Lac Dương đã nhận ra ba người bịt mặt đó là Võ Di Hỏa Tinh Chân Quân, Nam Hải Song Tinh Tả Kỳ, Lã Bá, khi xuống núi đã hạ năm đạo mật lệnh, đều phái các tay cao thủ xuống núi tìm kiếm tung tích của Tuyết Sơn Nhân Ma và dặn Hỏa Tinh Chân Nhân ba người hễ thấy tung tích của Tuyết Sơn Nhân Ma là phải theo dõi và theo kế hoạch của mình mà hành sự.
Bây giờ chàng mới biết tai mắt của Đại Lượng lan khắp cả Tây Môn tung tích của Tuyết Sơn Nhân Ma đã bị chúng canh chừng ngầm rồi! Tuyết Sơn Nhân Ma giận dữ nhìn ba người họ hồi lâu, rồi trầm giọng quát hỏi:
- Có phải các ngươi tới đây định làm khó dễ lão phu hay không? Người bịt mặt đứng giữa cười khì một tiếng và đáp:
- Phải! Anh em mỗ thừa lệnh Ô Phùng Sơn chủ tới đây đấy, Ô Phùng Sơn chủ biết các hạ định kiếm ông ta trả thù cho nên sai anh em tại hạ tới đây mời các hạ bảy ngày sau đến phà Hàm Dương để gặp ông ta! Nếu đôi bên chịu bỏ hết hiềm thù cũ thì ông ta sẽ tặng cho các hạ thuốc giải độc ngay, bằng không sẽ cùng các hạ quyết một phen sống mái, mục đích của anh em tại hạ chỉ có thế thôi.
Nói xong ba người cùng quay mình đi luôn.
Tuyết Sơn Nhân Ma thấy vậy cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Các ngươi muốn đi ư? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế? Nói xong, y giơ song chưởng lên tấn công tức thì! Hình như ba người nọ biết Tuyết Sơn Nhân Ma thế nào cũng đánh lén như vậy nên kình phong của đối phương chưa tới gần, chúng đã lanh lẹ cùng lăn mình lộn một vòng bắn ra phía sau cây cổ thụ mà phi thân đào tẩu mất.
Tuyết Sơn Nhân Ma chưởng lực hùng hậu biết bao, chỉ nghe thấy kêu ùm một tiếng, nửa cành lá của cây cổ thụ đó đã bị đánh rụng rớt xuống như mưa.
Đột nhiên đằng xa có tiếng sáo rất ầm trầm vọng tới, tiếng sáo ấy như tiếng đàn bà góa khóc đêm, nghe rất ai oán não nùng. Tiếp theo đó trong sơn cốc lại có tiếng rú nổi lên, lúc gần lúc xa, lúc cao lúc thấp! Quần ta nghe thấy tiếng sáo và tiếng rú ấy đều biến sắc mặt, nhất là Khương Huân Tổ càng lộ vẻ kinh hãi và nói:
- Nguy tai! Chúng ta đã bị kẻ địch bao vây rồi.
- Phải đấy! Tiếng nói sau như ở trên trời cao vọng xuống rồi thấy bóng người phi xuống rất nhiều.
Lạc Dương đã nhận ra người đi đầu chính là Phẩm Nhi, nhưng những người đi sau không phải là thủ hạ của Lư Sơn, chàng rất lấy làm ngạc nhiên.
Tích Thọ liền rỉ tai chàng khẽ nói rằng:
- Ngoài nghĩa huynh của thiếu hiệp ra, còn những người kia đều là người của chánh phái hết. Phen này thể nào chúng ta cũng được xem một tấn tuồng rất thích thú.
Tuyết Sơn Nhân Ma tủm tỉm cười lên tiếng nói:
- Việc người khác không việc gì đến mình xin các hạ đừng nhúng tay vào, lão còn phải đi đến bến đò Hàm Dương để phó ước đây.
Nói xong y chắp tay chào Tam Tài Cát Chủ với Khương Huân Tổ các người, rồi dắt Lý Như Uyên cụt tay lớn bước đi luôn.
