Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 85 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
Phản Kích Toàn Diện

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Trụ và Dương Quang đang ở trong các hầm trú ẩn bắn tỉa hai bên đỉnh núi chính. Vương Bảo Trụ không ngừng tìm kiếm những mục tiêu có giá trị và hàm lượng cao, trong khi Dương Quang lại chú trọng hơn đến những kẻ địch nguy hiểm nhất. Cậu nhìn thấy một tên lính phun lửa của quân Mỹ đi sau xe tăng, đang chĩa vòi phun về phía một chiến sĩ vừa xông lên định ném lựu đạn. "Phù" một tiếng, ngọn lửa dữ dội phun ra, chiến sĩ kia lập tức biến thành một người lửa. Nhưng anh vẫn kiên trì ném quả lựu đạn đó về phía đám địch, rồi đổ gục xuống đất lăn lộn. Dương Quang nhắm chuẩn vào bình dầu phía sau tên lính phun lửa Mỹ rồi bóp cò. "Oành" một tiếng, một quả cầu lửa lớn hơn nữa nuốt chửng kẻ địch đó.

Trong cuộc chiến đêm, quân ta đánh càng lúc càng thuận tay. Trung đoàn 373 không hề phòng thủ bị động mà liên tục tổ chức các cuộc phản kích chiến thuật quy mô nhỏ, cuối cùng phát triển thành cuộc phản kích quy mô lớn. Họ phát huy tối đa ưu thế đánh gần, đánh đêm của quân ta, áp sát địch, nhanh chóng chia cắt quân địch, tạo ra ưu thế cục bộ và tiêu diệt chúng trong sự hỗn loạn. Lê, lựu đạn cùng xuất kích, thể hiện kỹ năng đánh gần trong phạm vi hai trăm mét một cách điêu luyện, vận dụng chiến thuật "Tam mãnh" đến mức nhuần nhuyễn. Điều này khiến ưu thế hỏa lực của quân địch không thể phát huy hiệu quả, xe tăng địch lồng lộn như điên mà không biết phải làm gì. Trong sự hỗn loạn, từng chiếc xe tăng lần lượt bị nổ tung. Mặc dù đa số lính Mỹ là những cựu binh từng trải qua Thế chiến II, nhưng họ chưa từng thấy kiểu đánh hỗn loạn, "không theo quy tắc" hung hãn như thế này. Họ bị ý chí chiến đấu dũng cảm của người Trung Quốc làm cho chấn động. Họ luôn cảm thấy xung quanh mình đâu đâu cũng là những người Trung Quốc giống như những bóng ma. Họ không biết đối phương sẽ lao ra từ đâu, ném một quả lựu đạn khiến mình tan xác; cũng không biết viên đạn bắn nát đầu mình bay đến từ đâu. Đáng sợ hơn là việc những bóng ma đó đột nhiên xuất hiện sau lưng, đâm lưỡi lê dài hoắc vào trái tim mình. Hệ thống thần kinh của chúng không thể chịu đựng nổi nỗi sợ hãi này nữa. Chúng vứt bỏ thương binh bên cạnh, bỏ mặc đồng đội đang chiến đấu, ném bỏ vũ khí trong tay, không màng tất cả mà bỏ chạy ra sau, cố gắng tránh xa những bóng ma trong đêm đen này càng nhanh càng tốt.

Trung tá Grams, Trung đoàn trưởng Trung đoàn Bộ binh số 7 quân Mỹ, người bị mảnh đạn tiện mất một bên tai và máu me đầy mình, nói với Sư đoàn trưởng Kimmillet: "Quá đáng sợ! Những người Trung Quốc xuất quỷ nhập thần này, họ như những bóng ma chui từ dưới đất lên, tốp ba tốp năm, lúc ẩn lúc hiện, đột nhiên xuất hiện xung quanh bạn. Sau khi ném một tràng lựu đạn về phía bạn thì lại biến mất không dấu vết. Chúng ta bị đánh cho tan tác. Bộ chỉ huy của tôi đã bị tiêu diệt bởi vài quả lựu đạn từ đâu bay đến. Thiếu tá Leisen bị nổ chết, Trung úy tham mưu Wallace và nhân viên vô tuyến Weijiesi cũng chết rồi. Ở đó đâu đâu cũng là người Trung Quốc, Trung đoàn 7 chúng ta còn lại chẳng được bao nhiêu. Ở đó hoàn toàn không có chỗ ẩn náu an toàn, hãy để mệnh lệnh của Trung tướng Walker xuống địa ngục đi."

