Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 966
Hành động Đỉnh phong

❊ ❊ ❊

Hai tuần sau khi kế hoạch phản công mang tên "Hành động Đỉnh phong" được thực hiện, Roland nhận được báo cáo từ Thiểm Điện, trinh sát ở tiền tuyến: Các doanh trại thuộc Đệ Nhất Quân đã hoàn thành thuận lợi bước đầu tiên của kế hoạch, hội quân tại điểm gấp khúc "Sâm Nhị Hào 1.76" trong Rừng Mê Tràng.

Cách đặt tên điểm gấp khúc này dựa trên phương pháp ký hiệu quãng đường đường sắt, nửa trước là trạm khu vực đã quy hoạch, nửa sau là khoảng cách hiệu chỉnh. Nghĩa là, điểm gấp khúc nằm ở vị trí cách trạm số hai của đường ray trong rừng thêm một cây số bảy trăm sáu mươi mét nữa. Lợi ích của cách ký hiệu này là Roland có thể quan sát chính xác quỹ tích hành tiến của quân đội trên bản đồ lớn.

Đây cũng là điểm cuối của đường ray kéo dài hiện tại, từ đây, Đệ Nhất Quân sẽ chuyển sang bước tác chiến thứ hai: Rời khỏi Rừng Mê Tràng, trong điều kiện không có sự che chở của Diệp Tử, đi bộ tiến về phía Đông Bắc của vùng đất hoang dã.

Liệu có thể tiêu diệt tiền trạm của ác ma hay không, tất cả đều trông chờ vào việc bước này có thể đi tốt hay không.

Chỉ cần dựng được pháo pháo đài và trận địa súng máy lên, nhịp độ chiến tranh lập tức có thể trở lại với hình thức mà Đệ Nhất Quân quen thuộc nhất.

"Ta biết rồi," Roland dùng bút gạch mạnh một đường lên vị trí điểm gấp khúc, "Còn ác ma thì sao, chúng có phản ứng gì không?"

Từ trong phù ấn lắng nghe truyền đến câu trả lời rào rào, "Hy Nhĩ Duy nói tạm thời chưa có, chúng vẫn đang chuyên tâm xây dựng trạm gác của riêng mình, đã có mấy trụ đá đen được dựng lên. Ngoài ra phía sau trạm gác xuất hiện "Hồng Tuyến", bộ tham mưu nhận định rằng, số lượng những gã to con chân dài đó chắc cũng có hạn."

Đây quả là tin tốt, Agatha từng nói, thứ duy nhất hạn chế ác ma hủy diệt nhân loại một cách tàn khốc chính là sương đỏ. Nếu đến Cuộc chiến Ý chí thần thánh lần thứ ba mà chúng đã có cách phá vỡ hạn chế này, thì đối với tất cả mọi người mà nói đều sẽ là hung tin. Chưa kể đến việc khác, chỉ riêng sự cơ động vượt thời đại của Khủng Thú, cộng thêm sức chiến đấu kinh người của ác ma cao cấp, thì đường biên giới dài dằng dặc của bốn vương quốc về cơ bản chẳng khác nào một cái sàng không có phòng bị.

Roland hiện giờ đã biết, trụ đá trong tiền trạm không phải là thứ cùng loại với Hắc Thạch Tháp trong truyền thuyết, dù chúng có rất nhiều điểm chung. Thứ trước có thể lưu trữ sương đỏ, rồi từ từ giải phóng ra, tạo thành môi trường sương mù đặc biệt để ác ma hấp thụ. Trong môi trường như vậy, cơ năng và khả năng tự chữa lành của ác ma đều sẽ được tăng cường, hiểu đơn giản chính là tác chiến trên sân nhà.

Trụ đá có tác dụng khuếch đại, có thể biến một phần sương đỏ thành hai phần sử dụng, nhưng suy cho cùng vẫn phải tiêu hao dự trữ. Còn Hắc Thạch Tháp lại có thể tự sinh ra sương đỏ, phạm vi bao phủ cũng rộng hơn nhiều, về cơ bản là lõi của thành phố ác ma.

Ngoài ra, trụ đá cũng không phải mang tới là có thể sử dụng ngay, thông tin từ cổ phù thủy cho thấy, chúng có sự phân biệt giữa sống và chết, thông thường phải cấy xuống nuôi dưỡng khoảng một tháng mới có thể tiết ra mây sương mù. Trước đó, chỉ có thể coi như một bình sương đỏ phiên bản phóng đại để sử dụng.

Kết quả quan sát của Hy Nhĩ Duy khiến hắn có thêm vài phần nắm chắc, không ai muốn đối thủ của mình sau khi bị thương chạy về nhà dưỡng sức hai ngày là có thể lại tràn đầy sức sống xông tới, đồng thời sau mông còn dẫn theo một đống viện quân. Theo tốc độ xây dựng hiện tại, Đệ Nhất Quân hẳn là có thể kịp thời phát động tấn công trước khi trụ đá hồi phục.

"Nếu vậy, các cô tiếp tục trinh sát đi, có tình hình mới lại thông báo cho ta. Nhớ kỹ bất kể khi nào, cũng phải đặt sự an toàn lên hàng đầu."

"Thiểm Điện hiểu rồi."

Sau đó ánh sáng trên phù ấn lắng nghe vụt tắt.

