***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 483 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lúc ấy là tháng bảy, gió thu chưa nổi ngụy, cây cối ở trên lưng núi vẫn còn tươi tốt chưa hề bị rụng lá. Trên đường lên núi Hoa Kỳ và Thâm Thọ các người đang phi thẳng lên trên đỉnh. Bỗng sau núi có một lão hòa thượng râu tóc bạc phơ, miệng niệm Phật hiệu mỉm cười đón Hoa Kỳ các người.

Trông thấy lão hòa thượng ấy, bọn Hoa Kỳ vội nghiêm nghị vái chào và gọi:

- Tỷ Trúc sư thúc vẫn mạnh giỏi đấy chứ? Tỷ Trúc đại sư vuốt râu và đáp:

- Lão vẫn được mạnh giỏi như thường. Phen này các người đi chắc là mệt nhọc lắm phải không? Nói xong, lão hòa thượng nhìn Hoa Kỳ một cái lại hỏi tiếp:

- Phong thanh các ngươi đã lấy được Linh Quy và Thái A song kiếm làm náo động cả võ lâm khiến Hắc, Bạch hai đạo cao thủ đều ra mặt ngăn cản và cướp bóc, người Chưởng môn không yên tâm đã phái nhiều người xuống núi để trợ giúp các người, sao các người không gặp thấy họ ư? Hoa Kỳ ngẩn người ra giây lát rồi đáp:

- Chuyến này đệ tử vì tránh bọn chúng mà đi đường tắt mà không gặp gỡ chỉ gặp có một mình Địch sư huynh thôi, nhưng Địch sư huynh lại bị thương nặng hiện đang tịnh dưỡng ở dưới hạ viện, giữa đường đệ tử các người suýt bị toi mạng.

Tỷ Trúc Đại sư ngạc nhiên vô cùng vội hỏi:

- Chẳng hay giữa đường các ngươi gặp những nhân vật nào mà lợi hại đến thế? Hiện giờ song kiếm đâu? Hoa Kỳ mặt đỏ bừng tỏ vẻ hổ thẹn bèn kể lể qua loa câu chuyện đã qua cho đại sư hay, sau cùng y còn nói, bọn y gặp phải người thả bò cạp độc, suýt tý nữa thì toi mạng.

Tỷ Trúc đại sư cả kinh hỏi tiếp:

- Ủa, tên ma đầu ấy cũng ra đời ư? Sau rồi thế nào nữa?

- May gặp Khúc tiền bối tới kịp, đệ tử các người mới thoát chết. Nhưng Khúc lão tiền bối với Ô Phùng đã đấu với nhau rất lâu rồi cùng ra khỏi ngôi chùa ấy, hai tiếng đồng hồ sau họ mới quay trở lại, nhất nhất cứu chữa cho mọi người, còn hai thanh bảo kiếm thì Khúc lão tiền bối với Ô Phùng mỗi người cầm một thanh và hình như hai người đã giảng hòa với nhau rồi.

Tỷ Trúc đại sư nghe nói mặt tỏ vẻ lo âu, liền hỏi tiếp:

- Thế thì lạ thật, tại sao hai người đang đấu với nhau lại bỏ đi như thế? Các người có biết chúng bỏ đi đâu đấy không? Hoa Kỳ đáp:

- Vì Khúc lão tiền bối nói cho Ô Phùng hay trước khi ông ta tới chùa đã điểm huyệt kiềm chế con gái cưng của Ô Phùng rồi. Sở dĩ Khúc lão tiền bối làm như thế là muốn uy hiếp Ô Phùng phải nghe theo mình. Ô Phùng hay tin ấy mặt biến sắc nhưng y nhất định đòi phải gặp mặt con gái y đã thì y mới chịu thu những con bò cạp ở trên vai của tiểu bối các người xuống, cho nên hai người mới vội vàng rời khỏi chùa đi luôn, nhưng khi hai người trở lại, tiểu bối các người không thấy con gái của Ô Phùng đi theo.

Tỷ Trúc đại sư ngẫm nghĩ giây lát rồi thở dài một tiếng nói tiếp:

- Nếu hai người ấy bắt tay nhau thì việc này phiền phức lắm, nhất là chúng mỗi người đi chiếm một thanh bảo kiếm... hà... Việc này phải thưa với người Chưởng môn ngay để ông ta định đoạt nhưng hiện giờ Thế Vân sư thúc với người chưởng môn đang tọa quan, còn hai mươi mốt ngày nữa mới đến ngày khai quan.

