Tại phía ngoài một con hẻm ở cửa Nam thành Ung Châu, Quách Kiến hai tay xách hai cái giỏ lớn, vội vã đi về phía căn nhà nằm sâu trong cùng.
Hắn vừa đến đầu hẻm, còn chưa kịp rẽ vào, bên ngoài đã có ba bốn người tiến tới.
Đám người chặn hắn lại, một trong số đó lên tiếng hỏi: “Đại Quách, ngươi đi đâu mà kiếm được nhiều rau thế này?”
Thì ra người này là lý chính ở khu vực này.
Quách Kiến cười bồi đáp: “Mua ở trên phố thôi ạ. Hiện giờ trong thành loạn quá, con tích trữ thêm chút lương thực rau cỏ...”
Lý chính liếc mắt nhìn giỏ trên tay Quách Kiến.
Chiếc giỏ tre được phủ một lớp giấy dầu, bên dưới thấp thoáng lộ ra vài lá rau xanh cùng những dải thịt đỏ trắng xen kẽ.
Quảng Nam khác với đất Bắc, không hề chê thịt heo là thịt vẩn đục, mùa đông thường cắt về ăn. Ở nơi này ngay cả mùa đông rau lá cũng nhiều, kinh thành lúc này một nắm rau đã phải bán tới mấy chục văn tiền, còn trong thành Ung Châu trước kia cũng chỉ chừng ba bốn văn mà thôi.
Thế nhưng kể từ khi đại quân Giao Chỉ tới, vật giá trong thành bắt đầu tăng vọt. Hiện tại do rau và thịt bên ngoài không thể đưa vào, ngay cả loại rau lá thông thường bây giờ cũng đã tăng lên tới hơn mười văn một nắm.
Quách Kiến nói muốn tích trữ thêm chút rau về nhà, dù là sợ tăng giá hay sợ không có chỗ mua, thì đều rất hợp lý. Lý chính chỉ hỏi bâng quơ, nghe đối phương trả lời rồi cũng không để tâm.
Quách Kiến gạt giỏ ra phía sau, lại nói: “Điền bá tới tìm con, là có chuyện gì sao?”
Điền lý chính liền nói: “Giao Chỉ vây thành, hôm qua nha môn truyền lệnh xuống, nói là trong thành có mấy kẻ lai lịch bất minh đang gây chuyện, yêu cầu các nơi đều phải lục soát kỹ càng, thấy người lạ đều phải báo cáo hết.”
Ông lại hỏi: “Ta nghe người ta nói, hai tháng trước tình cờ thấy chỗ ngươi có mấy người ra ra vào vào, là lai lịch gì vậy?”
Quách Kiến liền đáp: “Là biểu ca bên Quế Châu của con, vốn dĩ làm buôn bán giữa hai nơi, hắn từng để hàng hóa ở nhà con, cũng chỉ là thuê mướn ngắn hạn để giúp bê đồ mà thôi, mới tới vài lần, bây giờ đều không cần nữa rồi.”
Điền lý chính lại hỏi tiếp: “Vậy vị biểu ca Quế Châu này của ngươi hiện giờ còn ở đó không?”
Quách Kiến đành nói: “Cách đây ít lâu hắn vốn định về, ai dè còn chưa kịp ra ngoài thì cửa thành đã đóng, hiện nay vẫn còn ở trong nhà con...”
Điền lý chính liền nói: “Để ta vào chào một tiếng xem sao.”
Vừa nói, ông vừa không cần người dẫn đường, tự mình đi lên phía trước.
Quách Kiến cười ngượng nghịu, nói: “Biểu ca của con tính tình hơi đần độn, không biết ăn nói...”
Lời còn chưa nói hết, hắn đã thấy ba người đi theo phía sau Điền lý chính đều nhìn sang, vội bổ sung thêm: “Nhưng người thì lại thật thà, không gây chuyện thị phi đâu ạ...”
Nói đoạn hắn vội vàng đi lên trước dẫn đường, lại thấp thỏm hỏi: “Sáng sớm con ra ngoài, nghe nói hôm qua có người tới nha môn châu làm loạn, xông vào nha môn quậy phá, đánh cho tri châu thành ta trọng thương. Bây giờ trong nha môn không có người quản lý, rối loạn cả lên, cũng chẳng biết ai là người trấn thủ thành, nói không chừng sắp xảy ra chuyện lớn rồi... Điền bá, lời này là thật hay giả vậy?”
Điền lý chính nói: “Ngươi nghe mấy lời nhảm nhí đó ở đâu vậy! Loại tin đồn này sao có thể tin được?!”
Ông lại nói: “Ngô tri châu chỉ là bị bệnh thôi, không phải bị người ta đánh. Ông ấy có ngự y đi theo, tự nhiên có người chẩn trị, nghĩ tới cũng chẳng bao lâu nữa là khỏe lại thôi. Hơn nữa, dù cho ông ấy không dậy nổi, hiện tại trong thành Ung Châu cũng đã có người khác tới quản lý rồi. Liêu thông phán, Lưu chuyển vận cùng mấy vị tướng quân dưới quyền Trần tiết độ và một vị Cố câu viện cùng nhau tọa trấn, không xảy ra sơ suất gì đâu, mọi việc đều được thu xếp ổn thỏa. Chỉ cần chờ viện binh tới, đẩy lùi Giao Chỉ là có thể bảo vệ sự an ổn cho trăm họ một thành chúng ta.”
