Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Tate mở cửa vào phòng và nhìn ra một cách dò hỏi ở ba người đang đứng chỉ ở bên ngoài ngưỡng cửa. "Có chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Ông Rutledge, tôi xin lỗi đã làm phiền ông," một trong những cảnh sát mặc đồng phục nói. "Ông có biết cô gái trẻ này không?"

"Tate?" Avery hỏi, gia nhập với anh ở trước cửa. "Ai -? Fancy?"

Nét mặt của cô gái không thân thiện. Một cảnh sát đang nắm chặt bắp tay của cô ta, nhưng thật khó nói là anh ta đang kiềm chế hay hỗ trợ cô ta. Cô ta đang tựa người vào anh, rõ ràng là đã say bí tỉ.

"Có chuyện gì vậy?" Eddy đến gần cửa và nhìn thấy cảnh tượng. "Chúa ơi," anh thì thầm bằng một sự kinh tởm.

"Các người làm ơn nói cho họ biết tôi là ai, để họ để cho tôi yên được không?" Fancy yêu cầu một cách thù địch.

"Đây là cháu gái của tôi," Tate thông báo một cách cứng rắn cho cảnh sát biết. 'Tên nó là Francine Rutledge."

"Đó là những gì giấy phép lái xe của cô ta đã ghi, nhưng chúng tôi phải tin lời của cô ta là cô ta có quan hệ với ông."

"Có cần thiết phải đưa nó đến đây đây với cả một đội hộ tống có vũ trang không?"

"Hoặc là ở đây hoặc là nhà tù đấy, ông Rutledge."

"Vì tội gì?" Avery hỏi.

"Lái xe vượt tốc độ, lái xe trong khi say xỉn. Cô ta đã phóng chín mươi lăm (dặm một giờ) trên  đường cua đấy."

"Là chín mươi tám," Fancy chỉnh lại.

"Cảm ơn các vị đã đưa nó về đây an toàn. Tôi lên tiếng cho mẹ và cha nó nữa."

Fancy hất tay của viên cảnh sát ra. "Vâng, cám ơn nhiều."

"Chúng tôi sẽ phải trả giá bao nhiêu để giữ kín chuyện này?" Eddy hỏi viên cảnh sát.

Một người quắc mắt nhìn anh khinh khỉnh. Người khác lờ anh hoàn toàn và chỉ nói với Tate. "Chúng tôi nghĩ ông không cần tin tức xấu ngay lúc này."

"Tôi rất biết ơn cho điều đó."

"Tốt, sau bài diễn văn mà ông đã phát biểu ở Houston, đứng về phía những người thi hành pháp luật và tất cả, cộng sự của tôi và tôi cho đó là ít nhất những gì chúng tôi có thể làm."

"Cám ơn các anh rất nhiều."

"Chúc may mắn trong cuộc bầu cử, ông Rutledge." Họ bỏ mũ chào một cách tôn kính trước đi xuống hành lang trải thảm về phía thang máy và nhân viên bảo vệ đang đực mặt ra nhìn.

Avery đóng cửa lại đằng sau họ. Mọi người đã đi ngủ ngoại trừ bốn người. Mandy đang ngủ trong căn phòng kế bên. Một sự im lặng đáng ngại tràn ngập trong căn phòng – sự bình lặng trước cơn bão.

"Fancy, cháu đã ở đâu thế?" Avery hỏi nhỏ cô.

Cô ta vung hai cánh tay qua đầu cô và xoay tròn một cách vụng về. "Nhảy đầm. Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời," cô nói đớt, nháy mắt với Eddy. "Dĩ nhiên, không có ai ở đây sẽ nghĩ thế vì tất cả các người quá già. Quá đứng đắn. Vì thế - "

"Cô đúng là một con chó cái nhỏ ngớ ngẩn." Eddy dùng mu bàn tay tát vào miệng cô. Sức mạnh của cái tát tai đánh ngã cô xuống sàn nhà.

"Fancy!" Avery ngã quỵ bên cạnh cô gái sửng sốt. Máu túa ra từ vết cắt trên môi cô gái.

"Eddy, có vấn đề quái gì với anh vậy?" Tate hỏi, chụp cánh tay anh ta.