Roland cầm lấy một chiếc thước thẳng, so đo trên bản đồ, nếu không có gì bất ngờ, Đệ Nhất Quân sẽ tiến vào vòng trinh sát của ác ma sau sáu ngày nữa, tức là khi mùa thu đến.

Đối với những người vốn quen tác chiến trên đất liền, đây sẽ là một thử thách gian nan.

"Sao vậy, anh không yên tâm à?" Nightingale cất phù ấn đi nói, "Kết quả thử nghiệm vũ khí mới trước đó chẳng phải rất tốt sao?"

"Nhưng đó dù sao cũng chỉ là thử nghiệm, trong chiến tranh sẽ xuất hiện chuyện gì, trước khi trải qua thì không ai biết được." Roland dang tay nói, "Huống hồ khi Hy Nhĩ Duy dồn hết sự chú ý lên bầu trời, Đệ Nhất Quân chỉ có thể tự mình bố phòng."

"Khinh khí cầu bay theo gió cách năm cây số, mỗi phát bắn đều có thể trúng đích, điều này đã vô cùng khó tin rồi, Andrea chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng vào thứ vũ khí này đâu." Nightingale mỉm cười, "Còn về việc Hy Nhĩ Duy không rảnh để cảnh giới, thì còn có Thiểm Điện và Mạch Tây mà, trước đây Đệ Nhất Quân chẳng phải vẫn luôn vượt qua như vậy sao?"

Roland không khỏi nhướng mày, "Cô biết an ủi người khác từ lúc nào thế?"

"Nói thật lòng thôi mà," Nightingale huýt sáo một tiếng, "Tất nhiên, tài ăn nói của tôi cũng rất giỏi đấy nhé, năm xưa những quý tộc bị tôi tìm tới cửa, không ai là không tâm phục khẩu phục cả."

Ư... cô đó là đe dọa trắng trợn đấy chứ.

"Khụ khụ, coi như cô nói đúng," Roland bĩu môi, "Lát nữa ta phải ngủ trưa một chút, ngay tại văn phòng, nếu không có tin khẩn cấp, đừng gọi ta dậy."

Nightingale dường như nhận ra điều gì đó, "Ở đây? Không cần thông báo cho phù thủy Tháp Kỳ Lạp sao?"

"Không cần," Roland gật đầu nói, "Thậm chí đừng để bọn họ lại gần tòa lâu đài."

"Tôi hiểu rồi," cô lập tức đồng ý, "Yên tâm đi, có tôi trông chừng, sẽ không có ai bước vào phạm vi cột sáng đâu."

---❊ ❖ ❊---

Roland rất ít khi ngủ trưa, trừ khi cơ thể vô cùng mệt mỏi, hoặc là vì một vài lý do đặc biệt nào đó.

Ví dụ như lần này.

Thời gian trong thế giới mộng cảnh đã trôi qua một tháng kể từ lần nói chuyện trước với Garcia, vừa vặn đến ngày cô từ trụ sở về thuật chức. Theo thỏa thuận, cô sẽ mang về một cuốn sách viết từ nửa thế kỷ trước và có nhắc đến cụm từ "Chiến tranh Ý chí thần thánh", không hiểu sao, Roland luôn cảm thấy tin tức này tạm thời đừng để những người di dân Tháp Kỳ Lạp biết thì hơn.

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là dù trong sách có phát hiện gì, hắn đều có thể bình thản đối diện, coi như không có chuyện gì, mà những phù thủy coi Ý chí thần thánh là vận mệnh kia lại không thể làm được. Hiện giờ đại chiến sắp đến, vẫn nên bớt những chuyện bất ngờ một chút thì tốt hơn.

Việc nhập mộng lúc này giống như một công tắc trong đầu, chỉ cần hắn nghĩ đến ý niệm này, trong vòng vài phút ngắn ngủi là có thể chìm vào giấc ngủ, coi như miễn trừ được nỗi khổ trằn trọc.

Đợi đến khi Khiết Lạc đi học, Roland không kiềm được mà cầm lấy điện thoại.

"Alo? Cô đã lấy được cuốn sách đó chưa?"

"Nếu tôi nói là chưa, anh có thất vọng lắm không, thậm chí là muốn đập điện thoại?" Trong ống nghe rất nhanh truyền đến giọng chế giễu quen thuộc của Garcia, "Làm ơn đi, ba ngày trước anh còn nhắc nhở tôi cơ mà, tôi đâu có hay quên, cũng không giống một kẻ nào đó thất hứa."

Roland thở phào nhẹ nhõm, "Không đập, tiền của tôi còn phải nuôi gia đình, đập không nổi."

"Nuôi gia đình? Lương cơ bản của võ đạo gia không đủ cho anh tiêu à? Này... anh sẽ không đi vào con đường sai trái nào đó chứ."

Nghĩ đi đâu thế, hắn thầm mắng, kẻ hắn phải nuôi rõ ràng là một đám đại thực khách sống đã mấy trăm năm rồi, "Tôi phải khẳng định rằng, chúng ta quen thì quen..."

"Sau đó anh định kiện tôi tội hủy báng? Bây giờ đã là thế kỷ mới rồi, phiền anh đừng dùng mấy cái câu cũ rích này nữa, được không?" Garcia ngắt lời.

Roland suýt nữa thì không thở nổi, bị người cổ đại châm chọc mới là chí mạng mà...

Hắn dứt khoát đi thẳng vào vấn đề, "Được rồi, sách ở đâu?"

"Tất nhiên là ở nhà tôi, qua lấy đi." Đối phương đáp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.