Bọn Phẩm Phi hơn hai mươi người, thấy Nhân Ma với Như Uyên đi tới không ngăn cản gì cả mà còn tránh sang hai bên để thầy trò họ đi qua.
Huân Tổ thấy vậy chửi thầm rằng: "Lão già này đểu cáng thật! Chưa qua cầu đã dỡ ván cầu rồi!" Tam Tài Cát Chủ thấy Huân Tổ tức giận như vậy bèn khẽ nói:
- Khương bang chủ chớ có gây hấn với Tuyết Sơn Nhân Ma như thế. Sở dĩ y bỏ đi như thế cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi. Chuyến đi Đại Lượng này y đã thất bại, tiếng tăm của y đã mất rất nhiều. Vì vậy cuộc hẹn ước của Ô Phùng y bắt buộc phải đi, bây giờ y không dám gây thù gây oán thêm với cường địch là thế.
Lúc ấy đôi bên đều chuẩn bị, chỉ một bên gây hấn trước là trận đấu bùng nổ ngay.
Thiệu Nghiệp đã thấy trong đám người đó có những kẻ chánh phái đã từng bị mình đánh bại giữa đường từ ba ngày trước nên y đoán chắc trận đấu này không sao tránh được, nên y chỉ cười nhạt hoài thôi.
Đột nhiên phía sau Phẩm Nhi có một người vừa nhỏ vừa lùn, tuổi trạc trung niên, tay phải cầm một món khí giới bằng thép Miến Điện, tay trái cầm một chiếc đồng trùy sáu mũi, hai mắt sáng lóng lánh, nhìn thẳng vào mặt của Thiệu Nghiệp mà hỏi rằng:
- Khương Thiệu Nghiệp kia, nợ máu thì phải trả bằng máu, chẳng hay ngươi còn điều gì trối trăn hay không? Thiệu Nghiệp cười như điên như khùng đáp:
- Bạn kia, thiếu gia đã nhúng tay vào việc gì là không sợ ai tới đòi nợ hết, bạn muốn thế nào cứ ra điều kiện đi, thế nào thiếu gia cũng nhận lời, bạn cứ cho biết tên họ đi, thiếu gia không giết những người vô danh đâu! Người trung niên ấy lớn tiếng cười ha hả nói tiếp:
- Khương Thiệu Nghiệp kia, cha con ngươi đã bị đại bại một trận, suýt tí nữa là bị thiêu chết, lần thứ hai các ngươi bị bại ở Vân Mộng, một bang chủ tiếng tăm lừng lẫy mà bị chặt đứt một cánh tay, sau cùng ngươi còn chạy đi Nga Mi trốn tránh, ta Phạm Bạch tuy là một tên vô danh tiểu tốt thật nhưng lang bạt giang hồ nửa đời chưa hề bị sỉ nhục như vậy, nếu ta là cha con ngươi thì đã mai danh ẩn tích cố cất công luyện tập để báo mối thù này..
Y chưa nói dứt lời Thiệu Nghiệp đã mặt đỏ tía tai, mắt lộ hung quang lớn tiếng quát bảo:
- Câm mồm! Huân Tổ cũng hổ thẹn vô cùng, Tam Tài Cát Chủ mặt lạnh như băng từ từ tiến gần Phạm Bạch.
Đột nhiên từ xa có tiếng cười nhạt và tiếng nói vọng tới:
- Danh túc Nga Mi, cao nhân của một môn phái mà lại chấp nê không chịu tỉnh ngộ, mà cam tâm làm bạn với bè lũ hồ ly chó mèo, đến tuổi già rồi mà còn mất tiết, thật đáng tiếc cho ngươi quá.
Tam Tài Cát Chủ như bị một cái chày đánh vào đầu vậy, giật mình kinh hãi lui về phía sau một bước, mặt biến sắc, hai mắt nhìn về phía bóng tối có tiếng nói mà trầm giọng hỏi:
- Các hạ là ai, sao không dám hiện thân ra, lão phu đang muốn lãnh giáo đây.