Eddy hất tay Tate ra và nhào tới bên trên Fancy. "Cô đang định làm hỏng mọi thứ hả? Cô có biết điều gì có thể đã xảy ra nếu hai tên cảnh sát đó đã không thấy cần phải đưa cô về đây không? Trò trẻ con ngớ ngẩn này có thể là chúng ta thua cuộc bầu cử đấy," anh hét lên.

Tate chộp cổ áo anh ta và kéo mạnh anh ta trở lại. "Anh nghĩ là mình đang làm gì thế hả?"

"Cô ta tự chuốc lấy mà."

"Không phải là từ anh!" Tate rống lên. Anh đẩy mạnh vai của Eddy làm anh ta lảo đảo lùi lại. Eddy lấy lại thăng bằng, gầm gừ, và lao đến Tate.

"Hai người dừng lại ngay!" Avery đứng bật dậy và di chuyển vào giữa họ. "Các người sẽ kéo cả cái khách sạn này xuống ngay trên đầu của chúng ta đấy, và nó sẽ gây ra loại tiêu đề nào đây hả?"

Hai người đàn ông đứng đối mặt với nhau như hai con bò đực cào đất, nhưng ít ra là họ không còn la hét nữa. Avery lại quỳ xuống với Fancy và giúp cô ta đứng lên. Cô gái vẫn còn quá mê mụ đến nỗi không tỏ ra chút chống đối nào, nhưng cô rên rỉ trong đau đớn và hối hận.

Tate chạm nhẹ vào má cô, sau đó chỉ ngón cảnh báo vào bạn anh. "Đừng bao giờ, đừng bao giờ, chạm tay vào người nhà của tôi như thế nữa."

"Tôi xin lỗi, Tate." Eddy vuốt mái tóc rối bù của anh. Giọng anh thấp, bình tĩnh, lạnh lùng. Con người lạnh lùng, băng giá đã được khôi phục lại.

"Đó là một lĩnh vực trong đời tôi nơi mà ý kiến của anh không có giá trị," Tate nói một cách giận dữ, môi anh chỉ hơi di chuyển để tuôn ra lời nói.

"Tôi đã nói là tôi xin lỗi rồi. Tôi còn có thể làm chuyện gì khác chứ?"

"Anh có thể ngưng ngủ với nó."

Tất cả đều bị bất ngờ. Eddy và Fancy không nghĩ là Tate biết. Avery đã nói với anh là cô tình nghi chuyện đó, nhưng đó là trước khi cô biết chắc chắn điều đó. Hai người phụ nữ tiếp tục choáng váng và im lặng. Eddy đi đến cửa.

Trước khi anh ra ngoài, anh nói, "Tôi nghĩ tất cả chúng ta cần thời gian để dịu xuống."

Avery nhìn Tate với tình yêu và sự kính trọng vì đã nhanh chóng đứng về phía Fancy, sau đó đặt cánh tay qua vai của cô gái. "Nào, tôi sẽ đưa cháu về phòng cháu."

Khi đã về phòng, cô đợi Fancy tắm rửa. Xuất hiện từ phòng tắm, với mái  tóc được kẹp lại, và mặc cái áo thun ngắn tay dài như cái áo ngủ, cô trông có vẻ trẻ trung và ngây thơ.

"Tôi đã làm tạm một cái túi nước đá cho môi của cháu đây." Avery trao cho cô ta cái túi nhựa đầy đá và đưa cô về phía giường.

"Cám ơn. Thím thật giỏi trong chuyện đó."

Fancy chống mình dựa vào tấm ván đầu giường và chạm túi nước đá vào môi dưới. Nó đã hết chảy máu, nhưng bầm và sưng tấy. Cô nhắm mắt lại. Nước mắt lọt qua đôi mi và lăn tròn xuống gò má trơn mịn của cô. Avery ngồi xuống cạnh giường và nắm tay cô ta.

"Đồ đểu cáng. Tôi ghét anh ta."

"Tôi không nghĩ vậy," Avery nhẹ nhàng lật ngược. "Tôi tin rằng cháu nghĩ cháu yêu anh ta."

Fancy nhìn cô. "Nghĩ mình yêu anh ta à?"

"Tôi nghĩ cháu yêu cái ý tưởng rằng mình yêu anh ta. Cháu thật sự biết được bao nhiêu về Eddy chứ? Chính cháu đã nói với tôi rằng cháu biết rất ít. Tôi nghĩ cháu muốn yêu anh ta vì cháu biết trong tận đáy lòng rằng mối quan hệ đó không phù hợp và không có cơ hội tồn tại."

