Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Avery thức giấc trước. Còn rất sớm, và căn phòng tối lờ mờ, mặc dù ánh đèn ngủ vẫn còn thắp sáng. Cô mỉm cười nuối tiếc khi cô nhận ra rằng bàn tay nhỏ bé của Mandy đang đặt trên má cô. Cơ bắp của cô nhức mỏi vì đã nằm quá lâu trong một tư thế; nếu không cô có lẽ sẽ ngủ lại. Cần được co duỗi người, cô nhẹ nhàng gỡ tay Mandy ra khỏi mặt cô và đặt nó xuống gối. Cố gắng để không đánh thức con bé, cô ngồi dậy.

Tate đang ngủ trong chiếc ghế. Đầu anh nghoẻo sang một bên gần như tựa trên vai anh. Trông có vẻ là một tư thế rất không thoải mái, nhưng bụng anh đang dâng lên và hạ xuống nhịp nhàng, và cô có thể nghe được nhịp thở đều đều của anh trong căn phòng yên tĩnh.

Cái áo choàng của anh mở tung, để lộ thân mình và đùi anh. Chân phải của anh co lại; chân trái duỗi thẳng trước mặt. Bắp chân và chân anh đều rất săn chắc. Bàn tay anh nổi nhiều đường gân và rải rác lông. Một tay đang thả lủng lẳng từ tay ghế, tay kia đặt trên bụng.

Giấc ngủ đã xóa cái cau mày lo lắng giữa chân mày của anh. Lông mi của anh tạo thành một đường cong đen bóng trên má anh. Khi thư giãn, miệng anh trông có vẻ gợi cảm, có khả năng mang đến cho phụ nữ sự khoái lạc đê mê. Avery tưởng tượng là anh sẽ làm tình thấu đáo, say đắm, và rất tốt, cũng như khi anh làm mọi chuyện. Cảm xúc dâng lên bên trong ngực của Avery cho đến khi nó đau nhói. Cô muốn khóc một cách kinh khủng.

Cô yêu anh.

Cũng nhiều như cô muốn đền bù cho sự thất bại trong nghề nghiệp của cô, bây giờ cô nhận ra rằng cô đã đảm nhận vai trò làm vợ anh vì cô yêu anh trước khi cô thậm chí có thể gọi được tên anh. Cô đã yêu anh khi cô bắt gặp cái nhìn của anh qua lớp băng quấn và chỉ dựa vào giọng nói của anh để làm động lực chống chọi cho mạng sống của mình.

Cô đang đóng vai vợ anh vì cô muốn là vợ anh. Cô muốn bảo vệ anh. Cô muốn chữa lành những vết thương của anh bởi người phụ nữ ích kỷ, độc ác đó. Cô muốn ngủ với anh.

Nếu anh khẳng định quyền làm chồng, cô sẽ vui vẻ chiều ý anh. Điều đó sẽ là sự lừa gạt to lớn của cô - sự lừa gạt mà anh sẽ không tha thứ cho cô khi nhân diện của cô bị phát hiện. Anh sẽ coi thường cô hơn anh đã có với Carole vì anh sẽ nghĩ cô đã dối gạt anh. Anh sẽ không bao giờ tin tình yêu của cô là chân thật. Nhưng nó thật là vậy.

Anh ngọ nguậy. Khi anh kéo thẳng đầu lên, anh cau mày. Mí mắt anh hấp háy, rồi mở ra sau đó tập trung vào cô. Cô đang đứng trong tầm với của anh.

"Mấy giờ rồi? " anh hỏi bằng giọng ngái ngủ.

"Em không biết. Còn rất sớm. Anh bị đau cổ họng à? " Cô vuốt tay qua mái tóc rối bù của anh, sau đó đưa tay ra sau cổ anh.

"Một chút."

Cô xoa bóp cổ anh, xoa dịu chỗ vẹo cổ.

"Ừmm."

Một lúc sau, anh giật mạnh mép choàng vào với nhau, gấp một mép áo qua bên kia. Anh rút chân lại và ngồi thẳng dậy. Cô tự hỏi có phải việc xoa bóp dịu dàng của cô đã làm anh cương cứng vào lúc sáng sớm và anh không muốn cô nhìn thấy.

