Mao Trạch Đông và Kim Nhật Thành hội đàm tại Bắc Kinh
Một đoàn tàu màu xanh lá nhạt, vượt qua cây cầu sông Áp Lục đang được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những khẩu pháo cao xạ với nòng pháo vươn dài, tiến vào vùng đất Thần Châu đang phiêu lãng làn khói bếp yên bình.
Trong toa xe của chuyến tàu đặc biệt này, Kim Nhật Thành đang đối diện với cửa sổ trầm tư. Về bước tiếp theo phải làm thế nào, trong lòng Kim Nhật Thành hoàn toàn không có phương hướng. Vì vậy, ông vội vã từ Tân Nghĩa Châu đến Bắc Kinh để diện kiến Mao Trạch Đông. Ông có rất nhiều việc muốn thỉnh giáo Mao Trạch Đông, có rất nhiều việc muốn cùng bàn bạc với Mao Trạch Đông, điều cấp bách nhất là ông muốn biết Chính phủ Trung Quốc muốn giúp mình thống nhất Triều Tiên, hay chỉ đơn giản là đuổi Mỹ ra khỏi Bắc Triều Tiên. Khi xin chỉ thị Stalin, Stalin bảo ông: Vấn đề liên quan đến Triều Tiên giải quyết thế nào thì đi hỏi Mao Trạch Đông, làm theo ý kiến của Mao Trạch Đông. Có vẻ như Liên Xô thật sự muốn rũ bỏ trách nhiệm.
Ánh đèn Trung Nam Hải, suốt đêm không ngủ...
Tại phòng đọc sách Cúc Hương ở Phong Trạch Viên, Trung Nam Hải, Mao Trạch Đông cầm văn bản "Về việc yêu cầu bồi thường chiến tranh đối với Nhật Bản và đề xuất giải quyết vấn đề Đài Loan" của Đảng ủy Quân đoàn 1 Không quân Chí nguyện quân, đọc đi đọc lại hai lần. Ông cầm bức điện tín nặng trĩu trên tay, đứng dậy đi lại phía cửa sổ, nhìn màn đêm trước bình minh ngoài kia, tay phải chống nạnh, đứng như một bức tượng hồi lâu, suy tư... Đồng chí ở căn cứ nói đúng, vấn đề bồi thường không thể kéo dài. Không tiếc một trận chiến, nhưng hải quân thì sao? Vấn đề Đài Loan. Giải quyết bằng vũ lực? Chúng ta không thể tác chiến hai mặt. Nếu phía Triều Tiên có thể ổn định lại...
Chiều hôm đó, Mao Trạch Đông gặp Kim Nhật Thành vội vã đến trong căn phòng đọc sách không lớn này.
Kim Nhật Thành hai tay nắm chặt lấy tay Mao Trạch Đông, dùng tiếng Đông Bắc lưu loát nói: "Trước hết, tôi đại diện Đảng Lao động Triều Tiên và nhân dân Triều Tiên bày tỏ sự cảm ơn đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc và nhân dân Trung Quốc về sự viện trợ vô tư! Cảm ơn các đồng chí đã phái những người con ưu tú nhất của nhân dân Trung Quốc sang giúp chúng tôi đánh bại kẻ xâm lược Mỹ. Nhân dân Triều Tiên sẽ đời đời khắc ghi tình cảm sâu nặng của nhân dân Trung Quốc, chính các đồng chí đã viện trợ mạnh mẽ nhất vào lúc chúng tôi khó khăn nhất!"
"Người một nhà với nhau thì không cần nói hai lời." Mao Trạch Đông cười nói, "Đảng và nhân dân hai nước chúng ta là hỗ trợ lẫn nhau, viện trợ lẫn nhau. Hiện nay, chiến tranh tuy chưa kết thúc, nhưng đã đạt được thắng lợi là tiêu diệt lực lượng quân sự chủ yếu của quân Mỹ tại Triều Tiên, khôi phục lãnh thổ của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Bước tiếp theo nên làm thế nào? Cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng."
"Tôi cũng chính vì mục đích này mà tới." Kim Nhật Thành nói, "Đồng chí Liên Xô nhắc nhở chúng tôi rằng, trên chiến trường Triều Tiên không loại trừ khả năng Mỹ sử dụng bom nguyên tử. Yêu cầu chúng tôi phải có sự chuẩn bị. Tôi cũng rất lo lắng về điểm này. Không biết đồng chí Mao có ý kiến gì về việc này?"
