Cuộc Sống Mong Manh

Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Vì họ được xếp lịch phải rời khỏi rất sớm sáng hôm đó nên Avery thức dậy trước Tate để sửa soạn. Cô gỡ tay chân đang ôm ấp nhau của họ ra. Gỡ mái tóc rối từ những ngón tay của anh không phải dễ, nhưng cuối cùng thì cô cũng làm được.

Cô nhìn qua vai về phía anh khi cô rời khỏi giường. Anh thật đẹp khi anh ngủ, một chân đưa ra ngoài tấm chăn, hàm râu xanh rì của anh tương phản với cái áo gối. Thở dài vui sướng khi nhìn anh, và với những ký ức sôi nổi về cuộc làm tình của họ đêm qua còn tươi mới trong tâm trí cô, cô rón rén đi vào phòng tắm.

Vòi nước rít lên khi cô mở chúng. Avery cau mày với tiếng ồn. Tate cần được ngủ nhiều như anh có thể nhận được. Chương trình nghị sự của hôm nay rất khó khăn gian khổ. Anh sẽ mất hàng giờ trong máy bay. Giữa khoảng thời gian đó, anh sẽ đọc diễn văn, bắt tay, và cố dành được lá phiếu.

Ngày này trước ngày bầu cử có thể đã là ngày quan trọng nhất của cuộc vận động. Hôm nay là ngày mà những người còn lưỡng lự, trọng yếu đối với kết quả của bất kỳ cuộc bầu cử nào, sẽ quyết định.

Avery bước tới dưới vòi sen đang bắn nước. Sau khi bỏ dầu gội đầu lên tóc, cô xoa xà phòng lên cơ thể. Vẫn còn dấu vết của cuộc làm tình tha thiết của Tate. Miệng anh đã để lại những vết bầm nhợt nhạt bên trong cặp đùi mềm mại của cô. Nước nóng làm rát bộ ngực bị râu của anh làm trầy. Cô đang mỉm cười khi màn che buồng tắm đột ngột bị kéo ra.

"Tate!"

"Chào buổi sáng."

"Chuyện gì - "

"Anh nghĩ anh sẽ tắm chung với em," anh nói lè nhè, mỉm cười một cách phóng đãng. "Tiết kiệm thời gian. Tiết kiệm cho khách sạn một ít nước nóng."

Avery đứng run rẩy, tội lỗi trong cơ thể trần trụi của cô như Eve chắc đã ở Eden khi Chúa phán tội lỗi của nàng. Những tia nước nóng dường như trở thành đá lạnh và sắc buốt; chúng đâm vào da cô như những mũi kim giá lạnh. Màu sắc biết mất khỏi khuôn mặt cô. Môi cô trở nên tái xanh. Mắt cô có vẻ rút vào sọ cô, làm hốc mắt trông to lớn và sâu hoắm. Cô rùng mình.

Lúnc túng, Tate nghiêng cái đầu rối bù qua một bên. "Em trông giống như em nhìn thấy ma vậy. Anh đã làm em sợ à?"

Cô nuốt nước bọt. Miệng cô mở ra và rồi lại ngậm lại, nhưng cô không thể phát ra một âm thanh nào.

"Carole? Có chuyện gì vậy?"

Anh tìm kiếm cái gì đó sai sót. Mắt anh nheo lại trên cơ thể nhợt nhạt, run rẩy của cô, rồi trở lên lại. Trái tim Avery chìm xuống trong lồng ngực khi quan sát cái nhìn chằm chằm lúng túng di chuyển xuống cô một lần nữa. Nó dừng lại ở vú cô, bụng cô , xương mu, đùi cô – những nơi mà chỉ được nhìn thấy bởi mắt của người yêu, mắt của người chồng.

Anh thấy vết sẹo cắt bỏ ruột thừa, đã lâu và mờ nhạt và hầu như không thể nhìn thấy trừ phi là trong ánh đèn sáng. Avery đã tự hỏi, nhưng bây giờ cô biết. Carole chưa bao giờ mổ ruột thừa.

