Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

"Đừng cảm thấy quá tệ, Bà Rutledge. Sự hối tiếc của bà đối với lỗi lầm đã qua sẽ không giúp được gì cho Mandy bây giờ đâu."

"Tôi phải cảm thấy sao đây, bác sĩ Webster? Ông đã ám chỉ rằng tôi phải chịu trách nhiệm cho việc phát triển chậm trễ trong giao tiếp của Mandy."

"Bà đã có vài sai sót. Tất cả các bậc cha mẹ đều thế cả. Nhưng bà và ông Rutledge đã đi bước đầu tiên để đảo ngược tình trạng. Bà đang dành nhiều thời gian hơn với Mandy, điều đó rất xuất sắc. Bà thậm chí đã ca ngợi sự thành công nhỏ nhất của nó và giảm thiểu sự thất bại của nóNó cần loại phản ứng tích cực từ bà."

Tate đang cau mày. "Điều đó nghe không có gì nhiều lắm."

"Trái lại, nó lại rất có ích. Ông sẽ hết sức ngạc nhiên là sự phê chuẩn của cha mẹ quan trọng ra sao đối với một đứa trẻ."

"Còn chuyện gì khác chúng tôi nên làm không?"

"Thường xuyên hỏi ý kiến của nó. 'Mandy, con muốn kem vani hay sô cô la?' ép buộc nó đưa ra sự lựa chọn rồi giao phó cho quyết định của nó. Nó sẽ buộc phải nói ra ra suy nghĩ của nó. Ấn tượng của tôi là cho đến bây giờ nó đã chưa được khích lệ làm điều đó."

Ông nhìn họ từ dưới đôi mày màu nâu đỏ có lẽ là hợp với một kẻ trộm gia súc với cây súng lục buộc vào hông anh ta hơn là một bác sĩ tâm lý trẻ em với tác phong đĩnh đạc.

"Cô bé của các người đánh giá rất thấp về mình." Avery ấn nắm tay lên môi cô và bặm môi. "Một số trẻ em khác có lòng tự trọng thấp vì hành vi sai trái, lôi kéo sự chú ý về phía mình theo cách đó. Mandy đã rút vào cái vỏ bọc của mình. Nó cho rằng mình trong suốt - hay quá nhỏ bé, hay không có ý nghĩa gì."

Đầu của Tate gục giữa vai anh. Một cách chán chường, anh nhìn lướt qua Avery. Nước mắt đã lăn dài trên má cô. "Em xin lỗi," cô thì thầm. Cô đang xin lỗi cho Carole, người không xứng đáng với sự tha thứ của anh.

"Không phải tất cả là lỗi của em. Anh cũng có lỗi nữa. Anh đã để quá nhiều chuyện trượt qua khi anh lẽ ra phải can thiệp."

"Không may," bác sĩ Webster nói, kéo sự chú ý của họ trở về ông, "tai nạn máy bay chỉ gia tăng sự lo âu của Mandy. Nó đã cư xử thế nào trên chuyến bay mới đây?"

"Nó đã gây ầm ĩkhi chúng tôi cố cài khoá vào ghế cho nó," Tate nói.

"Tôi cũng đã thấy khó khăn khi cài chặt dây an toàn của tôi," Avery thú nhận một cách thành thật. "Nếu Tate đã không khuyên giải tôi, tôi nghĩ là tôi không thể chịu nỗi khi nó cất cánh."

"Tôi hiểu, Bà Rutledge," ông nói với vẻ thông cảm. "Mandy thế nào sau khi máy bay cất cánh?"

Họ nhìn lướt qua nhau, sau đó Avery trả lời. "Nghĩ về điều đó thì nó trông ổn cả."

"Đó là điều tôi nghĩ. Nó nhớ bà đã cài dây an toàn cho nó, Bà Rutledge, nhưng nó không nhớ bất cứ chuyện gì sau tai nạn. Nó không nhớ bà đã cứu nó."

Avery đặt tay tì vào ngực cô. "Ông đang nói nó trách tôi đã đặt nó vào tình thế phải trải qua tai nạn này à?"

"Ở một mức độ nào đó, tôi e là thế."

Rùng mình, cô lấy tay che miệng cô. "Chúa tôi."