Mao Trạch Đông khinh khỉnh nói: "Tôi đã sớm nói bom nguyên tử là con hổ giấy mà bọn phản động Mỹ dùng để dọa người." Mao Trạch Đông vung tay phải đang kẹp điếu thuốc lên, tiếp tục nói: "Bom nguyên tử chúng ta không có, chúng ta chỉ có lựu đạn, nhưng kẻ nào dùng nó để dọa chúng ta thì không được, chúng ta từ trước đến nay không bao giờ chấp nhận sự đe dọa của những kẻ tự cho là có sức mạnh hùng hậu. Người Cộng sản Trung Quốc sẽ không bị bom nguyên tử dọa sợ!" Mao Trạch Đông rít một hơi, nhìn Kim Nhật Thành nói: "Tại Triều Tiên, nếu Mỹ đã dám dùng vũ lực, thì Chí nguyện quân Trung Quốc sẽ phụng bồi đến cùng. Nó đánh bom nguyên tử của nó, tôi đánh lựu đạn của tôi, thước có cái ngắn, tấc có cái dài, chúng ta mỗi người đánh cách của mình, chẳng phải rất tốt sao."
"Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của đồng chí Mao Trạch Đông." Kim Nhật Thành tán thưởng, "Lần này Chí nguyện quân Trung Quốc đánh rất anh dũng, chỉ trong một tuần đã tiêu diệt 136.000 tên địch, trong đó quân Mỹ có hơn 50.000 tên, đây là một thắng lợi tuyệt vời! Nếu có thể thừa thắng xông lên, làm thêm một trận chiến như vậy nữa là có thể tiêu diệt hoàn toàn quân xâm lược đế quốc Mỹ ở Triều Tiên."
"Trận chiến lần này tuy chúng ta đạt được thắng lợi vĩ đại, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn. Chiến đấu vô cùng bi tráng, thảm liệt. Sáu ngày thời gian, mỗi ngày thương vong trung bình hơn một vạn người." Chu Ân Lai chen vào.
"Đúng vậy, vũ khí trang bị của Chí nguyện quân quá kém, tiêu diệt được nhiều quân xâm lược như vậy trong một lần là nhờ vào tinh thần cách mạng không sợ hy sinh và khí phách kiên cường." Kim Nhật Thành nói tiếp: "Về vấn đề quân đội hai nước Trung - Triều điều phối thống nhất chỉ huy thế nào, tôi thấy vấn đề này nên giải quyết sớm."
Mao Trạch Đông nói: "Nên thành lập Bộ chỉ huy thống nhất quân đội Trung - Triều."
"Vâng." Kim Nhật Thành gật đầu nói, "Về vấn đề thống nhất chỉ huy, ý kiến của tôi là, Chí nguyện quân Trung Quốc có kinh nghiệm tác chiến phong phú, nếu thành lập Bộ tư lệnh liên quân Trung - Triều, nên để đồng chí Trung Quốc làm chính, đồng chí Triều Tiên làm phó. Ý kiến này Bộ Chính trị Đảng Lao động chúng tôi đã thảo luận, đã đồng ý."
"Vậy thì chúng tôi không khách sáo nữa." Mao Trạch Đông nói, "Phía chúng ta chuẩn bị đề cử đồng chí Bành Đức Hoài làm Tư lệnh kiêm Chính ủy liên quân, các đồng chí thấy thế nào?"
"Rất tốt." Kim Nhật Thành nói, "Phía chúng tôi, Bộ Chính trị Đảng Lao động quyết định để đồng chí Kim Hùng đảm nhiệm Phó tư lệnh, đồng chí Phác Nhất Vũ làm Phó chính ủy."
Mao Trạch Đông cười nói: "Bộ tư lệnh liên quân, tôi thấy nên có trong có ngoài, có hợp có phân. Bộ tư lệnh liên quân không nên công khai ra bên ngoài, chỉ dùng trong văn bản nội bộ; ngoài ra, Bộ tư lệnh liên quân vẫn chia thành hai cơ quan: một là Bộ tư lệnh Chí nguyện quân nhân dân Trung Quốc, một là Bộ tham mưu Quân đội nhân dân Triều Tiên, đều đặt ở Tân Nghĩa Châu đi. Để tiện hợp tác, nghiên cứu giải quyết vấn đề."
Kim Nhật Thành đều đồng ý.
"Về tương lai phát triển của cuộc chiến tranh Triều Tiên, tôi muốn nghe ý kiến của Chủ tịch Mao Trạch Đông." Cách nhìn và dự tính của nhà lãnh đạo cao nhất Trung Quốc là vấn đề Kim Nhật Thành cực kỳ quan tâm, cũng là mục đích chính trong chuyến đi Bắc Kinh lần này của ông.
