Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Phẩm chất cần thiết của một phi công lái máy bay ném bom là khả năng không bị hoảng hốt dưới áp lực. Và Nelson đã không làm hoen ố cái phẩm chất đó. Avery suy nghĩ về vẻ tự tin của ông sau khi cô xem xét lại những khoảnh khắc thót tim sau thông báo kinh khủng của Eddy.

Việc thiếu phản ứng của ông làm cô thấy đáng chú ý, vì cô đã cảm thấy như mình rất có thể vỡ tan tành. Cô đã không nói được gì, bất động, không thể suy nghĩ. Não của cô ngừng hoạt động. Đất dưới chân cô như sụp đổ, và cô đứng đó mà không có chút trọng lực nào trong khoảng chân không thiếu không khí, đen kịt.

Nelson, với khả năng phục hồi đáng khâm phục, đẩy ghế ông trở lại và đứng lên. "Tôi tin là chúng ta nên di chuyển cuộc thảo luận này đến phòng khách."

Eddy gật đầu, nhìn lướt qua Tate với vẻ thương hại và bực tức, sau đó rời khỏi phòng.

Zee, nhợt nhạt nhưng hầu như bình tĩnh như chồng bà, cũng đứng lên. "Mona, tối nay chúng tôi sẽ không ăn món tráng miệng. Xin vui lòng chăm sóc Mandy. Chúng tôi có thể mắc bận một lát."

Dorothy Rae với lấy ly rượu của bà. Jack lấy nó khỏi tay bà và đặt nó trở lại bàn. Ông chụp cánh tay của bà, nâng bà ra khỏi ghế, và đẩy bà về phía phòng khách. Fancy đuổi theo họ. Bây giờ cô ta đang rất hăm hở.

Khi họ đi đến khung cửa, Jack nói với con gái của ông, "Con hãy tránh can dự vào chuyện này."

"Không đời nào. Đây là chuyện hứng thú nhất từng xảy ra," cô nói với tiếng cười khúc khích.

"Nó không phải là chuyện của con, Fancy."

"Con cũng là một phần của gia đình này. Ông vừa mới nói vậy. Bên cạnh đó, con là người làm trong cuộc vận động. Con có mọi quyền ngồi dự thính cuộc thảo luận. Thậm chí còn hơn bà ấy," cô nói, chỉ tay về phía mẹ cô.

Jack móc tờ năm mươi đô la ra khỏi túi quần và ấn nó vào tay Fancy. "Tìm thứ khác làm đi."

"Đồ đểu cáng," cô thì thầm trước khi hậm hực bỏ đi.

Khuôn mặt của Tate trắng bệch vì tức giận. Mọi cử động của anh được kiểm soát một cách cẩn thận khi anh gấp khăn ăn và đặt nó bên cạnh đĩa của mình. "Carole?"

Đầu của Avery ngoảnh lên. Sự phủ nhận đã được chuẩn bị và sẵn sàng nói ra, nhưng sự cuồng nộ cháy rực trong mắt anh buộc chúng phải im lặng. Dưới bàn tay hướng dẫn cứng rắn của anh, cô rời khỏi phòng ăn và đi qua hành lang hướng về phía phòng khách lớn.

Bầu trời vẫn còn đang trong buổi hoàng hôn. Từ phòng khách có thể ngắm được toàn bộ khung cảnh của bầu trời phía tây, với những vệt sáng sống động của cảnh mặt trời lặn. Khung cảnh hết sức gợi cảm mà Avery thường ngồi và tận hưởng. Tuy nhiên tối nay chân trời bất tận đó làm cô cảm thấy bị lột trần và cô độc.

Không có lấy một khuôn mặt thân thiện nào chào đón cô khi cô bước vào phòng. Những người đàn ông đại diện cho công ty chuyên về quan hệ công chúng đặc biệt rất thù địch.