"Mandy vẫn còn ngủ ngon," anh bình luận một cách tu từ.

"Có muốn ăn chút điểm tâm không? "

"Cà phê là được rồi."

"Em sẽ chuẩn bị bữa điểm tâm."

Bình minh vừa mới đến. Mona thậm chí còn chưa thức giấc cho nên căn nhà bếp tối om. Tate bắt đầu múc cà phê vào bộ lọc giấy của máy pha cà phê. Avery bước đến tủ lạnh.

"Không phải phiền phức vậy đâu," anh nói.

"Anh không đói à? "

"Tôi có thể chờ Mona dậy."

"Em muốn nấu cho anh cái gì đó."

Xoay lưng lại, anh nói một cách lãnh đạm, "được thôi. Tôi nghĩ một vài cái trứng là được."

Giờ cô đã quen thuộc đủ với nhà bếp để có thể tìm được những món đồ cho bữa điểm tâm. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho đến khi cô bắt đầu đánh trứng trong tô.

"Em đang làm gì vậy?"

"Đang khuấy trứng. C... cho em," cô nói dối khi anh ném cho cô cái nhìn thắc mắc. Cô không biết là anh thích ăn trứng kiểu nào. "Nè. Anh làm xong cái này đi để cho em bỏ bánh mì vào lò nướng."

Cô phết bơ những lát bánh mì nướng khi chúng bật ra từ lò nướng bằng điện trong khi lén lút nhìn anh chiên hai cái trứng cho mình. Anh trút chúng ra đĩa và mang đến bàn, cùng với đĩa trứng trộn của cô.

"Đã lâu quá rồi chúng ta không ăn sáng chung với nhau." Cô cắn vào một lát bánh mì nướng, xúc một ít trứng vào miệng cô, và với lấy ly nước cam ép trước khi cô nhận ra rằng cô là người duy nhất đang ăn. Tate đang ngồi trước mặt cô với cằm chống trong tay, khuỷu tay chống trên bàn.

"Chúng ta chưa bao giờ cùng nhau ăn điểm tâm cả, Carole. Em ghét ăn điểm tâm."

Cô nuốt một cách khó khăn. Tay cô bóp chặt ly nước "họ buộc em ăn sáng khi em nằm bệnh viện. Anh biết đấy, sau khi em được trồng răng và có thể ăn thức ăn đặc. Em phải lấy lại trọng lượng của em."

Ánh mắt của anh nhìn chằm chằm không lay chuyển. Anh không tin điều đó.

"E... Em quen với ăn nó và bây giờ em thấy khó chịu nếu em không ăn." Một cách để phòng thủ, cô nói thêm, "tại sao anh lại làm chi lớn chuyện vậy chứ? "

Tate nhặt cái nĩa lên và bắt đầu ăn. Chuyển động của anh được kiềm chế một cách cứng ngắc. Anh đang giận dữ. "Đừng tự rước rắc rối."

Cô sợ là anh đang có ý là rắc rối vì nói dối với anh. "Rắc rối gì? "

"Nấu bữa điểm tâm cho tôi chỉ là một trong những âm mưu của em để có được sự khoan dung của tôi."

Sự ngon miệng của cô biến mất. Mùi thức ăn bây giờ làm cô thấy buồn nôn. "Âm mưu gì? "

Rõ ràng là anh cũng ăn không thấy ngon. Anh đẩy đĩa của anh ra. "Bữa điểm tâm. Nội trợ. Những màn trình diễn tình cảm như vuốt tóc tôi, xoa bóp cổ tôi."

"Anh đã có vẻ tận hưởng chúng."

"Chúng không có ý nghĩa chết tiệt gì hết."