"Thím là ai thế, bác sĩ tâm lý nghiệp dư ư?"

Fancy có thể tạo ra sự căng thẳng đối với sự kiên nhẫn của bất kỳ ai, nhưng Avery trả lời đều đều, "Tôi đang cố làm bạn với cháu."

"Thím chỉ đang cố nói ra vì thím muốn anh ấy cho mình."

"Cháu thực sự tin điều đó à?"

Cô gái nhìn cô chằm chằm một hồi lâu, và cô ta nhìn càng lâu, thì đôi mắt cô ta càng ngấn nước nhiều hơn. Cuối cùng, cô ta cúi đầu. "Không. Ai cũng có thể thấy rằng thím yêu Chú Tate." Cô hít mũi. "Và chú ấy cũng mê tít thím."

Cô kéo môi dưới qua răng. "Ôi, Chúa ơi," cô than khóc, "tại sao không thể có ai đó yêu tôi chứ? Có chuyện gì với tôi vậy? Tại sao mọi người đối xử với tôi như cứt vậy, giống như tôi vô hình hoặc là cái gì đó chứ?"

Cửa cống đã mở tung và tất cả sự thiếu tự tin của cô tuôn ra. "Eddy chỉ là đang sử dụng tôi để thỏa mãn sinh lý, đúng không? Tôi đã hy vọng rằng có lẽ anh ta sẽ yêu tôi vì cái gì đó hơn chỉ là những gì tôi sẵn sàng làm trên giường. Tôi lẽ ra phải biết rõ nhất," cô nói thêm bằng một giọng nho nhỏ cay đắng.

Avery kéo Fancy vào cánh tay cô. Fancy kháng cự lại một giây hoặc hai, sau đó bớt gay gắt và để mình được an ủi trong khi cô ta khóc lóc trên vai của Avery. Khi tiếng khóc của cô lắng xuống, Avery đẩy nhẹ cô ra.

"Cháu biết là có một người nên ở trong chuyện này không?"

Fancy lau khuôn mặt ẩm ướt  của cô với mu bàn tay. "Là ai?"

"Mẹ cháu."

"Thím đang đùa phải không?"

"Không. Cháu cần bà ấy, Fancy. Hơn thế nữa," Avery nói, ấn đầu gối của Fancy để nhấn mạnh, "bà ấy cần cháu. Bà ấy đang rất cố gắng để đền bù cho lỗi lầm đã qua. Tại sao lại không cho bà ấy một cơ hội chứ?"

Fancy cân nhắc một lát, sau đó gật đầu giận dỗi. "Chắc chắn, tại sao không chứ, nếu nó sẽ làm cho bà già cảm thấy đáng kể."

Avery quay số phòng. Jack trả lời ngái ngủ. "Dorothy Rae đã lên giường rồi hả? Chị ấy có thể đến phòng của Fancy không?"

"Có chuyện gì vậy?"

Avery nhìn môi của Fancy và nói dối, "Không gì. Chỉ là một buổi tụ họp dành riêng cho phụ nữ thôi."

Không đầy một phút Dorothy Rae gõ cửa. Bà đang mặc đồ ngủ. "Có chuyện gì vậy, Carole?"

"Vào đi."

Ngay khi bà nhìn thấy khuôn mặt của Fancy, bà đứng chết lặng trong đường đi và nâng cao tay lên ngực . "Ôi, đứa con bé bỏng của tôi! Đã xảy ra chuyện gì với con thế?"

Môi dưới của Fancy run run. Đôi mắt cô lại ngân ngấn nước. Cô dang tay ra và, bằng một giọng yếu đuối, run rẩy nói, "Mẹ?"

༺༒༻

"Em đã để cho họ khóc trong vòng tay của nhau," Avery báo với Tate vài phút sau đó. "Đêm nay điều tốt nhất có thể đã xảy ra."

"Anh không nghĩ anh từng thấy Eddy rất bất hợp lý." Trong lúc cô đi khỏi, anh đã cởi đồ chỉ còn mặc cái quần. Để ngực trần, anh đang đi tới đi lui trong phòng, vẫn chờ cơ hội để gây sự.

