Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3454 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 916
Tái nhập phúc địa

❊ ❊ ❊

"...Trước kia ta cũng giống như cô," sau một thoáng im lặng, Pasha đột nhiên mở lời, "Mỗi khi có đồng đội xuất chinh, ta đều đứng chờ trước cổng thành. Hội Liên Hiệp khi đó còn xây một tòa tháp cao ở đó, dùng để mọi người nghỉ ngơi, nếu có đội ngũ trở về cũng có thể biết ngay lập tức."

"Ý bà là Tháp Kỳ Lạp sao?" Tilly hỏi.

"Không sai, nhưng vài năm sau ngoài quân Vệ Thú ra, rất ít người đến đó nữa, cô biết vì sao không?"

"..." Cô không trả lời, trong lòng đã đoán được đáp án đó.

"Bởi vì thứ nhận được cuối cùng luôn là thất vọng và bi thương." Pasha đặt xúc tu lên vai cô, "Sự đồng cảm giữa các phù thủy vượt qua cả huyết mạch, là ma lực kết nối chúng ta lại với nhau, dù là phù thủy chiến đấu bình thường hay thành viên quân Thánh Hữu, chỉ cần ở bên nhau một thời gian, phần lớn đều trở thành thân thiết như chị em. Nhưng mối quan hệ như vậy cũng khiến tòa tháp chứa đầy những cảm xúc tiêu cực, nhất là khi khó khăn lắm mới chờ được ngày trở về, lại chỉ thấy từng cái xác được khiêng về. Đến khi phòng tuyến bên ngoài bị thu hẹp từng bước, không còn ai cần xuất chinh nữa, Hội Liên Hiệp đã ra lệnh dỡ bỏ tòa tháp đó."

"Bà muốn nói là sự chờ đợi vốn không cần thiết sao?"

"Trái lại, ta muốn nói là đừng sinh lòng bài xích với sự chờ đợi, điều đó chứng tỏ cô vẫn chưa thực sự trải nghiệm qua cảm giác mất mát." Giọng điệu của Pasha chậm rãi và dịu dàng, "Ta cũng hy vọng các cô vĩnh viễn không có ngày trở thành như ta — đạm mạc xem sự hy sinh là chuyện thường tình."

Ta không phải chưa từng mất mát, dù là rời khỏi vương cung hay đi xa tới Đảo Trầm Ngủ, ta đều đã đưa ra rất nhiều quyết định, trong đó không ít cái liên quan đến được mất, thậm chí là từ bỏ một bộ phận đồng loại... Chỉ cần có thể đi trên con đường đúng đắn, ta sẽ không có quá nhiều do dự. Nhưng có vài người thì khác, luôn có một hai người đặc biệt khiến ta phiền lòng rối loạn. Tilly nắm chặt chiếc nhẫn ma thạch điện quang trong tay — nếu là cô ấy, hoàn toàn có thể dễ dàng kiểm soát luân phiên hai viên ma thạch, nhưng đổi thành Ash, ngay cả việc bay lượn cũng chỉ có thể bay thẳng lên xuống, vì vậy chiếc nhẫn này đành để lại trong tay cô.

Nhưng cô không nói ra những suy nghĩ này, chỉ khẽ gật đầu, "Cảm ơn."

"Không cần khách sáo, ta đi kiểm tra tiến độ đào bới ở Tuyệt Cảnh phòng tuyến, khu nghỉ ngơi nằm ngay cửa vào đại điện, muốn ngủ thì lúc nào cũng có thể đến đó."

"Tôi hiểu rồi."

Sau khi Pasha rời đi theo đường cũ, Tilly đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay hơi lạnh.

Cô xòe tay ra, chỉ thấy một góc cố định ma thạch trên chiếc nhẫn không biết đã bong ra từ lúc nào, đâm vào da thịt cô, để lại một giọt máu nhỏ trên đó.