"Chúng có! "

"Không đời nào chúng có cả! " Anh ngã lưng ra, trừng mắt nhìn cô, quai hàm của anh đầy vẻ giận dữ bị dồn nén. "Những cái vuốt ve và những nụ hôn ngọt ngào chúc ngủ ngon thì tôi có thể chấp nhận nếu tôi phải làm. Nếu em muốn giả vờ là chúng ta là một cặp vợ chồng yêu thương nhau, đầy tình cảm thì cứ tiếp tục làm. Cứ xử sự như một con ngốc đi. Chỉ là đừng mong tôi sẽ đáp trả tình cảm giả dối đó. Thậm chí cái ghế thượng nghị sĩ cũng sẽ không đủ để khuyến khích tôi lên giường với em một lần nữa, vì thế điều đó đã nói cho em biết rằng tôi căm ghét em đến mức nào." Anh dừng lại để thở. "Nhưng chuyện thật sự chọc giận tôi là sự quan tâm đột ngột của em đối với Mandy. Em đã diễn một cách xuất sắc đối với nó tối qua."

"Đó không phải là biểu diễn."

Anh lờ sự phủ nhận của cô. "Tốt hơn là em nên khốn kiếp có ý định tiếp tục với hành động của một bà mẹ tốt cho đến khi nó được hoàn toàn bình phục. Nó không thể chịu đựng một sự thụt lùi khác."

"Đồ ra vẻ mộ đạo..." Avery cũng đang nổi giận bằng cái quyền của riêng cô. "Em quan tâm đến sự phục hồi của Mandy cũng như anh thôi."

"Yeah. Chắc chắn rồi."

"Anh không tin em à? "

"Không."

"Thật không công bằng."

"Em là người rất đáng ca ngợi để nói về sự công bằng đấy."

"Em lo trối chết về Mandy đấy."

"Tại sao? "

"Tại sao à? " cô khóc. "Vì nó là con của chúng ta."

"Đứa bé mà em đã phá thai cũng vậy! Điều đó đã không ngăn cản em giết nó! "

Những lời nói đâm xuyên qua cô. Cô thực sự đặt cánh tay ngang bụng và khom người tới phía trước như thể những cơ quan trọng yếu trong người cô vừa bị đâm một nhát. Cô nín thở vài giây trong lúc nhìn anh chằm chằm không nói nên lời.

Như thể bất đắc dĩ phải nhìn cô, anh đứng dậy và quay lưng lại. Ở quầy bếp anh châm đầy lại tách cà phê của mình. "Dĩ nhiên là cuối cùng tôi cũng sẽ phát hiện." Giọng anh nghe lạnh như đá. Khi anh xoay người đối mặt với cô, mắt anh thật lạnh lẽo.

"Nhưng được báo cho biết bởi một người lạ là vợ tôi không còn mang thai ..." Giận sôi lên, anh nhìn chỗ khác. Một lần nữa, nó như thể việc nhìn cô khiến anh không thể chịu được nổi. "Em có thể tưởng tượng tôi cảm thấy như thế nào không, Carole? Chúa ơi! Em nằm ở đó, sắp chết, và tôi thì muốn giết chết em." Anh xoay đầu lại và, khi mắt anh nhìn chòng chọc vào cô, anh bóp chặt bàn tay đang tự do vào cái nắm tay.

Trong trí nhớ mịt mùng của mình, Avery nhớ lại những giọng nói

Của Tate: đứa con... ảnh hưởng trên bào thai?

Và của một người nào đó: Đứa con à? Vợ của ông không có thai.

Cuộc đàm thoại đứt quãng đã chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Cô cũng chẳng để tâm đến nó. Nó đã hoà lẫn vào vô số cuộc đàm thoại mà cô đã nghe được trước khi cô tỉnh táo hoàn toàn. Cô đã quên bẵng nó cho đến bây giờ.

"Em nghĩ tôi sẽ không nhận thấy rằng em sẽ không sanh đứa con à? Em đang rất sốt sắng để khoe khoang nó vào mặt tôi rằng em đang mang thai, tại sao em lại không báo cho tôi biết về việc em phá thai luôn chứ? "

Avery lắc đầu khổ sở. Cô không nói lời gì với anh. Không xin lỗi. Không biện hộ. Nhưng bây giờ cô biết tại sao Tate căm ghét Carole đến như vậy.

