Im lặng một hồi, Đặng Phong lại bàn đến vấn đề trong nước:
Kể lại cuộc Đại nhảy vọt năm 1958 đã vi phạm nghiêm trọng quy luật khách quan của phát triển kinh tế, một số nơi không phù hợp với thực tế đã đề xuất khẩu hiệu "một đêm tiến vào chủ nghĩa cộng sản", "năm năm vượt Anh đuổi Mỹ" một cách vội vàng. Phong trào luyện thép đại trà trên khắp thành thị và nông thôn cả nước. Thôn thôn đốt lửa, nơi nơi luyện thép. Gây ra sự lãng phí tài nguyên nghiêm trọng, môi trường sinh thái tự nhiên cũng gặp phải sự tàn phá nhất định. Còn có lãnh đạo các cấp vì thành tích chính trị của chính mình, tầng tầng tăng thêm nhiệm vụ, hình thành nên phong trào khoác lác, "phóng vệ tinh", sản lượng lương thực đạt vạn cân một mẫu tràn lan khắp các ngành nghề trong cả nước. Nông thôn do thực hiện Công xã nhân dân hình thành lối làm việc đại trà, làm không hết sức, ăn cơm tại nhà ăn tập thể, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tích cực sản xuất của nông dân, gây ra sự sụt giảm lớn về sản lượng nông nghiệp. Tiếp đó sau thời kỳ khó khăn 59-61, hậu thế gọi là "ba năm thiên tai", có yếu tố thiên tai, cũng có yếu tố con người. Cũng có thể coi là sự trừng phạt đối với việc chúng ta vi phạm quy luật khách quan. Thông qua ba năm "thiên tai" này, chúng ta mới có nhận thức về quy luật kinh tế.
Đặng Phong nói: "Sự vội vàng của Đại nhảy vọt là vì chúng ta chưa nhận thức được quy luật khách quan của phát triển kinh tế, có thể hiểu là lòng tốt làm chuyện xấu. Nhưng sự khoác lác ở phía sau thì hoàn toàn là do con người. Báo cáo thành tích gian dối, lừa trên dối dưới, trục lợi chính trị. Làm cho quyết sách của Trung ương mất đi căn cứ. Kiểu hành vi này làm hại đất nước, hại dân! Tổn hại lợi ích của nhân dân, phá hoại uy tín của Đảng. Phong trào này đã trở thành căn bệnh nan y của chúng ta." Đặng Phong tức giận nói: "Kiểu phong trào này phải kiên quyết ngăn chặn, loại người này tuyệt đối không được giữ lại trong đội ngũ cán bộ của **. Chúng ta nên thiết lập Luật Thống kê. Từ góc độ pháp luật đảm bảo tính chân thực, đáng tin cậy của dữ liệu thống kê. Đối với những kẻ ngụy tạo thành tích, trục lợi chính trị, không những không được làm quan, mà còn phải xử lý theo pháp luật."
Tiếp đó lại kể về ** sau này, quy mô lớn, thời gian dài. Khiến cho mọi người không thể dồn tâm trí vào công việc và học tập của mình. Mà là người với người công kích lẫn nhau, mọi người không còn học tập khoa học, chuyên tâm kỹ thuật, chuyên tâm nghiệp vụ, mà tất cả mọi người ngày ngày nghiên cứu xu hướng chính trị, hăng hái đầu cơ chính trị. Đặc biệt là làm gián đoạn việc đào tạo nhân sự chuyên môn, từng có lúc hủy bỏ giáo dục đại học. Gây ra sự đứt gãy nhân tài khoa học kỹ thuật chuyên môn suốt mười năm, làm cho khoảng cách vốn đã rút ngắn với các nước phát triển lại bị nới rộng ra. Lãng phí mười năm thời gian phát triển quý báu. Tổn thất này là không thể đong đếm được. Mâu thuẫn trong ** phải giải quyết trong Đảng. Nghiêm túc làm theo nguyên tắc tổ chức. Đừng ảnh hưởng đến quốc gia, lan rộng ra xã hội. Đối với những kẻ dã tâm, âm mưu và những phần tử thoái hóa biến chất chui vào trong Đảng, trong chính phủ, trong quân đội, cũng phải thông qua kỷ luật Đảng, kỷ luật chính trị, kỷ luật quân đội và pháp luật để giải quyết. Củng cố chuyên chính vô sản, ngăn chặn chủ nghĩa tư bản phục hồi là điều cần thiết. Chúng ta tuyệt đối không được thông qua việc cứ cách vài năm lại làm một cuộc vận động quét sạch "ngưu quỷ xà thần" để giải quyết. Chúng ta nên dùng hình thức pháp luật để thể chế hóa, quy phạm hóa sự củng cố và ngăn chặn này. Trung Quốc muốn phát triển một cách lành mạnh, có trật tự và ổn định thì phải dưới sự lãnh đạo của ** Trung Quốc, từng bước hoàn thiện chế độ pháp luật quốc gia và hệ thống pháp luật có hiệu lực thi hành. Trị quốc theo pháp luật. Mọi thứ phải tiến hành trong khuôn khổ pháp luật. Có như vậy mới ngăn chặn được bi kịch của Liên Xô xảy ra trong Đảng và quốc gia của chúng ta." Đặng Phong cuối cùng nói: "Tôi không phải là nhà chính trị, tôi cũng không hiểu chính trị, nhưng biết một đạo lý đơn giản nhất: muốn giữ cho căn nhà sạch sẽ thì phải quét dọn hàng ngày, chứ không phải vài năm lại làm một cuộc tổng vệ sinh huy động cả lực lượng."
