Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Chuyến đi tự phát đến Houston để nói chuyện với những cảnh sát bất mãn đã diễn ra rất tốt cho Tate và đẩy anh lên ba điểm trong các cuộc trưng cầu lá phiếu. Mỗi ngày, anh tiến gần đến khoảng cách giữa Thượng nghị sĩ Dekker và bản thân hơn.

Dekker, cảm thấy có áp lực, bắt đầu trở nên thô bỉ trong những bài diễn văn của ông ta, miêu tả Tate như người theo chủ nghĩa tự do nguy hiểm, người đe doạ "những lý tưởng truyền thống của chúng ta mà người dân Texas và người Mỹ quan tâm."

Nó lẽ ra sẽ là thời điểm hoàn hảo để cho ông ta sử dụng chuyện phá thai của Carole Rutledge như một khối thuốc nổ. Điều đó sẽ làm cho cuộc vận động của Tate đi đứt và có lẽ Dekker là người nắm chắc phần thắng trong cuộc đua. Nhưng dù chiến thuật gì mà Eddy đã sử dụng đối với kẻ tống tiền thì rõ ràng là nó đã có hiệu quả. Khi nó trở thành hiển nhiên rằng Dekker không biết gì về sự kiện đó, mọi người trong nhóm người thân cận của Rutlege cùng thở phào nhẹ nhõm.

Dekker, tuy nhiên, có được sử ủng hộ của tổng thống đương nhiệm, người đã di chuyển qua bang để theo đuổi cho việc tái ứng cử của riêng ông ta. Những người ủng hộ Rutledge sợ rằng sự xuất hiện của tổng thống có thể phá hủy sự tiến triển đang gia tăng của họ.

Thật ra, tổng thống đã phải chiến đấu cho cuộc sống của ông ở Texas. Cuộc gặp gỡ với đông đảo quần chúng nơi ông cùng chia sẻ sân khấu với Dekker đã đánh thức tiềm thức của những cử tri chưa quyết định bỏ lá phiếu cho ai vào phút chót. Tate được hưởng lợi chứ không phải bị thua thiệt từ chiến dịch vận động mạnh mẽ của tổng thống. Làn sóng ủng hộ được thúc đẩy mạnh hơn khi ngay cả ứng cử viên đối lập cho chức vị tổng thống đến Texas và tham gia vận động dọc theo anh.

Sau chuyến đi mệt mỏi nhưng phấn chấn đến bảy thành phố trong hai ngày, mọi người tại trụ sở chính Rutledge quay cuồng trước ngày bầu cử. Mặc dù Dekker vẫn duy trì một khoảng cách hơn Tate trong những cuộc tính phiếu chính thức, sự thúc đẩy dường như đang dao động theo cách khác. Có lời đồn trên đường là Tate Rutledge lúc nào cũng trông khá hơn. Sự lạc quan đang ở đỉnh cao nhất của nó kể từ khi Tate chiến thắng cuộc bầu cử trong đảng. Mọi người đang rất vui vẻ.

Ngoại trừ Fancy.

Cô đi thong dong qua nhiều phòng khác nhau ở trụ sở chính của cuộc vận động, dìm người trong ghế khi có chỗ trống, mỉa mai không khí tưng bừng, theo dõi mọi cử động của Eddy với đôi mắt sưng sỉa, đầy phẫn nộ.

Họ đã không ở riêng với nhau trong hơn một tuần rồi. Mỗi lần anh liếc nhìn về phía cô, anh không thèm nhìn cô. Bất cứ khi nào cô nuốt niềm tự hào và tiếp cận anh, anh không làm gì cả ngoài việc gán cho cô một số nhiệm vụ thấp hèn. Cô đã thậm chí bị sai gọi điện thoại cho cử tri đã đăng ký để kêu gọi họ đến chỗ bỏ phiếu và bỏ phiếu vào ngày bầu cử. Lý do duy nhất cô ưng thuận làm công việc làm xuống tinh thần đó là vì nó giữ Eddy trong tầm mắt của cô. Giải pháp thay thế là ở tại nhà và không nhìn thấy Eddy chút nào.

