Người phụ nữ kia chỉ vào cửa lớn nói: "Các người xem những chữ dán bên trên, thấy màu sắc đó, có màu đỏ, màu đen, cũng có màu xanh lá, thấy màu đỏ thì biết người bên trong đều đang phát sốt, thấy màu đen thì biết người bên trong đều là trọng bệnh, thấy màu xanh lá là sắp khỏi rồi."
Vừa nói, bà ta lại từ trong ngực lấy ra một tấm thẻ bài, xoay nhẹ ở chỗ tay nắm cửa, ngay lập tức chỗ tay nắm đó lộ ra một cái lỗ rộng bằng bàn tay.
Bà ta gõ cửa, đưa tấm thẻ trong tay qua cái lỗ đó cho lính canh bên ngoài xem, báo cáo: "Tôi là người của Tây Nhị doanh, nay đến dẫn lối cho những người hộ lý mới tới."
Binh lính bên ngoài kiểm tra tấm thẻ, mở cửa ra, đợi đến khi đám người Điền thẩm ra khỏi cửa, lại khóa cửa lại lần nữa.
Người phụ nữ kia lại dẫn mọi người dọc theo con đường bên ngoài đi khoảng trăm bước, thấy một căn nhà lớn, bên ngoài căn nhà có một con mương nhỏ, nước sống chảy trong mương, bên cạnh mương bày mấy cái vại lớn, cạnh vại đều có một ống trúc nhỏ chìa ra.
Bà ta liền bước tới, bẻ ống trúc kia xuống một chút – lập tức nước chảy ra từ trong đó, nước ấy màu vàng nâu, mang theo mùi thuốc thoang thoảng.
Người phụ nữ kia đưa tay qua rửa một lượt, lại múc nước rửa mặt một lần, súc miệng một lần, giải thích: "Sau này từ trong doanh trại đi ra, bất kể là muốn vào nhà, hay là muốn đi sang doanh trại kế tiếp, đều phải tìm cái vại này, trước tiên rửa sạch đầu, mặt, tay, lại còn phải súc miệng một lần mới được đi."
Bà ta nhìn mọi người một cái, dường như sợ những người mới đến không coi là chuyện quan trọng, lại nói thêm: "Đây là phương pháp của ngự y từ kinh thành tới, người người đều phải làm theo, quan trên đã nói rồi, chỉ cần phát hiện một lần ra doanh trại mà không làm đúng như vậy, tiền lương tháng đó sẽ không phát một xu, người cũng phải đưa tới Quý Tự phòng chờ đủ một tháng mới được ra ngoài, nếu có người thấy người khác không làm theo, mà không báo cho quản sự trong doanh trại, thì cũng xử phạt như vậy, ai báo cáo tố giác, báo một lần, thưởng một quan tiền."
Điền thẩm cùng người bên cạnh vội vàng vâng dạ, ghi nhớ trong lòng.
Người phụ nữ kia nhìn mọi người lần lượt rửa tay, rửa mặt, súc miệng xong, mới dẫn người đi vào căn nhà lớn kia.
Điền thẩm cẩn thận đi theo sau người phụ nữ đó, chỉ cảm thấy càng đi trong doanh trại này, lại càng thấy thấp thỏm, hoàn toàn không dám đi sai một bước, không dám tự ý làm bất cứ việc gì, hận không thể bước bước đều dẫm theo dấu chân của người phụ nữ kia, việc gì cũng làm theo sự phân phó của bà ta, sợ rằng đi sai lệch, đụng sai chỗ, giống như tiến vào kho báu có cạm bẫy trong lời người kể chuyện, sẽ có mũi tên tẩm độc bắn tới.
Người phụ nữ đẩy cửa ra, bên trong là một trung đường cực lớn, bị vách gỗ ngăn thành từng gian từng gian, mỗi gian đều có rất nhiều người đang làm việc của mình, bà ta đi phía trước, vừa đi vừa giới thiệu từng gian cho những người phía sau.
"Đây là gian phòng chế thuốc, lát nữa các người đi đến chỗ quản sự báo danh, họ sẽ tự phân phó sai sự cho các người, tuy không biết sẽ bị phân đến nơi nào, nhưng ta cần phải nói qua với các người một lượt."
"Trong gian phòng chế thuốc này chuyên quản việc chế thuốc, chỉ cần được phân vào đây, một gian ngăn cách chỉ chuyên làm một việc, các người nhìn gian này xem..."
Điền thẩm nhìn theo, chỉ thấy một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, xắn cao hai tay áo, đang dùng chày thuốc giã thuốc trên mặt đất, bên cạnh là những sọt thuốc đã giã xong được xếp ngay ngắn.
Người phụ nữ kia lại nói: "Dãy này đều là làm thuốc cho doanh trại màu đen, sau khi họ chế xong, sẽ tự đưa tới gian nấu thuốc..."
Bà ta đi về phía trước một đoạn, lại chỉ sang phía bên kia nói: "Đây là phòng làm túi thơm."
Điền thẩm nhìn vào trong phòng túi thơm, bên trong không khí nhộn nhịp, đều là những bà lão tuổi tác còn lớn hơn bà, tóc bạc trắng, lưng còng xuống.
