Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36
Chiến Sự Tuyến Nam

❊ ❊ ❊

Đúng vào lúc Quân đoàn không quân D1 của Chí nguyện quân phát động "Hành động Đảo sào" đầy oanh liệt, thì theo lệnh của Tổng tư lệnh Bành, bộ đội mặt đất của Chí nguyện quân Nhân dân Trung Quốc cũng phát động đợt phản kích anh dũng nhắm vào liên quân do Mỹ cầm đầu, chiến sự diễn ra vô cùng sôi nổi.

Dùng hai quân đoàn 38 và 42 của Chí nguyện quân hợp thành Binh đoàn tuyến Nam, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Phó tư lệnh Chí nguyện quân Hàn Tiên Sở, quân ta từ Tập An tiến vào Triều Tiên, dọc theo con đường từ Tập An đến Hàm Hưng, qua Giang Giới thẳng tiến về phía Nam. Sau khi tiếp cận khu vực eo hẹp của Triều Tiên, quân ta chuyển hướng sang phía Tây, tránh xa lộ lớn, tận dụng đồi núi và gò đồi làm lá chắn để đi đường tắt, thọc sâu vào hậu phương của Tập đoàn quân số 8 của Mỹ. Nhận được lệnh tổng tấn công, họ nhanh chóng tiếp cận địch, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, phát động đợt tấn công mãnh liệt. Đòn đánh bất ngờ nhắm vào Sư đoàn 7 thuộc Quân đoàn 2 Nam Hàn, đơn vị đang đảm nhận cánh phải phía sau của địch ở tuyến Tây.

Sư đoàn 38 với hơn 4 vạn 6 ngàn người chia làm 3 mũi tiến công. Một mũi là Sư đoàn 112 xuyên thấu đến phía Tây Đức Xuyên, từ Tây sang Đông phát động tấn công Sư đoàn 7 Nam Hàn tại khu vực Đức Xuyên; một mũi khác là Sư đoàn 113 ẩn nấp ở vùng núi phía Nam Đức Xuyên, từ Nam lên Bắc phát động tấn công Sư đoàn 7 Nam Hàn tại khu vực Đức Xuyên; mũi còn lại là Sư đoàn 114 đang ẩn nấp chờ lệnh ở phía Đông, từ Đông sang Tây phát động tấn công Đức Xuyên.

Những người lính Sư đoàn 7 Nam Hàn trong các lô cốt vây quanh bởi dây thép gai và những ụ cát phòng thủ ở ngoại vi Đức Xuyên kinh ngạc phát hiện ra rằng, ngay phía sau công sự của họ, xuất hiện hai, ba người lính Trung Quốc đi giày đế cao su. Họ như thể chui từ dưới đất lên, không một tiếng động, nhanh nhẹn như mèo rừng, áp sát lô cốt của địch rồi thản nhiên ném lựu đạn và gói bộc phá vào bên trong công sự và lô cốt. Những người lính Trung Quốc này giống như một đám trẻ vui vẻ đang chơi trò chơi yêu thích, họ miệt mài không biết mệt mỏi với việc này.

Tiếng nổ vang lên liên hồi. Theo từng tiếng nổ, lô cốt và công sự của Sư đoàn 7 Nam Hàn liên tục bị hất tung lên trời, lẫn trong đó là những mảnh thi thể binh lính và súng ống của địch. Ngay sau đó, từng quả pháo hiệu vút lên không trung, các chiến sĩ Sư đoàn 38 Chí nguyện quân, trong tiếng kèn quân đội, tiếng còi, tiếng loa cùng vang dội, phát động đợt xung phong điên cuồng vào quân địch. Họ tràn vào trận địa địch, cận chiến ác liệt, lựu đạn bay khắp nơi, những lưỡi lê trên súng trường Arisaka (súng 38) không chút do dự cắm thẳng vào ngực những tên địch cản đường. Đối mặt với đợt tấn công đột ngột này, quan binh Sư đoàn 7 Nam Hàn lập tức trở nên lúng túng, không biết xoay xở ra sao, khi chưa nhận được lệnh tác chiến thì lựu đạn đã rơi trúng bên cạnh và trên đầu họ, lưỡi lê đã đâm vào cơ thể họ. Họ chưa bao giờ nhìn thấy lối đánh liều mạng dữ dội, hoa mắt chóng mặt và không theo quy tắc nào như vậy. Kẻ phản ứng nhanh thì vứt súng tháo chạy tứ tán, kẻ phản ứng chậm ngoài việc bị đánh chết thì đành phải giơ tay đầu hàng.

