Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Sự cố nhỏ đầu tiên trong việc sắp đặt cẩn thận của chuyến đi xảy ra vào ngày thứ Ba. Họ đã ở Houston. Sáng sớm hôm đó Tate đã đọc bài diễn văn mê say đến những công nhân bốc dỡ ở cảng. Anh đã được mọi người công nhận.

Khi họ trở về khách sạn ở trung tâm thành phố, Eddy đến phòng anh để trả lời những cuộc gọi đã đến trong lúc họ vắng mặt. Tất cả những người khác đã tụ tập ở dãy phòng của Tate. Jack vùi mình vào báo chí buổi sáng, xem xét kỹ lưỡng những bài viết liên quan đến Tate, những đối thủ của anh, hoặc cuộc bầu cử nói chung. Avery ngồi lên sàn với Mandy, con bé đang tô màu hình chú chuột Mickey.

Tate nằm dài trên giường, tựa vào gối đằng sau đầu anh. Anh bật tivi để xem chương trình trò chơi truyền hình. Những câu hỏi ngu xuẩn, những người dự thi điên cuồng, người điều khiển chương trình đáng ghét, nhưng thông thường những điều ngớ ngẩn vô nghĩa như thế làm thư giãn tâm trí của anh và mở mang cho những suy nghĩ mới. Những ý tưởng tốt nhất được nghĩ ra khi anh không tập trung.

Nelson và Zee đang chơi ô chữ với nhau.

Eddy cắt ngang khung cảnh êm đềm đó. Anh xộc vào phòng, phấn khích như Tate chưa bao giờ từng nhìn thấy. "Tắt cái đó đi và nghe này."

Tate sử dụng điều khiển từ xa để tắt ti vi. "Sao," anh nói với nụ cười mong đợi, "Anh đã thu hút được sự chú ý của tất cả mọi người rồi đấy, anh Paschal."

"Một trong những câu lạc bộ Rotary lớn nhất trong bang sẽ họp mặt lúc trưa hôm nay. Đó là cuộc họp quan trọng nhất của họ hàng năm. Những người mới nhậm chức sẽ được tuyên thệ, và các bà vợ sẽ được mời. Người đọc diễn văn của họ đã gọi điện báo bệnh sáng nay. Họ muốn anh."

Tate ngồi bật dậy và đung đưa đôi chân dài của anh qua cạnh giường. "Bao nhiêu người? "

"Hai trăm năm mươi, ba trăm." Eddy đang lục lạo qua giấy tờ trong cặp hồ sơ của anh. "Những người này là các doanh nhân hàng đầu và các chuyên gia - trụ cột của cộng đồng. Câu lạc bộ Rotary lâu đời nhất ở Houston, các thành viên có nhiều tiền, ngay cả trong những thời kỳ suy sụp. Đây," anh nói, chìa mấy tờ giấy về phía Tate, "đây là bài diễn văn rất hay mà anh đã làm vào tháng trước ở Amarilio. Hãy xem qua nó. Và vì Chúa, cởi cái áo vải và quần jean ra và mặc một bộ đồ vest vào."

"Đám người này thích hợp với Dekker hơn."

"Đúng vậy. Đó là lý do tại sao việc anh tham dự nó lại rất quan trọng. Dekker đã làm cho người ta tưởng anh là một cậu nhóc với đầu của anh ở trên mây, hay là một người lập dị theo chủ nghĩa tự do. Hãy chứng minh cho họ thấy rằng anh có cả hai chân trên mặt đất và anh không có sừng và đuôi nhọn." Anh nhìn qua vai. "Cô cũng được mời đấy, Carole. Hãy làm cho mình trông quyến rũ. Phụ nữ - "

"Tôi không thể đến đó."

Sự chú ý của mọi người đột ngột chuyển từ Eddy đến cô, cô vẫn ngồi trên sàn nhà với Mandy, giữ một mớ bút chì màu trong tay và một tấm ảnh của chú vịt Donald trên đùi. "Cuộc hẹn của Mandy với bác sĩ Webster là lúc một giờ hôm nay."

