"Tôi không hiểu anh quá khó chịu về chuyện gì."
Tate quay phắt lại và giận dữ đương đầu người chỉ đạo chiến dịch tranh cử của anh. Eddy Paschal chịu đựng cái nhìn giận dữ với vẻ bình thản. Kinh nghiệm đã dạy anh biết tính tình nóng nảy của Tate sẽ mau qua thôi..
Như Eddy mong, ánh lửa trong mắt Tate chuyển cấp xuống chỉ còn âm ỉ. Anh hạ thấp tay từ hông, làm tư thế của anh bớt thù địch.
"Eddy, vì Chúa, vợ tôi vừa rời khỏi một cuộc giải phẫu phức tạp đã kéo dài mấy tiếng đồng hồ đấy."
"Tôi hiểu."
"Nhưng anh không thể hiểu tại sao tôi khó chịu khi lũ phóng viên bao quanh tôi, đặt câu hỏi này nọ ư ?" Tate lắc đầu, hoài nghi. "Để tôi giải thích rõ cho anh nhé. Tôi không có tâm trạng cho một cuộc họp báo."
"Công nhận là họ quá đáng đi."
"Rất quá đáng."
"Nhưng anh sẽ được bốn mươi giây trên bản tin lúc sáu và mười giờ - cả ba mạng. Tôi đã thâu chúng và sẽ xem lại chúng. Anh trông bực mình, nhưng điều đó chắc chắn là sẽ đến, xét theo hoàn cảnh. Nhìn chung, tôi nghĩ nó nghiêng về lợi thế cho chúng ta. Anh trông giống như nạn nhân của phương tiện truyền thông không nhạy cảm. Cử tri sẽ thông cảm. Đó chắc chắn là một điểm cộng."
Tate cười nhạt khi anh hạ người vào ghế. "Anh cũng tệ như Jack. Anh không bao giờ ngừng vận động cho cuộc tranh cử, đo lường cách này hay cách khác - có lợi cho chúng ta, chống lại chúng ta." Anh rút tay khỏi khuôn mặt. "Chúa ơi, tôi quá mệt mỏi."
"Uống một lon bia đi." Eddy trao cho anh một lon bia lạnh anh ta lấy từ tủ lạnh nhỏ. Lấy một lon cho mình, anh ngồi xuống cạnh giường phòng khách sạn của Tate. Trong chốc lát họ uống trong im lặng. Cuối cùng, Eddy hỏi, "cô ấy tiến triển như thế nào, Tate ?"
Tate nói với một tiếng thở dài. "Sawyer đang kêu be be như một con lừa đực khi ông ta rời phòng mổ. Nói là ông ta rất hài lòng với kết quả - đó là cuộc giải phẫu tốt nhất mà nhóm ông ta từng làm."
"Đó là nhảm nhí hay sự thật ?"
"Tôi hy vọng với Chúa đó là sự thật."
"Khi nào thì anh sẽ có thể được chính mắt kiểm nghiệm ?"
"Cô ấy trông không giống cái gì lúc này. Nhưng trong một vài tuần. . . "
Anh làm một cử chỉ mơ hồ và ấn sâu người vào ghế, duỗi thẳng đôi chân. Đôi ủng của anh gần như đụng phải đôi giày bóng loáng của Eddy. Quần jean mà Tate đang mặt trái ngược với cái quần xanh nước biển được ủi thẳng của Eddy.
Hiện tại, Eddy không cằn nhằn ứng cử viên của anh về y phục bình thường của anh ta. Nền tảng chính trị mà họ đang tạo dựng là cái mà dân thường - siêng năng thuộc tầng lớp trung lưu của Texas - sẽ gia nhập theo. Tate Rutledge sẽ trở thành người đấu tranh cho những người bị đàn áp. Anh ăn mặc như họ - không phải như một cuộc diễn tập chính trị, nhưng vì đó là cách anh đã ăn mặc kể từ thập niên bẩy mươi, khi Eddy gặp anh ở đại học Texas.
