Đại địa Đông Bắc Trung Quốc tiến vào cuối thu đã trút bỏ lớp áo xanh tươi tắn, lặng lẽ khoác lên mình bộ trang phục mùa thu sặc sỡ, thô ráp đặc biệt. Trời cao mây nhạt, trên bầu trời xanh thẳm, một chiếc trực thăng M-171 sơn màu ngụy trang, vẽ quân huy "Bát Nhất" cất cánh từ Thẩm Dương bay về hướng Liêu Nam.
Trong khoang máy bay, ở hàng ghế đầu bên trái, ngồi một quân nhân không quân mang quân hàm Đại tá với ngũ quan đoan chính, đường nét khuôn mặt rõ ràng. Đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn qua cửa sổ, cúi xuống mặt đất đang dần lùi xa bên dưới. Đại địa như một khối sa bàn khổng lồ được chế tác tinh xảo. Đường cao tốc cắt ngang thành phố thành từng ô vuông nhỏ. Giữa những tấc đất là từng tòa cao ốc xếp hàng san sát. Khi người ta bận rộn với sự nghiệp riêng cũng là lúc họ đang tận hưởng cuộc sống đèn xanh rượu đỏ, say sưa trong kim tiền của xã hội hiện đại; những ngôi làng mọc lên như sao trên trời giữa đại địa bao la lại mang một cảnh giới khác. Người dân bên dưới đang tính toán thu hoạch một năm, tận hưởng cuộc sống bình yên.
Mỗi khi bay lượn giữa bầu trời xanh mây trắng, anh luôn không kìm lòng được mà nhìn sâu thẳm vào núi sông vạn dặm của tổ quốc, lại nghĩ tới người dân bên dưới đang làm gì. Một cảm giác trách nhiệm tự nhiên nảy sinh. Hơn 20 năm rồi, anh rất tự hào khi bản thân có thể trở thành trạm gác trên không bảo vệ mảnh đất tươi đẹp này, là chiến sĩ canh trời bảo vệ nhân dân. Anh chính là Đặng Phong, Sư đoàn trưởng Sư đoàn D1 thuộc Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Lúc này, anh đang dẫn đầu vài tham mưu tác chiến của Sư đoàn D1 lên đường tới căn cứ số 1 để tham gia cuộc diễn tập "Vệ Quốc".
Vừa bước qua tuổi bốn mươi, Đặng Phong có vóc người tầm thước, cơ thể săn chắc, nhìn qua là biết kết quả của sự rèn luyện lâu dài. Năm 1988, ở tuổi 18, anh đã đạt thành tích xuất sắc đủ để thi đỗ Bắc Đại, Thanh Hoa, nhưng lại chọn học chuyên ngành Hệ thống và Kỹ thuật Hàng không tại Đại học Hàng không Không quân. Thể chất tốt và nền tảng văn hóa sâu dày đã giúp anh toại nguyện trở thành một học viên phi công tiêm kích. Anh đã thực hiện giấc mơ từ nhỏ là được ngự trị chiến ưng giữa trời xanh, nhìn xuống vòm trời, trở thành một phi công của không quân nhân dân. Hơn hai mươi năm qua, anh tập luyện khổ cực, nghiên cứu chuyên sâu, lập nên nhiều kỷ lục đầu tiên. Từng lái qua nhiều loại máy bay, thời gian bay vượt quá 3000 giờ, anh từ một phi công bình thường trưởng thành thành một chỉ huy không quân xuất sắc, chưa bao giờ hối hận về lựa chọn ban đầu, dù chỉ là một thoáng trong tâm trí.
