Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 445 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Lúc ấy ánh sáng trăng vừa chiếu vào bốn chữ Thiên Long Thiền Tự trên tấm bảng trước chùa, trông nét bút của bốn chữ ấy rất cổ kính và rất hùng vĩ. Đôi câu đối ở hai bên cửa chùa đã bị tróc sơn nên không trông thấy rõ chữ. Trong đại điện không có một ngọn đèn nào cả nên tối đen như mực.

Giữa đại điện có bảy cao thủ thượng thặng của võ lâm đang ngồi yên không nói nửa lời. Bảy người đó là Hách Liên Yến Hầu Sơn chủ của phái Lư Sơn, Thúc Tôn Minh, Công Dương Xuân, Cao Thiên Đức, Lưỡng Nghi Kiếm Khách Từ Đông Bình, Ải Phương Sóc Kinh Phương và Phẩm Nhi. Bọn người bỗng thấy một cái bóng đen ở bên ngoài lướt vào và thưa rằng:

- Thưa Sơn chủ, bọn người Khúc Tỉnh Bình đã vào tới rồi.

Hách Liên Yến Hầu trợn ngược đôi mắt sáng quắc lên và nói:

- Khúc Tỉnh Bình không dám đường đột vào chùa Thiên Long đâu, thế nào cũng ở trong thung lũng quan sát.

Nói xong, y giơ tay lên phất một cái và bảo người nọ rằng:

- Đi do thám thêm xem sao.

Người nọ vội đi ngay.

Hách Liên Yến Hầu vội nói tiếp:

- Lão phu đoán không sai, những kẻ đa mưu lắm kế thế nào cũng đa nghi và tự phụ lắm, chúng không chịu lép vế đâu thế nào cũng ở trong sơn cốc bày trận đợi chờ. Chúng ta cứ không ra đánh, chờ đợi lâu thế nào y cũng chịu nhịn không nổi mà dấn thân vào trong liền.

Ải Phương Sóc Kinh Phương cười ha ha đỡ lời:

- Nếu đúng như lời ước đoán của Sơn chủ thì tối nay có thể nói là kỳ phùng địch thủ.

Hách Liên Yến Hầu hỏi:

- Kinh lão sư không tin lời của lão phu hay sao? Kinh Phương với giọng khôi hài đáp:

- Nửa nghi nửa tin.

Hách Liên Yến Hầu chỉ dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng thôi, chứ không thèm hỏi thăm nữa.

Ngoài điện lại có bóng người thấp thoáng, Triệu Tinh vội vàng lướt vào thưa rằng:

- Thiên Thủ Thần Sơn Vu Phục đang tiến lên chùa Thiên Long đấy.

Hách Liên Yến Hầu đáp:

- Để mặc y tiến vào trong chùa, đừng ai làm cho y kinh hoảng bỏ chạy hết.

Triệu Tinh vâng lời lui ra ngoài điện.

Hãy nói Vu Phục vâng lệnh Tỉnh Bình tiến lên chùa Thiên Long dò xét. Y rất cẩn thận, vừa đi vừa để ý hai bên, hễ thấy gió thổi ngọn cỏ rung động mạnh y cũng dừng chân lại dò xét, thấy không có điều gì khả nghi y mới tiến lên.

Khi bước chân vào trong chùa, bề ngoài y làm ra vẻ rất trấn tĩnh nhưng sự thật trong ngực y đập rất mạnh. Y đứng ở cạnh bờ tường do dự giây lát, rồi đột nhiên nhảy lên trên cao bốn năm trượng, lộn một vòng rồi mới phi thân vào trong chùa.

Y đưa mắt nhìn thấy ngôi chùa rộng lớn như vậy mà chỉ thấy cây cối um tùm, điện vũ trùng điệp thôi chứ không thấy một ngọn đèn lửa nào hết.