"Theo tôi thấy, chiến tranh có khả năng giải quyết nhanh chóng, nhưng cũng có thể xuất hiện tình huống ngoài ý muốn, kéo dài thời gian." Mao Trạch Đông gạt tàn thuốc, nói với Kim Nhật Thành, "Phía Triều Tiên cũng nên có dự tính lâu dài, và nên lấy tự lực cánh sinh làm chính, tranh thủ viện trợ bên ngoài làm phụ. Chí nguyện quân chúng tôi ở phía bắc vĩ tuyến 38 để bảo đảm an toàn cho các đồng chí, còn phía nam vĩ tuyến 38 các đồng chí có thể tùy ý mà đánh. Các đồng chí đánh tốt thì có thể đánh tiếp, đánh không tốt thì rút lui về, tiến lui tự do mà."
Kim Nhật Thành gật đầu nói: "Vâng, chúng tôi đúng là nên có dự tính lâu dài, lập kế hoạch lâu dài, tranh thủ giải quyết ngắn hạn. Trước đây chúng tôi quả thực thiếu dự tính lâu dài, chỉ muốn giải quyết nhanh chóng, thiếu sự chuẩn bị vượt qua khó khăn, đối với việc quân Mỹ đổ bộ Incheon cũng thiếu sự chuẩn bị cần thiết, nên rút ra bài học kinh nghiệm trước đây."
"Tục ngữ có câu, đi một ngày đàng, học một sàng khôn." Chu Ân Lai nói, "Tôi thấy chiến trường Triều Tiên sẽ không còn lần thất bại ở Incheon thứ hai nữa. Chúng ta sẽ tăng cường phòng thủ bờ biển phía đông và phía tây miền Bắc Triều Tiên, đặc biệt là phòng thủ ở chỗ 'eo ong' của Triều Tiên. Làm sao để có phòng bị thì không lo âu."
"Giả sử kẻ địch yêu cầu đàm phán đình chiến, chúng ta phải làm thế nào?" Kim Nhật Thành hỏi.
Mao Trạch Đông suy nghĩ rồi nói: "Cục diện chiến tranh hiện nay rất có lợi cho chúng ta, nhưng liệu chúng ta có đủ năng lực đuổi quân Mỹ ra khỏi Triều Tiên trong một hơi không? Tôi thấy vẫn chưa được. Mặc dù binh lực của chúng ta nhiều hơn địch, nhưng về trang bị thì chênh lệch quá xa, bảo đảm hậu cần cũng có vấn đề rất lớn, đánh tiếp thì theo sự kéo dài của chiến tuyến, khó khăn tác chiến của chúng ta cũng sẽ ngày càng lớn, cung ứng hậu cần cũng sẽ ngày càng khó khăn. Địa hình bán đảo Triều Tiên cũng không thích hợp cho đại binh đoàn, vận động chiến quy mô lớn. Mà quốc lực của chúng ta cũng quá yếu. Duy trì lâu dài loại chiến tranh hiện đại cường độ cao này mà không có một nền tảng công nghiệp hùng hậu để bảo đảm thì không được. Dựa hết vào sự viện trợ của Liên Xô cũng không phải kế sách lâu dài. Hơn nữa hiện nay châu Âu cũng không thái bình, cục diện cũng rất căng thẳng, Liên Xô cũng không muốn đánh tiếp ở Triều Tiên, điểm này đồng chí biết rõ. Khẩu vị của chúng ta không thể quá lớn được, hai nước chúng ta đều cần thời gian để tích lũy sức mạnh." Mao Trạch Đông rít một hơi thuốc sâu rồi nói tiếp: "Nếu Truman muốn cân nhắc vấn đề tương lai của Triều Tiên thì chúng ta cũng không nên từ chối. Nếu họ muốn đàm phán, tốt thôi, chúng ta cứ đàm phán với họ, chúng ta phải chuẩn bị hai phương án, đàm phán tốt thì đàm phán, đàm phán không tốt thì tiếp tục đánh tiếp thôi."
Chu Ân Lai nói: "Địch có khả năng yêu cầu đàm phán để giải quyết chính trị vấn đề Triều Tiên. Hiện nay, 13 nước Á - Phi như Ấn Độ đang uẩn nhưỡng (ủ) một dự án để đệ trình lên Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, e rằng cốt lõi là đình chiến trước, hơn nữa yêu cầu chúng ta dừng lại ở vĩ tuyến 38. Hiện nay mục đích tiêu diệt kẻ địch xâm lược ở phía bắc vĩ tuyến 38 của chúng ta đã đạt được, dừng lại ở vĩ tuyến 38, khôi phục trạng thái trước chiến tranh, cả hai bên đều có thể chấp nhận được mà."
