"Chuyện này trở thành như là một cảnh tượng quá quen thuộc." Tate giận dữ chận đầu Avery ngay khoảnh khắc cô đến ngưỡng cửa phòng ngủ của Mandy. "Tôi đi tới đi lui, chẳng biết em ở chổ địa ngục nào."
Không kịp thở, cô vội vã băng qua phòng và cẩn thận khom người ở cạnh giường. Mandy đang ngủ, nhưng có dấu nước mắt trên má nó. "Em xin lỗi. Zee nói với em là nó đã có một cơn ác mộng khác." Mẹ của Tate đã chờ cô trong phòng khách khi cô vào nhà.
Tate có vẻ thậm chí càng khích động hơn cả Zee. Khuôn mặt anh buồn rầu và hốc hác, tóc anh không chải. "Chuyện đó đã xảy ra khoảng 1 tiếng đồng hồ trước đây, ngay sau khi nó ngủ thiếp đi."
"Nó có nhớ chuyện gì không ?" cô hỏi, ngước nhìn anh đầy hy vọng.
"Không," anh trả lời cộc lốc. "Tiếng thét của chính nó đã đánh thức nó."
Avery vuốt tóc của Mandy và thì thầm, "Em lẽ ra nên ở đây."
"Em khốn kiếp chắc chắn là nên làm thế. Nó đã khóc đòi em. Em đã đi đâu vậy ?"
"Em có việc lặt vặt phải làm." Giọng nói cưỡng chế của anh làm cho cô phát điên lên, nhưng cô hiện đang quan tâm đến đứa nhỏ hơn chuyện tranh cãi với Tate. "Bây giờ em sẽ ở lại với nó."
"Em không thể. Những người đến từ Wakely và Foster đang ở đây."
"Ai cơ?"
"Những người tư vấn mà chúng ta đã thuê để giám thị cuộc vận động. Cuộc họp của chúng tôi bị ngắt quãng bởi cơn ác mộng của Mandy, và thời gian của họ rất đắc. Chúng ta đã bắt họ chờ đủ lâu."
Anh đẩy tới cô khỏi phòng ngủ của Mandy và về phía cánh cửa nhìn ra sân chính. Avery khăng khăng từ chối. "Anh đang khó chịu với chuyện gì nhất vậy, Tate - ác mộng của con gái anh, hay bắt những nhân vật quan trọng chờ đợi ?"
"Đừng thử tánh nóng nảy của tôi bây giờ, Carole," anh nói, nghiến qua kẽ răng đang đóng chặt. "Tôi đã ở đây an ủi nó, không phải em."
Cô thừa nhận lý lẽ của anh bằng cách nhìn chỗ khác như có lỗi. "Em cứ nghĩ anh phản đối dùng các tư vấn chuyên nghiệp cho cuộc vận động của anh."
"Tôi đã đổi ý."
"Eddy và Jack đổi nó cho anh."
"Họ có ý kiến của họ, nhưng tôi làm quyết định sau cùng. Dù sao chăng nữa, họ đang ở đây, đang chờ để bàn về chiến lược với chúng ta."
"Tate, đợi chút," cô nói, đặt bàn tay kiềm chế trên ngực anh khi anh di chuyển qua cô. "Nếu anh không cảm thấy đúng về chuyện này, chỉ cần từ chối họ. Cho đến bây giờ, cuộc vận động của anh đã dựa trên anh – anh là ai và anh tin và làm việc vì điều gì. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu những kẻ gọi là chuyên gia này cố thay đổi anh chứ ? Anh sẽ không cảm thấy bị thay thế à ? bị tương ứng à ? Các cố vấn tài giỏi nhất thậm chí cũng có thể sai. Xin đừng để cho mình bị gây áp lực phải làm điều gì đó mà anh không muốn làm."
Anh gỡ bàn tay của cô ra khỏi phía trước áo sơ mi của anh. "Nếu tôi có thể bị gây áp lực để làm điều gì đó, Carole, thì tôi lẽ ra đã ly dị em cách đây lâu rồi. Đó là điều mà tôi đã được khuyên nên làm."