Y nhìn một hồi không thấy điều gì khả nghi hết, bụng bảo dạ rằng: "Không vào hang hổ thì làm sao bắt được hổ con, dù có nguy hiểm, với võ công trác tuyệt của ta làm sao mà không thoát thân được." Nghĩ đoạn, y hăng hái vô cùng lớn bước đi vào trong Đại Hùng bảo điện. Y chưa bước vào trong cửa điện đã nghe thấy phía sau có tiếng cười khì. Chưa kịp quay đầu lại thì đã thấy một luồng kình lực mềm mại trên đầu đè xuống. Y cảm thấy như bị nghìn cân nặng đè xuống, hai mắt tối tăm, chỉ rú lên nửa tiếng, tâm mạch đã bị đứt hết mà chết tốt ngã lăn ra tại chỗ liền.

Hách Liên Yến Hầu ở trong bóng tối chạy ra chộp lấy xác của Vu Phục vứt vào một xó, rồi lại quay lại chỗ ngồi.

Một lát sau Triệu Tinh chạy vào thưa rằng:

- Khúc Tỉnh Bình đang lấy đá bày trận ở giữa Độc Long Cốc.

Hách Liên Yến Hầu cười ha hả và đưa mắt nhìn Kinh Phương và hỏi:

- Đấy, lão phu đoán có sai không? Kinh Phương vuốt râu cười và đáp:

- Kinh mỗ xin chịu thua.

Hách Liên Yến Hầu lại hỏi tiếp:

- Cứ nhận thua như thế là xong hay sao? Kinh Phương trợn mắt lên đáp:

- Hách Liên sơn chủ lại định bắt Kinh mỗ thua cuộc hay sao? Lúc trước có nói rõ sự được thua đâu nên mỗ không chịu nhận sự được thua đó.

Hách Liên Yến Hầu cười ha hả lại thấy Triệu Tinh chạy vào, bỗng Hách Liên Yến Hầu thở dài một tiếng, tựa như uất ức lắm mà không sao bày tỏ cho ai hay được vậy. Kinh Phương mỉm cười hỏi:

- Có phải Sơn chủ lại nghĩ đến con gái cưng đấy không? Hắc Liên Yến Hầu rầu rĩ đáp:

- Mỗ đang mưu đồ để độc bá võ lâm, không may con gái cưng lại mất tích khiến mỗ nản chí vô cùng. Người ta sống ở trên đời lâu lắm trăm năm là cùng nhưng chỉ trong nháy mắt là hết đời ngay. Đến khi nằm xuống dưới đất thử nghĩ anh hùng năm xưa có còn không? Cho nên lão phu mới chán nản. Ha! Khi lão phu nghe tin con gái mất tích liền xuống núi tìm kiếm, sau thuộc hạ Thân Phùng Xuân có sai người về bẩm báo khuyên lão phu đừng xuống núi mà trúng phải mưu kế của người khác, rồi đối phương sẽ bắt con gái của lão mà buộc lão vào tròng.

Kinh Phương lại xen lời hỏi:

- Thế bây giờ Sơn chủ đã điều tra ra người nào bắt cóc lệnh ái chưa? Hách Liên Yến Hầu trầm giọng đáp:

- Khỏi cần phải hỏi ai cũng biết đó là Khúc Tỉnh Bình ra tay rồi. Nghe nói y còn bắt cả con gái cưng của Ô Phùng làm con tin nữa nên Ô Phùng mới nối giáo cho giặc.

Kinh Phương lại tiếp:

- Trận đấu đêm nay chẳng lẽ Sơn chủ không sợ Tỉnh Bình đem sự sống chết của lệnh ái ra uy hiếp hay sao? Hách Liên Yến Hầu cười nhạt đáp:

- Nơi đây cách Đại Lượng hàng nghìn dặm, đường sá xa xôi như vậy dù có đem con gái cưng của lão ra uy hiếp cũng không làm gì được mà.

Triệu Tinh lại vội vàng vào thưa rằng:

- Thân Phùng Xuân lão sư đã tới.

Hắc Liên Yến Hầu hớn hở vội đứng dậy lớn tiếng hỏi lại:

- Y đã tới đấy à? Thân Phùng Xuân đã ở bên ngoài chạy vào cúi mình vái chào:

- Sơn chủ vẫn được mạnh giỏi? Thuộc hạ Thân Phùng Xuân tham kiến Sơn chủ.