Anh thường xuyên di chuyển, quát tháo mệnh lệnh như một trung sĩ huấn luyện và nổi nóng khi chúng đã không được thực hiện nhanh chóng đủ đối với anh. Anh có vẻ tồn tại nhờ vào cà phê, xô đa, và máy bán thức ăn. Anh là người đầu tiên đến trụ sở chính vào buổi sáng và là người sau cùng rời khỏi trong đêm, nếu anh có rời khỏi đó chút nào.

Vào Chủ Nhật trước ngày bầu cử, gia đình Rutledges di chuyển vào Palacio Del Rio, một khách sạn hai mươi hai tầng trên Riverwalk ở ngay trung tâm thành phố San Antonio. Từ đó họ sẽ giám sát kết quả của cuộc bầu cử vào hai ngày sau.

Gia đình trực thuộc của Tate chiếm những căn phòng thượng hạng ở tầng hai mươi mốt. Những người khác đã được sắp xếp vào những căn phòng bên cạnh. Đầu máy đã được lắp đặt trên tất cả các ti vi để cho các bài tường thuật và bản tin có thể thu lại để phân tích và xem xét. Các đường dây điện thoại được gắn thêm. Nhân viên bảo vệ canh gác ở các thang máy, để bảo vệ sự riêng tư của ứng cử viên hơn là bản thân của ứng cử viên.

Trên tầng mezzanine, hai mươi tầng nhà bên dưới, các công nhân đang phủ vách tường của phòng Khiêu Vù Corte Real với cờ trang trí màu đỏ, trắng, và xanh dương. Bức tường phía sau đã được phủ một tấm hình với kích thước lớn gấp ba lần cơ thể của Tate. Trên bục đã được trang trí bởi vải may cờ và những lá cờ, và được bao bọc bởi các chậu hoa cúc trắng nằm trong lớp giấy  bóng kính đỏ và xanh dương. Một cái lưới khổng lồ, chứa hàng ngàn bong bóng, đã được cột từ trần nhà, để được tung ra lúc có ám hiệu.

Qua sự huyên náo và lộn xộn do các nhân viên khách sạn xun xoe, những người dàn dựng tivi tỉ mỉ, những người lắp ráp điện thoại chạy nhốn nháo tạo ra, Eddy đang cố gắng làm cho mình được nghe thấy trong phòng khách của dãy phòng thượng hạng của Tate vào chiều chủ nhật hôm đó.

"Từ Longview anh sẽ bay đến Texarkana. Anh sẽ sử dụng nhiều nhất là một giờ rưỡi ở đó, sau đó đến Wichita Falls, Abilene, và nhà. Anh sẽ đến - "

"Cha ơi?"

"Tate, vì Chúa!" Eddy hạ thấp bìa kẹp hồ sơ mà anh đang xem và phun sự khó chịu của anh như khói độc.

"Im nào, Mandy." Tate giữ ngón tay lên môi anh. Nó đã ngồi trong lòng anh trong suốt cuộc họp ngắn, nhưng nó đã mất giới hạn của khả năng trập trung lâu rồi.

"Anh có lắng nghe, hay không đây?"

"Tôi đang nghe, Eddy. Longview, Wichita Falls, Abilene, nhà."

"Anh quên Texarkana đấy."

"Tôi xin lỗi. Tôi chắc chắn là anh và phi công sẽ không quên. Còn trái chuối nào trong rổ trái cây không?"

"Chúa ơi," Eddy rên rỉ. "Anh chỉ còn cách hai ngày bầu cử cho cái ghế của thượng nghị sĩ và anh đang nghĩ về chuối. Anh quá thờ ơ rồi đó!"

