Ánh sáng mặt trời vừa bốc, nhưng sương mù của dòng sông vẫn dày đặc che lấp cảnh sắc bốn bên, người vào trong đó chỉ thấy cảnh vật trước mặt chừng hai thước thôi.
Trong đám sương mù ở trên bờ cù lao bỗng có tiếng cười rất hào phóng của Bằng Cách nổi lên, tiếp theo đó lão hiệp lên tiếng nói:
- Trần đại hiệp thật là tài ba và đã tính ra sáng nay trời có sương mù như thế này.
Bách Thành ở đâu tới đã vội đỡ lời:
- Tại hạ có tài ba gì đâu, đó chỉ là nhờ ở nơi sách dạy bói toán đấy thôi, tối hôm qua tại hạ xem thiên văn biết thể nào cũng có sương mù trong bảy ngày và những tầng mây trên trời rất dày, ánh sáng mặt trời khó lọt qua được cho nên sương mù này đến chiều tối mới có thể tan ra, tình hình này chỉ ở quanh đây bốn mươi dặm mới có ánh nắng, bọn giặc Tam Nguyên Bang không tới thì thôi, nếu có tới tôi chắc không một tên nào có thể thoát chết được.
Nói tới đó lão hiệp hơi ngưng giây lát, mới nói tiếp:
- Nhưng người tính không bằng trời tính, việc trong thiên hạ, có nhiều khi kết quả không tưởng tượng được. Có khi mình chỉ sơ suất một chút mà để bọn chúng chạy thoát hết cũng chưa chừng.
Băng Cách đáp:
- Đại hiệp nói đúng, "Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên", chúng ta chỉ biết việc làm của chúng ta không trái với lương tâm được rồi, lão đã sai gọi bọn Thân Phùng Xuân hai mươi tám người tới giúp, nếu chúng đi nhanh, chỉ trong một canh giờ nữa là chúng đến rồi.
- Hành binh bố trận tuy huyền ảo khôn lường, nhưng có lúc trăm cái kim cũng có một cái hở. Nơi đây chính là một sơ hở lớn, đối phương có rất nhiều tài trí, ba ngày sau chúng thế nào cũng tấn công vào nơi đây, nhưng chúng ta cứ tận hết tài ba ra mà chịu đựng được bảy ngày, như vậy đối phương sẽ bị chết chóc và bị thương già nửa, hơn nữa Lạc thiếu hiệp sẽ học thành võ công tuyệt kỹ rồi, thì dù đối phương có mạnh đến đâu cũng bị hạ hết.
Chỗ cách hai người đứng chừng ba dặm trong sương mù có bóng người lố nhố như ẩn như hiện, đột nhiên có hai tiếng kêu rất thảm khốc nổi lên, một đôi phỉ đồ đã song song nhảy ra lăn hai vòng, rồi chết tốt.
Bọn giặc nghe tiếng kêu ấy cả kinh, đều chạy lại xem hai cái xác nằm chết trên mặt đất, chúng thấy hai cái xác ấy nhỏ dần, một lát sau biến mất chỉ còn lại hai đống nước thôi.
Tên nào tên nấy đều hoảng sợ đến biến sắc mặt, vội nhảy lùi về phía sau.
Trong đám sương mù bỗng có một tiếng rú thật lảnh lót vọng tới. Một lát sau mọi người đã thấy một đại hán to lớn vạm vỡ, tay cầm một thanh đao quát lớn:
- Khương bang chủ truyền lệnh bảo các bạn hãy đừng mạo hiểm, chờ Thiếu bang chủ với mấy vị cao nhân tới bàn cách tấn công sau vậy.