- Tại hạ không dám nhận hai chữ lãnh giáo đó. Mong Cát Chủ nên bảo tồn lấy thanh danh của mình mà chớ a dua với bè lũ chó mèo giết bừa giết bãi như thế.
Tiếng nói vừa dứt, mọi người đã trông thấy từ chỗ bóng tối một văn sĩ trung niên mặt lạnh lùng, tay cầm cái quạt phe phẩy trông y như lần trước đã gặp qua.
Cha con Huân Tổ thấy người ấy xuất hiện đã giật mình kinh hãi, từ từ lui về phía sau ngay.
Văn sĩ lớn tiếng cười và nói:
- Các người bôn ba giang hồ như vậy có phải là định tìm kiếm tại hạ không? Tại sao trông thấy tại hạ, các người lại sợ sệt như thế? Lời nói của người đó vừa châm biếm vừa khắc độc dù là bụi đất nghe thấy cũng tức giận, huống hồ Khương Thiệu Nghiệp một tên xưa nay vẫn kiêu ngạo ngông cuồng, tự phụ đã quen rồi thì sao nhịn nổi? Y liền sầm nét mặt lại quát lớn:
- Ai bảo ta sợ ngươi? Nói xong, y rút luôn thanh bảo kiếm sau lưng ra.
Văn sĩ nọ lạnh lùng nói tiếp:
- Hãy khoan đã! Việc của ta với ngươi hãy tạm xóa một bên, vì còn có người đang nóng lòng muốn đòi nợ máu với ngươi, nếu bây giờ ngươi chết dưới tay ta có phải khiến cho người ấy hoài công mong đợi hay không? Ngươi cứ an tâm ta không bênh ai đâu! Thoạt tiên, Thiệu Nghiệp còn tưởng văn sĩ này cùng bọn với nhóm Phạm Bạch, nhưng bây giờ chàng thấy không phải nên hơi khoan tâm phần nào.
Phạm Bạch vội tiến lên một bước quát hỏi:
- Khương Thiệu Nghiệp kia, đang có đợi chờ ngươi trả lại món nợ bảy mạng người đó! Thiệu Nghiệp cười khỉnh đáp:
- Được lắm.
Nói xong, y múa tít thanh bảo kiếm ra oai, bỗng Lý Thiếu Hoài lớn tiếng xen lời nói:
- Thiếu bang chủ, cắt tiết gà không cần dao mổ bò làm chi? Xin Thiếu bang chủ để Lý mỗ đối phó chuyện này! Thiệu Nghiệp vội thâu kiếm lại đáp:
- Lý lão sư nên cẩn thận nhé! Lý Thiếu Hoài cười nhạt một tiếng, múa đao xông lên đón đỡ thế dao của Phạm Bạch chém xuống.
Đao pháp của hai người đều nhanh như điện chớp, trận đấu càng ngày càng kịch liệt, lúc ấy văn sĩ nọ khẽ nháy mắt ra hiệu với Phẩm Nhi một cái.
Phẩm Nhi đã biết văn sĩ ấy là Lạc Dương rồi và cũng biết Lạc Dương ra hiệu bảo mình đối phó Thiệu Nghiệp, chàng liền chăm chú nhìn Thiệu Nghiệp luôn, còn Lạc Dương thì bị Tam Tài Cát Chủ với Khương Huân Tổ canh gác.
Phẩm Nhi chưa kịp ra tay thì ở phía sau đã có mấy người xông lên tấn công Lý Thiếu Hoài luôn.
Hỏa Kỳ Luân Gia Hiển quát hỏi:
- Tên phỉ đồ vô sỉ kia, các ngươi muốn thị nhiều để thắng ít phải không? Nói xong, y cùng bọn Lã Nguyên Cực các người xông ra giáp chiến luôn.
Chỉ có anh em họ Cao là đứng yên đó, lạnh lùng xem trận đấu diễn biến ra sao thôi.
