Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

"Anh cứ nghĩ giờ này nó đã lên giường rồi chứ."

Tate nói từ lối vào phòng tắm của Mandy. Avery đang quỳ bên cạnh bồn tắm, nơi Mandy đang đùa những ngón tay của nó qua lớp bong bóng.

"Có lẽ nên làm thế, nhưng bọn em hơi lạm dụng dầu tắm tạo bọt."

"Anh thấy rồi."

Tate bước vào và ngồi trên nấp toilet. Mandy mỉm cười với anh.

"Làm trò cho bố xem đi," Avery nói với con bé.

Một cách vâng lời, đứa bé ôm lên một ít bọt xà phồng và thổi mạnh chúng, làm những bong bóng trắng bay tứ phía. Vài cái đáp trên đầu gối của Tate. Anh làm cho chuyện to tát lên. "Whoa, này, Mandy, con gái ! Con đang tắm, chứ không phải bố đâu nhé."

Cô bé cười khúc khích và vốc lên một ít bọt xà phòng khác. Lần này miếng bọt xà phòng đáp  trên mũi của Avery. Để cộng thêm sự thích thú của Mandy, cô hắt hơi. "Mẹ nên chấm dứt chuyện này trước khi nó vượt ngoài tầm kiểm soát." Cô cúi người trên bồn tắm, luồn tay vào nách Mandy, và bế cô bé ra.

"Đây, đưa nó cho anh." Tate đang chờ để gói gọn con gái anh trong cái khăn lớn.

"Cẩn thận đấy. Rất trơn trợt khi ướt."

Mandy, được gói gọn trong lớp khăn bông màu hồng mềm mại, được bồng vào phòng ngủ nối tiếp của cô bé và đặt xuống bên cạnh giường. Đôi chân nhỏ mũm mĩm đụng lớp thảm dày. Lớp sợi dày cộm của nó ngập cả mười ngón chân con bé. Tate ngồi xuống cạnh giường cô và bắt đầu lau khô con bé với đôi tay đầy kinh nghiệm.

"Áo ngủ ?" anh hỏi, nhìn lên Avery một cách mong đợi.

"Ồ, vâng. Đến ngay." Có một tủ cao với sáu ngăn kéo, và một cái tủ rộng với ba ngăn kéo. Áo ngủ được giữ ở đâu đây ? Cô di chuyển về phía cái tủ rộng và mở ngăn kéo trên cùng. Quần lót và vớ.

"Carole ? Ngăn kéo thứ nhì."

Avery đáp lại với tự tin. "Con bé cũng sẽ cần quần áo lót, đúng không ?" anh mở cái khăn lớn khỏi Mandy và giúp con bé mặc vào quần áo lót, sau đó kéo cái áo ngủ qua đầu nó trong khi Avery lật chăn trên giường nó. Anh bế Mandy đặt vào đó.

Avery mang ra cây lược từ tủ, ngồi xuống cạnh Tate trên giường, và bắt đầu chải tóc cho Mandy. "Con ngửi thơm tho lắm," cô thì thầm, cúi xuống hôn gò má hồng hào của con bé khi cô chải tóc cho nó xong. "Có muốn một ít phấn không ?"

"Như của mẹ hả ?"Mandy hỏi.

"Hừm, như của mẹ." Avery quay lại tủ để lấy một hộp âm nhạc nhỏ đựng phấn bột mà cô đã nhìn thấy lúc nãy. Quay lại giường, cô mở nắp. Giai điệu Tchaikovsky vang lên. Cô chậm miếng bông phấn vào lớp bột, sau đó chậm nó vào ngực, bụng, và cánh tay của Mandy. Mandy nghiêng đầu lại. Avery chậm phấn lên cổ con bé. Cười khúc khích, Mandy khom vai và nhét tay vào đùi con bé.

"Nhột quá, Mẹ."

Cách xưng hô làm Avery giật mình và mang nước mắt đến mắt cô. Cô kéo đứa nhỏ vào vòng tay ôm chặt. Một khoảnh khắc sau cô mới có thể nói chuyện lại được. "Giờ thì con thật sự ngửi rất thơm, phải không Bố ?"

"Chắc chắn rồi. Ngủ ngon, Mandy." Anh hôn cô bé, đỡ nó ngã xuống gối, và nhét chăn xung quanh nó.