Một người trong bọn giặc lên tiếng hỏi:
- Lý trại chủ, Khương bang chủ, không bắt tiện tỳ họ Hách có được không? Tên đại hán mỉm cười đáp:
- Triệu lão sư, bề ngoài thì Khương bang chủ muốn bắt tiện tỳ họ Hách, nhưng sự thật mục đích của ông ta là Quảng Thành nhị báu, nên cầm cự được thêm ngày nào là chỉ sợ tiện tỳ đó mở hộp báu ra xem, học hỏi được võ công bên trong, nếu để tiện tỳ ấy cướp được nhị báu thì chúng ta chết không có chỗ mà chôn đấy! Nói xong, y cúi mình vái chào một cái quay mình đi mất.
Có người thở dài một tiếng, và xen lời nói:
- Mấy ngày hôm nay chúng ta đã bị thương và chết hai ba chục người rồi mà chưa hề thấy một tên địch nào, cứ thế này mãi thì thật là lo ngại vô cùng.
Đột nhiên có tiếng cười đinh tai vọng tới. Tiếng cười đó vừa dứt thì người đó lớn tiếng nói:
- Chỉ tại các ngươi mù quáng đấy thôi, chớ chúng ta chả đây là gì.
Giọng nói đó nổi lên một cách quá đột ngột làm cho bọn giặc hoảng sợ hết sức, đồng thời chúng cũng chạy toán loạn nữa, hai cái xác vừa chết mà biến thành hai đống nước làm cho chúng sợ đến mất hết hồn vía rồi...
Bọn giặc chạy tán loạn, nhưng chỉ chạy được hơn trăm trượng xa thôi thì mười mấy tay cao thủ của phái Nga Mi và Tam Nguyên Bang đã phi thân tới.
Bọn người đó trông thấy các tay phỉ đồ chạy tán loạn như vậy vội hỏi nguyên nhân tại sao, thì một tên phỉ đồ đã lạnh lùng đáp:
- Khương bang chủ cẩn thận quá, tại hạ Mong Thiên Kỳ không tin con tiện tỳ họ Hách lợi hại như vậy, chúng chỉ biết lén lút ám hại thôi, chớ có tài ba gì đâu, thế mà cũng gọi là hành vi anh hùng hay sao? Y vừa nói xong, thì phía đằng xa đã có tiếng cười nhạt, và có lời nói vọng tới:
- Bàn Đà Nhất Quái ngươi chỉ xưng hùng xưng bá một xó tường thôi nơi đây không đáng nói chuyện đâu, dù có ngoài sáng đấu với nhau, ngươi cũng không ăn thua gì đâu.
Mong Thiên Kỳ nghe thấy tiếng nói đó tức giận vô cùng, nhìn theo về hướng có tiếng nói quát hỏi:
- Ngài là ai sao không dám hiện thân gặp gỡ thế? Lúc ấy sương mù đã mỏng hơn trước, có thể trông xa được bốn trượng, chỉ thấy trong sương mù có bóng người thấp thoáng. Trong nháy mắt đó có chín người vừa gầy vừa cao đứng sát cánh, người nào người ấy tay cầm trường kiếm sáng quắc.
Một người trong bọn, hai mắt sâu hoắm, mắt lóng lánh trông rất kinh hoảng trầm giọng quát hỏi:
- Mong Thiên Kỳ nối giáo cho giặc, sau này khi thú dữ hết, chủ nhân sẽ đến ăn thịt chó săn, chẳng lẽ ngươi không biết điều đó hay sao? Thiên Kỳ giận dữ đang định hỏi lai lịch người đó, thì người đó nói tiếp:
- Tại hạ chỉ là võ lâm mạt học, dù có nói tên họ ra chắc ngươi cũng chẳng biết đâu, chi bằng chúng ta cứ đấu thử với nhau một phen lại còn hơn.
Nói tới đó, y múa kiếm, một vòng ánh sáng kiếm đã làm lóe mắt mọi người, đủ thấy kiếm thuật người đó cao siêu như thế nào.