Cuối cùng Đặng Phong dành một phần lớn thời lượng để nói về chính sách khoán sản theo nhóm hộ ở nông thôn và cải cách mở cửa sau này. ** vẫn lặng lẽ lắng nghe, suy tư......
** rất nhanh từ trầm tư khôi phục lại sự nhạy bén và hài hước của mình: "Có sự nhắc nhở của thần tiên như cậu, rất nhiều vấn đề đúng là biết trước vận mệnh. Như vậy sẽ bớt đi rất nhiều đường vòng. Xây dựng một nước Trung Quốc xã hội chủ nghĩa mới hùng mạnh, không còn chịu sự bắt nạt của các cường quốc đế quốc. Trên mảnh đất Trung Quốc này xóa bỏ chế độ người bóc lột người xấu xa là mục tiêu mà vô số liệt sĩ cách mạng của chúng ta đã phấn đấu vì nó. Cho dù chúng ta gặp phải khó khăn gì, mục tiêu này không thể thay đổi." ** trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Muốn xây dựng một nước nông nghiệp lạc hậu thành một cường quốc công nghiệp. Để một nước lớn, nước nghèo với hàng trăm triệu dân, ai cũng có cơm ăn, ai cũng có áo mặc, ai cũng được hưởng quyền bình đẳng thì chỉ có chủ nghĩa xã hội mới làm được điều này. Làm thế nào để xây dựng và duy trì một Đảng và chính phủ hiệu quả, liêm khiết, có thể toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân là một vấn đề lớn mà chúng ta đang phải đối mặt. Sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Liên Xô, sự tan rã của Liên Xô là bài học đau đớn, việc chúng ta ngăn chặn những vấn đề như vậy xảy ra ở Trung Quốc chúng ta là một nhiệm vụ lâu dài và gian khổ." ** kiên định nói: "Tiền đồ là tươi sáng, con đường là quanh co."
Đặng Phong nhìn vị vĩ nhân của thế kỷ này, nhớ lại một câu nói: "Dân tộc không xuất hiện nhân vật vĩ đại là nhóm sinh vật đáng thương nhất trên thế giới". Rất may mắn là Trung Quốc lúc này đã xuất hiện một **, người Trung Quốc lúc này sẽ không trở thành nhóm sinh vật đáng thương nhất trên thế giới nữa.
Đặng Phong biết: Ông ấy đã làm được tất cả những gì ông ấy nói. Ông ấy là một chiến sĩ vô địch thực sự. Một đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất thực sự.
Trong lịch sử năm nghìn năm của dân tộc Trung Hoa, vĩ nhân số một không còn nghi ngờ gì nữa thuộc về **. Ông ấy đã làm cho Trung Quốc đứng lên, khi nước Trung Quốc mới thành lập được một năm, nghèo nàn lạc hậu, trăm thứ cần làm lại. Ông ấy đã kiên quyết chấp nhận sự thách thức của liên quân mười sáu nước do Mỹ đứng đầu. Sau ba năm chiến tranh Triều Tiên gian khổ tột cùng, khiến cả thế giới đều phải nhìn Trung Quốc bằng con mắt khác, từ đó người Trung Quốc ngẩng cao đầu. Nước cộng hòa trẻ tuổi này trở thành cường quốc quân sự thế giới được cả thế giới công nhận.