---❊ ❖ ❊---

"Hôm nay đã là ngày thứ năm rồi, tại sao vẫn chưa thấy bóng dáng di tích đâu cả?" Liên lầm bầm nói, "Ngày nào cũng chui rúc dưới đất, tôi sắp mốc meo rồi đây này."

"Tôi biết sao được, dù sao cô đào hang về phía nào, tôi đi về phía đó thôi," một cô gái tết đầy tóc bím nhún vai, ném một miếng thịt khô lên không trung, sau đó há miệng — chỉ thấy miếng thịt khô lóe lên một tia sáng lam rồi biến mất ngay lập tức, mà gò má cô ta lại phồng lên, "Ừm... Cuộc sống ở Vô Đông Thành đúng là danh bất hư truyền, ngay cả lương khô cũng có thể làm ngon như vậy."

"Đào, đào hang? Cô coi tôi là chuột chũi sao!"

"Đại loại vậy thôi."

"Cái đó... cô vẫn nên ăn tiết kiệm một chút thì tốt hơn," Y Phỉ thở dài, "Lúc quay về tôi không muốn bị đói bụng đâu."

"Hừ, tôi cũng không muốn nghe lời giáo huấn của phù thủy Huyết Nha Hội," đối phương quay đầu đi, "Nghe nói các cô từng có ý đồ với Tilly điện hạ, nếu là tôi thì đừng nói là thịt khô, ngay cả bánh mạch cũng không cho các cô ăn."

Y Phỉ lập tức đảo mắt.

"Đủ rồi," Ash bất đắc dĩ lên tiếng, "Gia nhập Huyết Nha Hội không phải lỗi của họ, lời này nếu để Tilly nghe thấy, chắc chắn lại dạy dỗ cô đấy."

"Ừm... Được rồi." Cho đến khi lôi Ngũ Vương Nữ ra, cô ta mới thành thật lại.

Lại là một kẻ dư thừa năng lượng, Ash thở dài trong lòng, vị phù thủy nhìn phong cách ăn mặc là biết không an phận này chính là Quỹ Tích, nhưng cô nàng lại là nhân vật không thể thiếu trong hành động lần này.

Năng lực của Quỹ Tích vô cùng bất khả tư nghị, trước khi trưởng thành, cô đã có thể dùng ma lực tạo ra đường hầm vô hình kết nối hai địa điểm, đường hầm này không thể dùng mắt thường nhìn thấy, và không có khoảng cách — nói cách khác, cô có thể đi đến địa điểm khác từ một địa điểm ngay tức khắc, nếu giữa hai nơi có vật ngăn cách như cửa hay tường, Quỹ Tích sẽ trông như đột nhiên biến mất vậy. Chỉ cần không ngắt quãng năng lực, đường hầm sẽ luôn tồn tại.

Tuy nhiên phạm vi giới hạn của ma lực vẫn tồn tại, chiều dài giữa hai nơi tối đa không thể vượt quá hai mươi bước, nếu lấy bản thân cô làm điểm khởi đầu, khoảng cách này sẽ rút ngắn xuống còn mười bước.

Mà sau khi trưởng thành, năng lực nhánh thức tỉnh của Quỹ Tích là "Ma Lực Ấn Ký" khiến tính thực dụng và phạm vi vận dụng của đường hầm được nâng cao đáng kể — thông qua việc ban tặng ấn ký, cô có thể khiến người khác nhìn thấy và sử dụng đường hầm. Người không có ấn ký dù biết đường hầm ở đâu cũng không thể ngăn cản cô di chuyển tự do.

Đương nhiên, năng lực này cũng có tính nguy hiểm nhất định, ví dụ như sau khi ban tặng ấn ký để kẻ địch đi vào đường hầm, nhân lúc đối phương chưa hoàn toàn bước qua mà giải trừ năng lực, thì thứ nhận được sẽ là nửa cái xác xuất hiện ở hai nơi khác nhau.