Thiên Kỳ cười như điên như khùng rồi hỏi lại:
- Quảng Thành nhị báu là vật kỳ báu võ lâm, thiên hạ ai lại chả thèm thuồng chứ có riêng gì Mong Thiên Kỳ này đâu, các bạn cứ ẩn núp một chỗ chống cự lại, như vậy không khác gì trứng chọi với đá, rồi các người thể nào cũng tan vỡ hết, các người biết điều thì nộp mạng đi.
Y vừa dứt lời đã múa đôi phán quan bút xông lại tấn công ba yếu huyệt của đối phương ngay, thế công của y vừa nhanh vừa lợi hại vô cùng.
Đại hán gầy gò mặc áo bào đen, chỉ khẽ nhún chân một cái đã nhảy lên trên cao hai trượng, mũi chân của y nhắm cổ tay phải của Thiên Kỳ đá luôn, tiếp theo đó y còn múa kiếm đâm vào cổ họng của đối thủ nữa.
Thiên Kỳ đã nhanh người đó thân pháp lại thần kỳ hơn.
Lúc ấy Thiên Kỳ thấy đối phương ra tay vừa nhanh vừa đúng, chỉ trong nháy mắt bóng kiếm và bóng chân đã nhanh nhẹn tấn công tới một lúc, nên y hoảng sợ đến toát mồ hôi lạnh ra. Y vội ngồi xổm xuống xoay người múa hai cây bút nhắm Tương Môn huyệt của đối thủ điểm luôn.
Thế đó của Thiên Kỳ là trong cái bại thủ thắng, vừa nhanh lại vừa diệu tuyệt. Thoạt tiên bọn giặc thấy Thiên Kỳ bị nguy hiểm như vậy, đều toát mồ hôi lạnh lo âu hộ y, nhưng sau chúng thấy Thiên Kỳ không những thoát hiểm mà còn phản công lại, liền vỗ tay khen ngợi.
Ngờ đâu thân hình của đối phương chưa xuống tới mặt đất, mà hình như y đã biết trước Thiên Kỳ sẽ giở thế này, nên trường kiếm của y, đã vội xoay thế nhắm đầu ót của Thiên Kỳ đâm xuống nhanh như điện chớp.
Thiên Kỳ không ngờ võ công của đối phương lại trác tuyệt như thế, không kịp trở tay kiếm và bút đã va chạm nhau kêu đánh cong một tiếng, y liền cảm thấy hổ khẩu tay tê tái, không sao nắm vững được nữa để cho cây bút phán quan văng ra ngoài và rơi xuống đất.
Lúc này, y lại cảm thấy một luồng chưởng phong rất mạnh, nhắm đầu ót chận xuống, y liền thất thanh la lớn.
Một người trong bọn giặc thấy vậy quát lớn một tiếng, nhảy xổ ra tấn công một chưởng. Liền có một luồng kình lực mạnh khôn tả, nhằm tả chưởng của đại hán gầy cao kia nghênh đỡ luôn.
Đại hán gầy gò và cao ngửa người quay về phía sau hơn một trượng và hỏi:
- Thế ra ngươi là một tên vô loại của phái Nga Mi đấy à? Nói xong, chỉ thấy y múa tít thanh kiếm một cái, mọi người đã nghe thấy Thiên Kỳ rú lên một tiếng thảm khốc, cánh tay phải của y đã bị đại hán gầy và cao kia chém rớt xuống đất, máu tươi chảy lai láng.
Bốn người cao lớn gầy gò quát lớn:
- Lui...
Chín người đó lại lui vào trong đám mây mù mất dạng.
Ông già béo lùn tuổi chừng năm mươi đứng cạnh ra tay giúp sức, thấy vậy cũng phải cả kinh, muốn cứu viện cũng không kịp nữa, liền thở dài một tiếng giậm chân xuống đất một cái, nghiêng người vội đỡ Thiên Kỳ dậy rồi y điểm vào mấy yếu huyệt cho máu khỏi chảy rồi y hậm hực đi luôn.
