Cô bò ra khỏi màn sương xám.
Phải có khoảng đất trống ở bên kia, cô trấn an mình, dù là cô không thể nhìn thấy nó. Trong một phút, cô nghĩ rằng việc vươn tới nó sẽ không đáng để đấu tranh, nhưng có cái gì đó ở phía sau cô quá khủng khiếp cứ đẩy cô tới phía trước.
Cô thấy đau nhức nhối. Cô càng lúc càng thấy tỉnh táo hơn cùng với cảm giác đau nhức dữ dội khắp cả người, cô không thể định vị nó. Nó ở khắp nơi – cả bên trong lẫn bên ngoài. Đó là cái đau thấm thía. Sau đó, ngay khi cô nghĩ rằng cô không thể chịu nổi nó thêm được một giây nào nữa thì cô cảm thấy cả người tê cứng - một thứ thuốc tiên thần kỳ đổ qua tĩnh mạch của cô. Chẳng bao lâu sau, cô lại thiếp đi.
Tuy nhiên sự tỉnh táo của cô bắt đầu trở lại. Những âm thanh nghe không rõ vang lên trong tai cô mặc dù cô rất mơ hồ. Bằng cách chăm chú hết sức, cô bắt đầu nhận biết chúng: tiếng rít không ngừng của máy thở, tiếng bíp bíp không ngớt của máy móc, tiếng giày cao su kêu chít chít trên sàn gạch, tiếng điện thoại reo.
Ngay khi các tri giác của cô bắt đầu có cảm giác lại, cô nghe một cuộc đối thoại xì xầm diễn ra gần đó.
". .. cực kỳ may mắn. Với bao nhiêu nhiên liệu văng vào người cô ấy... bỏng, nhưng chúng hầu hết là chỉ ở ngoài da."
"Bao lâu.. . để có phản ứng? "
"... kiên nhẫn... chấn thương như thế này có thể gây hại hơn... cơ thể."
"Nó sẽ... trông như thế nào... sau khi phẩu thuật xong"
"... bác sĩ phẫu thuật sẽ đến vào ngày mai. Anh ta sẽ...thủ tục với anh."
"Khi nào?"
".... không còn nguy hiểm nữa... nhiễm trùng."
"Có bị ảnh hưởng đến bào thai không?"
"Bào thai à? Vợ của anh không có thai."
Những lời nói vô nghĩa. Chúng hướng về cô như những mảnh thiên thạch đến từ một khoảng không tối tăm. Cô muốn né chúng, vì chúng xâm nhập vào sự yên tĩnh của cô. Cô khao khát không muốn biết gì hay cảm giác được gì, vì thế cô gạt bỏ những âm thanh đó và một lần nữa chìm vào cơn mê.
"Bà Rutledge? Bà có thể nghe tôi nói không?"
Cô đáp lại theo phản xạ, và một tiếng rên nhỏ thoát ra khỏi lồng ngực đau nhức của cô. Cô cố nâng mí mắt, nhưng cô không thể làm chuyện đó. Một mí mắt được mở ra và một ánh sáng đau đớn xuyên qua sọ cô. Rốt cuộc ánh sáng đáng ghét đã được dập tắt.
"Bà ấy đang tỉnh lại. Báo cho chồng bà ấy ngay," một giọng nói kỳ quái nói. Cô thử quay đầu về hướng đó, nhưng không thể cử động. "Cô có số ở khách sạn của họ không?"
"Có, thưa bác sĩ. Ông Rutledge đã đưa nó cho tất cả chúng tôi để phòng hờ bà ấy tỉnh lại trong khi ông ấy không có mặt ở đây."
Màn sương xám dày đặc biến mất. Những lời nói mà cô không thể giải mã trước đây bây giờ liên kết lại thành những câu nói có thể nhận biết được trong não của cô. Cô hiểu những lời đó, tuy nhiên chúng không có chút ý nghĩa nào cả.
"Tôi biết là bà đang rất khó chịu, Bà Rutledge. Chúng tôi đang làm mọi cách có thể để làm giảm điều đó. Bà không thể nói chuyện, cho nên đừng thử. Hãy bình tĩnh. Gia đình của bà sẽ đến ngay."
