Đại Thừa thiền sư bụng bảo dạ rằng: "Nguy tai! Người này võ công cao siêu đến như vậy, ngày hôm nay ta giữ làm sao không bị đánh bại đã là hân hạnh lắm rồi." Nghĩ đoạn, y vội giơ song chưởng lên chống đỡ luôn.
Có lẽ lúc này y đã giở toàn lực ra đối phó rồi nên hai tay áo của y cứ bay tung lên, như bị gió thổi.
Quý vị nên biết Di Lạc Thần Công là của Vô Vi Thượng Nhân tốn công cả một đời mới sáng chế ra, tuy trước sau chỉ có mười hai thức thôi, nhưng tiềm lực của nó mạnh vô cùng và càng ngày càng nặng, lại thêm Lạc Dương sử dụng Huyền Thiên Thất Tinh Bộ Pháp, người nhanh như gió khiến Đại Thừa thiền sư cứ tưởng chàng ở bốn phương tấn công tới một lúc, nặng như núi đè xuống vậy.
Thân hình của Đại Thừa thiền sư càng ngày càng chậm chạp, mặt y toát mồ hôi lạnh ra như mưa, hai mắt thì tỏ vẻ kinh hãi và oán độc. Đang lúc ấy bỗng có hai tiếng kêu la thảm khốc vọng tới, y vội đưa mắt nhìn, mới hay ông bà già người của bên y đã bị hai nàng nọ đâm thủng ngực, ngã lăn ra chết.
Đại Thừa thiền sư thấy vậy kinh hoảng vô cùng, tay hơi chậm một chút đã bị Lạc Dương thừa cơ nắm lấy. Đại Thừa thiền sư đau quá chịu không nổi rú lên một tiếng ối chà. Y cảm thấy chân khí tản mát, mình mẩy chân tay đau nhức, cánh tay như có kiến bò, người y run lẩy bẩy. Mặt nhợt nhạt như kẻ chết đuối, mồ hôi toát ra như mưa...
Lạc Dương thấy vậy vội buông tay y ra và lạnh lùng nói:
- Người có tài hay có trí cũng vậy không cứ gì lớn tuổi, đại sư bấy nhiêu tuổi đầu rồi mà không chịu ở trong chùa tụng kinh niệm Phật, lại động lòng tham tự mang cái nhục vào người, như vậy đại sư không thể oán trách được tại hạ vô lễ nữa.
Ngọc Côn, Hồng Phong Nương Tử thấy vậy vừa kinh hãi vừa mừng rỡ vội xông ra định rút kiếm để tấn công, Đại Thừa thiền sư thấy vậy, vội thở dài một tiếng và nói:
- Hai người không được ra tay đấu nữa, mau theo sư bá về Nga Mi đi.
Đại Thừa thiền sư ngẩng mặt nhìn Lạc Dương rầu rĩ nói tiếp:
- Quả đất tròn chỉ mong sau này còn gặp được thí chủ.
Nói xong, y quay mình đi khập khiễng ra khỏi nơi đó. Vợ chồng Ngọc Côn theo sau, chỉ trong nháy mắt đã mất dạng.
Lạc Dương quay đầu lại nói với ba nàng rằng:
- Võ công phái Nga Mi cao siêu như vậy, chúng ta không nên coi thường, lần này đắc thắng một cách khó khăn, Đại Thừa thiền sư mà còn có võ công lợi hại như vậy, thì Kim Đỉnh thượng nhân với Thế Vân thiền sư tất lợi hại hơn, vì vậy mà tại hạ rất lo âu.
Tố Lan vừa cười vừa nói:
- Việc thiên hạ không nên lo âu trước vội, tới đâu hay tới đó và cần thiết là phải biết cách đối phó, như vậy dù võ công có kém hơn một chút cũng có thể thắng nổi đối phương, hiền đệ không thấy Trần lão sư ư, ông ta việc gì chẳng thành công. Thôi chúng ta mau lên Tỷ Tiêu Nham đi, để Trần đại hiệp khỏi chờ lâu, nhỡ có chuyện gì biến đổi thì phiền lắm.