"Carole?" Giọng anh vang vọng với sự hoang mang trong mắt anh.

Cho dù cử chỉ bảo vệ đã tố cáo điều đó, Avery che cơ thể bên dưới cô bằng một tay và đưa tay kia cho anh trong sự van nài. "Tate, em.. "

Sắc bén và chết người như những mũi gươm, mắt anh giật mạnh lên để nhìn vào mắt cô. "Em không phải là Carole." Anh tuyên bố nó nhẹ nhàng, trong khi não anh vẫn xem xét những sự kiện mâu thuẫn. Sau đó, khi ảnh hưởng của nó đánh vào anh một cách đầy đủ, anh lặp lại nhấn mạnh, "Cô không phải là Carole!"

Cánh tay của anh bắn qua những tia nước để chộp bắt cổ tay cô và kéo mạnh cô ra khỏi bồn tắm. Ống quyển của cô tông vào bồn tắm sứ; bàn chân ẩm ướt của cô trượt trên sàn gạch. Cô phát ra tiếng rên đau đớn, đau từ tâm hồn hơn là từ thể xác.

"Tate, dừng lại đi. Em - "

Anh đẩy mạnh cơ thể ướt đẫm, trần truồng của cô vào tường và giữ nó ở đó bằng cơ thể của rêng anh. Bàn tay anh đóng chặt quanh cổ cô, chỉ ngay dưới cằm cô.

"Cô là kẻ chết tiệt nào đây? Vợ tôi đâu rồi? Cô là ai?"

"Đừng lớn tiếng," cô rên rỉ. "Mandy sẽ nghe đấy."

"Nói đi, chết tiệt cô." Anh hạ thấp giọng, nhưng mắt anh vẫn còn như muốn giết người và tay anh bóp mạnh hơn trên trái cổ của cô. "Cô là ai?"

Răng cô đang va lập cập với nhau đến nỗi cô gần như không thể nói chuyện.

"Avery Daniels."

"Ai?"

"Avery Daniels."

"Avery Daniels? TV. .?"

Cô gật đầu một lần.

"Carole đâu? Chuyện gì - " 

"Carole đã chết trong tai nạn máy bay, Tate," cô nói. "Em sống sót. Chúng tôi bị nhầm với nhau vì chúng tôi đã đổi ghế máy bay. Em đã ẵm Mandy khi em thoát khỏi đó. Họ cho là - ''

Anh kẹp cái đầu tóc nhiễu nước của cô giữa tay anh.  "Carole đã chết!"

"Vâng," cô nuốt nhanh. "Vâng. Em xin lỗi."

"Kể từ tai nạn ư? Cô ấy đã chết trong vụ tai nạn? Ý cô là cô đang sống... trong suốt thời gian này...?"

Một lần nữa, cô gật đầu xác nhận.

Trái tim cô vỡ tan như vỏ trứng khi cô nhìn anh cố hiểu điều khó chấp nhận này. Dần dần, anh thả lỏng tay trên đầu cô và tránh xa khỏi cô.

Cô giựt cái áo choàng ra khỏi móc ở phía sau cửa phòng tắm và mặc nó vào, vội vàng cột dây thắt lưng lại. Cô thò tay vào trong bồn tắm và tắt vòi nước, điều mà cô hối tiếc ngay. Sự im lặng thật đáng sợ, chất chứa bởi phản ứng hoài nghi và ngờ vực.

Trong sự im lặng đó một câu hỏi đơn giản được ném vào cô. "Tại sao?"

Ngày đền trả đã đến. Cô biết là cuối cùng nó sẽ đến. Cô chỉ đã không trông chờ vào ngày nay. Cô đã không được chuẩn bị.

"Nó rất phức tạp."

"Tôi không quan tâm chết tiệt là nó phức tạp thế nào," anh nói trong giọng rung lên vì tức giận. "Bắt đầu nói chuyện với tôi bây giờ trước khi tôi gọi cảnh sát."