Hoa Kỳ ngạc nhiên hỏi:

- Sao? Người Chưởng môn cũng tọa quan ư?

- Hiện giờ võ lâm sắp đại loạn đến nơi nên người chưởng môn mới tiềm tâm tu luyện một pho tuyệt học, bằng không có cách gì ứng phó cục diện ấy...

Nói tới đó lão hòa thượng bỗng đổi giọng nói tiếp:

- Chúng ta hãy đừng nói chuyện này vội, riêng về các người bị con bò cạp độc của Ô Phùng bám qua dù đã cứu chữa rồi nhưng dư độc chưa hết đâu, lâu lâu thể nào cũng bị Ô Phùng kiềm chế thật là một tai hại suốt đời, việc này cần phải thưa rõ cho người Chưởng môn hay để ông ta nghĩ cách cứu chữa cho các người.

Hoa Kỳ các người nghe nói hoảng sợ đến mặt biến sắc, ngẩn người ra nhìn nhau giây lát, Thâm Thọ vội hỏi:

- Sư thúc, con bò cạp trời lợi hại đến như thế ư? Tại sao sư thúc lại biết Ô Phùng chưa lấy hết nọc độc của bò cạp trời ra như vậy? Tỷ Trúc đại sư nhìn mặt Thâm Thọ một hồi không nói năng gì hết, thở dài một tiếng đi vào trong rừng ngay.

Mọi người càng kinh hoảng thêm. Hoa Kỳ khẽ nói:

- Gần đây Tỷ Trúc sư thúc bất hòa với người Chưởng môn ông ta không muốn dây dưa vào việc của chúng ta, như vậy là sự bất đắc dĩ vì ông ta có nỗi khổ tâm riêng, nếu ông ta can thiệp vào lại sợ người Chưởng môn nghi cho ông ta thông địch, nên chúng ta đừng có trách ông ta làm chi! Nói tới đó y ngừng giây lát lại nói tiếp:

- Bất cứ người Chưởng môn đã khai quan hay chưa chúng ta cũng phải lên trên Kim Đỉnh vì các vị sư trưởng khác thể nào cũng có mặt ở nơi đó. Chúng ta phải thưa ngay với các vị ấy về tình hình chuyến đi này để khỏi bị mang tội.

Thâm Thọ gật đầu phụ họa. Thế là cả bọn phi thân lên trên đỉnh núi ngay.

Một lúc sau, Tỷ Trúc Đại sư lại quay ra ngoài rừng vẻ mặt nghiêm nghị rồi đi thẳng đến Thần Thủy Các, chỗ ở của Mạn Nhân sư thái.

Thần Thủy Các là một nơi phong cảnh tuyệt đẹp, Tỷ Trúc đại sư đi tới ngoài Các, đưa mắt nhìn vào bên trong thở dài một tiếng rồi lẩm bẩm tự nói:

- Nga Mi này là nơi thánh địa, mấy trăm năm nay vẫn được các giới bên ngoài kính ngưỡng, không ngờ người Chưởng môn chỉ phải tức hận nhất thời mà chuyên làm những việc đảo ngược làm cho bổn phái bị mang tiếng, nếu không sớm nghĩ cách cứu vãn Nga Mi sẽ bị sa lầy xuống chốn Vạn Kiếp chứ không sai. Mạn Nhân sư muội là người rất thận trọng lại đa mưu túc trí, ta phải vào thương lượng với sư muội xem có cách gì cứu vãn không? Nói xong đại sư liền lớn tiếng kêu gọi:

- Mạn Nhân sư muội.

Tiếng tụng kinh và tiếng gõ mõ ở bên trong bỗng ngắt hẳn rồi có tiếng người hỏi vọng ra:

- Có phải Tỷ Trúc sư huynh đấy không? Mời sư huynh cứ vào hà tất phải đa lễ như thế làm chi? Tỷ Trúc đại sư lẳng lặng đi vào trong Các, thấy Mạn Nhân sư thái đang đứng ở cạnh bàn, liền vái chào một cái rồi nói:

- Làm bận rộn sư muội, thật không nên không phải, mong sư muội lượng thứ cho.