Lạc Dương không nói năng gì cả dẫn bốn nàng tiến thẳng lên phía trên. Nhờ có sự cẩn thận của chàng mà cả đoàn đã đi qua được mấy chòi canh ngầm.
Bốn người đã lên tới phía sau Thiên Trụ Phong, thấy những cây cối ở đây cao chọc trời và cành lá rất rậm rạp. Lạc Dương khẽ nói:
- Bụi cây này che lấp chúng ta nên chúng không trông thấy, phía sau bụi cây là Tỷ Tiêu Nham đấy. Chi bằng chúng ta nhảy lên trên cây, đi trên những ngọn cây, vừa an toàn, vừa trông thấy hết những người bên dưới.
Ba nàng gật đầu tán thành, cũng leo cả lên trên cây rồi từ ngọn cây phi thân sang những ngọn cây khác mà đi.
Tỷ Tiêu Nham còn một tên nữa là Nam Nham và cũng là Nham sau cùng nhất của ba mươi sáu nham núi Võ Đang. Sau Nham Thiên Môn tức là Tỷ Tiêu Cung chính điện, tường xây bao vây Tỷ Tiêu Cung rất cao người bên ngoài muốn nhảy vào trong cũng không phải là chuyện dễ.
Lạc Dương khẽ dặn nàng rằng:
- Võ Đang Tam Lão các người bị giam giữ trong hầm giữa lòng núi này, chúng ta phải cứu các người trước, nếu ba chị gặp cường địch cứ việc giở toàn lực ra đối phó, chứ đừng có nhân từ gì với chúng hết.
Mai Nhi khẽ cười và hỏi lại:
- Chị Lan của tướng công có tiếng là Ngọc Diện La Sát ra tay rất ác độc, khỏi cần tướng công dặn bảo nữa.
Tố Lan hờn giận nói:
- Mai Nhi, lại nói bậy rồi. Đi mau! Bốn người nhanh như chim cắt tiến thẳng về phía Tiêu Cung. Bốn người vừa vào tới trong cung đã thấy bốn người tay cầm kiếm đứng chặn phía trước, tất nhiên trong cung còn mai phục rất nhiều cao thủ của phái Võ Đang, nhưng họ chống đỡ không nổi thế công như vũ bão của bốn người, nên bốn người vừa ra tay một thể, bọn chúng đã có hai tên bị chém làm đôi liền...
Xác người trong Tỷ Tiêu Cung chồng chất như núi, máu chảy thành sông, trông kinh khủng vô cùng.
Chỉ trong nháy mắt, các đạo sĩ trong Tỷ Tiêu Cung cõng bảy tám đạo sĩ thối lui. Lạc Dương thấy Tĩnh Phổ đạo nhân mà bữa nọ giả mạo Chưởng môn nhân cũng có trong đó, chàng tức giận vô cùng, liền nhảy xổ tới chộp luôn.
Chế Long Thủ Pháp trong Hiên Viên Thập Bát Giải của chàng kỳ ảo vô cùng, gạt ngay kiếm pháp của Tĩnh Phổ đạo nhân sang bên và thuận tay túm luôn cổ tay của đạo sĩ đó.
Tĩnh Phổ đạo nhân thấy cánh tay phải tê tái, trường kiếm rớt ngay xuống đất, mặt nhợt nhạt như gà cắt tiết, mồ hôi toát ra như mưa.
Các đạo sĩ khác thấy không còn hy vọng nào cứu vãn được nữa đều ù té chạy, bỗng ngoài điện có tiếng người cười nhạt và tiếng nói vọng vào:
- Các người đạo sĩ nghe ta nói đây, chúng ta đã chặn thiên la địa võng rồi, các người làm sao mà đào tẩu được.
Tiếng nói đó vừa dứt ngoài viện đã có mười mấy bóng người xông vào hợp cùng với ba nàng, kẻ đâm trước, người tấn công sau, chỉ trong chốc lát đã giết chết sạch bọn đạo sĩ ấy.
Bọn người đó chính là Thôi Tiễn, Linh Phi, Miêu Tích Thọ với mười mấy tay cao thủ của Cái Bang vừa tới.