"Một trong những người sống sót trong tai nạn đã chết hôm nay," Tate thông báo trong giọng nói nhỏ nhẹ. "Một người đàn ông cỡ tuổi tôi, với bà vợ và bốn đứa con. Anh ta bị tổn thương nội tạng rất nặng, nhưng họ đã phẫu thuật cho anh ta và họ nghĩ anh ta sẽ vượt qua được. Anh ta chết vì bị nhiễm trùng. Chúa ơi," anh nói, lắc đầu, "anh có thể tưởng tượng đã vượt qua được mọi chuyện đó rồi chết vì bị nhiễm trùng không ?"
Eddy có thể nhìn thấy bạn anh đang lặn sâu vào cái huyệt tối của bệnh u sầu. Điều đó có hại cho cuộc sống cá nhân của Tate và cho cuộc vận động. Jack đã bày tỏ mối quan tâm của anh về tinh thần của Tate. Cả Nelson cũng vậy. Bộ phận quan trọng trong công việc của Eddy là đẩy mạnh ý chí của Tate khi nó yếu dần.
"Mandy ra sao?" anh hỏi, làm giọng nói của anh nghe có vẻ rạng rỡ. "Tất cả những người tình nguyện đều nhớ con bé."
"Chúng tôi đã treo biểu ngữ 'chúc phục hồi' mà mọi người đều ký lên vách tường trong phòng nó hôm nay. Hãy cám ơn họ giùm tôi."
"Mọi người muốn làm điều gì đó đặc biệt để kỷ niệm ngày có bé được xuất viện. Tôi sẽ cảnh báo anh rằng ngày mai nó sẽ nhận một gấu bông còn to hơn anh đấy. Con bé là công chúa của cuộc bầu cử này, anh biết đó."
Eddy đã được khen thưởng bằng một nụ cười mệt mỏi. "Bác sĩ bảo với tôi rằng chỗ xương gãy của nó sẽ lành. Chỗ phỏng sẽ không để lại sẹo. Nó sẽ có thể chơi quần vợt, múa cổ vũ cho đội thể thao, nhảy nhót - bất cứ thứ gì nó muốn."
Tate đứng dậy và đi lấy thêm hai lon bia nữa. Khi anh ngồi xuống thư giãn trên ghế lại, anh nói, "Về mặt thể xác, nó sẽ hồi phục. Về mặt tâm lý, tôi không chắc lắm."
"Hãy cho cô nhóc một cơ hội. Người lớn cũng khổ sở với loại chấn thương này. Đó là lý do tại sao hãng hàng không có những cố vấn được huấn luyện để tiếp xúc với những người sống sót trong vụ tai nạn và với gia đình của những người không được sống sót."
"Tôi biết, nhưng Mandy ngay từ đầu đã rất nhút nhát. Bây giờ nó dường như hoàn toàn thu lãnh đạm, thu mình lại. Ồ, tôi có thể làm cho nó cười nếu tôi cố hết sức, nhưng tôi nghĩ nó làm chuyện đó chỉ để vui lòng tôi. Nó không hoạt bát, không có sức sống. Nó chỉ nằm ở đó và nhìn chằm chằm vào khoảng không. Mẹ tôi nói nó khóc trong giấc ngủ và thức dậy la hét vì cơn ác mộng."
"Bác sĩ tâm lý nói sao ?"
"Mụ bê đê đó à," Tate nói, nguyền rủa một cách bực bội. "Cô ta nói sẽ cần thời gian và kiên nhẫn, và tôi không nên mong quá nhiều từ Mandỵ"
"Tôi cũng nói như thế."
"Tôi không tức giận với Mandy vì không làm theo yêu cầu," anh cáu kỉnh hét. "Đó là điều bác sĩ tâm lý đã ám chỉ, và nó làm tôi nổi điên. Nhưng con gái tôi ngồi và trợn tròn mắt như nó gánh cả thế giới trên vai nó, và đó là một hành vi không bình thường cho một đứa nhỏ ba tuổi."
"Không trải qua tai nạn máy bay," Eddy chỉ ra một cách hợp lý. "Những vết thương tâm lý sẽ không chữa lành trong đêm, cũng như những vết thương thể xác của nó."
"Tôi biết. Chỉ là... mẹ kiếp, Eddy, tôi không biết liệu tôi có thể làm những gì Carole, Mandy và dân chúng đi bầu cử cần, tất cả cùng một lúc."