༺༒༻
Sáng hôm sau cô bước ra ngoài bồn tắm và quấn cái khăn tắm lỏng lẻo quanh người. Khi cô đứng ở phía trước gương, dùng cái khăn lau khô tóc, cô nghĩ cô thấy một chuyển động trong phòng ngủ qua cánh cửa đang hé mở. Lúc đầu tưởng cô đó có thể là Fancy. Cô mở tung cửa, nhưng vội chùn lại.
"Jack !"
"Tôi xin lỗi, Carole. Tôi cứ nghĩ thím đã nghe tiếng gõ cửa của tôi."
Ông đang đứng bên trong cửa vào phòng cô. Nếu ông đã gõ cửa, cô chắc chắn là sẽ không cho phép ông vào phòng. Ông đang nói dối. Ông đã không có gõ cửa. Tức giận hơn là bối rối, cô kéo chặt cái khăn tắm hơn quanh người.
"Anh muốn gì, Jack ?"
"À, bọn họ để lại cái này cho thím."
Không rời mắt khỏi cô, ông quăng một bìa hồ sơ nhựa lên giường. Cái nhìn chăm chú của ông làm cô rất không thoải mái. Đó là cái nhìn dâm đãng, nhưng cũng chua cay. Cái khăn tắm để lộ đôi chân và vai cô. Ông có thể phát hiện sự khác biệt trong cơ thể của cô từ Carole không ? Ông có biết cơ thể của Carole đã trông giống như thế nào không?
"Đám người nào ?" cô hỏi, cố không để cho vẻ khó chịu lộ ra ngoài.
"Từ Wakely và Foster. Họ không có cơ hội để trao nó cho thím tối qua trước khi thím đùng đùng bỏ đi khỏi cuộc họp."
"Tôi đã không đùng đùng bỏ đi khỏi cuộc họp. Tôi đã đi vào trong để kiểm tra Mandy."
"Và ở lại đó cho đến sau khi họ rời khỏi." Cô không nói lời xin lỗi hoặc phủ nhận. "Thím không thích họ, đúng không ?"
"Vì anh hỏi cho nên tôi mới nói là tôi không thích họ. Tôi thấy bất ngờ là anh thích."
"Tại sao ?"
"Vì họ đang chiếm đoạt vị trí của anh."
"Họ làm việc cho chúng ta, không phải là ngược lại."
"Nó không nghe có vẻ như thế đối với tôi," cô nói. "Họ độc đoán và cưỡng ép. Tôi không phản ứng tốt với loại người cậy quyền như vậy, và tôi sẽ hết sức ngạc nhiên nếu Tate dung thứ nó cho bất cứ khoảng thời gian đáng kể nào."
Jack cười. "Cảm giác như thím có về họ và những lời khuyên cậy quyền của họ thì thím sẽ có một thời gian khó khăn phải chịu đựng đấy." Ông chỉ tay xuống tập hồ sơ.
Tò mò, Avery đến gần giường và nhặt nó lên. Cô mở nó và quét mắt qua vài trang đầu. "Danh sách của những điều nên làm và không nên làm cho vợ của một ứng cử viên."
"Đúng thế, Bà Rutledge."
Cô đóng mạnh bìa hồ sơ và thả nó lại xuống giường.
Một lần nữa Jack cười. "Tôi rất vui mừng rằng tôi chỉ là người chạy việc vặt. Eddy sẽ rất bực tức nếu thím không đọc và xử lý mọi thứ trong đó."
"Eddy có thể xuống địa ngục. Và anh cũng vậy. Và bất cứ ai muốn làm Tate thành một người máy nịnh nọt, thiết lập quan hệ, người có thể có cách nói chuyện dí dỏm nhưng không gì được gì có giá trị tuyệt đối để lắng nghe cũng vậy."
"Thím đã trở thành người hoàn toàn tham gia vào cuộc vận động cho chú ấy à ? Đột nhiên thím là một đồng minh đáng tin cậy của chú ấy."
"Khốn kiếp đúng."
"Cô nghĩ mình đang đùa chuyện quái gì vậy, Carole ?"
"Tôi là vợ anh ấy. Và lần sau anh muốn gặp tôi, Jack, thì gõ cửa mạnh hơn."
