2012
Tom Petterson, nhà thực vật học, lấy túi máy ảnh ra khỏi xe và dừng lại để tận hưởng toàn cảnh con vịnh nhỏ tĩnh lặng trước khi tiến vào rừng. Lúc này đang là đầu tháng Mười và ánh nắng của ngày thứ Bảy se lạnh phủ lên quang cảnh xung quanh những tia sáng lấp lánh đẹp đẽ, những vệt sáng êm dịu vắt ngang những lá đỏ lá vàng chẳng mấy chốc sẽ rụng xuống để dọn đường cho mùa đông.
Tom Petterson yêu công việc của mình. Đặc biệt khi ông có thể làm việc ngoài trời. Ông được tỉnh Oslo và Akershus thuê tìm kiếm Dracocephalum, hay còn được gọi là đầu rồng, một giống cây có nguy cơ tuyệt chủng mọc ở vùng rừng xung quanh vịnh Oslo. Ông đã nhận được chỉ dẫn mới qua blog cá nhân, và đó là nhiệm vụ của ông hôm nay: ghi chú số lượng và địa điểm chính xác xuất hiện các mẫu vật mới được phát hiện của loài cây cực hiếm này.
Cây đầu rồng mọc cao khoảng từ mười đến mười lăm phân và có hoa màu xanh dương, xanh dương đậm hoặc tím, hoa héo vào mùa thu, để lại một nhúm hạt màu nâu tương tự hạt ngũ cốc. Giống cây này không chỉ hiểm, mà còn là nhà của một loại bọ cánh cứng có nguy cơ tuyệt chủng còn cao hơn, loài bọ tí hon màu xanh ánh kim chỉ sống dựa vào chất dinh duỡng từ hoa đầu rồng. Phép màu của thiên nhiên, Tom Petterson nghĩ và không khỏi mỉm cười trong lúc rời khỏi con đường mòn, bám theo lộ trình do một nhà sinh vật học nghiệp dư tinh mắt đã gửi cho ông. Đôi khi ông chưa bao giờ nói ra, vì ông đã được nuôi dạy rằng Chúa không hề tồn tại, bố mẹ ông luôn khăng khăng điều đó, nhưng dù vậy đi nữa ông không thể không kinh ngạc trước nó: kỳ quan của tạo hóa. Mối quan hệ tinh tế giữa vạn vật, từ thứ nhỏ nhất đến thứ lớn nhất. Những con chim bay về phương Nam làm tổ vào mùa thu, vượt qua quãng đuờng dài dằng dặc để năm nào cũng tới cùng một nơi. Lá đổi màu mỗi khi thu tới, biến cây cối và mặt đất trở thành một tác phẩm hội họa sống động. Không, ông chẳng bao giờ nói ra thành lời, nhưng cái suy nghĩ đó vẫn thường lướt qua trí óc ông.
Ông rẽ phải giữa hai cây vân sam cao và đi theo một con suối nhỏ tới địa điểm được cho là có giống cây này, mỉm cười với chính mình một lần nữa.
Ông băng qua con suối và dừng khựng lại khi nghe thấy tiếng sột soạt trong bụi cây trước mặt. Petterson giơ máy ảnh sẵn sàng chụp. Một con lửng chăng? Có phải ông vừa nghe thấy tiếng nó? Giống thú nhút nhát này không còn phổ biến như người ta vẫn nghĩ. Một bức ảnh con lửng rõ nét sẽ rất tuyệt cho blog của ông, và nó sẽ làm nên một câu chuyện thú vị, những cây đầu rồng và một con lửng, một chuyến du hành ngày thứ Bảy hoàn hảo. Ông lần theo tiếng động và chẳng mấy chốc đã lọt vào giữa một khu đất trống nhỏ, nhưng lại thất vọng khi không nhìn thấy con thú nào.
Tuy nhiên ở giữa khu đất có một cái gì đó.
Một thi thể lõa lồ.
Một cô gái.
Một cô gái vị thành niên?
Tom Petterson sốc tới nỗi đánh rơi chiếc máy ảnh và chẳng buồn để tâm đến chuyện nó đang rơi vào trong một khóm thạch nam.
Có một cô gái đã chết trong khu đất trống.
Lông vũ?
Lạy Chúa.
Có một cô gái lõa lồ trong rừng.
Bao quanh bởi lông vũ.
Một bông hoa ly trắng trong miệng.
Tom Petterson quay ngoắt lại, loạng choạng băng xuyên qua lớp thực vật dày, tìm thấy con đuờng mòn, chạy hết tốc lực trở lại xe và gọi cảnh sát.