"Sẽ là một bước đột phá thực sự khi nó để cho tâm trí của nó trải qua tai nạn lại. Sau đó nó sẽ nhớ là bà đã cứu nó."

"Điều đó sẽ điêu đứng đối với nó."

"Nhưng cần thiết để chữa dứt căn bệnh, ông Rutledge. Nó đang chiến đấu với trí nhớ của nó về chuyện đó. Tôi đoán là những cơn ác mộng cứ quay trở lại đưa nó đến ngay khoảnh khắc xảy ra tai nạn."

"Nó đã nói lửa đang liếm nó,"Avery nói khẽ, nhớ lại ác mộng sau cùng của Mandy. "Chúng ta có thể làm gì để làm cho nó nhớ lại không?"

"Thôi miên là một chuyện có thể xảy ra," vị bác sĩ nói. "Tuy nhiên, tôi thà là để cho trí nhớ của nó tiến triển tự nhiên. Lần sau khi nó có cơn ác mộng này, đừng đánh thức nó."

"Chúa ơi."

"Tôi biết là nó nghe có vẻ ác độc, ông Rutledge, nhưng nó phải được trải nghiệm qua tai nạn một lần nữa để đến phía bên kia của tai nạn, để đến nơi an toàn trong tay mẹ nó. Nỗi lo sợ phải được xoá sạch. Nó sẽ không vượt qua tiềm thức sợ hãi của nó và sự kinh hoàng đối với vợ ông cho đến lúc đó."

"Tôi hiểu," Tate nói, "nhưng sẽ rất khó khăn."

"Tôi biết." Bác sĩ Webster đứng lên, báo hiệu thời gian của họ đã hết. "Tôi không lấy làm phiền về việc hai người phải đứng bên cạnh và để cho nó hồi tưởng lại trải nghiệm khủng khiếp đó. Tôi muốn gặp nó lại sau hai tháng, nếu hai người thấy tiện."

"Chúng tôi sẽ làm cho nó thành điều tiện lợi."

"Và trước đó, nếu hai người nghĩ là cần thiết. Đừng ngại gọi bất cứ lúc nào."

Tate bắt tay với bác sĩ Webster, sau đó giúp Avery đứng lên. Cô không phải là người mẹ mà Mandy thấy sợ hãi trong tiềm thức và sự kinh hoàng, nhưng giá mà cô được. Mọi người đổ lỗi của Carole trên người cô. Ngay cả với sự hỗ trợ của tay Tate dưới khuỷu tay cô, cô gần như không tìm đủ sức lực cần thiết để đứng dậy.

"Chúc may mắn với cuộc vận động của ông," bác sĩ tâm lý bảo Tate.

"Cảm ơn ông."

Vị bác sĩ nắm lấy tay Avery, kẹp chúng giữa tay ông. "Đừng làm cho mình phát ốm vì tội lỗi và hối hận. Tôi tin rằng bà yêu con gái của bà rất nhiều."

"Tôi thật yêu nó. Nó có nói với ông là nó ghét tôi không?"

Câu hỏi này luôn được hỏi. Ông đã nghe nó cả chục lần trong ngày, đặc biệt là từ những người mẹ ấp ủ tội lỗi. Trong trường hợp này, ông có thể cung cấp câu trả lời tích cực. Ông mỉm cười, nụ cười của một cậu bé ngoan. "Nó nói rất ít về mẹ nó và chỉ trở nên sợ hãi khi nói về sự kiện diễn ra trước tai nạn, điều đó nói cho bà biết vài điều."

"Chuyện gì?"

"Rằng bà đã thay đổi như một người mẹ." Ông vỗ nhẹ vai cô. "Với sự chăm sóc âu yếm dịu dàng tiếp tục của bà, Mandy sẽ vượt qua chuyện này và tiếp tục là một đứa bé thông minh, thích nghi tốt."

"Tôi hy vọng vậy, bác sĩ Webster," cô nói một cách nhiệt thành. "Cảm ơn ông."

Ông đưa họ ra đến cửa và mở nó. "Bà biết không, Bà Rutledge, bà làm cho tôi giật mình khi tôi nhìn thấy bà lần đầu tiên. Một ký giả trẻ của đài truyền hình đã phỏng vấn tôi cách đây khoảng một năm. Cô ta rất giống bà. Thực ra, cô ấy đến từ khu vực của bà. Có thể nào là bà biết cô ta không? Tên cô ta là Avery Daniels."