Đây là bộ chiến thuật đặc thù mà quân ta đã đúc kết được trong thời kỳ chiến tranh trường kỳ. Mặc dù vũ khí trong tay còn lạc hậu, nhưng quân ta vận dụng vô cùng triệt để, phát huy tối đa hiệu năng của từng món vũ khí. Sự yếu thế về trang bị trong thời gian dài khiến quân ta quen với việc cơ động vào ban đêm, ẩn nấp tiếp cận địch và bất ngờ phát động tấn công. Đặc biệt là các đơn vị Tứ Dã cực kỳ thích nghi với địa lý, khí hậu và phong tục tập quán của Triều Tiên. Triều Tiên không có sự khác biệt quá lớn so với vùng Đông Bắc Trung Quốc, ngay cả văn tự cũng sử dụng chữ Hán. Sư đoàn 38 Chí nguyện quân đã vận dụng chiến thuật cơ động tấn công, mũi nhọn đột phá, xuyên thấu chia cắt, nở hoa trong lòng địch, công kích linh hoạt tùy cơ ứng biến và phòng thủ cơ động linh hoạt, một điểm hai mặt, một tổ hai đội... phát huy sáu nguyên tắc chiến thuật của Lâm Bưu một cách nhuần nhuyễn đến tận cùng.

Sau 3 giờ giao chiến ác liệt, quân ta tiêu diệt Sư đoàn trưởng của địch, tiêu diệt toàn bộ hơn 1 vạn quân Sư đoàn 7 Nam Hàn tại khu vực Đức Xuyên. Chiếm lĩnh Đức Xuyên, đầu mối giao thông quan trọng thông thương Đông Tây Nam Bắc và là kho dự trữ vật tư quan trọng của Quân đoàn 2 Nam Hàn. Chiến lợi phẩm thu được vô cùng phong phú: hơn 550 khẩu pháo, 29 xe tăng, hơn 800 xe ô tô. Đây là đơn vị đầu tiên cắt đứt con đường rút lui chính của địch đang xâm nhập phía Bắc chạy về phía Nam. Sau đó Sư đoàn 112 bố phòng tại khu vực này, Sư đoàn 113 và 114 kéo một phần chiến lợi phẩm huy sư (vung quân) tiến xuống phía Nam. Sư đoàn 113 ở lại trấn thủ Bắc Thương Lý cách Đức Xuyên 30 km về phía Nam làm dự bị cho Sư đoàn 112; Sư đoàn 114 tiến về phía Nam chiếm lĩnh Thành Xuyên, cảnh giới phía Nam, đồng thời làm dự bị cho Sư đoàn 125 của Quân đoàn 42 đang kiên thủ Thuận Xuyên.

Sư đoàn 124 của Quân đoàn 42 đã vận động đến khu vực phía Nam Đức Xuyên, phía Đông Bắc Thương Lý. Khi bắt đầu tổng tấn công, họ dũng mãnh xung phong vào Bắc Thương Lý, tiêu diệt toàn bộ hơn 1.000 quân gồm một tiểu đoàn và một sở chỉ huy trung đoàn của Sư đoàn 7 Nam Hàn đang trấn thủ tại đây, chiếm lĩnh Bắc Thương Lý, sau đó bàn giao Bắc Thương Lý cho Bộ chỉ huy tuyến Nam của Chí nguyện quân. Xuất phát từ Bắc Thương Lý, họ tiến công về phía Tây dọc theo con đường cái hướng về phía Túc Xuyên, chiếm lĩnh Túc Xuyên nhằm cắt đứt hoàn toàn con đường rút lui về phía Nam của toàn bộ Tập đoàn quân số 8 Mỹ.

