Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

"Nó thật kinh tởm. Thật xấu xa."

Avery ngồi với đầu gục trên ly rượu mạnh mà Irish đã khăng khăng rằng nó sẽ giúp cô dịu xuống. Ngụm rượu không mong muốn đầu tiên đã cháy bừng như miệng núi lửa đã tắt trong dạ dày trống rỗng của cô, nhưng cô giữ chiếc ly lại vì cô cần cái gì đó để bám víu vào.

"Toàn bộ chuyện chết tiệt này là xấu xa," người chủ nhà nóng nảy của cô tuyên bố. "Chú đã nghĩ vậy ngay từ đầu. Chú đã không cảnh báo cháu à? Chú đã không à?"

"Chú đã cảnh báo cô ấy thì sao nào. Ngưng nhai đi nhai lại đi."

"Ai hỏi cậu chứ?" Irish giận dữ bất ngờ tấn công Van, người đang rít thuốc lá mà Irish đã quá bực tức đến nỗi không nhận thấy đó không phải là một điếu thuốc bình thường.

"Avery đã hỏi. Cô ấy gọi và bảo tôi vác mông đến đây, vì thế tôi mới vác mông đến."

"Ý tôi là ai hỏi ý kiến của cậu chứ?"

"Hai người làm ơn dừng lại có được không?" Avery rên rỉ. "Và Van, anh có vui lòng dập tắt cái đó giùm không? Mùi của nó làm tôi muốn phát bệnh."

Cô gõ đầu ngón tay vào môi, như thể đang suy ngẫm là cô có sắp sửa ói nữa hay không. "Tấm áp phích đó làm tôi kinh hoàng. Hắn ta thực sự có ý định làm chuyện đó. Tôi đã biết vậy ngay từ đầu, nhưng chuyện này…"

Cô đặt ly rượu lên bàn cà phê và đứng lên, vuốt mạnh cánh tay của mình. Cô đang mặc áo len, nhưng không có gì giúp cô thấy ấm cả.

"Là ai , Avery?"

Cô lắc mạnh đầu. "Tôi không biết. Bất cứ người nào. Tôi không biết."

"Ai có quyền sử dụng phòng của cô?"

"Sáng sớm hôm nay và trước khi tôi về nhà vào buổi trưa, không ai cả. Mona nói là họ nên cài cửa xoay. Mọi người ra vào thường xuyên. Khi cuộc bầu cử đến gần, họ đi đến và đi vào tất cả các giờ."

"Làm sao cô biết là không có ai đi theo cô đến đây?"

"Tôi cứ nhìn vào kính chiếu hậu và quay ngược lại vài lần. Hơn nữa, không có ai có mặt ở nhà khi tôi rời khỏi cả."

"Không có chút manh mối từ tập hồ sơ mà cô đã tìm được trong bàn của bà già à?"

Avery trả lời câu hỏi thiếu tôn kính của Van với cái lắc đầu ảm đạm.

"Bà ta là một người kỳ lạ," anh quan sát.

"Điều gì đã làm anh nói thế?"

"Tôi quay bà ta rất nhiều trên băng. Bà ta luôn mỉm cười, vẫy tay với đám đông, nhưng chết tiệt nếu tôi tin là bà ta được vui vẻ như thế."

"Tôi biết ý anh muốn nói gì. Bà ta là một người rất kín đáo và ít nói. Ít ra là cho đến hôm nay."

"Kể chúng tôi nghe về Carole Navarro đi," Irish nói. "Cô ta có ý nghĩa hơn Zee Rutledge."

"Carole, hay cho dù bất cứ cái tên thật nào của cô ta đi nữa, là một người đàn bà đĩ thõa. Cô ta nhảy trong một cái hộp đêm xơ xác - "

"Những chỗ nhảy thoát y," Van cung cấp.

". .. Dưới nhiều cái tên khiêu gợi. Cô ta bị bắt một lần vì tội dâm đãng nơi công cộng và một lần vì tội làm điếm, nhưng cả hai tội đều được tha."

"Cháu có chắc chắn về tất cả những chuyện này không đấy?"

