Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cuộc chiến không hẹn mà gặp

❊ ❊ ❊

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Trong đại trướng trung tâm, bầu không khí vô cùng ngưng trọng. Tổng chỉ huy Thiết Phủ chằm chằm nhìn bản đồ trên bàn dài, giữa lông mày nhíu thành một rãnh sâu, "Vừa không có hồng vụ, cũng chẳng có dấu hiệu gì, lẽ nào nhiều ma quỷ thế này là từ trên trời rơi xuống sao!"

Mặc dù đã lập tức vang lên cảnh báo, các đơn vị chiến đấu của Đệ Nhất Quân đã vào vị trí sẵn sàng, nhưng sự hoang mang và bất an vẫn bao trùm tâm trí mọi người.

Cần biết rằng, đây là biến cố xảy ra dưới sự cảnh giới của Hy Nhĩ Duy, nếu không có nữ phù thủy thì trận đánh này chẳng phải khỏi cần đánh sao? Nếu kẻ địch có thể đột ngột xuất hiện ở cách tám cây số, vậy lần sau liệu có trực tiếp xuất hiện ngay trong doanh trại không? Nếu vấn đề này không làm rõ, không ai có thể yên lòng.

Bên ngoài lều, những khẩu pháo đài vốn im lặng nửa đêm lại lần nữa phát ra tiếng gầm rung trời chuyển đất, hơn nữa tốc độ bắn đã được đẩy lên mức tối đa. Giờ đã không còn cần thiết phải tiết kiệm đạn pháo nữa, nhanh chóng tiêu hao sinh lực địch mới là việc quan trọng nhất.

"Cho dù là biến ra cũng không thể nào," Agatha chém đinh chặt sắt nói, "Hồng vụ là vật phẩm thiết yếu để ma quỷ tồn tại, điểm này chưa bao giờ thay đổi, nếu không chúng đã sớm càn quét cả thế giới rồi. Hiện tại số lượng kẻ địch gần một vạn, không có tuyến tiếp tế hồng vụ thì đừng nói là tác chiến, chỉ riêng việc chạy đến đây thôi cũng đủ lấy mạng chúng rồi!"

"Dựa theo tình báo trước đó, quy mô tiền đồn này nhiều nhất chỉ chống đỡ được hoạt động của hơn ngàn con ma quỷ," Thiết Phủ trầm ngâm một lát, "Ý của cô là, gần chúng ta vẫn còn tồn tại một điểm tiếp tế, mà Ma Lực Chi Nhãn lại không phát hiện ra sự tồn tại của nó?"

"Chỉ có thể nghĩ như vậy."

"Không, còn một khả năng nữa," Edith ngắt lời, "Vì chúng ta có thể làm cho tuyến tiếp tế biến mất khỏi mặt đất, ma quỷ có lẽ cũng có thể nghĩ đến điểm này."

"Đào một đường hầm từ phế tích Tháp Kỳ Lạp tới đây?" Agatha liên tục lắc đầu, "Chưa nói đến việc chúng có đạt được vật mang là giun đất hay không, chỉ riêng đường hầm có thể cung cấp cho hơn vạn ma quỷ hành động đã chẳng phải là một công trình nhỏ, điều này không khớp với thời gian chúng lần đầu xuất hiện ở Tháp Kỳ Lạp. Hơn nữa động tĩnh lớn như vậy, Hy Nhĩ Duy nhất định có thể nhận ra điểm khác thường."

"Tôi không nói là bắt đầu từ cố hương của cô," Edith vươn người chỉ vào mục tiêu được đánh dấu chữ X trên bản đồ, "Nếu chúng chỉ bắt đầu từ tiền đồn thì sao?"

"Ý gì?" Thiết Phủ trầm giọng hỏi.

"Mọi người không thấy... vị trí xuất hiện của ma quỷ thật sự có chút kỳ lạ sao?" Cô vén lọn tóc rũ xuống, "Thử nghĩ xem, giả sử chúng ta là một đội quân chính quy, bất kể là quý tộc loài người hay quân đội của đế quốc nữ phù thủy, thì cục diện hiện tại sẽ như thế nào?"

Theo câu hỏi của Bắc Địa Trân Châu, những người có mặt đều đổ dồn ánh mắt về phía bản đồ.