Trong cù lao vui vẻ vô cùng, Lạc Dương đã thành hôn với các thiếu nữ nhưng chàng vẫn chuyên tâm luyện tập võ công do sư phụ truyền cho chứ không thiết gì chuyện động phòng với vợ mới cưới.
Gân cốt của chàng rất tốt, người lại thông minh, nên ba ngày sau võ công của chàng đã tiến bộ lạ thường. Riêng có Âm Dương Nhị Khí hóa nguyên quy mất rồi nhưng chưa đạt được tới mức vô cực mà thôi.
Tố Lan suốt ngày đêm ở bên cạnh chàng hầu hạ chứ không dám rời nửa bước, để đề phòng bọn giặc xâm nhập phá bĩnh khiến chàng phải tẩu hỏa nhập ma.
Ba ngày đó, sương mù vẫn chưa tan chút nào nên bọn giặc chưa dám tấn công.
Trưa ngày hôm thứ ba, một chiếc thuyền lớn hai buồm đậu ở cạnh bụi lau có mười mấy người ngồi trong khoang uống rượu, người nào cũng rầu rĩ. Những người đó là Khương Huân Tổ, Đồng Cẩm Quang và Vệ Phi Long cùng những bộ hạ đắc lực.
Mười mấy người đó là người của mấy môn phái nhập lại, nhưng đều là người đồng chiến tuyến nhưng người nào người ấy đều ghét thầm nhau.
Lúc ấy Phi Long uống xong một hớp rượu, nhìn thẳng vào mặt Huân Tổ hỏi:
- Chúng ta cứ suốt ngày ngồi trong khoang thuyền buồn bực thế này và cũng không biết bao giờ lệnh lang mới tới đây? Như vậy là tốn công vô ích, chi bằng sớm rút lui hay là do chúng ta đơn phương hành động còn hơn.
Huân Tổ vuốt râu mỉm cười đáp:
- Ngày hôm nay khuyển tử thế nào cũng tới nhưng thế nào cũng cần phải có sức của đệ huynh giúp đỡ, cho đến ngày hôm nay sự tranh chấp giữa hắc bạch hai đạo đã rõ rệt rồi, chúng ta hợp sức thì cùng thắng lợi mà chia rẽ thì cùng thất bại, không thể nào để Quảng Thành nhị báu vào tay con tiện tỳ họ Hách được.
Tuy mồm y nói vậy nhưng trong lòng nghĩ khác, lại y chỉ muốn chiếm lại được Quảng Thành nhị báu là giết Phi Long tức thì.
Phi Long cũng là người đa mưu túc kế, lòng ác độc hơn giật mình kinh hãi và biết đối phương không tử tế gì rồi giả bộ gượng cười đáp:
- Lúc này tiểu đệ cũng không thèm thuồng Quảng Thành nhị báu nữa, hiện giờ tiểu đệ chỉ lo âu Ánh Hà con gái của tiểu đệ thôi vì không biết hiện giờ nó bị giam giữ ở đâu và bị ai bắt cóc? Cẩm Quang xen lời nói:
- Vệ huynh cứ yên tâm người lành gặp hiền, chắc lệnh ái không việc gì đâu...
Hắc Kỳ hội chủ đột nhiên xen lời nói:
- Vạn nhất tiện tỳ họ Hách đã mở hộp báu lấy hai vật báu Cửu Thiên Phích Lịch Lôi Hỏa Châu ra, là vật quý báu của tiên tổ như vậy, chúng ta có khác gì dấn thân vào chỗ chết không? Các người nghe thấy y nói như vậy đều kinh sợ biến sắc, Khương Tổ vội nói tiếp:
- Mỗ xem tiện tỳ họ Hách không có công lực như thế đâu...
Đột nhiên ngoài khoang có tiếng rất lớn báo tin vào:
- Thiếu bang chủ tới.
