Đặng Phong bố trí xong công việc trước mắt, nhìn mọi người nói: "Mọi người còn gì bổ sung không?"
Lưu Quân vội vàng hỏi: "Anh lên Bắc Kinh bằng cách nào? Đi với ai?"
"Tốt nhất là hai chúng ta cùng đi, nhưng sau đó nghĩ lại, lỡ có chuyện gì thật thì cứ để một mình tôi đi là được. Tôi lái J-10 đi là xong."
Vương Côn Bằng có chút lo lắng nói: "Đi như vậy có rủi ro nhất định. Đầu tiên là chúng ta không thể liên lạc trước với Bắc Kinh, cũng không biết tần số liên lạc của đài chỉ huy của họ, lại càng không hiểu rõ tình hình phân bố hỏa lực phòng không mặt đất. Lỡ như gây ra tổn thất do nhầm lẫn..."
Đặng Phong cười cười cắt ngang lời anh ta: "Rủi ro chắc chắn là có, nhưng đây cũng là cách nhanh nhất. Liên lạc với địa phương, xin chỉ thị này nọ không biết phải chờ bao lâu. Tôi định đến Bắc Kinh sẽ cưỡng chế hạ cánh, đợi họ phản ứng kịp thì tôi đã hạ cánh rồi. Để họ bắt làm tù binh là xong chuyện chứ gì?"
"Tôi vẫn cảm thấy phương pháp này có chút không thỏa đáng," Vương Côn Bằng kiên trì nói: "Mọi người hãy suy nghĩ lại xem còn cách nào tốt hơn không?"
"Được thôi, vậy mọi người suy nghĩ thêm đi," Đặng Phong nói: "Nhưng trước 2 giờ chiều ngày mai mà không nghĩ ra cách nào tốt hơn thì chỉ có thể làm thế thôi."
Lúc này Trương Đào đi tới nói: "Sư trưởng, trực thăng đã chuẩn bị xong rồi."
"Vậy chúng ta đi thôi," Đặng Phong vung tay với Lưu Quân và Vương Côn Bằng: "Lát nữa trời tối, không tiện quan sát."
Trực thăng Mi-171 bay tầm thấp dọc theo phạm vi 20km ngoài căn cứ. Cảnh tượng bên dưới càng chứng thực rằng họ đã thực sự rời xa thời đại của mình. Những ngôi nhà tranh thấp lè tè, rách nát nằm rải rác lộn xộn trong các thôn làng, không có lấy một dấu vết của hiện đại hóa. Cách phía bắc căn cứ 10km có một con đường đất tạm coi là đường cái. Các đồng chí tuần tra đường dây của trung đội điện lực nhanh chóng phát hiện ra một đường dây cao thế cách căn cứ chưa đầy 15km. Trực thăng bay một vòng rồi từ điểm này quay về căn cứ. Trên đường đi, các đồng chí tuần tra đã đánh dấu hướng đi của đường dây và vị trí các cột điện trên bản đồ.
Về đến căn cứ, Đặng Phong ăn vội mấy miếng cơm rồi đến phòng tác chiến, bảo Trương Đào phái người đến thư viện, phòng tư liệu tìm một số sách và tư liệu liên quan đến cuộc chiến tranh Kháng Mỹ Viện Triều; còn có tư liệu về mìn định hướng, súng phóng lựu RPG-7 và bản vẽ đạn rocket cùng các loại vũ khí bộ binh hiện có thể sản xuất. Ngoài ra, hãy chép tất cả các tư liệu tìm được vào USB, bao gồm tình hình cơ bản hiện tại của căn cứ, tình trạng trang bị hiện có, tình trạng trang bị của quân Liên Hợp Quốc, số lượng nhân viên đơn vị tham chiến, nơi đóng quân... Sau đó tìm cho tôi một chiếc máy tính xách tay đã loại biên của chúng ta."
Tiếp đó, Đặng Phong lại tham gia hội nghị Đảng ủy lâm thời của căn cứ do Lý Đại Vi chủ trì, nghiên cứu về khung tổ chức thành lập Bộ tư lệnh căn cứ và phân công các phòng ban; thảo luận về việc liên lạc với Trung ương. Cuối cùng quyết định vẫn để Đặng Phong đại diện cho Đảng ủy căn cứ báo cáo tình hình căn cứ với Đảng Trung ương, xin gia nhập đội ngũ.
Sáng hôm sau, tiếng kèn báo thức đánh thức Đặng Phong khỏi giấc mộng. Anh mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí của cuối thu, cảm nhận rõ rệt không khí bây giờ vô cùng trong lành. Anh rất muốn cùng các chiến sĩ ra ngoài tập thể dục buổi sáng, đây đã là thói quen nhiều năm của anh. Nhưng bây giờ thì không được, anh còn nhiều việc phải làm. Anh nhanh chóng vệ sinh cá nhân, đến văn phòng nhìn thấy xấp sách và tài liệu dày cộp đặt trên bàn. Anh ngồi xuống lật xem, chọn ra vài cuốn, cùng với một số tài liệu đã giải mật của Mỹ và Liên Xô. Những thứ này là để chuẩn bị tặng cho phía Trung ương.