"Chết tiệt." Tate cào tay qua tóc. "Đúng rồi. Anh quên mất."

Eddy chiếu cái nhìn không thể tin của anh giữa họ. "Anh thậm chí không thể nghĩ đến chuyện ném bỏ cơ hội này. Chúng ta được lên một điểm trong các cuộc trưng cầu ý kiến tuần này, Tate, nhưng chúng ta vẫn còn nằm ở phía sau bởi một khoảng cách thê thảm. Bài diễn văn này có thể có rất nhiều ý nghĩa đối với cuộc vận động tiền bạc - tiền bạc mà chúng ta cần để mua thời gian quảng cáo trên ti vi."

Jack quăng tờ báo được gấp lại của anh qua một bên. "Hãy sắp xếp một cuộc hẹn khác với bác sĩ."

"Em thấy sao, Carole? " Tate hỏi.

"Anh biết chúng ta đã rất khó khăn mới lấy được cái hẹn này. Em có lẽ sẽ không thể lấy được một cái hẹn khác trong nhiều tuần. Dù là em có thể, em nghĩ việc tạm hoãn sẽ ảnh hưởng đến Mandy."

Tate nhìn anh trai anh, cha anh, và người chỉ đạo chiến dịch tranh cử trao đổi những cái liếc nhìn. Họ muốn anh đọc bài diễn văn cho đám đông của những thành viên của câu lạc bộ Rotary, và họ rất đúng. Những người bảo thủ này, những người trung thành ủng hộ Dekker, cần được thuyết phục rằng anh là ứng cử viên có thể và không phải là một người mới phất lên bộp chộp. Khi anh nhìn xuống vợ anh, tuy nhiên, anh có thể cảm giác được sức mạnh ở phía sau cái nhìn bình tĩnh của cô. Anh sẽ bị nguyền rủa dù là anh chọn cách nào. "Chúa ơi."

"Mẹ có thể đến văn phòng bác sĩ với Carole," Zee đề nghị. "Tate, con cứ đi đọc diễn văn. Chúng tôi có thể nói lại với con sau về những gì bác sĩ đã nói về Mandy."

"Con rất biết ơn cho lời đề nghị đó, thưa mẹ, nhưng nó là con gái của con."

"Và chuyện này có thể có nghĩa là cuộc bầu cử," Eddy tranh cãi, nâng cao giọng.

Jack đứng lên và kéo quần lên, như thể anh sắp sửa tham gia vào một vụ đánh đấm. "Anh đồng ý với Eddy một trăm phần trăm."

"Một bài diễn văn sẽ không dẫn đến việc thua trong cuộc bầu cử. Cha thấy sao? "

"Cha nghĩ mẹ con đã có giải pháp hợp lý nhất. Con biết cha không tin tưởng các bác sĩ tâm lý, vì thế cha sẽ không mong đợi là sẽ nghe những gì gã này sẽ nói về cháu nội của cha."

"Carole? "

Cô đã để cho cuộc tranh cãi xoay quanh cô mà không can dự vào, điều mà thật lạ thường. Từ lúc Tate biết cô, cô lúc nào cũng bày tỏ ý kiến của mình.

"Cả hai đều thật sự quan trọng, Tate," cô nói. "Anh sẽ phải quyết định thôi."

Eddy chửi thề lầm bầm và bắn cho cô cái liếc nhìn khó chịu. Anh thà là cô quát mắng và đấu tranh để có được mọi người làm theo ý cô. Tate cũng cảm thấy như thế. Nó dễ nói không với Carole hơn khi cô la lối om sòm và không linh hoạt. Gần đây, cô sử dụng đôi mắt sẫm màu, có khả năng biểu lộ ý tưởng để diễn đạt ý kiến của mình hơn là cô sử dụng giọng la hét chói tai.

Cho dù sự lựa chọn của anh là thế nào đi nữa, nó cũng sẽ gặp sự bất đồng. Yếu tố quyết định chính là Mandy. Anh nhìn xuống khuôn mặt nhỏ trang nghiêm của con bé. Mặc dù nó không thể hiểu họ đang bất đồng về chuyện gì, nó dường như đang xin lỗi anh về việc đã gây ra chuyện như vậy.

