Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

"Sau đó, chúng tôi dự định đưa chú ấy đến Panhandle để phát biểu ở Đại học Texas Tech." Khi Jack miêu tả chi tiết cuộc hành trình của Tate với cô em dâu, một suy nghĩ mới hiện lên trong đầu ông. "Chú biết đó, Tate, có nhiều người trồng bông vải ở khu vực đó. Anh nghĩ không biết Eddy có nghĩ đến chuyện để cho chú nói chuyện với một hợp tác xã nào không ?"

"Nếu anh ta còn chưa tính đến chuyện đó thì anh ta nên làm. Em chắc chắn là muốn làm."

"Anh sẽ nhắc cậu ta xếp lịch."

Từ giường cô, Avery quan sát hai anh em. Có đủ những điểm giống nhau để đặt họ trong cùng một gia đình, nhưng có sự khác biệt đủ để làm họ không giống nhau lắm.

Jack trông già hơn Tate khoảng ba tuổi. Tóc anh sẫm màu hơn Tate, hơi thưa trên đỉnh đầu. Anh không chính xác là có bụng phệ, nhưng vóc người của anh không được gọn như Tate.

Trong hai người, Tate trông khá hơn nhiều. Mặc dù là không có gì khó nhìn ở bề ngoài của Jack, nó cũng không có bất cứ thứ gì đặc biệt cả. Anh không có gì là nổi bật. Tate thì luôn nổi bật dù anh muốn hay không.

"Hãy tha thứ cho chúng tôi vì mang chú ấy rời khỏi thím lâu như thế, Carole." Cô nhận thấy Jack không bao giờ nhìn thẳng vào mặt cô khi nói chuyện với cô. Anh luôn nhắm đến những chỗ khác trên người cô ngoài khuôn mặt - ngực cô, tay cô, cái nẹp ở chân cô. "Chúng tôi sẽ không làm thế nếu chúng tôi không cảm thấy nó quan trọng đối với cuộc vận động."

Ngón tay cô đóng quanh cây bút chì ngoại cỡ và cô viết nguệch ngoạc "OK" trên tập vở. Jack nghiêng đầu đọc những gì cô vừa viết, bắn cho cô nụ cười yếu ớt, và gật đầu cộc lốc. Có sự không thoải mái ngấm ngầm giữa Jack với em dâu. Avery tự hỏi là gì.

"Tate nói là hôm nay thím đã nói được vài lời," ông nói. "Đó là một tin tốt. Tất cả chúng tôi sẽ vui mừng khi nghe thím sẽ nói gì một khi thím có thể nói chuyện lại."

Avery biết Tate sẽ không vui mừng khi nghe những gì cô sẽ nói. Anh sẽ muốn biết tại sao cô đã không viết xuống tên cô, tại sao cô cứ để cho anh tin cô là vợ anh, ngay cả sau khi cô lấy lại sự kiểm soát đủ để sử dụng cây bút chì trong tay trên tập vở.

Chính cô cũng muốn biết điều đó.

Sự lo lắng làm mắt cô ngân ngấn nước. Jack lập tức đứng lên và bắt đầu rút lui về phía cửa. "Đã trễ rồi, và anh phải lái xe một đoạn đường dài để về nhà. Chúc may mắn, Carole. Chú đi chưa, Tate ?"

"Còn chưa, nhưng em sẽ đưa anh đến đại sảnh." Sau khi nói với cô rằng anh sẽ trở lại trong vài phút, anh đưa anh trai ra khỏi phòng.

"Anh nghĩ anh làm thím ấy khó chịu khi nói về chuyến đi của chú," Jack nhận xét.

"Cô ấy rất dễ mủi lòng trong những ngày qua."

"Chú có nghĩ thím ấy sẽ vui mừng là thím ấy đang lấy lại được giọng nói của mình không ?"