Lúc này Trương Đào gõ cửa đi vào. "Anh vẫn chưa đi ăn sao, để tôi lấy một suất mang qua nhé?"
"Không cần, tôi đi ngay đây," Đặng Phong trả lời.
"Đây là USB và máy tính xách tay, máy tính này không vấn đề gì chỉ là bộ nhớ hơi nhỏ, là loại đã loại biên từ ba năm trước," Trương Đào đặt máy tính và USB lên bàn nói.
"Không sao, xem được là được," Đặng Phong nói: "Để lại cho họ dùng."
Trương Đào nói tiếp: "Trong USB chúng tôi còn lưu lại tài liệu 'Những vấn đề và biện pháp cần lưu ý khi Chí nguyện quân tham chiến tại Triều Tiên' do phòng tác chiến chúng ta biên soạn dựa trên kinh nghiệm và bài học của cuộc chiến tranh Triều Tiên trước đây."
"Ồ, vậy thì tốt quá, tài liệu này nếu không quá dài thì in ra đi, để họ xem cho tiện," Đặng Phong rất hài lòng với công việc của Trương Đào, nói: "Đêm qua không ngủ phải không, trông sắc mặt cậu không tốt lắm. Đi, cùng đi ăn cơm, ăn xong về đi ngủ ngay cho tôi."
Sau bữa ăn, Đặng Phong lại thảo luận cả buổi sáng ở phòng tác chiến với Vương Côn Bằng, Cao Cường, Ngô Địch về vấn đề làm thế nào để căn cứ tham gia cuộc kháng Mỹ viện Triều, bước đầu xây dựng phương án hành động tiếp theo.
Một giờ chiều, Đặng Phong bước ra khỏi tòa nhà huấn luyện tác chiến, bắt tay từ biệt các đồng chí tiễn đưa trước tòa nhà. Đặng Phong ngoảnh đầu lại nhìn chiếc tiêm kích J-10 đang đỗ ở đầu đường băng, trên thân treo 2 quả tên lửa tầm trung PL-12 và 2 quả tên lửa tầm ngắn PL-9C. Đặng Phong hỏi Cao Cường đang đứng cạnh: "Hồ đồ quá, lên Bắc Kinh mà treo mấy quả tên lửa này làm gì?"
"Là tôi bảo treo đấy," Cao Cường nói: "Thời kỳ đặc biệt, bây giờ máy bay của bọn Mỹ tự cho là có chỗ dựa nên ngang nhiên bay loạn khắp nơi. Anh bay qua vùng trời Bột Hải, nhỡ đâu gặp phải thì tiện tay 'tát nước theo mưa', kiếm chút chiến quả. Kiếm tiền xăng dầu."
"Cậu nói cũng đúng, phòng còn hơn tránh, vẫn tốt hơn là bị người ta đuổi chạy," Đặng Phong biết Cao Cường vì muốn tốt cho sự an toàn của mình nên trong lòng vẫn cảm kích tấm lòng của người bạn học cũ.
Đặng Phong bước lên chiến đấu cơ, đóng nắp buồng lái. Khởi động động cơ, thuần thục kiểm tra các loại công tắc, bảng điều khiển. Màn hình đa chức năng... mọi thứ đều bình thường. Anh giơ ngón tay cái về phía người thợ máy đang đứng bên ngoài, nhẹ nhàng tăng ga, máy bay dưới sự điều khiển của anh bắt đầu lăn bánh... tăng tốc... kéo lên. Trong tiếng gầm rú, nó nhẹ nhàng bay vào bầu trời xanh.
Đặng Phong nhìn xuống dưới, bên dưới vẫn là mảnh đất tươi đẹp đó. Nhưng không còn thấy những con đường cao tốc đan xen dọc ngang, những nhà máy dày đặc như sao trên trời và ánh sáng phản chiếu chói mắt từ các bức tường kính mà anh từng quen thuộc nữa. Trong vịnh Bột Hải cũng không còn thấy cảnh tượng bận rộn với tàu hàng lớn nhỏ qua lại như xưa.
"Con người mà, cả đời này thật chẳng biết sẽ gặp phải chuyện gì," Đặng Phong thầm nghĩ...