"Anh ta quyết tâm làm cho anh được bầu. Khi một vài chuyện  xảy ra có thể gây nguy hiểm cho điều đó, thói nóng nảy của anh ta bùng nổ."

"Nhưng đánh phụ nữ ư?" Tate nghi ngờ hỏi, lắc đầu.

"Anh biết anh ta đang ngủ với Fancy bao lâu rồi?"

"Một vài tuần."

"Anh ta nói cho anh biết à?"

"Không, anh nhìn thấy dấu hiệu."

"Anh có nói bất cứ thứ gì với anh ta về chuyện đó không?"

"Anh có thể nói gì chứ? Anh ta là người trưởng thành. Nó cũng vậy. Có trời biết anh ta đã không ép buộc nó hoặc dụ dỗ nó đánh mất sự trong trắng của nó."

"Em đoán là không," Avery nói với một tiếng thở dài. "Nhưng với mọi kinh nghiệm tình dục của nó, Fancy rất dễ bị tổn thương, Tate. Anh ta làm nó đau khổ."

"Đừng hiểu sai ý anh. Anh không phải là đang biện hộ - "

"Hãy nghe kìa!"

Avery giơ tay lên và báo hiệu cho anh im lặng. Sau đó, di chuyển cùng một lúc, họ vội vã chạy về phía phòng ngủ của Mandy và nhào qua cửa.

Nó đang vùng vẫy chân tay, đánh mạnh chúng vào tấm phủ giường. Khuôn mặt nhỏ của nó nhăn nhúm và đẫm mồ hôi. Nó đang khóc than, môi nó thổn thức.

"Mẹ ơi! Mẹ ơi!" Nó la hét cái tên đó liên tục.

Theo bản năng, Avery đến với nó. Tate đặt tay kiềm chế tay lên vai cô. "Em không thể. Đây có thể là nó."

"Ôi, không được đâu, Tate, làm ơn."

Anh lắc đầu một cách cương quyết. "Chúng ta phải làm thế."

Vì thế Avery ngồi ở một bên Mandy và Tate ngồi ở bên kia. Mỗi người đều trải qua địa ngục với tiềm thức của đứa nhỏ đã trải qua.

"Không, Không." Nó thở hổn hển, há to miệng. "Mẹ ơi? Con không thể nhìn thấy Mẹ. Con không thể ra ngoài."

Avery nhìn Tate. Ngón tay anh đang áp trên mũi và miệng, mắt anh cố định trên đứa con gái đang bị giày vò.

Mandy bất ngờ ngồi nhỏm dậy, như thể một cái lò xo đã hất tung đầu nó khỏi gối. Ngực nó đang dâng lên và hạ xuống nhanh chóng. Mắt nó đang mở trừng trừng, nhưng nó vẫn còn vật lộn với cơn ác mộng.

"Mẹ ơi!" Nó la hét. "Gỡ con ra. Con sợ quá. Gỡ con ra!"

Sau đó mí mắt nó bắt đầu hấp háy và, cho dù hơi thở của nó vẫn còn đứt quãng, nó không còn nghe như thể nó đã chạy hàng dặm và mỗi hơi thở có thể là hơi thở cuối cùng của nó.

"Mẹ đã gỡ con ra," nó thì thầm. "Bây giờ Mẹ đã gỡ con ra rồi." Nó ngã lại xuống giường, và khi nó làm thế, nó tỉnh giấc.

 

Khi mắt nó định thần lại, nó chiếu cái nhìn hoang mang từ Tate đến Avery. Nó ném cơ thể nhỏ nhắn vào cánh tay của Avery. "Mẹ, Mẹ đã gỡ con ra. Mẹ đã đưa con thoát khỏi đám khói."

Avery ôm Mandy trong cánh tay và ôm chặt nó. Cô nhắm chặt mắt lại và cảm ơn Chúa đã chữa lành cho đứa trẻ đã trở nên rất thân thương với cô. Khi cô mở mắt ra, chúng kết hợp với mắt Tate. Anh với tay và vuốt ve má cô với khớp ngón tay, sau đó đặt bàn tay trên đầu của con gái anh.

Mandy ngồi xổm xuống và công bố, "Con đói rồi. Con có thể ăn kem không?"