"Em nghĩ nó rất khó chịu khi muốn thử nói chuyện một cách bình thường khi anh không thể." Tate di chuyển đến cánh cửa kính màu của bệnh viện tư nhân và mở cửa.

"Ừm, Tate, chú có nhận thấy có gì kỳ lạ khi thím ấy viết không ?"

"Kỳ lạ ư ?"

Anh di chuyển sang một bên để cho hai cô y tá bước vào đại sảnh, theo sau bởi một người đàn ông mang theo một bình hoa cúc màu đồng. Jack bước ra ngoài, nhưng dùng tay giữ cánh cửa không đóng lại sau lưng anh.

"Carole thuận tay phải, đúng không ?"

"Đúng."

"Vậy tại sao thím ấy lại viết bằng tay trái ?" Ngay khi Jack đặt ra câu hỏi gây hoang mang đó, Jack nhún vai. "Anh chỉ nghĩ nó rất kỳ lạ." Jack thả tay xuống và cánh cửa bắt đầu đóng lại. "Hẹn gặp lại chú ở nhà, Tate."

"Lái xe cẩn thận đấy."

Tate đứng nhìn theo anh trai cho đến khi một người khác đến gần cửa và nhìn anh dò hỏi. Anh xoay gót chân và dò lại bước của anh để quay về phòng của Carole.

Trong khi Tate rời khỏi, Avery suy nghĩ anh đã thay đổi như thế nào. Cô đã cảm thấy sự khác biệt trong thái độ của anh so với cách đây một tuần. Anh vẫn đến thăm cô thường xuyên, nhưng không còn là mỗi ngày. Lúc đầu cô tha thứ cho chuyện này, biết là cuộc vận động của anh đang hết sức bận rộn.

Bất cứ khi nào anh đến, anh vẫn mang hoa và tạp chí đến. Vì bây giờ cô có thể ăn thức ăn đặc, anh mang thức ăn vặt đến cho cô làm cho  những món ăn của bệnh viện thêm ngán. Anh thậm chí còn lắp đầu máy và cung cấp cho cô nhiều bộ phim để giúp cô giải trí. Nhưng anh đã khép kín và thất thường, cẩn thận trong những lời anh nói với cô. Anh không bao giờ ở lại lâu.

Khi khuôn mặt của Carole càng trở nên rõ ràng hơn, Tate càng trở nên xa cách hơn.

Anh cũng đã không đưa Mandy đến gặp cô. Cô đã viết tên của Mandy, sau đó là dấu chấm hỏi, trên tập vở và giơ nó lên cho anh. Anh đã nhún vai. "Anh nghĩ những chuyến viếng thăm có lẽ sẽ có hại cho nó hơn là có lợi. Em sẽ có nhiều thời gian để ở với nó một khi em được về nhà."

Những lời nói không nhạy cảm đã làm cô tổn thương. Chuyến viếng thăm của Mandy đã trở thành sự kiện quan trọng trong cuộc sống đơn điệu của cô. Mặt khác, có lẽ tốt hơn là anh tạm hoãn chúng. Cô đang phát triển sự gắn bó với đứa nhỏ và muốn một cách tuyệt vọng để giúp nó vượt qua cuộc khủng hoảng này . Bởi vì cô sẽ không cơ hội đó, thì khôn ngoan nhất là cắt đứt mọi sự gắn bó ngay bây giờ.

Sự gắn bó của cô đã phát triển đối với Tate thì phức tạp hơn và sẽ khó cắt đứt hơn khi cô rời khỏi thế giới của anh và lùi vào thế giới của riêng cô.

Ít ra thì cô sẽ lấy được một thứ với cô : câu chuyện sốt dẻo về người đàn ông đang tranh cử cho chức vị ở Thượng nghị viện mà có kẻ muốn ám sát.