"Ngủ ngon." Avery cúi xuống để khẽ hôn vội lên má con bé, nhưng Mandy ôm choàng cổ của Avery và hôn miệng cô. Rồi nó nằm nghiêng lại, kéo con gấu Pooh rất được yêu chuộng vào người, và nhắm mắt lại.

Có phần hơi mê mụ bởi cách thể hiện âu yếm tự phát của Mandy, Avery đặt hộp nhạc về chỗ cũ, tắt đèn, và đi trước Tate qua ngưỡng cửa và xuống hành lang về phía phòng mình.

"Cho ngày đầu tiên của chúng ta - "

Cô không nói thêm khi anh chộp cánh tay cô và đẩy cô vào trong phòng ngủ, tựa vào bức tường gần nhất. Giữ chắc một tay quanh bắp tay cô, anh đóng cửa để họ sẽ không bị nghe và chống tay kia vào tường gần đầu cô.

"Anh làm sao thế ?" cô hỏi.

"Ngậm miệng và nghe đây." Anh di chuyển đến gần, mặt anh căng lên vì giận dữ. "Anh không biết em đang chơi trò gì với anh. Hơn nữa, anh không quan tâm. Nhưng nếu em dám đụng đến Mandy, anh sẽ đá em ra khỏi nhà nhanh đến nỗi đầu em bổ nhào đấy, hiểu chưa?"

"Không. Em không hiểu."

"Chết tiệt nếu em không," anh cằn nhằn. "Hành vi dễ thương và ngọt ngào này là chuyện tào lao."

"Hành vi ư ?"

"Anh là người trưởng thành đấy."

"Anh là tên du côn. Hãy thả tay tôi ra."

"Tôi nhìn ra hành vi của em là gì. Nhưng Mandy là một đứa con nít. Đối với nó là sự thật, và nó sẽ đáp lại với điều đó." Anh áp cơ thể của mình sát vào hơn "Rồi, khi em quay lại với con người cũ của em, em sẽ làm nó bị thương tổn không thể cứu vãn."

"Em - "

"Tôi không thể để cho chuyện đó xảy đến với nó, tôi sẽ không."

"Anh cho em ít lòng tin quá đấy, Tate."

"Tôi không tin em chút nào."

Cô hít nhanh một hơi thở gay gắt.

Anh nhìn cô một cách thô bạo. "Được, sáng nay em làm sững sờ đám phóng viên vì tôi. Cám ơn em. Em nắm tay tôi trong cuộc họp báo. Dễ thương làm sao. Chúng ta đeo một cặp nhẫn cưới phù hợp. Lãng mạn làm sao," anh nói với vẻ khinh miệt.

"Em đã thậm chí làm cho người trong nhà, em là người biết rõ nhất đó là ai, phỏng đoán rằng em trải qua một loại kinh nghiệm trong bệnh viện - nhìn thấy Chúa Giêxu hoặc cái gì đó."

Anh hạ thấp đầu xuống sát cô. "Tôi biết em rất rõ, Carole. Tôi biết em dễ thương và tử tế ngay trước khi em đánh đòn kết liễu." Tăng áp lực trên cánh tay cô, anh nói thêm, "tôi biết chắc điều đó, nhớ không ?"

Bị khốn đốn, Avery nói một cách nhiệt thành, "Em đã thay đổi, em đã khác."

"Chết tiệt, em chỉ thay đổi chiến thuật thôi, chỉ là vậy. Nhưng tôi không quan tâm đến chuyện em diễn hay như thế nào để làm một người vợ hoàn hảo của một ứng viên, em đã kết thúc rồi. Những gì tôi nói cho em biết trước tai nạn vẫn không thay đổi. Sau cuộc bầu cử, dù cho kết quả ra sao, em sẽ ra đi, bé cưng."

Sự đe doạ đuổi đi của anh không làm cho cô sợ. Avery Daniels đã bị tước đoạt hết mọi thứ rồi - ngay cả lai lịch của cô. Những gì làm Avery kinh ngạc  là Tate Rutledge, người có tính tình liêm trực mà cô lẽ ra sẽ đánh liều mạng sống của cô, rốt cuộc là một kẻ giả dối.