"Gọi lại họ đi, Eddy, và lịch sự từ chối." Tư thế của Carole thư giãn, như thể cô đã gồng mình trong sự mong đợi không dám thở cho câu trả lời của anh. "Nói với họ rằng Bà Rutledge và tôi đã có hẹn trước."

"Nhưng - "

Tate giơ tay lên để ngăn cản một loạt phản đối. Anh đưa cho bạn anh cái nhìn cứng rắn, kiên quyết. "Bổn phận đầu tiên của tôi là gia đình. Tôi đã được đảm bảo là có sự thông cảm của các người, nhớ không? "

Eddy ném cho anh một cái nhìn cứng rắn, bực tức, sau đó hầm hầm rời khỏi. Tate không thể đổ lỗi cho anh ta về việc bực tức. Anh ta không có con. Anh ta không có bổn phận với ai ngoài bản thân. Làm sao anh ta có thể hiểu được sự phân chia của lòng trung thành chứ?

"Cha hy vọng con biết là mình đang làm gì, Tate." Nelson đứng lên và với lấy tay Zee. "Hãy đi cố xoa dịu người chỉ đạo chiến dịch tranh cử đang bực bội của chúng ta." Họ cùng nhau rời khỏi.

Jack cũng bực tức như Eddy. Ông nhìn trừng trừng Carole. "Hài lòng rồi chứ gì? "

"Đủ rồi, Jack," Tate nói gắt gỏng.

Anh trai của anh chỉ ngón tay lên án vào cô. "Cô ta đang điều khiển em với kiểu đóng vai một bà mẹ tốt thế này."

"Chuyện giữa Carole và em không liên can chết tiệt gì đến anh hết."

"Lẽ ra thì không. Nhưng vì chú đang ra ứng cử, chuyện đời tư của chú liên quan đến mọi người. Bất kể chuyện gì ảnh hưởng đến cuộc vận động là chuyện của anh. Anh đã bỏ ra tâm quyết mấy năm để chuẩn bị cho chú được bầu."

"Và em rất biết ơn vì mọi chuyện anh đã làm. Nhưng hôm nay em sẽ nghỉ 1 tiếng đồng hồ vì lợi ích của con gái em. Em không nghĩ điều đó là đòi hỏi quá nhiều, và dù nó là vậy, thì cũng đừng tranh cãi với em về chuyện đó."

Sau khi bắn cái nhìn hằn học khác vào Carole, Jack rời khỏi phòng, đóng sầm cửa đằng sau ông.

Cô đứng lên. "Đó là những gì anh đã nghĩ hả, Tate? Rằng em chỉ là đang đóng vai một bà mẹ tốt? "

Khốn kiếp nó, chính anh cũng không biết nên nghĩ gì. Từ khi biết được mùi vị tình dục lần đầu tiên ở tuổi mười lăm, Tate đã luyện tập tính kiểm soát tất cả những mối quan hệ của anh với phụ nữ. Phụ nữ thích anh. Anh thích họ trở lại. Anh cũng tôn trọng họ. Không giống hầu hết đàn ông mà những cuộc tình lãng mạn đến dễ dàng, bạn bè thuộc phái nữ của anh cộng lại nhiều như người tình của anh, mặc dù nhiều người thuộc loại đầu tiên thầm thương tiếc rằng họ sẽ không bao giờ tham gia vào hàng ngũ thứ hai.

Mối quan hệ nghiêm trọng nhất với anh là dính líu đến một người đã từng ly hôn ở San Antonio. Cô làm thương mại bất động sản, rất thành công. Tate đã tán dương sự thành công của cô, nhưng không yêu cô đủ để cạnh tranh với nó cho thời gian và sự chú ý của cô. Cô cũng đã làm rõ ngay từ đầu là cô không muốn có con. Sau khi tìm hiểu hai năm, họ đã chia tay nhau như những người bạn.