"Sự phân tích của Thủ tướng là đúng, Mỹ không thể đánh tiếp trên chiến trường nữa, khả năng sẽ yêu cầu đàm phán để tìm kiếm giải pháp chính trị." Mao Trạch Đông đi đến trước bản đồ nói, "Đàm phán cũng được, nhưng có điều kiện: Quân Mỹ phải cam kết rút khỏi Triều Tiên, mà trước hết là rút về phía nam vĩ tuyến 37, tất nhiên chúng ta cũng sẽ rút lui tương ứng. Trận phản kích lần này của Chí nguyện quân đã tiêu diệt hoàn toàn Tập đoàn quân số 8 của Mỹ, sẽ có sức mạnh hơn để thúc đẩy đế quốc Mỹ đàm phán rút quân. Nếu Mỹ cam kết hai bên rút quân, Liên Hợp Quốc có khả năng đồng ý với chủ trương toàn thể nhân dân Triều Tiên tự bầu ra chính phủ của mình dưới sự giám sát của Liên Hợp Quốc. Nhưng lời hứa, hiệp định đều không đáng tin cậy, vẫn nên chuẩn bị từ khía cạnh xấu nhất."
"Nhưng..." Kim Nhật Thành muốn để Chí nguyện quân giúp ông lấy lại toàn bộ bán đảo Triều Tiên, ít nhất là giành thêm cho ông chút địa bàn. "Chiến sĩ của chúng tôi sĩ khí rất cao, còn có thể tiến về phía trước."
Mao Trạch Đông nhìn Kim Nhật Thành nói: "Tôi vừa nói rồi, Chí nguyện quân chúng tôi ở phía bắc vĩ tuyến 38 để bảo đảm an toàn cho các đồng chí, phía nam vĩ tuyến 38 các đồng chí có thể tùy ý mà đánh." Mao Trạch Đông nhấp một ngụm trà rồi nói tiếp: "Trận phản kích lần này của Chí nguyện quân đã tiêu diệt hoàn toàn Tập đoàn quân số 8 của Mỹ, ở phía bắc vĩ tuyến 38 đã không còn kẻ địch thành hình thành khối. Để các đồng chí kết thúc sớm việc chỉnh đốn, tiếp quản Bình Nhưỡng, tiếp quản vĩ tuyến 38 có ý nghĩa chính trị. Bình Nhưỡng là thủ đô của các đồng chí, thu phục được thành phố này có ý nghĩa chính trị rất lớn. Các đồng chí tự mình thu phục Bình Nhưỡng và khu vực xung quanh vĩ tuyến 38, có lợi cho việc xây dựng hình ảnh của các đồng chí trước nhân dân thế giới. Khôi phục sự tự tin dân tộc của các đồng chí. Tôi nghe nói vị đại sứ Liên Xô đó và đồng chí vẫn còn một số điểm chưa thông suốt. Có phải không?"
Kim Nhật Thành nói: "Ban đầu chúng tôi không hiểu tình hình, nhưng thông qua cuộc trò chuyện với đồng chí Bành Đức Hoài đã hiểu được khó khăn của Chí nguyện quân. Đồng chí Stalin cũng phê bình nghiêm khắc đại sứ Razuvayev về quan điểm không màng điều kiện chủ quan và khách quan, cưỡng ép Chí nguyện quân nam hạ là sai lầm. Hiện đã bãi miễn chức vụ đại sứ của ông ta, lệnh cho ông ta về nước chờ xử lý. Đồng thời còn chỉ ra rằng, Đảng Trung Quốc là một đảng rất trưởng thành; Bành Đức Hoài là một chỉ huy đã qua thử thách, ông ấy chỉ huy Chí nguyện quân đánh bại quân Mỹ mạnh nhất thế giới. Sau này mọi hành động quân sự phải nghe theo Bành Đức Hoài. Chúng tôi đã từ bỏ ý nghĩ ban đầu, đồng ý để Chí nguyện quân bổ sung, chỉnh đốn tại chỗ. Và đã bày tỏ lời xin lỗi với Bành Đức Hoài."
Tiếp theo, hai bên lại thảo luận nghiêm túc về một số vấn đề cùng quan tâm...