Thiếu nữ áo xanh cứ đưa mắt nhìn văn sĩ nọ hoài, hình như nàng ta muốn tìm rõ lai lịch chàng nên cứ nhỏ to thì thầm với người anh luôn.
Tam Tài Cát Chủ rối trí vô cùng, bụng bảo dạ rằng: "Đã mấy chục năm ta chưa hề ra khỏi Thần Nam Cốc nửa bước vì người chưởng môn dùng lệnh phù triệu ta bắt buộc phải tái xuất giang hồ, sự thật với tài ba của ta đi tới đâu cũng có thể sống được, bây giờ ta phải ở dưới trướng của người, việc gì cũng bó buộc không biết thị phi phải trái gì hết mà cứ mù quáng, a dua, bây giờ bị đối phương nhạo báng cũng đáng lắm." Dù sao y cũng vẫn chưa mất hết lương tri lên mới có ý nghĩ mâu thuẫn như thế, sự thật thiện và ác cũng chỉ cách nhau một sợi chỉ.
Đột nhiên trong đấu trường có một tiếng kêu thảm khốc vọng ra, mọi người trố mắt lên nhìn mới hay Lý Thiếu Hoài bị đánh hộc máu, người bắn ra ngoài xa hai ba trượng. Trông y như cái diều đứt mà rớt hẳn xuống vực thẳm tức thì.
Thì ra Thiếu Hoài đang đấu ngang tay với Phạm Bạch, hai người kẻ nửa cân người tám lạng, nhưng Phạm Bạch hơn là tay trái cầm một đồng chùy xích sắt mà chưa dùng tới, hình như y vẫn giữ ba thành công lực chờ dịp may ra tay.
Quả nhiên Thiếu Hoài tưởng Phạm Bạch tài hoa chỉ có thế nên y càng đấu càng ngông cuồng và kiêu ngạo, lưỡi đao của y chỉ công mà không thủ.
Ngờ đâu Phạm Bạch biến đổi đao pháp, thế đao của y huyền ảo tuyệt luân, lúc này Thiếu Hoài mới kinh hãi, mới hơi sơ suất đã bị phi chùy của Phạm Bạch tấn công luôn.
Thế là y bị đánh trúng giữa ngực, tâm mạch đứt hết mà chết ngay tại chỗ, người còn bị đánh rớt xuống vực thẳm nữa.
Chỉ trong chốc lát đôi bên đều có tử thương nhưng bên Khương Huân Tổ bị thương và chết nhiều hơn, huống hồ y còn chưa biết đối phương có bao nhiêu người đang ẩn khuất chưa lộ diện.
Thiệu Nghiệp liền từ từ đi tới gần Phạm Bạch.
Lúc ấy Phạm Bạch đang đấu với kẻ khác, y bỗng thấy Thiệu Nghiệp tới trong lòng hơi kinh hoảng, y đang định quay người lại đối phó thì Phẩm Nhi đã quát lớn:
- Khương Thiệu Nghiệp ngươi muốn hai đấu một phải không? Nói xong, chàng liền nhảy xổ lại ngăn cản Thiệu Nghiệp.
Thiệu Nghiệp chỉ cười nhạt một tiếng, múa kiếm xông lại tấn công vào yếu huyệt của Thẩm Phi.
Phẩm Nhi liền nhảy sang trái ba bước rồi rút thanh bảo kiếm Cự Khuyết ra, liền có một luồng hơi lạnh tỏa ra tức thì.
Thiếu niên họ Cao thấy Phẩm Nhi vừa rút kiếm ra khỏi bao đã thất thanh la lớn:
- Cự Khuyết Kiếm, quả thật là bảo kiếm! Thiệu Nghiệp biết phen này mình gặp phải kình địch mà thanh kiếm của mình dù không thường nhưng sao sánh bằng Cự Khuyết, sự thật lúc ấy kiếm y đang sử dụng là bảo vật của Nga Mi nhưng y thị có kiếm pháp tuyệt học của phái ấy cho nên y không hề tỏ ra hoảng sợ Phẩm Nhi chút nào.