"Em không hiểu làm thế nào khi nào sự nhầm lẫn đã được làm," cô nói một cách điên cuồng. "Em thức dậy trong bệnh viện bị băng bó từ đầu đến chân, không thể di chuyển hoặc nói chuyện. Mọi người đang gọi em là Carole. Lúc đầu em không hiểu. Em đã bị thương quá nặng. Em sợ hãi, mơ hồ, mất phương hướng. Phải mất vài ngày em mới chắp nối lại với nhau những gì đã xảy ra."

"Và khi cô nhận biết nó, cô đã không nói gì hết? Tại sao?"

"Em không thể! Nhớ không, em không thể truyền đạt." Cô chụp cánh tay anh cầu khẩn. Anh hất nó ra. "Tate, em đã cố đưa thông điệp với anh trước khi khuôn mặt của em đã được khôi phục lại để trông giống như của Carole, nhưng nó không thể làm được. Mỗi lần em bắt đầu khóc, anh nghĩ nó xuất phát từ nỗi sợ hãi hơn ca phẫu thuật sắp tới. Đó chính là vậy. Nhưng nó cũng là vì em đã bị cướp đi nhận dạng của riêng mình và bị buộc phải làm một người khác. Em bất lực không thể đưa được thông điệp cho anh."

"Chúa ơi, đây đúng là chuyện khoa học giả tưởng." Anh cào những ngón tay qua tóc. Nhận biết anh vẫn còn trần truồng, anh chộp cái khăn lớn từ trên giá và quấn nó ngang hông, "Đó là mấy tháng trước."

"Em phải tiếp tục làm Carole trong một thời gian."

"Tại sao?"

Cô ngữa đầu ra và nhìn chằm chằm lên trần nhà. Giải thích đầu tiên là chuyện nhẹ, so với những gì đang đến. "Nó sẽ nghe - "

"Tôi không quan tâm nó nghe như thế nào," anh nói với vẻ đe dọa. "Tôi muốn biết tại sao cô đã và đang đóng giả vợ tôi."

"Vì có người muốn giết anh!"

Câu trả lời gấp gáp của cô làm anh sửng sốt. Anh vẫn còn chuẩn bị để chiến đấu, nhưng đầu anh ngửa ra như thể anh bị một cú đấm móc từ dưới lên cằm. "Gì cơ?"

"Khi em ở bệnh viện," cô bắt đầu, siết chặt tay dưới bụng, "có người đã đến phòng em."

"Là ai?"

"Em không biết là ai. Nghe em nói hết trước rồi hãy hỏi." Cô hít thở sâu, nhưng lời nói tiếp tục tuôn ra khỏi môi cô một cách hỗn loạn. "Em đã bị băng bó. Em không thể nhìn thấy rõ. Ai đó, gọi em là Carole, cảnh báo em không nên đưa ra bất cứ lời xưng tội nào trước khi chết. Hắn nói rằng kế hoạch vẫn còn ở đúng chỗ và anh sẽ không bao giờ sống để nhậm chức."

Anh bình thản trong một lát, sau đó một nụ cười hiện ở góc môi. Cuối cùng, anh thốt tiếng cười căm ghét. "Cô mong tôi sẽ tin chuyện đó à?"

"Đó là sự thật!"

"Sự thật duy nhất là cô sẽ bị đi tù. Bây giờ." anh quay lại và tiến tới điện thoại.

"Tate, đừng!" cô chụp cánh tay anh và kéo anh quay lại. "Em không đổ lỗi cho anh về điều anh đang nghĩ gì về em."

"Sự phỏng đoán tồi tệ nhất của cô thậm chí không thể gần bằng."

Sự công kích dữ dội, nhưng trong thời gian hiện tại cô phải lờ đi. "Em không có nói dối về chuyện này. Em thề đấy. Ai đó dự định ám sát anh trước khi anh nhậm chức."

"Tôi thậm chí còn chưa được bầu."

"Mọi chuyện dường như rất tốt."

"Cô không thể nhận biết người bí ẩn này à?"