Nỗi sợ hãi nhất của Eddy là Tate sẽ xem xét đến việc liệu anh có nên tiếp tục cuộc tranh đua. Khi Jack bảo anh là có tin đồn trong giới báo chí là Tate rút ra khỏi cuộc đua, anh muốn lùng bắt những kẻ phóng viên nhiều chuyện và chính tay giết chết họ. May mắn thay, Tate đã không nghe tin đồn. Eddy phải giữ cao tinh thần chiến đấu của ứng cử viên.
Chồm người về phía trước, anh nói, "Anh có nhớ thời gian anh chơi trong cuộc đấu quần vợt và thắng nó vào năm thứ hai đại học của chúng ta không ?"
Tate nhìn anh bâng quơ. "Hơi hơi."
"Hơi hơi," Eddy chế giễu. "Lý do cho hồi ức lu mờ là do anh khó chịu vì uống quá nhiều rượu. Anh quên hết mọi chuyện về cuộc đấu và đã uống bia vào đêm trước trận đấu và sung sướng với Delta Gamma. Tôi phải tống anh ra khỏi giường của cô ta, đưa anh vào tắm nước lạnh và đến sân đấu trước chín giờ để chúng ta không bị truất quyền thi đấu."
Tate tặc lưỡi với vẻ chế nhạo. "Câu chuyện này sẽ đưa chúng ta tới một nơi nào đó hả ? Nó có quan trọng không ?"
"Điểm quan trọng là," Eddy nói, chồm người tới phía trước hơn đến nỗi hông anh gần như rời khỏi cạnh giường, "Anh đã vượt qua, dưới điều kiện tệnhất, vì anh biết anh phải làm. Anh là cơ hội duy nhất chúng tôi có để thắng cuộc đấu và anh biết điều đó. Anh đã thắng nó cho chúng tôi, mặc dù vài phút trước trận đấu đầu tiên của anh, anh đã nôn mửa 12 lon bia."
"Chuyện này khác với cuộc đấu quần vợt ở trường đại học."
"Nhưng anh," Eddy nói, chỉ ngón trỏ vào anh, "Là giống nhau. Từ khi tôi biết anh, anh lúc nào cũng tỏ ra có khả năng ứng đối với tình hình. Suốt hai năm chúng ta trải qua với nhau ở UT (đại học Texas), qua cuộc huấn luyện phi công, qua chiến tranh Vietnam, khi anh vác tôi ra khỏi cánh rừng già chết tiệt, có khi nào anh đã thất bại để là một anh hùng chết tiệt chưa?"
"Tôi không muốn trở thành người hùng. Tôi chỉ muốn trở thành một hạ nghị sĩ có năng lực cho người dân Texas mà thôi."
"Và anh sẽ làm được."
Vỗ đầu gối anh như thể một quyết định quan trọng đã được thông qua, Eddy đứng lên và đặt lon bia trống rỗng trên bàn trang điểm. Tate cũng đứng lên, và anh thoáng nhìn thấy bóng mình trong gương.
"Ôi Chúa lòng lành." anh rà tay qua hàm râu mọc lỏm chỏm trên quai hàm anh. "Ai sẽ bỏ phiếu cho một người như thế này chứ ? Tại sao anh lại không nói với tôi là tôi trông thật tệ chứ ?"
"Tôi không có tim." Eddy vỗ nhẹ giữa xương vai của anh. "Anh chỉ cần được nghỉ ngơi. Và tôi đề nghị anh cạo râu vào sáng mai."
"Tôi sẽ đi bệnh viện lúc sáng sớm. Họ bảo tôi là Carole sẽ được đưa khỏi phòng hồi sức lúc sáu giờ và chuyển vào phòng riêng. Tôi muốn có mặt ở đó."
Eddy nghiên cứu đôi giày bóng loáng của anh trong chốc lát trước khi ngước mắt nhìn người bạn hơi cao hơn anh. "cách anh đang dính sát vào cô ta qua chuyện này - à, ờ, tôi nghĩ thật đáng khâm phục."
Tate gật đầu một cái, nói gọn. "Cám ơn."