Y vội ra tay tấn công rất nhanh, thế kiếm của y ác độc khôn tả! Phẩm Nhi thấy vậy cười nhạt một tiếng rồi múa tít Cự Khuyết Kiếm vây lấy người của Thiệu Nghiệp, mồm thì quát lớn:
- Hãy mau buông kiếm chịu trói, hay ngươi muốn chết? Thiệu Nghiệp cười như điên như khùng đáp:
- Chưa chắc! Thế rồi y giở những thế kiếm siêu việt ra, trận đấu của hai người kịch liệt không tả.
Từ khi con trai lớn bị toi mạng, Khương Huân Tổ rất cưng Thiệu Nghiệp, y chỉ sợ đứa con còn lại này bị nguy hiểm thì dòng giống nhà họ Khương sẽ bị tuyệt giống nên y cứ nơm nớp lo sợ cho Thiệu Nghiệp, y có lòng trợ giúp con nhưng khốn nỗi Lạc Dương đứng cạnh đó coi chừng nên y không thể giở trò trống gì ra được cả.
Lạc Dương mỉm cười nói:
- Ai mà chả có con, chả lẽ chỉ một mình ngươi có con hay sao? Ngươi là Bang chủ của Tam Nguyên Bang, ngươi đã giết chết không biết bao nhiêu người, chẳng lẽ những người đó không phải con cái của người khác sao? Lần trước ngươi đã bị chặt gãy một cánh tay, mà ngươi vẫn chưa hối cải, đủ thấy cha con nhà ngươi vẫn mê chém giết, như vậy ta tha thứ cho ngươi làm sao được? Huân Tổ nghe nói hổ thẹn và tức giận khôn tả, mặt lộ vẻ biến sắc và lớn tiếng quát hỏi:
- Lần trước nhất thời khinh địch nên mỗ mới bị ngươi tấn công lén, chứ phải ta sợ gì ngươi đâu? Lạc Dương liền trợn ngược đôi mắt lên nhìn thẳng vào mặt Khương Huân Tổ.
Khương Huân Tổ thấy đôi mắt của Lạc Dương quá sắc bén, hoảng sợ vô cùng, Lạc Dương từ từ tiến tới gần và nói:
- Xem như vậy, tại hạ kiếm được đối thủ thích đáng rồi! Nói xong, chàng cười nhạt một tiếng, khiến đối phương càng thêm sợ.
Khương Huân Tổ quát lớn một tiếng, múa song chưởng xông lại tấn công luôn.
Lạc Dương cười nhạt một tiếng vội giở bí quyết chữ Chấn của Di Lạc Thần Công ra chống đỡ mà chàng mới dùng năm thành công lực thôi.
Liền có một tiếng kêu bùng, chưởng lực của hai người va chạm nhau. Lạc Dương vẫn vững như Thái Sơn, còn Huân Tổ lảo đảo như sắp ngã, khí huyết trong người rạo rực và mặt biến sắc ngay.
Lạc Dương thấy mình đắc thế khi nào chịu yên, liền tấn công tới tấp khiến Huân Tổ cuống cả chân tay, mồm rú lia lịa.
Sở dĩ Lạc Dương không giở hết nội lực ra đối phó vì chàng có thâm ý riêng, vì chàng sợ giở tài ba hết ra đối địch thế nào cũng bị ngăn cản nhiều, ngờ đâu chàng làm như thế khiến Phẩm Nhi suýt toi mạng! Lúc ấy Thiệu Nghiệp đột nhiên rú lên một tiếng rất thảm khốc thì ra y đã bị Phẩm Nhi chặt đứt năm nhón tay và cả thanh đoản kiếm cũng bị rơi ra ngoài xa ba trượng nữa.
Kêu rú xong, Thiệu Nghiệp còn hộc mấy đống máu tươi và còn loạng choạng lui về phía sau bảy tám bước.
Tam Tài Cát Chủ cười nhạt nói:
- Tên này độc ác thật! Ta không thể tha thứ cho y.