Quách Kiến nghe vậy lại có chút thất thần.
Một người đi bên cạnh chen lời: “Nói đi cũng phải nói lại, người dưới quyền Trần tiết độ vẫn là đáng tin cậy nhất, rốt cuộc cũng đã đánh với Giao Chỉ bao nhiêu năm rồi, việc gì cũng rất vững vàng! Hôm qua vị quan Câu viện kia nói tràng lời đó ở ngoài nha môn, bị vợ ta nghe được, về nhà lại làm loạn đòi ta đi thủ thành! Chỉ mình ta là đàn ông, tự biết phải giữ thành giữ nhà, cần gì nàng ta phải thúc ép! Cái kiểu càm ràm đó, ta thực tình không muốn nghe!”
Người khác liền cười: “Ta nói Tam ca này, chân tay ngươi, cái sức này của ngươi, giữ được vợ ngươi là tốt rồi, còn muốn đi giữ thành à?”
Người kia khạc nhổ một tiếng, miệng lầm bầm: “Cút đi! Lúc lão tử dựng cờ oai phong thì ngươi còn đang bú sữa trong bụng mẹ ấy! Lắm lời làm gì!”
Lại có người nói: “Phải nói là chắc chắn có gián điệp Giao Chỉ ngầm kích động. Ngươi xem trên dưới Ung Châu chúng ta, ai nấy đều một lòng muốn thủ thành, hôm qua cũng chẳng biết là kẻ nào xúi giục đi làm loạn ở nha môn. Ta đã nghe người ta nói, đa số những kẻ bị bắt trong nha môn đều là đám lưu manh thường ngày thôi.”
Người đó lại nói: “Sáng sớm nay ta thấy ở hẻm Kim Sư có sạp dựng cờ tuyển binh, hàng dài xếp đến tận hẻm Ngân Sư rồi! Cho dù giặc Giao có hai mươi vạn quân, trong thành chúng ta cũng có thể tìm ra cả mười vạn người đấy chứ? Thực sự không được thì nam nữ cùng lên, lại có tường thành che chắn, sao mà không cầm cự nổi hai tháng!”
Một bộ dạng rất mực tự tin.
Đám người kẻ tung người hứng tán gẫu, Quách Kiến lại không mấy xen miệng, chỉ lơ đãng nghe.
Đoàn người rất nhanh đã tới cuối hẻm.
Quách Kiến không lấy chìa khóa, chỉ đập cửa gọi: “Nhị ca, ra mở cửa cái!”
Một hồi lâu sau, bên trong cũng không có phản ứng gì.
Quách Kiến cười bồi: “Biểu ca của con lười lắm, chắc là vẫn còn đang ngủ đấy.”
Hắn lại gọi thêm mấy tiếng cửa.
Quả nhiên một lát sau, mới có tiếng chân lẹp xẹp đi ra tháo chốt cửa.
Đó là một hán tử tầm ba mươi tuổi, trên người khoác áo lộn xộn, dưới chân mang một đôi giày vải, bộ dạng như vừa mới bò từ trên giường xuống.
Đối phương vừa ngẩng đầu định nói chuyện, thấy bên ngoài đông người như vậy, lập tức ngẩn ra.
Quách Kiến vội vàng mời Điền lý chính và những người khác vào nhà ngồi, lúc này mới chỉ vào hán tử đó giới thiệu với mọi người: “Đây là biểu ca bên phía mẹ con, người Quế Châu, vốn tới đây làm ăn, ai ngờ đụng phải chuyện Giao Chỉ, ngay cả thành cũng không ra được, tự nhiên cũng không về nổi.”
Điền lý chính liền hỏi hán tử đó vài câu, lại hỏi về giấy thông hành.
Hán tử đó ấp úng một hồi, nói nhỏ: “Thực sự là không đưa ra được ạ. Nghĩ là chỉ chạy qua lại giữa hai nơi Ung Châu, Quế Châu, tiết kiệm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, nên chưa từng lên nha môn làm thủ tục.”
Điền lý chính nhíu mày nhìn về phía Quách Kiến.
Quách Kiến vội nói: “Điền bá, đây thật sự là biểu ca bên nhà mẹ con, không phải người ngoài đâu ạ. Con ở nơi này mười mấy năm rồi, lẽ nào người còn không biết gốc gác của con sao?”
Vừa nói, hắn vừa đứng dậy, lại bước vào trong phòng trong.
Chẳng bao lâu sau, tay hắn nắm mấy phong bao bước ra, lén nhét vào tay mỗi người, nói nhỏ: “Mấy vị làm ơn cho chút tiện lợi.”
Điền lý chính cân nhắc phong bao trong tay, chỉ thấy nặng trĩu, lại cẩn thận nhìn kỹ hán tử đó một lượt, hỏi vài câu, thấy không tìm ra sơ hở gì lớn, liền dẫn ba người còn lại tuần tra một vòng trong nhà, thấy mọi thứ đều bình thường, lúc này mới đẩy cửa đi ra ngoài.