Các bà lão đều ngồi trên ghế, vây quanh một cái bàn cực lớn, trên bàn bày rất nhiều dược liệu, lại còn có rất nhiều vải thô.
Mọi người người thì cắt vải, người thì se chỉ, hoặc nhặt dược liệu trên bàn bỏ vào những miếng vải vuông rộng bằng hai bàn tay, gói lại, rồi dùng dây buộc chặt.
Người phụ nữ kia nói: "Túi thơm này đến lúc đó mỗi người các người trên thân phải đeo hai cái, có thể trừ uế khí."
Bà ta rõ ràng rất thân thiết với những người trong phòng túi thơm này, vừa mới đi tới, nhiều người bên trong đã cười tươi ngẩng đầu chào bà, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, bầu không khí cũng rất thoải mái.
Điền thẩm lén nhìn, chỉ cảm thấy nơi này không giống như đang làm việc trong trại dịch bệnh nơi mọi người chờ chết, ngược lại có chút giống với lúc các chị em già trong thôn tụ tập một chỗ làm bánh gạo, làm bánh nếp vào dịp lễ tết.
Người phụ nữ kia đứng lại hàn huyên hai câu với người bên trong, lại xin một chiếc túi thơm đưa cho Điền thẩm, bảo bà chuyền tay nhau xem.
Điền thẩm tiếp lấy túi thơm, còn chưa đưa sát lại gần mũi, đã ngửi thấy mùi ngải cứu, xương bồ nồng đậm, lại còn có mùi hăng xộc mũi không tả nổi.
Bà tuy không biết túi thơm này làm từ thứ gì, nhưng ngửi mùi này, không hiểu sao lại thấy an tâm hơn vài phần.
Mọi người chuyền tay nhau một lượt, đều không dám tháo ra, chỉ coi như món đồ tốt gì đó, nâng niu ngắm nghía bên ngoài một chút, rồi cẩn thận từng li từng tí đưa trả lại trong tay người phụ nữ đó.
Xem xong gian phòng này, bên trong còn có các gian rửa thuốc, cắt thuốc, chia thuốc vân vân.
Người phụ nữ kia nói: "Sau khi vào đây, việc mọi người làm là xoay vòng, hôm nay làm việc dễ, ngày mai sẽ làm việc khó, sẽ không để một người chịu thiệt, một người hưởng phúc mãi."
Vừa nói bà lại đi tới trước một chiếc xe đẩy lớn, nói: "Các người xem màu sắc vẽ trên mấy cái thùng trong xe này."
Điền thẩm ghé đầu qua xem, quả nhiên thấy trên chiếc xe đẩy này có sáu cái thùng gỗ, một cái thùng gỗ cao khoảng một thước, bên trên đều có nắp, trên thân thùng đều viết chữ.
Người phụ nữ kia nói: "Chúng ta không giống mấy vị quan nhân đứng đắn kia, đa số đều không biết chữ, không cần xem chữ, chỉ xem cái bên cạnh – đã thấy mấy vạch kẻ kia chưa?"
Điền thẩm nhìn theo sự chỉ dẫn của bà ta, quả nhiên bên cạnh những chữ được viết đó có những vạch đen kẻ từng đường, từ một vạch, hai vạch, ba vạch đến rất nhiều vạch, có cái nằm ngang, cái thẳng đứng, cái nằm chéo, lại còn có màu vàng, màu tím, màu xanh lá, màu xanh dương vân vân với các màu sắc khác nhau.
Người phụ nữ kia lại nói: "Ngươi thấy trên thùng có những cái này, đến lúc đưa tới doanh trại, hãy đối chiếu với những gì viết bên ngoài cánh cửa nhỏ trong doanh trại, xem cái thùng nào trùng khớp với màu sắc và số lượng vạch kẻ vẽ bên ngoài cửa, thì múc thuốc từ thùng đó – bát thuốc uống xong phải thu hết vào cái thùng lớn bên dưới, đưa tới gian Giáp ở bên cạnh, rửa sạch sẽ lại lần nữa, bảo người dùng nước lá bưởi đun sôi rồi mới được dùng tiếp."
Điền thẩm trong một ngày nghe thấy nhiều điều, chỉ cảm thấy mình nghe thì đều nghe hiểu cả, nhưng chưa chắc đã nhớ hết được, lại không dám nói ra.
Vừa hay người phụ nữ kia nhìn bà một cái, nói: "Nếu không nhớ được cũng đừng sợ, vào đây tháng đầu tiên, đều có người cũ dẫn người mới – qua hai tháng nữa, chắc là dịch bệnh này cũng tan hết rồi, không có gì đáng ngại."
Dường như dịch bệnh này thực sự chẳng là gì cả.
Điền thẩm trong lòng cảm thán, nhưng thấy thái độ này của bà ta, lại thấy quy tắc từ nãy đến giờ, hóa ra quy tắc càng nghiêm ngặt, bà lại càng yên tâm, lúc này nghe xong, trong lòng thế mà dần dần sinh ra một chút hy vọng, cứ cảm thấy có lẽ con trai nhà mình thực sự không sao.