Sư đoàn 126 của Quân đoàn 42 từ phía Đông tấn công hướng về Ninh Viễn, nhanh chóng tiêu diệt một phân đội trinh sát cấp đại đội của Sư đoàn 7 Nam Hàn tại Ninh Viễn. Sau khi chiếm lĩnh Ninh Viễn, họ để lại một trung đoàn bảo vệ cánh phải của Sư đoàn 112 tại Đức Xuyên, đề phòng trường hợp Quân đội Nhân dân Triều Tiên sơ suất làm ảnh hưởng đến an toàn cánh phải của bộ đội tuyến Nam quân ta. Hai trung đoàn còn lại với hơn 1 vạn quân không nghỉ chân mà tiến thẳng về phía Tây, qua Bắc Thương Lý tiến về hướng Thuận Xuyên, Túc Xuyên, chờ lệnh tại khu vực Thuận Xuyên, Túc Xuyên, làm lực lượng dự bị cho Sư đoàn 124 trấn thủ Túc Xuyên.

Sư đoàn 125 là đơn vị xuyên thấu xa nhất trước khi chiến dịch này bắt đầu. Để tăng tốc độ hành quân trên địa hình đồi núi, họ gần như bỏ lại tất cả vũ khí hạng nặng, kịp thời đến nơi phục kích tại các gò đồi gần đường sắt ở phía Đông Thuận Xuyên. Sau khi chiến dịch bắt đầu, họ phát động đợt tấn công mãnh liệt vào Tiểu đoàn 1 thuộc Trung đoàn dù 187 của Mỹ đang trấn thủ Thuận Xuyên.

Đơn vị dù trấn thủ tại Thuận Xuyên này chính là đơn vị không quân hơn một ngàn người mà Kim Nhật Thành đã nhắc tới, đơn vị đã nhảy dù xuống khu vực Thuận Xuyên và Túc Xuyên, cắt đứt đường lui của các cơ quan Đảng, Chính phủ và Quân đội Triều Tiên.

Ngày 18 tháng 10, Đại đội A và Đại đội B thuộc Tiểu đoàn 1 Trung đoàn dù 187 Mỹ, dưới sự chỉ huy của tiểu đoàn trưởng Wilson, đã nhảy dù xuống Thuận Xuyên. Sau khi tiếp đất tại bãi nhảy dù, họ gặp phải sự trấn áp hỏa lực của Quân đội Nhân dân Triều Tiên từ một cao điểm nhỏ. Đại đội A và B kẹp hai phía, nhanh chóng đánh bật Quân đội Nhân dân Triều Tiên ra khỏi trận địa trên cao điểm này. Hai giờ sau, hai đại đội hoàn toàn quét sạch sự kháng cự của Quân đội Nhân dân Triều Tiên trong khu vực này.

Do những thắng lợi liên tiếp của Mỹ trong cuộc đổ bộ Incheon đã giáng đòn nặng nề vào sĩ khí của Quân đội Nhân dân Triều Tiên, họ hoàn toàn không có ý chí kháng cự, nhanh chóng tháo chạy về phía Bắc. Trận đánh này căn bản không giống như một cuộc chiến, mà giống như một buổi diễn tập nhẹ nhàng. Hai đại đội thuộc Tiểu đoàn 1 Trung đoàn dù 187 Mỹ có tổng cộng 647 người nhảy dù, tổn thất vô cùng nhẹ: chỉ có 4 người chết trận, 13 người bị thương, 11 người bị thương do nhảy dù. Trong trận này, hai đại đội thuộc Tiểu đoàn 1 Trung đoàn dù 187 Mỹ đã bắt sống 156 quan binh Quân đội Nhân dân Triều Tiên, tiêu diệt 103 người, nhẹ nhàng chiếm lĩnh Thuận Xuyên, nút thắt giao thông Nam Bắc.