Huân Tổ nghe thấy tiếng báo trên thì phấn chấn vô cùng, tiếp theo đó ngoài khoang đã có sáu người đi vào già có trẻ có, người đi đầu là người thiếu niên dong dỏng cao mặt rất gian hùng.
Trong đó có người tóc dài phủ vai, râu bạch dài đến tận ngực, mắt diều hâu, mặt rất lạnh lùng kiêu hãnh.
Năm tên cao thủ của phái Nga Mi đã xuống ngồi ở trong khoang vừa thấy người đó vào đã đứng dậy chào, do đó những người khác cũng tự động đứng dậy chào theo. Khương Thiệu Nghiệp, Thiếu bang chủ nói với Huân Tổ rằng:
- Con đã mời được Tam Tài Cát Chủ ở hậu sơn giá lâm.
Huân Tổ chạy nắm tay ông già nọ hàn huyên:
- Năm trước tại hạ đã được bái kiến người Chưởng môn cử trí vô song quả thật là một anh tài của phái Nga Mi nhưng tiếc thay Cát Chủ lại chán ghét giang hồ ẩn dật ở hậu sơn không chịu xuống núi, tại hạ ngưỡng mộ Cát Chủ hoài mà không được gặp, bây giờ được Cát chủ xuống núi trợ giúp thật là hân hạnh cho tại hạ nói riêng, cho võ lâm nói chung vô cùng.
Tam Tài Cát Chủ mặt vẫn lạnh lùng chỉ hơi cười một tiếng và trả lời một câu ngắn gọn:
- Không dám.
Thiệu Nghiệp lại giới thiệu mấy người kia cho cha, những người đó là:
- Ngũ Đài Thông Thiên Thần Kiếm Lã Vô Cực, Hoa Sơn Hỏa Kỳ Luân Chữ Hiển, Đồ Long Đao Lý Thiếu Hoài, Điểm Thương Phái La Long cùng La Phục và Biên Xuân Toàn, người mà Lạc Dương đã trông thấy đi cùng Thiệu Nghiệp ở Sa Sơn bữa nọ.
Huân Tổ ra lệnh cho dưới bếp mau làm thêm một mâm cơm khác dọn lên để khoản đãi mấy người mới tới.
Trong lúc nhậu nhẹt Tam Tài Cát Chủ lên tiếng hỏi:
- Khương bang chủ mấy ngay hôm nay bọn tiện tỳ họ Hách có đột vây không? Huân Tổ gật đầu đáp:
- Không! Tam Tài Cát Chủ đột nhiên biến sắc mặt, nghiêm nghị nói tiếp:
- Chỗ chúng ở làm gì có chỗ hiểm trở để chống giữ, vậy tại sao chúng lại không đột vây? Điều này đáng nghi thật.
Du Quế Thìn xen lời nói:
- Có lẽ y thị muốn mở hộp báu, hai ngày hôm nay chúng đang mãi nghĩ cách mở hộp ấy cũng chưa chừng, nhờ có sương mù trời giúp chúng lại thêm lão quỷ Quan Bằng Cách đa mưu lắm kế, chúng ở trong bóng tối kế hoạch ma mãnh của chúng rất khó đề phòng khiến chúng ta cũng khó có thể tìm ra phương hướng cù lao ấy để tấn công vì vậy mới tiến thoái lưỡng nan.
Tam Tài Cát Chủ trầm giọng hỏi tiếp:
- Có thật tiện tỳ họ Hách đã kiếm được Quảng Thành nhị báu không? Quế Thìn ngẩn người ra giây lát rồi đáp:
- Tin đồn đó có chứng cớ hẳn hòi không thể sai được, chẳng lẽ sư huynh đã nghe được tin khác hay sao? Tam Tài Cát Chủ mỉm cười rồi đáp:
- Mắt trông thấy vẫn còn là giả, huống hồ tai nghe mà các người cho là thật.