"Anh sẽ điều khiển công chúng như thế à ?" cô đã rít lên. "Anh sẽ trải qua cuộc vận động này với tôi đóng vai người vợ tận tuỵ của anh, đứng cạnh anh, vẫy tay mỉm cười và cung cấp bài diễn văn ngu ngốc đó được sáng tác sẵn cho tôi, chỉ để làm phương tiện có được nhiều phiếu bầu hơn hả ?" Cô hét vang. "vì một ứng cử viên có một gia đình hạnh phúc có nhiều cơ hội thắng hơn một kẻ đang trong quá trình ly hôn. Có phải vậy không ?"

Mắt anh trở nên cứng như đá lửa. "Thử rất hay, Carole. Đổ trách nhiệm cho tôi nếu nó làm em cảm thấy dễ chịu hơn về những hành động của em. Em biết rất rõ là tại sao tôi đã không đá em ra khỏi nhà cách đây đã lâu. Tôi muốn cuộc bầu cử này cho mình và cho những người theo tôi. Tôi sẽ không làm cho các cử tri thất vọng. Tôi không thể làm bất cứ thứ gì để có thể ngăn không cho tôi thắng, thậm chí phải giả vờ để sống ở hạnh phúc với em."

Một lần nữa anh kiểm tra cô một cách khinh bỉ "Cuộc phẩu thuật làm cho vẻ ngoài của em tươi mới hơn, nhưng em bên trong em vẫn còn xấu xa."

Avery đang gặp khó khăn để giữ những lời phí báng anh đang tuôn trên người Carole tách biệt với bản thân mình. Cô nuốt mỗi lời sỉ nhục vào tận tim, như thể nó đã được nhắm đến cô mà không phải là người vợ quá cố của anh. Cô muốn biện hộ cho mình đối với lời chỉ trích của  anh, để phản công với vũ khí của phụ nữ. Bởi vì, trong khi tính khí dữ dội của anh rất đáng ngại, nó cũng rất lôi cuốn.

Cơn phẫn nộ của anh chỉ tăng cường thêm vẻ quyến rũ của anh. Nó toả ra từ anh mạnh mẽ như mùi hương sau khi anh cạo râu. Miệng anh trông cứng và thô bạo. Nó trở thành mục tiêu của Avery để làm mềm nó.

Cô ngước đầu, thách thức với cái nhìn đầy phẫn nộ của anh. "Anh có chắc là em vẫn như xưa không đấy ?"

"Chắc chắn."

Trượt cánh tay qua vai anh, cô siết chặt tay sau cổ anh. "Anh có chắc chắn không Tate ?" Nhón chân, cô áp đôi môi hé mở của mình lên môi anh. "Tuyệt đối chắc chắn chứ ?"

"Đừng làm việc này. Nó chỉ làm em càng giống một con điếm."

"Em không phải !"

Lời sỉ nhục đau đớn. Trong cách nào đó, cô đang tự bán mình với chồng của một người phụ nữ khác để lấy được câu chuyện. Nhưng điều đó không thúc đẩy cô nhiều như nhu cầu tình dục phát triển mạnh hơn bất cứ thứ gì cô từng biết. Có hay không có câu chuyện của cô, cô thực sự mong muốn đưa cho Tate sự âu yếm và tình yêu đã thiếu từ hôn nhân của anh với Carole.

"Em không phải là người phụ nữ trước đây. Em thề với anh là em không phải."

Cô nghiêng đầu qua một bên và đặt môi cô vào môi anh. Bàn tay cô giữ phía sau gáy anh, ngón tay cô lùa qua tóc anh và kéo anh xuống. Nếu anh thật sự muốn, anh có thể kháng cự lại, Avery trấn an mình.

Nhưng anh để đầu anh kéo xuống với cô. Được khuyến khích, cô sử dụng đầu lưỡi ẩm ướt của mình để thăm dò môi anh. Người anh căng lên, nhưng nó là dấu hiệu yếu ớt, không chịu đựng.

"Tate ?" cô nhẹ nhàng cắn nhẹ môi dưới của anh với răng cô.

"Chúa ơi."