Tính hiếu kỳ của một phóng viên trong Avery trỗi dậy. Đã có vấn đề gì trong hôn nhân của Rutledges ? Tại sao Carole lại muốn chồng cô ta chết ? Cô muốn tận dụng hết mọi khả năng cho đến khi cô tìm ra sự thật. Nói ra sự thật có thể đưa cô ra khỏi vũng lầy mà cô đã làm trong sự nghiệp của cô. Tuy nhiên nó khiến cô lợm giọng khi nghĩ về việc đăng tải sự thật đó.

Vấn đề của Tate Rutledge bây giờ liên quan nhiều đến cô như với anh. Cô đã không muốn chúng ; chúng đã áp đặt vào người cô. Nhưng cô không thể quay lưng lại với chúng. Vì một vài lý do kỳ quái thách đố sự giải thích, cô cảm thấy bị ép buộc phải đền bù cho những khuyết điểm của Carole.

Một lần cô đã động lòng trắc ẩn mở rộng bàn tay đến với anh, anh đã dứt khoát đẩy lui cô, nhưng xung đột giữa Tate và Carole vượt ngoài sự rắc rối của một cuộc hôn nhân bình thường. Có một khía cạnh ác ý trong đó. Anh đối xử với cô như một người bị nhốt chung với một con thú rừng. Anh lo lắng cho tất cả nhu cầu của cô nhưng từ một khoảng cách thận trọng. Sự tiếp cận của anh là ngờ vực, như thể không tin vào hành vi của cô.

Như Avery biết, sự thận trọng của Tate đối với vợ anh đã được trang bị đầy đủ. Carole, cùng với một người khác, đã có mưu đồ giết anh. Làm thế nào và tại sao là những câu hỏi ám ảnh cô hơn bất cứ thứ gì khác.

Những suy nghĩ phiền muộn tạm thời được đặt qua một bên khi anh trở về sau khi tiễn Jack ra cửa. Tuy nhiên, nụ cười chào đón của cô lung lay khi anh đến gần ghế của cô. Anh đang cau có.

"Tại sao em lại viết bằng tay trái vậy ?"

Avery cứng người. Vậy là, đây là khoảnh khắc của sự thật. Cô đã hy vọng sẽ tự mình chọn thời điểm, nhưng nó đã được chọn cho cô. Thật ngu ngốc làm sao khi cô đã phạm một sai lầm như vậy ! Tỷ lệ Carole Rutledge thuận tay trái rất thấp.

Cô khẩn khoản ngước nhìn anh và cố nói tên anh.

Cầu Chúa phù hộ cho con, cô cầu nguyện khi cô mò mẫm cây bút chì bằng tay trái. Ngay khi cô tiết lộ nhận diện của cô, cô phải cảnh báo anh về âm mưu ám sát. Thời gian giới hạn duy nhất đặt trên đó là anh sẽ không còn sống để nhậm chức. Nó có thể xảy ra vào ngày mai, đêm nay. Nó có thể không xảy ra cho đến tháng 11 tới, nhưng anh phải được cảnh báo ngay lập tức.

Cô sẽ buộc tội ai trong gia đình anh đây ? Cô đã không tiết lộ bản thân ngay khi cô có thể kiểm soát được cây bút chì bởi vì cô không có đủ cơ sở lập luận. Cô đã hy vọng một cách vô ích là qua mỗi ngày cô sẽ có thêm vài bằng chứng nào đó.

Một khi cô phác thảo ra những sự kiện sơ sài mà cô biết, anh có tin cô không ?

Tại sao anh lại tin chứ ?

Tại sao anh lại thậm chí lắng nghe một người phụ nữ, trong gần hai tháng trời, đã giả vờ làm vợ anh chứ ? Anh sẽ nghĩ cô đã kẻ thừa cơ hội tán tận lương tâm, điều mà có thể gần với sự thật nếu cô đã không thực sự lo lắngi cho lợi ích của anh và Mandy.