Mạch nhịp đập nhanh qua đầu cô. Cô muốn thở, nhưng cô không thể. Máy đang thở cho cô. Thông qua cái ống trong miệng cô, không khí đã được bơm trực tiếp vào phổi cô.
Cô thử mở mắt ra một lần nữa. Điều khiển được một con mắt hơi hé ra. Thông qua khe hở, cô có thể thấy ánh đèn mờ nhạt. Nó làm cô đau đớn khi phải tập trung, nhưng cô cố tập trung cho đến khi những hình dạng không rõ bắt đầu hình thành rõ nét.
Phải, cô đang ở bệnh viện. Cô biết được thế.
Nhưng như thế nào? Tại sao? Hình như nó có liên quan đến cơn ác mộng mà cô đã bỏ lại đằng sau trong lớp sương mù. Bây giờ cô không muốn nhớ nó, vì vậy cô để yên đó và chú tâm vào hiện tại.
Cô nằm bất động. Cánh tay và đôi chân không chịu nhúc nhích dù cô có cố thử đến bao nhiêu lần. Cô cũng không thể di chuyển đầu cô. Cô cảm thấy như cô đã bị phong kín bên trong một cái kén cứng. Sự tê liệt làm cô kinh hoàng. Nó có bị vĩnh viễn không?
Trái tim cô bắt đầu đập điên cuồng. Hầu như ngay lập tức có một sự hiện diện ngay bên cô. "Bà Rutledge, bà không cần phải sợ. Bà sẽ khoẻ lại."
"Nhịp tim của bà ấy đập quá nhanh," người có mặt thứ hai nhận xét từ phía bên kia giường cô.
"Bà ấy chỉ là bị sợ thôi, tôi nghĩ thế." Cô nhận ra tiếng nói đầu tiên. "Bà ấy bị mất phương hướng - không biết phải nghĩ sao về tất cả những chuyện này."
Một bóng người trong chiếc áo trắng cúi xuống cô. "Mọi chuyển sẽ ổn thôi. Chúng tôi đã gọi ông Rudedge và ông ấy đang trên đường đến đây. Bà sẽ vui mừng khi gặp ông ấy, đúng không? Ông ấy rất yên lòng là bà đã tỉnh lại."
"Thật tội nghiệp. Anh có thể tưởng tượng thức dậy và đối diện với chuyện này không? "
"Tôi không thể tưởng tượng có thể sống sót sau một tai nạn máy bay."
Một tiếng thét inh ỏi điếc tai dội qua đầu cô.
Cô đã nhớ!
Tiếng va chạm của kim loại. Tiếng la hét của mọi người. Khói, dày đặc và đen. Sau đó là lửa, và sự kinh hoàng đáng sợ.
Cô đã tự động thi hành những hướng dẫn cho tình trạng khẩn cấp đã ăn sâu vào óc cô bởi hàng trăm tiếp viên hàng không trên nhiều chuyến bay.
Ngay khi thoát được khỏi thân máy bay đang bốc cháy, cô bắt đầu chạy như một người mù qua cái thế giới đắm chìm trong màu máu đỏ và màn khói đen kịt. Mặc dù rất đau đớn khi chạy nhưng cô đã làm thế, chộp lấy -
Chộp lấy cái gì? Cô nhớ nó là cái gì đó rất quý báu - cái gì đó mà cô phải mang đến điểm an toàn.
Cô nhớ mình bị ngã xuống. Khi cô ngã xuống, cô đã có cái nhìn của những gì cô đã tin là hình ảnh cuối cùng ở thế giới. Cô thậm chí không cảm thấy đau khi chạm vào nền đất cứng. Lúc đó cô đã chìm vào quên lãng, điều mà cho đến bây giờ đã giữ cô khỏi sự đau đớn khi phải nhớ lại.
"Bác sĩ! "
"Chuyện gì?"
"Nhịp tim của bà ấy đã gia tăng đáng kể."