Bốn mươi phút sau, anh bay đến vùng trời Bắc Kinh. Nhìn thấy đường nét không lớn lắm của thành phố Bắc Kinh lúc bấy giờ. Anh mở radar tỉ mỉ dò tìm các cơ sở phòng không trên mặt đất, rất nhanh đã tìm thấy vài vị trí. Anh bay một vòng trên bầu trời sân bay Tây Giao Bắc Kinh. Không có radar nào phát hiện ra anh. Anh thấy sân bay yên tĩnh, bên cạnh đường băng đỗ vài chiếc máy bay cũ. Anh tránh các trận địa pháo cao xạ, nhắm thẳng vào đường băng sân bay, lao nhanh xuống sân bay trống trải. Anh cảm thấy máy bay xóc nhẹ khi hạ cánh, anh nhanh chóng mở dù giảm tốc. Máy bay dần chậm lại, anh có thể cảm nhận được mặt sân bay rất thô ráp, những cú xóc nhỏ tạo ra do sự không bằng phẳng giữa các khe nối của từng khối bê tông. Anh từ từ lái máy bay về phía bãi đất trống một bên, sau đó bình tĩnh tắt động cơ. Mở nắp buồng lái, từ từ tháo mũ bay, đeo túi máy tính lên vai. Ném thùng tài liệu đã đóng gói xuống máy bay. Lúc này nhìn thấy một chiếc xe Jeep địa hình "Willys" chở vài binh sĩ lái tới. Các binh sĩ khoác súng tiểu liên, nhảy xuống xe nhanh chóng bao vây chiến đấu cơ J-10. Một người tay cầm súng ngắn Bạc Khắc trông giống cán bộ, dùng giọng Sơn Đông hét bảo anh xuống.
Đặng Phong mỉm cười nói với hắn: "Anh đi tìm cái thang đến đây."
Hắn quay đầu bảo tài xế đi tìm thang. Tiếp đó vung khẩu súng ngắn Bạc Khắc hét với Đặng Phong: "Giao vũ khí của anh ra."
Đặng Phong nhìn hắn, giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía hắn, lắc lắc rồi nói: "Tôi không có vũ khí." Sau đó hạ tay xuống.
"Anh là người thế nào?" Người cán bộ kia vẫn có chút không yên tâm hỏi.
"Tôi giống anh, là sĩ quan Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc."
"Anh thuộc đơn vị nào?" Người kia vẫn không buông tha, dùng giọng đặc sệt Sơn Đông hỏi.
Đặng Phong không muốn nói nhảm với hắn, lý sự cùn: "Đồng chí, anh học điều lệ bảo mật của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc như thế nào vậy? Điều lệ quy định không nên nói thì không nói, không nên hỏi thì không hỏi. Anh không nhớ sao?"
"Nhưng mà..." người này nhất thời không biết nói gì.
"Nhưng mà cái gì mà nhưng mà, không có nhưng mà gì cả," Đặng Phong lấy công làm thủ, giả vờ nghiêm mặt nói.
Lúc này chiếc xe Jeep kia chở vài người, kéo theo một cái thang dài hơn 3 mét làm bằng thân cây đi tới. Đặng Phong cởi chiếc áo khoác da phi công phủ lên cánh bên dưới buồng lái J-10, sau đó chỉ huy hai chiến sĩ đang khiêng thang đặt cẩn thận đầu thang lên áo khoác, anh leo lên thang, đậy nắp buồng lái. Bình tĩnh bước xuống máy bay. Rút thang ra, nhặt chiếc áo da dưới đất lên xem, rồi như chốn không người bước ra phía sau máy bay, mở khóa dù giảm tốc, tháo dù giảm tốc, gấp lại vô cùng cẩn thận. Nhét lại vào khoang chứa dù. Quay người ra lệnh cho người cán bộ vẫn luôn nhìn chằm chằm mình: "Anh phái người tìm vài tấm bạt che chiếc máy bay này lại. Trong vòng mười mét không được để bất cứ ai lại gần."
"Mẹ kiếp, mày là ai? Tao dựa vào cái gì mà nghe lời mày?" người cán bộ đó thầm nghĩ trong lòng.
Thấy người cán bộ đó dửng dưng, Đặng Phong nghiêm túc nói với hắn: "Tôi đã nói với anh rồi, xảy ra chuyện gì anh phải chịu trách nhiệm đấy."
Lúc này từ bên cạnh có một người trung niên ngoài 40 tuổi đi tới, nói với người cán bộ kia: "Làm theo lời cậu ta."
Sau đó nói với Đặng Phong: "Tôi là Thường Càn Khôn, là người phụ trách ở đây."
"Chào ngài! Thường Phó tư lệnh. Tôi là Đặng Phong."
Thường Càn Khôn không khỏi sửng sốt. "Tôi đã nói với cậu là tôi là Phó tư lệnh bao giờ chưa?"
"Ngài có nói hay không thì ngài vẫn là Thường Phó tư lệnh." Đặng Phong cười trả lời.
"Sao cậu biết?" Thường Càn Khôn rất cảnh giác hỏi.
"Được rồi, Thường Phó tư lệnh, đây không phải là nơi nói chuyện, tìm chỗ nào đó chúng ta ngồi xuống trò chuyện đi."
Thường Càn Khôn làm động tác mời về phía xe Jeep nói: "Vậy mời lên xe."
Đặng Phong chỉ vào thùng giấy trên mặt đất nói: "Mang cái này theo."
Xe dừng trước một căn nhà lớn, Đặng Phong xách thùng tài liệu đi theo Thường Càn Khôn xuống xe. Bước vào một căn phòng lớn. Đặng Phong liếc nhìn qua, trông giống như một phòng chờ VIP của thời đại này.