Dirk thì cao, ốm, lờ đờ, và luôn có vẻ ủ dột của cái bóng xanh đen lúc năm giờ. Ông ta trông giống như một kẻ giết người chuyên nghiệp từ một bộ phim găng xtơ. Có vẻ như khuôn mặt của ông ta sẽ bị nứt toác ra nếu ông ta cố mỉm cười.

Ralph thì trái ngược hẳn với Dirk. Ông ta tròn trịa, mập mạp, và dễ chịu. Ông ta luôn nói đùa, để làm mọi người khó chịu hơn là để giải trí. Khi lo lắng, ông ta hay rung các đồng xu. Những đồng xu trong túi ông ta bây giờ đang được tập luyện. Chúng khua vang như tiếng chuông của xe trượt tuyết.

Chẳng có người đàn ông nào, theo sự hiểu biết của cô, từng tự giới thiệu là có một cái họ. Cô cảm thấy thiếu sót đó là để thúc đẩy quan hệ làm việc thân thiện giữa họ và thân chủ của họ. Đối với cô, trò bịp đó không có tác dụng.

Nelson mở đầu. "Eddy, vui lòng nói rõ những gì cậu vừa thông báo với chúng tôi trong phòng ăn."

Eddy đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề và hướng về Avery. "Cô đã từng phá thai hả?"

Môi cô tách ra, nhưng cô không thể thốt nên lời. Tate trả lời dùm cô. "Đúng, cô ấy đã làm vậy."

Zee nhảy bật lên như thể cơ thể mảnh mai của bà vừa mới bị một mũi tên bắn trúng. Lông mày của Nelson chau lại thành cái cau mày. Jack và Dorothy Rae chỉ nhìn chằm chằm vào Avery trong sự hoài nghi sửng sốt.

"Anh biết chuyện đó à?" Eddy hỏi Tate.

"Phải."

"Và anh đã không nói với ai à?"

"Nó không phải là chuyện của ai cả, đúng không?" Tate cáu kỉnh nói một cách giận dữ.

"Chuyện này xảy ra khi nào?" Nelson hỏi. "Mới gần đây à?"

"Không, trước tai nạn máy bay. Ngay trước đó."

"Tuyệt," Eddy thì thầm. "Thật là khốn nạn."

"Ăn nói cho cẩn thận trước vợ tôi đấy, ông Paschal!" Nelson hét lên.

"Tôi xin lỗi, Nelson," người đàn ông trẻ tuổi la to lại, "nhưng ông có chút ý tưởng nào là chuyện này sẽ có ảnh hưởng gì đối với cuộc vận động của Rutledge nếu nó lọt ra ngoài không?"

"Dĩ nhiên là có chứ. Nhưng chúng ta phải ngăn chặn phản ứng theo kiểu phản xạ thiếu linh hoạt. Bây giờ tức giận thì có ích lợi gì đối với chúng ta chứ?" Sau khi mọi người dịu xuống, Nelson hỏi, "Cậu đã tìm hiểu về chuyện … chuyện ghê tởm này như thế nào?"

"Y tá của bác sĩ gọi đến trụ sở chính chiều nay và yêu cầu được nói chuyện với Tate," Eddy nói với họ. "Anh ấy đã rời khỏi, vì vậy tôi nhận cuộc gọi. Cô ta nói Carole đã đến chỗ họ khi có thai sáu tuần và đòi làm D và C để phá thai."

Avery dìm xuống tay ghế xô pha và khoanh tay ngang ngực. "Chúng ta có cần phải nói chuyện với họ ở đây không?" Cô hất đầu về phía cặp đôi chuyên về quan hệ với công chúng.

"Biến đi." Tate hất đầu với họ về phía cửa.

"Đợi đã," Eddy phản đối. "Họ phải biết mọi chuyện xảy ra."

"Không phải về cuộc sống cá nhân của chúng tôi."