Nhưng Trung Quốc trở thành cường quốc quân sự thế giới, không có nghĩa là cường quốc kinh tế thế giới. Ở thế kỷ 20, dấu hiệu chủ yếu của cường quốc, nước giàu là mức độ công nghiệp hóa. Lại là ** một lần nữa trên đống đổ nát này, nơi đã trải qua một trăm năm bị chủ nghĩa đế quốc điên cuồng cướp bóc, tám năm kháng chiến, bốn năm chiến tranh giải phóng, Tưởng Giới Thạch đã lấy đi tất cả những gì có thể lấy, những gì không thể lấy đi thì đã bị ném bom, trong tình trạng bị chủ nghĩa đế quốc phong tỏa. Đã dùng chỉ hơn hai mươi năm để đi hết con đường công nghiệp hóa mà các nước phát triển phương Tây phải mất cả trăm năm mới đi hết, trở thành một trong những cường quốc công nghiệp chính của thế giới. Đến năm 1980, quy mô công nghiệp của Trung Quốc đã vượt qua các cường quốc công nghiệp lâu đời thế giới là Anh và Pháp, sát nút Tây Đức, nước đứng thứ ba trong các cường quốc phương Tây, đến giữa thập niên 80 của thế kỷ 20, tổng sản lượng công nghiệp của Trung Quốc vươn lên đứng thứ ba thế giới. Trải qua ba mươi năm ngắn ngủi của thời đại **, Trung Quốc đã thực hiện cú nhảy vọt lịch sử từ nước nông nghiệp lạc hậu thành cường quốc công nghiệp vĩ đại. Người khác có thì Trung Quốc phải có, người khác không có thì Trung Quốc cũng phải có. Đến trước khi ** qua đời, hầu như tất cả những gì phương Tây có thì Trung Quốc đều đã có. Trên trời có máy bay phản lực, dưới đất có ô tô, tàu hỏa và tàu thủy, vệ tinh, tên lửa, bom nguyên tử cái gì cũng có đủ. Quả thực, mức sống của nhân dân Trung Quốc thời đại ** không tăng nhanh lắm, nhưng đây là để huy động vốn cho công nghiệp hóa của Trung Quốc. Vốn công nghiệp hóa của Anh Pháp đến từ việc cướp bóc thuộc địa, của Mỹ đến từ việc bóc lột nô lệ da đen và tiền bồi thường chiến tranh bên ngoài. Quốc gia như Trung Quốc thì phải làm sao? Chỉ có thể dựa vào thắt lưng buộc bụng để tích lũy vốn công nghiệp, để công nghiệp của mình phát triển lên, sau đó mới dùng của cải do công nghiệp tạo ra để hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp. Trong thời đại **, trước tiên xây dựng một lượng lớn hầm mỏ đường sắt, sau đó là doanh nghiệp gang thép, sau đó nữa là nhà máy cơ khí. Khi công nghiệp cơ khí có quy mô sơ bộ, xây dựng các nhà máy dệt nhẹ, nhà máy xe đạp, nhà máy tivi...... để cải thiện cuộc sống của nhân dân. Nhưng ** lại rời xa chúng ta vào thời điểm Trung Quốc sắp chuyển từ thời đại tích lũy sang thời đại tiêu dùng, chưa nhìn thấy ngày cuộc sống của nhân dân có sự cải thiện to lớn. Ở đời sau, nhiều người không hiểu đạo lý lại coi thời đại ** là thời đại nghèo khó. Mắng nhiếc thậm tệ. Thật đúng là bi ai của Trung Quốc! Bi ai của lịch sử!
Đặng Phong thầm hạ quyết tâm: "Đã đến đây rồi, thì nhất định phải phát huy hết năng lượng của mình. Dưới sự lãnh đạo của **, xây dựng Trung Quốc ngày càng hùng mạnh hơn. Để người Trung Quốc sớm ngày có cuộc sống tốt đẹp hơn."
