Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày hôm sau, Lạc Dương với Phụng Anh lên đường.

Hai người đi nhanh như bay, lúc chiều tối đã tới thị trấn Thanh Thủy, biên giới của hai tỉnh Tứ Xuyên và Quý Châu. Lúc ấy mặt trời vừa lặn, các nóc nhà đều có khói bốc lên, cảnh sắc trông đẹp như tranh, hai người vào trọ trong một tiểu khách sạn, phổ kỵ cầm đèn đưa hai người vào trong một căn phòng sạch sẽ, cơm nước xong, vì suốt ngày đi đường mệt nhọc nên hai người liền tắt đèn đi ngủ.

Lạc Dương còn mơ màng bỗng nghe thấy phòng bên có tiếng chân người rộn rịp và tiếng người ồn ào, chàng nghe thấy một giọng khàn khàn nói:

- Ngày mai, giờ này chúng ta đã tới núi Vân Vụ rồi.

Người thứ hai liền đỡ lời:

- Không biết Sơn chủ có tới đúng giờ không? Huyền Vy là một người có thủ đoạn rất ác độc, chưa chắc mụ ta đã chịu nghe lời một cách dễ dàng như thế đâu! Lạc Dương ngạc nhiên vô cùng vì nghe giọng nói của hai người đó rất quen thuộc, chàng ngỡ những người đó là tay chân của phái Đại Lượng nên bụng bảo dạ rằng:

- Chẳng lẽ Tỉnh Bình định đến gây sự với Huyền Vy chăng? Chàng lại nghe thấy người có giọng khàn khàn nói tiếp:

- Sơn chủ xưa nay hành sự vẫn huyền bí lắm, có ai biết được ông ta làm việc gì, nhưng tôi chắc lần này thế nào Sơn chủ cũng tiên lễ hậu binh, thế nào cùng lên mời Hân Huyền Vy ra giúp sức, nếu y cự tuyệt thì lúc ấy mới ra tay giết mụ ta.

Lạc Dương cả kinh, chàng bỗng thấy một bàn tay mềm mại của Phụng Anh đẩy vào người mình một cái và khẽ nói:

- Đại ca nghe thấy chưa? Lạc Dương vừa cười vừa rỉ tai nàng đáp:

- Nghe thấy rồi! Phụng Anh lại nói tiếp:

- Chúng ta lại phải trở về Miêu Lãnh một cái, chả lẽ chúng ta biết rõ chuyện mà không báo cho bà ta hay hay sao? Nhỡ bà ta bị chúng ám hại có phải là chúng ta ân hận suốt đời không? Lạc Dương không trả lời, một lát sau mới đáp:

- Trời đã lấy mất hồn phách của Khúc Tỉnh Bình cho nên y vẫn cứ hung ác hoài mà không thay đổi chút nào, nếu ngu huynh không giết chết y thì có lẽ võ lâm không bao giờ được yên tĩnh, ngu huynh đã nghĩ ra được một cách đối phó y rồi, dù không giết được y nhưng ít nhất cũng tiêu diệt được bộ hạ của y khiến thế lực của y yếu ớt hẳn không sao hành hung được nữa.

Nói xong chàng liền dậy luôn, Phụng Anh cũng dậy theo. Lạc Dương vội đi tới trước cửa ở phòng bên, giơ tay lên phất một cái đèn trong phòng tắt ngay tối đen như mực, các tay cao thủ của phái Đại Lượng biết ngay ngoài phòng có người, vội nhảy ra xem là ai, người đi trước chân chưa đụng xuống đất đã kêu hự một tiếng và ngã lăn ra chết tốt.

Các người khác lần lượt nhảy ra theo thấy người trước bị đánh lén chết như vậy đều cả kinh đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không trông thấy hình bóng một người nào hết, chỉ cảm thấy bên ngoài có một tiềm lực vô hình và êm dịu lấn át tới mà thôi.

Những môn hạ của phái Đại Lượng đều là những cao thủ nội ngoại công đều cao cường hết, chúng biết thế nào cũng có điều gì đó khác lạ nên vội vận khí bảo vệ thân thể, nhưng luồng khí vô hình đó càng lấn át tới càng mạnh, chúng cảm thấy như một khoảng núi đè lên trước ngực vậy, khiến khí huyết rạo rực và rất khó thở, chúng đã hết hi vọng thoát thân, nếu vừa rồi chúng kịp thời đào tẩu thì may ra còn được sống sót.