"Không – còn chưa. Em đang cố gắng."

Anh nghiên cứu khuôn mặt nghiêm túc của cô một lát, sau đó nói với vẻ khinh miệt, "Tôi không thể tin tôi đang đứng đây lắng nghe chuyện bậy bạ này. Cô đã nói dối trong bao lâu nay. Bây giờ cô mong tôi sẽ tin rằng có người lạ hoắc lẻn vào phòng bệnh của cô và đặt máy ghi âm vào trong tai cô rằng hắn sẽ ám sát tôi chứ?" Anh lắc đầu như thể kinh ngạc với sự cả gan của cô và sự tắc trách của anh.

"Không phải là người lạ, Tate. Ai đó rất gần. Ai đó trong gia đình."

Hàm anh giãn ra. Anh nhìn cô chằm chằm với vẻ hoài nghi. "Cô đang - "

"Suy nghĩ đi! Chỉ có thành viên trong gia đình mới được phép vào ICU."

"Cô đang nói người trong nhà đang có âm mưu ám sát tôi à?"

"Nó có vẻ vô lý, em biết, nhưng đó là sự thật. Em không hề bịa ra nó. Em cũng không tưởng tượng nó. Đã có những thông điệp."

"Thông điệp ư?"

"Những thông điệp để lại cho Carole ở những chỗ mà chỉ có cô ta có quyền sử dụng, cho cô ta biết kế hoạch vẫn còn ở đúng chỗ." Cô vội vã đến giá để hành lý trong tủ và mở một ngăn có dây kéo trong va li của cô. Cô mang những thông điệp, bao gồm tấm áp phích của cuộc vận động đã bị hủy hoại, trở lại cho anh.

"Chúng đã được đánh bằng máy đánh chữ ở nông trại," cô nói với anh.

Anh đọc từng cái một. "Cô có thể tự mình làm những cái này để phòng hờ bị tôi bắt được và cô cần cái gì đó để thoát nạn."

"Em không có," cô khóc. "Đây là cách mà kẻ đồng lõa của Carole - "

"Đợi đã, đợi đã." Anh quăng những tin nhắn qua một bên và giơ lên cả hai tay lên. "Chuyện này càng lúc càng hay hơn. Carole và kẻ ám sát tương lai này đã hợp tác với nhau, đúng không?"

"Tuyệt đối. Từ khi cô ta gặp anh. Có lẽ là trước đó."

"Tại sao Carole muốn tôi chết chứ? Cô ấy không phải là người chống đối chính trị."

"Đây không phải là chính trị, Tate. Nó là cá nhân. Carole đã xác lập ý định trở thành vợ anh. Cô ta đã trở thành chính xác những gì anh muốn, và một khi họ phối hợp cùng nhau cô ta đã được rèn luyện về cách cư xử để anh sẽ phải yêu cô ta. Ai đã giới thiệu các người với nhau vậy?"

"Jack," anh nói với cái nhún vai nhỏ. "Khi cô ấy đến xin việc tại văn phòng."

"Việc cô ta tìm việc ở văn phòng luật của anh chưa chắc đã là một sự ngẫu nhiên."

"Cô ấy có khả năng hoàn hảo."

"Em chắc chắn cô ta là vậy. Cô ta đã xem xét chuyện đó."

"Cô ta có thể đánh máy," anh nói thêm một cách khôi hài, "điều đó ném cái giả thuyết của cô xuống địa ngục."

"Em biết là em đúng."

"Tôi nghĩ cô có thể chứng minh điều đó," anh nói, hàm ý ngược lại. Anh thậm chí khoanh tay một cách thỏa mãn trước ngực.

"Em không cần phải làm điều đó. Zee có thể."

Anh phản ứng với vẻ sốc rõ ràng. Cánh tay anh hạ xuống bên hông. "Mẹ tôi à?"

"Bà ấy có một hồ sơ hoàn hảo về Carole Navarro. Em đã từng nhìn thấy nó. Cho rằng em là Carole, bà ấy đã đe doạ em là sẽ phơi bày nó nếu em làm anh bất hạnh."