Cười một cách nhẹ nhõm, Tate bế nó vào cánh tay anh và dao động nó lên cao trên đầu anh. Nó thét cười. "Con chắc chắn là có thể. Hương vị gì?"

Anh gọi kem từ dịch vụ mang lên phòng, và gọi người đến thay những tấm trải giường ẩm ướt, nhăn nhúm trên giường của Mandy. Trong khi họ chờ, Avery thay cái áo ngủ khác cho Mandy và chải tóc cho nó. Tate ngồi ngắm nhìn họ.

"Con gặp ác mộng," Mandy nói với họ khi nó sử dụng một cái lược khác trên chú gấu Pooh. "Nhưng con không sợ nữa vì Mẹ đã ở đó để cứu con."

Nó buồn ngủ lại sau khi ăn hết kem. Họ đặt nó vào giường và ngồi ở chân giường cho đến khi cô bé ngủ thiếp đi, biết rằng nếu bác sĩ Webster nói đúng, giấc ngủ của con bé sẽ không bị gián đoạn từ giờ trở đi. Khi họ rời khỏi phòng, cánh tay của họ choàng quanh eo của nhau, Avery bắt đầu khóc.

"Nó đã kết thúc rồi," Tate thì thầm và hôn thái dương của cô. "Nó sẽ ổn thôi."

"Cảm ơn Chúa."

"Vậy thì em khóc vì chuyện gì thế?"

"Em quá mệt mỏi," cô thú nhận với tiếng cười nhẹ. "Em sẽ đi tắm nước nóng. Ngày như hôm nay có vẻ như kéo dài 20 năm vậy."

Anh đã từng sống qua khủng hoảng của Fancy và ác mộng của Mandy với cô. Nhưng Tate không biết rằng Avery đã bị lo âu ở nhà thờ Tây Ban Nha khi cô phát hiện ra đối thủ của cô ở bên ngoài gian giữa của giáo đường, vây quanh bởi giới truyền thông.

Một khi họ đã an toàn đi đến xe limo, cô đã đi sát Tate, luồn cánh tay của cô qua anh và ôm chặt bắp tay đến ngực cô. Những gì mà anh đã nhầm là cử chỉ tình cảm thực ra lại là một phản ứng với nỗi sợ hãi.

Khi Avery rời khỏi phòng tắm nửa giờ sau đó, da cô ẩm ướt và thơm ngát vì ngâm mình trong phòng tắm với dầu tắm. Với ánh đèn ở sau lưng cô, cô cho anh cái nhìn của cái bóng trên cơ thể trêu ngươi của cô qua cái áo ngủ.

"Vẫn còn kiệt sức à?" anh hỏi.

Căn phòng tối lờ mờ. Chiếc giường đã chuẩn bị sẵn. Tiềm thức của Avery xác nhận điều đó, vì cô chỉ để ý Tate. Tóc anh rối tung một cách hấp dẫn. Ánh sáng le lói cháy trong phòng tắm mạ vàng lông trên cơ thể anh. Xoăn tít trên ngực anh, xoắn quanh rốn anh, sau đó thu hẹp như một vết sọc biến mất vào lưng quần đang mở của cái quần anh đang mặc.

"Không kiệt sức lắm," cô trả lời khàn đục. "Không nếu anh có cái gì đó ngoài chuyện đi ngủ trong đầu."

"Những gì anh có trong đầu," anh nói, di chuyển về phía cô, "là làm tình với vợ anh."

Khi anh đến gần cô, anh cuộn một bàn tay sau gáy cô và, không chút ngần ngại, đẩy trượt tay kia bên trong áo ngủ của cô để ôm lấy vú cô. Giữ mắt cô với anh, anh mơn trớn núm vú.

"Anh không có ý chỉ đóng vai vợ chồng với người phụ nữ mà anh đã kết hôn," anh thì thầm trong khi ngón tay cái  của anh tiếp tục đánh nhẹ vào đầu vú của cô. "Ý anh là làm tình với vợ anh."

Anh nâng khuôn mặt cô lên gần với anh, ngừng lại, thăm dò mắt cô, sau đó bắt với lấy môi cô dưới anh. Có sự khác biệt trong nụ hôn của anh. Sự khác biệt thật tinh tế, nhưng khác thường. Avery cảm thấy nó ngay lập tức. Về mặt kỹ thuật nó giống nhau, khi lưỡi anh nhẹ nhàng nhưng chiếm hữu trên miệng cô. Nhưng bằng cách nào đó nó riêng tư hơn, thân thiết hơn, cho đi nhiều hơn.