Hắc Liên Yến Hầu đáp:

- Lão sư cứ ngồi xuống nói chuyện.

Ông ta đưa mắt ngắm nhìn Phùng Xuân chỉ thấy y gầy hơn trước nhiều và trông rất phong trần nhưng tinh thần lại trông rất sảng khoái, liền hỏi tiếp:

- Hiện giờ Lan nhi ở đâu?

- Hôm qua Lan cô nương đã được Lạc Dương thiếu hiệp cứu ra khỏi Đại Lượng rồi.

- Hiện giờ Lan nhi ở đâu? Lão muốn gặp nó lắm.

- Lan cô nương trúng phải thuốc độc Tiêu Hồn Tán của lão tặc, người rất yếu ớt như đã bị đau nặng vậy. Cũng may Lạc thiếu hiệp tinh thông y thuật đã giải được hết thuốc độc ở trong các yếu huyệt cho Lan cô nương rồi. Bây giờ còn phải điều dưỡng nhưng cũng phải tốn một thời gian khá lâu mới lại sức, vì thế nên không thể tới đây để gặp Sơn chủ được. Tốt hơn hết là Sơn chủ bắt Khúc Tỉnh Bình đem thuốc về cho cô ta uống thì dư độc trong người cố ta mới tiêu tan hết được và như thế mới chóng lại sức được.

Hắc Liên Yến Hầu tỏ vẻ lo âu và hỏi tiếp:

- Cái tên Lạc Dương lão nghe nói đã lâu chẳng hay lai lịch của y như thế nào? Tất nhiên Phẩm Nhi biết rõ hết tình hình bên trong nhưng sợ mình không cẩn thận nhất thời tiết lộ hết sự bí mật thì sẽ hỏng hết kế lớn của Lạc Dương, cho nên chàng cứ làm thing mà đứng nghe thôi.

Đông Bình vuốt râu vừa cười vừa xen lời nói:

- Lai lịch của Lạc thiếu hiệp Từ mỗ có hơi biết một chút. Lạc thiếu hiệp là môn hạ duy nhất của Quái Thủ Thư Sinh Tạ Vân Nhạc mà năm xưa đã danh trấn võ lâm.

Ải Phương Sóc giật mình kinh hãi lớn tiếng hỏi:

- Chính là y đấy à? Tạ đại hiệp y học rất tinh thông không kém gì Hoa Đà, Biển Thước năm xưa, như vậy y học của Lạc Dương tất phải tinh thông hơn người. Hà, đã lâu lão không gặp thằng nhỏ đó rồi.

Phùng Xuân móc túi lấy ra một lá thư đưa cho Hách Liên Yến Hầu và nói tiếp:

- Thư này là thư Lan cô nương đích bút viết đấy.

Hách Liên Yến Hầu liền rút lá thư ra, quả nhiên chính là bút tích của Tố Lan, trong lòng mừng rỡ, liền đọc đi đọc lại hai lượt, cảm động vô cùng ứa nước mắt ra, bẽn lẽn gượng cười và nói:

- Con bé này bảo lão phu xé xác Tỉnh Bình ra làm muôn mảnh, bằng không thì nó không sao nguôi cơn giận được. Lão chỉ có một mình nó thôi, lão không thể nào không nuông chiều nó được, phen này lão nhất định phải làm cho nó hài lòng mới nghe.

Đông Bình lại lên tiếng:

- Cha từ con hiếu, tình thiên luận này không gì hơn được.

Hách Liên Yến Hầu lại hỏi Phùng Xuân tiếp:

- Hiện giờ Quan lão đệ ở đâu? Phùng Xuân đáp:

- Hiện giờ đang ở cùng với Lạc thiếu hiệp trông nom Lan cô nương, khi lên đường y có nhờ thuộc hạ hỏi thăm sơn chủ. Ông ta nói từ khi Lan cô nương bị bắt, ông ta đi suốt ngày đêm đi khắp nơi dò la tin tức của Lan cô nương nên đã bỏ hết việc làm của mình, vì vậy không còn mặt mũi về gặp Sơn chủ nữa.