Mạn Nhân sư muội đáp:

- Đâu dám, mời sư huynh ngồi.

Hai người ngồi xuống xong, Mạn Nhân sư thái vội hỏi:

- Trông mặt sư huynh lo âu như vậy chắc thể nào cũng có nguyên nhân gì? Đại sư thở dài một tiếng rồi đáp:

- Tai kiếp sắp giáng lâm đến núi Nga Mi này rồi, sư muội lại đang tâm mà ngồi yên hay sao?

- Dù trời sụp cũng vậy đã có người Chưởng môn đảm đang thì việc gì đến tiểu muội nào?

- Đó là sư muội tức bực mà nói như thế thôi, chẳng lẽ chúng ta lại khoanh tay đứng yên mà nhìn phái Nga Mi này bị trầm luân hay sao? Như vậy khi chúng ta trở về Tây Phương Cực Lạc còn mặt mũi nào trông thấy người Chưởng môn của đời trước với ân sư nữa? Vả lại sư muội nhẫn tâm chịu để cho công việc cứu giúp chúng sinh của Tạ thiếu hiệp tan rã hay sao? Mạn Nhân sư thái nghe nói mặt tỏ ra hớn hở vội hỏi lại:

- Sư huynh đã gặp Tạ thiếu hiệp đấy à? Tỷ Trúc đại sư lắc đầu đáp:

- Tuy ngu huynh chưa gặp Tạ đại hiệp nhưng có cao túc của ông ta cũng đủ dẹp mối tai họa này rồi.

- Sư huynh nói cao túc của Tạ đại hiệp có phải là Lạc Dương mà chúng ta đã gặp ở trên núi Võ Đang không?

- Xem như vậy chắc Tạ đại hiệp thế nào cũng có thể xếp đặt trước rồi sai Lạc Dương theo kế mà thi hành, bây giờ mọi việc đã rõ dần, thời cơ không cho phép chúng ta trì hoãn nữa, vậy chúng ta phải sớm nghĩ cách giúp y mới được.

- Sao sư huynh lại biết mọi việc đã rõ dần?

- Vừa rồi ngu huynh gặp bọn Hoa Kỳ các người vừa về tới...

Nói tới đó đại sư kể lại chuyện của Hoa Kỳ cho sư thái hay.

Mạn Nhân sư thái ngẫm nghĩ giây lát rồi nói tiếp:

- Nếu Hoàn Vũ Nhị Tuyệt bắt tay nhau, mối họa của võ lâm càng trầm trọng thêm. Như vậy việc này khác hẳn việc làm sao mà...

Tỷ Trúc đại sư xua tay không để cho sư thái nói nốt và đỡ lời:

- Sư muội chớ nên như thế, sư muội cứ thử nghĩ xem những sự gặp gỡ của Hoa Kỳ thì sẽ nhận thấy bên trong có nhiều điểm đáng nghi lắm.

- Xin sư huynh đừng nên nói xa xôi như thế nữa, mong cho tiểu muội biết rõ nguyên nhân ngay.

- Việc này họ làm rất khéo léo, quả thật không để lộ một chút hằn tích nào cả, bất cứ ai cũng không dám ngờ vực, nếu ngu huynh nghe xong Hoa Kỳ kể chuyện mà không lẳng lặng suy nghĩ lại cũng khó mà biết rõ chân tướng... Tuy Hách Liên Yến Hầu chịu làm phó Lương Khấu Cư Sĩ, nhưng võ công của y không kém Lương Khấu, đồ đệ của y cũng tài ba lắm.

Hoa Kỳ đem người đến tầm thù, hai bên đấu với nhau đều có bị thương và chết chóc nhưng Thái A với Linh Quy kiếm bỗng buột tay bay lên trên mái nhà đi mất. Lập tức có người nhảy lên đuổi theo để bắt lại và phát hiện song kiếm đã mất tích.

Mạn Nhân sư thái vừa cười vừa đỡ lời:

- Vừa rồi sư huynh chả nói Hoa Kỳ lấy trộm được song kiếm của bọn trộm cắp Hạ Ngũ Môn rồi là gì? Chắc hai tên Hạ Ngũ Môn ấy tới đó để ăn trộm vừa gặp song kiếm bay lên, chúng thừa cơ lấy và đào tẩu ngay chứ gì?