Cây bút chì di chuyển bên dưới những ngón tay cố gắng một cách khó nhọc của cô. Cô vẽ chữ h. Bàn tay cô run rẩy dữ dội, cô thả cây bút chì. Nó lăn tròn xuống, trượt qua đùi cô, và sau cùng kẹt giữa hông cô và chỗ ngồi của cái ghế bọc.

Tate chụp theo nó. Ngón tay của anh chạm nhẹ vào da cô. Anh đặt cây bút chì vào tay cô và hướng dẫn nó trở lại trên tập vở. "Nó là gì ?"

Một cách cầu khẩn, cô ngước nhìn anh, thầm cầu xin anh tha thứ. Sau đó cô viết xong chữ cô đã bắt đầu. Khi cô viết xong, cô xoay tập vở về phía anh.

"Đau (hurts)," anh đọc. "Đau khi sử dụng tay phải của em à ?"

Đắm mình trong tội lỗi, Avery gật đầu. "Đau," cô nói khào khào, và giơ tay phải nơi lớp da vẫn còn rất nhạy cảm.

Lời nói dối của cô là có lý do chính đáng, cô trấn an mình. Cô không thể nói thật với anh cho đến khi cô có thể giải thích mọi chi tiết. Một thông điệp viết nguệch ngoạc, một vài chữ then chốt mà không giải thích gì thêm, sẽ chỉ làm cho anh giận điên và lẫn lộn. Trong trạng thái như thế, anh sẽ không bao giờ tin là có kẻ muốn giết anh.

Anh đưa ra một tiếng cười nhỏ và nhanh. "Em đã làm Jack hoảng sợ. Anh không thể tin là anh không nhận thấy điều đó. Anh nghĩ là anh đã có quá nhiều chuyện để bận tâm đến nỗi không để ý đến chi tiết đó."

Anh đặt tay ngay sau thắt lưng và uốn cong nó, thư giãn gân cốt. "Ừm, anh có một đoạn đường dài trước mắt, và cũng đã trễ. Anh hiểu là cái nẹp chân của em sẽ được tháo xuống vào ngày mai. Đó là chuyện tốt. Em sẽ có thể đi loanh quanh tốt hơn."

Mắt Avery mờ nước mắt. Người đàn ông này, người đã từng rất ân cần với cô, sẽ ghét cô khi anh khám phá ra sự thật. Thông qua mấy tuần hồi phục của cô, anh vô tình trở thành cầu nối sinh mệnh của cô. Dù là anh có biết rõ điều đó hay không, cô đã dựa vào anh để chữa lành thể chất lẫn tâm lý.

Bây giờ, cô phải hoàn trả lòng tốt của anh bằng cách nói với anh ba sự thật xấu xa : vợ anh đã chết ; thế chỗ cô ta là một nhà báo chia sẻ sự bí mật về mọi khía cạnh trong cuộc sống cá nhân của anh ; và có người sẽ cố ám sát anh.

Thay vì gợi sự thương hại của anh, nước mắt của cô đã làm anh khó chịu. Anh nhìn chỗ khác trong sự bực bội, và khi anh làm thế, anh nhận thấy chồng báo trên kệ cửa sổ. Cô đã yêu cầu chúng từ những người phục vụ. Chúng là những tờ báo cũ, đăng những tin tức về tai nạn máy bay. Tate chỉ tay về phía chúng.

"Anh không hiểu nước mắt của em đấy, Carole. Mặt của em trông rất tuyệt. Em có thể đã chết, vì Chúa. Có thể Mandy cũng vậy. Em không thể xem mình may mắn khi được sống sót sao ?"

Sau sự bùng nổ đó, anh vươn người đứng thẳng dậy và hít thật sâu, buộc mình kiểm soát sự nóng nảy. "Anh xin lỗi. Anh không có ý bực bội như thế. Anh biết em đã chịu nhiều đau đớn. chỉ là em có thể còn chịu nhiều đau đớn hơn. Tất cả chúng ta đều có thể bị."

Anh với lấy cái áo khoác thể thao anh thường mặc với quần jean và mặc nó vào. "Anh sẽ gặp lại em sau."