Jack làm hầu hết các chuyện thuê người và sa thải ở văn phòng luật của họ, nhưng khi Carole Navarro nộp đơn xin việc, ông đã hỏi ý kiến của Tate. Không có người đàn ông nào có thể nhìn Carole một cách bình thản. Đôi mắt to, đen của cô thu hút sự chú ý anh, dáng người của cô là trí tưởng tượng của anh, nụ cười của cô là trái tim anh. Anh đã đồng ý và Jack đã thuê cô như là người phụ tá.

Chẳng bao lâu, Tate đã xâm phạm đạo đức nghề nghiệp của riêng anh và mời cô đi ăn tối để ăn mừng một vụ thưa kiện mà hội đồng xét xử đã phán quyết phần thắng cho khách hàng của họ. Cô đã duyên dáng và tán tỉnh, nhưng buổi tối đã chấm dứt ở trước cửa căn hộ của cô với cái bắt tay chúc ngủ ngon như bạn bè.

Trong nhiều tuần, cô đã giữ cuộc hẹn hò của họ như bạn bè. Một đêm, khi Tate đã chịu đựng tình bạn bè hết mức có thể, anh đã giữ cô trong tay anh và hôn cô. Cô đã đáp trả nụ của hôn anh với sự đam mê đầy mãn nguyện. Họ đã tiến tới chuyện ngủ chung, và cuộc làm tình đã làm cho cả hai rất mãn nguyện.

Chỉ trong ba tháng văn phòng luật đã mất một nhân viên, nhưng Tate đã có được một cô vợ.

Việc mang thai của cô là một cú sốc. Anh đã nhanh chóng đồng ý thích nghi với cái ý tưởng có con sớm hơn hơn kế hoạch của họ; Carole thì không. Cô phàn nàn về cảm giác bị trói buộc bởi trách nhiệm không mong muốn. Nụ cười hấp dẫn và tiếng cười dễ lây nhiễm trở thành những kỷ niệm.

Việc làm tình của cô đã trở nên như là một sự cưỡng bách đến nỗi Tate không thấy thiếu nó khi nó đã được tạm hoãn. Họ đã có những cuộc tranh cãi gay gắt. Không có gì anh có thể làm cho cô hài lòng hoặc thích thú. Cuối cùng, anh từ bỏ cố gắng và dành thời gian và công sức cho cuộc bầu cử, chuyện mà vẫn còn cách đến vài năm.

Ngay khi Mandy được sinh ra, Carole chú tâm vào việc lấy lại dáng người của cô. Cô luyện tập siêng năng. Anh muốn biết tại sao. Rồi lý do đằng sau sự hăng say đó đã trở nên rõ ràng. Anh biết ngay cái ngày cô có người tình đầu tiên. Cô đã không biến nó thành một bí mật, cũng như sự bội tín tiếp theo. Sự phòng thủ của anh là sự thờ ơ, điều mà lúc đó là xác thực. Ngẫm lại, anh ước gì mình đã ly dị cô. Đoạn tuyệt hoàn toàn có thể đã tốt hơn cho mọi người.

Trong nhiều tháng trời họ ở cùng nhà, nhưng sống riêng. Rồi, có một đêm cô đã viếng thăm anh trong phòng của anh, trông rất hấp dẫn. Anh không hề biết chuyện gì đã thúc đẩy cô đến với anh đêm đó - có lẽ là sự chán chường, có lẽ là bị chọc tức, hay có lẽ là thách thức muốn cám dỗ anh. Cho dù lý do của cô là thế nào đi nữa, sự kiêng cữ tình dục và uống rượu quá nhiều với anh trai của anh trong lúc chơi bài poker đã làm anh chấp nhận lời đề nghị của cô.

Trong những giờ tăm tối của sự cách biệt giữa họ, anh đã nghĩ đến chuyện quay trở lại với mối quan hệ của anh với người phụ nữ kinh doanh bất động sản hoặc có một mối quan hệ khác chỉ thể thỏa mãn sinh lý. Cuối cùng, anh đã phủ nhận sự xa xỉ đó. Đùa giỡn với tình dục là một cạm bẫy đối với bất cứ một người đàn ông đã có vợ nào. Đối với ứng cử viên của một đảng phái, đó là một vực thẳm không thể tránh được. Rơi vào nó và bị bắt gặp là tự hủy diệt sự nghiệp.