"Tại sao bà sẽ làm thế?"

"Bà có vẻ nghĩ anh đang yêu vợ anh lại." Avery nhìn anh một cách có ý nghĩa. "Sau đêm qua, em cũng có lý do chính đáng để nghĩ thế."

"Hãy quên chuyện đêm qua đi. Như cô biết rõ, nó hoàn toàn là giả dối." Giận dữ, anh quay đi.

Avery lặng lẽ băng bó vết thương với nhát dao cứa vào tim cô đó. Nó sẽ phải được chăm sóc kỷ càng sau này. Bây giờ, cô phải đối phó với vấn đề nghiêm trọng hơn.

"Dù ban đầu anh đã không nhìn ra Carole là ai, Zee đã nhìn thấy. Bà đã thuê thám tử tư để tìm tòi vào quá khứ của cô ta."

"Và anh ta đã phát hiện điều gì?"

"Em thà là không thảo luận - "

"Anh ta đã phát hiện chuyện gì?" anh hỏi kiên quyết, quay phắt lại để đương đầu với cô. "Vì Chúa, bây giờ đừng giở trò cân nhắc đắn đo chứ."

"Cô ta là một vũ nữ thoát y. Cô ta đã bị bắt vì tội mại dâm, một số những tội khác." Trước vẻ mặt đau nhói của anh, cô với lấy tay anh. Anh hất nó khỏi tầm tay của cô. "Anh không cần phải tin em về chuyện này," cô nói, nâng cao giọng trong cơn tức giận vì sự ngu ngốc, bướng bỉnh, tự hào đàn ông của anh.

"Hỏi mẹ anh cho anh xem dữ liệu đi. Bà đang cất nó để sử dụng chống lại Carole nếu bà cảm thấy cần phải làm thế. Và anh không thể nào là bất ngờ hoàn toàn, Tate, vì anh đã khinh bỉ em, như Carole, vì tội lăng nhăng, vì đã phá thai con anh, và sử dụng ma tuý. Trong nhiều tháng trời em đã hứng gánh nặng của mối ác cảm của anh đối với người phụ nữ này."

Anh nhìn cô trong chốc lát, gặm hai má bên trong. "OK, chúng ta hãy nói để làm cơ sở của cuộc thảo luận rằng cô đúng về âm mưu ám sát này. Cô mong tôi sẽ tin rằng cô đã đặt bản thân mình vào nguy hiểm vì tốt bụng à? Tại sao cô không báo động tôi về nó mấy tháng trước, ở cơ hội đầu tiên mà cô có chứ?"

"Anh sẽ tin em sao, hơn anh tin em bây giờ à?" Anh không có câu trả lời, vì vậy cô trả lời dùm anh. "Không, anh sẽ không tin, Tate. Em bất lực. Em không có sức để bảo vệ chính em, ít hơn đối với anh. Hơn nữa, em không thể đánh liều. Khi người này, dù nó là ai - phát hiện hắn đã thì thầm kế hoạch của hắn với Avery Daniels, một phóng viên tin tức truyền hình, anh nghĩ em sẽ sống được bao lâu?"

Mắt anh nheo lại. Từ từ, đầu anh bắt đầu gật gù. "Tôi nghĩ bây giờ tôi nhìn thấy tại sao Avery Daniels, một phóng viên tin tức truyền hình, tham dự trò chơi này. Cô làm nó vì câu chuyện, đúng không?"

Cô nhấp môi, một dấu hiệu tội lỗi và lo lắng như lời thú tội có ký tên. "Không hoàn toàn. Em thừa nhận rằng lúc đầu em làm là vì sự nghiệp của em." Cô với lấy cánh tay tay anh một lần nữa và lần này giữ được nó. "Nhưng không phải bây giờ, Tate. Không phải kể từ khi em bắt đầu yêu … Mandy. Một khi em đã dấn thân vào, em không thể rút ra được. Em không thể bỏ đi và để lại những chuyện chưa được giải quyết."

