《Phi Báo Xuất Kích》 đã đăng được một tháng. Lượt nhấp chuột đã vượt quá một trăm nghìn, con số này đối với một số tác giả có thể là không đáng kể, nhưng đối với tôi lại là một con số vô cùng đáng mừng. Cảm ơn sự yêu mến của mọi người dành cho 《Phi Báo》. Tôi vô cùng cảm kích các bạn đọc: "70 sinh nhân", Cửu Tiêu Phương Chu, thư hữu 100408203908616, Diệt Nhật Đại Tướng, Anh Hùng Vô Lệ, Hỏa Sơn, Sưởng Dương Thư Hải, Mạc Danh Đào Ca, 090909190711544 và nhiều bạn đọc khác đã ủng hộ và thúc giục cập nhật chương mới. Trong quá trình viết 《Phi Báo Xuất Kích》, tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ và hỗ trợ từ các bạn đọc nhiệt tình, đặc biệt là "70 sinh nhân" đã cung cấp cho tôi rất nhiều tư liệu liên quan đến Chiến tranh Triều Tiên cùng những lời khuyên quý báu, 《Phi Báo》 kết tinh một phần tâm huyết của người đó.
Một lần nữa cảm ơn mọi người đã quan tâm, chăm sóc, ủng hộ và giúp đỡ cho 《Phi Báo Xuất Kích》! Đăng Phong.
1 giờ chiều, dưới sự yểm trợ của hơn 30 xe tăng, Sư đoàn 2 Mỹ bắt đầu tập kết quy mô lớn. Phía tây đường sắt tập kết hơn 1500 lính Mỹ, phía đông cũng tập kết gần một nghìn lính Mỹ. 20 khẩu pháo của quân ta cũng bất ngờ nã pháo dồn dập vào nơi tập kết của địch. Tuy nhiên, quân Mỹ rất nhanh đã phản pháo lại trận địa pháo của ta.
2 giờ chiều. Địch tập kết xong xuôi, một trăm khẩu pháo các loại thực hiện đợt oanh tạc dữ dội kéo dài 40 phút vào các điểm cao 198, 169. Sau đó, dưới sự yểm trợ của xe tăng, tổng cộng hơn 2000 tên chia làm ba đợt, phát động tấn công tập đoàn vào điểm cao 198, 169 và cửa ải hình phễu lớn. Chúng muốn một đòn đoạt lấy cửa ải, phá vòng vây.
Muốn phá vây ư? Không dễ dàng như vậy! Từ Bộ Tư lệnh Chí nguyện quân cho đến từng chiến sĩ của quân đoàn 38 và 42 đều đã hạ quyết tâm, dù phải đánh đến người cuối cùng cũng không để địch tháo chạy về phía nam.
Chủ lực Sư đoàn 125 sau khi tiêu diệt hơn 600 tên lính dù thuộc Trung đoàn 187 Mỹ tại Thuận Xuyên, ngoài việc để lại một trung đoàn cảnh giới về phía nam, hơn mười nghìn quân đã tập trung tại khu vực cửa ải này. Trong khu vực hình chữ U chỉ rộng 3 km vuông, bố trí hơn 6000 quân, từ vị trí cửa ải hình chữ Y đến khu vực Thuận Xuyên dài 3 km, đã xây dựng 5 tuyến phòng thủ. Sư đoàn 125 dù chỉ còn một người cũng phải tử thủ chặn đứng cửa ải này, ngăn cản quân Mỹ rút lui về phía nam.
Pháo kích vừa dứt, bốn đại đội ở hai điểm cao 198 và 169 chỉ mang theo vũ khí bộ binh nhẹ, đối mặt với xe tăng Mỹ chỉ có vài khẩu súng bazooka, còn lại là mìn, bộc phá bao, lựu đạn và bộc phá ống.
Trận chiến tiếp theo cực kỳ tàn khốc. Cuộc đấu pháo giữa hai bên không hề có hồi hộp. Mấy khẩu pháo tội nghiệp của quân ta nhanh chóng bị hỏa lực địch áp chế. Tuy nhiên, vào những thời khắc then chốt vẫn có những đợt pháo kích ngắn để hỗ trợ phòng thủ ở tiền tuyến.
Trận chiến nhanh chóng đi vào giai đoạn ác liệt, đạn cối 60 ly trên điểm cao 198 không ngừng nổ tung trong đám bộ binh đi sau xe tăng. Nhưng không thể ngăn cản được đợt tấn công tập đoàn của quân Mỹ.