Dựa vào sự phối hợp giữa Liên và Quỹ Tích, mở ra một đường hầm kiểu cầu gãy không ai hay biết dưới lòng đất, chính là phương án mà Tilly đã định ra. Ngay cả khi kẻ địch có thể phát hiện ra một cái hang, cũng không cách nào thông qua nó để định vị vị trí của phù thủy. Đợi đến khi ác ma nhận ra những cái hang như thế còn rất nhiều, thì họ đã đi xa hàng dặm từ lâu, vì vậy về lý thuyết mà nói, đây là một kế hoạch tuyệt đối an toàn.

Lộ trình hành động của đoàn người là xuất phát từ Mê Tàng Sâm Lâm, lấy tháp đá của Agatha làm điểm gốc, tiến về hướng Đông Bắc. Lợi thế là khu rừng phía gần Vô Đông Thành đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Diệp Tử, không cần lo lắng về sự đe dọa của tà thú hỗn hợp chủng.

Tuy nhiên khi thao tác thực tế, Ash lại phát hiện ra một rắc rối nan giải, khi diễn tập thì khoảng cách vài trăm trượng hầu như không sinh ra sai lệch, nhưng sau khi kéo dài gấp mấy chục lần, họ đã rất khó xác nhận vị trí của chính mình. Mặc dù mỗi đêm đều thông qua các vì sao để chỉnh lại phương hướng, nhưng rốt cuộc có đúng hay không thì trong lòng ai cũng không nắm chắc.

"Hay là kiểm tra lại tấm bản đồ Lạc Gia mang về xem?" Liên nhìn về phía Ash, "Có lẽ chúng ta có thể tìm thấy một hai địa điểm mang tính tiêu chí, chỉ cần xác định được vị trí là có thể biết di tích cách chúng ta rốt cuộc còn bao xa."

Ash gật đầu, trong lòng lại không ôm hy vọng gì lớn.

Những cái tổ chim, tổ ong và hang gấu vẽ trên đó, thật sự dùng để chỉ đường sao? E rằng chỉ có Thiểm Điện và Mạch Tây mới có thể dựa vào bản đồ tìm ra phương hướng chính xác.

"Suỵt!" Y Phỉ đột nhiên ra hiệu im lặng.

Ba người lập tức yên lặng.

Rất nhanh, họ nghe thấy tiếng bước chân nặng nề truyền đến trên đỉnh đầu, tiếng bước chân rất loạn, chứng tỏ có ít nhất bốn đến năm người. Cân nhắc việc tà thú hỗn hợp chủng rất ít khi hành động theo nhóm, nguồn âm thanh rất có khả năng đến từ đội tuần tra của ác ma.

Không lâu sau, tiếng bước chân đã rời xa họ, rõ ràng kẻ địch hoàn toàn không chú ý đến huyền cơ đang ẩn giấu dưới lòng đất.

Đây đã là lần thứ hai trong ngày.

Có lẽ cuộc tập kích của người sói khiến chúng tăng thêm quân số cảnh giới.

Cho đến khi âm thanh hoàn toàn biến mất, Y Phỉ mới thở phào nhẹ nhõm, "Điều này ít nhất chứng minh hướng đi của chúng ta không sai."

"Vấn đề là không nhìn thấy di tích thành phố, thì không cách nào đặt màn sáng một cách chính xác," Liên lắc đầu, "Nếu muốn để thiết bị ảo ảnh phát huy tác dụng cảnh báo, màn sáng nên ở vị trí cách phía Tây Nam di tích năm đến sáu dặm. Như vậy chỉ cần có khủng thú bay về phía khu vực phía Tây, đều có thể bị phù thủy Tháp Kỳ Lạp nhìn thấy."

Ash suy tư một lát rồi quyết định, "Hôm nay đi thêm một đêm nữa đi, chiều mai khi hoàng hôn, tôi sẽ bay lên quan sát hướng của di tích Tháp Kỳ Lạp."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.