"Như vậy cô sẽ giả vờ làm vợ tôi bao lâu hả? Chúng ta sẽ làm tình trong bóng tối cho phần còn lại của đời chúng ta phải không? Tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô đúng không? Cô sẽ sống trong sự lừa dối bao lâu nữa? Mãi mãi à?"

"Không." Cô đẩy tay trượt khỏi cánh tay của anh và rũ người xuống trong tuyệt vọng. "Em không biết. Em sẽ nói cho anh biết, chỉ - "

"Khi nào?"

"Khi em biết Mandy được ổn và anh được an toàn."

"Vậy là chúng ta lại trở về với âm mưu ám sát."

"Đừng nói nó một cách hờ hững như thế," cô kêu lên. "Mối đe doạ là có thật đấy." Cô nhìn lướt qua tấm áp phích. "Và cấp bách."

"Vậy thì nói cho tôi nghe ai là người cô đã nghi ngờ đi. Cô đang sống với cùng mọi người mà tôi đã sống kể từ khi cô rời khỏi bệnh viện." Anh lại lắc đầu và cười chua chát ở sự ngu đần của riêng mình. "Chúa ơi, chuyện này giải thích rất nhiều. Bị đãng trí. Shep. Cưỡi ngựa." Anh nhìn qua cơ thể của cô. "Nó giải thích quá nhiều thứ," anh nói một cách cộc cằn. Sau khi đằng hắng, anh nói, "Tại sao tôi không nhìn thấy điều đó chứ?"

"Anh đã không nhìn. Anh và Carole đã không có quan hệ mật thiết với nhau trong một thời gian dài."

Anh có vẻ không thích nhắm đến đề tài đó. Anh chọn đề tài trước đây anh đã suy nghĩ trong đầu. "Ai là người mà cô nghi ngờ là muốn giết tôi? Cha mẹ tôi? Anh trai tôi? Bạn thân nhất của tôi? Dorothy Rae? Không, đợi đã - Fancy! Đúng rồi." Anh búng ngón tay. "Nó bực bội tôi cách đây nhiều năm khi tôi không chịu cho nó mượn xe, vì vậy nó muốn tôi chết."

"Đừng giỡn chơi về chuyện đó." Avery run lên vì thất vọng.

"Toàn bộ chuyện này chỉ là một trò đùa," anh nói, hạ thấp khuôn mặt vào gần mặt cô. "Một trò chơi bẩn thỉu đối với tất cả chúng tôi bởi một con chó cái quỷ quyệt với tham vọng lớn. Mặc dù vậy, tôi đã là một kẻ mù, điếc ngu ngốc, nhưng bây giờ tôi đang nhìn thấy điều đó tất cả một cách rõ rệt.

"Không phải cô đã phạm sai lầm của một nhà báo khoảng một năm gì đó trở lại – chuyện gì đó về việc đã làm một luận điệu trước khi tất cả các sự kiện được kiểm tra sao? Phải, tôi nghĩ cô là người đó. Cô đã vạch kế hoạch này để chỉnh sửa lỗi lầm và phục hồi chức vị cho mình với những đồng nghiệp. Cô là một phóng viên cần câu chuyện nóng bỏng, vì vậy, khi cơ hội tự đến, cô đã đóng giả chuyện này."

Cô lắc đầu và thì thầm một cách buồn rầu, nhưng không có sức thuyết phục, "Không phải."

"Tôi sẽ phải khen cô đấy, Avery Daniels. Cô đeo đuổi câu chuyện bất kể điều gì, đúng không? Lần này cô thậm chí sẵn sàng làm một con điếm cho nó. Có lẽ không phải là lần đầu tiên. Cô cũng nằm xuống với tất cả những người được cô phỏng vấn à? Đó là để thưởng cho họ vì mang lại cho cô bí mật của họ chăng?"