Giọng nói của y đã bắt đầu ôn hòa, y lại nói tiếp:
- Nhưng chúng ta đành tin là có chứ không nên cho là không để lại tiện tỳ họ Hách không diệt nó ngay, sớm muộn ta cũng bị họa, việc gì cũng phải làm cho thật nhanh chóng, chi bằng nhân lúc này, chúng ta đi dò la xem phương hướng của cù lao ở đâu.
Huân Tổ bỗng đứng dậy đáp:
- Tại hạ xin dẫn đường cho.
Mọi người đều đứng dậy lần lượt đi ra ngoài khoang và bước đi lên trên đê ven bờ sông. Huân Tổ nói với Tam Tài Cát Chủ rằng:
- Tại hạ đã kiếm được một người dân làng trước kia vẫn buôn chung với bọn người đánh cá ở trên đảo cù lao nhiều lần, và chính y đã đi qua cù lao hai lần rồi chỉ vì mấy ngày hôm nay trời sương mà đường thủy rất phức tạp nên khó tìm ra phương hướng lắm vì thế mà người đó không sao tìm ra được lối đi.
Tam Tài Cát Chủ liền nói:
- Nếu vậy Bang chủ sai người kiếm y tới, có y đưa đường còn hơn là không.
Huân Tổ bèn sai một người dẫn người dân quê tuổi trạc trung niên tới, y vội vàng hỏi vài câu rồi bảo người đó dẫn đường.
Lúc ấy sương mù vẫn mù mịt khiến mọi người chỉ có thể trông thấy những cảnh vật ở cách mình vài thước thôi, người dân quê ấy dẫn các người đi tới một nơi cũng ở bờ sông rồi người ấy nói:
- Ở đây, bờ đi thẳng về phía đông nam chừng ba dặm tới một bãi cỏ lau rậm rạp trong bụi lau đó có một cái ngòi nhưng sương mù đặc như thế này tiểu nhân chắc khó mà tìm ra cái ngòi ấy.
Tam Tài Cát Chủ lạnh lùng đáp:
- Không sao.
Nói tới đó y quay lại nói với Huân Tổ tiếp:
- Vừa rồi mỗ thấy cạnh thuyền của Bang chủ có cột ba chiếc thuyền nhỏ, Bang chủ sai người kéo ba chiếc thuyền nhỏ ấy tới đây.
Huân Tổ vội sai thủ hạ lội theo ven bờ sông trở về chỗ chiếc thuyền lớn.
Các người đứng đợi chờ giây lát đã thấy các hạ thủ của Huân Tổ kéo ba chiếc thuyền nhỏ tới nơi rồi. Mọi người chia nhau ra ngồi lên trên ba chiếc và từ từ cho đi luôn.
Không đầy một tiếng đồng hồ, chiếc thuyền nhỏ đã đi vào trong bụi lau, Tam Tài Cát Chủ bỗng thò tay vào túi móc một vật gì ra và dùng ngón tay búng một cái. Chỉ nghe thấy có mấy tiếng bốp ánh sáng đỏ hiện ra lên những cù lao quanh đó đều cháy, sương mù bị đẩy lui ba bốn trượng.
Khương Huân Tổ các người kinh ngạc vô cùng. Tam Tài Cát Chủ thấy vậy vừa cười vừa nói:
- Lần này đệ đi đến Tương Dương liền thấy trên sông đầy những sương mù liền mua thuốc chế thứ đạn này, đệ biết ở chốn đầm lầy này hơi nước thế nào cũng nặng dễ có sương mù. Đạn này phải dùng tam vị chân hỏa của bản thân búng ra, thuốc toàn những vị thuần dương để khắc chế thuần âm, cho nên mới đẩy được sương mù ra được, nhưng không có hại người đâu mà các bạn sợ.
Nói xong, y thúc giục người chèo thuyền chèo nhanh lên.
Tam Tài Cát Chủ dùng đạn đó luôn nhờ vậy người làng nọ mới tìm được những con sông lẩn khuất chỉ cho thuyền đi.