Anh thu tầm mắt lại khỏi cửa sổ, tựa đầu vào vách cabin, khẽ nhắm mắt, suy nghĩ về cuộc diễn tập "Vệ Quốc" sắp bắt đầu. Cuộc diễn tập này thực chất là một cuộc điều động quân sự trước chiến tranh nhằm đối phó với việc nhóm tác chiến tàu sân bay "Washington" của Mỹ bất chấp sự phản đối quyết liệt của chính phủ Trung Quốc mà tiến hành diễn tập quân sự trên Hoàng Hải, rất có khả năng sẽ biến thành một cuộc chiến tranh thực sự. Hai mươi năm qua, để giành lấy thời gian phát triển, Trung Quốc đã áp dụng chính sách "đào quang dưỡng hối" (giấu mình chờ thời). Thế nhưng trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, không phải cứ giả làm con cháu thì người ta sẽ tha cho bạn. Những lời phản đối nhạt nhẽo của Trung Quốc cũng đã mất đi trọng lượng vốn có trên thế giới này. Hiện tại, đến cả những nước nhỏ ở Đông Nam Á cũng dám chiếm cứ gần hết Nam Hải của Trung Quốc. Còn đại ca Mỹ thì khỏi phải nói, từ việc cưỡng ép kiểm tra tàu Ngân Hà đến vụ "ném bom nhầm" vào đại sứ quán tại Nam Tư; từ vụ đụng độ trên không ở Nam Hải khiến đồng chí hy sinh đến việc bán vũ khí cho Đài Loan. Lần này, chúng càng ngang ngược hơn khi đưa tàu sân bay đến Hoàng Hải, không ngừng khiêu khích giới hạn của Trung Quốc. Sự nhẫn nhịn từng lần của Trung Quốc chỉ càng làm tăng thêm khí thế của đối phương. Những vết sẹo mà cuộc chiến tranh Triều Tiên để lại cho chúng sớm đã lành. Nỗi đau của cuộc chiến tranh Việt Nam cũng đã quên sạch. Thắng lợi trong cuộc chiến tranh Iraq và Nam Tư lại khiến Mỹ tìm lại được sự tự tin vô địch thế giới ngày nào. Điều này khiến dã tâm xâm lược và bành trướng của Mỹ lại trỗi dậy. Thái độ ngày càng ngang ngược, khí thế ngày càng hung hăng. Thật sự là bắt nạt quá đáng! Sự phẫn nộ từng lần của nhân dân Trung Quốc cuối cùng lại biến thành sự bất lực. Sự phẫn nộ này thậm chí chuyển hóa thành thái độ khinh miệt và bất mãn đối với Quân Giải phóng Nhân dân, cùng với sự tê liệt của người dân trong nước. Người ta cũng trở nên lười quan tâm đến chủ quyền hay tôn nghiêm là gì nữa. Chi bằng cứ nghĩ nhiều hơn về cuộc sống của bản thân. Là một quân nhân của nước cộng hòa, từ trong thâm tâm anh cảm thấy hổ thẹn, hổ thẹn với sự tin tưởng của nhân dân, hổ thẹn với công nuôi dưỡng của nhân dân. Không có gì đáng xấu hổ hơn đối với một quân nhân khi phải lui bước mà không làm gì trước mặt kẻ thù.
Mấy chiếc tàu sân bay đó của Mỹ đã trở thành vốn liếng để chúng hoành hành trên thế giới. Để đối phó với nó, Trung Quốc đã âm thầm chuẩn bị hơn mười năm. Lần này cuối cùng có thể đối mặt trực diện với hạm đội tàu sân bay của Mỹ, quân đội Trung Quốc quá cần một cuộc chiến tranh, để tìm lại vinh quang và sự tự tin từng thuộc về đội quân này trong chiến tranh. Nghĩ đến đây, anh cảm thấy máu mình đang sôi trào. Quân nhân khi tổ quốc lâm nguy có thể đứng ra xông pha phía trước là bổn phận, có thể chiến tử trên sa trường vì nước là vinh dự cao nhất.
Lần này đến căn cứ số 1 với tư cách là tổng chỉ huy tiền phương của Sư đoàn D1 để tham gia diễn tập. Cuộc diễn tập lần này là một cuộc điều động quân sự quy mô lớn chưa từng có, đa quân chủng, chiến tuyến dài, nhiều đợt, nhiều đơn vị. Một trung đoàn cộng hai đại đội của Sư đoàn D1 đã được điều đến Tế Không, bên mình chỉ còn lại một trung đoàn cộng một đại đội với 48 chiếc tiêm kích J-10. Nhiệm vụ là tranh giành quyền kiểm soát không phận vịnh Tây Triều Tiên trên Hoàng Hải, áp chế máy bay Mỹ cất cánh từ các căn cứ ở Hàn Quốc, yểm hộ cho hai đại đội (24 chiếc HJ-7) điều từ Nam Không đến thực hiện đòn tấn công bão hòa tầm gần vào tàu sân bay Mỹ từ phía Đông; điều hai máy bay ném bom tàng hình H-8 từ Lan Không, một là để đảm bảo năng lực tấn công tầm xa vào tàu sân bay Mỹ, hai là để phân tán, bảo toàn lực lượng tấn công chiến lược của đất nước; để tăng cường năng lực tin học hóa và chỉ huy trên không cho cuộc diễn tập lần này, chuyên môn điều từ Sư đoàn Không quân tới một chiếc KJ-2000 và một trung đội máy bay không người lái. Việc tích hợp tốt những đơn vị, quân chủng khác nhau này lại với nhau quả thực không phải chuyện dễ dàng. May mà trước đó đã từng diễn tập phối hợp đơn lẻ.