Cô quấn cái áo choàng quanh người chặt hơn, nhưng nó không bảo vệ cô được bao nhiêu từ lời khiển trách kinh khủng của anh. "Em không phải là làm điếm, Tate. Mọi thứ xảy ra giữa chúng ta là thực."

"Quỷ tha ma bắt nó đi."

"Nó thật là vậy!"

"Tôi đã và đang làm tình với một kẻ lừa đảo."

"Và yêu thích nó!"

"Rõ ràng là vậy vì cô giỏi về chuyện đó như cô giỏi diễn kịch vậy!"

Cơn phẫn nộ của cô đã được sử dụng với hàng loạt lời đáp trả đó. Bây giờ nước mắt dâng lên trong đôi mắt khẩn cầu của cô. "Anh sai rồi. Xin hãy tin em, Tate. Anh phải cẩn thận." Cô chỉ xuống tấm áp phích. "Hắn sẽ làm chuyện đó vào ngày bầu cử. Là ngày mai."

Anh lắc đầu một cách cương quyết. "Cô sẽ không bao giờ thuyết phục tôi tin rằng ai đó trong gia đình tôi sẽ đặt một viên đạn xuyên qua đầu tôi."

"Đợi đã!" cô khóc, đột ngột nhớ cái gì đó mà cô đã quên đề cập đến. "Có một người đàn ông cao lớn, tóc xám đã theo anh từ thành phố này đến thành phố khác." Cô nhanh chóng liệt kê những lần và những nơi mà cô đã nhìn thấy Tóc Xám trong đám đông. "Van có các cuộn băng để chứng minh nó."

"À, người quay phim từ KTEX," anh nói, mỉm cười buồn bã. "Vì thế giải thích được về anh ta. Còn ai khác ở trong trò chơi nhỏ của em vậy?''

"Irish McCabe."

"Ông ta là ai?"

Cô giải thích quan hệ của họ và cách Irish đã nhận lầm cơ thể của Carole. "Ông ấy có nữ trang của cô ta, nếu anh muốn lấy lại."

"Thế còn mặt dây chuyền thì sao?" anh hỏi, hất đầu về phía ngực cô.

"Một món quà từ cha em."

"Rất thông minh," anh nói bằng giọng miễn cưỡng tôn trọng. "Cô nghĩ sâu sa và đã che đậy khá tốt."

"Hãy nghe em nói, Tate. Nếu em nhận được những cuốn băng từ Van, anh sẽ xem chúng để xem liệu anh có nhận ra người đàn ông này hay không chứ?" Cô nói với anh về chuyện họ đã suy luận có kẻ ám sát chuyên nghiệp đã được tuyển dụng.

"Các người đã tạo thành một bộ ba hoàn hảo, tất cả đều muốn kiếm một số tiền lớn với giá phải trả là gia đình Rutledge."

"Không phải như vậy."

"Không à?"

"Không!"

Tiếng gõ cửa đột ngột làm hai người họ xoay lại. "Ai vậy?" Tate gọi ra.

Là Eddy. "Chúng ta sẽ gặp nhau dưới lầu trong hai mươi phút cho buổi họp vào phút cuối qua bữa ăn sáng trước khi ra sân bay." Tate nhìn lướt qua Avery và giữ cái nhìn lo lắng của cô trong vài khoảnh khắc. "Mọi thứ ổn cả chứ?" Eddy hỏi.

Cô đặt hai tay nắm chặt với nhau dưới cằm và lặng lẽ cầu khẩn Tate không nói bất cứ thứ gì. "Làm ơn, Tate," cô thì thầm. "Anh không có lý do gì mà phải làm chuyện đó, nhưng anh phải tin em."

"Mọi thứ ổn cả," anh miễn cưỡng gọi qua cửa. "Gặp anh ở phòng ăn. Hai mươi phút nữa."

Avery đổ sập người nhẹ nhõm trên chiếc ghế sô pha gần nhất. "Anh không nên nói bất cứ thứ gì, Tate. Hãy thề với em là anh sẽ không nói một lời nào về chuyện này với bất kỳ ai. Bất kỳ ai."