"Được, chúng ta hãy hạ nó xuống một chút. Bà Rutledge," bác sĩ nói một cách độc đoán, "Bình tĩnh lại đi. Mọi việc sẽ ổn thôi. Chẳng có gì phải lo lắng cả."
"Bác sĩ Martin, ông Rutledge vừa mới đến."
"Giữ ông ấy ở bên ngoài cho đến khi chúng ta làm bà ấy ổn định lại."
"Có chuyện gì vậy?" Giọng nói mới đến dường như đến cách xa vài dặm, nhưng nghe đầy quyền hành.
"Ông Rutledge, vui lòng cho chúng tôi vài - "
"Carole? "
Cô đột ngột nhận thức được anh. Anh cúi xuống sát người cô, nói với cô bằng giọng trấn an nhỏ nhẹ. "Em sắp khoẻ rồi. Anh biết em rất sợ và lo lắng, nhưng em sẽ ổn thôi. Mandy cũng vậy, cảm ơn Chúa. Nó bị gãy vài cái xương và hơi bị phỏng trên cánh tay. Mẹ đang ở trong phòng bệnh viện với nó. Nó sẽ không sao. Có nghe anh nói không, Carole? Em và Mandy đã sống sót, và bây giờ đó mới là điều quan trọng."
Có ánh sáng phản chiếu sau đầu anh, cho nên nét mặt anh không nhìn được rõ ràng, nhưng cô có thể chắp vá đủ những đường nét mạnh mẽ để tạo ra một ấn tượng mơ hồ là anh trông như thế nào. Cô bám vào mỗi lời an ủi anh nói. Và bởi vì anh nói chúng với niềm tin như thế nên cô tin chúng.
Cô với lấy tay anh - hay đúng hơn là cố với lấy tay anh. Anh chắc đã cảm thấy sự van xin thầm lặng muốn được gần gũi với con người vì anh đặt nhẹ bàn tay anh vào vai cô.
Sự lo âu của cô bắt đầu phai tàn lúc anh chạm vào cô, hoặc có lẽ vì thuốc giảm đau mạnh đã được tiêm vào IV bắt đầu có hiệu lực. Cô cho phép mình được dỗ dành, bằng cách nào đó cảm giác an toàn hơn bởi có một người xa lạ với giọng nói hấp dẫn bên cạnh cô, trong tầm với.
"Bà ấy đang thiếp đi. Bây giờ ông có thể rời khỏi, ông Rutledge."
"Tôi sẽ ở lại."
Cô nhắm mắt lại, che kín hình ảnh mờ nhạt của anh. Thuốc đang làm cô mê mụ. Nhẹ nhàng đung đưa cô như một con thuyền nhỏ, cám dỗ cô đến bến cảng an toàn.
Mandy là ai? Cô muốn biết.
Cô có biết người đàn ông đang gọi cô là Carole không? Tại sao mọi người cứ gọi cô là Bà Rutledge? Mọi người nghĩ cô đã kết hôn với anh ta chăng? Họ đã sai lầm, dĩ nhiên. Cô thậm chí không biết anh.
Anh ở đó khi cô tỉnh dậy. Mấy phút, mấy giờ, hay mấy ngày có thể đã trôi qua mà cô không hay biết. Vì thời gian không quan trọng trong khoa chăm sóc đặc biệt, sự mất phương hướng của cô đã tăng lên thêm.
Ngay khoảnh khắc cô mở mắt ra, anh nghiêng người trên cô và nói, "Chào."
Thật là căng thẳng khi không có đủ khả năng để nhìn được rõ mặt anh. Chỉ có một con mắt mở ra được. Cô nhận biết vì đầu cô bị quấn băng và đó là lý do tại sao cô không thể di chuyển nó. Như bác sĩ đã cảnh báo cô, cô không thể nói chuyện. Phần dưới của khuôn mặt cô dường như đã bị hóa cứng.
"Em có thể hiểu anh không, Carole? Em có biết em đang ở đâu không? Hãy chớp mắt nếu em có thể hiểu anh."
Cô chớp mắt.