Đại đội 4 ở dưới chân núi đã quần thảo cùng địch. Họ không ngừng ném lựu đạn về phía sau xe tăng, yểm trợ đồng đội tấn công xe tăng địch. Từng bóng dáng dũng mãnh ôm những bộc phá bao buộc vào cán gỗ lao về phía xe tăng địch đang xông lên. Họ hoàn toàn gạt bỏ chuyện sống chết ra ngoài, rất nhiều người trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời đã rút cán gỗ, giật kíp nổ bộc phá bao. Họ xông lên liều mạng với lính địch sau xe tăng bằng lựu đạn, lưỡi lê, những lưỡi lê dài của súng trường 38 Nhật liên tục đâm vào cơ thể quân Mỹ. Một chiến sĩ tay cầm bộc phá ống, vốn định nhét xuống dưới bánh xích xe tăng, nhưng 5-6 tên địch bám sau xe tăng xông tới, anh vung bộc phá ống đánh ngã một tên địch, thuận tay giật kíp bộc phá ống xông vào đám đông quân địch đồng quy vô tận.
Địch và ta hỗn chiến trong một chỗ, xâu xé nhau, lăn lộn dưới đất. Một chiến sĩ Đại đội 4 thực hiện cú đâm mạnh, lưỡi lê cắm vào cột sống một tên lính Mỹ, rút hai lần không ra. Lúc này, một tên lính Mỹ cao to xông tới ôm chặt lấy anh, anh cũng dùng hai tay ôm chặt lấy eo tên lính Mỹ, dùng đầu gối húc mạnh vào hạ bộ tên Mỹ đó. Tức thì anh cảm thấy trứng của đối phương bị mình húc nát. Tên lính Mỹ hét thảm một tiếng, hai tay ôm háng quỳ sụp xuống đất. Quân Mỹ phía sau nhìn trân trối, nhất thời luống cuống. Chiến sĩ Đại đội 4 đó rút lựu đạn ra nhưng không kịp giật kíp, ném thẳng vào mặt tên lính Mỹ đang ngẩn người đó, một tên thiếu úy Mỹ đứng bên cạnh thậm chí dùng súng carbine M2 bắn quét không phân biệt địch ta...
Các chiến sĩ Đại đội 4 kiên cường giữ vững trận địa của mình, triển khai cuộc chiến sinh tử với kẻ địch xông lên, giữ lấy từng tấc đất.
Đại đội 5 trên núi, dựa vào địa hình có lợi cũng đang bắn điên cuồng. Hai khẩu đại liên liên tục phát ra tiếng gầm "bình... bình... bình". Chín khẩu trung liên ZB cũng không ngừng phun lửa về phía địch. Quân Mỹ xông lên phía sau bị bắn tới mức chân tay loạn xạ, máu thịt tung bay. Các chiến sĩ Đại đội 5 trên điểm cao 198 đã đỏ ngầu mắt. Dương Quang vác lên vai súng bazooka, nhắm vào phần nóc bên phải chiếc xe tăng M26 vừa dùng bánh xích nghiền chết một thương binh Chí nguyện quân dưới chân núi, bắn một quả tên lửa, lập tức đánh nổ tung nó. Anh lăn đến bên cạnh Nhị Cẩu đang bắn xuống dưới, rút từ sau lưng Nhị Cẩu ra một quả đạn tên lửa, anh nhanh chóng nạp đạn, chạy lên trước vài bước, một cú nhảy cá chép vọt ra sau một đống bao cát. Lập tức nhắm vào một chiếc xe tăng khác đang lao từ nền đường xuống, tên lửa mang theo đuôi lửa chui vào nóc xe tăng. Anh lăn vào một hố đạn bên cạnh, từ hố đạn bò ra sau một công sự bao cát bị phá hủy. Anh nhìn thấy Nhị Cẩu tay phải xách súng carbine M2 vừa nhảy vừa chạy về phía anh, dùng tay trái lấy ra một quả tên lửa từ phía sau, mỉm cười nói: "Để em làm một phát."
"Không được, quá nguy hiểm, cậu lại chưa bắn bao giờ." Dương Quang nghiêm khắc nói với Nhị Cẩu.
"Anh cứ yên tâm đi, em đã học với đại đội trưởng từ lâu rồi. Chỉ là chưa bắn thật bao giờ thôi." Vừa nói vừa đặt súng xuống, cướp lấy súng bazooka nạp vào một quả đạn tên lửa.
"Bắn chiếc đang bò lên sườn núi kia kìa, bắn ở ngay sau cái bao cát đó, bắn xong đừng xem kết quả mà nhảy sang hố đạn bên phải, tuyệt đối phải chú ý an toàn." Dương Quang dặn dò.