Lạc Dương mừng rỡ vô cùng vội hỏi:
- Sao hai vị sư bá lại biết tiểu điệt ở đây? Con chim thần tự đậu ở trên vai Thôi Tiễn bỗng vỗ cánh bay tới và đậu trên vai Lạc Dương, đậu một lát tỏ vẻ âu yếm xong nó lại bay trở về vai của Thôi Tiễn.
Linh Phi liền lên tiếng:
- Nơi đây không phải là chỗ chúng ta nói chuyện, hiền điệt mau đi giải cứu Võ Đang Tam Lão các người đi, xong đâu đấy rồi hãy nói chuyện sau. Chúng tôi ra ngoài điện bố trí mai phục trước, chỉ sợ Quan lão anh hùng các người ở ngoài núi quấy nhiễu không thành công, tăng chúng của Võ Đang quay trở về thì phiền lắm.
Lạc Dương vâng lời đáp:
- Tiểu điệt xin tuân lệnh.
Nói xong chàng điểm vào mấy nơi yếu huyệt của Tĩnh Phổ đạo nhân rồi cười nhạt hỏi:
- Ngươi biết điều thì mau dẫn ta đi cứu Lam Tinh chưởng môn ra, bằng không tâm hỏa ở trong người của ngươi sẽ thiêu cho gân cốt của ngươi cháy xém dần. Lúc ấy ngươi mới biết đau khổ như thế nào.
Lúc này Tĩnh Phổ đạo nhân đã cảm thấy trong người như có kiến bò khó chịu hơn trước nhiều, sắc mặt của y nhợt nhạt như người chết đuối mới vớt lên vậy, lúc này dù y là xương đồng da sắt cũng không sao chịu nổi, nên y vội đáp:
- Bần đạo xin dẫn đại hiệp đi ngay.
Nói xong y đưa Lạc Dương vào phía sau điện. Tố Lan các người theo sau ngay, còn Thôi Triển các ngươi ra bố trí ở căn phòng ngoài liền.
Khi đi xuống hết cầu thang đá dưới hầm, Tĩnh Phổ đạo nhân rầu rĩ quay lại hỏi Lạc Dương rằng:
- Có một việc này bần đạo vẫn chưa được rõ, không biết đại hiệp có chịu cho hay không? Lạc Dương ngẩn người ra giây lát rồi đáp:
- Nếu việc gì tại hạ biết, xin trả lời ngay.
Tĩnh Phổ đạo nhân lại hỏi:
- Võ Đang Tam Lão với Lam Tinh chưởng môn bị giam giữ dưới hầm này là một việc rất bí mật, ngay trong bổn môn cũng chỉ có một hai người biết thôi, tại sao đại hiệp lại biết rõ như thế? Lạc Dương biết mình đeo mặt nạ nên Tĩnh Phổ đạo nhân không nhận ra mình là ai, chàng liền cười lớn và đáp:
- Đạo trưởng xem tạo hạ là ai thì sẽ biết ngay tại sao lại biết.
Nói xong chàng bỏ mặt nạ ra. Tĩnh Phổ đạo nhân biết là Lạc Dương mới giật mình kinh hãi, mới hay chàng là thanh niên bị mình ngày nọ đánh lừa rồi đem giam hãm, nên y nản chí vô cùng, mãi mãi không nói nửa lời.
Lạc Dương vừa cười vừa nói tiếp:
- Tại hạ không trách hành động bữa nọ của đạo trưởng đâu. Đó là đạo trưởng thừa lệnh hành sự, tuy cũng đáng ghét thật, nhưng dù sao cũng còn lượng thứ được. Quý hồ đạo trưởng biết hối cải, chờ cứu Võ Đang Tam Lão ra rồi, tại hạ sẽ giải huyệt và cho đạo trưởng dời khỏi núi này ngay.
Tĩnh Phổ đạo nhân nghe nói, mừng rỡ vô cùng vội đáp:
- Thiếu hiệp khoan hồng như vậy, bần đạo không bao giờ dám quên ơn.