Ông bước một bước hằn thù về phía cô, khuôn mặt ông hằn vẻ giận dữ. "Hãy diễn kịch những gì cô muốn ở trước mặt người khác, nhưng khi chúng ta ở riêng - "
"Mẹ, con đã vẽ cho mẹ một bức tranh nè." Mandy chạy vào xong, vẫy một tờ giấy dày.
Jack trừng mắt nhìn vào Avery, sau đó quay ngoắt lại và bước ra khỏi phòng. Cô chúc mừng mình đã đứng vững một cách khác thường, nhưng bây giờ đầu gối của cô mềm nhũn và cô ngồi phịch xuống cạnh giường, ôm Mandy vào người và giữ chặt. Cô nhấn môi trên đỉnh đầu của con bé. Sẽ rất khó nói là người nào đang tìm thấy niềm an ủi từ người nào.
"Mẹ ?"
"Con đã vẽ gì thế ? Để mẹ xem nào." Avery thả nó ra và nghiên cứu những màu sắc mà Mandy đã quẹt qua tờ giấy. "Thật là tuyệt vời!" cô kêu lên, mỉm cười tươi rói.
Sau mấy tuần từ chuyến viếng thăm với bác sĩ Webster, Mandy đã tiến bộ rất nhiều. Nó đang dần dần bước ra khỏi lớp vỏ mà nó đã tách biệt mình bên trong. Đầu óc của nó đầy sáng tạo. Cơ thể nhỏ bé của nó có vẻ thấm nhuần với năng lượng. Cho dù lòng tự tin của nó vẫn còn dễ vỡ, nó không có vẻ hoàn toàn rất dễ vỡ như trước đây.
"Đó là Ba. Và đây là Shep," con bé líu lo, chỉ đến một vệt mực xanh đậm trên giấy.
"Mẹ thấy rồi."
"Con có thể ăn một cây kẹo cao su không ? Mona bảo con xin mẹ."
"Một cái thôi nhé. Đừng nuốt nó. Mang nó đến cho mẹ khi con không muốn nó nữa."
Mandy hôn cô một nụ hô ẩm ướt. "Con yêu mẹ."
"Mẹ cũng yêu con." Avery ôm chặt nó một lần nữa, giữ nó cho đến khi Mandy oằn người thoát khỏi và vội đi tìm kẹo cao su của nó.
Avery đi theo nó ra đến cửa và đóng lại. Cô nghĩ đến chuyện khóa nó lại. Có những người trong ngôi nhà này mà cô muốn chặn lại.
Nhưng có những người cô phải để ngỏ cửa, chỉ để phòng hờ. Mandy, là một. Và Tate.
༺༒༻
Van mở hộp cá thu và mang nó quay lại giàn máy video. Dạ dày của anh cuối cùng đã truyền đạt đến não là phải có chất bổ dưỡng để sống. Nếu không, anh lẽ ra sẽ quá thu hút trong những gì anh đang làm, anh sẽ không bao giờ nhớ để ăn. Anh múc một khúc cá từ cái hộp đến miệng bằng một cái thìa sạch hợp lý.
Kẹp cái muỗng trong miệng, anh sử dụng cả hai tay để rút một cuộn băng từ một cái máy và đút một cuộn băng mới vào máy khác. Trong khả năng này, anh hoạt động tốt như một con bạch tuột nhiều vòi.
Anh đặt cuộn băng đầu tiên trong cái thùng được đánh dấu và chú tâm đến cuộn băng đang chạy. Những khúc màu xuất hiện trên màn hình, sau đó đếm ngược.
Van nuốt thức ăn mà anh đã giữ trong miệng, hút một hơi thuốc lá đang cháy, uống một ngụm rượu uýt xki, sau đó vốc lên một miếng cá thu khác khi anh ngả người ra trong ghế và gác chân lên cạnh bàn.
Anh đang theo dõi một cuốn phim tài liệu mà anh đã quay nhiều năm trước cho một đài truyền hình ở Des Moines. Đề tài là về sách báo khiêu dâm trẻ em. Đây không phải là phiên bản bị pha hay chỉnh sửa đã được trình chiếu. Đây là bản sao của cá nhân anh - cái mà chứa tất cả cảnh phim mà anh đã quay hơn mười hai tuần trong khi đi theo một đạo diễn, một ký giả, một người giữ thiết bị, và một người về âm thanh. Nó chỉ là một trong hàng trăm cuốn băng trong thư viện cá nhân to lớn của anh.
