Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
Một Trận Nổi Danh

❊ ❊ ❊

Một trận nổi uy danh. Quân Chí nguyện Nhân dân Trung Quốc đã giành được thắng lợi mang tính quyết định trong trận phản kích phía tây Triều Tiên, lực lượng quân sự chủ lực của Mỹ tại Viễn Đông là Tập đoàn quân số 8 của Mỹ đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Sau khi các sư đoàn trưởng, trung đoàn trưởng quân Mỹ và Anh giao nộp súng ngắn và quân kỳ của mình cho các chỉ huy quân sự của Quân Chí nguyện Nhân dân Trung Quốc - đối thủ trên chiến trường của họ, quân Chí nguyện lập tức tiếp quản trận địa của quân Mỹ và Anh, tiến vào khu vực phòng thủ của quân Mỹ, nhanh chóng thu giữ vũ khí đạn dược và trang bị quân sự của chúng. Các sĩ quan các cấp bị tập trung quản lý riêng biệt. Toàn bộ binh lính Mỹ bị xáo trộn biên chế, được biên chế lại theo tiểu đội, trung đội, đại đội, tiểu đoàn của quân Chí nguyện. Các tù binh tự bầu ra tiểu đội trưởng, còn quân Chí nguyện chỉ định trung đội trưởng, đại đội trưởng, tiểu đoàn trưởng. Công việc này kéo dài suốt cho đến trưa ngày hôm sau. Sau đó, họ tận dụng hàng rào dây thép gai của quân Mỹ để dựng trại tù binh ngay tại chỗ.

Cùng lúc đó, Bộ tư lệnh quân Chí nguyện thông báo cho Kim Nhật Thành. Tại phía bắc Triều Tiên, ngoại trừ Sư đoàn 25 Mỹ và Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ còn tàn dư hơn 7.000 người mang theo hơn 3.000 thương binh đang tháo chạy về phía nam vĩ tuyến 38, số còn lại của Tập đoàn quân số 8 Mỹ xâm lược phương bắc với hơn 130.000 quân đã hoàn toàn bị tiêu diệt. Bình Nhưỡng đã trở thành tòa thành trống, đề nghị Quân đội Nhân dân Triều Tiên nhanh chóng xuất quân tiến về vĩ tuyến 38, tiếp quản khu vực phía bắc vĩ tuyến 38. Chính phủ của Kim Nhật Thành đặt tại Tân Nghĩa Châu ban đầu còn không tin, Tập đoàn quân số 8 Mỹ từng đánh cho hàng chục vạn Quân đội Nhân dân phải tháo chạy mất vía, mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã bị quân đội Trung Quốc tiêu diệt? Điều này có thể sao? Chẳng lẽ quân Mỹ trước mặt người Trung Quốc lại không chịu nổi một đòn như vậy? Qua phản hồi từ các mạng lưới tình báo các cấp của họ, người Trung Quốc quả thực đã tiêu diệt hoàn toàn quân Mỹ. Cuộc chiến đã dừng lại hơn một ngày rồi.

Ngày 8 tháng 11, Kim Nhật Thành ra lệnh cho Quân đội Nhân dân Triều Tiên rút về vùng Liêu Ninh, Cát Lâm thuộc đông bắc Trung Quốc gồm các Sư đoàn 18, 36, 66, 32, 37, 38, 42, 45, 76 và 1 trung đoàn xe tăng, tổng cộng 9 sư đoàn và 1 trung đoàn xe tăng với hơn 10 vạn quân, lập tức dừng chỉnh đốn, chia làm ba ngả khẩn cấp xuất quân, ngày đêm hành quân gấp hướng về vĩ tuyến 38. Dọc đường, họ đi qua chiến trường mấy ngày trước, nhìn thấy khắp nơi là những cánh rừng trơ trụi vì đạn pháo, mặt đường đầy rẫy hố đạn, đường ray xe lửa bị bom đánh cho vặn vẹo, từng cây cầu bị đánh sập cắm đầy vẻ thê lương xuống lớp băng cứng phía dưới, khắp nơi là những chiếc xe tăng Mỹ - Anh bị nổ tung nằm ngổn ngang, những khẩu đại bác bị đạn pháo hất tung, tàn hài của các loại xe cộ chằng chịt vết đạn, trên một số chiếc còn vắt vẻo xác lính Mỹ ở đủ mọi tư thế. Bên cạnh những hố đạn trên mảnh đất cháy sém, vương vãi tàn chi và thi thể người, cùng với xác lính Liên quân nằm ngổn ngang chưa kịp chôn cất. Trong các bệnh viện dã chiến vẽ hình chữ "thập" bên đường, giữa mùa đông giá rét, vô số thương binh quân Chí nguyện chỉ đắp mỗi chiếc chăn nằm ngoài trời, chờ đợi được chuyển về hậu phương. Tất cả những điều này đều phơi bày trận chiến ở đây khi đó đã diễn ra khốc liệt và tàn khốc đến nhường nào.