Những người có thể vào đại trướng trung tâm không phải là quan chức bộ tham mưu thì cũng là chỉ huy quân bộ và đại diện quân đồng minh, không một ai là phản ứng chậm chạp. Rất nhanh, mọi người liền nghĩ đến một khả năng.

Trong đại trướng lập tức vang lên một loạt tiếng hít khí lạnh.

Chỉ là đợt xao động này rất nhanh đã bị tiếng pháo ầm ĩ bên ngoài lều che lấp. Trong cơn rung chuyển của mặt đất, những người tham dự đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt nhau.

Mãi cho đến khi tiếng pháo kích hơi ngơi nghỉ, Phất Hiểu Thần Quang mới phá vỡ sự im lặng nói, "Ý của cô là... tiền đồn là miếng mồi nhử do ma quỷ đặt ra?"

Theo lối suy diễn của quân đội chính quy, muốn tiêu diệt tiền đồn này thì phải áp sát để triển khai công thành chiến, điều này cũng đồng nghĩa với việc họ giao hậu phương vào tay ma quỷ. Nếu đối phương lúc này mới hiện thân, thì sẽ hình thành thế bao vây tự nhiên với phế tích Tháp Kỳ Lạp. Dưới sự giáp công hai mặt, kết cục của Đệ Nhất Quân có thể tưởng tượng được.

Chiến trường hai cây số, vừa vặn có thể chứa cả hai bên giao chiến. Nhìn từ bản đồ, trận thế của nó chẳng khác nào một cái túi khổng lồ.

"Nó khẳng định chúng ta nhất định sẽ tới?" Thiết Phủ hỏi.

Edith không trả lời, mà nhìn về phía Zoe, đại diện nữ phù thủy cổ xưa đang đứng bên cạnh.

So với đa số mọi người, thần sắc của Zoe hầu như chẳng thay đổi gì, trên mặt dường như luôn treo một vẻ lãnh đạm, "Nếu là Hội Liên Hiệp, thì nhất định sẽ hành động. Để mặc ma quỷ xây dựng tiền đồn đồng nghĩa với việc làm ngơ cho sự mở rộng của huyết tuyến, đối với nữ phù thủy mà nói đó là hành động tự sát. Sự sụp đổ của một tòa thành, luôn bắt đầu từ việc không thể ngăn cản kẻ địch mở rộng." Cô dừng lại một chút, "Chỉ là, chúng chưa bao giờ làm như vậy."

"Thời đại khác rồi mà," Bắc Địa Trân Châu dang tay nói, "Như vậy, ngược lại có thể giải thích rất nhiều vấn đề. Ma quỷ không cho rằng phàm nhân có thể tiêu diệt gọn tiểu đội Khủng Thú đi đe dọa, vậy Vô Đông Thành tất nhiên là một tòa thành nữ phù thủy, cho nên mới đặt ra cái bẫy này. Nếu vận khí tốt thậm chí có thể bắt gọn các nữ phù thủy chiến đấu xuất thành. Để khiến chúng ta đi vào vòng phục kích, ma quỷ không chỉ từ bỏ việc tập kích nửa đường, mà còn chủ động thu hẹp phạm vi trinh sát, tất cả chỉ vì thời khắc cái túi khép lại này. Mọi người thấy giả thuyết này thế nào?"

"Cho dù đúng là như vậy, ma quỷ lại làm sao tránh khỏi sự trinh sát của tiểu thư Hy Nhĩ Duy?" Nam tước Silt bày tỏ sự khó hiểu.

"Ngài có lẽ không biết, năng lực của cô ấy không phải là toàn tri toàn năng." Edith đáp, "Nếu tôi nhớ không lầm, khoảng cách quan sát và khoảng cách thấu thị của cô ấy có sự chênh lệch khá lớn, cộng thêm sự tồn tại của Khủng Thú, cô ấy thường chỉ có thể phát động quan sát ở khoảng cách giới hạn. Trong tình huống như vậy, Ma Lực Chi Nhãn e là đã bỏ sót một khu vực rất lớn."

Nghe đến đây, mọi người đã lờ mờ đoán ra đáp án.

"Tất nhiên, tôi không phải đang trách cứ tiểu thư Hy Nhĩ Duy," Edith khẽ thở dài, "Mà là chúng ta quá ỷ lại vào cô ấy."