"Mọi thứ, Tate," Dirk nói. "Ngay đến chất khử mùi mà anh sử dụng. Không có sự bất ngờ nào, nhớ không? Nhất là những bất ngờ khó chịu. Chúng tôi đã nói thế với anh ngay từ đầu."

Tate trông có vẻ sẵn sàng bùng nổ. "Y tá này hăm doạ sẽ làm gì?"

"Nói cho phương tiện truyền thông biết."

"Hoặc là?"

"Hoặc chúng ta có thể trả cho cô ta để giữ im lặng."

"Hăm dọa tống tiền," Ralph nói, chơi một giai điệu với những đồng xu trong túi. "Không độc đáo lắm."

"Nhưng hiệu quả," Eddy nói dứt khoát. "Cô ta đã làm tôi chú ý. Cô có thể đã hủy hoại mọi thứ, cô biết không," anh nhằm vào Avery.

Bị mắc kẹt trong sự lừa dối của mình, bây giờ Avery không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải chịu đựng sự coi khinh của họ. Cô không quan tâm những người khác nghĩ về cô, nhưng cô thật muốn chết đi khi nghĩ Tate cảm thấy bị phản bội như thế nào.

Eddy bước đến tủ rượu và rót cho mình một ly scotch. "Tôi sẵn sàng lắng nghe góp ý."

"Thế còn vị bác sĩ thì sao?" Dirk hỏi anh.

"Y tá đó không còn làm việc ở đó nữa."

"Ồ?" Ralph dừng việc rung leng keng những đồng xu. "Tại sao?"

"Tôi không biết."

"Hãy đi tìm hiểu."

Avery, người đã đưa ra một giải pháp ứng biến, đứng lên. Cô thấy chỉ có một cách để hoán đổi mình trong mắt Tate và đó là giúp anh thoát khỏi sự hỗn độn này. "Tìm hiểu tại sao cô ta không còn làm việc cho bác sĩ nữa, Eddy. Có lẽ ông ta đã đuổi việc cô ta vì thiếu khả năng.''

"Ông ta à? Là nữ bác sĩ đấy. Chúa ơi, cô thậm chí không nhớ à?"

"Anh có muốn tôi giúp đỡ trong chuyện này hay không đây?" cô trả đũa, phỉnh phờ nhằm khỏa lấp cái sai lầm khủng khiếp đó. "Nếu người y tá bị đuổi việc, cô ta sẽ không phải là một kẻ tống tiền đáng tin cậy, đúng không?"

"Carole có giải pháp gì đó với chuyện đó đấy," Ralph nói, liếc nhìn xung quanh những khuôn mặt trầm trọng.

"Cô đưa chúng tôi vào tình thế khó xử này," Eddy nói, tiến về Avery. "Cô dự định sẽ làm gì, trơ ra à?"

"Phải," cô nói một cách thách thức.

Cô gần như nghe thấy sự ngẫm nghĩ quay cuồng trong căn phòng. Họ đang suy nghĩ về nó một cách nghiêm trọng.

Zee phá tan sự yên lặng. "Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta có bệnh án của con?"

"Hồ sơ có thể làm giả, nhất là những bản sao. Nó sẽ vẫn là lời của con chống lại cô ta."

"Chúng ta không thể nói dối về chuyện đó," Tate nói.

"Khốn kiếp, tại sao lại không?" Dirk hỏi.

Ralph cười. "Nói dối là một phần của nó, Tate. Nếu anh muốn thắng, anh phải nói dối một cách thuyết phục hơn Rory Dekker, tất cả chỉ là vậy."

"Nếu tôi trở thành Thượng nghị sĩ, tôi vẫn còn phải nhìn mình trong gương mỗi buổi sáng đấy," Tate nói, cau có.