Kimmillet cúi thấp đầu...... Trận chiến kéo dài suốt ngày đêm. Người Trung Quốc càng đánh càng dũng mãnh, mình không những không tiến thêm được nửa bước mà giờ đây còn bị người Trung Quốc đánh một trận phản kích lớn. Hiện tại hai trung đoàn của mình đã bị đánh tàn, mảnh đất trống trước cửa ải cũng đã mất. Ông ta thực sự hoảng loạn, không còn nghĩ đến việc làm thế nào để đột phá cửa ải do người Trung Quốc canh giữ, chiếm lấy Thuận Xuyên nữa. Bây giờ điều ông ta nghĩ đến nhất là làm thế nào để tránh khỏi vận mệnh bị tiêu diệt toàn bộ. Lúc này Kimmillet đã tuyệt vọng đến tột cùng. Một mặt, ông ta kinh hoàng báo cáo với Walker rằng ban đêm không những không chiếm được cửa ải, chiếm được Thuận Xuyên, ngược lại còn bị người Trung Quốc phản kích; một mặt khẩn cấp triệu tập các trung đoàn trưởng đến bộ chỉ huy của mình để thảo luận đối sách. Mọi người nhất trí cho rằng, trước tiên phải tách khỏi người Trung Quốc, rút về phía bắc mười cây số để thiết lập phòng tuyến.

Sau một đêm huyết chiến, quân Mỹ không chiếm được tấc đất nào, lại để lại một nghìn sáu trăm hai mươi chín xác chết, ba trăm linh bảy thương binh. Bắt sống bốn trăm hai mươi lính Mỹ. Thu giữ hơn 60 khẩu pháo các loại, hơn 180 chiếc ô tô. Phá hủy 35 xe tăng.

Trung đoàn 373 cũng thương vong một nghìn không trăm chín mươi ba người.

Sáng hôm sau, nhận được điện mừng công của Bộ Tư lệnh Chí nguyện quân:

Toàn thể chỉ huy và chiến sĩ Sư đoàn 125: Nhiệt liệt chúc mừng các đồng chí đã đạt được thắng lợi vĩ đại trong việc tiêu diệt hơn 6 nghìn quân địch tại khu vực cửa ải Thuận Xuyên! Thắng lợi của các đồng chí đã đập tan giấc mộng của Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ muốn đột phá qua khu vực Thuận Xuyên, góp phần to lớn vào việc tiêu diệt toàn bộ quân địch xâm lược phương Bắc.

Hy vọng các đồng chí phát huy hơn nữa tinh thần không sợ hy sinh, chiến đấu liên tục của quân đội ta, phát động tấn công mạnh mẽ hơn nữa vào kẻ địch, giành lấy vinh quang to lớn hơn!

Tặng danh hiệu Trung đoàn Anh hùng "Công như mãnh hổ, thủ như thái sơn" cho Trung đoàn 373. Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 373 được ghi công tập thể hạng nhì một lần. Đại đội 5, Tiểu đoàn 2 được ghi công tập thể hạng nhất một lần.

Đặc lệnh khen thưởng.

Tư lệnh Chí nguyện quân Nhân dân Trung Quốc: Bành Đức Hoài

Ngày 3 tháng 11 năm 1950

Sư đoàn 125 để Trung đoàn 373 ở lại cửa ải chỉnh đốn. Trung đoàn 374 tiếp tục duy trì tiếp xúc với Sư đoàn 2 quân Mỹ đang đóng giữ tại Thạch Môn Lý cách đó mười cây số, nhằm đảm bảo thế trận áp đảo đối với Sư đoàn 2 quân Mỹ.

Các đơn vị tấn công về phía bắc của Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ đã gặp phải cuộc phản kích toàn diện của Chí nguyện quân Nhân dân Trung Quốc ở phía tây Triều Tiên.

Đội quân trăm nghìn người của Quân đoàn 38 và Quân đoàn 42 đã bịt chặt ba con đường rút lui của Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ.

Quân đoàn 50 mai phục tại đoạn Nghi Xuyên thuộc tuyến đường sắt từ Nghi Xuyên đến Tân Nghĩa Châu. Sau khi trận đánh bắt đầu, hơn năm mươi tám nghìn quân của Quân đoàn 50 đã phát động tấn công mãnh liệt vào Lữ đoàn 27 Anh đang đơn độc tiến quân, chia cắt lữ đoàn này thành nhiều đoạn.