Không thêm lời nào nữa, anh rời khỏi cô.

Avery nhìn chằm chằm vào ngưỡng cửa trống trong một lúc lâu. Y tá đến để giúp cô chuẩn bị đi ngủ. Cô đã chuyển từ xe lăn qua dùng nạng cho cái chân gãy của cô, nhưng vẫn còn vụng về. Kẹp chặt chúng làm tay cô đau nhói. Đến lúc cô được ổn định và còn lại một mình, cô quá mệt mỏi.

Tâm trí cô cũng mệt mỏi như cơ thể của cô, tuy nhiên cô không ngủ được. Cô cố hình dung vẻ mặt Tate khi anh khám phá ra sự thật. Cuộc sống của anh sẽ trải qua một thay đổi đột ngột khác, và vào thời điểm anh dễ bị tổn thương nhất.

Ngay khi chữ bị tổn thương tạo hình trong tâm trí cô, một ý nghĩ khủng khiếp khác đánh vào Avery. Ngay khi cô bị lột trần, cô cũng sẽ dễ bị tổn thương vì kẻ đã có ý định giết Tate !

Tại sao trước đây cô lại không nghĩ về điều đó chứ ? Khi Avery Daniels, một phóng viên tin tức truyền hình, bị phát hiện, kẻ có tội sẽ nhận biết sai lầm nghiêm trọng của hắn ta và buộc phải làm điều gì đó. Cô cũng sẽ dễ bị tấn công như Tate. Căn cứ vào những tính toán chết người mà cô đã nghe trong giọng hắn, kẻ ám sát sẽ không do dự để giết cả hai.

Cô ngồi bật dậy và nhìn chằm chằm vào bóng tối trong phòng, như thể cô nghĩ đối thủ không mặt, không tên sắp lao vào tấn công cô. Nhịp tim cô đập thình thịch dội lại inh ỏi trong màng nhĩ của cô.

Chúa ơi, cô có thể làm gì đây ? Làm sao cô có thể bảo vệ bản thân ? Làm sao cô có thể bảo vệ Tate ? Giá mà cô thật sự là Carole, cô -

Trước khi ý tưởng đó thậm chí được phát triển đầy đủ, tâm trí cô bắt đầu lên tiếng phản đối, vì lương tâm lẫn thực tế. Không thể làm được. Tate sẽ biết. Kẻ ám sát sẽ biết.

Nhưng nếu cô có thể tiếp tục đóng kịch đủ lâu để xác định kẻ thù bí mật của Tate là ai, cô có thể cứu sống anh.

Tuy nhiên không thể tưởng tượng được khi bước vào đời của một người phụ nữ khác. Và cuộc sống của riêng cô thì sao? Theo thông tin chính thức, Avery Daniels không còn tồn tại. Sẽ không có ai nhớ cô. Cô không chồng, không con, không người thân.

Sự nghiệp của cô đã ở trong tình trạng hỗn độn. Vì một lỗi lầm - một lỗi lầm nghiêm trọng trong quyết định - cô đã được cho là thất bại theo tiêu chuẩn của bất kỳ người nào. Không chỉ cô đã không đáp ứng được danh tiếng của cha cô, cô đã lấy đi hào quang của nó. Làm việc tại KTEX ở San Antonio giống như bị kết án tù khổ sai. Trong khi đài truyền hình có danh tiếng vững chắc trong thị trường với quy mô của nó, và trong khi cô sẽ luôn biết ơn Irish khicho cô một công việc khi mà không có người nào khác thậm chí chịu phỏng vấn cô, một công việc tương đương với việc bị đày đi Siberia. Cô đã bị gạt khỏi vòng tròn phóng viên. KTEX rất nhỏ so với công việc phóng viên của đài truyền hình và ở Washington, DC.