Nói xong y bấm chốt hầm, vách đá từ từ nâng lên để lộ ra một đường hầm. Tinh Phổ đạo nhân quay đầu lại nói với Lạc Dương rằng:
- Sau khi thiếu hiệp thoát khỏi nơi đây, Vạn Đằng Long đặt thêm ba cơ quan máy móc rất lợi hại, dù võ công của thiếu hiệp có trác tuyệt đến đâu cũng khó mà tránh thoát được.
Để bần đạo hủy hết ám khí của mấy cơ quan đó mới được, như vậy chúng ta mới bình yên vào được bên trong.
Y vừa nói đến đó, đã thấy một luồng gió thổi qua thấy trong người hết đau đớn, mới hay Lạc Dương đã ngấm ngầm giải huyệt cho mình, y phấn chấn vô cùng nói tiếp:
- Bần đạo rất cảm ơn đại đức của thiếu hiệp.
Đi được mười mấy trượng nữa, thấy lối đi chằng chịt như mạng nhện, tuy Lạc Dương đã tới một lần, mà vẫn không sao nhận ra đường lối. Chàng thấy Tinh Phổ đạo nhân đi đến vách, bấm tay vào cái chốt ngầm, liền có tiếng kêu ùm ùm rất khẽ. Tiếp theo đó vách đá tự động mở ra bên trong lại còn một tấm vách kép nữa, trong đó có để hơn hai mươi cái hộp sắt.
Tĩnh Phổ lấy con dao găm ở trong túi ra, phá hủy hết những hộp sắt trên vách kép.
Dưới hầm có tiếng kêu ùm ùm như sấm động hồi lâu mới ngớt.
Tĩnh Phổ bỏ dao vào túi quay đầu lại nói:
- Bây giờ không còn sợ sệt gì nữa, bốn vị cứ theo bần đạo xuống dưới hầm đi.
Lạc Dương liền châm bó đuốc đi theo Tĩnh Phổ. Một lát sau đã tới chỗ phòng của Võ Đang Tam Lão bị giam. Bỗng nghe thấy bên trong có tiếng ngâm nga vọng ra. Lạc Dương vừa cười vừa nói:
- Lương đại hiệp bị giữ lâu rồi mà vẫn còn hào phóng như vậy thật là đáng phục...
Ngọc Sơn Vân Tú Lương Hằng Phổ vẫn còn cao hứng ngân nga tiếp. Y bỗng nghe có người lớn tiếng cười và nói:
- Lương thí chủ nhớ lại những chuyện phong lưu năm xưa chẳng hay thí chủ có vui lòng kể lại chuyện đó cho mọi người nghe để giải buồn không? Hằng Phổ bèn mắng chửi:
- Những chuyện ấy nói cho người đạo sĩ nghe sao được, nếu đạo sĩ động lòng phá giới vứt mũ quẳng áo bào rồi đi vào chốn bình khang thì Lương mỗ gánh vác sao nỗi tội ấy.
Không thể nói được, không thể nói được.
Lạc Dương đi tới trước cửa, cửa đá đã mở toang. Chàng quay đầu lại dặn Tinh Phổ đại sư rằng:
- Phiền đạo trưởng ở ngoài đợi chút nhé.
Tĩnh Phổ đạo nhân chắp tay vái chào rồi đáp:
- Bần đạo xin tuân lệnh.
Lạc Dương bước vào trong phòng. Mọi người ở bên trong đã nghe thấy tiếng chàng nói ở bên ngoài, nên người nào người nấy đều ngó nhìn ra ngoài cửa phòng. Hằng Phổ trông thấy Lạc Dương bước vào liền lớn tiếng cười và hỏi:
- Lão đệ quả thật là người có tín nghĩa, chắc Vạn Đằng Long đã bị giết rồi phải không? Mừng lão đệ trả được đại thù...
Lạc Dương lắc đầu đáp:
- Thưa, đạo chúng của Võ Đang hiện bị các bằng hữu của tại hạ cầm chân và đang kịch chiến ở ngoài núi.
Thái Huyền đạo trưởng trong đám Võ Đang Tam Lão nghe thấy Lạc Dương nói như vậy liền thở dài một tiếng rồi xen lời:
- Lạc thiếu hiệp cứu người trước, trả thù sau mà vô đây cứu bần đạo các người như vậy, nhân đức hiệp phong thiếu hiệp thật không hổ thẹn cao túc của đại hiệp. Nhưng bần đạo các người muốn đi lại được như thường thì ít ra phải vài tháng.