Lữ đoàn 27 Anh chủ yếu bao gồm các đơn vị thuộc Khối thịnh vượng chung, trong đó có: Tiểu đoàn xe tăng hạng nặng Hoàng gia Anh, Trung đoàn Hoàng gia Úc và Trung đoàn Bộ binh nhẹ Canada thuộc quyền Công chúa Patricia, Trung đoàn pháo dã chiến số 16 Hoàng gia New Zealand, tổng cộng 3 trung đoàn 1 tiểu đoàn. Toàn lữ đoàn hơn mười hai nghìn người. Dọc theo con đường ven biển phía tây Triều Tiên tiến về Tân Nghĩa Châu, Tiểu đoàn xe tăng hạng nặng Hoàng gia Anh đã đến khu vực Diêm Châu cách Tân Nghĩa Châu hơn 40 cây số, theo sau là Trung đoàn Hoàng gia Úc và Trung đoàn pháo dã chiến số 16 Hoàng gia New Zealand cùng hai tiểu đoàn thuộc Trung đoàn Bộ binh nhẹ Canada. Lúc này Lữ đoàn 27 Anh hoàn toàn không biết tình cảnh nguy hiểm của mình. Phía đông là hơn sáu mươi nghìn quân Chí nguyện quân Trung Quốc ẩn nấp trong rừng núi. Phía tây là biển lớn, phía bắc là Tân Nghĩa Châu bên bờ sông Áp Lục. Phía nam là Nghi Xuyên. Sau khi tổng tấn công bắt đầu, hơn hai mươi nghìn quân thuộc Sư đoàn 148, Quân đoàn 50 là đơn vị đầu tiên tấn công vào các đại đội thuộc Tiểu đoàn 2, Trung đoàn Bộ binh nhẹ Canada thuộc quyền Công chúa Patricia đang phòng thủ tại Nghi Xuyên. Trận chiến bắt đầu, Trung đoàn 148 phát động các đợt xung phong liên tiếp vào Nghi Xuyên, tiếng kèn quân đội vang vọng cả đêm đen. Trên các trận địa của Tiểu đoàn 2 quân phòng thủ tại Nghi Xuyên, các cuộc cận chiến bằng lưỡi lê liên tục diễn ra. Sau 6 giờ chiến đấu đẫm máu, Thiếu tá Nadewi, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 Trung đoàn Bộ binh nhẹ Canada, thông qua vô tuyến điện đã báo cáo lần cuối với bộ chỉ huy trung đoàn rằng Tiểu đoàn 2 không còn nữa, ông ta sẽ dẫn theo 46 người bên cạnh đầu hàng người Trung Quốc.

Sư đoàn 148 phải trả giá bằng hơn 3300 thương vong, tiêu diệt hơn 1300 quân địch bảo vệ Lữ đoàn 27 Anh. Trong đó bắn chết 369 tên, bắn bị thương 637 tên, bắt sống 328 tên. Chiếm được trạm tiếp tế của Lữ đoàn 27 Anh tại Nghi Xuyên. Thu giữ hơn 2400 tấn vật tư tác chiến bao gồm xăng dầu, súng đạn, lương thực, quân trang, các loại linh kiện phụ tùng, v.v. Thu giữ 651 khẩu pháo từ 60mm trở lên và súng phóng lựu, hơn 7000 khẩu súng các loại, phá hủy và thu giữ 18 xe tăng, 452 ô tô. Chiếm Nghi Xuyên cắt đứt đường rút lui về phía nam của Lữ đoàn 27 Anh; cắt đứt liên lạc giữa Lữ đoàn 27 Anh và Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ; số vật tư tác chiến thu được đã làm phong phú thêm sức mạnh của Quân đoàn 50, đặc biệt là cường độ hỏa lực.

Quân đoàn 50 là đơn vị được cải biên sau cuộc khởi nghĩa của Quân đoàn 60 quân Quốc dân đảng cũ. Nòng cốt quân sự chủ yếu là quân cũ của Quân đoàn 60 Quốc dân đảng, tân binh khá đông, nhưng đánh trận vẫn rất dũng mãnh. Tuy nhiên, chiến thuật có phần cứng nhắc, so với những chủ lực lão luyện của Tứ Dã (Quân đoàn số 4) thì vẫn có khoảng cách nhất định. Dẫu vậy, trận đánh này thực sự đáng khen ngợi. Nó đã đặt nền móng vững chắc cho việc tiêu diệt Lữ đoàn 27 Anh. Sau đó, Sư đoàn 148 lấy Nghi Xuyên làm trung tâm, thiết lập các công sự phòng ngự tầng tầng lớp lớp ở cả hai hướng nam bắc, kiên quyết phòng thủ. Quân đoàn 50 nhận được lệnh khen thưởng của Bộ Tư lệnh Chí nguyện quân yêu cầu họ thừa thắng xông lên, chiến đấu anh dũng, lập công trạng mới cho Tổ quốc. Đồng thời thông báo, vào thời khắc then chốt sẽ nhận được sự hỗ trợ của không quân phe ta. Điều này đã nâng cao niềm tin của Quân đoàn 50 lên rất nhiều.