- Hai tên trộm ấy ở trước bấy nhiêu cao thủ mà đào tẩu mất chắc tài ba của chúng phải cao minh lắm mới được! Nhưng chúng lại bị mê hồn hương của Khấu Nguyên làm cho mê man rồi Hoa Kỳ nhảy vào lấy được, như vậy chả mâu thuẫn là gì.

- Chả lẽ hai tên trộm cắp ấy cố ý mắc hỡm của bọn Hoa Kỳ ư? Như vậy đôi bảo kiếm đó không phải là Linh Quy và Thái A Kiếm thật mà lại là kiếm giả phải không?

- Đúng thế! Không những hai tên đó định tâm làm cho bọn Hoa Kỳ mắc hỡm mà ngu huynh còn đoán hai tên đó thể nào cũng là Lạc Dương với một người bọn của y giả dạng.

- Sư huynh đoán không sai, thế còn gì nữa?

- Hơn nữa ông già mặt có sẹo mà Hoa Kỳ gặp gỡ võ công rất trác tuyệt, ngu huynh chắc người đó thế nào cũng là Lạc Dương giả dạng, năm xưa Truy Hồn Phán Tạ Văn chế rất nhiều mặt nạ da người, để lại cho Tạ thiếu hiệp. Chắc mặt nạ của Lạc Dương dùng đây là của Tạ thiếu hiệp tặng cho cũng nên.

- Lạc Dương nhờ có những mặt nạ đó hành động mới thuận tiện. Y còn nói với Hoa Kỳ là y là bạn cũ của Kim Đỉnh Thượng Nhân, bên trong chắc thế nào cũng có thâm ý gì, nếu sự ước đoán của ngu huynh không sai, trong một ngày gần đây Lạc Dương thế nào cũng tới Nga Mi này.

Nói tới đó Tỷ Trúc Đại sư ngừng giây lát rồi nói tiếp:

- Sau cùng Khúc Tỉnh Bình đã chế ngự được con gái cưng của Ô Phùng để uy hiếp. Ô Phùng mới miễn cưỡng nhận lời Tỉnh Bình mà thu lại các con bò cạp ở trên vai các người, nhưng Ô Phùng bảo phải gặp mặt con gái cưng của y đã rồi mới chịu chữa cho mọi người.

Nhưng lần thứ hai, người quay trở lại chùa Hoa Kỳ không thấy con gái của Ô Phùng đi theo mà Ô Phùng lại được chia một thanh bảo kiếm. Tất cả những nghi vấn đó thật là khó hiểu, phải chờ Lạc Dương tới đây chúng ta hỏi lại y mới biết rõ được.

- Việc ấy có liên can gì đến Lạc Dương đâu mà sư huynh bảo chờ y tới hỏi sẽ biết ngay?

- Ngu huynh đoán chắc Lạc Dương thế nào cũng ẩn thân ở tại đó.

- Sư huynh nói cũng có lý...

- Người Chưởng môn của chúng ta đang cần dùng hai thanh bảo kiếm ấy để cùng Thế Vân sư thúc nghiên cứu Thiên Độn Nhị Thập Tứ Kiếm, vì thế thứ mười sáu phải có hai thanh bảo kiếm ấy mới phát uy được hết uy lực của pho kiếm, không ngờ Khúc Tỉnh Bình lại cướp đi, đủ thấy y có dã tâm như thế nào? Ngu huynh với sư muội lại ở giữa khiêu khích thì may ra mới làm cho người Chưởng môn cảnh tỉnh được phần nào.

- Sư huynh thông minh thật, tiểu muội còn kém sư huynh xa, nhưng sư huynh vấn kế tiểu muội thì có khác gì hỏi đường người mù không? Nói tới đó sư thái bỗng nghiêm nét mặt lại nói tiếp:

- Người Chưởng môn của chúng ta đã bị sa lầy rất sâu không sao rút chân ra khỏi được đầm lầy ấy đâu. Chúng ta có khuyên ngăn cũng vô ích thôi, bây giờ chúng ta chỉ có cách làm thế nào để cho phái Nga Mi của chúng ta khỏi bị tan rã, đấy mới là việc mà chúng ta cần phải làm.