Dù anh bị bắt gặp hay không, lời thề hôn nhân rất có ý nghĩa đối với anh, cho dù chúng rõ ràng không có chút ý nghĩa gì đối với vợ anh. Như một người khờ dại, anh đã tiếp tục chung thủy với Carole và với những lời thề mà anh đã trích dẫn trong lễ cưới của họ.

Mấy tuần sau đêm đó, cô đã tuyên bố một cách thù địch rằng cô đã có thai. Mặc dù Tate đã nghiêm túc nghi rằng đứa bé không phải là của anh, anh đã buộc lòng phải tin lời cô.

"Em không muốn bị mắc kẹt với một đứa con khác," cô đã la thét.

Đó là lúc anh biết anh không còn yêu cô nữa, đã không còn yêu lâu rồi, và không bao giờ có thể yêu lại. Anh đã đi đến kết luận quan trọng một tuần trước ngày cô lên chuyến bay 398 đến Dallas.

Bây giờ anh lắc đầu để đưa mình ra khỏi giấc mơ khó chịu. Anh sẽ lờ câu hỏi của cô về việc đóng vai một bà mẹ tốt, cũng như anh đã lờ đi khi cô khẳng định là chưa bao giờ có thai. Anh sợ cái mồi nhữ cũ. Anh sẽ không cam kết mình theo cách này hay cách khác cho đến khi anh biết sự biến đổi gần đây của Carole là vĩnh viễn.

"Sao em không gọi người mang thức ăn trưa lên để chúng ta sẽ không phải ra ngoài trước khi chúng ta đi gặp bác sĩ Webster," anh đề nghị, thay đổi đề tài.

Cô có vẻ giống như sẵn sàng không nhắc đến vấn đề nữa. "Anh thích ăn gì? "

"Thứ gì cũng được. Bánh xăng uých với bò nướng lạnh cũng được."

Khi cô ngồi xuống giường để sử dụng điện thoại trên bàn đầu giường, cô máy móc bắt chéo chân. Cơ bụng của Tate siết chặt ở tiếng vớ da của cô cạ vào nhau.

Nếu anh vẫn còn hoài nghi cô, tại sao anh lại rất muốn có quan hệ tình dục với cô?

Cô xứng đáng được điểm A cho nỗ lực. Anh sẽ đồng ý với cô về điều đó. Từ khi về nhà, và thậm chí trước đó, cô đã cố gắng hết sức để chỉnh sửa mối quan hệ với anh. Cô hiếm khi nổi nóng. Cô đã nỗ lực để hoà hợp với gia đình anh, và đã quan tâm nhiều đến việc đến và đi của họ, thói quen của họ, hoạt động của họ. Cô tương phản với một bà mẹ không nhẫn nại, khó chịu như cô đã từng là trước kia.

"Đúng thế, bánh xăng uých bơ đậu phộng," cô đang nói vào ông nghe. "Với mứt nho. Tôi biết là nó không có trên thực đơn mang lên phòng, nhưng đó là cái mà con bé thích ăn vào buổi trưa." Chuyện yêu thích kiên định của Mandy với bánh xăng-uých bơ đậu phộng và mứt là lời đùa giữa họ. Qua vai cô, Carole bắn cho anh một nụ cười.

Chúa ơi, anh muốn nếm nụ cười đó.

Gần đây, anh đã nếm. Miệng cô đã không còn mùi mánh khóe, dối gạt và phản bội nữa. Những cái hôn cô đã đáp trả ngọt ngào, ngon và ... rất khác. Phân tích chúng – điều mà anh đã làm rất nhiều gần đây - anh nhận biết rằng hôn cô đã giống như hôn một người phụ nữ lần đầu tiên.