Thuyền đi được nửa đường đột nhiên trong sương mù có những tiếng kêu rú luôn luôn.
Thiệu Nghiệp thấy vậy vừa kinh ngạc vừa hoài nghi vội lên tiếng hỏi:
- Có phải họ đã phát hiện chúng ta xâm nhập vào trong đây không? Tam Tài Cát Chủ đáp:
- Khỏi cần nói.
Mọi người nghe nói rùng mình đều chăm chú nhìn về phía trước và hai bên để phòng bị, thuyền càng đi càng chậm, lại đi được thêm một tiếng đồng hồ nữa, thuyền đã mắc cạn, nên dưới đáy thuyền có tiếng kêu sè sè, nên người dân làng ấy liền nói:
- Chính nơi đây rồi.
Tam Tài Cát Chủ phất tay áo liền, xuyên không nhảy ra như một con chim bay lên trên cao, và búng luôn chín viên đạn một lúc.
Bọn giặc cũng lần lượt nhảy lên trên bờ theo, chỉ thấy ánh sáng lửa thấp thoáng đẩy lui sương mù sang hai bên nhưng chỉ đẩy được một thước, nó tụ lại ngay và ánh sáng lửa tắt ngóm liền.
Tam Tài Cát Chủ thấy vậy biến sắc mặt nói:
- Trong đó các người giỏi lắm, trong đó đã bố trí sinh khắc kỳ môn, xin các người theo sau mỗ tìm cửa sinh tấn công vào.
Nói xong, y đi theo ven bờ cù lao. Mọi người dần dần ẩn vào trong đám sương mù...
Ngoài cửa sinh, có gỗ đá cản trở, trong trận Bằng Cách đã cùng sáu cao thủ lẳng lặng ẩn núp để đợi chờ. Đột nhiên ngoài trận có tiếng chân người đi. Tiếng chân đó vừa nổi lên, đằng này nhộn nhịp mấy bước bỗng biến mất, lại nổi lên đằng kia cũng nhộn nhịp mấy bước cũng biến mất luôn, rồi cứ thế tiếng chân nổi lên tứ phía.
Bằng Cách trợn ngược đôi lông mày lên khẽ nói:
- Chúng đã tới rồi, Trần đại hiệp đoán không sai. Chú Thế Tuấn, ngươi mau đi mời Trần đại hiệp ra đây? Một người vâng lệnh đi như bay, đi gọi Bách Thành luôn. Bằng Cách với mấy người nọ cứ nằm phục một chỗ để đợi chờ.
Lúc ấy Tam Tài Cát Chủ các người đã đứng ngoài trận rồi do Cát Chủ móc túi lấy một hạt minh châu to bằng trái long nhãn ra. Chỉ trong nháy mắt ánh sáng chiếu tỏ, bốn chung quanh đều sáng tỏ, cả những sương mù cũng bị đẩy lui năm trượng, cây cỏ quanh đó đều trông thấy rõ hết. Đột nhiên trong trận có một luồng tiềm lực mạnh không thể tưởng tượng đẩy ra va đụng vào tay phải đang cầm hạt minh châu của Tam Tài Cát Chủ.
Tam Tài Cát Chủ dùng giọng mũi kêu hừ một tiếng giơ tay áo bên phải phất mạnh một cái, Du Quế Thìn, ngoại gia danh túc của phái Nga Mi đứng cạnh cũng giơ song chưởng lên dùng thế Nam Sơn Điền Hải (Núi Nam lấp biển) đẩy mạnh ra. Hợp sức hai người, sức mạnh thật là kinh người, như bài sơn đảo hải vậy.
Ngờ đâu tiềm lực trong trận phát ra một cái lại thâu hồi ngay và biến mất liền. Hai người liền cảm thấy sức mạnh của mình bị giảm mất đi già nửa, vả lại những cây cỏ quanh đó không hề rung động chút nào. Quế Thìn kinh hoảng đến rùng mình một cái. Tam Tài Cát Chủ mặt lạnh như tiền hai mắt nhìn thẳng vào trong trận, hồi lâu không nói nửa lời.