"Em sẽ không phải nói dối. Anh cũng không. Sẽ không bao giờ có ai biết về chuyện phá thai." Avery bước tới phía trước Tate và đặt tay cô trên cánh tay anh. "Nếu chúng ta thách thức cô ta, cô ta sẽ bỏ cuộc. Em gần như có thể bảo đảm là không có đài truyền hình ở địa phương nào sẽ chịu nghe cô ta, đặc biệt nếu cô ta là một nhân viên bị sa thải."

Nếu y tá mang câu chuyện của cô ta đến chỗ Irish McCabe - và KTEX có lẽ là lựa chọn đầu tiên của cô ta, vì nó có tỉ lệ đánh giá cao nhất - Ông sẽ chặn đứng câu chuyện ngay. Nếu ả đưa nó đến nơi khác...

Avery đột ngột hướng về Eddy và hỏi, "Cô ta có nói là cô ta có ai đó để chứng thực câu chuyện của cô ta không?"

"Không."

"Vậy thì không có nhà báo đáng tin cậy nào sẽ đăng tin đó."

"Làm sao thím biết chứ?" Jack hỏi từ bên kia phòng.

"Tôi xem trong Tất cả những người đàn ông của tổng thống."

"Những tờ báo lá cải sẽ in mà không cần chứng thực."

''Họ có thể," cô nói, "nhưng họ không có chút tín nhiệm nào cả. Nếu chúng ta lờ đi một câu chuyện đáng hổ thẹn như thế, độc giả sẽ xem đó là lời nói dối bẩn thỉu."

"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó được tiết lộ cho người của Dekker? Ông ta sẽ thổi tung nó từ Texarkana đến Brownsville."

"Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ta làm thế chứ?" Avery hỏi. "Đó là một chuyện tồi tệ. Ai sẽ tin tôi sẽ làm một chuyện như vậy chứ?"

"Tại sao con lại làm thế?"

Avery hướng về Zee, người đã hỏi một câu hỏi đơn giản. Bà trông có vẻ bị tác động mạnh, đau khổ cho con trai bà. Avery ước gì là cô có thể trao cho bà câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi đó, nhưng cô không thể.

"Con xin lỗi, Zee, nhưng đó là chuyện giữa Tate và con," cuối cùng cô nói. "Lúc đó, nó có vẻ như một chuyện nên làm."

Zee rùng mình với vẻ ghê sợ.

Eddy không quan tâm đến khía cạnh ủy mị trong cái tình thế khó xử của họ. Anh đang đi tới lui trên thảm. "Chúa ơi, Dekker sẽ rất muốn có cái tin béo bở này. Ông ta có những người phản đối phá thai một cách nhiệt tình trong túi lưng của ông ta rồi. Họ là người cuồng tín. Tôi không dám nghĩ ông ta có thể làm gì với tin tức này. Ông ta sẽ vẽ Carole như một mụ đàn bà giết người."

"Nó sẽ trông giống như ông ta đang ném bùn," Avery nói, ''trừ phi ông ta có thể chứng minh nó ngoài cái bóng của nghi ngờ, chuyện mà ông ta không thể. Những cử tri thông cảm sẽ dao động về phía chúng ta."

Dirk và Ralph nhìn nhau và cùng nhún vai. Dirk nói, "cô ấy đã nói vài điểm hợp lệ, Eddy. Khi anh nghe lại từ người y tá, hãy thách thức cô ta. Cô ta có lẽ là đang cố làm một chuyện không thể thành công và sẽ dễ dàng bị doạ nạt."

Eddy cắn má bên trong. "Tôi không biết. Hên xui thôi."

"Nhưng đó là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm." Nelson đứng dậy từ ghế và chìa tay ra cho Zee. "Các người hãy sắp xếp phần còn lại của chuyện tồi tệ này. Tôi không bao giờ muốn nghe ai đề cập đến nó nữa." Cả ông hay Zee không thèm hạ cố để nhìn Avery khi họ đi ra ngoài.