Những gì lẽ ra phải rất quen thuộc đã thật là đặc biệt. Vài nụ hôn của họ đã làm anh ngạc nhiên choáng váng và để lại những ấn tượng không thể tẩy xóa. Anh đã luyện tập khả năng tự kềm chế mình dừng lại, khi mà những gì anh thật sự muốn làm là từ từ khám phá miệng cô cho đến khi anh tìm được sự giải thích cho hiện tượng này.

Hay có lẽ nó không phải là hiện tượng. Cô trông có vẻ khác với mái tóc ngắn. Có lẽ là cuộc giải phẫu thẩm mỹ đã thay đổi khuôn mặt của cô đủ để làm cô trông giống như một người phụ nữ hoàn toàn khác.

Đó là một lý lẽ tốt, nhưng anh đã không tin.

"Họ sẽ mang lên liền," cô nói với anh. "Mandy, vui lòng nhặt bút chì màu và bỏ chúng vào trong hộp lại. Đã đến lúc ăn trưa rồi."

Cô cúi gập người để giúp nó. Khi cô cúi xuống, cái váy bó của bộ đồ vest kéo căng qua mông cô. Sự ham muốn tỏa khắp người anh. Máu vội vã đùa xuống giữa đùi anh. Điều đó cũng dễ hiểu, anh lập luận nhanh chóng. Đã quá lâu anh không ở với một người phụ nữ như thế này.

Nhưng anh cũng không thực sự tin điều đó.

Anh không muốn chỉ ở với bất cứ người phụ nữ nào. Nếu đó là trường hợp, anh có thể giải quyết vấn đề của anh bằng một cuộc gọi điện thoại.

Không, anh muốn người phụ nữ này, Carole này, người vợ này mà bây giờ anh đã trở nên quen thuộc. Đôi khi, khi anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, nó như thể anh chưa hề quen cô trước đây và sự đối lập giữa họ đã xảy ra với người khác. Nó thật khó tin, nhưng anh thích Carole này. Thậm chí càng khó tin hơn, anh đã bắt đầu yêu cô.

Nhưng anh sẽ phủ nhận nó với hơi thở cuối cùng trong đời anh.

༺༒༻

"Em rất vui mừng là anh đã đi cùng với tụi em," Avery nói, trao cho Tate nụ cười không chắc chắn. Nhân viên tiếp tân đã đưa họ vào ngồi trong văn phòng của bác sĩ Webster để chờ đợi cho cuộc hội đàm riêng của họ.

"Đó là quyết định duy nhất mà tôi có thể làm."

Bác sĩ tâm lý đã ngồi với Mandy cả tiếng đồng hồ. Chờ đợi dự đoán của ông đang làm cho cả hai căng thẳng. Một cuộc đàm thoại là để cố gắng xoa dịu sự lo lắng căng thẳng của họ.

"Eddy có nổi điên với em trong phần còn lại của chuyến đi không? "

"Tôi đã nói chuyện với anh ta trước khi chúng ta rời khỏi khách sạn. Anh ta chúc chúng ta may mắn với Mandy. Tôi đoán mẹ và cha đã xoa dịu anh ta. Dù sao chăng nữa, anh ta không bao giờ thực sự tức giận."

"Điều đó thật kỳ quặc, đúng không? "

Tate nhìn đồng hồ đeo tay của anh. "Chúa ơi, cuộc họp mặt của ông ta với nó sẽ là bao lâu đây? " Anh nhìn cánh cửa sau lưng như thể nó sẽ mở ra. "Em vừa nói gì? "

"Về việc Eddy không bao giờ tức giận."

"Ồ, đúng." Anh nhún vai. "Đó đúng là khí chất của anh ta. Anh ta hiếm khi mất kiểm soát."

"Người băng," cô thì thầm.

"Hở? "

"Không gì."

Cô nghịch ngợm với dây túi xách tay của cô, cân đong sự khôn ngoan trong việc theo đuổi đề tài. Irish đã khuyên cô nên học càng nhiều càng tốt về những người này. Sự nghiệp của cô đã được xây dựng trên khả năng đưa ra câu hỏi phù hợp, nhưng phân chúng thành những cụm từ khôn khéo. Cô đã khéo léo nặn thông tin ra khỏi những người đôi khi miễn cưỡng đem lại bí mật của họ. Cô quyết định kiểm tra tài năng của cô và xem liệu nó còn nguyên vẹn hay không.