༺༒༻

Avery Daniels, Avery Daniels, Avery Daniels.

Đám đông đang réo gọi tên cô khi cô và Tate chen qua đám đông đến bục.

Avery Daniels, Avery Daniels, Avery Daniels.

Mọi người ở khắp nơi. Cô vấp ngã và bị tách rời với Tate. Anh đã bị đám đông nuốt chửng. "Tate !" cô la hét. Anh không thể nghe được cô qua những tiếng réo gọi tên cô.

Avery, Avery, Avery.

Gì hả? Một tiếng súng ! Tate đã bị phủ đầy máu. Tate quay qua cô và, khi anh ngã xuống, anh nói với vẻ khinh miệt, "Avery Daniels, Avery Daniels, Avery Daniels."

"Carole?"

Avery Daniels.

"Carole? Tỉnh dậy đi."

Avery ngồi nhỏm dậy. Miệng cô đang há hốc và khô khốc. Cô đang thở khò khè. "Tate?" Cô ngã vào bộ ngực trần của anh và ném cánh tay quanh người anh. "Ôi trời ơi, thật là khủng khiếp."

"Em đã gặp ác mộng à?"

Cô gật đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực ấm áp của anh. "Ôm em đi. Làm ơn. Chỉ một chút thôi."

Anh đang ngồi trên cạnh giường cô. Theo yêu cầu của cô, anh từ từ nhích sát tới hơn và đặt cánh tay anh quanh người cô. Avery xích vào gần hơn và vẫn bám chặt vào anh. Tim cô đang đập mạnh, đập thình thịch vào ngực anh. Cô không thể xóa bỏ hình ảnh đẫm máu của Tate khi quay qua cô một cách khinh miệt và lời buộc tội cháy bừng trong mắt anh.

"Chuyện gì thế?"

"Em không biết," cô nói dối.

"Tôi nghĩ là em biết. Em đã không còn là mình từ khi bác sĩ Webster đề cập đến Avery Daniels." Cô rên rỉ. Tate lùa ngón tay qua tóc cô và đóng chúng quanh đầu cô. "Tôi không thể tin là ông ta không biết là cô ta đã chết trong tai nạn đó. Ông ta đã rất bối rối vì đã đề cập đến chuyện đó, tôi cảm thấy tội nghiệp cho ông ta. Ông ta không có cách nào biết được là sự so sánh đó sẽ làm em khó chịu đến mức nào."

Hay tại sao, cô nghĩ. "Em đã cư xử như kẻ ngốc đúng không?" Mọi điều mà cô còn nhớ là sau khi vị bác sĩ đã nói tên cô, nó cứ văng vẳng bên tai cô suốt và một cơn chóng mặt đã làm cô ngã nhào vào Tate.

"Không giống là kẻ ngốc, nhưng em đã gần như ngất xỉu."

"Em thậm chí không nhớ là đã rời khỏi văn phòng của ông ta."

Anh từ từ đẩy cô ra khỏi người anh. Bàn tay của cô trượt xuống bắp tay của anh. "Đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên kỳ quái rằng em đã đi trên cùng chuyến bay với người đàn bà tên Daniels. Người lạ vẫn thường nhầm em với cô ta, nhớ không? Thật bất ngờ là không ai đã đề cập đến tên cô ta với em trước đây."

Vậy là anh đã biết Avery Daniels là ai. Điều đó làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn ít nhiều. Cô muốn biết nếu anh có thích xem cô trên tv. "Em xin lỗi đã gây ra cảnh tượng. Em chỉ là ..." Cô muốn anh vẫn còn ôm cô. Nó dễ nói hơn khi cô không cần phải nhìn vào mắt anh.

"Chuyện gì?"

Cô đặt đầu vào vai anh. "Em phát chán vì mọi người cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của em. Nó là đối tượng của sự hiếu kỳ. Em cảm thấy như một người phụ nữ có râu."

"Bản tính của con người là vậy. Không ai có ác ý cả."

"Em biết, nhưng nó làm em cực kì lúng túng. Đôi khi em cảm thấy như em vẫn còn bị băng bó. Em ở bên trong nhìn ra, nhưng không ai có thể nhìn thấy khuôn mặt của em." Nước mắt nhỏ giọt từ góc mắt của cô và rơi xuống vai anh.