Dorothy Rae tiến tới tủ rượu. Jack đang trừng mắt một cách ác ý với vợ của em trai ông đến nỗi ông không nhận thấy hoặc cố chặn bà.

Rõ ràng, không có ai trong gia đình biết về chuyện mang thai của Carole và chuyện phá thai cho đến đêm nay. Phát hiện này đã mang đến một cú sốc cho mọi người, thậm chí đối với Avery, người đã không biết chắc và đã thua bằng cách đặt cược lên việc sẽ không bao giờ có ai phát hiện ra.

"Thím có còn giấu chuyện nhục nhã gì khác không?"

Tate quay phắt lại và đương đầu với anh trai anh với vẻ tức giận hơn Avery từng thấy anh biểu lộ đối với bất kỳ người nào trong gia đình. Bàn tay anh siết chặt lại ở hai bên hông. "Ngậm miệng lại đi, Jack."

"Đừng bảo anh ấy ngậm miệng," Dorothy Rae hét, đặt mạnh chai vodka vào tủ rượu. "Chuyện vợ của chú là một ả đàn bà thối tha không phải là lỗi của anh ấy."

"Dorothy Rae!"

"À, không phải sao, Jack? Cô ta đã cố tình tống khứ đứa bé, trong khi em… em…" nước mắt bà tuôn trào. Bà xoay lưng lại với căn phòng.

Jack thở ra, cúi đầu, và lẩm bẩm, "Xin lỗi, Tate."

Ông đến bên người vợ đang khóc lóc, đặt cánh tay quanh thắt lưng bà và đưa bà ra khỏi phòng. Với mọi ác cảm mà cô cảm thấy đối với Jack, Avery rất cảm động bởi cử chỉ đó. Dorothy Rae cũng vậy. Bà nhìn chằm chằm vào ông với vẻ biết ơn và thương yêu.

Dirk và Ralph, trơ ra đối với cảm xúc gia đình, nãy giờ nói chuyện với nhau. "Cô sẽ tránh chuyến đi này ra, " Dirk bảo Avery một cách độc đoán.

"Tôi ủng hộ chuyện đó," Eddy nói.

"Điều đó tùy thuộc vào Tate," cô nói.

Khuôn mặt anh lạnh lùng và bình thản. "Em ở lại đi."

Nước mắt sắp tuôn ra, nhưng cô sẽ bị đày xuống địa ngục trước khi cô bật khóc trước mặt Dirk, người cộng tác với ông ta, và gã người băng bất khuất, Eddy Paschal. "Tha lỗi cho tôi."

Một cách kiêu hãnh, nhưng vội vã, cô bỏ ra ngoài. Tate đi theo cô. Anh đuổi kịp cô trong hành lang và kéo cô xoay lại để đối mặt với anh. "Không có giới hạn cho sự lừa dối của em, đúng không, Carole?"

"Em biết nó có vẻ tệ, Tate, nhưng - "

"Tệ à?" cay đắng và hoài nghi, anh lắc đầu. "Nếu em đã làm chuyện đó, tại sao em không chỉ thú nhận chứ? Tại sao nói với tôi rằng đã chưa bao giờ có một đứa con chứ?"

"Vì em có thể nhìn thấy nó làm anh thương tổn đến mức nào."

"Nhảm nhí. Em đã thấy là nó sẽ làm gây thương tổn cho em đến mức nào!"

"Không phải," cô nói vẻ khổ sở.

"Thách thức cô ta. Không có nhân chứng để khẳng định. Hồ sơ giả," anh nói, trích dẫn những gợi ý lúc nãy của cô. "Nếu em bị phát hiện, em đã xem xét đến lối thoát của mình rồi, đúng không? Em còn có bao nhiêu mánh lới khác đã thủ sẵn vậy?"

"Em đã đưa ra các gợi ý đó để bảo vệ anh. Là anh đấy, Tate."