Cho đến nay, không có gì anh đã xem đã chứng minh khái niệm đang làm cho anh cáu tiết rằng anh đã nhìn thấy ai đó trong đoàn người tháp tùng Rutledge trước đây, và nó không phải là người đàn ông có mái tóc xám mà Avery rất quan ngại. Van thậm chí không biết chắc là anh đang tìm thứ gì, nhưng anh phải bắt đầu ở một nơi nào đó. Anh sẽ không dừng lại cho đến khi anh tìm thấy nó - dù "nó" là gì. Cho đến khi anh quay lại cuộc vận động bầu cử với Rutledge, anh không có bất cứ thứ gì tốt hơn để làm ngoại trừ dùng thuốc.
Anh vẫn có thể làm điều đó sau.
༺༒༻
"Eddy đâu?" Nelson hỏi từ chỗ của ông ở đầu bàn ăn.
"Anh ấy phải ở lại trễ," Tate trả lời. "Anh ấy đã nói đừng đợi anh ấy cho bữa ăn tối."
"Dường như tất cả chúng ta không bao giờ cùng ngồi với nhau để ăn tối nữa cả," Nelson nhận xét với cái cau mày. "Dorothy Rae, Fancy đâu?"
"Nó …nó …" Dorothy Rae bối rối không biết con gái bà đang ở đâu.
"Nó vẫn còn ở trụ sở chính khi con rời khỏi," Tate nói, giải cứu cho chị dâu của anh.
Jack cười với cha mẹ ông. "Nó đã và đang đặt nhiều thời gian ở đó, đúng không, Mẹ ?"
Zee mang lại cho ông nụ cười ấm. "Nó đã sốt sắng hơn mẹ kỳ vọng."
"Công việc rất tốt đối với nó."
"Đó chỉ là sự bắt đầu," Nelson làu bàu.
Avery, ngồi trước mặt Jack, giữ mồm giữ miệng. Cô nghi ngờ Fancy đang làm việc trong tất cả thời gian cô ta trải qua ở trụ sở chính của cuộc vận động. Cô có vẻ là người duy nhất để ý đến chuyện Fancy và Eddy thường đi về muộn với nhau.
Mandy kêu cô giúp phết bơ vào bánh mì cho nó. Khi Avery làm xong và ngước đầu lên, cô bắt gặp Jack đang nhìn cô. Ông mỉm cười, như thể họ đã chia sẻ một bí mật bẩn thỉu nào đó. Avery nhanh chóng quay mặt đi và tập trung vào cái đĩa của cô trong khi cuộc đàm thoại xoay quanh cô.
Fancy về đến vài phút sau và ngồi phịch xuống ghế, tính tình của cô ta có vẻ chua cay như vẻ mặt của cô ta.
"Cháu không có phép tắc với ai cả, cháu gái ?" Nelson hỏi nghiêm nghị.
"Chúa ơi, bông cải," cô lầm bầm, đẩy cái tô qua một bên.
"Ông sẽ không chấp nhận loại ngôn ngữ đó," Nelson hét.
"Cháu quên," cô la to cộc cằn.
Khuôn mặt của ông trở nên đỏ lựng giận dữ. "Ông cũng sẽ không chấp nhận bất cứ sự hỗn xược nào từ cháu." Ông bắn cái nhìn ý nghĩa qua Jack, người đang cúi đầu, và Dorothy Rae, người đang với lấy ly rượu. "Hãy cho thấy cách xử sự đàng hoàng đi. Ngồi thẳng dậy và ăn bữa tối của cháu."
"Không bao giờ có bất cứ thứ gì đàng hoàng để ăn quanh đây cả," Fancy phàn nàn.
"Cháu nên xấu hổ về bản thân mình, Francine."
"Cháu biết, cháu biết, Ông ạ. Tất cả những đứa trẻ chết đói đó ở Châu Phi. Hãy tiết kiệm bài thuyết pháp này, OK ? Cháu sẽ về phòng cháu."