"Em vẫn còn khó chịu vì cơn ác mộng," anh nói, nhẹ nhàng đẩy cô ngồi thẳng lại. "Em có muốn uống gì không? Có một ít Bailey trong quầy rượu."

"Nghe có vẻ tuyệt."

Anh chia nhỏ chai rượu kem Irish ra hai ly và quay lại giường với chúng. Nếu anh có ý thức là anh chỉ đang mặc quần lót thì anh đã không biểu lộ gì về điều đó.

Nó làm cô thấy hài lòng khi anh ngồi xuống lại giường cô, không phải là cái giường mà anh đã nằm ngủ trước khi cơn ác mộng của cô đánh thức anh. Chỉ có một khoảng cách chật hẹp tách biệt hai cái giường, nhưng nó giống như là Vịnh Mexico. Phải có tình trạng khẩn cấp mới làm cho anh băng qua nó.

"Chúc cho sự thắng lợi của anh, Tate." Cô chạm ly với anh. Rượu trôi một cách dễ dàng xuống họng cô và phát tán một cách ấm áp trong bụng cô. "A. Đây là một ý tưởng hay. Cám ơn."

Cô hân hoan với khoảng thời gian yên tĩnh này. Họ chia sẻ tất cả những vấn đề cố hữu mà bất cứ cặp vợ chồng nào cũng đều có, nhưng không có quan hệ mật thiết. Vì cuộc vận động, họ đã luôn ở trong ánh mắt dòm ngó của nhiều người và luôn bị xem xét kỹ lưỡng không ngừng. Điều đó tạo thêm sự căng thẳng cho mối quan hệ đã rắc rối sẵn. Họ không chia sẽ cảm giác đam mê với đối phương.

Họ đã kết hôn, nhưng không hoàn toàn. Họ ở cùng không gian, nhưng tồn tại trong những quả cầu riêng biệt. Cho đến đêm nay, Mandy đã đóng vai trò là một miếng đệm giữa họ trong căn phòng khách sạn này. Nó đã ngủ với Avery.

Nhưng đêm nay Mandy không có ở đây. Họ đã ở một mình. Lúc này đã giữa đêm. Họ đang cùng nhau nhấp rượu kem Irish và thảo luận những vấn đề riêng của họ. Đối với bất cứ một cặp vợ chồng nào khác, khung cảnh sẽ dẫn đến chuyện làm tình.

"Em thấy nhớ Mandy rồi," cô nói khi cô dò tay lên vành ly. "Em không rõ chúng ta có đúng khi để cho nó về nhà với Zee và Nelson hay không."

"Đó là điều mà chúng ta đã có kế hoạch ngay từ đầu - họ sẽ đưa nó về nhà sau cuộc hẹn với Webster."

"Sau khi nói chuyện với ông ta, em cảm thấy em nên ở bên nó thường xuyên."

"Ông ta đã nói vài ngày chia cách sẽ không tổn hại gì, và mẹ biết phải làm gì."

"Điều đó đã xảy ra như thế nào?" Avery suy ngẫm. "Sao nó lại trở nên vô cùng nhút nhát, yếu đuối thế chứ?" Cô hỏi một câu hỏi tu từ, không mong có sự hồi đáp. Tate, tuy nhiên, xem đó là một câu hỏi và đưa cho cô câu trả lời.

"Em đã nghe những điều ông ta nói rồi đấy. Ông ta đã nói cho em biết nó đã xảy ra như thế nào. Em đã không dành đủ thời gian cho nó. Mà thời gian em ở với nó thì phá hoại hơn là không."

Bản tính nóng nảy của cô dâng lên. Trong chuyện này, Carole đang bị đổ lỗi cho tất cả, và Avery cảm thấy bị ép buộc phải lên tiếng cho cô ta. "Và trong suốt thời gian đó anh đang ở đâu? Nếu em đang làm một công việc thối nát như vậy của một bà mẹ, tại sao anh không can thiệp vào? Mandy có cả cha lẫn mẹ, anh biết đấy."