Nói xong y phất tay áo một cái xông lại tấn công Phẩm Nhi luôn.
Phẩm Nhi đang định chém thêm một nhát nữa để kết liễu tính mạng của Thiệu Nghiệp, nhưng ngờ đâu chàng thấy một luồng gió mạnh lấn át tới và thấy giữa mi mắt lạnh buốt một cái, hình như đã trúng phải ám khí có chất độc lên chàng chỉ la lớn một tiếng đã ngã ngửa người ra và thanh bảo kiếm Cự Khuyết cũng rời tay mà bay đi luôn! Lạc Dương thấy vậy cả kinh vội tấn công Khương Huân Tổ một chưởng rồi nhảy xổ lại chỗ Phẩm Nhi.
Tam Tài Cát Chủ nhanh khôn tả, đã bắt được thanh kiếm Cự Khuyết vừa thấy Lạc Dương nhảy tới đã tấn công luôn.
Kiếm phong của y mạnh không tả, dù Lạc Dương có tài ba đến đâu cũng không dám chống đỡ thế kiếm đó, chàng vội giở Huyền Thiên Thất Tinh Bộ Pháp ra để tránh né thế kiếm đó.
Rồi chàng dùng thủ pháp Bát Cửu Linh Long ra tấn công lại.
Tam Tài Cát Chủ đã sớm biết Lạc Dương là một kình địch nên y giở những thế kiếm rất lợi hại ra tấn công như vũ bão khiến Lạc Dương không thể nào tìm được sơ hở của y để phản công lại.
Còn Huân Tổ bị Lạc Dương tấn công một chưởng vội tung mình nhảy lên trên cao lộn ngược một vòng, khi vừa hạ chân xuống đất đã ôm Thiệu Nghiệp lên rồi cắm đầu ù té chạy ngay.
Cha con Khương Huân Tổ đi rồi, những thủ hạ của chúng lần lượt chạy ngay chỉ còn có một mình Lâm Mông với anh em nhà họ Cao thôi.
Còn quần hùng, chánh phái bên Phẩm Nhi lo âu hoài.
Tuy Tam Tài Cát Chủ đã bị Lạc Dương cầm chân, nhưng kiếm thế của y lan rộng những mười trượng, khó mà cướp Phẩm Nhi lại để cứu chữa.
Đột nhiên thiếu niên họ Cao giở thân hình rất huyền ảo ra xông vào vòng kiếm thế cướp Phẩm Nhi ra rồi cùng thiếu nữ áo xanh song song đào tẩu luôn.
Người của Phẩm Nhi thấy vậy cả kinh, vừa quát tháo vừa đuổi theo luôn.
Lâm Mông suy nghĩ một chút rồi giậm chân một cái cũng chạy thẳng về chỗ sơn cốc tức thì.
Lúc ấy Lạc Dương thấy Phẩm Nhi bị anh em nhà họ Cao cướp đi nóng lòng sốt ruột vô cùng, vì vậy chàng sơ ý một chút, suýt tí nữa thì bị kiếm của Tam Tài Cát Chủ đâm trúng, tuy vậy vạt áo của chàng cũng bị đâm rách, chàng tức giận khôn tả, bụng bảo dạ rằng: "Hoàn cảnh bắt buộc, ta đành phải hạ độc phủ mới xong!" Trong khi nghĩ ngợi, chàng đã thay hình đổi chỗ thoát ra ngoài vòng chiến rồi giơ tay phải lên dùng thế Lục Hợp Hóa Nhất tấn công luôn.
Đây là thức thứ mười bốn của Di Lạc Thần Công oai lực mạnh vô cùng và chưởng phong như bài sơn đảo hải dồn dập tới.
Tam Tài Cát Chủ chỉ cảm thấy một nguồn sức nặng ngàn cân nhằm ngực và bụng mình tấn công tới, khiến cổ tay của y bị rung động một cái rất mạnh, thanh bảo kiếm cũng rời khỏi tay bay đi luôn.