Bàn tay chống đỡ người anh trên tường rơi xuống. Avery bị đẩy lùi khi cô bị ép giữa cơ thể của anh  và bức tường. Một cánh tay ôm chặt quanh thắt lưng cô. Tay kia ôm chặt hàm cô, hầu như nghiền nó giữa những ngón tay mạnh mẽ của anh. Nó giữ đầu cô đúng chỗ trong khi anh hôn cô một cách ngấu nghiến. Anh phong kín cái miệng đang mở ra cho anh với cái mút dịu dàng, sau đó đào bới lưỡi anh vào chỗ ẩm ướt mượt mà.

Làm cô thở hổn hển, anh nghiêng đầu qua phía bên kia và giày vò cô với những cú đánh nhanh của lưỡi anh qua môi cô và chỉ bên trong chúng. Bàn tay cô di chuyển đến má anh. Cô đặt lòng bàn tay cô trên chúng và chạy đầu ngón tay qua xương gò má của anh khi cô dâng hiến mình hoàn toàn cho nụ hôn của anh.

Anh mò mẫm quần áo của cô, luồn tay dưới váy, vào quần lót, và lấp đầy nó bằng da thịt mệm mại của người phụ nữ. Cô rên rỉ sung sướng khi anh nâng người cô áp vào vật căng cứng của anh và áp nó vào giữa đùi cô.

Avery cảm thấy ướt đẫm và nóng bừng. Bộ phận sinh dục của cô ẩm ướt và ấm áp. Ngực cô đau nhói vì căng cứng. Núm vú cô nhức nhối.

Sau đó cô đột ngột bị bỏ rơi.

Cô chớp mắt để tập trung. Đầu cô đụng mạnh vô bức tường ở phía sau. Cô chống tay trên nó để giữ mình không bị sụm xuống sàn.

"Tôi đồng ý với em nó là một hành vi tinh tế," anh nói cứng nhắc. Má anh đỏ bừng và mắt anh giãn ra. Hơi thở của anh nhanh và cạn. "Em không la lối như em thường làm, nhưng lịch lãm hơn. Rất khác, nhưng rất quyến rũ. Có lẽ thậm chí quyến rũ hơn."

Cô nhìn xuống vật căng cứng trong quần jean của anh, cái nhìn làm những lời nói thành vô dụng.

"Được, tôi đang căng cứng," anh thú nhận với tiếng gầm gừ tức giận. "Nhưng tôi sẽ chết vì nó trước khi tôi sẽ ngủ với em lại."

Anh rời khỏi. Không đóng sầm cửa sau lưng anh, nhưng bỏ ngỏ nó, càng sỉ nhục hơn là anh đã bỏ đi. Chán nản và thương tổn, Avery bị bỏ lại một mình trong phòng của Carole, với vải hoa sặc sỡ của Carole, sự hỗn độn của Carole.

Mọi người trong gia đình đã nhận thấy những hành động mâu thuẫn hoang mang trong nhân cách của Carole, nhưng hành vi kỳ quặc của cô đang làm cho một người đặc biệt tỉnh táo trong đêm. Sau mấy tiếng đồng hồ đi lảng vảng xung quanh nhà, tìm kiếm câu trả lời trong bóng tối, kẻ bị mất ngủ đặt câu hỏi với mặt trăng.

Con chó cái đó đang gởi trò gì thế này ?

Không có sự thay đổi nào trong cô ta có thể xác định chính xác. Sự khác biệt trong khuôn mặt cô ta rất tinh tế, kết quả của cuộc phẫu thuật tạo hình. Mái tóc ngắn làm cô ta trông có vẻ khác, nhưng nó không quan trọng. Cô ta đã bị sụt vài cân, làm cô ta trông ốm hơn trước đây, nhưng chắc chắn là không bị giảm cân đến mức bức thiết. Về vẻ ngoài, cô ta gần như tương tự như trước khi xảy ra tai nạn. Sự thay đổi bên trong mới đáng chú ý và khó hiểu một cách chết tiệt.

Con chó cái đang giở trò gì thế này ?

Căn cứ vào hành vi của cô ta từ khi tai nạn máy bay, một người sẽ nghĩ gần kề với cái chết đã mang lại cho cô ta lương tâm. Nhưng không thể nào. Cô ta không biết ý nghĩa của chữ đó. Mặc dù với mọi thiện chí cô ta đang làm, đó là điều mà rõ ràng cô ta muốn tất cả mọi người tin.