Thì ra Lạc Dương đã giở hai thế Âm Dịch Dương Sinh và Lục Hợp Hóa Nhất, lợi hại nhất trong Di Lạc Thần Công. Bọn thủ hạ của Đại Lượng không đề phòng chút nào thì làm sao mà chống cự nổi hai thế Giáng Long Phục ấy? Một tên trong bọn lớn tiếng nói:

- Chúng ta mau liền tay phản công đi! Bằng không thì không kịp đâu! Lúc ấy bọn môn hạ của Đại Lượng mới tỉnh ngộ, mười mấy tên cùng đứng tụ ở một bên nên giơ chưởng lên chống đỡ, hợp sức mười mấy người lại đẻ phản công kình lực nặng như khoảng núi đè xuống kia.

Đang lúc ấy bỗng có một tiếng cười nhạt, bọn thủ hạ của Đại Lượng cảm thấy có một ám khí rất nhỏ bắn trúng người, tên nào tên nấy đau đến mặt biến sắc rồi đâm đầu ù té chạy toán loạn, chỉ thoáng cái mất dạng ngay.

Lạc Dương định đuổi theo nhưng Phụng Anh đã rỉ tai ngăn cản và nói rằng:

- Chúng đã bị trúng phải thấu cốt độc trâm của thiếp rồi, không chết cũng thành phế vật, đại ca không cần đuổi theo, chúng ta quay trở lại Miêu Lãnh báo cho Hân lão tiền bối để đề phòng là được rồi.

Nói xong nàng kéo Lạc Dương về phòng. Lạc Dương lắc đầu nói tiếp:

- Chúng ta phải mau dọn sang khách sạn khác, bằng không nếu chúng chưa chết thế nào cũng quay trở lại, chỉ sợ sáng mai đi Miêu Lãnh không kịp thôi.

Phụng Anh trợn trừng mắt lên hờn giận đáp:

- Đại ca quá coi thường Hân lão tiền bối, năm xưa cái tên Miêu Lãnh Song Tiên oai trấn Bắc Hoang, khuynh đảo bốn bề chỉ thua lệnh sư có một chút thôi, chưa chắc Khúc Tỉnh Bình đã thành công được! Lạc Dương vừa cười vừa đỡ lời:

- Vẫn biết thế nhưng, nếu chúng cứ ra tay thẳng thắn mà tấn công thì còn biết cách tránh né chứ đằng này chúng ra tay tấn công lén thì biết đâu mà đỡ được.

Nói xong, chàng liền dắt tay Phụng Anh nhảy qua bờ tường đi luôn.

Kiếm mãi chàng mới kiếm thấy một đệ tử của Cái Bang, chàng dặn bảo cặn kẽ để y theo lời mình mà thi hành kế hoạch.

Không bao lâu thì trời đã sáng tỏ, Lạc Dương và Phụng Anh lại quay trở lại Vân Vụ Sơn, hai người cỡi hai con ngựa chạy nhanh như bay, không bao lâu đã trông thấy núi Vân Vụ rồi.

Hai người lại thúc ngựa cho chạy thật nhanh hơn nữa, lúc ấy ngựa của hai người đi sâu vào khu núi Vân Vụ mấy chục trượng. Vì cỏ lau mọc cao tận đùi người nên hai con ngựa không sao chạy nhanh được như trước, bắt buộc hai người phải bỏ ngựa mà đi bộ.

Đột nhiên trong rừng rậm có tiếng cười nhạt vọng ra, tiếp theo đó có mười mấy người xông ra bao vây lấy hai vợ chồng Lạc Dương, chàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy có một mình Trà Độn là chàng biết thôi, còn những người khác chàng đều lạ hết, người nào người ấy thái dương huyệt đều gồ lên rất cao, đủ thấy công lực của họ cao siêu khôn tả và không kém gì Trà Độn.

Chàng kinh hãi thầm và bụng bảo dạ rằng: "Xem như vậy lão quỷ đã tới rồi! Y phái nhiều cao thủ đến như vậy chắc y phải làm cho được mới thôi, như vậy Hân lão tiền bối nguy hiểm lắm".

Nghĩ tới đó chàng đưa mắt nhìn Phụng Anh một cái rồi ra vẻ oán hận vô cùng.

Trà Độn trầm giọng hỏi:

- Hai người tới đây làm chi? Lạc Dương cười nhạt đáp:

- Người có phải là môn hạ của tiện tì họ Hân của Miêu Lãnh không? Thiếu gia tới đây là muốn đòi lại một món nợ máu.

Chàng với Phụng Anh đều đeo mặt nạ da người, mặt mày trông rất lạnh lùng vô cùng, nên không ai nhận ra được hai người cả.

Trà Độn ngẩn người ra giây lát rồi nói:

- Tiếc thay các người đã tới chậm một bước, Hân tiên tử có việc phải đi Nam Hải một phen, nửa năm sau mới về Miêu Lãnh được.