Anh làm một chuyển động bằng tay. Cô nghĩ anh đã cào nó qua tóc anh, nhưng cô không thể tin chắc. "Tốt," anh nói với tiếng thở dài. "Họ đã nói em không nên khó chịu bởi bất cứ thứ gì, nhưng anh biết em, em sẽ muốn nghe tất cả sự kiện. Anh nói đúng không? "
Cô chớp mắt.
"Em có nhớ đã lên máy bay không? Đó là ngày hôm kia. Em và Mandy sẽ đi mua sắm ở Dallas vài ngày. Em có nhớ tai nạn không? "
Cô cố gắng một cách tuyệt vọng để cho anh biết cô không phải là Carole và không biết Mandy là ai, nhưng cô chớp mắt để đáp lại câu hỏi của anh về tai nạn.
"Chỉ có 14 người sống sót."
Cô không nhận biết cô đang chảy nước mắt cho đến khi anh dùng khăn giấy để lau chúng. Cử chỉ dịu dàng đối với một người đàn ông trông có vẻ mạnh mẽ.
"Bằng cách nào đó - chỉ có Chúa biết - em đã có thể thoát khỏi chiếc máy bay đang bốc cháy với Mandy. Em có nhớ không? "
Cô không chớp.
"Được, không quan trọng. Tuy nhiên em đã làm điều đó, em đã cứu sống nó. Theo lẽ tự nhiên nó thấy khó chịu và sợ hãi. Anh sợ nó bị chấn thương tâm lý hơn thể chất, vì điều đó rất khó đối phó. Cánh tay bị gãy của nó đã được băng bó. Không bị thiệt hại vĩnh viễn. Nó thậm chí cũng không cần ghép da cho chỗ phỏng. Em," và anh trao cho cô một cái nhìn sâu sắc, "Em đã dùng cơ thể của mình để bảo vệ nó."
Cô không hiểu cái nhìn thấu đáo anh, nhưng nó gần như thể anh nghi ngờ sự kiện như anh biết chúng. Anh là người đầu tiên phá vỡ ánh mắt và tiếp tục giải thích.
"NTSB đang điều tra. Họ đã tìm được hộp thu thanh. Mọi thứ có vẻ bình thường, sau đó một trong những động cơ bùng nổ. Nó đốt cháy nhiên liệu. Chiếc máy bay biến thành một quả cầu lửa. Nhưng trước khi thân máy bay hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển lửa, em đã cố thoát ra ngoài qua lối thoát khẩn cấp bên cánh máy bay, bế Mandy với em.
"Một trong những người sống sót khác đã nói anh ta thấy em vật lộn để mở chốt dây an toàn cho nó. Anh ta đã nói ba người tìm được lối đi đến cửa qua màn khói. Mặt của em dính đầy máu, anh ta đã nói, cho nên em chắc là đã bị chấn thương khi máy bay phát nổ."
Cô không nhớ chi tiết này. Tất cả cô nhớ lại là sự kinh hoàng khi nghĩ mình sắp chết ngạt vì hít khói, nếu cô không chết trước khi bị thiêu cháy. Anh đang khen cô cho hành động can đảm trong thảm hoạ. Nhưng cô chỉ là phản ứng theo bản năng sinh tồn của một sinh vật sống.
Có lẽ trí nhớ về bi kịch sẽ dần dần được phơi bày. Có lẽ chúng sẽ không bao giờ hiện về. Cô không chắc là cô muốn nhớ. Hồi tưởng lại những giây phút khủng khiếp sau tai nạn sẽ giống như trải nghiệm với địa ngục một lần nữa.
Nếu chỉ có 14 hành khách sống sót, vậy thì đa số đã chết. Việc cô được sống sót làm cô thấy khó hiểu. Bởi vòng xoắn của định mệnh, cô đã được chọn để sống sót, và cô sẽ không bao giờ biết tại sao.
Tầm nhìn của cô bắt đầu bị mờ nhạt và cô nhận ra mình lại khóc. Không nói một lời, anh đưa khăn giấy đến mắt cô. "Họ đã xét nghiệm máu của em cho khí đốt và quyết định đặt em trên máy thở. Em bị chấn động, nhưng không bị chấn thương đầu nghiêm trọng. Em bị vỡ xương ống chân phải khi nhảy từ cánh máy bay.