"Tôi nhận thức được điều đó. Tôi đã thừa nhận nó hôm nay. Nhưng mỗi lần tôi đưa ra một lời đề nghị nhẹ, em lại trở nên phòng thủ. Nhìn thấy chúng ta cứ gây gỗ với nhau chắc chắn không giúp gì cho Mandy. Vì thế tôi không thể can thiệp vào, khi em đã khiến nó như thế thì không cần phải tạo ra thêm một tình huống tồi tệ nào để khiến nó thậm chí còn tệ hơn nữa."

"Có lẽ phương pháp của anh là sai." Vì còn nghi ngờ nên không buộc tội Carole, cô chơi kiểu kịch liệt phản đối.

"Có lẽ. Nhưng tôi chưa bao giờ biết là em chấp nhận lời phê bình."

"Còn anh thì có à?"

Anh đặt ly rượu trên bàn đầu giường và với lấy công tắc đèn. Tay của Avery vung ra và chộp lấy tay anh. "Em xin lỗi. Đừng ... Đừng quay lại giường. Nó đã là một ngày dài, mệt mỏi với nhiều lý do. Chúng ta đều cảm thấy có áp lực. Em không có ý để chửi mắng như tát nước vào mặt anh."

"Em có lẽ nên về nhà với cha mẹ luôn."

"Không," cô vội nói, "Chỗ của em là ở bên cạnh anh."

"Hôm nay chỉ là một ví dụ điển hình của những gì sẽ giống như thế từ nay đến tháng 11 đấy, Carole. Sẽ rất khó khăn."

"Em có thể xử lý nó." Mỉm cười, một cách thôi thúc cô đưa tay lên và rà ngón tay lên vết chẻ ở cằm anh. "Em ước gì là em có được mỗi đồng năm xu cho mỗi lần hôm nay anh nói câu, 'Chào, tôi là Tate Rutledge, đang tranh chử cho chức vị Thượng nghị sĩ’. Có biết anh đã bắt tay bao nhiêu lần không?"

"Nhiều như thế này." Anh giơ tay phải lên. Cong lại như vuốt chim.

Cô cười nhẹ. "Em tin là chúng ta đã chịu đựng được rất tốt trong chuyến viếng thăm ở Galleria, xét theo việc chúng ta vừa mới chấm dứt chuyến viếng thăm với bác sĩ Webster và nói lời tạm biệt với Mandy."

Ngay khi họ quay lại khách sạn từ văn phòng của bác sĩ tâm lý, họ đã trao Mandy cho ông bà nội của nó. Zee thật sự không thể chịu đựng được một chuyến bay với các khớp ngón tay trắng bệch nữa. Bà không chịu bay, vì vậy họ đã đến Houston bằng xe hơi. Họ muốn bắt đầu lái xe về nhà sớm để họ sẽ về đến nhà trước khi trời tối.

Ngay sau khi cô và Tate vừa mới tiễn họ thì Eddy đã đẩy họ vào xe và tăng tốc về phía trung tâm thương mại đông đúc.

Những người tình nguyện, dưới sự giám sát của Eddy, đã được báo trước là họ sẽ đến. Tate đọc một bài diễn văn ngắn từ trên bục, giới thiệu vợ anh với đám đông đã tụ tập lại, sau đó di chuyển giữa họ, bắt tay và gạ gẫm cho lá phiếu.

Nó đã diễn ra quá tốt đến nỗi Eddy đã được xoa dịu sau khi phải từ chối lời mời của Câu lạc bộ Rotary. Thậm chí chuyện đó cũng đã trở nên rất tốt. Câu lạc bộ đô thị đã mời Tate đến nói chuyện tại một cuộc họp của họ vào tháng sau.

"Eddy mê mẩn với tất cả tin tức trên ti vi mà anh đã có được hôm nay," Avery nói, suy nghĩ về nó.

"Họ cho chúng ta 20 giây lúc phát sóng sáu giờ. Nghe không nhiều lắm, nhưng tôi được bảo rằng điều đó là rất tốt."

"Đúng vậy. Em cũng được báo cho biết vậy," cô vội vàng thêm.

Cô đã sửng sốt khi nhìn thấy Van Lovejoy và phóng viên chính trị từ KTEX ở bữa điểm tâm của công nhân bốc dỡ ở cảng. Suốt cả ngày, họ bám theo Tate. "Tại sao họ lại đến tận nơi này từ San Antonio vậy?" cô đã hỏi Eddy.