Nhưng bây giờ, câu chuyện giật gân đã đến với cô một cách tình cờ. Nếu cô trở thành Bà Tate Rutledge, cô có thể đưa ra tài liệu của cuộc vận động thượng nghị sĩ và âm mưa giết người từ quan điểm của một người trong cuộc. Cô sẽ không chỉ lấy tin tức của câu chuyện, cô sẽ sống với nó.

Còn gì tốt hơn để cô trở lại với đỉnh cao của giới phát thanh tin tức chứ ? Có bao nhiêu phóng viên từng được đưa cho cơ hội như thế này ? Cô biết có nhiều người sẵn lòng trả mọi giá cho nó.

Cô mỉm cười một cách thiểu não. Cánh tay phải cô đã không cần đến, nhưng cô đã được cho một bộ mặt, một cái tên, và một nhân dạng rồi. Cứu sống một người đàn ông và phát triển sự nghiệp sẽ hoàn trả đủ cho sự sỉ nhục như vậy. Và khi sự thật cuối cùng được phơi bày, không ai có thể buộc tội cô lợi dụng. Cô đã không đòi cơ hội này ; nó đã áp đặt trên cô. Cô cũng sẽ không lợi dụng Tate. Ngay cả cô muốn hết sức để khôi phục lại sự tín nhiệm , cô muốn giữ lại mạng sống của anh, vốn đã trở thành quý báu với cô.

Rủi ro rất lớn, nhưng cô không thể nêu rõ được một phóng viên nào không đánh liều để được ở vị trí này. Cha cô đã nhận lấy rủi ro hàng ngày trong việc theo đuổi nghề nghiệp của ông. Lòng can đảm của ông đã được đền trả với giải Pulitzer. Nếu ông đã sẵn sàng đánh liều mọi thứ cho câu chuyện của ông, có thể mong đợi ít hơn từ cô sao ?

Tuy nhiên, cô nhận ra rằng chuyện này phải là một quyết định hợp lý. Cô phải tiếp cận nó một cách thực tế, không có cảm xúc. Cô sẽ đảm nhận vai trò vợ của Tate và tất cả những gì mà vị trí này đòi hỏi. Cô sẽ sống với gia đình anh, thường xuyên bị quan sát bởi những người biết Carole một cách tường tận.

Tầm cỡ của sự thách thức thật đáng kinh hãi, nhưng cũng khó cưỡng lại. Hậu quả có thể rất trầm trọng, nhưng phần thưởng sẽ đáng giá.

Cô sẽ làm hàng triệu sai lầm, như viết sai tay. Nhưng cô luôn phản ứng rất nhanh nhạy. Cô biết sẽ nói những gì để thoát khỏi những sai sót.

Nó có thể thành công không ? Cô có thể làm chuyện đó không ? Cô có dám thử không ?

Cô hất tấm chăn ra, chống mình trên nạng, và tập tễnh đi vào phòng tắm. Dưới ánh sáng chói chang của ngọn đèn, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương và so sánh nó với ảnh của Carole đã được dán vào bức tường để khích lệ.

Làn da trông có vẻ mới, hồng và trơn mịn như mông em bé, như bác sĩ Sawyer đã hứa. Cô lật môi cô ra và quan sát sự thay ghép phỏng theo răng trước của Carole Rutledge. Cô rờ tay trên mái tóc sẫm. Những vết sẹo không còn nhìn thấy rõ, trừ phi nhìn thật kỹ. Không bao lâu, tất cả dấu vết sẽ biến mất.

Cô không cho phép mình đắm chìm trong sự buồn bã, mặc dù sự ân hận và nỗi nhớ nhà với những hình ảnh quen thuộc giằng xé tim cô. Đây là số phận của cô bây giờ. Cô có một khuôn mặt mới. Nó có thể là tấm vé cho một cuộc sống mới.

Ngày mai, cô sẽ gánh lấy vị trí của Carole Rutledge.

Avery Daniels không còn gì khác để mất cả.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.