"Thám tử tư có thể là một tên khốn, nhưng anh ta rất kỹ lưỡng. Với thông tin mà anh ta đã cung cấp cho Zee, nó rất dễ dàng cho cháu lần ra một vài nơi mà Carole đã làm việc."

"Chuyện này là vào lúc nào?" Irish muốn biết.

"Trước khi cháu đến đây. Cháu thậm chí cũng đã nói chuyện với vài người biết cô ta – những vũ nữ khác, những người chủ cũ, và những kẻ như vậy."

"Họ có lầm lẫn cô với cô ta không?" Van hỏi.

"Tất cả bọn họ. Tôi đã giả đò là em họ của cô ta để giải thích sự giống nhau."

"Họ đã nói gì về cô ta?"

"Cô ta đã cắt đứt mọi sự ràng buộc. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với cô ta. Tôi đã nói chuyện với một gã bóng, bằng tờ hai mươi đô la, hắn đã nói rằng cô ta nói với hắn là cô ta sẽ thoát khỏi cuộc sống đêm của cô ta, đến một trường kinh doanh và cải thiện mình. Đó là tất cả những gì hắn nhớ. Hắn không bao giờ gặp lại cô ta sau khi cô ta ngưng việc ở câu lạc bộ họ đã cùng làm chung.

"Đây hoàn toàn là phỏng đoán, nhưng tôi nghĩ Carole đã trải qua một sự biến đổi hoàn toàn, khéo léo len lỏi vào văn phòng luật Rutledge, sau đó khi vào được bên trong, tìm được cách tự cải thiện chiến dịch của cô ta thêm một bước nữa bằng cách kết hôn với Tate. Có nhớ phần tin mà cháu đã làm vài năm trước về vấn đề mại dâm không , Irish?" cô đột ngột hỏi.

"Trong khi cháu đang làm việc ở trạm Detroit hả? Chắc chắn, chú nhớ nó. Cháu đã gửi cho chú cuộn băng. Nó thì có liên quan gì đến chuyện này?"

"Nhân cách của những người phụ nữ đó giống Carole. Hầu hết bọn họ khẳng định căm ghét đàn ông. Cô ta có lẽ không khác."

"Cháu không biết thế."

"Không à? Hãy nhìn xem cách cô ta đối xử với Jack. Cô ta tán tỉnh anh ta tới gần như hủy hoại cuộc hôn nhân của anh ta, nhưng cháu có cảm giác là điều đó là không phải vô tình. Nếu nó không phải là ác ý, thì cháu không hiểu là gì. Hãy nói thế này cho cuộc thảo luận của chúng ta nhé, chúng ta hãy nói cô ta không xem đàn ông là quá tử tế và bắt tay vào việc phá hỏng tương lai của một người trông sáng sủa nhất, trong khi cùng lúc nâng cao mình."

"Cô ta không người khác sẽ nhận ra cô ta, rằng quá khứ được che khuất của cô ta cuối cùng sẽ đuổi kịp cô ta sao?"

Avery cũng đã nghĩ về điều đó. "Chú không thấy sao, nó sẽ là một miếng bánh ngọt ướp lạnh. Tate sẽ thực sự bị làm nhục nếu nó bị phát hiện ra rằng vợ anh là người thế nào trước khi anh lấy cô ta."

"Anh ta phải là người thực sự tối dạ," Van thì thầm, "để rơi vào bẫy của cô ta."

"Anh không biết cô ta tính toán đến mức nào đâu," Avery nói, nhảy vào để biện hộ cho Tate. "Cô ta đã trở thành mọi thứ mà anh ấy có thể muốn. Cô ta đặt một cái bẫy, sử dụng mình như con mồi hoàn hảo. Cô ta xinh đẹp, sôi động, và hấp dẫn. Nhưng hơn thế nữa, người nào đó biết rõ Tate đã rèn luyện cô ta nhấn đúng nút để nâng cao cảm giác yêu thương."

"Người muốn giết anh ta."

"Đúng," Avery nói, gật gù buồn rầu ở Van, người đã lên tiếng cho giả thuyết của cô. "Anh ta chắc đã cảm thấy, như Zee, rằng Carole là kẻ cơ hội."