Tate bình tĩnh nhận lấy trái chuối từ vợ anh và bóc vỏ cho Mandy. "Anh quá căng thẳng rồi. Hãy thư giãn đi, Eddy. Anh đang làm mọi người điên lên đấy."

"Amen," Fancy ngâm một cách rầu rĩ từ chỗ cô đang cuộn trong cái ghế bành xem phim trên TV.

"Anh thắng cử đi, rồi tôi sẽ thư giãn." Eddy nhìn bìa kẹp hồ sơ một lần nữa. "Tôi không thậm chí nhớ là tôi đang nói tới đâu. Ồ, vâng, anh sẽ về đến đây trong San Antonio vào tối mai khoảng bảy giờ ba mươi. Tôi sẽ thu xếp cho gia đình ăn tối ở một nhà hàng ở địa phương. Anh sẽ đi nghỉ ngơi."

"Tôi có được đi tiểu và đánh răng trước không? Ý tôi là, giữa bữa ăn tối và đi ngủ đấy?"

Mọi người cười ầm lên. Eddy không nghĩ lời mỉa mai của Tate là buồn cười. "Sáng thứ ba, chúng ta sẽ di chuyển đồng loại đến khu vực của anh trong Kerrville, bỏ phiếu, sau đó trở lại đây để bồn chồn."

Tate lấy vỏ chuối ra khỏi Mandy, nó đang đẩy trượt ngón trỏ xuống lớp vỏ bên trong và thu thập sự nhớp nháp dưới móng tay của nó. "Tôi sẽ thắng."

"Đừng có quá tự tin. Các cuộc bỏ phiếu còn cho thấy anh đang thua Dekker hai điểm đấy."

"Hãy nghĩ xem chúng ta đã bắt đầu tư đâu," Tate nhắc nhở anh, nheo đôi mắt xám. "Tôi sẽ thắng."

Cuộc họp được kết thúc trên phần lưu ý lạc quan đó. Nelson và Zee về phòng của họ để đi nằm và nghỉ ngơi. Tate phải làm việc trên bài diễn văng mà anh sẽ phát biểu ở nhà thờ nói tiếng Tây Ban Nha vào buổi tối. Dorothy Rae đã rủ Jack đi dạo dọc Riverwalk với bà.

Fancy đợi cho đến khi mọi người giải tán, sau đó đi theo Eddy đến phòng anh, cách đó một vài cánh cửa từ sở chỉ huy, đó là cách mà cô gọi dãy phòng thượng hạng của Tate. Sau khi gõ nhẹ trên cửa, anh gọi ra, "ai đó?"

"Em đây."

Anh mở cửa nhưng thậm chí không giữ nó cho cô. Anh quay lưng lại và tiến tới tủ áo, nơi anh lấy ra một cái áo sơ mi mới. Cô đóng cửa và cài khóa chết.

"Tại sao anh lại không để áo sơ mi ở đó chứ?" Cô dựa vào anh một cách khêu gợi và trêu chọc một núm vú của anh với đầu lưỡi của cô.

"Anh không nghĩ nó sẽ rất tinh tế để xuất hiện ở trụ sở chính của cuộc vận động mà không có cái áo trên người." Anh thọc tay vào cánh tay áo cứng hồ và bắt đầu cài nút.

"Anh đang đến đó bây giờ à?"

"Đúng."

"Nhưng là Chủ Nhật mà."

Anh nhíu lông mày. "Đừng có bảo anh là em đã bắt đầu tín ngưỡng ngày của Chúa đấy nhé."

"Em đã ở nhà thờ sáng nay, cũng như anh."

"Và vì lý do giống nhau," anh nói. "Vì anh nói với mọi người rằng họ phải đi. Em không thấy máy quay phim ghi lại sự mộ đạo của Tate cho cử tri của họ xem sao?"

"Em đã cầu nguyện."

"Ồ, chắc chắn rồi."