"Đừng từ bỏ quảng cáo miễn phí. Mỉm cười vào máy ảnh với mỗi cơ hội mà cô có được."

Thay vào đó, cô đã cố tránh máy ảnh của Van. Nhưng anh có vẻ luôn chĩa ống kính vào cô. Cô đã chơi trò mèo vờn chuột với anh suốt cả ngày, cộng với với cú sốc mà bác sĩ Webster đã giáng xuống người cô, đã làm cho thần kinh cô căng lên. Cô đã lo lắng đến nỗi, sau đó, khi cô không thể tìm cặp bông tai, cô đã phản ứng dữ dội.

"Em biết chúng đã ở đây vào ngày trước khi em rời khỏi," cô than vãn với Tate.

"Tìm lại đi."

Cô còn làm hơn đó nữa. Cô trút ngược cái túi vải xa tanh và bới tung những món đồ. "Chúng không có ở đây."

"Chúng trông ra sao?"

Họ lẽ ra phải dự bữa tối ngoài trời để huy động vốn được chủ trì bởi các chủ nông trại giàu có ở bên ngoài thành phố. Tate đã sửa soạn xong và chờ hết nửa giờ. Cô đang bị trễ.

"Vòng tròn lớn bằng bạc." Tate khám xét khắp phòng. "Anh sẽ không tìm thấy chúng nằm ở chỗ nào đâu," cô nói với anh với vẻ bực tức. "Em chưa đeo chúng mà. Em đã mang theo chúng để mặc với bộ đồ này."

"Em không thể thay thế một đôi khác à?"

"Em nghĩ em sẽ phải làm vậy." Cô lựa chọn từ đống nữ trang mà cô đã đổ lên tủ áo. Đến lúc đó cô đã rất hoang mang, cô đã gặp khó khăn trong việc cài chốt bông tai vào phía sau. Sau ba lần cố gắng đều cài không trúng. "Mẹ kiếp!"

"Carole, vì Chúa, bình tĩnh lại đi," Tate nói, nâng cao giọng của anh. Cho đến lúc này anh đã bình tĩnh không nổi nóng. "Em đã bỏ quên một cặp bông tai. Nó không phải là ngày tận thế."

"Em đã không quên chúng." Hít một hơi dài, cô đối mặt với anh. "Đây không phải là lần đầu có cái gì đó biến mất một cách kỳ lạ."

"Em lẽ ra phải nói chuyện đó với tôi. Tôi sẽ gọi cho bảo an của khách sạn ngay."

Cô chụp cánh tay của anh trước khi anh có thể với lấy điện thoại. "Không chỉ là ở đây. Ở nhà nữa. Ai đó đã lén vào phòng em và lục lọi qua đồ đạc của em."

Phản ứng anh là những gì cô mong đợi. "Điều đó thật là vô lý. Em điên rồi à?"

"Không. Và em cũng không phải là tưởng tượng nó. Em bị mất vài món đồ nhỏ, những thứ nhỏ nhặt. Như cặp bông tai này em biết rất rõ là đã bỏ vào. Em kiểm tra đi và kiểm tra lại cẩn thận tất cả đồ đạc của em trước khi em đặt chúng vào trong vali."

Nhạy cảm với bất kỳ lời chỉ trích nào về gia đình anh, anh khoanh tay trước ngực. "Em đang lên án ai đã đánh cắp đây?"

"Em không quan tâm đến những món đồ bị mất, em chỉ là không thích sự riêng tư của em bị xâm phạm."

Ngay khi đó vang lên tiếng gõ cửa - đỉnh điểm hoàn hảo cho một ngày mệt rã rời. "Ví dụ cụ thể," cô nói một cách cáu kỉnh. "Tại sao chúng ta không bao giờ có thể kết thúc một cuộc chuyện trò cá nhân trước khi chúng ta bị ngắt quãng chứ?"

"Nói nhỏ lại đi. Eddy sẽ nghe em đấy."

"Mong là anh ta cút đi với quỷ đi," cô nói, thật có ý đó.

Tate mở cửa và Eddy bước vào trong. "Các người sẵn sàng rồi chứ?"