Trong trận lại có tiếng cười chuyển động cả trời đất. Tiếng cười đó mạnh đến nỗi khiến ai cũng phải hết hồn vía. Tiếng cười đó kéo dài trên mười phút mới ngớt mà vẫn còn dư âm văng vẳng hoài.
Tam Tài Cát Chủ thấy vậy cười nhạt một tiếng và nói:
- Đây là Thiên Tiên Bát Trận Đồ nhưng chưa được hoàn toàn, ngươi tưởng dùng trận pháp này mà có thể cản trở được lão phu hay sao? Trong trận lại có tiếng cười rất lớn và có tiếng người trả lời rằng:
- Các hạ sắc sảo hơn người thật và tài hoa cũng hơn người nốt đã nhận ra Thiên Tiên Trận Đồ của đệ chưa được hoàn toàn nhưng các hạ cứ việc xâm nhập sẽ bị tổn thất già nửa cho mà xem. Đệ với các hạ không thù không oán hà tất các hạ phải xuất sư vô danh thế.
- Lão tới đây là muốn bắt sống tiện tỳ họ Hách, các hạ cứ việc kêu con tiện tỳ họ Hách ra đây, lão cam đoan không làm suy suyển một cây cỏ trên cù lao này.
- Hách cô nương với các hạ có thù oán gì? Tam Tài Cát Chủ ngẩn người ra giây lát, rồi mới trầm giọng trả lời rằng:
- Có phải Quảng Thành nhị báu đang ở trong tay tiện tỳ họ Hách không?
- Các hạ nghe người nói hay là trông thấy Quảng Thành nhị báu đó lọt vào tay Hách cô nương? Tam Tài Cát Chủ nghe hỏi ngẩn người ra không biết trả lời sao cho phải.
Trong trận lại có tiếng nói:
- Quảng Thành nhị báu, ai chả tìm La Thái lấy đi, ngấm ngầm hiến cho Huân Tổ. Huân Tổ muốn lập công độc chiếm, ngấm ngầm giết bọn La Thái ba người, rồi vu oan giá họa cho Hách cô nương, định che mắt của tất cả anh hùng trên thiên hạ. Các hạ là người tài trí như thế mà cũng bị Huân Tổ đánh lừa, đáng tiếc thật.
Huân Tổ nghe thấy lời nói đó tức giận đến mặt đỏ bừng, lớn tiếng quát:
- Nói bậy, ngươi là ai? Sao không dám ra đây gặp mặt, cứ giấu giếm diện mạo ẩn núp trong xó tối như thế mà cũng đòi là anh hùng hay sao?
- Khương Huân Tổ, dã tâm của ngươi mà ai chả biết, sở dĩ ngươi dùng kế mượn dao giết người ấy là muốn diệt trừ những gai gốc sau này đủ thấy lòng ngươi ác độc vô cùng và ác hiểm khôn tả.
Mấy lời nói đó tuy ngắn ngủi có vài câu thôi, nhưng rất là sâu sắc khiến Huân Tổ tức giận đến mắt trợn tròn mồm há hốc mà không làm gì được.
Tam Tài Cát Chủ suy nghĩ giây lát, rồi bụng bảo dạ rằng: "Chả lẽ Khương Huân Tổ có như thế thật chăng?" Y liền đem lòng nghi ngờ Huân Tổ tức thì.
Thiệu Nghiệp đưa mắt cho Biên Xuân Toàn, Xuân Toàn múa kiếm xông ngay vào trong trận.
Tam Tài Cát Chủ cả kinh, muốn cản cũng không kịp nữa, liền nghe thấy trong trận có tiếng kêu vù vù, và tiếng khí giới va chạm nhau nữa.