"Em đã làm chuyện đó khi nào vậy? Chắc là chỉ vài ngày trước chuyến đi đến Dallas của em. Không muốn bị đứa con cản trở, đúng không? Nó sẽ gò bó cuộc sống của em."

Anh lao tới cô và đập mạnh tay lên mặt bàn. "Trả lời tôi đi, khốn kiếp em. Nói cái gì đó đi. Đây là lúc chúng ta nên nói đến chuyện này, em không nghĩ vậy sao?"

Avery nói lắp bắp, "E .. Em không nghĩ vấn đề đó là quan trọng." Vẻ mặt của anh trở nên rất hung dữ, cô nghĩ anh có thể thực sự đánh cô. Vội vã biện hộ cho mình, cô thốt ra, "em biết chính sách của anh về chuyện phá thai, ông Rutledge. Có bao nhiêu lần em nghe anh thuyết giảng rằng đó là quyền được chọn lựa của người phụ nữ chứ? Điều đó áp dụng cho mọi phụ nữ trong bang Texas ngoại trừ vợ anh à? "

"Đúng, mẹ kiếp! "

"Giả nhân giả nghĩa làm sao."

Anh chộp cánh tay của cô và kéo mạnh cô đứng dậy. "Nguyên tắc áp dụng cho công chúng nói chung không cần thiết phải áp dụng vào đời tư của tôi. Chuyện phá thai này không phải chỉ là một vấn đề. Đó là con của tôi."

Mắt anh nheo lại. "Hay là không phải? Là một sự dối gạt khác để tôi không liệng em ra ngoài, cùng với những thứ rác rưởi khác à? "

Cô cố tưởng tượng cách Carole có thể đáp trả. "Nó cần có hai người để tạo một đứa con đấy, Tate."

Như cô đã hy vọng, cô đã đánh trúng tâm điểm. Anh thả cánh tay của cô ra ngay lập tức và tránh xa khỏi cô. "Tôi hết sức hối hận về đêm đó. Tôi đã làm rõ chuyện đó ngay khi nó xảy ra. Tôi đã thề là sẽ không bao giờ chạm vào cơ thể đĩ điếm của em nữa. Nhưng em luôn biết nhấn cái nút nào, Carole. Bao ngày trời em đã cong người với tôi như một con mèo bị kích thích, thỏ thẻ lời xin lỗi của em và hứa hẹn sẽ là một người vợ đáng yêu. Nếu tôi đã không uống quá nhiều đêm đó, tôi sẽ nhận ra rằng đó là một cái bẫy."

Anh nhìn cô một cách khinh bỉ. "Đó là những gì em đang làm bây giờ, giương một cái bẫy khác à? Đó có phải là lý do em đã làm một người vợ kiểu mẫu kể từ khi em xuất viện không?”

"Nói cho tôi biết đi," anh nói, chống tay trên hông, "Em đã sơ sẩy đêm đó và đã có thai là do tình cờ? Hay là cố tình có thai và phá thai là một phần trong kế hoạch của em để giày vò tôi? Đó là những gì mà em đang cố làm một lần nữa - làm tôi muốn em chứ gì? Chứng minh rằng em có thể đưa tôi vào giường của em lại, dù có nghĩa là hy sinh phúc lợi của con gái em để chứng minh điều đó? "

"Không," Avery tuyên bố một cách khàn đục. Cô không thể chịu nỗi sự hận thù của anh, mặc dù nó đã không dự định dành cho cô.

"Em không còn chút quyền lực nào đối với tôi cả, Carole. Tôi thậm chí không còn ghét em nữa. Em không đáng để tôi phải ghét em. Cứ có bao nhiều tình nhân mà em muốn. Xem liệu tôi có màng đến hay không.

"Bây giờ cách duy nhất mà em có thể làm tôi đau đớn là thông qua Mandy, và tôi sẽ gặp em ở địa ngục trước đã."