Quân đoàn 40 mai phục ở hướng đông bắc Hi Xuyên. Họ đã lặng lẽ, thần không biết quỷ không hay ẩn nấp xung quanh Sư đoàn 8 quân Nam Hàn. Sư đoàn 8 quân Nam Hàn vẫn đắm chìm trong niềm vui chiến thắng, bộ chỉ huy sư đoàn vẫn đang trù tính kế hoạch tiến quân về phía bắc vào ngày mai.

Đêm ngày 1 tháng 11, ba sư đoàn của Quân đoàn 40 là Sư đoàn 118, Sư đoàn 119, Sư đoàn 120, bất chấp một tiểu đoàn quân Nam Hàn thuộc Sư đoàn 6 đang hành quân ở sườn phải mình, đột ngột phát động tấn công mạnh mẽ từ ba hướng đông, bắc, nam vào Sư đoàn 8 quân Nam Hàn đang hành quân đến khu vực Hi Xuyên. Sau 5 giờ chiến đấu ác liệt, tiêu diệt bộ chỉ huy Sư đoàn 8 quân Nam Hàn và hai trung đoàn, một trung đoàn khác của Sư đoàn 8 quân Nam Hàn tháo chạy về hướng Cầu Trường. Ngay sau đó, Sư đoàn 118, Quân đoàn 40 tấn công Sư đoàn 6 quân Nam Hàn ở hướng tây bắc Ôn Tỉnh. Sư đoàn 119, Sư đoàn 120triển khai (triển khai) truy kích mãnh liệt về hướng Cầu Trường, trong quá trình truy kích đã tiêu diệt thêm hàng trăm quân của Sư đoàn 8 quân Nam Hàn. Sáng ngày 2 tháng 11, tại Cầu Trường, chạm trán với một tiểu đoàn thuộc Sư đoàn 1 quân Nam Hàn, tiêu diệt đơn vị này và chiếm Cầu Trường. Từ đông sang tây, thu hẹp thêm không gian hoạt động của Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ.

Trong trận chiến này, Quân đoàn 40 Chí nguyện quân đã tiêu diệt phần lớn quân đoàn Nam Hàn, tiêu diệt hơn 11000 tên địch, thu giữ 400 khẩu pháo từ súng cối 60mm trở lên và súng phóng lựu, hơn 6000 khẩu súng các loại, phá hủy và thu giữ 28 xe tăng, hơn 300 ô tô, hình thành vòng vây hoàn chỉnh từ nam sang đông cùng với Quân đoàn 38 và Quân đoàn 42.

Quân đoàn 66 mai phục đợi lệnh ở phía bắc Quy Thành, khi chiến dịch bắt đầu đã phát động tấn công vào Sư đoàn 24 quân Mỹ tại Quy Thành, giao chiến ác liệt với địch một đêm, cả hai bên đều chịu thương vong lớn, tiêu diệt hơn 900 quân Sư đoàn 24 quân Mỹ, trận chiến rơi vào thế giằng co, Quân đoàn 66 không thể chiếm được Quy Thành. Sáng ngày mồng 2, Sư đoàn 24 quân Mỹ nhận được lệnh của Tư lệnh tập đoàn quân Walker rút lui về hướng Định Châu. Khi rút lui, Sư đoàn 24 quân Mỹ đã phá hủy đống vật tư chất cao như núi không thể mang theo. Toàn bộ Quy Thành rơi vào hỗn loạn. Trong sự hỗn loạn, quân Mỹ đốt phá bừa bãi mọi vật tư không mang theo được, khi xử lý số đạn dược không mang theo được, chúng thậm chí còn làm nổ chết bốn tên đồng bọn. Sau đó Quân đoàn 66 thừa thắng truy kích, bám sát kẻ địch, trong quá trình truy kích lại tiêu diệt hơn 200 quân Mỹ và bắt sống 89 tên.