"Cầu cho vật đàn ông của anh sẽ bị thối nát và đứt ra," cô nói với vẻ đam mê dữ dội. Anh chỉ cười. Khi anh bắt đầu nhét đuôi áo vào quần, Fancy cố chặn anh lại. "Eddy," cô rên rỉ một cách hối lỗi, "em không đến đây để tranh cãi với anh. Em xin lỗi vì những gì em vừa nói. Em muốn được ở bên anh."

"Vậy thì hãy đến trụ sở chính với anh. Anh chắc chắn là có nhiều việc phải làm."

"Công việc không phải là cái mà em đnag có trong đầu."

"Xin lỗi, nó nằm trong chương trình nghị sự từ nay cho đến ngày bầu cử."

Niềm tự hào của cô chỉ có thể chấp nhận bị đối xử tồi tệ bao nhiêu đó. "Anh đã và đang phớt lờ em trong nhiều tuần nay," cô nói, hai nắm tay chống bên hông. "Anh có chuyện gì thế?"

"Em còn phải hỏi à?" anh đẩy cây tóc qua mái tóc nhạt màu. "Anh đang cố giúp cho chú Tate của em được bầu vào Quốc hội Mỹ."

"Cút cha cái Quốc hội Mỹ đi!"

"Anh chắc chắn là em sẽ làm thế," anh nói một cách mỉa mai. "Nếu em có cơ hội, em sẽ làm thế với mỗi thành viên của cơ quan lập pháp. Bây giờ, Fancy, em sẽ phải tha lỗi cho anh."

Anh với lấy cánh cửa. Cô cản đường anh, khẩn khoản nữa, "đừng đi, Eddy. Đừng đi liền. Ở lại một lát đi. Chúng ta có thể gọi một ít bia, cùng cười đùa." Áp người vào anh, đẩy nhẹ xương chậu của anh với của cô, cô rên nhỏ, "chúng ta hãy làm tình."

"Làm tình à?" anh chế giễu.

Cô chộp tay anh và kéo nó dưới váy cô về phía đũng quần. "Em đã ẩm ướt."

Anh kéo tay ra, nâng người cô ra khỏi lối đi của anh, và đặt cô xuống sau anh. "Emluôn ẩm ướt, Fancy. Hãu bán dạo nó nơi khác. Ngay bây giờ, anh có chuyện tốt hơn để làm."

Fancy nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sau đó ném vật có sẵn đầu tiên mà cô có thể đặt tay lên, là cái gạt tàn kính. Cô ném nó hết sức mình, nhưng nó chỉ nảy chống lại cánh cửa mà không bị bể và rơi xuống trên sàn trải thảm. Điều đó càng chọc tức cô hơn nữa.

Cô chưa bao giờ bị từ chối. Không ai, nhưng không ai, từ chối Fancy Rutledge khi cô đang nóng bỏng. Cô đùng đùng bỏ đi khỏi phòng của Eddy, ở lại trong phòng cô chỉ đủ lâu để thay cái áo len bó sát và cái quần jean thậm chí càng bó sát hơn, sau đó đến gara của khách sạn và lấy chiếc Mustang của cô.

Cô sẽ chết tiệc nếu cô sẽ ngưng sống vì cuộc đua của Thượng nghị viện chết bằm này.

༺༒༻

"Tôi đây. Có chuyện gì xảy ra không?"

"Chào, Irish." Van chà đôi mắt đỏ ngầu của anh trong khi áp điện thoại kề sát tai anh. "Tôi chỉ mới về cách đây ít lâu. Rutledge đã nói chuyện tối nay ở một nhà thờ Mexico."

"Tôi biết. Nó diễn ra như thế nào?"

"Họ yêu anh ta còn hơn là ngô nghiền với thịt và ớt nóng (một món ăn nổi tiếng của Mexico)."

"Avery có ở đó không?"

"Tất cả mọi người đều có mặt ngoại trừ cô gái, Fancy, tất cả trong nguyên chất như xà phòng trắng ngà vậy."

"Avery có đến nói chuyện với cậu không?"