Anh tháo súng bắn tỉa xuống, bắn liên tiếp vào quân địch đã xông vào trận địa Đại đội 4 dưới chân núi. Liên thanh chín phát, khoảng cách gần như vậy gần như không cần ngắm, anh hạ gục 8 tên địch trong một hơi. Anh quay đầu thấy Nhị Cẩu đang ở tư thế quỳ sau bao cát đó, bắn một quả tên lửa vào chiếc xe tăng đã bò lên sườn núi, cách Nhị Cẩu chỉ khoảng bảy mươi mét. Nhị Cẩu trong khoảnh khắc bắn ra hơi hạ thấp ống phóng xuống một chút, đập trúng vào bánh xích xe tăng, khiến chiếc xe tăng đó nằm liệt tại chỗ. Một chiến sĩ Đại đội 4 từ bên cạnh nhảy lên rất nhanh nhẹn, dùng lựu đạn đập vào đầu một tên lính tăng Mỹ muốn bò ra, rồi nhét lựu đạn vào xe tăng Mỹ, đè nắp khoang lại, nhưng ngay lập tức bị bộ binh bám theo sau xe tăng địch bắn rơi xuống. Người đồng chí đó từ dưới đất vịn xe tăng khó khăn đứng lên, hai tay ấn vào vết thương ở bụng trái, lảo đảo muốn quay về bên đồng đội. Anh đã nhìn thấy vẻ mặt đau đớn và sự khát khao sự sống trong ánh mắt trên khuôn mặt non trẻ của người đồng đội vừa lấy thân mình nổ xe tăng địch. Anh hận không thể lập tức xông xuống cõng anh ấy về. Lúc này từ sau xe tăng ló ra một tên lính Mỹ khuôn mặt thanh tú cũng rất trẻ, gần như bắn hết 30 viên đạn của súng tiểu liên Thompson vào người đồng chí này. Người đồng chí này không cam lòng xông tới trước hai bước rồi ngã quỵ xuống một hố đạn. Chân vẫn còn co giật không ngừng. Dương Quang nhìn thấy tất cả những điều này, đã không màng đến việc chuyển vị trí. Anh lia súng, đánh nát khuôn mặt thanh tú của tên lính Mỹ đó. Sau đó anh dựa vào bao cát nhanh chóng nạp đạn, bắn liên tiếp mười phát vào quân địch đang xông lên, bắn sạch toàn bộ đạn trong khoang chứa, phát nào cũng đoạt mạng. Sau đó anh móc từ trong túi ra hai quả lựu đạn Mỹ ném về phía quân địch, anh hất về phía sau đeo súng bắn tỉa lên người, thuận tay cầm lấy súng carbine M2 của Nhị Cẩu, lăn đến bên cạnh một công sự bị đánh sập, nhìn thấy thi thể một đồng đội đã bị nổ mất một nửa đầu. Anh lôi ra từ dưới người đồng chí đó nửa thùng lựu đạn còn dính cả óc của đồng đội, kéo về phía sau một đống bao cát. Anh hoàn toàn không màng đến tiếng súng pháo xung quanh, bình tĩnh vặn mở tất cả nắp trên lựu đạn bày lên trên bao cát trước mắt. Lúc này anh nhìn thấy Nhị Cẩu vác súng bazooka lên vai, đứng trên một bao cát, bắn một phát "ầm" vào chiếc xe tăng cách chân núi chỉ sáu mươi mét. Trong khoảnh khắc chiếc xe tăng đó nổ tung, Nhị Cẩu chưa kịp nhảy xuống, một viên đạn đại liên M3 bắn trúng cổ cậu. Dương Quang thấy Nhị Cẩu bị bắn văng xuống, chiếc mũ sắt trên đầu bị hất văng đi rất xa, anh theo bản năng chộp lấy súng carbine M2 của Nhị Cẩu, bất chấp tất cả chạy tới, thấy tứ chi Nhị Cẩu đang co giật nhẹ, cổ gần như bị đứt lìa, chỉ còn lại một chút da và dây chằng bên trái nối liền. Máu liên tục phun ra. Không còn cứu được nữa. Anh giơ súng carbine M2 lên, nhắm vào tên chỉ huy xe tăng đang thao tác đại liên bắn Nhị Cẩu, bồi một loạt điểm xạ ngắn. "Đoàng, đoàng, đoàng", anh nhìn thấy ba tia máu bắn ra từ ngực tên địch. Anh đặt súng carbine M2 xuống, cầm lấy quả tên lửa cuối cùng Nhị Cẩu để lại trên đất, nạp vào súng bazooka, cũng đột ngột đứng lên như Nhị Cẩu, gần như không ngắm mà bắn vào mặt bên phải phía dưới của chiếc xe tăng vừa giết Nhị Cẩu. Khoảnh khắc