Quân đoàn 39 mai phục đợi lệnh tại Bắc Trấn và Lưỡng Thủy Động. Sau khi chiến dịch bắt đầu, phát động tấn công vào kẻ địch tại Vân Sơn và Ôn Tỉnh, đó là Sư đoàn 6 quân Nam Hàn và Trung đoàn 8, Sư đoàn Kỵ binh số 1 quân Mỹ. Sư đoàn 117 phát động tấn công vào Ôn Tỉnh, ngày hôm sau lúc 9 giờ đã hội quân với Sư đoàn 118, Quân đoàn 40 tại Ôn Tỉnh. Tiêu diệt phần lớn Sư đoàn 6 quân Nam Hàn, số còn lại tan tác chạy vào núi sâu.

Sư đoàn 115 và Sư đoàn 116, Quân đoàn 39, lao thẳng vào khu vực Vân Sơn, lấy Sư đoàn 116 làm chủ công, hung hăng lao về phía Vân Sơn. Trong tiếng kèn và tiếng còi vang vọng khắp núi rừng, Sư đoàn 116 nhanh chóng quét sạch các trận địa ngoại vi Vân Sơn, mãnh liệt giết vào trong thành. Giao chiến sinh tử với Trung đoàn 8, Sư đoàn Kỵ binh số 1 quân Mỹ. Sư đoàn Kỵ binh số 1 quân Mỹ có lịch sử lâu đời, biểu hiện rất xuất sắc trong Thế chiến II, là một đơn vị rất có khả năng chiến đấu trong quân đội Mỹ. Do đó, nó được dùng làm dự bị cho Tập đoàn quân số 8 quân Mỹ. Mặc dù vậy, Trung đoàn Kỵ binh số 8 khi chạm trán với Sư đoàn 116 vẫn không thể thích nghi được với lối đánh cận chiến dũng mãnh, đánh đêm, áp sát, đấu lưỡi lê đẫm máu đó, cộng thêm lựu đạn từ đâu bay đến trong đêm tối, một thời gian ngắn đã rối loạn tay chân, nhanh chóng bị đánh tan trận địa. Quân đoàn 39 từ khắp mọi hướng đánh vào Vân Sơn, đánh cho Trung đoàn Kỵ binh 8 quân Mỹ và trung đoàn ở lại giữ của Sư đoàn 1 quân Nam Hàn tan tác, tan đàn xẻ nghé, triển khai đánh phố ác liệt với địch, nhanh chóng chia cắt, bao vây kẻ địch. Trong thành Vân Sơn, tiến hành tấn công tiêu diệt Trung đoàn Kỵ binh 8 quân Mỹ và trung đoàn ở lại giữ của Sư đoàn 1 quân Nam Hàn. Sư đoàn trưởng Sư đoàn Kỵ binh số 1 quân Mỹ, Gay, khẩn cấp ra lệnh cho Trung đoàn Kỵ binh 8 vứt bỏ mọi quân nhu, toàn tốc rút lui về phía Bác Xuyên, đồng thời ra lệnh cho Trung đoàn Kỵ binh 5 quân Mỹ tiến về phía bắc giải cứu. Trung đoàn Kỵ binh 8 gom tàn quân, liều mạng xông ra từ phía đông nam Vân Sơn, trên đường lại bị Sư đoàn 117 chặn đánh, chết bị thương vô số. Tiểu đoàn 3, Tiểu đoàn 4 Trung đoàn Kỵ binh 8 quân Mỹ và trung đoàn ở lại giữ của Sư đoàn 1 quân Nam Hàn bị Sư đoàn 116 tiêu diệt hoàn toàn về mặt tổ chức. Trung đoàn Kỵ binh 5 đi giải cứu bị Quân đoàn 39, Sư đoàn 115 chặn đánh tại Long Đầu Động, nhiều lần xung kích không thành, Trung đoàn trưởng Trung đoàn Kỵ binh 5 quân Mỹ Johnson cũng bị tay súng bắn tỉa của Sư đoàn 115 bắn chết trong trận chiến, cuối cùng để lại hơn 257 xác chết, mang theo hơn 600 thương binh tháo chạy trong nhục nhã.

Sau một đêm chiến đấu, Quân đoàn 39 tiêu diệt và bắt sống hơn 10000 quân địch, trong đó có hơn 5000 quân Sư đoàn Kỵ binh số 1 quân Mỹ. Phá hủy và thu giữ 38 xe tăng, hơn 270 ô tô, 119 khẩu pháo các loại, thu giữ 4 máy bay.

Đây là tổn thất nghiêm trọng nhất mà đơn vị "át chủ bài" này của Mỹ phải chịu kể từ khi thành lập. Tuy nhiên, đây mới chỉ là sự khởi đầu của cơn ác mộng đối với chúng.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.