"Cháu sẽ ở lại chỗ đó," ông quát tháo. "Cháu là một phần của gia đình, và trong gia đình này, mọi người ăn tối với nhau."
"Không cần phải lớn tiếng, Nelson," Zee nói, chạm vào tay áo của ông.
Khuôn mặt của Fancy sừng sĩa. Cô nhìn trừng trừng ông cô một cách chống đối, nhìn cha mẹ cô một cách khinh thường, nhưng cô ngồi im.
Như thể không có chuyện gì xảy ra, Nelson tiếp tục cuộc đàm thoại nơi nó đã dừng lại khi cô đi vào. "Nhóm người Wakely và Foster đang thiết lập một chuyến đi khác cho Tate." Ông đem lại tin tức này cho những người phụ nữ trong nhà đã không được nghe nó trực tiếp.
Avery nhìn Tate. "Anh chỉ mới biết chiều nay thôi," anh nói một cách phòng thủ, "và đã không có thời gian để nói cho em biết trước bữa tối. Em sẽ nhận được bản kế hoạch."
"Chúng ta sẽ đi đâu ?"
"Hầu như mỗi góc đường trong bang."
Zee chậm miệng bà. "Con sẽ vắng mặt bao lâu ?"
"Hơn một tuần."
"Đừng lo lắng về Mandy, Carole," Nelson nói. "Ông sẽ chăm sóc cho cháu. Đúng không, Mandy ?"
Con bé cười toét miệng với ông và gật gù đầu. Con bé không bao giờ thấy phiền khi bị bỏ lại ở nhà với họ. Theo cách bình thường, Avery lẽ ra sẽ không day dứt về việc bỏ lại nó. Tuy nhiên, Mandy đã có một cơn ác mộng khác vào đêm trước – lần thứ hai trong tuần. Nếu nó đang trên bờ vực của bước đột phá, Avery ghét phải xa nó. Có lẽ Mandy có thể đi với họ. Đó là điều mà cô cần thảo luận với Tate trước khi những kế hoạch cuối cùng đã được làm.
Eddy thình lình xuất hiện ở ngưỡng cửa mở của phòng ăn. Mona, người rõ ràng là đang dọn dẹp món ăn chính, nói với anh là bà đã giữ ấm bữa ăn tối của anh. "Tôi sẽ mang nó ra ngay."
"Đừng phiền." Mắt anh quét nhanh quanh bàn, chiếu vào mọi người đang ngồi. "Tôi sẽ phải ăn sau."
Tâm trạng của Fancy sáng bừng lên đáng kể. Ánh sáng xuất hiện sau đôi mắt ảm đạm của cô ta. Cái bĩu môi gắt gỏng của cô ta biến thành nụ cười. Cô ngồi ngay lại trong ghế và nhìn anh với vẻ thán phục và ham muốn.
"Tôi ghét phải phá hỏng bữa ăn tối của mọi người," anh bắt đầu.
Nelson vẫy tay lờ đi. "Cậu trông có vẻ khó chịu."
Đó là lời nói nhẹ đi, Avery nghĩ. Eddy đang rất tức giận.
"Có chuyện gì vậy? Chúng ta lại tuột nút trong các cuộc trưng cầu ý kiến à?"
"Có chuyện gì xấu à ?"
"Tôi e là thế," Eddy nói, chọn câu hỏi của Zee để đáp lại. "Ralph và Dirk đang đi chung với tôi, nhưng tôi bảo họ đợi trong phòng khách cho đến khi tôi có cơ hội để nói chuyện riêng với gia đình."
Ralph và Dirk là hai người đàn ông từ Wakely và Foster được phân công cho cuộc vận động của Tate. Tên của họ thường được đề cập đến trong các cuộc đàm thoại. Avery luôn sợ khi nghe nhắc đến họ, vì cô thường có phản ứng tiêu cực với dù bất cứ thứ gì được nói sau đó.
"Sao?" Nelson nhắc một các sốt ruột. "Tốt nhất là hoàn thành tin xấu cho xong."
"Nó liên quan đến Carole." Mỗi cặp mắt trong phòng di chuyển đến nơi cô ngồi giữa Tate và Mandy. "Người phá thai của cô ấy sắp sửa nói ra tất cả."
༺༒༻