Ở phía Đại đội C, Tiểu đoàn A tại Túc Xuyên, 400 người dưới sự chỉ huy của phó tiểu đoàn trưởng Michael đã đánh bại một tiểu đoàn Quân đội Nhân dân Triều Tiên và cũng nhẹ nhàng chiếm lĩnh Túc Xuyên, tuyến đường giao thông Nam Bắc này. Qua đó có thể thấy đây là một đơn vị tinh nhuệ của Mỹ rất biết đánh trận.

Cuộc tấn công của Sư đoàn 125 Quân đoàn 42 vào Thuận Xuyên được bắt đầu bởi Tiểu đoàn 2 thuộc Trung đoàn 373. Đại đội 5, Tiểu đoàn 2 là đại đội mũi nhọn của Trung đoàn 373. Sau khi trở về từ lớp huấn luyện bắn tỉa, Vương Bảo Trụ được đề bạt trực tiếp làm đại đội trưởng đại đội này. Anh dẫn theo một đại đội, men theo hai bên đường sắt từ Bắc xuống Nam lục soát tiến lên. Khi họ đi đến cách Thuận Xuyên 4 km, Dương Quang - giáo viên bắn tỉa đang hành động cùng Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 373, Sư đoàn 125, Quân đoàn 42 - phát hiện kẻ địch ở hai cao điểm phía trước. Dương Quang kéo Vương Bảo Trụ đang đi nhanh lại, tay trái nhấn xuống ý bảo mọi người dừng lại. Anh nằm rạp trên nền đường sắt, thông qua kính ngắm hồng ngoại phát hiện phía trước 400 mét, bên phía Tây đường sắt có một ngọn núi nhỏ chạy theo hướng Đông Tây, cao khoảng 80 mét, dài 300 mét. Dưới đỉnh núi có một nền đất cao khoảng 60 mét, trên nền đất này có một công sự dã chiến lộ thiên hình bán nguyệt dài khoảng 40 mét được địch dùng bao cát đắp lên. Phía sau công sự có thể nhìn thấy 4 chiếc lều dã chiến, ở giữa công sự có một tên lính gác đang dựa vào tường chắn bằng bao cát. Phân tích từ bốn chiếc lều, toàn bộ cao điểm này ước chừng ở khoảng hai phân đội tác chiến của địch, tức là 4 tiểu đội Mỹ. Một tiểu đội Mỹ được cấu thành bởi 5-6 người, tương đương với hai tổ chiến đấu của quân ta, hai tiểu đội là một phân đội, tương đương với một tiểu đội của quân ta. Sau đó anh lại quan sát cao điểm phía Đông đường sắt, thấp hơn cao điểm phía Tây một chút, khoảng hơn 60 mét. Trên đó cũng có bốn chiếc lều, hai đơn vị tác chiến cấp phân đội. Anh báo cáo những tình hình này cho Đại đội trưởng Vương. Vương Bảo Trụ lập tức ra lệnh: "Nhị Cẩu Tử, anh ra phía sau báo cáo tình hình địch ở đây". Anh quay người, nói với hai trung đội trưởng đang tiến lên: "Trung đội trưởng trung đội 1, anh dẫn người của mình, từ khu rừng phía trước xuyên qua phía Tây, sau đó vòng ra sườn phía Tây của địch, khi vào vị trí thì phát động tấn công từ phía Tây; trung đội trưởng trung đội 2, anh dẫn người từ trong rừng nhanh chóng ẩn nấp tiếp cận chính diện địch; giáo viên Dương, anh chốt chặt tên lính gác địch, nếu thấy nó có động tĩnh bất thường thì khai hỏa. Mọi người lấy tiếng súng đầu tiên làm hiệu lệnh, một khi đã phát động tấn công thì tuyệt đối không được do dự, không sợ hy sinh, phải xông lên đánh mạnh, đừng để địch kịp hồi sức. Các anh hành động ngay đi. Bộ chỉ huy đại đội và Trung đội 3 phía Đông, trung đội súng máy tập hợp cùng nhau."