Ma lực, luôn là vấn đề mà nữ phù thủy không thể bỏ qua. Để nắm bắt động tĩnh của kẻ địch nhiều nhất có thể, Hy Nhĩ Duy mỗi khắc mỗi giây đều cần duy trì cảnh giác, tính toán chi tiêu sử dụng từng phần ma lực. Mà việc thấu thị địa tầng tiêu hao cực lớn, quan sát từ trên không ở khoảng cách xa lại càng như vậy, cho nên việc đào ba tấc đất toàn bộ bình nguyên Đất Màu Mỡ hiển nhiên là chuyện không thể nào.

Theo nguyên tắc ma quỷ chỉ có thể ẩn nấp trong khu vực hồng vụ, cô ấy chắc chỉ quét qua địa tầng xung quanh tiền đồn, hơn nữa bị hạn chế bởi tầm nhìn, độ sâu ước chừng cũng không quá sâu.

Agatha nhíu mày, "Chúng ta bây giờ có thể kiểm chứng điểm này." Sau đó cô kích hoạt Linh Thính Phù Ấn, "Hy Nhĩ Duy, cô có thể nhìn thấy tình huống bên dưới mặt đất của đại quân ma quỷ không?"

"Dưới đất?" Hy Nhĩ Duy đang hướng dẫn pháo kích hơi sững sờ, "Tôi có thể thử, nhưng mà ma lực..."

"Không sao."

"Tôi biết rồi."

Giọng nói ở đầu bên kia phù ấn im lặng vài giây, sau đó mọi người đều nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của cô, "Kỳ lạ... tầm nhìn của Ma Nhãn bị chặn lại rồi, tôi chẳng thấy gì cả, bên dưới chỉ là một mảng tối đen!"

Mọi người không khỏi lặng im, kết quả này tương đương với việc gián tiếp chứng thực suy đoán của Edith.

Cảm giác bị kẻ địch tính kế rõ ràng chẳng dễ chịu gì.

Trong chốc lát, trong doanh trướng chỉ còn lại những tiếng gầm thét từng đợt của pháo hỏa.

"Bộp, bộp, bộp."

Ngay lúc này, Thiết Phủ bỗng vỗ tay.

"Đại nhân?" Phất Hiểu Thần Quang lên tiếng.

"Thì ra là vậy, như thế này tôi cũng có thể yên tâm rồi." Ông chậm rãi nhếch khóe miệng, "Cuối cùng ai là con mồi, còn phải dựa vào trận đánh ác liệt này mới quyết định được."

"Ngài nói không sai chút nào, Tổng chỉ huy đại nhân," Edith mỉm cười nói, "Mặc dù chúng đoán sai đối thủ, nhưng kết quả lại ăn ý với nhau, chỉ có thể nói vận khí của cả hai bên đều không tệ. Hoặc có thể nói, vận khí của chúng ta còn tốt hơn chút. Nghênh đón kẻ địch chính diện trên chiến trường đã thiết lập sẵn chẳng phải chính là trận chiến mà chúng ta mong muốn sao? Pháo kích buổi tối đã khiến chúng không thể hành động ngay lập tức, mà bây giờ ma quỷ không chỉ mất đi miếng mồi nhử, còn phải đối mặt với người chặn đánh đã chuẩn bị vẹn toàn, nhìn thế nào cũng là một khởi đầu không tồi."

Bắc Địa Trân Châu dừng lại một lát, "Thật ra giống như những gì tôi nói lúc đầu, chúng ta hoàn toàn không cần phải để ý đến ý đồ của kẻ địch. Bất kể chúng muốn làm gì, chỉ cần tiêu diệt toàn bộ những kẻ dám lộ đầu ra là được, mà đây chính là sở trường của Đệ Nhất Quân, phải không?"

Cùng lúc đó, trong doanh trại lại vang lên tiếng còi báo động chói tai, chỉ là lần này dồn dập hơn nhiều.

「Cảnh báo không kích.」

Mọi người đều hiểu chúng đã đến.

Với tư cách là đơn vị tiên phong, đàn Khủng Thú đã xông vào phạm vi tấn công của Đệ Nhất Quân.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.