Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Hãy nói nơi Tam Thanh Điện ở Quỳnh Đài Quan, Vạn Đằng Long mời Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư ngồi xuống xong, liền lên tiếng hỏi:

- Tại sao vừa rồi hai vị lại để cho chúng yên ổn rời khỏi trại mà đi như thế? Mạn Nhân sư thái đáp:

- Nếu bần ni không làm như thế thì quý sơn không khỏi mang tiếng với đời không sao rửa sạch được.

Đằng Long nghe nói ngạc nhiên hỏi lại:

- Bần đạo không hiểu thần ni nói gì? Mạn Nhân sư thái trả lời tiếp:

- Vì Chưởng môn là người trong cuộc nên không trông thấy rõ. Thiếu niên nọ đột nhiên hiện thân bảo có người giả mạo Chưởng môn tiếp rước y và dụ y vào hậu sơn giam giữ y ở trong thạch thất, may y thoát lưới, nếu y đem chuyện đó đồn ra bên ngoài, bảo quý sơn không phải là chỗ thanh tu, giới luật không nghiêm, Chưởng môn thử nghĩ xem, có bao giờ môn hạ lại dám giả mạo Chưởng môn như thế, huống hồ chuyện này lại xảy ra trong quý sơn, như vậy chả bị võ lâm chê cười là gì và thử hỏi Chưởng môn tiếng xấu ấy liệu có thể rửa được không? Vạn Đằng Long ngạc nhiên hỏi lại:

- Thần ni nói rất phải, nhưng tha cho chúng đi như vậy chúng sẽ không nói nữa hay sao? Mạn Nhân sư thái trả lời tiếp:

- Chưởng môn chỉ biết một mặt thôi chứ không biết hai mặt, họ bình yên rời khỏi đây dù họ có nói xấu quý sơn đi chăng nữa cũng không ai tin vì khi họ đã bị giam giữ ở trong thạch thất thì làm sao họ có thể thoát thân được dễ dàng như thế? Như vậy có phải là người trong võ lâm không tin lời nói của họ hay không? Vạn Đằng Long nhận thấy lời nói của thần ni rất có lý, liền kêu ủa một tiếng rồi nói tiếp:

- Cao kiến của thần ni, bần đạo rất kính phục. Nhưng bần đạo không tin môn hạ nào lại táo gan giả mạo chưởng môn như vậy, bổn môn từ Tổ sư gia khai môn lập phái tới giờ xưa nay giới luật nghiêm cẩn lắm...

Mạn Nhân sư thái không đợi cho Đằng Long nói tiếp đã cướp lời:

- Bần ni cũng không tin chuyện đó.

Tỷ Trúc đại sư bỗng xen lời nói:

- Thiếu niên đó cứ luôn mồm nói, bảo đòi Chưởng môn phải trả lại tính mạng của cha mẹ y, chẳng lẽ Chưởng môn lại không biết lai lịch của y hay sao? Đằng Long mặt hơi biến sắc nhưng bỗng trấn tĩnh ngay vội lắc đầu đáp:

- Trong đời bần đạo chưa hề giết chóc qua một tính mạng nào hết cho nên bần đạo muốn gác chuyện ấy sang một bên, không hỏi tới chuyện ấy nữa. Bây giờ hai vị đã lên tiếng bảo vệ cho chúng rời khỏi bổn sơn thì bần đạo cũng không tiện giữ chúng lại làm chi, nếu thiếu niên ấy không đặt điều vu khống thì thể nào cũng còn có dịp lên Võ Đang lần thứ ba.

Tới lúc đó bần đạo thể nào cũng hỏi y cho ra manh mối mới được.

Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư đã hiểu rõ hết chuyện Vạn Đằng Long bàn với hai người ở trên Huyền Võ Điện về việc kết minh với nhau là một hành động giả dối và việc y ngấm ngầm sai bảo chưởng môn để dụ Lạc Dương vào trong thạch thất giam giữ mới là sự thật. Lạc Dương với y có thù bất cộng đái thiên với nhau cũng là sự thật nhưng hai người không tiện nói toạc sự bí mật đó ra, vì sợ nói như thế sẽ có hại chứ không có lợi. Mạn Nhân sư thái liền đưa mắt ra hiệu cho Tỷ Trúc đại sư rồi cả hai vội đứng dậy chắp tay chào cáo từ:

- Việc kết minh của quý phái với tệ phái bần ni và bần tăng sẽ tuân theo lời dặn bảo của quý chưởng môn về núi thưa cùng chưởng môn của tệ môn hay. Sư huynh muội chúng tôi ở đây quấy nhiễu quý sơn bấy nhiêu ngày, chúng tôi rất lấy làm cám ơn quý sơn.

Nói xong hai người ra khỏi Quỳnh Đài Quan. Vạn Đằng Long tiễn đưa ra tới cửa Nhị Tiên mới dừng lại.

Vạn Đằng Long chờ hai người khuất bóng mà vẫn còn đứng yên ở đó, ngơ ngác như người mất hết hồn vía vậy.