"Tại sao tôi phải tin cô về người nhà và người thân của tôi chứ?"

Cô trả lời một cách cẩn thận. "Nếu những gì em vừa nói cho anh biết là thật, vậy thì sự im lặng của anh có thể bảo vệ anh khỏi cuộc ám sát. Nếu nó là một mưu tính viển vông, thì sự im lặng của anh có thể bảo vệ anh khỏi việc trông lố bịch với công chúng. Dù sao đi nữa, anh không có gì cả để đạt được ngay bây giờ bằng cách tiết lộ em là kẻ lừa đảo. Vì vậy, em đang cầu xin anh đừng kể cho bất kỳ ai biết."

Anh ném cho cô một cái nhìn dài, lạnh lùng. "Cô xảo quyệt như Carole vậy."

"Em ghét anh nhìn điều đó như thế."

"Tôi lẽ ra phải nhìn thấy những dấu hiệu. Tôi lẽ ra phải biết sự thay đổi trong cô, trong cô ta đã hay quá sức tưởng tượng. Như cách cô đối xử với Mandy khi cô về nhà."

"Nó đã tiến triển rất tốt, Tate. Em không đáng nhận được lời khen ngợi nào về việc yêu thương nó sao? "

"Cô sẽ nhận được lời khen ngợi về việc làm cho nó đau lòng khi cô rời khỏi."

"Nó cũng sẽ làm cho em đau lòng."

Anh lờ cô đi. "Bây giờ tôi đã biết tại sao cô đột ngột quan tâm đến cuộc bầu cử, tại sao những ý kiến của cô đã bày tỏ một cách có sức thuyết phục hơn, và tại sao…" anh nhìn miệng cô. "Tại sao có quá nhiều chuyện đổi khác." Trong một vài khoảnh khắc, anh dường như đang đấu tranh chống lại cái sức hút nam châm mạnh mẽ sẽ kéo anh đến với cô. Sau đó, thốt ra một tiếng chửi thề, anh quay đi.

Avery đuổi theo sau anh, chụp tay anh trước khi anh có thể nhốt cô ở bên ngoài phòng tắm. "Anh sẽ làm gì?"

"Trong thời gian hiện tại, không làm thứ chết tiệt gì hết. Tôi đã đi quá xa rồi. Cô và cái kế hoạch đáng kinh tởm của cô sẽ không ngăn tôi thắng cử cho tôi, và cho gia đình tôi, và cho những người đã đặt lòng tin của họ vào tôi."

"Thế còn em thì sao?"

"Tôi không biết," anh trả lời một cách trung thực. "Nếu tôi vạch trần cô, tôi sẽ vạch trần chính tôi và gia đình tôi như những kẻ ngu ngốc." Anh chộp một ít tóc sau đầu cô và kéo nó lại. "Và nếu cô vạch trần chúng tôi, tôi sẽ giết cô."

Cô tin anh. "Em không phải đang nói dối, Tate. Mọi thứ em vừa nói cho anh biết là sự thật."

Anh đột ngột thả cô ra. "Có lẽ tôi sẽ ly hôn cô, như tôi dự định ly hôn Carole. Hình phạt của cô sẽ là làm Bà Tate Rutledge trong suốt quãng đời còn lại của cô."

"Anh phải cẩn thận. Ai đó sẽ cố giết anh."

"Avery Daniels đã chết và được chôn trong nhiều tháng trời. Cô ta sẽ tiếp tục chết và được chôn."

"Hãy canh chừng một người đàn ông cao lớn, tóc xám trong đám đông. Tránh xa khỏi hắn ta."

"Sẽ không có sự nghiệp trong TV, không có câu chuyện giật gân nào để làm cô nổi tiếng trong đêm." Mắt anh nhìn khắp người cô một cách khinh thường. "Cô đã làm tất cả điều đó mà không đạt được cái gì cả. Cô Daniels."

"Em đã làm điều đó vì em yêu anh."

Anh đóng cánh cửa vào mặt cô.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.