anh đứng lên, anh thấy địch đã chọc thủng một phần trận địa của quân ta dưới chân núi, có hơn 20 tên địch đang bò lên núi. Ba chiến sĩ Đại đội 5 không ngừng kéo bệ khóa nòng súng trường 38 Nhật bắn xuống dưới. Anh ném súng bazooka đi, lăn lộn bò trườn quay trở lại sau đống bao cát đó, liên tiếp ném 8 quả lựu đạn xuống dưới. Lại cầm lấy khẩu tiểu liên Thompson bên cạnh đồng đội đã hy sinh trong công sự, quét về phía quân địch đang tới gần. Hơn 20 viên đạn anh đã quét ngã 4 tên địch xông vào trong vòng 60 mét. Anh thấy trong vòng 60 mét của mình không còn phát hiện tên địch nào đứng nữa. Anh nhặt một hộp đạn tiểu liên Thompson mới từ dưới đất lên thay vào. Sau đó khoác tiểu liên Thompson lên cổ mình, anh lại nhìn ra ngoài, nạp đầy đạn cho súng bắn tỉa của mình, đeo lại lên người, bò quay lại trước thi thể Nhị Cẩu, lấy lại súng bazooka, cúi người chạy đến một vị trí bắn tỉa đã dự phòng cách đó 30 mét, lấy ra một quả tên lửa đã cất sẵn ở đó, trong khi làm tất cả những việc này, anh tỉ mỉ lắng nghe tiếng động của chiếc xe tăng vẫn đang chậm rãi bò lên sườn núi. Phán đoán khoảng cách của địch. Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Anh cầm tên lửa bò lên phía trước hơn mười mét, làm cho nó gần quân địch hơn, khi anh bò đến trước một tảng đá, nhìn thấy từ phía bên hông tảng đá chiếc xe tăng đó đã quay đầu muốn chạy, anh bắn một phát vào vị trí động cơ phía sau chiếc xe tăng chỉ cách mình hơn 60 mét này. Sau đó anh tháo súng bắn tỉa từ sau lưng, anh thấy một lính tăng trên người đang bốc cháy bò ra từ chiếc xe tăng vừa bị mình bắn hỏng, anh bắn một phát kết liễu tên địch đó ngay tại cửa ra của xe tăng. Nửa thân trên của địch nằm trên xe tăng, lửa trên người cháy càng lúc càng lớn. Tiếp đó lại bắn sạch mười viên đạn trong súng bắn tỉa của mình. Quân địch bắt đầu rút lui. Anh không kịp nạp đạn, tháo khẩu tiểu liên Thompson từ trên cổ xuống quét về phía quân địch đang rút lui, mười loạt điểm xạ ngắn, tiêu diệt 7 tên địch, chạy đến bên cạnh Nhị Cẩu, lại cầm lấy súng carbine M2 mà Nhị Cẩu để lại, một hơi hạ gục mười mấy tên lính Mỹ.
Lúc này anh nghe thấy tiếng gào thét khản đặc từ dưới núi truyền tới: "Các đồng chí, mau bắn vào lũ quỷ tử!" Theo tiếng gọi, anh nhìn thấy hai tên lính Mỹ cao to đang lần lượt kéo hai chân của một chiến sĩ Đại đội 4 bị thương kéo về phía sau. Anh nhớ lại khi mình bị hai cảnh sát Mỹ đánh đập tàn nhẫn trên đường cao tốc ở Mỹ, cũng bị kéo lê như vậy.
"F*** you die" (Tao giết chúng mày) anh giận dữ chửi thề, bắn hết 8 viên đạn cuối cùng trong súng M2 vào cơ thể hai "cảnh sát Mỹ" này.
Anh rút một hộp đạn từ túi hộp đạn trên báng súng carbine M2 ra, nhanh chóng thay vào, đuổi theo quân Mỹ đang rút lui đến tận 300 mét. Trong quãng đường 300 mét ngắn ngủi này lại có hơn 10 tên địch mất mạng. Lúc này anh nhìn thấy trên khoảng đất trống và sườn núi phía trước toàn bộ điểm cao 198 nằm đầy thi thể. Trên sườn núi và dưới chân núi là mười tám chiếc xe tăng đang bốc khói đen, hơn 600 cái xác quân địch và những thương binh không ngừng kêu gào. Trên trận địa Đại đội 4 dưới chân điểm cao 198 cũng nằm đầy hơn 100 cái xác và thương binh của quân ta. Nhìn từ trên cao xuống, anh thấy một khung cảnh như trong bài 《Ai là người đáng yêu nhất》 mà Ngụy Nguy đã mô tả.