"Tay em được băng bó và nẹp lại vì bỏng. Tuy nhiên, cảm ơn Chúa vì tất cả những chấn thương của em, ngoài trừ bị hít khói, chỉ là ngoài da.
"Anh biết em lo lắng đến khuôn mặt của em," anh nói một cách không thoải mái. "Anh sẽ không nói chuyện vớ vẩn với em, Carole. Anh biết em không muốn anh làm thế."
Cô chớp mắt. Anh dừng lại, nhìn chằm chằm vào cô với vẻ không chắc chắn. "Mặt của em bị thương nghiêm trọng. Anh đã tìm được bác sĩ phẫu thuật tạo hình tốt nhất trong nước. Ông ta chuyên về phẫu thuật tạo hình trên nạn nhân bị chấn thướng tai nạn như em."
Mắt cô bây giờ đang chớp dữ dội, không phải là vì hiểu anh, mà là vì lo âu. Sự quan tâm đến nhan sắc của phái nữ trỗi dậy, mặc dù cô đang nằm ngửa lưng trong khoa chăm sóc đặt biệt (ICU) ở bệnh viện, may mắn được sống sót. Cô muốn biết mặt mình bị thương nặng đến mức nào. Phẫu thuật tái thiết nghe có vẻ rất đáng sợ.
"Mũi em đã bị gãy. Một xương gò má cũng bị thế. Xương gò má kia đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đó là lý do tại sao mắt em được băng bó. Không có gì ở đó để hỗ trợ nó cả."
Cô thốt một tiếng rên nhỏ vì kinh hoàng. "Không, em không bị mất mắt. Đó là phúc lành. Xương hàm trên của em cũng vỡ. Nhưng vị bác sĩ phẫu thuật này có thể sửa chữa lại tất cả. Tóc em sẽ mọc lại. Em sẽ trồng răng sẽ trông giống như hàm răng trước kia của em."
Cô không có răng và không có tóc.
"Chúng tôi đã đưa hình của em cho ông ấy - hình chụp gần đây, từ mọi góc độ. Ông ấy sẽ có thể tạo lại nét mặt của em một cách hoàn hảo. Vết bỏng trên khuôn mặt của em chỉ bị ảnh hưởng ngoài da, vì vậy em sẽ không cần cấy da. Khi da được lột, nó sẽ làm em trẻ ra mười tuổi, bác sĩ đã nói thế. Em sẽ thích điều đó."
Sự uốn cong tinh tế trong bài diễn văn của anh đi qua đầu cô trong khi cô tập trung vào những từ chủ yếu. Thông điệp hiện lên rõ mồn một rằng bên dưới lớp băng, cô trông giống như một con quái vật.
Sự hoảng sợ dâng trào bên trong cô. Nó chắc đã truyền đạt được tới anh vì anh lại đặt tay lên vai cô. "Carole, anh kể cho em nghe mức độ chấn thương của em không phải để làm em khó chịu. Anh biết em đang lo lắng về nó. Anh nghĩ rằng tốt hơn hết là nói thẳng ra để em có thể chuẩn bị tâm lý cho cuộc thử thách trước mắt.
"Nó sẽ không dễ dàng, nhưng mọi người trong gia đình hỗ trợ em một trăm phần trăm." Anh dừng lại và hạ thấp giọng. "Trong thời gian hiện tại, anh sẽ đặt mọi chuyện cá nhân qua một bên và tập trung vào việc giúp em khỏe lại. Anh sẽ ở bên cạnh em cho đến khi em hoàn toàn hài lòng với kết quả của bác sĩ phẫu thuật. Anh hứa với em đấy. Anh nợ em vì đã cứu lại mạng sống của Mandy."
Cô cố lắc đầu từ chối mọi thứ anh đang nói, nhưng vô ích. Cô không thể di chuyển. Cố gắng nói quanh cái ống trong họng làm cô đau đớn.