Eddy định nói thêm, nhưng thay đổi ý kiến, và vỗ nhẹ cánh tay của Tate. Tate sẽ không thích nghe bị tư vấn hôn nhân tư từ bất kỳ ai, nhất là từ một người độc thân.
"Tôi sẽ rời khỏi và để cho anh đi ngủ. Giữ liên lạc ngày mai nhé. Chúng tôi sẽ mong đợi được nghe về tình trạng của Carole."
"Mọi chuyện ở nhà thế nào?"
"Nguyên trạng."
"Jack nói anh sẽ xếp đặt cho Fancy làm việc ở trụ sở chính."
Eddy cười và, biết là Tate sẽ không mếch lòng với lời bình luận công kích về cháu gái anh, nói thêm, "Vào ban ngày tôi bảo cô ấy nhét thư vào phong bì. Vào ban đêm, chỉ có trời mới biết ai đang nhồi nhét cô ta."
Francine Angela Rutledge phóng qua mặt người gác cửa với tốc độ bảy mươi lăm dặm một giờ trong chiếc xe một tuổi nhìn như thể bị tàn phá đã năm năm. Bởi vì cô không thích thắt dây an toàn, cô bị xóc nảy lên khỏi ghế đến sáu inch. Khi cô rơi xuống lại, cô đang cười. Cô yêu cảm giác gió thổi tung mái tóc vàng dài của cô, ngay cả trong mùa đông. Lái nhanh, coi thường luật lệ giao thông một cách trắng trợn, chỉ là một trong những đam mê của Fancy.
Một cái khác nữa là Eddy Paschal.
Sự khao khát của cô về anh là gần đây và, cho đến nay, dở dang và không được đền đáp lại. Cô rất tự tin là rồi thì anh cũng sẽ đến với cô.
Trong khi chờ đợi, cô làm cho mình bận rộn với người vác hành lý ở quán trọ Holiday tại Kerrville. Cô đã gặp anh ta ở trạm xe tải vài tuần trước. Cô đã dừng lại đó sau xuất phim khuya, vì nó là một trong vài chỗ trong thị trấn còn mở cửa sau mười giờ và nó nằm trên đường về nhà của cô.
Ở trạm xe tải Buck và Fancy đã âm ỉ nhìn nhau qua những dãy bàn trong khi cô nhâm nhi coca cola hương vani qua một ống hút lớn. Buck ăn ngấu nghiến bánh hamburger kẹp thịt muối xông khói. Cách miệng anh ngấu nghiến gặm bánh xăng - uých đầy mở khêu gợi cô, như dự định. Vậy là trên đường đi ngang qua bàn anh, cô đã đi chậm lại như thể để nói chuyện, sau đó tiếp tục đi. Cô nhanh chóng trả tiền, không phí thời gian để tán gẫu với người thâu ngân như cô thường làm, và đi thẳng đến chỗ đậu chiếc xe mui trần của cô ở bên ngoài.
Đẩy trượt dưới vô-lăng, cô mỉm cười một cách tự mãn. Bây giờ chỉ là vấn đề về thời gian. Nhìn qua cửa sổ rộng của quán, cô thấy chàng trai trẻ nhồi nhét vài miếng bánh hamburger sau cùng vào miệng và quăng đủ tiền lên bàn để trả hoá đơn trước khi đi ra cửa cho một cuộc theo đuổi nóng bỏng.
Sau khi trao đổi tên và nói bóng gió, Buck đã đề nghị họ gặp nhau tại đó vào đêm sau, cùng thời gian, để dùng bữa tối. Fancy thậm chí có ý tưởng hay hơn - dùng bữa điểm tâm ở khách sạn.
Buck nói rằng không sao với anh vì anh có quyền sử dụng tất cả những căn phòng bỏ không ở quán trọ Holiday. Sự sắp xếp trái phép và mạo hiểm khêu gợi Fancy vô cùng. Môi cô đã nở một nụ cười được luyện tập mà cô biết trên chọc-đũng quần. Nó hứa hẹn một thời gian vui vẻ.
"Tôi sẽ đến đó lúc bảy giờ đúng," cô nói bằng giọng khàn đục. "Tôi sẽ mang bánh rán, anh hãy mang theo bao cao su." Trong khi cô không có đạo đức nhiều hơn một con mèo hoang, cô cũng thông minh và quá ích kỷ để đánh liều bị mắc bệnh hiểm nghèo cho những cuộc ăn chơi của cô.