Đặng Phong rất quen thuộc với căn cứ số 1, anh từng làm việc ở đây tám năm. Căn cứ số 1 là một sân bay lớn được xây dựng dưới chân núi Oa Khôi cao 1480 mét ở Liêu Nam, trên đỉnh núi có xây một trạm radar, lắp đặt một radar cảnh giới tầm xa YLC-4. Căn cứ bắt đầu xây dựng từ những năm 60 của thế kỷ trước theo tiêu chuẩn ba phòng, đến thập niên 80 vẫn không ngừng hoàn thiện và bổ sung chức năng, toàn bộ công trình kéo dài hai mươi năm. Sân bay phụ trách quản lý sân bay và đảm bảo hậu cần, dưới có nhiều bộ phận như thông tin liên lạc, dẫn đường, khí tượng, xe cộ, điện nguồn, dầu mỏ, đạn dược, kho bãi, quản lý sân bãi, y tế, cảnh vệ, v.v... Trước đây từng là đơn vị cấp sư đoàn, sau đợt cắt giảm quân số năm 82, xưởng sửa chữa được chuyển thành đơn vị địa phương, chuyển thành đơn vị cấp phó sư đoàn. Thường trú là hai trung đoàn J-10 của Sư đoàn D1, một đại đội cơ vụ. Còn quản lý thay một trạm radar. Lần này tuy điều đi hai đại đội, nhưng lại tới hai đại đội HJ-7 cùng hai chiếc H-8 và một chiếc KJ-2000.
Đặng Phong không khỏi nghĩ: "Đối với sân bay mà nói, áp lực này sẽ rất lớn, nhất là việc điều chuyển đạn dược. Không biết lão Lưu Quân này chuẩn bị thế nào rồi? Đừng có mà làm hỏng chuyện vào thời khắc mấu chốt. Lần này là chơi thật đấy." Nghĩ đến đây, Đặng Phong thực sự có chút không yên tâm.
Lưu Quân là chủ nhiệm sân bay của căn cứ số 1, không có quan hệ cấp trên cấp dưới với Sư đoàn D1, thuộc về hai hệ thống khác nhau. Tuy nhiên, hợp tác nhiều năm nên đôi bên đều rất quen thuộc, tình bạn cá nhân giữa hai người cũng khá tốt. Đặng Phong vẫn khá hiểu người anh lớn hơn mình năm tuổi này, người này tác phong vững vàng, làm việc tỉ mỉ, có tính kế hoạch cực cao, từ ba năm trước khi tiếp quản sân bay này đã quản lý toàn bộ sân bay một cách ngăn nắp, chỉ là không giỏi ăn nói. Có lẽ vì là người phương Nam, ngày thường thích uống chút trà. Nghĩ đến đây, Đặng Phong vô thức nhìn xuống hai hộp trà Thiết Quan Âm đặc cấp lấy được từ chỗ Sư đoàn trưởng đặt dưới chân. Mỗi lần đến căn cứ Đặng Phong đều mang chút trà cho Lưu Quân. Còn Lưu Quân mỗi lần cũng đều mang lại cho Đặng Phong ít nông sản của Nông trường Lam Thiên, lần nào cũng nói: "Trong thung lũng này cũng chẳng có gì hay ho để mang, đây là nông sản thuần xanh do nông trường của Trần Tinh làm ra, đừng có không biết hàng đấy." Trần Tinh là vợ Lưu Quân. Nhỏ hơn Lưu Quân ba tuổi. Tốt nghiệp thạc sĩ Đại học Nông nghiệp Bắc Kinh, từng tham gia lai tạo và phổ biến giống ngô 108 và lúa mì 221 năng suất cao chất lượng tốt của Đại học Nông nghiệp, sau khi hai người kết hôn, Trần Tinh thấy môi trường nhỏ nuôi trồng giống trong thung lũng này của Lưu Quân khá tốt, liền đề xuất với Viện Khoa học Nông nghiệp mở một căn cứ lai tạo giống tại đây, một mặt viện cũng cần một căn cứ lai tạo giống tương đối khép kín, mặt khác cũng là để chăm sóc cho hai vợ chồng họ. Năm 96, cô và lãnh đạo sân bay lúc bấy giờ đã thầu Nông trường Lam Thiên. Cô ấy thực sự đã làm cho căn cứ lai tạo giống và nông trường phát triển rất mạnh mẽ. Những năm nay hiệu quả kinh tế cũng rất tốt, có tiền!