Để giải thích cho sự trễ nải của họ, Tate nói, "Carole bị thất lạc mất đôi bông tai."

Cô bắn cho anh vẻ ngoài rõ ràng tuyên bố là cô đã không bị lạc mất chúng.

"Đeo cái gì khác hay khỏi cần đeo, nhưng chúng ta phải xuống dưới lầu ngay." Eddy giữ cánh cửa mở. "Jack đang chờ ở ngoài xe. Nó mất một giờ lái xe đấy."

Họ vội vã đến chỗ thang máy. Thật may mắn là một vị khách của khách sạn khác nhìn thấy họ đang đi đến và lịch sự giữ cửa cho họ. Jack đang đi tới đi lui suốt chiều dài xe limo đang đậu ở cổng cho xe ra vào.

Trong suốt thời gian đi đường họ thảo luận về cuộc thăm dò lá phiếu và chiến lược vận động. Cô có thể là vô hình, với mọi sự chú ý mà cô có được. Có một lần, khi cô tự đề xuất ý kiến, nó đã được gặp phải ba cái nhìn dửng dưng, sau đó bị lờ đi hoàn toàn.

Thật ngạc nhiên là bữa tiệc đã rất vui. Không có đám phóng viên bám theo đuôi. Bởi vì cô không cần phải tập trung vào việc tránh né máy ảnh của Van, cô thư giãn và vui vẻ. Có nhiều thức ăn ngon của người Texas, những người thân thiện ví Tate như John Kennedy trẻ, và nhạc sống. Cô thậm chí đã khiêu vũ với Tate. Eddy đã gây áp lực buộc anh làm chuyện đó.

"Đi đi. Nó sẽ là một hình ảnh đẹp đối với đám đông."

Trong suốt thời gian Tate giữ cô trong tay anh và xoay cô quanh sàn nhảy, cô giả vờ nó là ý tưởng của anh. Đầu ngửa ra, họ đã cười với nhau khi chân của họ đi đúng nhịp với giai điệu sinh động. Cô tin rằng anh đang thực sự vui chơi. Khi nhạc đạt đến đỉnh cao, anh kéo cô sát vào người anh và xoay tròn cô với sự tán thưởng hồ hởi của những người đang xem. Sau đó anh cúi xuống và hôn má cô.

Khi anh lùi lại, có vẻ kỳ quặc biểu hiện trên gương mặt anh. Anh hìnn như bị bất ngờ bởi cử chỉ tự động của riêng mình.

Tuy nhiên, trên chuyến trở vào thành phố, cô ngồi trong góc ghế sau xe limousine, nhìn bóng đêm qua cửa sổ nhuộm màu trong khi anh, Jack, và Eddy phân tích ngày hôm nay đã diễn ra tốt như thế nào và đánh giá ảnh hưởng những gì nó có thể tạo ra đối với kết quả của cuộc bầu cử.

Cô đã đi ngủ, cảm thấy mệt mỏi và nhăn nhó. Cô đã gặp khó khăn đi vào giấc ngủ. Ác mộng - mà trong suốt đời có thể đếm trên đầu ngón tay -là sản phẩm của thể chất và tình cảm mệt mỏi.

Cô trân quý khoảnh khắc không bị phá đám này với Tate. Họ liên tiếp bị bao vây bởi những người khác. Ngay cả trong dãy phòng của riêng họ, họ hiếm khi được ở một mình.

"Em nghĩ Bailey sẽ giúp đỡ rất nhiều." Cô trao cho anh cái ly trống rỗng và ngã lưng xuống gối.

"Cảm thấy buồn ngủ à?"

"Ừm." Cô ném cánh tay lên để cho tay cô đang nằm lật ra ở hai bên đầu cô, những ngón tay cong lại, tư thế vừa khêu gợi vừa không phòng bị. Mắt Tate tối sẫm khi chúng chuyển từ mặt xuống cơ thể của cô.

"Cám ơn anh đã khiêu vũ với em," cô nói mê ngủ. "Em rất thích anh ôm em."

"Em đã từng nói tôi không có nhịp điệu."

"Em đã sai."

Anh tiếp tục nhìn cô một lát, sau đó tắt đèn. Anh sắp sửa rời khỏi giường khi cô đặt tay lên đùi của anh để giữ anh lại. "Tate?"