༺༒༻

Buổi chiều cô đi cưỡi ngựa. Cô cần không gian và không khí ngoài trời để suy nghĩ. Cảm thấy bố lịch trong bộ quần áo chính thức để cưỡi ngựa, cô yêu cầu người chăm sóc ngựa gắn yên một con ngựa cho cô.

Con ngựa né tránh cô. Khi người giữ ngựa già nua giữ nó lại, ông nói, "Tôi nghĩ là nó còn chưa quên ngọn roi mà cô đã quất nó vào lần trước." Con ngựa khó điều khiển bởi vì nó không nhận ra mùi hương của cô, nhưng Avery để cho ông ta tin những gì ông ta muốn.

Carole Rutledge đã từng là một con quái vật - một kẻ ngược đãi chồng con, và có vẻ như với mọi thứ cô ta từng tiếp xúc qua. Cảnh tượng ở bữa ăn sáng đã làm cho thần kinh của Avery rát buốt, nhưng ít nhất cô biết là cô đang đương đầu với chuyện gì. Mức độ khinh thường của Tate đối với vợ anh bây giờ cũng dễ hiểu. Carole đã có ý định phá thai con anh - hay cái thai mà cô ta đã khẳng định là của anh - tuy nhiên việc cô ta đã làm chuyện đó trước khi bị tai nạn hay không sẽ mãi mãi là điều bí ẩn.

Avery chắp vá lại những chuyện đã xảy ra. Carole đã không chung thủy và đã không cố che đậy nó. Sự thất tín của cô ta sẽ buộc Tate không thể chấp nhận, nhưng với tương lai chính trị anh bị nguy ngập, anh đã quyết định tiếp tục cuộc hôn nhân cho đến khi cuộc bầu cử kết thúc.

Trong cả một khoảng thời gian không xác định, anh đã không ngủ với vợ mình. Anh đã thậm chí dọn khỏi phòng ngủ của họ. Nhưng Carole đã cám dỗ anh làm tình với cô ta một lần nữa.

Liệu đứa bé có phải là con của Tate hay không, việc phá thai của Carole là vấn đề chính trị, và Avery tin cô ta đã có kế hoạch như thế. Nó làm cô khó nghĩ về sự phản đối của dư luận và hậu quả nghiêm trọng nếu có bất kỳ ai phát hiện được. Sức ảnh hưởng của công chúng đối với Tate cũng sẽ mạnh mẽ như của cá nhân.

Khi Avery trở về sau khi cưỡi ngựa, Mandy đang giúp Mona nướng bánh quy. Người quản gia rất tốt với Mandy, vì vậy Avery khen ngợi bánh quy của Mandy và để nó lại cho người phụ nữ lớn tuổi chăm sóc.

Ngôi nhà thật yên lặng. Cô đã nhìn thấy chiếc Mustang của Fanny gầm rú lúc sớm. Jack, Eddy, và Tate luôn ở trong thành phố vào giờ này, làm việc ở trụ sở chính của cuộc vận động hoặc văn phòng luật. Dorothy Rae trốn tránh trong chái nhà của bà như thường lệ. Mona đã nói với cô rằng Nelson và Zee đã đi vào Kerrville cả buổi chiều. Về đến phòng, Avery quăng cái roi ngựa lên giường và sử dụng đồ xỏ ủng để cởi đôi ủng cao dùng để cưỡi ngựa. Cô đi vào phòng tắm và mở nước.

Không phải lần đầu tiên, một cảm giác kỳ quái đi qua người cô. Cô có cảm giác rằng ai đó đã vào phòng trong lúc cô đi vắng. Cánh tay cô sởn gai ốc khi cô kiểm tra mặt bàn trang điểm.

Cô không thể nhớ nếu cô đã để bàn chải tóc ở đó. Chai kem dưỡng da tay của cô đã bị di chuyển chăng? Cô tin chắc là cô đã không để cái nắp của hộp nữ trang mở với chuỗi ngọc đổ ra ngoài. Cô nhận thấy những thứ trong phòng ngủ, cũng bị quậy tung trong khi cô ra ngoài. Cô làm một chuyện mà cô đã chưa bao giờ làm kể từ khi dọn vào phòng của Carole - cô khoá cửa lại.

