Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ba tiếng đồng hồ sau, người ta nhìn qua cửa sổ thấy Lạc Dương ở trong phòng đang lau mồ hôi rồi chàng thở dài một tiếng mới đi ra ngoài phòng.

Mọi người đứng chờ ở đại sảnh, bỗng thấy Lạc Dương người ướt như tắm, vẻ mặt uể oải bước ra, ai nấy đều ngơ ngác nhìn chàng để chờ chàng báo tin cho biết.

Lạc Dương đưa mắt nhìn vợ chồng Hàm Thanh mà nói:

- Lệnh ái đã thoát hiểm, chỉ trong chốc lát nữa sẽ tỉnh táo liền nhưng phải nằm trên giường tĩnh dưỡng hai ba ngày và uống sâm tẩm bổ mới được.

Nói tới đó, chàng đưa mắt nhìn mọi người một cái, rồi nói tiếp:

- Tại hạ vì dùng sức quá nhiều, cần phải điều tức, xin quý vị thứ lỗi cho.

Quần hùng đồng thanh đáp:

- Mời thiếu hiệp cứ tự nhiên.

Lạc Dương vái chào mọi người một cái, liền quay người ra ngoài phòng, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng chân người, chàng liền quay đầu lại nhìn. Thì ra Tố Lan chạy theo ra.

Tố Lan chăm chú nhìn vào thanh trường kiếm chàng đeo sau lưng rồi hỏi:

- Dương đệ thanh kiếm kia có phải Cự Khuyết không? Lạc Dương giật mình đánh thót một cái, rồi nói:

- Mắt của chị Lan sành thật.

Tố Lan cười tủm tỉm gật đầu nói:

- Vừa rồi tôi nghe Miêu lão sư nói, mới biết rõ tình hình của hiền đệ như thế, Trần đại hiệp hiện đang ở trong mật thất nghĩ kế đấy.

Lạc Dương thở dài một tiếng, rồi đáp:

- Chỉ nhầm một nước mà cả bàn hỏng, mưu kế của Tỉnh Bình quả thật thâm độc, nếu ở Thần Nữ miếu không gặp các bộ hạ của y thì cũng bị y lừa dối.

Tố Lan cười vẻ duyên dáng nói tiếp:

- Hiền đệ nói thế cũng không đúng, phải biết lão tặc nham hiểm thật. Tuy vậy phải đề phòng hiền đệ phản y chớ, hiền đệ thử đứng vào địa vị y, xem hiền đệ có hành động như thế không?

- Chị nói rất đúng, nhưng chị có biết lai lịch của đôi thiếu niên nam nữ ấy như thế nào không?

- Tôi cũng không biết, theo sự ước đoán của Trần đại hiệp, thì thế nào anh em họ Cao cũng đến chỗ Tuyết Sơn Nhân Ma ước hẹn với Ô Phùng, nếu hai người không có mưu đồ, thì thế nào cũng có bí ẩn riêng... hà, Ngọc Trân cô nương bị bệnh gì thế? Lạc Dương gượng cười đáp:

- Tiểu đệ cũng không biết rõ hết được, việc này chỉ có Cốc cô nương mới biết rõ thôi. Vì mạch cô ta rất lạ lùng, chắc cô ta giấu cha mẹ luyện một môn chưởng pháp gì đó, nhưng vì muốn thành công cho chóng mà đi lầm đường nên mới bị chứng bệnh kỳ lạ như thế. Và tiểu đệ còn biết môn chưởng pháp ấy, trái ngược hẳn với võ công chính tông nàng thường học, vì thế hai môn nội công xung khắc nhau, mới đột nhiên bị bệnh kỳ lạ như vậy. Rồi Cốc lão tiền bối không hay biết gì hết cứ việc xoa bóp cho nàng nên bệnh của nàng càng ngày càng nặng thêm là thế.

Hai người vừa chuyện trò vừa đi, không bao lâu đã ra tới phòng ngủ của Tố Lan, Lạc Dương liền vào ngồi điều hơi vận thức một lát rồi mới ra gặp nàng.

Chàng thật là sung sướng không kém vua chúa ngày xưa.

Lúc canh ba, Bách Thành đã vội tới thăm chàng, Tố Lan thân hành xuống bếp làm mấy món thật ngon, để chàng với Trần lão sư ăn nhậu một đêm.

Lạc Dương kể hết chuyện của mình cho Bách Thành nghe sau đó bàn tán phương pháp phá tan Đại Lượng cùng Nga Mi.

Chuyện trò tới lúc tan tảng sáng, Bách Thành mới đứng dậy nói:

- Lần này tuy vì bệnh của cô Ngọc Trân mà mời thiếu hiệp về nhưng thật sự việc quan trọng nhất là mời thiếu hiệp về để thương lượng đại kế. Mấy tháng nay Trần mỗ đã xếp đặt đâu vào đấy chỉ cần thiếu hiệp bằng lòng là mỗ thi hành ngay nhưng còn mấy việc phải giải quyết ngay.

Lạc Dương ngạc nhiên hỏi:

- Việc gì thế đại hiệp? Bách Thành đáp:

- Trần mỗ nhận thấy căn bệnh của Cốc cô nương đáng ngờ lắm.

- Tại hạ cũng có hoài nghi như lão sư vậy.