"Khi hắn tiếp cận cô ta, tại sao cô ta lại không nói cho Tate biết?"

"Tôi không rõ," cô thừa nhận. "Lý thuyết của tôi không phải là không có chỗ hở. Có lẽ làm góa phụ của một quan chức có sức quyến rũ hơn là vợ của một thượng nghị sĩ."

"Cũng như nhau, nhưng không có người chồng bất tiện," Irish phỏng đoán.

"Hừm. Hơn nữa, cô ta không rõ Tate sẽ được vào Thượng nghị viện hay không. Hay có lẽ tòng phạm của cô ta đã hứa cho cô ta tiền bạc. Bất luận thế nào, một khi họ kết hôn, trách nhiệm của cô ta là làm khổ Tate – một công việc mà cô ta đã làm một cách khoái trá."

"Nhưng tại sao ai đó lại muốn làm anh ta khốn khổ?" Irish hỏi. "Nó luôn quay về với câu hỏi đó."

"Cháu không biết." Giọng của Avery căng thẳng với vẻ tuyệt vọng. "Cháu ước với Trời là cháu biết."

"Cháu nghĩ thông điệp mới nhất này là gì?"Irish hỏi.

Cô cào tay qua tóc. "Rõ ràng là họ sẽ hành động vào ngày bầu cử. Súng là sẽ là vũ khí được lựa chọn."

"Mà sẽ được lá phiếu của tôi. Không có ý chơi chữ đâu nhé, " Van thêm vào một cách khôi hài.

Irish liếc nhìn anh với vẻ tức tối, sau đó nói với Avery, "Chú không biết. Lần này biểu hiện này có vẻ hơi quá hiển nhiên."

"Ý của chú là gì?"

"Chú không rõ," ông thừa nhận, cắn môi. Một cách lơ đãng, ông nhặt lên ly rượu của Avery và uống một ngụm lớn."Chuyện gì xảy ra với sự tinh tế của những tin nhắn trước đây vậy? Hoặc là hắn đang thử nghiệm sự nhiệt tình của cháu hoặc là hắn là một kẻ phụ đồ đểu cáng nhất mà chú từng biết."

"Có lẽ hắn tự phụ vì bây giờ nó không thể dừng lại," Van nói một cách tư lự. "Nó sẽ xảy ra bất kể điều gì. Mọi thứ đã được đặt sẵn đúng chỗ."

"Như Tóc Xám hả?" Avery hỏi. Van nhún vai.

"Còn về cảnh phim mà cậu đã quay vào sáng hôm nay ở Houston thì sao? Còn thấy hắn không?" Irish hỏi Van.

"Không. Hắn đã không xuất hiện kể từ Fort Worth. Không có kể từ khi Avery đã ở lại nhà." Mắt anh đã được dịu lại bởi cần sa, nhưng vẻ ngoài mà anh mang lại cho cô có đầy đủ ý nghĩa cho Irish để bắt được.

"OK, hai người không cho tôi biết chuyện gì vậy?"

Avery làm ẩm môi cô. "Van nghĩ có thể là Tóc Xám đang theo dõi cháu, không phải Tate."

Đầu của Irish xoay trên cái cổ mập mạp của ông qua nhiếp ảnh gia. "Điều gì đã làm cậu nghĩ thế?"

"Đó chỉ là một ý tưởng. Hơi khác thường, nhưng - "

"Trong mỗi một cuộn băng hắn ta đang nhìn Tate," cô chỉ ra một cách hợp lý.

"Khó mà phân biệt được. Cô luôn đứng ngay cạnh anh ta."

"Avery." Irish nắm tay cô, kéo lưng cô xuống ghế xô pha, và ngồi xổm trước mặt cô. Ông dùng tay đặt trên tay cô. "Bây giờ nghe chú nói đấy. Cháu phải thông báo với nhà chức trách."

"Chú đã nói là hãy lắng nghe. Bây giờ ngậm miệng lại và nghe chú nói hết đã." Ông sắp xếp lại suy nghĩ của mình. "Cháu đang lâm vào chuyện khó khăn, cháu gái. Chú biết tại sao cháu muốn làm chuyện này. Đó là một ý tưởng tuyệt vời - cơ hội một lần trong đời để tạo dựng lại tên tuổi cho mình và cứu sống nhiều mạng người trong khi chờ đợi.