Từng nhóm lính Mỹ và lính Nam Triều Tiên dưới sự giám sát của các chiến sĩ quân Chí nguyện đang vận chuyển và chôn cất thi thể cùng hài cốt của đồng đội mình. Dựa theo thẻ nhận dạng treo trên cổ thi thể, một vài lính Mỹ nghiêm túc ghi chép và đăng ký vào sổ danh sách tử trận, sau đó giao thẻ nhận dạng cho cán bộ quản lý quân Chí nguyện bên cạnh. Mọi việc diễn ra căng thẳng nhưng có trật tự.

Trong khi hành quân, thỉnh thoảng có một vài sĩ quan, binh lính Quân đội Nhân dân Triều Tiên lao lên định đánh đập tù binh Mỹ, nhưng đều bị các chiến sĩ quân Chí nguyện đang quản lý tù binh nghiêm khắc ngăn chặn và quát mắng. Điều mà họ thấy nhiều nhất là các chiến sĩ quân Chí nguyện tay cầm vũ khí Mỹ cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng từ những khuôn mặt bị khói lửa chiến tranh ám đen ấy, không khó để nhận ra vẻ mệt mỏi hằn sâu. Những chiến sĩ quân Chí nguyện này liên tục vung tay, lớn tiếng thúc giục họ nhanh chóng đi qua. Tất nhiên cũng sẽ có những sĩ quan, binh lính Quân đội Nhân dân Triều Tiên từ Trung Quốc trở về gặp lại những chiến hữu cũ từng sát cánh chiến đấu ở Trung Quốc, họ sẽ tiến lại vỗ vai nhau, trò chuyện vài câu, hỏi thăm tình hình gần đây của những người bạn cũ. Từ ánh mắt của những chiến hữu người Triều Tiên tộc này, có thể thấy rõ sự ngưỡng mộ và khao khát được quay trở lại đội ngũ cũ. Nhưng mọi người đều biết rõ điều đó là không thể.

Tàn bộ 9 sư đoàn Quân đội Nhân dân bị chia cắt ở khu vực gần vĩ tuyến 38 lúc này cũng bắt đầu hoạt động trở lại. Họ liên tiếp tổ chức chiếm đóng các khu vực mà Liên quân do Mỹ cầm đầu đã từ bỏ.

Ở phía đông Triều Tiên, Quân đội Nhân dân gồm Sư đoàn 46, Sư đoàn 47, Sư đoàn xe tăng 105, Lữ đoàn xe tăng 17 và 1 trung đoàn pháo binh; Quân đoàn 3 gồm Sư đoàn 1, Sư đoàn 3, Sư đoàn 8, Sư đoàn 12, Sư đoàn 13, Sư đoàn 15, Sư đoàn 41, Lữ đoàn hải phòng 1, Trung đoàn pháo binh 71, Trung đoàn xe tăng công nhân, tổng cộng hơn 10 vạn người cũng nhanh chóng chiếm đóng khu vực Hàm Hưng. Sau đó, họ để lại Sư đoàn 46, Sư đoàn 47, Sư đoàn xe tăng 105 và 1 trung đoàn pháo binh đồn trú tại Hàm Hưng, số còn lại tiến về Nguyên Sơn. Quân đoàn 10 Mỹ do Almond chỉ huy, dưới sự tiếp ứng của tàu hải quân, đã rút theo đường biển về Pusan, đem đốt trụi số vật tư chất cao như núi không thể mang theo được.

Ngày 9 tháng 11, lực lượng cơ giới hóa tiên phong của Quân đội Nhân dân Triều Tiên đã trở lại Bình Nhưỡng, ngày 12, lực lượng tiên phong tiến vào vĩ tuyến 38 hội quân với tàn bộ 9 sư đoàn bị chia cắt ở khu vực gần vĩ tuyến 38.