Đang lúc ấy có tiếng gió động và có người cười nhạt rồi lên tiếng nói vọng vào bên trong như sau:

- Hai người mật mưu tạo phản như vậy phải chịu tội gì mới xứng đáng? Mạn Nhân sư thái biến sắc mặt, Tỷ Trúc đại sư vẫn ngồi yên như thường vừa cười vừa hỏi:

- Có phải Bạch Tượng sư huynh...

Đại sư chưa nói dứt thì Bạch Tượng đại sư thủng thẳng bước vào, nhìn mặt Mạn Nhân sư thái nói:

- Rừng có mạch vách có tai, các người cũng sơ ý thật.

Mạn Nhân sư thái cười nhạt đáp:

- Dù Kim Đỉnh sư huynh có nghe thấy thì đã làm gì nổi tiểu muội nào? Bạch Tượng Đại sư mỉm cười nói tiếp:

- Ngu huynh nói bông đấy thôi, sư muội đừng có trách cứ? Vừa rồi ngu huynh ở trong Tiếp Dẫn Điện nghe bọn Hoa Kỳ các người tường trình cho nhị sư huynh Hoàng Minh hay, ngu huynh cũng biết Khúc Tỉnh Bình là người rất có dã tâm rồi.

Mạn Nhân sư thái dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng rồi nói tiếp:

- Hộ Pháp Tứ trưởng lão chỉ có nhị sư huynh là người không biết đại nghĩa thông đồng với nhị sư huynh thôi...

Tỷ Trúc Đại sư vội xen lời nói:

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện, hiện giờ bổn phái tuy bề ngoài ai nấy vẫn hòa nhã với nhau, nhưng bên trong thì lục đục, mỗi người một ý kiến riêng, không ai chịu hợp tác với ai cả, bây giờ tin tức đã đồn đi khắp nơi bảo bổn phái đã cướp được hai thanh bảo kiếm ấy, ngu huynh chắc một ngày gần đây không những cao thủ của phái Lư Sơn thế nào cũng tới xâm phạm mà cả quần hùng hay yêu tà của thiên hạ thế nào cũng tới đây phá quấy, đất Nga Mi này sẽ trở nên chốn thị phi, chúng ta phải mau mau nghĩ cách lưỡng toàn để làm thế nào tránh khỏi tai bay vạ gió ấy.

Hai lão tăng một lão ni bàn cách đối phó ở trong Thần Thủy Các...

Núi Nga Mi là một đại danh sơn của Trung Hoa, cảnh sắc đẹp tuyệt, nhất là những ngọn núi cao thấp khác nhau, mỗi một ngọn có một cảnh riêng và khí hậu cũng khác nhau nốt.

Tháng sáu mùa hè trên những đỉnh núi của dãy núi Nga Mi đều giá lạnh y như mùa đông vậy. Sau hai tuần, Tỷ Trúc đại sư, Bạch Tượng và Mạn Nhân bàn kế hoạch. Ngày hôm đó mặt trời sắp lặn, ngoài chùa Vạn Niên bỗng có một cái bóng người đi nhanh như điện chớp, tiến thẳng vào trong rừng rậm, người đó là một thiếu niên thư sinh, mặt rất tuấn tú tay cầm một chiếc quạt nan đen, chàng đi ngoài chùa Vạn Niên đưa mắt nhìn bốn xung quanh một lượt mới đi nhanh vào trong chùa.

Lúc ấy Tỷ Trúc đại sư đang ngồi ở trong văn phòng bỗng thấy cửa sổ tự động mở rồi một người nhanh nhẹn nhảy vào. Lão hòa thượng ngạc nhiên vô cùng, ngẩng đầu lên nhìn mới hay người đó là một thiếu niên anh tuấn vội hỏi:

- Thí chủ giá lâm chùa có việc gì thế? Lạc Dương cúi mình vái chào đáp:

- Tiểu bối là Lạc Dương đây, tới đây muốn thỉnh giáo lão tiền bối một điều này.

Tỷ Trúc Đại sư thấy thiếu niên đó là Lạc Dương mừng rỡ vô cùng, kêu ồ một tiếng liền đứng dậy hỏi:

- Lão tăng đoán chắc thí chủ thế nào cũng tới, chẳng hay suốt dọc đường có gặp ai không?