Lạc Dương vừa cười vừa đỡ lời:
- Điều đó không sao. Trước khi tới đây tại hạ đã nghĩ cách cứu quý vị rồi, xin lão tiền bối cứ an tâm.
Lúc ấy ba nàng mỗi người cầm một cái túi da báo như nhau tiến tới.
Lạc Dương sử ra một thủ pháp rất cao thâm trong Hiên Viên Thập Bát Giải, tay chàng như bay điểm vào mấy nơi yếu huyệt của các người, dồn chất độc ở ba trăm hai mươi bốn huyệt vào một nơi huyệt đạo. Rồi chàng lại dùng bảo kiếm chặt đứt xiềng xích cho mấy người.
Trước khi tới đây, Lạc Dương đã chế sẵn một thứ linh đơn tên là Hồi Xuân Hoàn Nguyên linh đơn, nên chàng thò tay vài túi da của ba nàng lấy thuốc cho mấy người uống.
Hãy nói chuyện ở ngoài núi Võ Đang, Trần Bách Thành đến quấy nhiễu Võ Đang kỳ này ắt đã giở hết tài ba ra. Ông ta dùng cách đánh trộm, tránh hẳn cách tấn công chính diện và hành tung cực kỳ lén lút. Tuy đạo sĩ của phái Võ Đang bị thương và chết rất nhiều, nhưng chưa hề thấy mặt một kẻ địch nào cả.
Vạn Đằng Long cứ chạy ngược chạy xuôi, chạy ngang chạy dọc, đến mệt cả người, chỉ nghe thấy tiếng chuông báo động nổi liên hồi, bộ hạ và đệ tử chết rất nhiều mà chưa hề trông thấy một kẻ địch nào hết, như vậy y không nổi cơn lôi đình sao được? Mặt trời đã sắp lặn, Vạn Đằng Long cùng với tám người thủ tọa đứng ở trên mỏm đá của Tiên Quy Nham, người nào người nấy mặt xám xanh trông rất kinh khủng.
Y đã gặp rất nhiều kẻ địch bịt mặt, nhưng chỉ ra tay đấu một thế kẻ địch đã rút lui ngay, khi đi đối phương còn mắng chửi, khiến y không đuổi không được nhưng đuổi mãi cũng không được. Lúc này y tức giận đến nghiến răng mím môi không sao chịu nhịn được.
Một đệ tử thủ tọa của y nghiêm nghị cung kính thưa:
- Thưa Chưởng môn nhân, kẻ địch tránh chính thức đối địch như vậy đáng nghi lắm, như vậy chi bằng xin mời Chưởng môn nhân hãy về tọa chấn điện Chi Tiên để đệ tử các người...
Y chưa nói dứt câu thì trên một cây thông cách đó hơn mười trượng đã có tiếng cười nhạt nói vọng xuống:
- Vạn Đằng Long, ngươi đã đi tới chỗ cùng rồi, sắp chết đến nơi. Cả núi Võ Đang này cũng sắp bị thiêu sạch. Ngươi có gan dám đấu với lão phu ba trăm hiệp không? Bằng không ngươi mau đào tẩu đi để lát nữa khỏi bị giam vào đề lao, lúc ấy ngươi có muốn khóc cũng không có nước mắt được nữa.
Vạn Đằng Long mặt biến sắc, giơ hai tay lên ném một cái đã có hai chuỗi ám khí hình cái thổi và như một chụm ảnh màu lam nhằm lên cành cây chỗ có tiếng người vừa nói phi tới.
Tiếp theo đó y tung mình nhảy xổ tới chỗ vừa ném ám khí.
Ám khí hình cái thổi, ném trúng vào lá thông, liền có tiếng nổ lốp bốp, sao lửa bắn tứ tung, cháy lan sang các cành cây khác. Chỉ trong nháy mắt bụi cây ấy đã biến thành bể lửa.