Các quân đoàn quân Chí nguyện tham chiến mỗi đơn vị cử một trung đoàn, áp giải chiến lợi phẩm thu được, gồm hơn 450 xe tăng, hơn 100 xe bọc thép các loại của Mỹ - Anh, hơn 3.000 khẩu pháo các loại, bao gồm 221 khẩu lựu pháo 155mm và 105mm, hơn 360 khẩu pháo bắn thẳng các loại, hơn 500 khẩu súng cối các loại, 186 khẩu pháo cao xạ, hơn 1.600 ống phóng hỏa tiễn, trong đó có hơn 1.000 khẩu pháo cỡ nòng trên 70mm (bao gồm pháo xe tăng). 40 chiếc máy bay liên lạc, 3.688 bộ máy vô tuyến điện các loại, 445 bộ máy mã hóa, hơn 600 bộ điện thoại vô tuyến và hữu tuyến mỗi loại. Hơn 7.000 xe ô tô các loại, chở theo vật tư và tù binh thu được rút về nước trước. Trong nước, bắt tay vào tổ chức hai sư đoàn bộ binh cơ giới trang bị vũ khí Mỹ. Nhờ đó đã tăng cường đáng kể khả năng cơ động và phản ứng nhanh của quân đội ta. Sau đó, nước ta đã cải tạo phân xưởng 1 và phân xưởng 2 của Nhà máy quân khí 90 thành nhà máy đạn dược trang bị vũ khí Mỹ.

Đến đây, trận phản kích phía tây Triều Tiên của quân Chí nguyện đã kết thúc với thắng lợi hoàn toàn thuộc về phía Trung Quốc.

Sau đó, các quân đoàn 66, 50, 42 của quân Chí nguyện ta lần lượt đồn trú tại khu vực eo thắt Triều Tiên là Túc Xuyên, Thuận Xuyên và Thành Xuyên ở phía nam sông Thanh Xuyên. Và đã xây dựng các công sự bán vĩnh cửu tại khu vực này, tạo thành tuyến phòng thủ thứ nhất của nước ta.

Các quân đoàn 38, 39, 40 rút về phía bắc sông Thanh Xuyên, khu vực Định Châu, Quy Thành, và Hy Xuyên, Giang Giới làm tuyến phòng thủ thứ hai của nước ta.

Trận phản kích phía tây của Quân Chí nguyện Nhân dân Trung Quốc đã giành được thắng lợi vượt xa dự kiến, ở phía tây bán đảo Triều Tiên đã giáng đòn nặng nề vào Sư đoàn 25 Mỹ, tiêu diệt hơn 6.000 người của sư đoàn này và hơn 4.000 người của Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ, tiêu diệt hoàn toàn theo biên chế Quân đoàn 2 Nam Triều Tiên và Sư đoàn 1 Nam Triều Tiên, hơn 6 vạn quân Nam Triều Tiên. Tiêu diệt hoàn toàn Sư đoàn Kỵ binh 1 Mỹ, Sư đoàn 2 Mỹ, Sư đoàn 24 Mỹ, tổng cộng hơn 5 vạn người, hơn 1 vạn người của Lữ đoàn 27 Anh. Hơn 10.000 người thuộc hai hạm đội tàu sân bay của Hải quân Mỹ. Tiêu diệt tổng cộng hơn 16 vạn địch. Trong đó bắt sống 26.453 lính Mỹ, 7.813 lính Lữ đoàn 27 Khối Thịnh vượng chung Anh. Hơn 40.000 lính Nam Triều Tiên. Cơ bản đã tiêu diệt lực lượng quân sự chủ lực của quân Mỹ tại khu vực Viễn Đông. Đã xoay chuyển căn bản cục diện chiến trường Triều Tiên. Khôi phục toàn bộ lãnh thổ của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Tuy nhiên, Quân Chí nguyện Nhân dân Trung Quốc, những chiến sĩ quân Chí nguyện của chúng ta cũng đã phải trả giá bằng gần 7 vạn thương vong. Chỉ trong một tuần chiến đấu ngắn ngủi, có 32.601 người con ưu tú nhất của Tổ quốc, những người đáng yêu nhất của chúng ta đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất Triều Tiên đó.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.