Lạc Dương tỏ vẻ thất vọng, nhìn Phụng Anh và nói:

- Có lẽ mụ ta đã hay tin mà cao chạy xa bay rồi! Nói xong, chàng cười nhạt một tiếng, nhìn Trà Độn mà nói tiếp:

- Chả lẽ chúng ta vào tới kho tàng rồi mà lại chịu trở về tay không hay sao? Kiếm ngươi cũng như kiếm mụ ta thôi! Trà Độn ngẩn người ra đáp:

- Sao người lại bảo như thế? Lão phu với các người có thù oán gì đâu? Lạc Dương cười nhạt nói tiếp:

- Thầy độc ác như vậy thì trò cũng ác độc không kém gì, bây giờ ta phải giết ngươi đi mới nguôi cơn giận phần nào.

Bây giờ Trà Độn mới biết đối phương tưởng lầm mình là bộ hạ của Huyền Vy, nếu không giải thích cho đối phương biết thì cục diện này càng khó xử thêm, nhưng giải thích như thế chả hóa ra là mình tỏ ra lép vế hơn hai thiếu niên này hay sao, cho nên y cười nhạt mấy tiếng rồi đáp:

- Hai người chưa xứng đối địch với chúng ta!

- Người không tin thì cứ thử xem? Một ông già áo xanh ở phía sau Trà Độn bỗng nhảy ra quát lớn:

- Nói nhiều lời thừa với chúng làm chi? Quét dọn chúng để chúng ta còn sớm lên đường chứ! Nói xong, y giơ song chưởng lên đẩy mạnh một cái liền có luồng gió lạnh buốt xương dồn dập tới.

Phụng Anh thấy vậy cười nhạt một tiếng xông vào trong luồng gió mạnh lạnh buốt ấy, giơ hai tay lên múa một vòng, liền có ánh sáng vàng lóe mắt, thì ra hai tay nàng cầm ngược thanh Kim Kiếm dài chừng hai thước đang nhằm mặt ông già áo xanh tấn công tới.

Thế kiếm của nàng tầm thường nhưng sự thật biến hóa rất thần diệu, nếu không đối địch với nàng thì không sao biết được.

Ông già áo xanh thấy Phụng Anh dám xông vào luồng kình phong của mình như vậy mà không sợ hãi chút nào, y đã rùng mình kinh hãi rồi, tiếp theo đó y lại thấy những con kim xà làm lóe mắt khiến y không sao tránh né được, y càng hoảng sợ thêm.

Tiếp theo đó mọi người chỉ thấy y kêu rú một tiếng thảm khốc rồi ngã ngửa ngay.

Phụng Anh lại trở về chỗ cũ đứng yên, mặt lạnh như băng làm như chưa hề ra tay vậy.

Mọi người thấy mặt ông già áo xanh đã bị kiếm thế rạch thành hình chữ Mễ sâu ngập xương, máu chảy đầy mặt, nơi yết hầu còn bị đâm thủng một lỗ, máu tươi cứ ở vết thương đó chảy ra như suối.

Quần tà thấy vậy cả kinh mặt biến sắc.

Trà Độn tức giận khôn tả, râu tóc dựng ngược liền quát lớn:

- Các vị lão sư đừng có nhân từ nữa, mau hợp sức diệt trừ hai tên tiểu bối ác độc này đi! Quần tà ra tay nhanh thật, kẻ ra chưởng người sử dụng ám khí độc đáo, đều nhằm vào vợ chồng Lạc Dương tấn công tới, oai thế thật kinh người.

Lạc Dương với Phụng Anh đưa mắt nhìn nhau cười một tiếng rồi cùng ra tay phản ứng luôn.

Phụng Anh múa thanh Kim Kiếm như một làn sóng nhắm tứ phía tấn công luôn.

Còn ám khí của quần tà mau như mưa, nhắm Lạc Dương ném tới, ngờ đâu khi tới gần người chàng đều bị rớt xuống đất hết, chàng giơ một ngón tay lên vận tiềm lực nhắm Trà Độn tấn công luôn.

Trà Độn chỉ cảm thấy chưởng lực của mình đẩy ra đều bị phản lại tan một cách vô hình, y hoảng sợ vô cùng vội lui về phía sau.

Lạc Dương cười nhạt một tiếng, giơ năm ngón tay trái lên, chộp luôn cổ tay phải của y.

Trà Độn chỉ cảm thấy khí huyết rạo rực, người tê tái dần, mồ hôi lạnh toát ra như mưa.

Phụng Anh vừa múa kiếm tấn công chưa đầy hai hiệp đã đả thương luôn ba người, nhưng quần tà vẫn cứ tiếp tục tấn công hoài chứ không chịu rút lui.

Đột nhiên trên trời bỗng có một cái bóng đen phi xuống và có một luồng tiềm lực mạnh khôn tả đẩy Phụng Anh lui về phía sau mấy bước.