"Chắc chắn là em đã làm vậy." Môi anh cong lên với vẻ chỉ trích. "Nếu em muốn làm điều gì đó cho tôi thì em đã không phá thai. Tốt hơn là, em đã không có thai ngay từ lúc đầu. Hay em đã nghĩ đứa bé sẽ là tấm vé đưa em đến Washington hả?"

Anh đột ngột thả cô ra, hất tay ra như thể anh không thể chịu đựng nỗi khi chạm vào cô. "Hãy tránh xa tôi ra. Tôi không thể chịu được khi nhìn thấy em."

Anh quay lại phòng khách, nơi các chuyên gia tư vấn đang đợi anh. Avery sụm người vào tường và dùng tay che miệng để kềm hãm tiếng nức nở.

Với cái ý đồ nhằm chuộc lại tội của Carole, cô chỉ càng đẩy Tate ra xa hơn.

༺༒༻

Sáng hôm sau, Avery thức dậy cảm giác chuệnh choạng. Đầu óc cô mụ mẫm, mắt cô sưng tấy và rát buốt vì đã khóc thầm trong đêm. Mặc vào cái áo choàng nhẹ, cô loạng choạng đi về phía phòng tắm.

Ngay khi cô đến cửa, cô nép sát vào tường và, với vẻ hãi hùng, đọc tin nhắn đã được viết trên tấm gương bằng son môi của cô.

Con điếm ngu ngốc. Cô đã gần như đã phá hỏng mọi chuyện.

Nỗi sợ hãi làm cô tê liệt trong một lúc, sau đó kích thích thần kinh của cô. Cô chạy đến tủ áo và vội vàng mặc đồ vào. Ngừng lại chỉ đủ lâu để lau sạch tin nhắn trên gương, cô chạy trốn khỏi phòng như bị ma đuổi.

Chỉ mất một vài phút trong chuồng để cho cô gắn yên ngựa. Cô phi nước đại băng qua đồng cỏ, đặt khoảng cách giữa cô và ngôi nhà xinh đẹp đã chấp chứa hành động bội phản như thế. Mặc dù những tia nắng đầu tiên của mặt trời rọi xuống da cô, cánh tay Avery vẫn sởn gai ốc khi cô nghĩ về việc ai đó đã lén vào phòng trong khi cô ngủ.

Có lẽ Irish và Van nói đúng. Cô thật điên khi tiếp tục trò chơi này. Cô có thể trả giá bằng mạng sống của mình cho mạnh khóe của một người phụ nữ khác. Có câu chuyện nào đáng giá như thế chứ? Thật ngu ngốc là đã không rời khỏi trước khi cô bị phát hiện.

Cô có thể biến mất, đi nơi khác, giả định một nhận diện mới. Cô thông minh và tháo vát, cô có hứng thú với nhiều thứ. Nghề làm báo không phải chỉ là lĩnh vực đáng giá để cố gắng.

Nhưng đó là sự lựa chọn được tạo ra bởi sự hoang mang và sợ hãi. Avery biết là cô sẽ không bao giờ làm theo chúng. Cô không thể chịu thêm một thất bại chuyên nghiệp khác, nhất là ở mức độ lớn như thế này. Và chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tate bị mất mạng? Anh và Mandy hiện quý giá hơn bất cứ sự khen ngợi nào của cô. Cô phải ở lại. Với cuộc bầu cử chỉ còn cách vài tuần, kết thúc đang ở trong tầm mắt.

Như được chứng thực bởi tin nhắn trên tấm gương, khả năng không thể đoán trước được gần đây của Carole đã làm kẻ thù của Tate tức giận và lo lắng. Người lo lắng hay phạm lỗi. Cô sẽ phải cảnh giác với những manh mối, và cùng một lúc đề phòng để không làm lộ mình.

Chuồng ngựa vẫn còn vắng vẻ khi cô đưa con ngựa trở về ngăn chuồng của nó. Cô tháo yên, mang đến cho nó một số thức ăn, và chải lông cho nó.