Anh cứng người. Cái bóng bất động của anh được phác họa bởi ánh sáng xanh rọi qua màn cửa từ bãi đậu xe. Một cách mời gọi, cô thì thầm khẽ lặp lại tên anh nhẹ như hơi thở.

Từ từ, anh hạ mình xuống nệm lại và nghiêng người trên cô. Với một tiếng rên nhỏ, cô đá tấm chăn ra để không có gì ở giữa họ.

"Tate, em - "

"Đừng," anh ra lệnh một cách khàn đục. "Đừng nói bất cứ thứ gì để làm anh đổi ý." Đầu anh di chuyển sát đến nỗi cô cảm thấy hơi thở của anh trên môi cô. "Anh muốn em, nên đừng nói gì cả."

Chiếm hữu một cách dữ dội, môi anh áp vào đôi môi đang hé mở của cô. Lưỡi anh thăm dò và tìm hiểu, đút sâu vào miệng cô và đánh phá táo bạo. Avery nắm chặt tóc anh và nâng miệng cô lên hôn anh.

Anh thư giãn cánh tay, lúc nãy đã gồng cứng trên đầu cô. Dần dần, cơ thể của anh nằm dọc người cô. Cặp đùi rắn chắc của anh chạm vào hông cô ; cô xoay cơ thể của mình vào đó. Anh đẩy nhẹ đầu gối vào chỗ ẩm ướt của cô.

"Có phải em đang ẩm ướt cho anh không?"

Avery thở hổn hển, bị khêu gợi bởi sự táo bạo của anh. "Anh đã bảo em đừng nói bất cứ thứ gì mà."

"Em đang ẩm ướt cho ai vậy?"

Cô hạ tay xuống đùi anh, đặt nó dưới hông anh, và một cách mời mọc kéo anh lại gần hơn.

Rên rỉ trong sự đòi hỏi, anh chấm dứt nụ hôn với vài nụ hôn mạnh bạo trên môi cô. Anh hôn dọc xuống họng cô, ngực và ấp ủ vú cô khi anh ôm chúng trong tay. Miệng anh mở ra tìm kiếm cái điểm ở giữa, nâng cao của một bên bú và nút mạnh nó qua lớp vải của cái áo choàng. Nó săn cứng tì vào cái lưỡi đang đánh nhẹ của anh.

Theo phản xạ, cơ thể của cô nhỏm khỏi giường. Bàn tay anh đẩy trượt giữa gối và đầu cô, lòng bàn tay của anh ôm nó, ngón tay cái đặt dưới cằm cô. Anh nâng khuôn mặt cô lên và gắn chặt miệng anh vào môi cô lại, trao cho cô nụ hôn nóng bỏng, tìm kiếm khi anh di chuyển để nằm giữa cặp đùi đang mở của cô.

Cơ thể của Avery kích động dữ dội với cảm giác đầy đủ của vật đàn ông của anh đánh nhẹ vào thung lũng nhỏ của cô. Thậm chí có sự khêu gợi nhất định ở sự ma sát của cái quần lót vải bông của anh áp vào cái quần lót lụa của cô.

Hơi nóng xuyên qua cô và đã được anh truyền qua da cô. Nụ hôn của anh đậm sâu hơn, và cơ thể của anh chuyển động không ngừng khi anh trở nên ham muốn hơn. Quá nôn nóng để có thể ung ung và tò mò, tay cô chộp lấy mông anh. Cô đưa bắp chân của anh vào giữa chân cô và nâng hông cô lên.

Dữ dội, và nóng bỏng, Tate đẩy trượt tay anh vào lớp lụa ẩm ướt ngăn cản sự xâm nhập của anh.

Chuông điện thoại reo.

Anh rút tay ra, nhưng cô vẫn nằm kẹt bên dưới anh. Trong khi họ thở mạnh vào người nhau, điện thoại tiếp tục reo.

Cuối cùng, Tate lăn tròn qua cạnh giường và giật mạnh ống nghe đến tai. "A lô?" Sau một hồi im lặng, anh nguyền rủa. "Vâng, Jack," anh gầm gừ. "Em đang thức. Có chuyện gì vậy?"

Avery phát ra tiếng rên nhỏ, khổ não và di chuyển qua phía bên kia giường, xoay lưng lại với anh.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.