Trải qua vụ quấy nhiễu của Tố Lan, môn hạ của phái Võ Đang bị giết chết và bị thương khá nhiều, sau lại thấy Lạc Dương hiện thân, Đằng Long mới kinh hãi thầm, lúc nào cũng ăn ngủ không yên, y đứng ngẩn người ra đó nghĩ thầm: "Năm xưa ta làm giặc ở Mẫn Giang, người bị ta giết chết đếm không xuể, không hiểu người thiếu niên nọ là ai, nhất là thiếu nữ bịt mặt lại càng thần bí thêm, chúng đều là những người khó đối phó chứ không phải là những tay tầm thường đâu." Bệnh cũ năm xưa của y lại nổi lên tựa như có một tảng đá nặng đè lên ngực khiến y thấy khó thở vô cùng, đúng lúc đó y đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng người kêu gọi:

- Người Chưởng môn! Y giật mình kinh hãi, vội quay người lại nhìn.

Y chỉ thấy Tĩnh Phổ đạo nhân vẻ mặt rầu rĩ đứng ở trước mặt, y liền hỏi:

- Tĩnh Phổ sư huynh sao sơ ý thế? Sao lại để cho tiểu tặc biết rõ sư huynh là giả mạo như vậy? Sao lại để cho y tẩu thoát một cách dễ dàng như thế? Tĩnh Phổ đạo nhân liền đáp:

- Người Ch ng môn chưa rõ chuyện, trước hai tiểu tặc bị giam giữ ở dưới hầm vẫn không rõ ngu huynh là người giả mạo Chưởng môn, nếu ngu huynh đoán không sai có lẽ là Tĩnh Sơn sư đệ tiết lộ...

Đằng Long biến sắc mặt cả giận hỏi:

- Y ở đâu? Gọi y lên Quỳnh Đài Quan này để bổn tọa hỏi tội! Tĩnh Phổ đạo nhân ngập ngừng đáp:

- Tĩnh Sơn sư đệ đã chết rồi, bị tiểu tặc ấy đâm hai kiếm vào bụng, phanh da xẻ thịt ra mà chết một cách thê thảm rồi...

Đằng Long nghe nói rùng mình một cái, hai mắt nhìn vào mặt của người sư huynh đó.

Tĩnh Phổ đạo nhân nói tiếp:

- Sở dĩ tên tiểu tặc tẩu thoát được là y nhờ ở thanh kiếm, tường sắt dày hai thước như thế mà bị y khoét thủng một lỗ, tiểu tặc ra khỏi thạch thất rồi, đáng nhẽ những đường hầm ở bên dưới chằng chịt như lưới nhện như thế người trong bổn môn cũng chưa chắc biết đường mà ra huống hồ y. Lúc ấy vừa gặp Tĩnh Sơn sư đệ đem nước cháo vào trong hầm nên y mới bị tiểu tặc điểm huyệt và bắt phải cung khai đường lối cho y...

Y chưa nói dứt, Đằng Long đã biến sắc mặt, vội vàng cướp lời:

- Sư huynh, chúng ta hãy mau chui xuống dưới đường hầm xem xét ngay! Thế rồi hai người cùng rời khỏi Quỳnh Đài Quan đi xuống bên dưới, chúng vừa đi xuống tới bên dưới đã trông thấy Tĩnh Sơn phơi xác ở giữa đường hầm, ruột gan đều vãi ra bên ngoài, máu đã đóng băng, mùi tanh hôi xông lên, khiến hai người phải nín và gượng lắm mới khỏi nôn ọe và trông rất thảm khốc.

Đằng Long giậm chân một cái, giận dữ chạy vào bên trong, chỗ giam giữ Võ Đang Tam Lão.

Chúng vừa mở cửa hầm vào tới bên trong liền đưa mắt ngắm nhìn mọi người ngay. Võ Đang Tam Lão các người vừa thấy Đằng Long vào, ai nấy đều nhắm nghiền mắt lại, không thèm nhìn đến mặt của y nữa, và mọi người cũng thừa biết là Lạc Dương đã tẩu thoát, nên trong lòng mừng thầm.

Đằng Long thấy những người bị giam giữ đầy đủ hết, trong lòng mới khoan tâm vì y sợ Lạc Dương ngấm ngầm theo dõi Tĩnh Sơn tới đây mà tháo cũi sổ lồng cho Tam Lão nên y mới phải vào tới đây để xem xét như vậy.

Vạn Đằng Long với Tĩnh Phổ vội quay mình đi ra luôn, Tĩnh Phổ khẽ hỏi:

- Chưởng môn có biết lai lịch của tiểu tặc không? Đằng Long lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng rồi đáp:

- Bổn tọa cũng không biết nhưng tiểu tặc ấy một ngày không chết, bổn sơn không thể nào yên thân được! Nhưng bổn tọa đoán chắc một ngày gần đây thế nào y cũng sẽ trở lên bổn sơn một lần nữa. Sư huynh mau triệu tập tám vị thủ tọa chân nhân tới thương lượng việc cần và bàn cả việc kết minh với phái Nga Mi nữa.

Tĩnh Phổ đạo nhân vâng lời đi ngay, Đằng Long quay trở lên Quỳnh Đài Quan ngồi xuống suy nghĩ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.