Nghĩ đến đây, Đặng Phong không thể chờ đợi được nữa nói:
"Chủ tịch, bây giờ chúng ta nên nhập khẩu ngay thiết bị khai thác dầu và thiết bị hóa dầu. Dùng thời gian ngắn nhất để phát triển mỏ dầu ở khu vực Bàn Cẩm, Liêu Ninh. Ở Sơn Đông, Hắc Long Giang và Hoa Bắc tạm thời chưa khai thác. Chúng tôi sẽ cung cấp bản đồ chụp ảnh trên không của các mỏ dầu, trên đó đánh dấu vị trí chính xác của từng giếng dầu."
Chủ tịch vui vẻ nói: "Tốt quá rồi. Tôi sẽ gửi điện báo cho Thủ tướng ngay."
Đặng Phong lập tức chen vào nói: "Xin hãy nói với Thủ tướng chúng tôi còn cần một lượng lớn thiết bị gia công cơ khí. Chúng ta ở Triều Tiên đang thực hiện nghĩa vụ quốc tế, Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu kia cũng đừng nhàn rỗi, cũng nên thực hiện chút nghĩa vụ quốc tế với chúng ta. Thiết bị khai thác mỏ, thiết bị luyện kim. Thiết bị sản xuất xi măng. Thiết bị hóa dầu. Thiết bị sản xuất phân bón. Tóm lại là cho cái gì thì lấy cái đó. Thiết bị quan trọng vay vốn cũng được. Có thể vay bao nhiêu thì vay bấy nhiêu! Liên doanh, hợp tác cũng được. Chỉ cần đưa cho chúng ta là được."
Chủ tịch rất nhạy bén hỏi: "Liên doanh, hợp tác là thế nào?"
"Liên doanh chính là để họ dùng thiết bị, kỹ thuật và quản lý để góp cổ phần. Chúng ta dùng đất đai, nhà xưởng và công nhân để góp cổ phần, tự chịu lỗ lãi, cùng gánh vác rủi ro, chia lợi nhuận theo cổ phần. Chúng ta phải chiếm 51% cổ phần. Thời hạn liên doanh là 20-30 năm." Đặng Phong giải thích: "Hợp tác chính là biến thiết bị, kỹ thuật và quản lý của họ thành tiền. Hàng năm chia cho họ một tỷ lệ tiền nhất định hoặc một phần sản phẩm sản xuất ra. Cho đến khi trả hết nợ thì thôi. Thông qua cách làm này chúng ta có thể giải quyết vấn đề không có thiết bị, thiếu kỹ thuật, không hiểu quản lý, nhanh chóng xây dựng nên hệ thống công nghiệp của chính chúng ta, đào tạo ra đội ngũ kỹ thuật và quản lý doanh nghiệp của chúng ta."
** có chút lo lắng hỏi: "Vậy, 2, 30 năm sau thì sao?"
"2, 30 năm sau, mọi thứ đều là của chúng ta rồi. Họ đương nhiên là xách gói ra về thôi."
"Đây là một ý tưởng hay." Chủ tịch tán thành nói: "Tôi thấy cậu có thể làm công tác kinh tế đấy."
Đặng Phong nói: "Chủ tịch, tôi đâu phải là liệu làm kinh tế. Tôi đây chỉ là mượn một số kinh nghiệm sau này thôi. Muốn nhanh chóng thay đổi bộ mặt lạc hậu của nước ta. Phấn đấu sớm ngày xây dựng nước ta thành một cường quốc xã hội chủ nghĩa có công nghiệp hiện đại hóa, nông nghiệp hiện đại hóa, quốc phòng hiện đại hóa, khoa học kỹ thuật hiện đại hóa."
"Hay lắm, thần tiên đúng là thần tiên, ra tay phi phàm, lời nói như thơ." ** cười hì hì nói một cách rất hài hước.
Đặng Phong nói tiếp: "Sau khi quay về, tôi sẽ cung cấp bản đồ phân bố tài nguyên khoáng sản, bản đồ tuyến đường bộ, đường sắt của nước ta, phương án cải tạo kỹ thuật nhà máy gang thép cho Trung ương. Đợi khi Tư lệnh Lưu quay lại thì bảo ông ấy mang về. Chúng tôi còn sẽ cử một số cán bộ quản lý sử dụng máy tính lớn để giúp nước ta biên soạn kế hoạch phát triển năm năm lần thứ nhất."