"Không. Có một đám đông người Mexico nói liến thoắng xung quanh họ."

"Thế còn Tóc Xám thì sao? Có dấu hiệu gì về hắn ta không?"

Van cân nặng sự thích hợp có nên cho Irish biết sự thật hay không và quyết định ủng hộ nó. "Hắn đã ở đó."

Irish thì thầm hàng loạt lời nguyền rủa. "Hắn không trông dị hợm trong đám người Tây Ban Nha à?"

"Hắn đứng ở bên ngoài, tranh giành một vị trí như tất cả chúng tôi."

"Hắn đóng giả là người của giới truyền thông à?"

"Đúng."

"Cậu có đến gần hắn không?"

"Một gã rất cao. Khuôn mặt hiểm ác."

"Hiểm ác?"

"Nghiêm nghị. Không cảm xúc."

"Khuông mặt của một kẻ giết người chuyên nghiệp."

"Chúng ta chỉ là đang phỏng đoán."

"Vâng, nhưng tôi không thích nó, Van. Có lẽ chúng ta nên gọi Cục điều tra liên bang và không nói với Avery."

"Cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho chú."

"Nhưng nó sẽ còn sống."

Hai người đàn ông yên lặng trong chốc lát, mãi mê chìm đắm trong suy nghĩ của riêng họ, xét về những chọn lựa khả dĩ, và không nghĩ ra được cái nào. "Ngày mai, cậu ở lại đây. Không cần đi với Rutledge."

"Tôi nghĩ vậy," Van nói về nhiệm vụ của anh khi Irish cuối cùng phá tan sự yên lặng. "Tôi sẽ ở sân bay tối mai khi anh ta quay lại. Thông cáo báo chí đã nói rằng anh ta sẽ về đến vào lúc bảy giờ ba mươi."

"Tốt. Lúc đó hãy cố liên lạc với Avery. Nó đã nói thật khó mà gọi điện thoại được từ khách sạn."

"Đúng."

"Sáng ngày bầu cử, hãy đến đài truyền hình trước. Sau đó tôi muốn sai cậu đến Palacio Del Rio. Tôi muốn cậu bám theo Avery suốt cả ngày. Nếu cậu nhìn thấy bất cứ thứ gì đáng nghi, bất cứ thứ gì, quỷ tha ma bắt những lý lẽ của nó đi, cậu hãy gọi ngay cho cảnh sát."

"Tôi không ngu, Irish."

"Và chỉ vì cậu có được một ngày tự do vào ngày mai," Irish nói trong giọng hăm dọa, "đừng ra ngoài để oanh tạc cái gì đó."

"Tôi sẽ không. Tôi có nhiều chuyện để làm ở đây."

"Thật à, là chuyện gì?"

"Tôi vẫn còn đang xem các cuộn băng."

"Cậu đã đề cập chuyện đó trước đây. Cậu đang tìm kiếm thứ gì thế?"

"Tôi sẽ cho chú biết ngay khi tôi thấy nó."

Họ nói lời tạm biệt. Van đứng lên đủ lâu để dùng nhà vệ sinh, sau đó quay lại giàn máy, nơi anh đã sử dụng gần như mỗi giờ rảnh rỗi trong vài ngày qua. Con số các cuộn băng còn lại phải xem đang nhỏ dần, nhưng không đủ nhanh. Anh cần phải xem chúng trong nhiều tiếng đồng hồ nũa.

Con ngỗng trời mà anh đang theo đuổi thậm chí không có nhận dạng. Như anh đã nói với Irish, anh sẽ không biết nó là gì cho đến khi anh nhìn thấy điều đó. Đây có lẽ chỉ là lãng phí thời gian.

Anh đã đủ ngu ngốc để bắt đầu dự án ngốc nghếch này; giá mà anh đủ ngu ngốc để kết thúc nó. Anh rít một hơi thuốc, rượt đuổi nó với một ngụm rượu mạnh, và chèn một cuộn băng khác vào máy.