Vài phút sau họ lên giường. Tate khoả thân, nằm trên cô, môi anh lần xuống chiếc áo ngủ nữ của cô khi anh kéo nó xuống từng inch một.

Khi nó hoàn toàn được cởi bỏ, anh đặt đầu anh trên bụng cô, vai anh giữa đùi cô, và hôn nồng nhiệt chỗ mềm mại đó. "Anh không bao giờ nghĩ anh có thể yêu em lần nữa. Nhưng sau những gì em đã làm cho Mandy, và cho anh," anh nói thêm khàn đặc, "anh sẽ thật khốn nạn nếu anh không yêu em hơn bao giờ hết."

Anh đẩy trượt tay dưới hông cô và nâng chúng lên. Môi anh tách ra mơn trớn da bụng cô. Anh hôn vùng tam giác với những mớ lông quăn đen, dí mũi vào đó, ve vuốt nó bằng hơi thở của anh.

Chụp tóc anh trong hai tay, cô uốn cong lưng, đưa cặp đùi mở rộng đến cái miệng đang vuốt ve của anh. Anh kéo chỗ mượt mà, trơn trợt, mềm mại giữa môi anh, hấp thụ mùi vị và mùi hương của cô, sử dụng những cú đánh lưỡi nhẹ, dò hỏi để mang cô từ đỉnh điểm này đến đỉnh điểm khác.

Sau đó cô đảo ngược cơ thể và đáp lễ. Môi cô bao bọc đỉnh đầu trơn của vật đàn ông của anh. Cô dịu dàng hôn nó và sử dụng đầu lưỡi để rẽ đường rãnh và nếm những gì đã tụ lại ở đó.

Tate cầu đến những vị thần linh không tên khi cô đưa anh vào miệng cô hoàn toàn, và khi anh lấp đầy nó với mỗi tinh túy của chính mình, anh phát ra những tiếng rên khàn đục để lại hai người họ cảm thấy rất tuyệt diệu và thỏa mãn đầy đủ.

Sau đêm đó, trong khi họ ngủ gà gật, anh kéo lưng cô tì vào ngực anh. Anh hôn cái gáy ấm áp, mềm mại của cô. Anh cắn nhẹ vai cô. Anh không nói gì, nhưng đợi, như thể xin phép cô để tiếp tục.

Cô chỉ rên nhỏ như một con mèo ngái ngủ và đáp lại khi anh nâng đùi cô lên phía ngực cô, mở rộng cho sự xâm nhậm của anh. Thân thể của họ nhẹ nhàng nhấp nhô tựa vào nhau mà không có chuyển động nào có thể nhận thức rõ được. Đó là một cuộc làm tình nhẹ nhàng, êm ả.

Đưa tay lên, anh vuốt ve vú cô, ômg chúng trong tay anh, sau đó xòe đầu ngón tay qua những núm vú săn cứng.

Cô áp mông vào cơ thể của anh, và cọ da thịt trơn mịn của cô vào đám lông dày đặc phát tán từ cái vật đàn ông của anh. Anh rên rỉ tán thành và kéo cô lên cao hơn, gần hơn.

Anh điều khiển cô từ phía trước ở những chổ nhạy cảm, và đôi khi thay thế vật cương cứng của anh với những ngón tay điêu luyện di chuyển sâu bên trong cô, cho đến khi sự sung sướng ngất ngây dâng trào trong lòng cô như mưa xuân ấm áp không có tiếng sấm, không có gió - sạch sẽ, tinh khiết và trong lành.

Sự co thắt nhịp nhàng của tột đỉnh khoái lạc của cô lan sang anh. Cơ thể anh căng ra. Hơi thở của anh bị dừng lại vài giây trong khi cơn thuỷ triều nóng bỏng của sự giải tỏa của anh bắn vào người cô.

Khi nó kết thúc và cơ thể của họ dịu xuống, nhưng vẫn toả sức nóng, cô quay đầu lại phía anh. Miệng họ tìm kiếm nhau trong một nụ hôn dài, chậm rãi và ẩm ướt.

Sau đó họ rơi vào giấc ngủ.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.