anh nghĩ tốt nhất là Mandy và anh đến một mình - không có bất cứ một người nào khác."

Anh liếc nhìn đi chỗ khác, và hít một hơi thở do dự. "Anh không nghĩ ra được là nó sẽ phản ứng thế nào, Carole, nhưng với những gì nó đã trải qua. Anh biết em cũng trải qua nhiều chuyện - rất nhiều - nhưng em là người lớn. Em có nhiều sức lực để đối phó hơn con bé."

Anh nhìn vào mắt cô lại. "Nó chỉ là một cô bé. Hãy nhớ điều đó." Sau đó anh ngồi thẳng vai  và mỉm cười nhanh. "Nhưng, này, anh chắc chắn chuyến viếng thăm sẽ diễn ra tốt đẹp."

Anh đứng lên để rời khỏi. Như thường lệ khi anh sắp sửa rời khỏi, Avery trải nghiệm sự hoảng sợ bất chợt. Anh là liên kết duy nhất cô có với thế giới. Anh là thực tại duy nhất của cô. Khi anh rời khỏi, anh mang sự can đảm của cô theo, để cho cô cảm thấy cô đơn, lo sợ, và bị gạt ra ngoài.

"Hãy nghỉ ngơi thật tốt và có một đêm ngủ ngon. Anh sẽ gặp lại em vào ngày mai."

Để chào tạm biệt, anh chạm nhẹ vào đầu ngón tay của cô bằng tay anh, nhưng anh không hôn cô. Anh không bao giờ hôn cô. Không có gì nhiều trên người cô để có thể hôn vào, nhưng Avery nghĩ rằng một người chồng sẽ tìm thấy cách để hôn vợ anh ta nếu anh ta thực sự muốn.

Cô nhìn anh rời khỏi cho đến khi anh biến mất qua cửa phòng. Sự cô đơn hãi hùng từ tứ phía làm cô ngộp thở. Cách duy nhất mà cô có thể chống lại nó đó là suy nghĩ. Những lúc chưa ngủ thì cô lại lập kế hoạch làm sao để nói với Tate Rutledge tin tức đau lòng là cô không phải là người mà anh đã nghĩ. Carole của anh hiển nhiên đã bị chôn trong một ngôi mộ với tấm bia đề là Avery Daniels. Cô sẽ nói với anh như thế nào đây ?

Làm sao cô có thể nói với anh rằng ai đó gần anh muốn anh chết ?

Ít nhất là một ngàn lần trong suốt tuần qua, cô đã cố gắng thuyết phục mình rằng người khách ma quái của cô là một cơn ác mộng. Vì một trong những nhân tố góp phần làm cho sự việc xảy ra có thể là chứng ảo giác của cô. Nó dễ tin hơn khi người nói những lời ác độc đã từng là một ảo giác.

Nhưng cô biết rõ nhất. Hắn ta có thật. Trong tâm trí cô, những lời của hắn vẫn rõ ràng như thật. Cô nhớ rõ chúng. Giọng nói ác độc và cách nói đã ghi dấu trong trí óc cô. Hắn định làm những gì hắn đã nói. Không có sự nhầm lẫn trong đó.

Hắn phải là ai đó trong gia đình Rudedge vì chỉ có gia đình mới được phép vào Khoa Chăm sóc Đặc biệt. Nhưng là ai đây ? Không ai để lộ bất cứ sự hận thù nào với Tate ; hoàn toàn ngược lại, mọi người có vẻ tôn thờ anh.

Cô cân nhắc đến mỗi một người : cha anh ư ? Không thể tưởng tượng nổi. Rõ ràng là cả cha mẹ anh đều yêu chuộng anh. Jack ư ? Anh không có vẻ che đậy sự đố kỵ nào về phía em trai anh. Cho dù Eddy không có quan hệ huyết thống, anh ta được xem như một thành viên của gia đình, và sự thân thiết giữa Tate và người bạn thân nhất của anh có thể nhìn thấy rõ ràng. Cô chưa nghe được giọng nói của Dorothy Rae hay Fancy, nhưng dám chắc là giọng nói mà cô đã nghe là của một người đàn ông.

Không có một giọng nói nào cô đã nghe gần đây thuộc về người khách của cô. Nhưng làm thế nào một người lạ có thể lẻn vào phòng cô chứ ? Người đàn ông đó quen biết Carole ; hắn đã nói chuyện với cô như một bạn gái tâm tình và một kẻ tòng phạm.

Tate có nhận biết vợ anh đang mưu đồ giết anh ? Anh đã đoán được là cô định làm hại anh chăng ? Đó có phải là lý do anh tỏ vẻ an ủi và động viên từ phía sau rào chắn vô hình ? Avery biết anh sẽ mang lại cho cô những gì trong trách nhiệm của anh, nhưng không gì hơn đó.

Chúa ơi, cô ước gì cô có thể ngồi lại với Irish và sắp xếp lại tất cả cái mớ lộn xộn này, như cô thường làm trước khi xử lý một câu chuyện phức tạp. Họ sẽ cố chắp lại những phần tử bị thiếu. Irish sở hữu sự hiểu biết đặc biệt vào hành vi của con người, và cô quý trọng ý kiến ông hơn của tất cả những người khác.

Nghĩ về gia đình Rutledges làm cho Avery đau đầu như búa bổ, vì vậy cô chào đón liều thuốc an thần đã được tiêm vào IV của cô vào tối hôm đó để giúp cô ngủ. Không giống những ánh đèn sáng choang của phòng ICU, chỉ có một đèn ngủ nhỏ được thắp sáng trong phòng cô mỗi đêm.

Chập chờn giữa giấc ngủ và ý thức, Avery cho phép mình nghĩ không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô đảm nhận vai trò của Carole Rutledge vô thời hạn. Nó sẽ trì hoãn việc Tate trở thành người goá vợ. Mandy sẽ có sự hỗ trợ của một người mẹ trong khi nó phục hồi tâm lý. Avery Daniels có lẽ có thể vạch trần mưu toan ám sát và được gọi là nữ anh hùng.

Trong tâm trí cô, cô cười. Irish sẽ nghĩ cô chắc là đã phát điên. Ông sẽ quát mắng và có lẽ sẽ hăm doạ bắt cô nằm ngang qua đùi ông và đét đít cô vì đã dám nghĩ một chuyện phi lý như vậy.

Tuy thế, đó vẫn là thách thức. Cô sẽ có được một câu chuyện thật hay khi trò giả vờ ngớ ngẩn này kết thúc – về mặt chính trị, mối quan hệ giữa con người, và âm mưu.

Sự tưởng tượng đưa cô vào giấc ngủ.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.