"Nhưng nó đã được vượt ngoài tầm kiểm soát. Mạng sống của cháu đang gặp nguy hiểm. Và chừng nào mà cháu còn tiếp tục chuyện này, thì cả mạng sống của Rutledge cũng vậy. Của con bé cũng vậy." Bởi vì cô có vẻ lĩnh hội ý kiến của ông, ông ngồi lên ghế xô pha cạnh cô, nhưng tiếp tục nhấn tay cô dưới tay ông. "Chúng ta hãy gọi Cục điều tra liên bang."

"Liên bang à?" Van hét lên.

"Tôi có một người bạn ở cục ở địa phương," Irish tiếp tục, lờ đi Van. "Ông ta thường làm việc do thám tay trong, tìm kiếm những kẻ buôn bán chất kích thích từ Mexico. Đây không phải chỗ ông ta rành rẽ, nhưng ông ta có thể nói cho chúng ta biết là nên gọi ai, khuyên chúng ta nên làm gì."

Thậm chí trước cả khi ông kết thúc, Avery đã lắc đầu từ chối. "Irish, chúng ta không thể. Chú không thấy sao, nếu Cục điều tra liên bang biết, mọi người sẽ phải biết. Chú có nghĩ nó sẽ không gây ra nghi ngờ nếu Tate đột ngột bị bao vây bởi vệ sĩ có vũ trang hoặc hoạt động mật vụ trong kính mát không? Mọi thứ sẽ bị lộ ra hết."

"Chỉ là vậy, phải không?" Ông la to giận dữ. "Cháu không muốn Rutledge biết! Và cháu không muốn anh ta biết, vì cháu sẽ phải từ bỏ chỗ ấm áp của cháu cạnh anh ta trên giường."

"Không, không phải vậy!" cô hét to trở lại. "Nhà chức trách có thể giữ anh ấy khỏi những người bên ngoài họ hàng thân thiết, nhưng họ không thể giữ ấy anh khỏi những người ở bên trong. Và như chúng ta biết, người muốn anh ấy chết là ai đó gần anh ấy - ai đó đã bày tỏ là yêu thương anh ấy. Chúng ta không thể báo động với Tate về sự nguy hiểm mà lại không báo động với kẻ thù rằng chúng ta đang theo dõi hắn."

Cô hít thật sâu, nhưng nó vẫn không đủ. "Hơn nữa, nếu chú nói với nhân viên chính phủ chuyện này, họ sẽ nghĩ hoặc là chú nói dối hoặc là bị điên. Dựa vào khả năng mong manh rằng họ tin chú, hãy nghĩ xem họ sẽ làm gì với cháu."

"Họ sẽ làm gì với cô?" Van muốn biết.

"Tôi không rõ, nhưng trong khi họ đang dò hiểu điều đó, Tate sẽ bị phơi bày và bị tổn thương."

"Vậy thì, cháu có dự định làm gì?" Irish hỏi.

Cô lấy tay che mặt và bắt đầu khóc. "Cháu không biết."

Van đứng lên và mặc vào cái áo khoác da đi xe mô tô bị rách. "Tôi phải làm thêm ca đêm."

"Làm thêm ca đêm à?"

Van đáp lại câu hỏi của Irish với cái nhún vai thờ ơ. "Tôi đã và đang xem qua vài cuộn băng trong thư viện của tôi."

"Để làm gì?"

"Tôi đang làm việc theo linh cảm."

Avery với lấy tay anh. "Xin cảm ơn cho tất cả mọi chuyện, Van. Nếu anh nhìn thấy hoặc nghe - "

"Tôi sẽ cho cô biết."

"Cậu vẫn còn chìa khoá hộp bưu điện mà tôi đưa cho cậu chứ?" Irish hỏi.

"Vâng, nhưng tại sao tôi sẽ cần nó chứ? Tôi gặp chú mỗi ngày ở cơ quan khi tôi ở thành phố."