Irish nhăn mặt với cái đáy ly chống acid mà ông buộc bản thân mình phải uống. Ông rùng mình với cái dư vị tởm lợm đó. Giờ Ông phải nên làm quen với nó từ khi ông tọng cả ga-lông thứ đó. Avery không biết. Không ai biết cả. Ông không muốn bất kỳ ai biết về chứng ợ nóng mãn tính của ông vì ông không muốn bị thay bởi một người trẻ tuổi trước khi ông có thể nghỉ hưu ăn lương đầy đủ.

Ông đã ở trong nghề đủ lâu để biết rằng những kẻ ở tầng lớp quản trị là những tên khốn. Vô tâm là điều kiện tiên quyết cho công việc. Họ đi giầy đắt tiền, mặc đồ vest ba mảnh, và có thiết giáp vô hình chống lại chủ nghĩa nhân đạo. Họ không quan tâm chết tiệc đến một đầu mối liên lạc có giá trị ở toà thị chính hoặc nhiều năm kinh nghiệm của ông tìm kiếm một câu chuyện hay bất cứ thứ gì khác ngoại trừ kết quả cuối cùng.

Họ mong video thật ấn tượng lúc 6 và 10 giờ để họ có thể bán thời gian quảng cáo cho các nhà tài trợ, nhưng họ sẽ không bao giờ đứng bên cạnh và xem một ngôi nhà bị thiêu cháy với những người dân la hét bên trong, hoặc ngồi cho tới hết việc theo dõi trong khi một tên khùng chĩa khẩu sung Magnum.357 giữ mọi người làm con tin ở tiệm 7-Eleven, hoặc chứng kiến sự tàn bạo khôn xiết mà một con người có thể giáng một đòn trên mình người khác.

Họ hoạt động trong bên phía vô trùng của công việc. Còn phía của Irish là bẩn thỉu. Điều đó cũng tốt. Ông cũng không muốn nó theo bất cứ một cách nào khác. Ông chỉ muốn được kính trọng với những gì ông đã làm.

Chừng nào mà mức đánh giá tin tức giữ KTEX đứng số một trong giới truyền thông, ông vẫn sẽ được tốt. Nhưng nếu mức đánh giá bị tuột dốc, những tên khốn đó trong sợi len đó sẽ bắt đầu lọc ra thành phần bất hảo. Một ông già với cái dạ dày đầy acid và có khuynh hướng phù hợp với những gì có thể xem là người dư thừa và là người đầu tiên để cắt bớt đi.

Vì thế ông che đậy những tiếng ợ lớn của ông và giấu chai thuốc chống acid.

Ông tắt đèn trong phòng tắm và lê bước vào phòng ngủ. Ông ngồi trên cạnh giường và cài đồng hồ báo thức. Đó là thói quen hàng ngày. Cũng như chuyện thò vào trong ngăn kéo bàn đầu giường và lấy ra cuốn sổ kinh của ông.

Sự đe doạ tra tấn thể xác cũng không thể làm ông thừa nhận với bất kỳ ai rằng đây là nghi lễ ban đêm. Ông không bao giờ đi xưng tội hoặc đi lễ. Nhà thờ là những toà nhà nơi để cử hành tang lễ, tiệc cưới, hoặc lễ rửa tội.

Nhưng Irish cầu nguyện thường xuyên. Đêm nay ông cầu một cách nhiệt thành cho Tate Rutledge và đứa con gái nhỏ của anh. Ông cầu nguyện cho sự an toàn của Avery, cầu xin Chúa tha chết cho cô, bất cứ khổ nạn gì đã xảy ra cho một người nào khác.

Cuối cùng, như ông vẫn làm mỗi đêm, ông cầu nguyện cho linh hồn yêu quý của Rosemary Daniels và cầu khẩn Chúa tha thứ vì đã yêu bà, vợ của một người đàn ông khác.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.