Cô tắm rửa và mặc vào cái áo choàng dày. Vẫn không thoải mái và đang căng thẳng, cô quyết định nằm xuống một lúc trước khi mặc đồ vào. Khi đầu cô nằm xuống gối, có tiếng rạn nứt.

Một tờ giấy đã được luồn giữa cái gối và áo gối.

Avery nghiên cứu nó với nỗi lo âu. Tờ giấy đã được gấp hai lần, nhưng không có gì được viết ở bên ngoài. Cô sợ phải mở nó. Kẻ đột nhập mong tìm được chuyện gì chứ? Hắn ta đã muốn tìm kiếm thứ gì?

Một chuyện chắc chắn rằng - tờ giấy không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó đã được khôn khéo và cố tình đặt nơi mà cô, và chỉ có cô, mới tìm được nó.

Cô mở nó. Có một hàng chữ được đánh máy ngay giữa tờ giấy trắng, không có đường kẻ:

Bất kể cô đang làm điều gì, nó cũng đang tác dụng rất mạnh lên hắn. Cố gắng duy trì điều đó.

༺༒༻

"Nelson à? "

"Hở? "

Câu trả lời lơ đễnh của ông làm Zinnia cay mày. Bà đặt cây lượt xuống và xoay cái ghế cao ở bàn trang điểm. "Chuyện này rất quan trọng."

Nelson nghiêng tờ báo xuống. Thấy rằng bà đang khó chịu, ông gấp tờ báo lại và đẩy cái ghế để chân của cái ghế tựa dài, đẩy người ngồi dậy. "Anh xin lỗi. Em vừa nói gì? "

"Còn chưa nói gì cả."

"Có chuyện gì à? "

Họ đang ở trong phòng ngủ. Bản tin lúc mười giờ, mà họ đã cùng xem như thói quen thường ngày, đã kết thúc. Cả hai đang chuẩn bị đi ngủ.

Mái tóc đen của Zee sáng ngời sau khi được chải. Những sợi tóc bạc chiếu dáng dưới ánh sáng đèn. Nước da của bà, được chăm sóc kỹ càng vì cái nắng gay gắt của Texas, trơn mịn. Không có những nếp nhăn lo lắng để làm hỏng nó. Cũng không có nhiều nếp nhăn vì cười quá nhiều.

"Có chuyện gì đó giữa Tate và Carole," bà nói.

"Anh nghĩ hôm nay chúng có sự bất hòa." Ông rời khỏi ghế và bắt đầu cởi quần áo. "Hai đứa đều rất im lặng trong bữa ăn tối."

Zee cũng đã nhận thấy sự thù địch trong không khí tối nay. Mỗi khi có liên quan đến tâm trạng của con trai út của bà, bà đặc biệt rất nhạy cảm. "Tate đã không chỉ là ủ rũ, nó đang giận điên."

"Carole có lẽ đã làm điều gì đó mà nó không chấp nhận."

"Và khi Tate giận điên," Zee tiếp tục như thể ông đã không nói gì, "Carole thường là rất sôi nổi. Mỗi khi nó giận dữ, cô ta làm cho nó càng giận thêm với những lời nói ngớ ngẩn và ngu ngốc."

Nelson treo quần của ông lên móc trong tủ áo nơi mà tất cả những cái quần khác của ông được treo. Ông căm ghét sự bừa bãi. "Cô ta đã không ngu ngốc tối nay. Cô ta đã không nói gì."

Zee kẹp chặt lưng ghế của bà. "Đó là điều mà em muốn nói, Nelson. Cô ta cũng đã cáu kỉnh và khó chịu như Tate. Những lần tranh cãi của chúng chưa bao giờ giống như lần này."

Bây giờ chỉ mặc cái quần soóc, ông gấp cái khăn phủ giường lại một cách gọn gàng và leo lên giường. Ông gác tay dưới đầu và nhìn chằm chằm vào trần nhà. "Anh đã nhận thấy vài chuyện xảy ra gần đây không giống Carole chút nào."