Dương Quang theo Trung đội 2 tiến vào khu rừng đó. Tiền duyên khu rừng cách cao điểm đó khoảng 200 mét, dưới chân núi nhỏ có một ruộng ngô chưa ai thu hoạch, giữa ruộng ngô và khu rừng có một lòng sông theo mùa khô cạn. Anh nhanh chóng tìm được hai vị trí bắn tỉa trong khu rừng này. Một là gốc cây du to bằng hai vòng tay ôm, có cành lớn, một là tảng đá nằm cao hơn một mét hơi nhô ra phía trước. Sau tảng đá nằm phát hiện có mấy gốc cây sồi bụi rậm che khuất tầm nhìn, tầm nhìn không đủ rộng, góc bắn hướng lên trên cũng không tốt. Anh quay lại dưới gốc cây du lớn, nhanh chóng leo lên chạc cây to cách mặt đất hơn một mét, gác súng lên một chạc cây nhỏ, điều chỉnh lại cơ thể, cảm thấy khá thoải mái, anh nhìn qua kính ngắm thấy trường bắn rất tốt. Anh lại nhìn tốc độ di chuyển và lộ trình của các trung đội, sau đó qua kính ngắm nhanh chóng quan sát tình hình trận địa địch. Tiếp đó, anh chĩa súng vào tên lính gác, cẩn thận quan sát phản ứng của hắn. Khoảng bảy, tám phút sau, anh thấy tên lính gác vươn vai nhìn xuống dưới, sau đó tháo súng trên vai xuống, kéo bệ khóa nòng, chĩa súng về phía Bắc. Anh quyết đoán bóp cò. Anh nhìn thấy tên lính gác hất súng lên cao, ngã ngửa về phía sau. Anh lập tức chĩa nòng súng vào ụ súng máy có khả năng phong tỏa đường lên núi của Trung đội 2. Khoảng nửa phút sau, anh thấy một tên địch từ trong lều lao ra, chạy về phía ụ súng máy đắp bằng bao cát đó. Anh không chút do dự bóp cò lần nữa, anh thấy tên địch đó đổ gục xuống khẩu súng máy. Lúc này, anh nghe thấy tiếng nổ của lựu đạn, thấy những chiến sĩ Trung đội 2 hành động nhanh nhất đã áp sát công sự địch chỉ còn vài mét, người chậm hơn cũng chỉ hơn chục mét, đang vừa gắng sức leo lên vừa ném lựu đạn vào công sự địch. Trong lòng anh vô cùng khâm phục những động tác chiến thuật thuần thục và tinh thần chiến đấu dũng cảm của các chiến sĩ này. Anh không di chuyển vị trí, chằm chằm nhìn vào trận địa đối phương, lúc này cao điểm phía Đông bắn sang đây hai quả pháo sáng. Anh nhìn thấy một chiến sĩ Trung đội 2 đã nhảy vào trong công sự địch không ngừng quét đạn. Một chiến sĩ khác bị bắn hạ ngay khoảnh khắc nhảy qua bao cát. Anh thấy một tên lính Mỹ cầm súng tiểu liên điên cuồng quét đạn, anh nín thở nhẹ nhàng bóp cò khẩu súng bắn tỉa kiểu 88 của mình, kết thúc sự điên cuồng của quân địch. Lúc này nghe thấy tiếng lựu đạn nổ và tiếng súng tiểu liên Thompson ở phía Tây, tiếng lựu đạn nổ và tiếng quét đạn của súng tiểu liên vang lên thành một mảng. Trận đánh kết thúc rất nhanh. Địch có 6 tên bị bắn chết trong lều, trong vòng mười lăm phút, tiêu diệt 23 tên địch, bắn chết 17 tên, bắt sống 6 tên.