"Thế còn phụ nữ thì sao?"

Tate quăng cuốn tạp chí anh vừa mới nhặt lên qua một bên. "Phụ nữ gì? "

"Phụ nữ của Eddy."

"Tôi không biết. Anh ta không thảo luận họ với tôi."

"Anh ta không thảo luận đời sống tình dục của anh ta với người bạn thân nhất à? Em nghĩ tất cả đàn ông đều trao đổi những câu chuyện thành công chứ."

"Các chàng trai thì có thể. Đàn ông thì không cần. Tôi không phải là người tò mò tọc mạch và Eddy của không phải người thích phô trương."

"Anh ta thích người khác giới phải không? "

Tate bắn cho cô cái nhìn lạnh buốt. "Tại sao? Anh ta đã từ chối em à? "

"Khốn kiếp anh! "

Cánh cửa dao động mở. Hai người giật mình dang ra với vẻ có lỗi. Nhân viên tiếp tân nói, "bác sĩ đang kết thúc với Mandy. Ông ấy sẽ đến ngay."

"Cảm ơn cô."

Sau khi cô ta lui ra, Avery ngả người về phía trước từ ghế cô lại. "Em chỉ là hỏi thăm về Eddy vì cháu gái của anh đang ném mình vào anh ta, và em sợ nó sẽ đau khổ."

"Cháu gái của tôi à? Fancy hả? " Anh cười với vẻ hoài nghi. "Nó bám theo Eddy à? "

"Nó đã nói với em như thế vào đêm hôm trước, khi nó về nhà với khuôn mặt bị bầm dập." Nụ cười của anh biến mất. "Đúng thế, Tate. Nó đã gặp một tên cao bồi trong quán bar. Họ đã vui vẻ phấn khởi. Khi anh ta không thể duy trì sự cương cứng, anh ta trách tội Fancy và đánh nó nhừ tử."

Anh thở ra một hơi thật dài. "Chúa ơi."

"Anh có nhận thấy mắt nó bị bầm đen và môi bị sưng không?" anh lắc đầu. "Tốt, đừng cảm thấy quá tệ hại. Cha mẹ của nó cũng không nhìn thấy," cô nói một cách chua chát. "Fancy giống như một món đồ gỗ vậy. Nó ở đó, nhưng không ai thực sự nhìn thấy nó ... trừ phi nó đối xử thái quá. Dù sao chăng nữa, bây giờ nó đã dán mắt vào Eddy. Anh nghĩ anh ta sẽ đáp lại như thế nào? "

"Fancy chỉ là một con nhóc."

Avery ném cho anh cái vẻ ngoài tinh quái. "Anh có thể là chú nó, nhưng anh không có bị mù."

Anh xoay tròn vai một cách không thoải mái. "Eddy đã có quan hệ với đám nữ sinh trong khi chúng tôi ở UT. Anh ta đã đến viếng nhà thổ ở Nam (Vietnam). Tôi biết anh ta không phải là người đồng tính."

"Anh ta có đang hẹn hò với ai không? "

"Anh ta hẹn hò với một vài phụ nữ làm ở trụ sở chính, nhưng thường là thuần khiết. Tôi đã không nghe bất cứ lời đồn nào là anh ta đang ngủ với một người nào trong số họ. Vài người có lẽ sẽ sẵn sàng nếu anh ta hỏi.

"Nhưng Fancy? " Tate lắc đầu nghi ngờ. "Tôi không nghĩ Eddy sẽ chạm vào nó. Anh ta sẽ không dính líu đến một cô gái trẻ hơn anh ta gần hai mươi tuổi, đặc biệt là Fancy. Anh ta quá thông minh."

"Em hy vọng là anh nói đúng, Tate." Sau khi một hồi ngập ngừng, cô liếc nhìn anh và nói thêm, "Và không phải vì em quan tâm đến anh ta."

Anh không có thời gian bình luận trước bác sĩ mở cửa và bước vào văn phòng.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.