Hách Liên Yến Hầu thở dài và nói:

- Y hà tất phải nghĩ vớ vẩn như thế.

Đột nhiên Thúc Tôn Minh, Công Dương Xuân hai người đứng phắt dậy, rồi Công Dương Xuân lên tiếng nói:

- Cứ ngồi đợi chờ mãi như thế này không phải là diệu sách, Sơn chủ hãy để cho anh em chúng tôi vào trong Độc Long Cốc xem sao.

Hách Liên Yến Hầu ngẩn người ra nghĩ ngợi giây lát rồi gật đầu đáp:

- Thôi được, hai vị cứ đi đi nhưng phải hết lòng cẩn thận, lão phu sẽ dẫn người tiếp ứng sau.

Công Dương Xuân nói tiếp:

- Điều này khỏi cần.

Nói xong, y với Thúc Tôn Minh song song đi luôn.

Cao Thiên Đức cũng đứng dậy nói:

- Xin Sơn chủ cho phép tại hạ đi lược trận cho hai người.

Không đợi chờ Hách Liên Yến Hầu trả lời, y đã vội đuổi theo hai người kia nhưng Thúc Tôn Minh và Công Dương Xuân đã đi mất dạng rồi.

Lúc ấy mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, Thiên Đức cảm khái vô cùng, y từ khi rời khỏi Văn Võ lăng rồi trải qua một ngày đêm suy nghĩ, rất hối hận mình đã cố chấp để đến nỗi hai anh em quyết liệt, nhỡ em mình vì thế mà mệnh hệ hệ nào thì mình còn mặt mũi nào gặp cha mẹ dưới âm ty nữa? Y cảm thấy nhân phẩm Lạc Dương rất khá, được một người em rể như thế thì còn gì bằng nữa mà ta lại phá tan cuộc nhân duyên mỹ mãn ấy? Thật là ta có lỗi vô cùng! Vì thế y lúc nào cũng bị lương tâm khiển trách tựa như mình đã lầm một việc lầm lỗi rất lớn vậy.

Vừa rồi y ở trong điện nghe nói Lạc Dương yêu Tố Lan lòng đau như cắt, y cho nếu không phải tại mình cố chấp thì Phụng Anh đâu đến nỗi yêu Lạc Dương như thế? Y không biết rõ nội dung như thế nào chỉ cảm thấy mình ngồi ở trong điện không yên nên vừa nghe thấy Công Dương Xuân với Thúc Tôn Minh hai người đi Độc Long cốc y liền mượn cớ ra ngoài luôn.

Thiên Đức đuổi theo Công Dương Xuân với Thúc Tôn Minh, hai người ngẩng mặt lên nhìn trời xanh nghĩ đến việc trước đều cảm khái vô cùng, thở dài một tiếng.

Đột nhiên sau một cổ thụ có tiếng cười khẽ rất êm tai vọng ra rồi tiếp theo lại có một cái bóng người mảnh khảnh hiện ra. Thiên Đức ngẩn người ra định thần nhìn kỹ mới hay đó là người em gái mình đang mỉm cười, đứng tựa cây bách và hai mắt cứ nhìn thẳng vào mặt mình. Y đang định lên tiếng kêu gọi thì Phụng Anh đã xua tay bảo y đừng nói, y vội chạy lại khẽ gọi:

- Phụng muội.

Phụng Anh khẽ đáp:

- Huynh với muội ra ngoài chùa nói chuyện đi.

Nói xong, nàng kéo tay Cao Thiên Đức nhảy qua bờ tường đi ra ngoài chùa tiến thẳng vào trong bụi rậm rồi ngừng chân lại. Thiên Đức khẽ hỏi:

- Trong chùa mai phục kín đáo như thiên la địa võng, tại sao Phụng muội lại có thể ra vào như chốn không người như vậy? Phụng Anh tủm tỉm đáp:

- Điều ấy lát nữa đại sẽ biết rõ liền, tiểu muội đến đây thưa với đại ca hay là tiểu muội hiện giờ đã có nơi nương tựa rồi.