** thực sự quá vui mừng. Đứng dậy nói: "Như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, rất nhiều vốn. Chúng ta lập tức có thể đưa vào sản xuất. Những người chúng tôi đây đã đánh trận nhiều năm, đối với việc làm thế nào để xây dựng kinh tế, làm thế nào để biên soạn một kế hoạch lớn, dài hạn, thiết thực và khả thi thì vẫn còn biết rất ít, thiếu kinh nghiệm a. Tốt quá! Thật sự quá tốt rồi! Tối nay tôi mời cậu uống rượu."
Đặng Phong biết ** rất ít khi uống rượu. Mấy món "bốn món một canh" đó cũng chẳng có gì ngon nên nói: "Chủ tịch, chúng ta nói chuyện cả ngày rồi, ông cũng mệt rồi. Tôi cũng muốn sớm quay về căn cứ."
Chủ tịch nói: "Người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa đói run người. Cứ ở lại đây ăn cơm đi. Mai hẵng về."
** đứng dậy đi đến cửa văn phòng, giống như một người nông dân có khách đến nhà, nói to với nhân viên công tác bên ngoài: "Tối nay tôi mời đồng chí Đặng Phong ăn cơm, thêm hai món nữa. Bảo Giang Thanh cũng qua đây ăn cùng."
Đặng Phong biết từ hậu thế rằng ** và Giang Thanh không ăn cùng mâm được. Giang Thanh không ăn đồ cay, thích các món thanh đạm, còn Chủ tịch bữa nào cũng không thể thiếu đồ cay, ăn thức ăn cũng khá dầu mỡ. Ngoài việc nhà có khách quen đến thì mới mời Giang Thanh ăn cơm cùng.
Đặng Phong đột nhiên nhớ ra điều gì đó nói: "Chủ tịch, tôi thấy Bộ Tư lệnh Chí nguyện quân đặt ở An Đông là được. Liên lạc cũng thuận tiện. An Đông lại nằm dưới sự bảo vệ tuyệt đối của căn cứ. Không lo bị không kích, cảnh vệ cũng có thể giảm bớt rất nhiều. Bảo Kim Nhật Thành đặt bộ chỉ huy của ông ta ở Tân Nghĩa Châu cho thuận tiện liên lạc."
"Tôi cũng đồng ý kiến này. Chỉ xem lão Bành ông ấy có nghe hay không thôi." ** có chút bất lực nói.
"Tôi thấy đặt ở Triều Tiên hoàn toàn không cần thiết. Muốn nắm tình hình chúng ta có thể phái máy bay không người lái trinh sát chụp ảnh, còn có thể truyền trực tiếp hình ảnh quay được trên chiến trường về. Giống như phim điện ảnh vậy. Ông ấy muốn về Bắc Kinh tôi có thể đưa ông ấy về trong hai tiếng. Ông ấy muốn đi tiền tuyến tôi phái trực thăng đưa ông ấy đi."
** rất hứng thú nói: "Thật sự hiện đại như vậy sao!"
"Vâng. Máy bay cảnh báo sớm của chúng tôi có thể nghe lén tất cả các cuộc điện thoại trong phạm vi vài trăm km. Điện báo cũng có thể làm cho tất cả thiết bị liên lạc, radar bị mất hiệu lực. Chúng tôi gọi là tác chiến điện tử. Cách chúng ta đánh trận là một cách hoàn toàn mới, gọi là chiến tranh thông tin, nếu ở thời đại đó của chúng tôi, Bành Lão Tổng nếu muốn thì có thể chỉ huy đến đơn vị tác chiến cấp tiểu đội, và có thể đối thoại trực tiếp với tiểu đội trưởng. Hơn nữa cả hai bên đều có thể nhìn thấy nhau; chúng ta có thể ở đây bắn tên lửa của chúng ta vào bàn làm việc của MacArthur trong tòa nhà số một ở Tokyo." Đặng Phong ở đây thực hiện một bài giới thiệu phổ cập kiến thức về thông tin hóa.
** cảm thấy ngạc nhiên: "Cách xa mấy ngàn dặm mà có thể chính xác như vậy?"
"Nếu như ông ra lệnh. Chúng ta ở trên bầu trời Guam có thể bắn chính xác tên lửa vào Lầu Năm Góc ở Mỹ. Cho nên chúng ta muốn thực hiện đòn tấn công hạt nhân vào ai thì chỉ cần thực hiện từ cách xa vạn dặm."
** bình thản mỉm cười gật đầu.