Bóng đen ấy vừa đứng yên, Lạc Dương đã nhận ra là ai rồi liền kinh hãi kêu la:

- Thập Phương Diêm La Khúc Tỉnh Bình! Tỉnh Bình không hỏi Lạc Dương và Phụng Anh vội, lại hỏi bộ hạ của mình trước, một ông già áo đen liền kể lại đầu đuôi câu chuyện cho y hay.

Tỉnh Bình nghe xong liền dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng, trợn mắt lên nhìn Lạc Dương hồi lâu rồi đột nhiên tiến lên một bước, mồm thì quát lớn.

- Buông ra! Y vừa nói vừa giơ chưởng lên phất mạnh một cái.

Lạc Dương cười nhạt đáp:

- Chưa chắc đã dễ dàng như thế! Tay của chàng vẫn giơ lên bảo vệ trước ngực không chịu buông xuống và còn sử dụng bí quyết chữ Ất của Di Lạc Thần Công ra đẩy cho Tỉnh Bình lui về sau một bước, râu tóc bay phấp phới.

Thân hình của Lạc Dương lảo đảo hoài, chàng phải đi chéo sang bên hai bước mới đứng được nên chàng cũng phải kinh hoảng thầm.

Sức lực của hai người quả thật mạnh khôn tả, mười mấy cây thân to bằng miệng bát cũng bị dư kình của hai người đẩy mất mười mấy cây.

Tỉnh Bình cả kinh bụng bảo dạ rằng: "Tiểu tử này là người của môn phái nào thế? Võ học của y siêu tuyệt lạ thường, nếu không nhân lúc này diệt trừ y đi, sau này thế nào cũng bị tai họa lớn".

Lạc Dương cũng ngấm ngầm nghĩ thầm: "Lão quỷ này võ công quả thật trác tuyệt và âm mưa quỷ kế của y lại càng đáng sợ hơn, không hiểu lão quỷ vừa tới Miêu Lãnh hay là Hân lão tiền bối đã bị y hạ độc thủ rồi?" Chàng lo âu cho số mạng của Hân Huyền Vy vô cùng.

Lúc ấy Tỉnh Bình oai phong lẫm lẫm lớn tiếng quát hỏi:

- Hai người tới Miêu Lãnh này làm chi?

- Tầm thù! Chàng chỉ vỏn vẹn trả lời có hai chữ rất gọn.

Tỉnh Bình lại lớn tiếng quát hỏi tiếp:

- Thù hằn gì?

- Chẳng lẽ chúng ta tới đây phá khuấy chơi hay sao, Hân Huyền Vy thấy mặt chúng ta sẽ biết chúng ta liền, chẳng hay người là ai? Một tên tay chân của y thị mà cũng còn làm bộ làm tịch đến như thế thật là vô sỉ đến khôn tả.

Tỉnh Bình sầm nét mặt lại giận dữ quát hỏi tiếp:

- Người có biết lão sư là ai không? Lạc Dương mỉm cười đáp:

- Bất cứ người là ai, ta chỉ biết người là tay chân của Hân Huyền Vy thôi! Nói xong, chàng đưa mắt ra hiệu cho Phụng Anh bảo nàng lên trên đỉnh núi thăm dò xem Hân Huyền Vy có được bình yên hay không? Phụng Anh hiểu ý liền tung mình nhảy vượt qua đầu quần tà nhanh như một ngôi sao sa đi luôn.

Tỉnh Bình thấy vậy mặt biến sắc quát bảo tiếp:

- Mụ kia, đi đâu thế? Nói xong y vội quay đầu đuổi theo luôn.

Lạc Dương cũng gạt Trà Độn sang bên đuổi theo Tỉnh Bình liền.

Tĩnh Bình bỗng thấy trên đầu có một luồng gió lạnh quét qua kinh hãi thầm và nghĩ rằng: "Khinh công và thân pháp của tiểu bối này lại còn nhanh hơn lão phu." Y vừa nghĩ tới đó đã thấy hai mắt hoa hẳn lên và thấy Lạc Dương đứng ngăn cản lối đi rồi.

Y bỗng nghe thấy trên đỉnh núi có tiếng rú thật dài theo gió đưa tới.

Tỉnh Bình mừng rỡ vô cùng vội giơ song chưởng lên đẩy mạnh vào người Lạc Dương.

Đồng thời người y nhảy chéo sang bên tức thì.

Lạc Dương cảm thấy một luồng gió mạnh như bài sơn đảo hải lấn át tới, liền giơ song chưởng lên chống đỡ, thì nghe tiếng kêu bùng một tiếng thật lớn, cát bụi bay mù mịt, đến khi chàng nhìn kỹ mới hay Tỉnh Bình đã nhảy vào trong rừng rậm đi mất dạng rồi.

Chàng giật mình kinh hãi vội giở khinh công tột bậc chạy thẳng về phía đỉnh núi, chàng đã giở hết tốc lực khinh công ra đi nhanh như một mũi tên để mong tới chỗ Hân Huyền Vy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.