- Lại còn phải dò biết lai lịch của anh em nhà họ Cao để còn cứu Phẩm thiếu hiệp, nếu đôi anh em ấy là bạn thì may mắn biết bao, nếu là địch thì sợ chúng còn khó đối phó hơn phái Đại Lượng và Nga Mi nhiều. Lần này thiếu hiệp đi Bá Kiều nên rủ cả Chu Luân thiếu hiệp đi cùng, rồi một trong bóng tối, một người ra mặt như vậy mới thành, ngoài ra Trần mỗ còn phái người giúp đỡ ngấm ngầm.

- Tại hạ xin tuân lệnh.

Bách Thành cáo từ đi ra, Lạc Dương tiễn một quãng thật xa mới quay lại.

Lạc Dương thủng thẳng đi về ngắm cảnh trong sơn cốc, trong lòng khoan khoái hết sức, bỗng phía sau có tiếng người lớn tiếng kêu gọi:

- Lạc thiếu hiệp! Lạc Dương ngẩn người ra quay đầu nhìn lại thì thấy Hàm Thanh đã dẫn Ngọc Trân theo, Ngọc Trân tuy gầy nhưng vẫn còn đẹp, nàng nhìn chàng cười vẻ rất tình tứ.

Lạc Dương rùng mình một cái, vội hỏi:

- Lão tiền bối với cô nương định kiếm tại hạ phải không? Hàm Thanh gật đầu, kẽ ho hai tiếng nhìn Ngọc Trân đáp:

- Lão đem tiểu nữ tới đây cảm ơn thiếu hiệp, còn lão hỏi nó tại sao mắc bệnh thì nó không chịu nói và nó bảo phải thưa với thiếu hiệp cho nên... hà, lão đối với con bé này vì quá nuông chiều, nên từ bé đến giờ nó cứ hay bướng bỉnh như thế.

Lạc Dương ngạc nhiên thầm không biết tại sao, Ngọc Trân chỉ muốn cho mình biết thôi, nhưng vẫn vâng lời:

- Lão tiền bối quá lời đấy thôi...

Chàng bỗng thấy Ngọc Trân đưa mắt ra hiệu cho mình liền, ngắt lời không nói nữa.

Ngọc Trân nói với cha rằng:

- Cha hãy đi về trước, con đã biết nói với Lạc thiếu hiệp rồi.

Hàm Thanh vuốt râu rồi mỉm cười đáp:

- Thôi được, xin chào thiếu hiệp nhé.

Nói xong, ông ta quay người đi luôn.

Ngọc Trân chờ cha đi khỏi, liền lườm Lạc Dương một cái, rồi mới cười duyên dáng nói rằng:

- Sở dĩ tiểu muội bị bệnh, là vì ngẫu nhiên nhặt được một cuốn sách Cửu Thiên Ma Kinh ở trong núi Cửu Nghi. Tiểu muội thấy kinh văn ở trong đó rất khó hiểu, riêng có một môn Câu Hồn Nhiếp Phách Đại Pháp là có thể luyện được.

Lạc Dương ngạc nhiên hỏi lại:

- Những môn tuyệt học ấy, tốt hơn là nên đừng tập nhưng tại sao cô nương nói cho tại hạ biết?

- Tiểu muội muốn cầu thiếu hiệp giúp cho một tay để luyện tập, nếu việc này nói cho cha mẹ tiểu muội thì thế nào cuốn sách này cũng bị đốt.

- Việc này quả thật tại hạ không sao giúp được cô nương.

- Chỉ có thiếu hiệp mới giúp được tiểu muội.

Nói xong, nàng lấy cuốn bí kíp Cửu Thiên Ma Kinh ra và nói tiếp:

- Tiểu muội nghe cha nói, thiếu hiệp là người thông minh cho nên mới nhờ thiếu hiệp đem cuốn sách này về xem, tối nay đến truyền thụ cho tiểu muội nhé.

Nói xong, nàng nhét luôn cuốn sách vào tay Lạc Dương và nói:

- Nếu thiếu hiệp đánh lừa muội thì đừng trách tiểu muội sẽ làm những trò bất chính, gây nên những chuyện rắc rối lôi thôi cho mà xem.

Nói xong, nàng đã đi nhanh như bay biến mất.

Lạc Dương ngẩn người ra tay vẫn cầm cuốn Cửu Thiên Ma Kinh đã rách và mất khá nhiều. Chàng vẫn biết tính của thiếu nữ hỉ nộ bất thường. Cũng như chuyện của ân sư với Nghệ Uyển Lan, chàng nghĩ tới đó rùng mình một cái, rồi vội kiếm chỗ vắng vẻ, giở từng tờ Câu Hồn Nhiếp Phách Ma Pháp ra xem.

Cho mãi đến chiều tối, Lạc Dương mới về. Tố Lan bỗng thấy mất tích Lạc Dương, cùng các nàng sốt ruột vô cùng, đi tìm mãi vẫn không thấy, bây giờ chàng đã về, nàng liền hỏi chàng đi đâu? Lạc Dương đáp:

- Tiểu đệ núp ở một chỗ vắng vẻ để nghĩ cách đối phó, sau tiểu đệ nghĩ mãi một mình không gánh nổi công việc nặng như thế, cho nên tiểu đệ muốn đem tinh hoa của Ca Diệp Kiếm Phổ của lão tiền bối Hàm Thanh truyền thụ cho, để truyền lại cho chị Lan, như vậy sau này, chị mới có thể ứng phó với chuyện nguy nan.

- Hiền đệ nói thật hay nói dối thế? Lạc Dương phải thề nặng, Tố Lan mới tin.

Chàng ở lại Lư Toàn Cốc ba ngày liền, truyền thụ Di Lạc Thần Công cho bọn Tố Lan, rồi cùng Chu Luân lên đường đi luôn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.