"Nhưng cậu có thể cần phải gửi cho tôi cái gì đó khi cậu không ở trong thành phố với Rrutledge - cái gì đó nó sẽ không thể gởi qua thư đến trạm."

"Hiểu rồi. Tạm biệt."

Ngay khi cánh cửa đóng đằng sau Van, Irish nói quá khóe miệng, "Đồ nghiện ma túy. Chú muốn chúng ta có một đồng minh đáng tin cậy hơn."

"Đừng xem thường anh ấy. Cháu cũng rất bực mình với anh ấy, nhưng anh ấy là vô giá. Anh ấy là một người bạn, và có trời biết cháu cần tất cả bọn họ mà cháu có thể tập trung lại."

Cô kiểm tra đồng hồ đeo tay – cái mà Tate đã mua cho cô. Từ khi thu hồi nó lại từ Fancy, cô đã không tháo nó xuống. "Cháu phải đi rồi. Đã trễ. Tate dò hỏi khi cháu về muộn, và cháu đang hết lời biện hộ hợp lý rồi. Chỉ là có quá nhiều mua sắm mà phụ nữ có thể làm, chú biết đó." Sự cố gắng hài hước yếu ớt của cô bay hơi cũng chẳng tốt hơn cái bàn ủi.

Irish kéo cô vào vòng tay. Ông vụng về đặt bàn tay to lớn lên tóc cô trong khi đầu cô tựa vào vai ông. "Cháu yêu anh ta." Ông thậm chí đã không nói nó như một câu hỏi. Cô gật đầu. "Chúa ơi," ông nói với một tiếng thở dài vào tóc cô, "tại sao nó luôn phải phức tạp một cách chết tiệt thế này?"

Cô nhắm chặt mắt; nước mắt nóng hổi tuôn lên áo ông. "Cháu yêu anh ấy thật nhiều, Irish, nó làm cháu đau."

"Chú biết điều đó là như thế nào."

Avery đã quá đắm chìm trong đau khổ của riêng cô để bày tỏ chuyện cô biết tình yêu đơn phương của ông đối với mẹ cô. "Cháu sẽ làm gì đây? Cháu không thể nói với anh ấy, nhưng cháu cũng không thể bảo vệ anh ấy." Cô bám vào Irish để lấy thêm sức mạnh. Ông ôm cô chặt hơn và vụng về hôn lên thái dương cô.

"Rosemary, cả chín mươi tám pound của cô ấy, sẽ bay vào chú nếu cô ấy biết chú đang để cho cháu ở trong cái tình huống đe doạ đến tính mạng này."

Avery mỉm cười trên áo sơ mi ẩm ướt của ông. "Mẹ có lẽ sẽ làm thế. Bà ấy tin tưởng chú sẽ chăm sóc cho bọn cháu."

"Lần này chú đang làm cô ấy thất vọng." Ông siết cô chặt hơn. "Chú sợ cho cháu, Avery."

"Sau hôm nay, nhìn thấy tấm áp phích kinh hoàng đó, cháu hơi e ngại cho mình. Cháu được biết đến là người trong cuộc. Cầu Chúa phù hộ cho cháu nếu hắn bao giờ khám phá ra mặt khác."

"Cháu sẽ không xem xét lại và để cho chú gọi nhà chức trách à?"

"Còn chưa. Không cho đến khi cháu có thể chỉ ngón tay lên án và nói, 'Là hắn.'"

Ông đặt không gian giữa họ và nâng cằm cô lên. "Đến lúc đó nó có thể là đã quá muộn."

Ông đã không cần phải cảnh báo cô điều đó. Cô đã biết. Nó có thể đã quá muộn để thu hồi sự nghiệp của cô như là một phóng viên và thiết lập một tương lai với Tate và Mandy, nhưng cô phải thử. Cô ôm Irish một lần nữa ở cửa trước khi chúc ông ngủ ngon, hôn gò má đỏ hoe của ông, và bước ra ngoài vào trong bóng tối.

Nó quá tối đến nỗi chẳng ai trong bọn họ nhận thấy có một chiếc xe đậu ở giữa khúc đường.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.