Trung đội 2 hy sinh một người, bị thương 2 người. Trung đội 1 bị thương 2 người.

Dương Quang lên núi, thấy mọi người đang dọn dẹp chiến trường. Anh lấy đèn pin chiến thuật của mình ra, thấy thu được hai khẩu Bazooka 60mm và 24 quả đạn tên lửa. Một chiến sĩ nói: "Phen này chúng ta cũng có súng chống tăng rồi. Đại đội trưởng Vương cứ vác cái đó suốt ngày, đến chạm vào cũng không cho. Không biết đồ của bọn Mỹ này thế nào?"

Dương Quang nói: "Không ra gì đâu. Nhưng có còn hơn không."

Anh lại đến ụ súng máy đó xem xét, một khẩu súng máy hạng nặng M2 cỡ nòng lớn 12,7mm, năm thùng đạn. Anh mở một thùng gỗ ra, thấy bên trong có năm dây đạn, mỗi dây đạn hơn một trăm viên, cộng thêm dây đạn đang treo trên súng, tổng cộng khoảng 3000 viên đạn. Sau đó anh nhìn lại ba mục tiêu bị mình bắn trúng, hai tên trúng đầu, một tên trúng ngực, đều một phát chết ngay. Anh không xuất hiện cảm giác buồn nôn, nôn mửa như người khác miêu tả, thậm chí nhịp tim cũng không nhanh lên. Anh rút ra một bao thuốc lá "Camel" từ túi áo của tên lính xạ thủ súng máy đó. Châm một điếu thấy vị cũng không tệ, tiện tay nhét vào túi mình. Lúc này Trung đội trưởng Trung đội 2 đi tới nói: "Giáo viên Dương, anh đúng là không phải thổi phồng! Đêm hôm tối tăm thế này. Một phát một tên. Đã giành cho chúng tôi hai, ba phút quý giá nhất cho đợt xung phong chính diện, nếu để súng máy của địch khai hỏa thì không biết phải thương vong bao nhiêu người."

Dương Quang mỉm cười: "Chủ yếu vẫn là các anh hành động nhanh chóng, chiến thuật thỏa đáng. Các anh tranh thủ thời gian sửa sang lại công sự đi. Tôi nghĩ địch ở phía Bắc sắp rút xuống rồi. Đó mới là trận huyết chiến thực sự. Đúng rồi, lúc tôi lên thấy dưới chân núi dựa vào đường sắt chất rất nhiều bao rơm, mang lên sửa công sự là vừa đẹp. Còn có mấy thùng xăng, lát nữa phái cho tôi mấy người đổ xăng lên khu rừng đó." Anh chỉ vào khu rừng mà mình vừa dùng để bắn tỉa.

Ngọn núi phía Đông lúc này cũng đang giao chiến ác liệt. Khoảng cách giữa hai ngọn núi khoảng 400 mét. Ở giữa là đường sắt, nơi hẹp nhất cũng chỉ khoảng 20 mét, là nơi dùng thuốc nổ phá núi mà thành, đây là một cửa ải hình chữ Y, mở ra phía Bắc, phía Bắc là một vùng đất bằng phẳng trống trải hình chữ U, rộng khoảng 600 mét, dài khoảng 4 km. Là một cửa ải dễ thủ khó công, hèn gì địch cử một bốn phân đội tác chiến dù ở đây trấn thủ, nhưng họ vẫn là quá bất cẩn.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.