Chiếc M-171 hạ cánh êm ái trên bãi đỗ trực thăng trước tòa nhà huấn luyện. Đặng Phong cùng đoàn người lần lượt bước xuống. Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 thuộc Sư đoàn D1 là Cao Cường đi tới chào theo nghi thức quân đội. Cao Cường nhìn hộp trà trong tay Đặng Phong, đùa rằng: "Sư đoàn trưởng, anh tới thì tới, sao còn mang quà cho tôi làm gì? Thế này bảo cấp dưới như tôi biết làm sao đây."
Đặng Phong nhìn người bạn học cùng trường hàng không của mình, cười nói: "Hừ hừ... Thật mới mẻ đấy. Cậu còn có lúc biết ngại ngùng cơ à. Cậu nghĩ hay thật, cái này là cho Lưu Quân."
Đặng Phong giao trà cho tham mưu phía sau rồi quay sang hỏi Cao Cường: "Lão Cao à, các cậu chuẩn bị thế nào rồi?"
"Hôm qua chúng tôi đã có một buổi diễn tập tổng hợp với KJ-2000 và đại đội HJ-7." Cao Cường trả lời rất thỏa mãn, "Vẫn ổn, không phát hiện vấn đề gì."
"Ừm, mỗi phương án đều phải luyện tập kỹ. Lần này là phải chơi thật đấy." Đặng Phong vẫn có chút không yên tâm nói.
"Thế thì quá tốt, luyện tập bao nhiêu năm nay vì cái gì chứ, chẳng phải vì ngày hôm nay sao." Cao Cường rất cảm khái nói: "Nuôi quân ba năm, dùng trong một giờ. Quốc gia nuôi chúng ta bao năm nay, cũng đến lúc báo đáp rồi."
"Tốt lắm. Cậu có thể nghĩ như vậy là tốt. Tinh thần bộ đội thế nào?" Đặng Phong hỏi.
"Anh cứ yên tâm, ai nấy đều hăng hái lắm." Cao Cường đầy tự hào nói.
"Đi, đưa tôi đi gặp Lưu Quân trước đã." Đặng Phong có chút nóng lòng nói: "Xem họ chuẩn bị thế nào rồi? Thực sự đánh nhau thì phải nhờ cậy cả vào họ đấy."
"Tôi vừa từ chỗ cậu ấy về, cậu ấy đang bận lắm. Cậu ấy nói 'Các anh cứ yên tâm, mọi vật tư đều đã tập kết đầy đủ theo kế hoạch, đảm bảo đến lúc đó sẽ đáp ứng đầy đủ yêu cầu bảo đảm. Có thêm một nhóm tác chiến tàu sân bay nữa cũng đủ dùng'. Các anh cứ lo đánh trận cho tốt là được." Cao Cường học theo biểu cảm và giọng điệu của Lưu Quân nói.
Đặng Phong dừng lại một chút rồi nói: "Vậy thôi không tới nữa, 8 giờ tối nay, cậu mời Lưu Quân và lãnh đạo các đơn vị anh em tới căn cứ, mọi người mở cuộc họp cán bộ từ cấp trung đoàn trở lên. Nội dung cuộc họp: 1. Công bố bổ nhiệm nhân sự Bộ chỉ huy diễn tập căn cứ số 1, 2. Truyền đạt lệnh của Quân ủy về cuộc diễn tập lần này. 3. Mọi người trao đổi tình hình, cuối cùng kiểm tra toàn diện một lần nữa. Cuộc họp do cậu chủ trì."
Cao Cường đáp: "Rõ, tôi đi thông báo ngay."