***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Cầu Bá nằm trên Bá Thủy, cách thành Trường An chừng mười dặm. Chiều tối hôm đó mặt trời chưa lặn hẳn, bỗng có hai người cưỡi ngựa, một đen một trắng, thủng thẳng đi lên trên cầu. Người cưỡi ngựa đen là một thiếu niên lưng đeo song kiếm rất anh tuấn, còn người cưỡi ngựa trắng ăn mặc theo lối nho sinh, trông càng đẹp trai hơn.

Thiếu niên nho sinh mỉm cười nói:

- Chu huynh có biết Cầu Bá này còn có một tên khác không? Thiếu niên nọ đáp:

- Tại hạ là một tên võ phu, làm sao mà biết được cầu này còn có tên khác.

- Tục ngữ có câu, đọc mười năm sách, không bằng đi muôn dặm đường, câu này không sai tý nào, Cầu Bá từ thời Hán Đường đến giờ, vì người ở trong kinh tiễn khách, thường thường ra tới đây mới chia tay cho nên mới đặt cho nó một cái tên nữa là Tiêu Hồn Kiều.

Hai người đó chính là Chu Luân với Lạc Dương, Chu Luân nghe thấy Lạc Dương nói như vậy, liền cười và đáp:

- Lạc huynh quả thật là một người học rộng tại hạ kém xa lắm. Thôi chúng ta hãy tìm một tửu điếm vào nhậu nhẹt vài chén đã vì trời cũng sắp tối rồi.

Lạc Dương tán thành. Hai người liền phóng ngựa đi đến giữa cầu, bỗng thấy một ông già mặc áo dài đen, khoanh tay đứng dựa lan can cầu nhìn xuống mặt nước.

Ông già ấy chờ hai người đi qua cạnh đột nhiên quay đầu lại nhìn. Lạc Dương thấy hai mắt ông ta rất sáng và trông mặt hình như hơi quen biết, liền ngẩn người ra.

Chàng ngẫm nghĩ giấy lát mới nhớ ra ông già này chính Y Xú Tiên Lão Tú ở chùa Phổ Quang trên núi Hằng Sơn, đã hai lần khoát khỏi bàn tay của mình, cho nên chàng bụng bảo dạ rằng: "Nga Mi và Đại Lượng, hai nơi ta đều trông thấy mặt người này, chẳng hay y thừa lệnh ai thế, sao y lại đứng một mình trên Cầu Bá này làm chi? Hừ, chắc y thế nào cũng có việc gì đây." Nghĩ đoạn, chàng muốn điều tra ra lai lịch của ông già này, liền khẽ dặn Chu Luân vài câu, rồi hai người phóng ngựa đi tới đầu cầu đằng kia, Chu Luân quay đầu lại nhìn thấy ông già đen ấy đang theo dõi mình, liền cố ý lớn tiếng chuyện trò những chuyện đã thấy trên đường với Lạc Dương. Ông già đã lướt tới cạnh lườm hai người một cái và đi luôn.

Lại thấy hai đại hán cầm đao chạy tới, vừa gặp ông già kia vừa lớn tiếng nói:

- Quả nhiên Cung đại hiệp đã đợi chờ nơi đây, Hà lão sư đã bị kẻ địch đả thương, hiện giờ đang bị thương nặng lắm.

Ông già nọ nghe nói cả kinh vội hỏi lại:

- Cái gì, y bị ai đả thương? Hiện giờ ở đâu? Một đại hán đáp:

- Việc này không thể trì hoãn được và cũng không có thì giờ thưa cùng đại hiệp hay, mời lão sư theo chúng tôi đi tới đó trước.

Ông già nọ liền theo hai đại hán nọ đi ngay. Lạc Dương và Chu Luân hai người xuống ngựa đi đến một tửu điếm gần cầu, nhờ phổ kỵ trông ngựa rồi cũng đi luôn.

Hai người thấy ông già, với hai đại hán kia chạy thẳng về phía bắc liền theo dõi luôn.

Đi được nửa tiếng đồng hồ, đã thấy ba người đó chui vào một cái rừng rậm.

Hai người cũng chui theo vào trong rừng, mới hay nơi đó là Chu lăng, có rất nhiều ngôi mộ. Ông già với hai đại hán kia đang đứng trước một ngôi mộ, tượng đá và ngựa đá đã đổ lởm chởm. Ông già nọ đưa mắt nhìn những vết máu dưới đất, rồi ngạc nhiên hỏi:

- Hà lão sư đâu? Hai đại hán nọ mặt không biến sắc nói:

- Vì Hà lão sư bị thương lặng không thể xê dịch được, mới dặn tại hạ hai người đi tìm Cung đại hiệp, lúc chúng tôi đi, lão sư vẫn còn nằm nơi đây, sao bây giờ lại biến mất, hay là đã có người cứu lão sư rồi.

Ông già nọ cười nhạt đáp:

- Chưa chắc, chẳng hay Hà lão sư bị ai đả thương thế? Đại hán mặt đỏ như đồng đáp:

- Tại hạ chưa trông thấy, tuy đi cùng Hà lão sư thật, nhưng khi đi tới ngoài Chu lăng, Hà lão sư liền dặn anh em tại hạ ở ngoài đợi chờ và bảo đi phó ước một người bạn, tại hạ đợi chờ mãi không thấy ông ta tới, sinh nghi liền nhảy vào trong Chu lăng này tìm kiếm. Ngờ đâu vào tới đây, thì thấy Hà lão sư mình đẫm máu, nằm thoi thóp ở nơi đây...

Ông già nghe xong, liền lẩm bẩm:

- Sao y lại không nói rõ là vào đây hẹn ước với ai, như vậy việc này có bí ẩn gì đây? Đột nhiên trên một cây bách cổ thụ, có tiếng cười nhạt vọng xuống, khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình kinh hãi.

Ông già với hai đại hán kia đều biến sắc mặt, ngẩng đầu nhìn lên phía trên đã thấy một cái bóng đen nhanh như điện chớp lẳng lặng nhảy xuống.

Người đó chưa xuống tới nơi đã ra tay tấn công luôn. Kình lực của y mạnh khôn tả, hai đại hán kia tránh né không kịp, chỉ nghe thấy chúng kêu hự hai tiếng, rồi cùng ngã ngửa ra đất, mồm mắt mũi đều có máu đen rỉ ra và chết tốt rồi.

Ông già nọ thấy vậy cả kinh, vội quay người chạy luôn. Nhưng cái bóng đen nọ nhanh khôn tả, như bóng theo hình vậy.

Bóng đen nọ ra tay nhanh như gió nhằm lưng ông già kia chộp luôn...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.