Đằng Long nhảy tới gần, bỗng nghe thấy trên cây chỗ đằng xa có tiếng cười thật lớn và nói:
- Vạn Đăng Long, tai mắt của ngươi kém quá, lão phu ở đây mà ngươi lại ném ám khí qua bên đó.
Đằng Long nhảy tới phía có tiếng nói, thân pháp của y nhanh không thể tưởng. Tám đệ tử thủ tọa của y đang tiếp ứng cho Chưởng môn nhân thì bỗng thấy trước mặt thoáng cái đã có mấy người mặc áo đen bịt mặt nhảy tới múa khí giới tấn công tới tấp. Hai bên đấu nhau rất kịch liệt.
Đằng Long vừa tung mình lên trên cao, bỗng thấy một lực mạnh vô cùng nhắm đầu y đánh thẳng xuống, trong lòng hoảng sợ vô cùng, vội hạ thân xuống bên dưới ngay.
Chân y vừa đụng xuống đất, trong rừng đã có bóng người múa song kiếm xông tới tấn công luôn. Đằng Long quát lớn tiếng lên múa song chưởng ra chống đỡ.
Ngờ đâu chưởng phong của y mà cũng không sao đẩy được kiếm thế của đối phương sang bên, trái lại bóng kiếm của địch cứ tấn công mình tới tấp. Đồng thời y lại thấy trên đầu có một luồng cường phong rất mạnh đè xuống. Y cả kinh vội chạy về chỗ cũ để đứng. Y chỉ thấy xác của ba tên thủ hạ nằm trên đất còn năm tên nữa biến đi đâu mất không hay.
Lúc ấy ngọn lửa đã cháy lan mười mấy trượng, lại thêm gió núi thổi mạnh, chỉ thoáng cái đã thành bể lửa. Lúc này muốn dập tắt cũng không thể được nữa rồi y liền chạy ngay lên Bắc Thiên Môn.
Mới chạy tới chỗ sườn núi, bên trên đã có người cười nhạt nói:
- Vạn Đăng Long, lão phu đợi ngươi ở đây đã lâu rồi. Lão phu đã biết trước ngươi thế nào cũng chết ở dưới chưởng của lão phu. Hà, hà quả không sai chút nào.
Lúc ấy Đằng Long đã mất hết hồn vía, vội nhảy xuống khe núi đào tẩu luôn. Y rất thuộc đường lối nên chạy nhanh như bay. Khi y chạy tới dưới Đích Thủy Nham, liền thấy đằng trước có mấy đạo sĩ hốt hoảng chạy tới.
Đạo sĩ đi đầu thấy y là Chưởng môn, thưa rằng:
- Thưa Chưởng môn nhân, Tỷ Tiêu Cung đã bị bọn giặc chiếm mất rồi, hiện đệ tử của bổn sơn với đạo sĩ Nga Mi đều ở trên Thiên Trụ Kim Đỉnh cầm cự với giặc. Mời chưởng môn nhân lên trên đó chủ trì cho.
Đằng Long nghe nói Tỷ Tiêu Cung bị mất đứng ngẩn người ra, mặt nhợt nhạt thở dài một tiếng, rồi y phất tay ra hiệu một cái và cùng bọn đạo sĩ ấy đi luôn.
Một lát sau, trời càng u ám, gió núi càng thổi mạnh, dưới Đích Thủy Nham bỗng có sáu bảy nhân ảnh chạy tới, chỉ nghe thấy Thân Phùng Xuân lên tiếng nói:
- Nếu chúng ta không mãi dập tắt ngọn lửa, thì đâu có để Vạn Đằng Long tẩu thoát được.
Nói xong y có vẻ tức tối hoài.
Khấu Hán Tường vội hỏi:
- Chắc Đằng Long không chịu bỏ cơ nghiệp Võ Đang này đâu. Chắc y chạy không xa, chúng ta cứ tiếp tục lục soát xem. Một mặt chúng ta đi hỏi kể của Trần lão coi ý lão thế nào.
Phùng Xuân thở dài một tiếng rồi đáp:
- Nếu Đằng Long đào tẩu mất thì chúng ta còn mặt mũi nào trông thấy mặt Lạc thiếu hiệp nữa.
Nói xong y giậm chân một cái rồi đi như bay luôn.