Y hoảng sợ vô cùng, bỗng nhảy người vọt ra xa.
Chưởng lực Lục Hợp Hóa Nhất, lan rộng mười mấy trượng khiến cát bụi bay mù mịt và các cây ở quanh đó cũng bị gãy cành rụng lá rớt xuống như mưa.
Lạc Dương thấy bảo kiếm đã rơi khỏi tay đối phương liền chạy theo bắt luôn. Ngờ đâu vì mãi bắt thanh bảo kiếm mà khi quay người lại Tam Tài Cát Chủ đã biến mất rồi.
Chàng đứng ngẩn người ra.
Lúc ấy trước mặt Thần Nữ miếu thật là bi đát. Bảy tám cái xác nằm ngổn ngang, gió thổi mùi máu tanh lên khiến ai cũng muốn nôn ọe, thảm cảnh ấy khiến ai cũng không nỡ nhìn.
Lạc Dương cầm thanh bảo kiếm không bao nhất thời vô kế khả thi, chàng bỗng nghĩ đến Tích Thọ còn ẩn núp sau bụi cây, liền lên tiếng kêu gọi mãi mà không có câu trả lời, chàng ngạc nhiên vô cùng, chàng vội vào bụi cây tìm kiếm mới hay Tích Thọ đã bị người điểm trúng yếu huyệt người cứng đờ ra.
Lạc Dương vội vỗ vào trọng huyệt y một cái, y đã tỉnh và đứng dậy ngay.
Lạc Dương kinh ngạc hỏi y tại sao lại bị như thế? Tích Thọ tỏ vẻ hổ thẹn đáp:
- Kẻ ăn mày này thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi, cắp Lư Sơn Thiếu sơn chủ đi, vội ra tay ngăn cản, ngờ đâu thiếu nữ áo xanh đã nhanh tay điểm trúng yếu huyệt của kẻ ăn mày liền nên kẻ ăn mày này mới ngã ra đất như thế.
Lạc Dương cau mày một cái rồi hỏi tiếp:
- Đôi thiếu niên nam nữ ấy, tiểu điệt chỉ biết chúng họ Cao thôi, chứ không biết lai lịch của chúng ra sao, Miêu đại thúc giàu kinh nghiệm giang hồ như vậy ắt phải biết lai lịch của bọn chúng.
Tích Thọ lắc đầu cười gượng đáp:
- Ăn mày này cũng không nghĩ ra chúng là ai cả.
- Hôm nay mấy việc dồn vào một lúc khiến tại hạ không biết phải làm gì trước?
- Theo ý của kẻ ăn mày này thì thiếu hiệp nên trở về Lư Toàn Cốc, trước để thương lượng cùng Trần lão sư, với võ công trác tuyệt của thiếu hiệp cộng với trí thông minh của Trần lão sư chuyện gì mà chả xong? Lạc Dương tỏ vẻ lo âu đáp:
- Như vậy chỉ sợ Phẩm đại ca nguy hiểm đến tính mạng thôi. Hơn nữa việc của Tuyết Sơn Nhân Ma với tiểu điệt trái ngược nhau, nếu không nghĩ cách bổ cứu...
Chàng chưa nói dứt lời, Tích Thọ đã cười ha hả xen lời nói:
- Tưởng gì chứ chuyện ấy thiếu hiệp khỏi lo ngại, kẻ ăn mày này bảo đảm Phẩm thiếu hiệp không hề bị nguy hiểm chút nào, còn Tuyết Sơn Nhân Ma hẹn ước với Ô Phùng thì bảy ngày nữa mới gặp nhau mà! Còn chúng ta trở về Lư Toàn Cốc chỉ mất một ngày một đêm thôi, nên theo ý kẻ ăn mày này chuyện gì cũng vậy, hãy chờ đến lúc về Lư Toàn Cốc đã rồi tính sau.
Bất đắc dĩ Lạc Dương thở dài một tiếng rồi cùng Tích Thọ trở về Lư Toàn Cốc ngay.