Buck đã không phải là sự thất vọng. Những gì anh ta thiếu trong sự khéo léo anh ta đền bù lại với sức chịu đựng. Anh ta rất mạnh và muốn làm hài lòng cô đến nỗi cô giả vờ không nhận thấy những cái mụn nhọt trên mông anh ta. Tóm lại, anh ta có một cơ thể khá tốt. Đó là lý do tại sao cô đã ngủ với anh ta sáu lần kể từ buổi sáng đầu tiên.
Họ sẽ ở chung tối nay, đêm anh ta được nghỉ, trong căn hộ tồi tàn mà anh ta vô cùng tự hào, ăn bữa tối kiểu Mehico dở tệ, uống rượu rẻ tiền, hút thuốc cỏ mắc tiền - là đóng góp của Fancy cho buổi tối - và làm tình trên thảm vì nó trông có vẻ sạch sẽ đối với cô hơn là tấm trải giường.
Buck rất dễ thương. Anh ta nghiêm chỉnh. Anh ta rất hứng tình. Anh ta thường nói với cô là anh ta yêu cô. Anh ta cũng được. Nhân vô thập toàn.
Ngoại trừ Eddy.
Cô thở dài, làm căng chiếc áo len ngang bộ ngực không mang nịt vú của cô. Trái với sự không tán thành của bà cô, Zee, Fancy không tin vào giới hạn áp đặt bởi nịt vú hơn những áp đặt bởi dây an toàn.
Eddy đẹp trai. Anh lúc nào cũng chỉnh tề, và ăn mặc như một người đàn ông, không phải là một cậu bé. Những kẻ vụng về ở địa phương, hầu hết là những kẻ hay gây chuyện và lỗ mãng, mặc quần áo chăn bò. Chúa ơi ! Mặc đồ viễn tây là OK tại mọi nơi. Không phải cô đã mặc bộ đồ lòe loẹt nhất mà cô có thể tìm vào năm cô là nữ hoàng cưỡi ngựa sao ? Nhưng đối với cô, nó là dành riêng trong khu vục dành cho những cuộc biểu diễn cưỡi ngựa.
Eddy mặc đồ vest ba mảnh phù hợp và áo sơ mi lụa, giày da Ý. Anh luôn luôn có mùi giống như anh vừa mới tắm xong. Nghĩ về anh trong nhà tắm làm cô la hét. Cô sống vì ngày cô có thể chạm vào cơ thể trần trụi của anh, hôn, liếm anh khắp nơi. Cô chỉ biết là anh sẽ nếm rất ngon.
Cô quằn quại thích thú với suy nghĩ đó, nhưng cái cau mày thất kinh nhanh chóng thay thế cho vẻ mặt hạnh phúc của cô. Trước tiên cô phải chữa bệnh khó chịu vì tuổi tác của họ. Sau đó cô sẽ phải giúp anh khắc phục việc cô là cháu gái của người bạn thân nhất. Eddy đã không nói đó là lý do tại sao anh đang kềm chế, nhưng Fancy không thể nghĩ ra được lý do nào khác làm anh tránh lời mời gọi rành rành trong mắt cô mỗi lần cô nhìn anh.
Mọi người trong gia đình đã hết sức thích thú khi cô tình nguyện đến làm việc ở trụ sở chính của cuộc vận động. Ông đã ôm cô một cái gần như tước hết hơi thở của cô. Bà đã mỉm một nụ cười nhạt, quý phái mà Fancy căm ghét và đã nói bằng giọng nhỏ nhẹ, nhạt nhẽo của bà, "Tuyệt vời biết bao, cháu yêu "Bố đã nói lắp vì bất ngờ. Mẹ đã thậm chí tỉnh táo đủ lâu để nói với cô là bà vui mừng là cô đang làm điều gì đó hữu ích để thay đổi một chút.
Fancy đã hi vọng sự hồi đáp của Eddy cũng sẽ nhiệt tình như thế, nhưng anh chỉ tỏ vẻ thích thú. Anh chỉ nói là, "chúng tôi cần tất cả sự giúp đỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?"
Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang lại cho anh sự thoả mãn khi nhìn thấy cô huyên thuyên.
Vì thế cô đã nhìn anh với vẻ tôn trọng và nói một cách sốt sắng, "tôi sẽ làm hết sức mình với bất cứ những gì tôi đảm nhận, Eddy."
Chiếc Mustang mui trần tốc độ cao để lại một đám bụi khi cô dừng lại ở cửa trước của ngôi nhà và tắt động cơ. Cô hy vọng sẽ đến chái nhà mà cô ở với cha mẹ cô mà không gặp gỡ bất kỳ ai, nhưng cô không gặp may mắn như thế. Ngay khi cô đóng cửa lại, ông cô gọi ra từ phòng khách. "Ai đó ?"
"Là cháu, thưa ông."
Ông chặn cô lại ở hành lang. "Chào, cháu yêu." Ông cúi đầu hôn má cô. Fancy biết rằng ông đang lén kiểm tra mùi rượu trong hơi thở của cô. Để chuẩn bị cho chuyện đó, cô đã nhai hết ba viên kẹo bạc hà trên đường về nhà để che đậy mùi rượu rẻ tiền và mùi thuốc.
Ông đứng thẳng, hài lòng. "Cháu đã đi đâu tối nay vậy ?"
"Đi xem phim," cô nói dối. "Cô Carole ra sao rồi ? Cuộc phẫu thuật OK chứ ?"
"Bác sĩ nói nó diễn ra rất tốt. Sẽ khó đưa ra kết luận gìtrong một hoặc vài tuần."
"Chúa ơi, chuyện đã xảy ra với khuôn mặt của cô ấy thật là khủng khiếp, phải không?" Fancy kéo khuôn mặt xinh đẹp của cô với cái cau mày buồn bã một cách phù hợp. Khi cô muốn, cô có thể đánh đôi mi dài trên đôi mắt xanh dương lớn của cô và nhìn như một thiên thần. "Cháu hy vọng là sẽ ổn."
"Ông chắc chắn là nó sẽ ổn."
Cô có thể nói qua nụ cười dịu dàng của ông là sự lo lắng của cô đã làm ông cảm động. "Tốt, cháu rất mệt. Bộ phim chán đến nỗi cháu gần như ngủ gục. Chúc ông ngủ ngon, thưa ông." Cô nhón chân để hôn má ông và trong đầu co rúm lại,. Ông sẽ đánh cô bằng roi ngựa nếu ông biết môi cô đã được chiếm đóng chỉ dưới một giờ trước đây.
Cô đi xuống hành lang chính và quẹo trái vào một hành lang khác. Qua cánh cửa gấp đôi rộng ở cuối, cô vào chái nhà cô ở cùng với cha mẹ cô. Cô đặt tay trên cửa vào phòng cô và định mở nó thì Jack ló đầu qua cánh cửa phòng ngủ của ông.
"Fancy ?"
"Chào bố," cô nói với nụ cười tươi rói. "Chào."
Ông không hỏi cô đã đi đâu vì ông thật sự không muốn biết. Đó là lý do tại sao cô kể cho ông nghe. "Con đã ở nhà...bạn." Cô cố tình ngập ngừng, một cách chiến lược, và được khen thưởng bằng cái nhìn nghi ngờ ở miệng và mắt của cha cô. "Mẹ đâu?"
Ông nhìn qua vào phòng. "Đang ngủ."
Thậm chí từ nơi cô đứng, Fancy có thể nghe tiếng ngáy vang dội của mẹ cô. Bà không chỉ "đang ngủ," bà đang say ngất.
"Tốt, ngủ ngon," Fancy nói, đi vào phòng ngủ của cô.
Ông giữ cô lại. "Mọi chuyện ở trụ sở chính thế nào rồi ?"
"Tốt."
"Con có thích công việc đó không ?"
"Được thôi. Có chuyện để làm."
"Con có thể quay lại trường đại học."
"Không thích."
Ông cau mày nhưng không la rầy. Cô biết ông sẽ không. "Tốt, ngủ ngon, Fancy."
"Ngủ ngon," cô trả lời một cách láo xược và đóng cánh cửa phòng ngủ ở phía sau cô.
༺༒༻