"Cảm ơn Chúa," Zee nói. "Em cứ nghĩ em đang điên lên. Em cảm thấy nhẹ nhõm khi biết có người ngoài em cũng đã nhận thấy." Bà tắt đèn và leo lên giường cạnh chồng bà. "Cô ta không còn hời hợt như trước kia nữa, phải không? "

"Được thoát hiểm trong đường tơ kẽ tóc với cái chết đã làm cho cô ta tỉnh táo lại."

"Có lẽ là vậy."

"Em không nghĩ vậy à? "

"Nếu đó là tất cả, em có thể nghĩ đó là lý do."

"Còn chuyện gì nữa? " Ông hỏi.

"Điển hình như Mandy. Carole như là một người khác ở bên nó. Anh có bao giờ nhìn thấy Carole lo lắng về Mandy như cô ta đã làm tối qua sau khi nó gặp ác mộng chưa? Em nhớ có một lần khi Mandy bị sốt một trăm lẻ ba độ. Em điên cuồng lên và nghĩ rằng nó nên được đưa đến phòng cấp cứu. Carole đã lãng đạm nói rằng tất cả những đứa bé đều bị sốt qua. Nhưng đêm qua, Carole đã sợ hãi như Mandy."

Nelson cựa quậy một cách không thoải mái. Zee biết tại sao. Lý do suy diễn làm ông bực bội. Vấn đề hoặc là đen hay trắng. Ông chỉ tin vào sự tuyệt đối, ngoại trừ Chúa, người mà đối với ông là tuyệt đối như thiên đường và địa ngục. Ngoài ra, ông không tin vào bất cứ thứ gì mơ hồ. Ông hoài nghi về cách trị bệnh bằng phân tâm học và tâm thần học. Trong đầu ông, bất kỳ ai tài giỏi có thể giải quyết những khó khăn của riêng mình chứ không rên rỉ nhờ người khác giúp đỡ.

"Carole đã trưởng thành, chỉ có vậy thôi," ông nói. "Thử thách mà cô ta vừa trải nghiệm đã làm cô ta chín chắn lại. Cô ta đang nhìn mọi chuyện bằng một khía cạnh mới. Cô ta cuối cùng thấy trân trọng những gì mà cô ta có - Tate, Mandy, gia đình này. Cũng đã đến lúc cho cô ta sửa đổi."

Zee ước gì bà có thể tin điều đó. "Em chỉ hy vọng là nó kéo dài."

Nelson nằm nghiêng qua, đối mặt với bà, và đặt cánh tay ở thắt lưng của bà. Ông hôn tóc bà nơi bắt đầu bị bạc. "Em hy vọng chuyện gì được kéo dài? "

"Thái độ yêu thương của cô ta đối với Tate và Mandy. Ngoài mặt, cô ta có vẻ quan tâm đến họ."

"Điều đó rất tốt, đúng không? "

"Nếu điều đó là chân thành. Mandy quá mong manh em sợ nó không thể xử lý sự cự tuyệt nếu Carole trở lại với tính tình nóng nảy, không nhẫn nại. Và Tate." Zee nói với tiếng thở dài. "Em muốn nó được vui vẻ, đặc biệt là ở bước ngoặt này trong đời nó, dù nó có thắng cử hay không. Nó xứng đáng có được hạnh phúc. Nó xứng đáng được yêu thương."

"Em luôn muốn nhìn thấy các con của em được hạnh phúc, Zee."

"Nhưng chẳng ai trong số chúng có cuộc hôn nhân hạnh phúc cả, Nelson," bà tuyên bố một cách buồn bã. "Em đã hi vọng là chúng sẽ được hạnh phúc."

Ngón tay ông chạm vào môi bà, cố dò tìm nụ cười không có ở đó. "Em vẫn không thay đổi. Em vẫn còn là người có đầu óc lãng mạn."

Ông kéo cơ thể mảnh khảnh của bà vào người và hôn bà. Đôi tay to lớn của ông cởi cái áo ngủ của bà và vuốt ve làn da trần trụi của bà một cách sở hữu. Họ làm tình trong bóng tối.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.