Có thể nào là Carole Rutledge đã thay đổi ý định ? Có thể nào cô ta tìm kiếm sự chấp thuận của chồng cô ta ? Có thể nào cô ta muốn làm một người mẹ thương yêu, ân cần ?

Đừng đùa chứ.

Cô ta thật ngu ngốc để chuyển đổi chiến thuật lúc này. Ả đã và đang làm tốt với những gì ả đã được thuê để làm : hủy hoại linh hồn của Tate Rutledge, sao cho đến lúc viên đạn bùng nổ trong đầu hắn, nó sẽ gần như là một phúc lành đối với hắn.

Carole Navarro rất lý tưởng cho công việc đó. Ồ, ả đã phải được lau chùi sạch sẽ, sắp xếp gọn gàng, ăn mặc đúng mốt, và được dạy không được dùng từ có bốn chữ cái (chửi thề). Nhưng đến lúc mọi chuyện hoàn tất, ả đã là một gói hàng hấp dẫn của thông minh, có đầu óc, tinh tế, và quyến rũ mà Tate không thể kháng cự lại.

Hắn đã không biết là trí thông minh của ả đã được rửa sạch tất cả những lời lẽ thô tục, trí tuệ của ả chỉ là sự chắt lọc trên đường phố, sự tinh tế mà ả sở hữu, và quyến rũ của ả đầy dối trá. Theo như kế hoạch, hắn đã mê tít gói hàng, vì nó đã hứa hẹn mọi thứ mà hắn đang tìm kiếm trong một người vợ.

Carole sống trong huyền thoại cho đến sau khi Mandy ra đời - cũng đã theo kế hoạch. Nó đã từng là sự nhẹ nhõm cho ả tiến hành giai đoạn hai và bắt đầu có những cuộc tình lăng nhăng. Sự trói buộc của một người đáng trọng đã làm ả bực bội trong một thời gian dài. Sự kiên nhẫn ả đang bị kéo căng. Một khi được thả lỏng, ả đã biểu diễn rất tuyệt.

Chúa ơi, thật là vui mừng tuyệt diệu khi nhìn thấy Tate trong bi kịch của hắn !

Trừ cái lần viếng thăm không suy xét trong bệnh viện ICU đó, hắn không hề nhắc đến sự liên minh bí mật của họ kể từ khi ả được giới thiệu với Tate cách đây bốn năm. Không bằng lời hay cử chỉ để làm lộ hiệp ước mà họ đã làm khi ả được tuyển dụng cho công việc.

Nhưng từ sau tai nạn máy bay, ả thậm chí hay lẩn tránh hơn bình thường. Ả hay quan sát - một cách sít sao. Ả đang làm vài chuyện khác lạ và khác thường, thậm chí đối với Carole. Cả gia đình đang nhận thấy những nét tính cách xa lạ.

Có lẽ ả đang hành động khác lạ cho địa ngục của nó. Điều đó sẽ rất giống ả. Ả thích làm chuyện quá đáng chỉ vì thích. Điều đó không nghiêm trọng, nhưng hắn bực bội là ả đã chiếm thế chủ động thay đổi kế hoạch mà không bàn bạc trước.

Có lẽ ả đã chưa có cơ hội để bàn bạc. Có lẽ ả biết chuyện gì đó về Tate mà không người nào khác biết được và mà cần phải hành động theo ngay lập tức.

Hay có lẽ con chó cái - và đây là điều có khả năng nhất - đã quyết định rằng được làm vợ của một thượng nghị sĩ sẽ đáng giá hơn số tiền mà ả sẽ nhận được vào ngày Tate nằm trong quan tài. Suy cho cùng, sự thay đổi bản chất của ả trùng khớp với cuộc bầu cử chọn ứng cử viên trong đảng.

Cho dù động cơ của ả là gì đi nữa, kiểu hành vi mới này chỉ phiền phức. Ả nên coi chừng, nếu không ả sẽ bị cắt bỏ. Ở thời điểm này, hắn có thể tiến hành tất cả mà không cần có sự tham gia của ả. Con chó cái ngu ngốc không nhận biết điều đó à ?

Hay  cuối cùng thì ả cũng nhận ra rằng viên đạn thứ nhì được định sẵn cho ả ?

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.