Sự bực bội của cô gia tăng cho đến khi y tá vào và ra lệnh anh phải rời khỏi. Khi anh lấy tay ra khỏi vai cô, cô cảm thấy mình bị bỏ rơi và cô độc.
Y tá bỏ thêm một liều thuốc gây mê. Nó đi qua tĩnh mạch của cô, nhưng cô cố chống lại ảnh hưởng gây mê của nó. Tuy nhiên, nó mạnh hơn cô, và làm cho cô không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc đầu hàng.
"Carole, cô có thể nghe tôi nói không? "
Tỉnh giấc, cô rên rỉ một cách đáng thương. Thuốc làm cô cảm thấy thân thể mình nặng trịch và không có sự sống, như thể tế bào sống duy nhất trong toàn bộ cơ thể của cô thường trú trong não và phần còn lại của cô đã chết.
"Carole? " một giọng nói vang lên gần cái tai bị băng bó của cô.
Không phải là người đàn ông họ Rutledge. Cô sẽ nhận ra giọng nói của anh. Cô không thể nhớ nếu anh đã rời khỏi cô. Cô không biết người đang nói chuyện với cô bây giờ. Cô muốn tránh né giọng nói này. Nó không êm dịu, như của ông Rutledge.
"Cô vẫn còn trong tình trạng tệ hại và có thể chống chọi lại. Nhưng nếu cô cảm thấy rằng cô sắp sửa chết, thì đừng xưng tội trước khi chết, dù là cô có thể."
Cô nghĩ không biết có phải là mình đang mơ không. Sợ hãi, cô mở mắt ra. Như thường lệ, căn phòng sáng sủa. Máy thở của cô vang lên nhịp nhàng. Người nói chuyện với cô đang đứng ngoài tầm nhìn của cô. Cô có thể cảm giác được hắn ở đó, nhưng cô không thể nhìn thấy hắn.
"Chúng ta vẫn còn cùng dính với nhau trong chuyện này, cô và tôi. Và cô đã lún quá sâu để có thể rút chân, cho nên đừng bao giờ nghĩ đến điều đó."
Không có kết quả, cô cố gạt bỏ sự mê muội và sự mất phương hướng. Người này tiếp tục chỉ có mặt, không có hình dạng hay phân biệt - giọng nói quái gở, độc ác.
"Tate sẽ không bao giờ sống sót để nhậm chức. Tai nạn máy bay này là một phiền phức, nhưng chúng ta có thể biến nó thành điểm lợi cho chúng ta nếu cô không hoảng sợ. Có nghe tôi nói không? Nếu cô rời khỏi nơi này, chúng ta sẽ tiếp tục từ nơi chúng ta đã dừng lại. Sẽ không bao giờ có Thượng nghị sĩ Tate Rutledge. Hắn sẽ chết trước đó."
Cô ép mắt mình đóng chặt với nỗ lực ngăn chặn sự hoảng sợ đang dâng cao.
"Tôi biết cô có thể nghe tôi, Carole. Đừng giả vờ là cô không thể."
Sau vài khoảnh khắc, cô mở mắt ra lại và đảo mắt như cô có thể làm được. Cô vẫn không thể nhìn thấy ai, nhưng cô có cảm giác vị khách của cô đã rời khỏi.
Vài phút trôi qua, được đo bằng chu kỳ của máy thở. Cô chập chờn giữa giấc ngủ và sự thao thức, quyết tâm chống lại ảnh hưởng của thuốc, sự hoảng sợ, và mất phương hướng cố hữu với phòng ICU.
Sau một lát, y tá đến, kiểm tra chai IV, và đo huyết áp cho cô. Cô ta di chuyển nhịp nhàng. Chắc chắn rằng nếu có ai đang ở trong phòng với cô, hay gần đây, thì y tá sẽ nhận ra nó. Hài lòng với tình trạng của bệnh nhân, cô ta rời khỏi.
Đến lúc cô chợp mắt lại, cô tự thuyết phục mình rằng cô chỉ vừa gặp ác mộng.
༺༒༻