Thiên Đức nghe nói kinh ngạc vô cùng vội hỏi:

- Muội tế là ai? Sao muội lại không dẫn đệ ấy đến gặp huynh? Phụng Anh mặt đỏ bừng đáp:

- Chỉ sợ huynh không muốn gặp y thôi.

Thiên Đức giả bộ tức giận nói tiếp:

- Muội nói thế là nghĩa lý gì? Muội có trượng phu huynh mừng còn chưa hết, có lý nào huynh lại giận dỗi như thế! Y đoán chắc là Lạc Dương nên mới nói như thế. Phụng Anh liền nói tiếp:

- Có thật không? Lát nữa huynh muội gặp nhau nói với nhau chưa được nửa lời lại đánh nhau cho mà xem.

Thiên Đức vừa cười vừa nói tiếp:

- Phụng muội cứ yên tâm, khi nào huynh lại lỗ mãng như thế! Dù muội phu có ra tay đánh huynh, nể mặt Phụng muội huynh cũng không ra tay trả đũa.

Phụng Anh nhìn Thiên Đức một cái rồi nói tiếp:

- Chỉ mong huynh đừng có việc làm không đi đôi với lời nói thôi. Thôi được, chúng ta đi, để muội giới thiệu trượng phu của muội với huynh.

Hai người vừa ra khỏi rừng thông, Thiên Đức đã trông thấy một thiếu niên đang khoanh tay đứng hướng lưng về hướng mình, ngẩng đầu lên ngắm trăng. Phụng Anh nũng nịu gọi:

- Dương đại ca.

Thiếu niên nọ từ từ từ quay người lại thì chính là Lạc Dương, Thiên Đức trông thấy chàng liền kinh hãi đến ngẩn người ra và hỏi Phụng Anh rằng:

- Thế là nghĩa lý gì? Phụng Anh hờn giận đáp:

- Muội đã biết huynh nghĩ gì rồi. Cổ nhân cũng có tam thê tứ thiếp, tại sao người bây giờ lại không được như thế? Thiên Đức khi ấy mới tỉnh ngộ vội tiến lên chào Lạc Dương và nói:

- Xin thứ lỗi cho ngu huynh vì ngu huynh cô độc từ nhỏ, nên ít được hấp thụ nền gia giáo, vì thế mới có tính hay cố chấp như thế. Trước kia, huynh có điều gì thất lễ với muội trượng, mong muội trượng thứ lỗi cho.

Lạc Dương vội đáp lễ và trả lời:

- Không dám, tiểu đệ cũng có lỗi với Cao huynh rất nhiều. Bây giờ chúng ta đã là người nhà với nhau cả, vậy xin đừng nhắc nhở đến chuyện trước kia nữa.

Nói xong, chàng ngừng lại giây lát lại nói tiếp:

- Tối hôm nay, trận đại chiến ở Độc Long Cốc Tỉnh Bình còn chưa đến ngày tận số đâu, thế nào y cũng tẩu thoát được nhưng tinh anh của y đã tán loạn hết.

Thiên Đức ngạc nhiên hỏi:

- Sao muội trượng lại dám cả quyết Tỉnh Bình lại tẩu thoát được? Lạc Dương thở dài và trả lời:

- Nhưng ngày tận số của lão tặc cũng không xa đâu. Phải chờ võ lâm quần hùng tới vây đánh Đại Lượng, tiểu đệ đến chậm một chút nhưng vừa rồi đệ đã do thám tình thế của Độc Long Cốc rồi, tuy Tỉnh Bình bày trận ở đó để đợi chờ nhưng có lẽ riêng y đã trốn về Đại Lượng rồi cũng chưa chừng.

Thiên Đức nghe nói ngẩn người ra nhưng có vẻ không tin. Lạc Dương thấy sắc mặt của y liền hiểu biết ngay vội mỉm cười nói tiếp:

- Nếu Cao huynh không tin lời của tiểu đệ, chờ lát nữa vào trong cốc sẽ biết rõ sự thế ngay.

Thiên Đức đỡ lời:

- Được, chúng ta vào trong sơn cốc ngay đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.