"Tôi đang tìm em."

Một cách cảnh báo, cô thả bàn chải lông ngựa và quay phắt lại. "Tate!" Cô xoè tay trên trái tim đang đập thình thịch. "Em không nghe anh đi vào. Anh làm cho em giật cả mình."

Anh đang đứng ngay ngưỡng cửa của chuồng ngựa. Shep ngoan ngoãn ngồi ở chân anh, lưỡi lè ra.

"Mandy đòi ăn bánh mì nướng của em cho bữa điểm tâm. Tôi đã nói với nó là tôi sẽ đi tìm em."

"Em đã đi cưỡi ngựa," cô nói, tuyên bố rõ ràng.

"Chuyện gì xảy ra với những cái quần tốt đẹp vậy?"

"Anh nói gì?"

"Cái đó …" anh chỉ tay trên đùi anh.

"Quần cưỡi ngựa ư?" Quần jean và giầy ống của cô không có chút lôi cuốn, cho dù có nhìn theo cách nào. Phần đuôi của áo sơ mi đang thả lỏng lẻo qua hông cô. "Bây giờ em cảm thấy ngu ngốc trong chúng."

"Ồ." anh quay đi.

"Tate?" khi anh xoay đầu lại, cô bối rối liếm môi. "Em biết mọi người giận dữ với em, nhưng ý kiến của anh là cái duy nhất quan trọng. Anh có ghét em không?"

Shep nằm xuống sàn xi măng mát lạnh của chuồng ngựa và chống đầu trên hai chân trước, nhìn cô với đôi mắt ủ rũ.

"Tôi nên quay lại với Mandy," Tate nói. "Đến chứ hả?"

"Vâng, em sẽ đến đó."

Tuy nhiên không ai có động thái nào để rời khỏi chuồng ngựa. Họ chỉ đứng ở đó, nhìn chằm chằm vào nhau. Ngoài trừ tiếng vó ngựa thỉnh thoảng nện trên sàn nhà hay tiếng khụt khịt của những con ngựa, căn chuồng thật im ắng. Bụi bay trong những sọc nắng xuyên qua cửa sổ. Không khí tĩnh mịch và dễ chịu có mùi cỏ khô, mùi ngựa và da thuộc. Và dục vọng.

Quần áo của Avery thốt nhiên có vẻ siết lại. Tóc cô cảm thấy quá nặng trên đầu, da cô quá nhỏ để chứa cơ thể đang căng lên của cô. Cô nhức nhối muốn đến bên Tate và đặt cánh tay quanh thắt lưng của anh. Cô muốn áp má vào ngực anh và cảm nhận nhịp đập của trái tim anh như nó đã đập khi anh ở bên trong cô. Cô muốn anh với lấy cô với vẻ khao khát và đam mê lại, dù là anh chỉ muốn cô tạm thời.

Ham muốn xoáy cuộn bên trong cô đã được nối với sự tuyệt vọng. Sự kết hợp thật không thể chịu đựng nổi. Cô quay mặt khỏi anh và vu vơ vuốt mõm của con ngựa. Nó ngừng nhai lúa mạch để âu yếm va mạnh vai cô. "Tôi thật không hiểu."

Mắt cô quay lại đến Tate. "Gì cơ?"

"Nó đã từng thở ra lửa nếu em đến gần nó. Em đã muốn chúng tôi bán nó cho nhà máy làm keo dán. Bây giờ thì hai người ấp ủ nhau. Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xám của Tate và nói khẽ, "nó đã học để tin em."

Anh nhận được thông điệp. Không có sự nhầm lẫn nào về điều đó. Anh giữ ánh mắt với cô một lúc lâu, sau đó đẩy nhẹ con chó lớn bằng mũi giày. "Đi nào, Shep." Qua đôi vai đang rút lui anh nhắc nhở cô, "Mandy đang chờ đấy."

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.