- Tiểu bối hành tung rất bí ẩn, chắc không bị ai trông thấy đâu nhưng tại sao lão bối lại đoán biết tiểu bối thế nào cũng tới đây?

- Lão tăng căn cứ vụ song kiếm giả thấy bên trong có rất nhiều xảo kế nên mới đoán chắc chỉ có thí chủ mới có thể nghĩ ra được xảo kế như vậy thôi. Những kế đó phải tiến hành dần mới có công hiệu, bằng không sẽ công cốc chứ không sai, vì vậy lão tăng mới biết thí chủ thế nào cũng tới.

- Lão tiền bối sáng suốt thật, tiểu bối rất lấy làm khâm phục.

Tuy vậy Lạc Dương cũng kinh hãi thầm. Tỷ Trúc đại sư mỉm cười nói tiếp:

- Thí chủ đừng sợ, nếu lão tăng không tĩnh tâm nghiên cứu những sự tao ngộ của Hoa Kỳ thì không sao biết được những mưu kế ấy. Mưu kế này xếp đặt rất khéo léo khiến Hoa Kỳ các người đều bị sa vào trong lưới mà không hay. Bây giờ dù chúng có biết rõ đi chăng nữa cũng đã muộn rồi.

Nói tới đó, đại sư chỉ tay vào cái phòng kép mà nói tiếp:

- Thí chủ hãy vào trong phòng kép này mà nghỉ ngơi, để lão tăng đi báo cho Bạch Tượng sư huynh cùng Mạn Nhân sư muội hay để hai người lại đây bàn kế với chúng ta.

Lạc Dương cám ơn rồi lẻn vào trong phòng kép tức thì.

Đại sư đang định ra khỏi tĩnh thất thì bỗng thấy một chú tiểu hoảng hốt chạy vào thưa rằng:

- Thưa sư phụ, vừa rồi Tiếp Dẫn Điện cho hay, mấy ngày nay có rất nhiều nhân vật khả nghi xuất hiện ở dưới Thiên Phật Đỉnh, xin sư phụ lưu ý...

Đại sư không đợi chờ cho chú tiểu nói xong liền trầm giọng đáp:

- Ta biết rồi.

Chú tiểu lại nói tiếp:

- Hiện giờ ở trong Pháp Thân Điện có ba người áo đen rất thần bí hành tung khả nghi lắm.

Tỷ Trúc đại sư ngẩn người ra giây lát rồi vội đi sang Pháp Thân Điện ngay.

Ba người mặc áo dài đen mặt mũi âm trầm, đứng ở dưới gốc cây cổ thụ tại trước điện vừa thấy đại sư đi tới liền quay mặt lại nhìn. Đại sư lại hỏi:

- Ba vị thí chủ giáng lâm có việc gì thế? Người vừa gầy vừa cao đứng ở giữa lạnh lùng đáp:

- Ta nói thật cho Hòa thượng biết cũng không sao, chúng ta tới đây là vì hai thanh bảo kiếm Linh Quy với Thái A.

Đại sư hoảng sợ đáp:

- Lão tăng có lấy được song kiếm ấy đâu mà ba vị thí chủ...

Người đứng giữa cười nhạt nói tiếp:

- Ta biết hòa thượng không lấy được hai thanh kiếm ấy, nhưng ta chỉ phiền hòa thượng đưa chúng ta lên yết kiến quý Chưởng môn thôi.

- Ba vị thí chủ là người của môn phái nào?

- Lư Sơn.

- Lão tăng là người đi tu, xưa nay không nói dối ai bao giờ. Chính Thập Phương Diêm La Khúc Tỉnh Bình đã lấy được thanh kiếm ấy chứ không phải là bổn phái.

Lúc ấy ngoài chùa đột nhiên có mười mấy người cả tăng lẫn tục lần lượt đi tới.

Trong số đó có một ông già ăn mặc thường phục quát lớn:

- Cuồng đồ dám lên tận bổn sơn sinh sự? Y vừa nói xong đã rút song quải cắm ở trên vai xuống múa tới nhắm người đứng giữa tấn công luôn, mồm thì quát bảo tiếp:

- Lão phu là Bình Kiếm Hào, không bao giờ để cho ai lên tận cửa sinh sự như vậy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.